Thay Chị Lấy Chồng

Chương 317 : Đạn đã lên nòng

    trước sau   
Mộqrrft trong sốfpsv đwkthóeuwm đwkthang cúqrrfi đwkthjpeyu giữabxda hárfygng Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh.

cuvssdivi cóeuwm ngu đwkthếmecmn mứrpmdc nàvzqqo thìrxljnbebng biếmecmt côsdiv ta đwkthang làvzqqm gìrxlj.

euwm ngưblcvqxili thìrxlj ngậcpcim nho mớnxfkm cho Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh, cóeuwm ngưblcvqxili róeuwmt rưblcvexydu cho anh ta.

Tuy đwkthãujyd chuẩhuoun bịfyum sẵqtren tâvzqqm lýrxlj nhưblcvng tôsdivi vẫrcghn khôsdivng khỏqfari kinh ngạttszc khi thấhuouy cảboaynh nàvzqqy.

Khôsdivng ngờqxilrxlj Trọdfxkng Mạttsznh luôsdivn sạttszch sẽhjfovzqq nhãujyd nhặbidzn trong ấhuoun tưblcvexydng củhoxxa tôsdivi lạttszi cóeuwmqrrfc nhưblcv thếmecmvzqqy.

Sau khi cửpolfa mởpccz ra, tấhuout cảboay mọdfxki ngưblcvqxili đwkthboayu nhìrxljn chằdtzgm chằdtzgm vàvzqqo tôsdivi, trong sốfpsv đwkthóeuwmeuwmrxlj Trọdfxkng Mạttsznh. Hôsdivm nay anh ta khôsdivng đwktheo kízgcjnh, gòqsndrfyg sắqfarc sảboayo nhưblcv tạttszc, đwkthôsdivi mắqfart môsdivng lung trôsdivng lạttsznh lùcuvsng nhưblcvng đwkthjpeyy sắqfarc béccyjn nhìrxljn vềboay phízgcja tôsdivi nhưblcv chấhuout chứrpmda sựlcmsvzqqn nhẫrcghn.


Khi anh ta nhậcpcin ra tôsdivi, vẻqtre mặbidzt trởpcczmxgbn dịfyumu dàvzqqng nhưblcvrxljnh thưblcvqxilng. Anh ta đwkthhuouy ngưblcvqxili phụrxlj nữabxdmxgbn châvzqqn mìrxljnh ra, khôsdivng kéccyjo khóeuwma màvzqqcuvsng árfygo phủhoxxmxgbn trêmxgbn đwkthdtzg che đwkthi rồpolfi đwkthrpmdng dậcpciy đwkthi vềboay phízgcja tôsdivi.

Anh ta hơcmidi nhízgcju màvzqqy, “Tiểdtzgu Đaxhoiệjpeyp, sao em lạttszi...”

“Xin lỗdqzwi anh Mạttsznh, làvzqqm phiềboayn anh rồpolfi.” Tôsdivi đwkthrpmdng ởpccz cửpolfa, hai tay khẽhjfo siếmecmt đwkthdtzg lấhuouy lạttszi bìrxljnh tĩeuwmnh.

cuvs đwkthfpsvi tưblcvexydng làvzqq ngưblcvqxili khôsdivng liêmxgbn quan gìrxlj thìrxljsdivi cũnbebng khóeuwmvzqq chấhuoup nhậcpcin cảboaynh nóeuwmng bỏqfarng nhưblcv vừxfesa rồpolfi, huốfpsvng hồpolf đwkthâvzqqy làvzqqrxlj Trọdfxkng Mạttsznh.

Nhưblcvng cũnbebng tốfpsvt, cuộqrrfc đwkthàvzqqm phárfygn hôsdivm nay làvzqq đwkthdtzg trárfygnh nhữabxdng tìrxljnh huốfpsvng rắqfarc rốfpsvi sau nàvzqqy.

“Anh Mạttsznh, côsdiv ta làvzqq ai thếmecm?”

“Đaxhoúqrrfng vậcpciy, sao côsdiv lạttszi vàvzqqo đwkthâvzqqy thếmecm?”

“Anh Mạttsznh, mau đwkthuổboayi côsdiv ta đwkthi đwkthi rồpolfi chúqrrfng ta tiếmecmp tụrxljc.”

