Thay Chị Lấy Chồng

Chương 251 : Không cần trưởng thành cũng không sao

    trước sau   
gijv Trọhjmzng Mạvrqonh cũifzfng lêwxegn xe. 

kpjmi xe đhexcưdbaia tôhrspi rờowngi đhexci. 

hrspi ngồohrli ởpsnr vịlswl trícahu ghếkqahkpjmi phụcybq, nhìmakxn kícahunh chiếkqahu hậidgwu bêwxegn phảjkszi, tôhrspi thấfhozy Lýgijvpvfho Kiệazhjt vẫalvin đhexcysnzng ởpsnrkqahi đhexcólifi khôhrspng hềtjae nhúhnxnc nhícahuch. 

Xe đhexcidgwu dưdbaighgwi nhàpvfhgijv Trọhjmzng Mạvrqonh, ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng ấfhozy xuốbkmpng xe trưdbaighgwc mởpsnr cửownga giúhnxnp tôhrspi. 

Mộfjldt tay đhexcưdbaia vềtjae phícahua tôhrspi: “Cẩidgwn thậidgwn.” 

“Cảjkszm ơkqahn.” Tay tôhrspi đhexcxmket trêwxegn tay Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh, gắpgcang lấfhozy sứysnzc đhexcysnzng lêwxegn. 


hrspi đhexcưdbaiodxyc Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh đhexcnuzw, khậidgwp khiễjilang đhexci vàpvfho thang mákpjmy. 

obmd trong thang mákpjmy, tôhrspi nólifii sơkqahdbaiodxyc vớghgwi Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh việazhjc củjilaa dựjznt ákpjmn gầcunln đhexcârqpby. 

Bởpsnri vìmakx quầcunln ákpjmo đhexctjaeu ưdbaighgwt đhexcalvim, khi tớghgwi cửownga, Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh lấfhozy chìmakxa khólifia phòmpcwng củjilaa tôhrspi ra, nólifii: “Chỗeivs em cólifi quầcunln ákpjmo trưdbaighgwc kia củjilaa em, anh đhexcếkqahn lấfhozy mộfjldt bộfjld đhexcếkqahn giúhnxnp em, em cứysnz tắpgcam ởpsnr nhàpvfh anh.” 

Tắpgcam. 

Chuyệazhjn nàpvfhy làpvfh chuyệazhjn khákpjm ngạvrqoi ngùholcng, tôhrspi dựjznta vàpvfho cửownga phòmpcwng mìmakxnh: “Hay làpvfh đhexcgjcv em vềtjae tắpgcam trưdbaighgwc đhexci, tắpgcam rồohrli em lạvrqoi đhexcếkqahn chỗeivs anh, anh giúhnxnp em xem vếkqaht thưdbaiơkqahng ởpsnr chârqpbn.” 

hrspi vừjznta nólifii vừjznta muốbkmpn lấfhozy chìmakxa khoákpjm

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh giấfhozu chìmakxa khólifia sau lưdbaing, khuôhrspn mặxmket ẩidgwn chứysnza nụcybqdbaiowngi, lắpgcac đhexccunlu: “Xin lỗeivsi, khôhrspng đhexcưdbaiodxyc.” 

“Vìmakx sao?” 

“Chârqpbn em bịlswl thưdbaiơkqahng, anh khôhrspng yêwxegn târqpbm đhexcgjcv em tắpgcam mộfjldt mìmakxnh.” Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh nólifii, lấfhozy chìmakxa khólifia mởpsnr cửownga căkpqzn phòmpcwng đhexcãohrl từjzntng làpvfh phòmpcwng củjilaa tôhrspi, bảjkszn thârqpbn vàpvfho thay giàpvfhy trưdbaighgwc, rồohrli lạvrqoi lấfhozy déxvjvp giúhnxnp tôhrspi, nólifii: “Yêwxegn târqpbm, em tắpgcam anh sẽpavm khôhrspng nhìmakxn léxvjvn.” 

Ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng vừjznta nólifii nhưdbai vậidgwy, ngưdbaiodxyc lạvrqoi tôhrspi cólifi chúhnxnt đhexcholc mặxmket. 

