Thay Chị Lấy Chồng

Chương 28 : Chồng đang ở đây, cô còn định đi với người đàn ông khác sao_

    trước sau   
xavvơpqyeng Khanh Vũghgl khôhhiqng biếrsuyt chuyệuerzn giữugcqa tôhhiqi vàhtlo Tốhtlong Duyêdbjon Minh nêdbjon chàhtloo hỏrmtfi chịtlri ta mộcgkit cátrxrch thâroehn thiệuerzn.

Tốhtlong Duyêdbjon Minh thấrvocy vậkpury bègugyn hỏrmtfi Lýroehhtloo Kiệuerzt xem cógdlw thểrmtftcbnng ngồtlrii chung mộcgkit bàhtlon khôhhiqng?

Thựhhsqc ra tôhhiqi khôhhiqng đzphptlring ýroeh nhưxavvng Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl lạsmcbi đzphptlring ýroeh.

Bốhtlon ngưxavvufuji chúbmrbng tôhhiqi cùtcbnng ngồtlrii mộcgkit bàhtlon vàhtlo chuyểrmtfn từpqye phòotrnng ngoàhtloi vàhtloo mộcgkit phòotrnng riêdbjong.

Khi gọcglei mógdlwn, Tốhtlong Duyêdbjon Minh nógdlwi mộcgkit cátrxrch nũghglng nịtlriu: “Em đzphpang cógdlw thai, khôhhiqng thểrmtf ărauin cay, khôhhiqng ărauin đzphpưxavvwjvmc đzphptlrixavvơpqyei sốhtlong, mọcglei ngưxavvufuji chịtlriu khógdlw khi gọcglei mógdlwn thìxavv đzphppqyeng gọcglei nhữugcqng mógdlwn đzphpógdlw nhérvoc.”

Chịtlri ta nógdlwi xong nhìxavvn vềkwpv phítajua tôhhiqi: “Duyêdbjon Khanh, côhhiqgdlw kiêdbjong ărauin mógdlwn gìxavv khôhhiqng?”




Lờufuji lẽsdrv đzphpnauiy hàhtlom ýroeh.

“Khôhhiqng.” Tôhhiqi trảmmhs lờufuji mộcgkit cátrxrch quyếrsuyt đzphptrxrn.

pqyen nữugcqa khi tôhhiqi nhìxavvn thấrvocy Tốhtlong Duyêdbjon Minh thâroehn mậkpurt vớjghsi Lýroehhtloo Kiệuerzt nhưxavv vậkpury, tôhhiqi đzphpãgdlwtrxrc đzphptlrinh mìxavvnh khôhhiqng thểrmtfhtloo sinh con yêdbjon ổmrsqn ởhofz thàhtlonh phốhtlocglenh An nàhtloy đzphpưxavvwjvmc nữugcqa.

Tốhtlong Duyêdbjon Minh hiểrmtfu đzphpưxavvwjvmc suy nghĩcgle củhzdza tôhhiqi.

Chịtlri ta còotrnn khôhhiqng muốhtlon cho Lýroehhtloo Kiệuerzt biếrsuyt chuyệuerzn tôhhiqi cógdlw thai hơpqyen cảmmhshhiqi.

gdlwn ărauin chủhzdz yếrsuyu làhtlo do Tốhtlong Duyêdbjon Minh vàhtloxavvơpqyeng Khanh Vũghgl gọcglei, Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl toàhtlon gọcglei nhữugcqng mógdlwn màhtlohhiqi thítajuch ărauin.

Rấrvoct nhanh sau đzphpógdlw, mộcgkit bàhtlon thứmuztc ărauin thịtlrinh soạsmcbn đzphpưxavvwjvmc đzphpưxavva lêdbjon.

xavvơpqyeng Khanh Vũghgl chủhzdz đzphpcgking gắhkogp thứmuztc ărauin cho tôhhiqi, mỗuerzi lầnauin anh ấrvocy cho thứmuztc ărauin vàhtloo bátrxrt tôhhiqi, tôhhiqi lạsmcbi cảmmhsm thấrvocy átrxrnh mắhkogt lạsmcbnh bărauing củhzdza Lýroehhtloo Kiệuerzt.

hhiqi nhanh nhẹncbrn nógdlwi: “Cátrxrm ơpqyen, em tựhhsq gắhkogp thìxavv tốhtlot hơpqyen.”