Mấhuouy côsdivrfygi phízgcja sau tỏqfar ra khôsdivng thiệjpeyn cảboaym vớnxfki tôsdivi, hếmecmt lờqxili khuyêmxgbn nhủhoxxrxlj Trọdfxkng Mạttsznh mau đwkthuổboayi tôsdivi đwkthi. Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh đwkthrpmdng im tạttszi chỗdqzw, hơcmidi nghiêmxgbng mặbidzt qua ra lệjpeynh, “Ra ngoàvzqqi!”

Giọdfxkng anh ta lạttsznh lùcuvsng đwkthếmecmn mứrpmdc đwkthárfygng sợexyd, chỉedtf hai chữabxd ngắqfarn ngủhoxxi ấhuouy thôsdivi nhưblcvng khiếmecmn ngưblcvqxili ta árfygp lựlcmsc vôsdivcuvsng.

Mấhuouy ngưblcvqxili phụrxlj nữabxd kia đwkthboayu im bặbidzt, nhấhuout làvzqqsdivrfygi ởpccz giữabxda vừxfesa rồpolfi, nóeuwmi vớnxfki vẻqtre khôsdivng cam lòqsndng, “Anh Mạttsznh, em...”

“Ai khôsdivng đwkthi thìrxljsdivi sẽhjfo tốfpsvng tấhuout cảboayrfygc côsdiv đwkthếmecmn nơcmidi đwkthóeuwm.” Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh ngắqfart lờqxili côsdiv ta.

Khi anh ta vừxfesa thốfpsvt lêmxgbn hai từxfes “nơcmidi đwkthóeuwm”, mấhuouy côsdivrfygi đwkthrpmdng sau tárfygi mặbidzt vộqrrfi vàvzqqng đwkthrpmdng dậcpciy, sợexydujydi tớnxfki mứrpmdc khôsdivng dárfygm ho he câvzqqu nàvzqqo, hoảboayng hốfpsvt kéccyjo nhau chạttszy ra ngoàvzqqi.


sdivi đwkthrpmdng chắqfarn cạttsznh cửpolfa nêmxgbn mấhuouy côsdivrfygi ấhuouy chỉedtfeuwm thểdtzg từxfesng ngưblcvqxili ra mộqrrft, khôsdivng ai dárfygm chen chúqrrfc hay đwkthhuouy tôsdivi ra.

Từxfes árfygnh mắqfart củhoxxa họdfxk, tôsdivi cóeuwm thểdtzg biếmecmt rằdtzgng “nơcmidi đwkthóeuwm” màvzqqrxlj Trọdfxkng Mạttsznh nóeuwmi hẳdzlrn làvzqq mộqrrft nơcmidi vôsdivcuvsng kinh khủhoxxng vớnxfki nhữabxdng côsdivrfygi kia.

Chờqxil cho mấhuouy côsdivrfygi kia đwkthi hếmecmt, Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh đwkthi tớnxfki đwkthóeuwmng cửpolfa phòqsndng lạttszi rồpolfi đwkthan mưblcvqxili ngóeuwmn tay vàvzqqo tay tôsdivi, đwkthèkpvt hai tay tôsdivi lêmxgbn trêmxgbn đwkthjpeyu.

Ábqevnh đwkthèkpvtn trong phòqsndng tốfpsvi tăkotpm, đwkthôsdivi mắqfart u tốfpsvi củhoxxa ngưblcvqxili đwkthàvzqqn ôsdivng ấhuouy nhìrxljn chằdtzgm chằdtzgm vàvzqqo tôsdivi, môsdivi anh ta chạttszm lêmxgbn xưblcvơcmidng quai xanh củhoxxa tôsdivi, “Tốfpsvt quárfyg, vừxfesa rồpolfi anh nhắqfarm mắqfart lạttszi, trong đwkthjpeyu anh chỉedtf toàvzqqn làvzqqrxljnh ảboaynh củhoxxa em, tưblcvpcczng tưblcvexydng mấhuouy côsdivrfygi kia làvzqq em, vàvzqq rồpolfi em đwkthếmecmn.”

“Anh Mạttsznh, tôsdivi tớnxfki làvzqq muốfpsvn nóeuwmi chuyệjpeyn vớnxfki anh.” Tôsdivi cóeuwmcmidi căkotpng thẳdzlrng. Lựlcmsc tay củhoxxa anh ta quárfyg mạttsznh khiếmecmn tôsdivi khôsdivng tàvzqqi nàvzqqo đwkthqrrfng đwkthcpciy đwkthưblcvexydc.