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh giúhnxnp tôhrspi lấfhozy mộfjldt chiếkqahc ghếkqah đhexcgjcvwxegn cạvrqonh, bảjkszo tôhrspi ngồohrli xuốbkmpng, tôhrspi ýgijv thứysnzc đhexcưdbaiodxyc anh ấfhozy muốbkmpn giúhnxnp tôhrspi thay giàpvfhy, vộfjldi nólifii: “Đmlylgjcv em.” 

“Khôhrspng sao, cứysnz đhexcgjcv anh.” 

Tay củjilaa ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng đhexcxmket trêwxegn tay tôhrspi, ngăkpqzn cảjkszn đhexcfjldng tákpjmc củjilaa tôhrspi. 


Thay déxvjvp giúhnxnp tôhrspi. 

Khi tôhrspi vàpvfho phòmpcwng mớghgwi phákpjmt hiệazhjn, tuy đhexcãohrlkpqzm năkpqzm tôhrspi chưdbaia trởpsnr vềtjaekpqzn phòmpcwng nàpvfhy nhưdbaing nólifi khôhrspng hềtjaelifi dấfhozu tícahuch củjilaa sựjzntifzf kỹghgw

Cảjksz phòmpcwng sạvrqoch sẽpavm khôhrspng dícahunh mộfjldt hạvrqot bụcybqi. 

Trêwxegn giưdbaiowngng phủjila ga giưdbaiowngng hoạvrqot hìmakxnh màpvfhu vàpvfhng nhạvrqot, làpvfh đhexcohrl mớghgwi. 

hrspi chỉnupppvfho ga giưdbaiowngng: “Đmlylârqpby làpvfh...” 

“Mỗeivsi thákpjmng anh đhexctjaeu sẽpavmmakxm ngưdbaiowngi đhexcếkqahn quéxvjvt tưdbaighgwc vệazhj sinh, hơkqahn nữfvvoa sẽpavm đhexcusvzi ga giưdbaiowngng, nhữfvvong ga giưdbaiowngng trưdbaighgwc đhexcârqpby vìmakx giặxmket nhiềtjaeu lầcunln nêwxegn hưdbai rồohrli, anh mua cákpjmi mớghgwi thay em.” Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh nólifii xong, nhìmakxn vềtjae phícahua tôhrspi, dịlswlu dàpvfhng hỏholci: “Thícahuch khôhrspng?” 

Nhìmakxn hìmakxnh ảjksznh con mèuzjko nhỏholc đhexcákpjmng yêwxegu trêwxegn ga giưdbaiowngng, khólifie miệazhjng tôhrspi cong lêwxegn, gậidgwt đhexccunlu: “Thícahuch, cólifi đhexciềtjaeu em đhexcãohrl ba mưdbaiơkqahi tuổusvzi rồohrli, lạvrqoi dùholcng loạvrqoi nàpvfhy, liệazhju cólifi bịlswl ngưdbaiowngi khákpjmc cưdbaiowngi nhạvrqoo khôhrspng.” 

“Sao lạvrqoi vậidgwy chứysnz?” Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh đhexci tớghgwi trưdbaighgwc mặxmket tôhrspi, đhexcưdbaia tay sờowngkpjmi tólific củjilaa tôhrspi, ákpjmnh mắpgcat dịlswlu dàpvfhng kiêwxegn đhexclswlnh nhìmakxn tôhrspi nólifii: “Ởobmd trưdbaighgwc mặxmket anh, em mãohrli mãohrli làpvfhhrspkpjmi nhỏholc, hơkqahn nữfvvoa, khôhrspng cầcunln trưdbaipsnrng thàpvfhnh cũifzfng khôhrspng sao.” 

Giọhjmzng nólifii củjilaa ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng rấfhozt nghiêwxegm túhnxnc, hoàpvfhn toàpvfhn khôhrspng cólifi cảjkszm giákpjmc qua loa lấfhozy lệazhj

Nhìmakxn anh ấfhozy, trong lòmpcwng tôhrspi bấfhozt giákpjmc cảjkszm thấfhozy yêwxegn târqpbm. 

hrspi đhexci vàpvfho phòmpcwng mộfjldt mìmakxnh, nhìmakxn ákpjmo quầcunln năkpqzm năkpqzm trưdbaighgwc củjilaa tôhrspi. 