Tốhtlong Duyêdbjon Minh nhìxavvn thấrvocy vậkpury cốhtlo ýroehgdlwi: “Duyêdbjon Khanh, khôhhiqng phảmmhsi côhhiqhtlo anh khógdlwa trêdbjon màhtlohhiq luôhhiqn ngưxavvmftvng mộcgki đzphpang quen nhau đzphpógdlw chứmuzt?”

xavvơpqyeng mặgpywt chịtlri ta tràhtlon đzphpnauiy sựhhsqotrnotrn, tôhhiqi cũghglng hiểrmtfu ra rốhtlot cuộcgkic côhhiq ta muốhtlon hỏrmtfi cátrxri gìxavv.

“Lýroehhtloo Kiệuerzt chồtlring tôhhiqi đzphpang ởhofz đzphpâroehy, chịtlri hỏrmtfi tôhhiqi nhữugcqng vấrvocn đzphpkwpvhtloy, cógdlw phảmmhsi làhtlo đzphptlrinh gâroehy mâroehu thuẫmftvn cho gia đzphpìxavvnh tôhhiqi chărauing?” Tôhhiqi tiếrsuyp lờufuji: “Anh Vũghgl hiệuerzn nay làhtlo tổmrsqng giátrxrm đzphphtloc củhzdza côhhiqng ty tôhhiqi, chúbmrbng tôhhiqi chỉfqjr ra ngoàhtloi ărauin cơpqyem bàhtlon côhhiqng việuerzc màhtlo thôhhiqi.”

Trong mắhkogt củhzdza tôhhiqi, bữugcqa cơpqyem nàhtloy chỉfqjrhtlo mộcgkit bữugcqa cơpqyem củhzdza côhhiqng việuerzc màhtlo thôhhiqi.




Ngàhtloy hôhhiqm đzphpógdlwxavvơpqyeng Khanh Vũghgl nhìxavvn thấrvocy Lýroehhtloo Kiệuerzt tuy khôhhiqng hềkwpvgdlwi gìxavv nhưxavvng hôhhiqm nay trôhhiqng thấrvocy Lýroehhtloo Kiệuerzt vàhtlo Tốhtlong Duyêdbjon Minh anh ấrvocy cũghglng đzphpãgdlw hiểrmtfu rõpqye.

Anh ấrvocy cũghglng chủhzdz đzphpcgking giảmmhsi vâroehy hộcgkihhiqi: “Đgqysúbmrbng vậkpury, tôhhiqi vừpqyea mớjghsi tớjghsi Thàhtlonh phốhtlocglenh An khôhhiqng mang nhiềkwpvu quầnauin átrxro, cũghglng khôhhiqng cógdlw bạsmcbn bègugyxavv, đzphpàhtlonh phảmmhsi nhờufuj em ấrvocy chọcglen giúbmrbp tôhhiqi.”

hhiqi nhìxavvn anh ấrvocy đzphpnauiy cảmmhsm kítajuch.

Ýgwol nghĩcgle củhzdza Tốhtlong Duyêdbjon Minh càhtlong sâroehu xa hơpqyen: “Àcgle.” Lạsmcbi nũghglng nịtlriu vớjghsi Lýroehhtloo Kiệuerzt: “Xin lỗuerzi, em khôhhiqng cógdlw ýroehxavv cảmmhs.”

roehhtloo Kiệuerzt chỉfqjrgdlwi mộcgkit câroehu: “Khôhhiqng sao.”

Nhưxavvng sắhkogc mặgpywt củhzdza anh ta lạsmcbi khôhhiqng hềkwpv tốhtlot hơpqyen.

Sau khi ărauin xong tôhhiqi đzphptlrinh đzphpi cùtcbnng vớjghsi Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl, khôhhiqng ngờufujroehhtloo Kiệuerzt lạsmcbi giữugcq chặgpywt tôhhiqi lạsmcbi: “Chồtlring ởhofz đzphpâroehy, côhhiqotrnn đzphptlrinh đzphpi theo ngưxavvufuji đzphpàhtlon ôhhiqng khátrxrc sao?”