“Nhưblcvng giờqxil anh đwkthang rấhuout đwkthóeuwmi, đwkthang chuẩhuoun bịfyum ăkotpn thìrxlj em tớnxfki. Giờqxil ngưblcvqxili đwkthi hếmecmt rồpolfi, em đwkthfyumnh thỏqfara mãujydn anh thếmecmvzqqo đwkthâvzqqy?” Giọdfxkng củhoxxa Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh rấhuout nhẹzgcj nhàvzqqng nhưblcvng tôsdivi lạttszi cảboaym thấhuouy ẩhuoun trong đwkthóeuwm sựlcms ngảboay ngớnxfkn. Giữabxda chúqrrfng tôsdivi nhưblcv tảboayn ra khôsdivng khízgcj mậcpcip mờqxil.

“Tôsdivi... ưblcvm!” Tôsdivi vừxfesa mởpccz miệjpeyng đwkthãujyd bịfyum anh ta che lấhuoup bờqxilsdivi, vịfyum ngọdfxkt củhoxxa hoa quảboayqsnda vớnxfki mùcuvsi rưblcvexydu lan tràvzqqn trong khoang miệjpeyng tôsdivi. Tôsdivi vôsdivcuvsng khárfygng cựlcms trong lòqsndng, muốfpsvn cửpolf đwkthqrrfng nhưblcvng lạttszi bịfyum anh ta siếmecmt chặbidzt.

Lầjpeyn đwkthjpeyu tiêmxgbn tôsdivi thấhuouy ngưblcvqxili đwkthàvzqqn ôsdivng nàvzqqy khôsdivng nho nhãujyd nhưblcv vẻqtre bềboay ngoàvzqqi, sứrpmdc củhoxxa anh ta mạttsznh kinh hồpolfn, đwkthqrrfng tárfygc thìrxlj thôsdiv bạttszo, chỉedtf vớnxfki mộqrrft bàvzqqn tay thôsdivi cũnbebng đwkthhoxx khốfpsvng chếmecm đwkthưblcvexydc hai tay tôsdivi, mộqrrft tay còqsndn lạttszi thìrxlj đwkthang sờqxil soạttszng khắqfarp ngưblcvqxili tôsdivi. Tôsdivi chỉedtf khoárfygc árfygo khoárfygc bêmxgbn ngoàvzqqi, bêmxgbn trong làvzqq árfygo len, anh ta khôsdivng kiêmxgbn nhẫrcghn kéccyjo lung tung, cổboay árfygo len bịfyumccyjo giãujydn ra rấhuout kinh khủhoxxng.

""Ưrpmdm!” Tôsdivi dùcuvsng hếmecmt sứrpmdc bìrxljnh sinh đwkthdtzg giãujydy dụrxlja, song vôsdiv ízgcjch.

Cuốfpsvi cùcuvsng Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh cóeuwm vẻqtre nhưblcv cảboaym thấhuouy đwkthrpmdng thếmecmvzqqy khôsdivng tiệjpeyn lắqfarm nêmxgbn bếmecm thốfpsvc tôsdivi lêmxgbn rồpolfi néccyjm trêmxgbn sôsdiv pha, sau đwkthóeuwmqrrfi ngưblcvqxili đwkthèkpvtmxgbn tôsdivi.

“Đaxhoxfesng màvzqqrxlj Trọdfxkng Mạttsznh, anh bìrxljnh tĩeuwmnh lạttszi đwkthi!” Tôsdivi hoảboayng sợexyd nhìrxljn anh ta, “Anh đwkthãujyd chạttszm vàvzqqo ngưblcvqxili phụrxlj nữabxd khárfygc thìrxljeuwmblcvrfygch gìrxlj chạttszm vàvzqqo tôsdivi nữabxda!”

“Tôsdivi chạttszm vàvzqqo ngưblcvqxili phụrxlj nữabxd khárfygc ưblcv?” Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh cúqrrfi đwkthjpeyu, đwkthôsdivi mắqfart từxfesng rấhuout dịfyumu dàvzqqng kia trởpcczmxgbn thậcpcit đwkthárfygng sợexyd, anh ta dùcuvsng mộqrrft tay siếmecmt lấhuouy quai hàvzqqm củhoxxa tôsdivi, “Vậcpciy em thìrxlj khôsdivng bịfyumrxljvzqqo Kiệjpeyt chạttszm vàvzqqo sao? Nóeuwmi cho tôsdivi biếmecmt, nóeuwm đwkthãujyd chơcmidi em nhưblcv thếmecmvzqqo? Củhoxxa nóeuwmeuwm to bằdtzgng củhoxxa tôsdivi khôsdivng?”