Mấfhozy năkpqzm nàpvfhy, bởpsnri vìmakx đhexci theo Mưdbaiu Đmlylvrqoo Sinh, tiếkqahp xúhnxnc vớghgwi kiếkqahn thứysnzc vàpvfh nềtjaen họhjmzc vấfhozn quốbkmpc gia, ngàpvfhy càpvfhng thícahuch hákpjmn phụcybqc cákpjmch târqpbn, mặxmkec thoảjkszi mákpjmi lạvrqoi rấfhozt cólifi khícahu chấfhozt. 

Ban đhexccunlu Mưdbaiu Đmlylvrqoo Sinh khôhrspng thícahuch, bịlswlhrspi lôhrspi kéxvjvo thìmakx dầcunln dầcunln cũifzfng yêwxegu thícahuch. 


pvfh nhữfvvong trang phụcybqc trong ngăkpqzn tủjilapvfhy đhexcãohrlrqpbu lắpgcam rồohrli tôhrspi chưdbaia mặxmkec. 

hrspi tùholcy ýgijv lấfhozy mộfjldt chiếkqahc ákpjmo thun vàpvfhkpjmy, lấfhozy thêwxegm đhexcohrllifit. 

Trừjznt nhữfvvong thứysnzpvfhy ra, còmpcwn cólifi khăkpqzn tắpgcam. 

Khi tôhrspi đhexci vàpvfho nhàpvfh vệazhj sinh lấfhozy khăkpqzn tắpgcam, tôhrspi mớghgwi phákpjmt hiệazhjn, trêwxegn bồohrln rửownga mặxmket trong nhàpvfh vệazhj sinh bàpvfhy đhexcjilakpjmc loạvrqoi mỹghgw phẩidgwm dưdbainuzwng da, đhexctjaeu chưdbaia bólific lớghgwp bọhjmzc. 

Khôhrspng chỉnupplifi thếkqah, cákpjmi kệazhj nhỏholcwxegn cạvrqonh còmpcwn cólifi dầcunlu gộfjldi đhexccunlu. 

Trákpjmi tim tôhrspi khôhrspng khỏholci đhexcidgwp mạvrqonh. 

“Anh Lýgijv, nhữfvvong mỹghgw phẩidgwm dưdbainuzwng da nàpvfhy...” Tôhrspi gọhjmzi vớghgwi ra bêwxegn ngoàpvfhi. 

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh biếkqaht tôhrspi đhexcãohrl lấfhozy đhexcohrl xong, từjzntwxegn ngoàpvfhi đhexci vàpvfho, thấfhozy tôhrspi chỉnupppvfho đhexcbkmpng mỹghgw phẩidgwm dưdbainuzwng da, anh ấfhozy cũifzfng khôhrspng cảjkszm thấfhozy bấfhozt ngờowng, giảjkszi thícahuch: “Anh luôhrspn nghĩpvfh mộfjldt ngàpvfhy nàpvfho đhexcólifilifi thểgjcv em sẽpavm vềtjaepsnrwxegn vẫalvin luôhrspn mua mỹghgw phẩidgwm dưdbainuzwng da giúhnxnp em, cólifi đhexciềtjaeu anh khôhrspng am hiểgjcvu đhexcohrl củjilaa phụcybq nữfvvo lắpgcam, đhexctjaeu làpvfh y tákpjm trong bệazhjnh việazhjn giớghgwi thiệazhju cho anh.” 

“Cảjkszm ơkqahn.” 

Thấfhozy nhữfvvong thứysnzpvfhy, ngoạvrqoi trừjznt cảjkszm đhexcfjldng, trong lòmpcwng tôhrspi còmpcwn cảjkszm thấfhozy ấfhozm ákpjmp. 

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh thựjzntc sựjznt rấfhozt biếkqaht quan târqpbm. 

Anh ấfhozy thấfhozy tôhrspi khôhrspng nhúhnxnc nhícahuch, bèuzjkn nhanh chólifing giảjkszi thícahuch vớghgwi tôhrspi: “Nhữfvvong mólifin nàpvfhy đhexctjaeu mớghgwi mua đhexccunlu năkpqzm nay, nhữfvvong mólifin trưdbaighgwc đhexcólifi đhexcãohrl hếkqaht hạvrqon rồohrli.” 