Mộcgkit câroehu nógdlwi củhzdza anh ta khôhhiqng chỉfqjr khiếrsuyn tôhhiqi màhtlo ngay cảmmhs Tốhtlong Duyêdbjon Minh cùtcbnng ngâroehy cảmmhs ngưxavvufuji ra.

hhiq ta nhìxavvn Lýroehhtloo Kiệuerzt, õpqyeng ẹncbro hérvoct lêdbjon: “Hàhtloo Kiệuerzt…”

roehhtloo Kiệuerzt khôhhiqng hềkwpv đzphprmtf ýroeh tớjghsi côhhiq ta, màhtlogdlwi vớjghsi tôhhiqi: “Tôhhiqi sẽsdrv bảmmhso tàhtloi xếrsuy đzphpưxavva côhhiq vềkwpv.”

Giọcgleng đzphpiệuerzu củhzdza anh ta khôhhiqng phảmmhsi đzphprmtfhtlon bạsmcbc màhtlo chítajunh làhtlo mệuerznh lệuerznh.

hhiqi khôhhiqng dátrxrm từpqye chốhtloi.

Cuốhtloi cùtcbnng, chỉfqjrgdlw thểrmtf ngồtlrii mộcgkit mìxavvnh trêdbjon xe Lýroehhtloo Kiệuerzt đzphprmtf vềkwpvhhiqng ty.

Khi tôhhiqi tớjghsi côhhiqng ty, Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl đzphpang ởhofz trong vărauin phòotrnng đzphpwjvmi tôhhiqi.

roehu đzphpnauiu tiêdbjon anh ấrvocy nógdlwi khi gặgpywp tôhhiqi làhtlo: “Chồtlring em thítajuch chịtlri em sao?”

xavvnh trạsmcbng ban nãgdlwy đzphpãgdlw hoàhtlon toàhtlon rõpqyehtlong.

hhiqi gưxavvwjvmng cưxavvufuji khôhhiqng trảmmhs lờufuji, coi nhưxavvhtlo thừpqyea nhậkpurn.

Sắhkogc mặgpywt củhzdza Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl đzphpcgkit nhiêdbjon lógdlwe sátrxrng, nhìxavvn tôhhiqi: “Hôhhiqn nhâroehn làhtlo chuyệuerzn cảmmhs đzphpufuji ngưxavvufuji, nếrsuyu nhưxavv em sốhtlong vớjghsi anh ta khôhhiqng hạsmcbnh phúbmrbc, cógdlw lẽsdrv… cógdlw thểrmtf suy nghĩcgle đzphpếrsuyn ngưxavvufuji khátrxrc xem sao.”

“Ngưxavvufuji khátrxrc?”

hhiqi lui lạsmcbi phítajua sau.

Khoảmmhsng cátrxrch gầnauin nhưxavv vậkpury nêdbjon tôhhiqi cógdlw thểrmtf nhìxavvn thấrvocy gưxavvơpqyeng mặgpywt Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghglpqyei đzphprmtf: “Khôhhiqng phảmmhsi ngưxavvufuji nàhtloo khátrxrc, màhtlo chítajunh làhtlo anh.”

“Anh Vũghgl, em…”

Khi tôhhiqi đzphpang khôhhiqng biếrsuyt nêdbjon từpqye chốhtloi anh ấrvocy ra sao, Lưxavvơpqyeng Khanh Vũghgl đzphpmuztng thẳhcefng ngưxavvufuji dậkpury, nógdlwi rấrvoct nhẹncbr nhàhtlong: “Anh chỉfqjrgdlwi vậkpury thôhhiqi, em đzphppqyeng đzphprmtf bụejjzng, dùtcbn thếrsuyhtloo đzphpi nữugcqa, em vẫmftvn làhtlo đzphpàhtlon em khógdlwa dưxavvjghsi củhzdza anh.”

Anh ấrvocy vẫmftvn luôhhiqn nhưxavv vậkpury, khôhhiqng bao giờufuj bắhkogt érvocp tôhhiqi chuyệuerzn gìxavv cảmmhs.

Nhưxavvng… thay đzphpmrsqi nhanh hơpqyen nhiềkwpvu so vớjghsi dựhhsq đzphptrxrn củhzdza tôhhiqi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.