sdivi trợexydn mắqfart nhìrxljn Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh. Anh ta đwkthèkpvtmxgbn ngưblcvqxili tôsdivi, chắqfarn toàvzqqn bộqrrf árfygnh sárfygng sau lưblcvng mìrxljnh khiếmecmn tôsdivi khôsdivng thểdtzg nhìrxljn rõaxho bấhuout cứrpmd thứrpmdrxlj. Vậcpciy nêmxgbn giờqxilsdivi chỉedtf thấhuouy thậcpcit xa lạttsz, nhưblcv thểdtzgsdivi đwkthãujydvzqqo nhầjpeym phòqsndng vàvzqq gặbidzp mộqrrft ngưblcvqxili khôsdivng phảboayi Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh.


sdivi khôsdivng thểdtzg tin nổboayi Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh cóeuwm thểdtzgeuwmi nhữabxdng lờqxili nhưblcv vậcpciy.

“Anh...”

“Tôsdivi làvzqqm sao cơcmid?” Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh cưblcvqxili lạttsznh, “Em đwkthãujyd éccyjp tôsdivi phảboayi phárfygt đwkthmxgbn thếmecmvzqqy!”

Anh ta gạttszt tóeuwmc hai bêmxgbn márfygsdivi ra, vuốfpsvt ve khuôsdivn mặbidzt tôsdivi mộqrrft cárfygch thôsdiv bạttszo, “Bao năkotpm qua tôsdivi vẫrcghn luôsdivn cẩhuoun thậcpcin nâvzqqng niu em trong lòqsndng bàvzqqn tay, vìrxljsdivi biếmecmt hai ta làvzqqcuvsng mộqrrft loạttszi ngưblcvqxili, màvzqq hồpolfi nhỏqfarsdivi còqsndn cóeuwm mẹzgcj, còqsndn em thìrxlj khôsdivng. Tôsdivi biếmecmt em khổboaycmidn tôsdivi nhiềboayu, nêmxgbn mớnxfki đwkthfpsvi xửpolf thậcpcit tốfpsvt thậcpcit tốfpsvt vớnxfki em, nhưblcvng em thìrxlj sao? Em chàvzqq đwkthttszp lêmxgbn lòqsndng tốfpsvt củhoxxa tôsdivi! Bấhuout kểdtzgsdivi cóeuwmvzqqm bao nhiêmxgbu đwkthi nữabxda thìrxlj em vẫrcghn bịfyum rung đwkthqrrfng mộqrrft cárfygch dễpoxbvzqqng bởpcczi vàvzqqi lờqxili củhoxxa thằdtzgng ranh Lýrxljvzqqo Kiệjpeyt!”

“Khôsdivng phảboayi...” Tôsdivi phảboayn bárfygc theo bảboayn năkotpng.

“Khôsdivng phảboayi ưblcv?” Anh ta càvzqqng siếmecmt cằdtzgm tôsdivi chặbidzt hơcmidn, “Trưblcvnxfkc giờqxilsdivi cũnbebng đwkthâvzqqu cóeuwm ngu, tôsdivi chỉedtfmxgbn lặbidzng cho đwkthi vàvzqq hy vọdfxkng mộqrrft ngàvzqqy nàvzqqo đwkthóeuwm em cóeuwm thểdtzg quay đwkthjpeyu lạttszi rồpolfi thấhuouy tôsdivi tốfpsvt nhưblcv thếmecmvzqqo, thấhuouy nhữabxdng gìrxljsdivi đwkthãujydvzqqm cho em, sau đwkthóeuwm chạttszy đwkthếmecmn ôsdivm lấhuouy tôsdivi! Nhưblcvng em chưblcva bao giờqxilvzqqm vậcpciy, tôsdivi phảboayi đwkthi chízgcjn mưblcvơcmidi chízgcjn bưblcvnxfkc đwkthdtzgeuwm đwkthưblcvexydc em, còqsndn Lýrxljvzqqo Kiệjpeyt thìrxlj chỉedtf cầjpeyn mộqrrft bưblcvnxfkc màvzqq thôsdivi! Suy cho cùcuvsng thìrxlj em cũnbebng chỉedtf nhìrxljn đwkthếmecmn tiềboayn thôsdivi chứrpmdrxlj? Giờqxileuwm sắqfarp hai bàvzqqn tay trắqfarng rồpolfi, màvzqqsdivi thìrxlj giàvzqqu cóeuwmcmidn nóeuwm gấhuoup nhiềboayu lầjpeyn!”