“Cảjkszm ơkqahn.” Ngoạvrqoi trừjznt cảjkszm ơkqahn, tôhrspi thựjzntc sựjznt khôhrspng biếkqaht nólifii gìmakx


hrspi lấfhozy mộfjldt sốbkmp mỹghgw phẩidgwm dưdbainuzwng da cơkqah bảjkszn, dầcunlu gộfjldi đhexccunlu, dầcunlu xảjksz, sữfvvoa tắpgcam rồohrli quay vềtjae chỗeivs củjilaa Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh cùholcng anh ấfhozy. 

Phòmpcwng củjilaa Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh vẫalvin sạvrqoch sẽpavm nhưdbaihrspi nhìmakxn thấfhozy nhiềtjaeu năkpqzm trưdbaighgwc. 

hrspi nhanh chólifing tắpgcam rửownga, thay quầcunln ákpjmo, khi lau tólific đhexci ra, trêwxegn bàpvfhn đhexcang bàpvfhy mộfjldt sốbkmp chai lọhjmz, Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh đhexcang xem mộfjldt trong nhữfvvong chai lọhjmz đhexcólifi

Thấfhozy tôhrspi, anh ấfhozy lậidgwp tứysnzc đhexcxmket xuốbkmpng, đhexci nhanh đhexcếkqahn bêwxegn cạvrqonh tôhrspi, đhexcnuzwhrspi ngồohrli trêwxegn sofa, dịlswlu dàpvfhng nólifii: “Thuốbkmpc trong nhàpvfh khôhrspng đhexcưdbaiodxyc đhexccunly đhexcjila, anh xem giúhnxnp em, lákpjmt nữfvvoa lạvrqoi đhexci mua.” 

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh quỳbnvo trưdbaighgwc mặxmket tôhrspi, hai tay nârqpbng chârqpbn trákpjmi củjilaa tôhrspi, nhẹzazb nhàpvfhng bẻhexc lạvrqoi. 

“Áfjld...” Cảjkszm giákpjmc đhexcau đhexcghgwn mạvrqonh mẽpavm truyềtjaen đhexcếkqahn, tôhrspi khôhrspng khỏholci hícahut mộfjldt hơkqahi. 

gijv Trọhjmzng Mạvrqonh lậidgwp tứysnzc giảjkszm bớghgwt lựjzntc, hơkqahi nhícahuu màpvfhy: “Khôhrspng tổusvzn thưdbaiơkqahng đhexcếkqahn khớghgwp xưdbaiơkqahng, cólifi đhexciềtjaeu anh vẫalvin phảjkszi ra ngoàpvfhi mua mộfjldt lọhjmz phun sưdbaiơkqahng, em chờowng anh mộfjldt chúhnxnt.” 

Ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng nólifii rồohrli đhexcysnzng dậidgwy đhexci ra ngoàpvfhi. 

Trưdbaighgwc khi ra cửownga, vẫalvin khôhrspng quêwxegn dặxmken tôhrspi: “Khôhrspng đhexcưdbaiodxyc đhexcfjldng đhexcidgwy lung tung nhéxvjv.” 

“Đmlylưdbaiodxyc.” 

hrspi gậidgwt đhexccunlu. 

Sau khi Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh ra khỏholci cửownga, tôhrspi cũifzfng khôhrspng đhexcfjldng đhexcidgwy lung tung, ngồohrli yêwxegn trêwxegn ghếkqah sofa, nhìmakxn chung quanh mộfjldt chúhnxnt. 

Nhàpvfh anh ấfhozy vẫalvin gọhjmzn gàpvfhng tốbkmpi giảjkszn nhưdbai trưdbaighgwc kia. 


Ngoạvrqoi trừjznt mộfjldt sốbkmpkpjmch y họhjmzc thìmakx khôhrspng cólifimakx cảjksz

Trêwxegn ghếkqah sofa, ngay cảjksz mộfjldt chiếkqahc gốbkmpi dựjznta cũifzfng khôhrspng cólifi

hrspi muốbkmpn mua cho anh ấfhozy mộfjldt cákpjmi! 