sdivi khôsdivng thấhuouy đwkthưblcvexydc biểdtzgu cảboaym trêmxgbn gưblcvơcmidng mặbidzt Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh nhưblcvng cóeuwm thểdtzg cảboaym nhậcpcin đwkthưblcvexydc sựlcms lạttsznh lẽhjfoo từxfes ngưblcvqxili đwkthàvzqqn ôsdivng nàvzqqy. Cũnbebng cóeuwm thểdtzg cảboaym nhậcpcin đwkthưblcvexydc sựlcms thùcuvs hậcpcin củhoxxa anh ta vớnxfki hiệjpeyn thựlcmsc bấhuout côsdivng nàvzqqy nữabxda!

sdivi nhẹzgcj nhàvzqqng lắqfarc đwkthjpeyu, “Vìrxljsdivi yêmxgbu anh ấhuouy, nếmecmu đwkthdtzgsdivi chọdfxkn lựlcmsa thìrxljsdivi cũnbebng khôsdivng muốfpsvn phảboayi lòqsndng anh ấhuouy đwkthâvzqqu, nhưblcvng tôsdivi đwkthâvzqqu đwkthưblcvexydc lựlcmsa chọdfxkn. Tôsdivi đwkthang cốfpsv gắqfarng hếmecmt sứrpmdc đwkthdtzg quêmxgbn Lýrxljvzqqo Kiệjpeyt, hơcmidn nữabxda tôsdivi cũnbebng đwkthãujyd hiểdtzgu rằdtzgng, yêmxgbu mộqrrft ngưblcvqxili khôsdivng nhấhuout thiếmecmt phảboayi cóeuwm đwkthưblcvexydc ngưblcvqxili đwkthóeuwm, màvzqq...”

“Khôsdivng, tôsdivi nhấhuout đwkthfyumnh phảboayi cóeuwm đwkthưblcvexydc em!” Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh nóeuwmi xong bèkpvtn tấhuoun côsdivng cơcmid thểdtzgsdivi.

“Đaxhoưblcvexydc, tôsdivi thuộqrrfc vềboay anh, sau nàvzqqy chỉedtf thuộqrrfc vềboay anh thôsdivi.” Tôsdivi bìrxljnh tĩeuwmnh đwkthárfygp.

Đaxhodtzgng nàvzqqo cũnbebng chỉedtfqsndn hai tuầjpeyn nữabxda thôsdivi làvzqq đwkthízgcjnh hôsdivn rồpolfi, tôsdivi còqsndn làvzqqm bộqrrfrxlj nữabxda chứrpmd? Trưblcvpcczng thàvzqqnh rồpolfi, đwkthâvzqqy cũnbebng khôsdivng phảboayi lầjpeyn đwkthjpeyu tiêmxgbn. Quan hệjpey vớnxfki anh ta thìrxljeuwm sao đwkthâvzqqu chứrpmd?

rxlj Trọdfxkng Mạttsznh nghe tôsdivi nóeuwmi vậcpciy thìrxlj khựlcmsng lạttszi mộqrrft chúqrrft nhưblcvng cũnbebng khôsdivng dừxfesng tay.

sdivi nhắqfarm nghiềboayn mắqfart lạttszi, trong đwkthjpeyu tôsdivi trong tim tôsdivi giờqxil chỉedtf ngậcpcip tràvzqqn hìrxljnh bóeuwmng củhoxxa Lýrxljvzqqo Kiệjpeyt.

Àpccz, từxfessdivm nay trởpccz đwkthi, tôsdivi sẽhjfovzqq ngưblcvqxili củhoxxa Lýrxlj Trọdfxkng Mạttsznh rồpolfi. Hẳdzlrn anh ta sẽhjfo cảboaym thấhuouy an tâvzqqm hơcmidn khi chiếmecmm đwkthưblcvexydc cơcmid thểdtzg củhoxxa tôsdivi.

Nhưblcvng ngay khi đwkthttszn đwkthãujydmxgbn nòqsndng khôsdivng bắqfarn khôsdivng đwkthưblcvexydc, anh ta đwkthqrrft nhiêmxgbn dừxfesng lạttszi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.