Nghĩpvfh vậidgwy, tôhrspi nhảjkszy bêwxegn cạvrqonh đhexcếkqahn túhnxni, mólific đhexciệazhjn thoạvrqoi di đhexcfjldng ra tìmakxm mộfjldt chiếkqahc gốbkmpi ôhrspm mặxmket mèuzjko đhexcákpjmng yêwxegu, đhexcohrlng thờowngi đhexcgjcv lạvrqoi đhexclswla chỉnupppvfh sốbkmp đhexciệazhjn thoạvrqoi củjilaa Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh. 

“Cốbkmpc cốbkmpc cốbkmpc.” 

Vừjznta mớghgwi mua xong, cólifi tiếkqahng gõjumm cửownga truyềtjaen đhexcếkqahn. 

Phảjkszn ứysnzng đhexccunlu tiêwxegn củjilaa tôhrspi chícahunh làpvfh cho rằpavmng Lýgijv Trọhjmzng Mạvrqonh đhexcãohrl trởpsnr vềtjae, cũifzfng khôhrspng suy nghĩpvfh nhiềtjaeu, nhảjkszy lòmpcwmpcw tớghgwi cửownga. 

hrspi vừjznta mởpsnr cửownga vừjznta cưdbaiowngi nhạvrqoo anh ấfhozy: “Cólifi phảjkszi anh quêwxegn mang...” 

hrspi còmpcwn chưdbaia nólifii ra hai chữfvvo chìmakxa khólifia thìmakx đhexcãohrl nuốbkmpt xuốbkmpng. 

gijvpvfho Kiệazhjt đhexcang đhexcysnzng trưdbaighgwc cửownga! 

Phícahua sau còmpcwn cólifi mộfjldt ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng khákpjmc, trong tay ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng kia mang theo mộfjldt hòmpcwm thuốbkmpc màpvfhu trắpgcang, tôhrspi ýgijv thứysnzc đhexcưdbaiodxyc, cólifi lẽpavm anh ta làpvfhkpjmc sĩpvfhgijvpvfho Kiệazhjt tìmakxm cho tôhrspi. 

Ngưdbaiowngi ngơkqah ngákpjmc nhưdbaihrspi còmpcwn cólifigijvpvfho Kiệazhjt. 

Ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng ấfhozy cụcybqp mắpgcat, ákpjmnh mắpgcat lạvrqonh lùholcng nhìmakxn chằpavmm chằpavmm vàpvfho quầcunln ákpjmo trêwxegn ngưdbaiowngi tôhrspi, khuôhrspn mặxmket tôhrspi nhưdbai bịlswl phủjila mộfjldt lớghgwp băkpqzng mỏholcng. 

hrspi phảjkszn ứysnzng kịlswlp, sợodxyohrli muốbkmpn đhexcólifing cửownga, ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng ấfhozy lạvrqoi phảjkszn ứysnzng nhanh hơkqahn cảjkszhrspi! 

Mộfjldt tay anh chặxmken cửownga, tay kia nắpgcam chặxmket khung cửownga, nólifii vớghgwi bákpjmc sĩpvfh sau lưdbaing: “Chờownghrspi bêwxegn ngoàpvfhi mộfjldt lákpjmt.” 

“Đmlylưdbaiodxyc.” 

kpjmc sĩpvfhlifii, còmpcwn lùholci vềtjae sau mộfjldt bưdbaighgwc. 

gijvpvfho Kiệazhjt bưdbaighgwc vàpvfho trong phòmpcwng, trựjzntc tiếkqahp đhexccybqng vàpvfho tôhrspi đhexcang chặxmken ởpsnr cửownga! 

hrspi khôhrspng đhexcysnzng vữfvvong, ngãohrl ra phícahua sau! 

Ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng đhexcólifing cửownga lạvrqoi, cảjksz ngưdbaiowngi nhàpvfho vềtjae phícahua trưdbaighgwc, chờownghrspi phảjkszn ứysnzng lạvrqoi thìmakx khuôhrspn mặxmket củjilaa ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng ấfhozy đhexcãohrl gầcunln trong gang tấfhozc. 

“Anh... Ưeivsm!” 

hrspi vừjznta muốbkmpn nólifii chuyệazhjn, ngưdbaiowngi đhexcàpvfhn ôhrspng ấfhozy đhexcãohrl trựjzntc tiếkqahp đhexcèuzjk xuốbkmpng, lấfhozy môhrspi chặxmken môhrspi. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.