Thay Chị Lấy Chồng

Chương 232 : Ai nói anh không yêu em

    trước sau   
Hai bàrdfkn tay Lýopazrdfko Kiệmwqtt siếxtcjt chặxwqkt, đfvsuhllgng yêcdujn tạcxhii chỗxdhdrdfki giâdkphy rồktjzi mớrnzzi nótnrti: “Cótnrt phảgxyhi tôgihvi quấqiaty rầewfly hai ngưpdqpksdui khôgihvng.” 

“Khôgihvng hềscvq.” Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh khôgihvng giảgxyhi thíqehlch nhiềscvqu, chỉlwtq cầewflm áwzaxo bêcdujn cạcxhinh lêcdujn rồktjzi quay đfvsuewflu hỏkamfi tôgihvi: “Đzeykãzsrv xong chưpdqpa?” 

gihvi vẫzmekn còixnln đfvsuhllgng đfvsuơsbjp ra. 

Khi anh hỏkamfi, tôgihvi vộzbooi vãzsrv gậkewlt đfvsuewflu: “Xong rồktjzi.” 

mwqtc nàrdfky Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh mớrnzzi mặxwqkc áwzaxo vàrdfko, vừarzma chỉlwtqnh lạcxhii quầewfln áwzaxo vừarzma đfvsui vềscvq phíqehla Lýopazrdfko Kiệmwqtt vàrdfk hỏkamfi: “Kiệmwqtt, sao thếxtcj? Tìiwfjm chúmwqttnrt việmwqtc gìiwfj?” 

Anh vừarzma đfvsui tớrnzzi trưpdqprnzzc mặxwqkt Lýopazrdfko Kiệmwqtt, Lýopazrdfko Kiệmwqtt đfvsuãzsrv giơsbjp nắxdhdm đfvsuqiatm lêcdujn, vung mộzboot cúmwqt thậkewlt mạcxhinh vềscvq phíqehla Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh! 


Chiếxtcjc kíqehlnh củxtcja ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng nàrdfky bịiwfj anh ta đfvsuqiatm rơsbjpi ra. 

“Shhh...” Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh lảgxyho đfvsugxyho lùtnrti vềscvq sau vàrdfki bưpdqprnzzc rồktjzi mớrnzzi đfvsuhllgng vữzboong đfvsuưpdqprjsjc. 

“Anh làrdfkm cáwzaxi gìiwfj đfvsuqiaty!” Tôgihvi khôgihvng ngờksduopazrdfko Kiệmwqtt sẽmzlc đfvsuáwzaxnh ngưpdqpksdui, nhanh chótnrtng chạcxhiy tớrnzzi. 

opazrdfko Kiệmwqtt chẳpdqpng buồktjzn đfvsuxwqk ýopaz tớrnzzi tôgihvi, anh ta dùtnrtng mộzboot tay túmwqtm cổvqpc áwzaxo củxtcja Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh: “Anh nótnrti đfvsui, rốkewlt cuộzbooc anh cótnrt dụgooung ýopaziwfj! Anh cótnrt thùtnrt hằkfqyn vớrnzzi nhàrdfk họnibgopaz, cảgxyhm thấqiaty nhàrdfk họnibgopaz mắxdhdc nợrjsj anh, đfvsuótnrtrdfk chuyệmwqtn củxtcja nhàrdfk họnibgopaz, anh nhắxdhdm vàrdfko tôgihvi đfvsuâdkphy nàrdfky, anh đfvsuarzmng xuốkewlng tay vớrnzzi côgihvqiaty!” 

opaz Trọnibgng Mạcxhinh bịiwfj anh ta túmwqtm lấqiaty cũfxekng khôgihvng nhúmwqtc nhíqehlch, chỉlwtq lẳpdqpng lặxwqkng nhìiwfjn Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh, gưpdqpơsbjpng mặxwqkt rấqiatt bìiwfjnh tĩmwqtnh. Sau khi tháwzaxo kíqehlnh xuốkewlng, trôgihvng anh vôgihvtnrtng lạcxhinh lùtnrtng, cho dùtnrt đfvsukewli đfvsuewflu vớrnzzi Lýopazrdfko Kiệmwqtt cũfxekng khôgihvng thua kénjsnm gìiwfj vềscvq khíqehl chấqiatt. 

gihvi nhặxwqkt kíqehlnh củxtcja Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh, gạcxhit tay Lýopazrdfko Kiệmwqtt: “Buôgihvng tay.” 

opazrdfko Kiệmwqtt nhìiwfjn tôgihvi, trong mắxdhdt anh ta ngoàrdfki lửqiata giậkewln còixnln cótnrt cảgxyh ghen tuôgihvng. 

Anh ta buôgihvng Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh ra, nhìiwfjn vềscvq phíqehla tôgihvi, mộzboot bàrdfkn tay túmwqtm lấqiaty cổvqpc tay tôgihvi, vôgihvtnrtng phẫzmekn nộzboo: “Cótnrt phảgxyhi anh đfvsuãzsrv bảgxyho em cáwzaxch xa anh ta ra àrdfk, anh ta khôgihvng đfvsuơsbjpn giảgxyhn nhưpdqp em nghĩmwqt! Thiêcdujn hạcxhirdfky bao nhiêcduju đfvsuàrdfkn ôgihvng, tạcxhii sao em cứhllg phảgxyhi quấqiatn lấqiaty đfvsuàrdfkn ôgihvng nhàrdfk họnibgopaz khôgihvng chịiwfju buôgihvng. Cótnrt phảgxyhi em giao thiệmwqtp íqehlt, ngoàrdfki nhàrdfk họnibgopaz thìiwfj khôgihvng tìiwfjm đfvsuưpdqprjsjc đfvsuàrdfkn ôgihvng cótnrt tiềscvqn kháwzaxc? Anh giớrnzzi thiệmwqtu cho em!” 

“Anh nótnrti gìiwfj thếxtcj?” Tôgihvi sữzboong ngưpdqpksdui. Đzeykewflu ótnrtc tôgihvi mờksdu mịiwfjt, nhấqiatt thờksdui khôgihvng kịiwfjp phảgxyhn ứhllgng Lýopazrdfko Kiệmwqtt nótnrti câdkphu nàrdfky làrdfktnrt ýopaziwfj

“Anh nótnrti gìiwfj àrdfk?” Lýopazrdfko Kiệmwqtt lạcxhinh lùtnrtng nhìiwfjn tôgihvi: “Ngưpdqpksdui phụgoou nữzboo ham hưpdqp vinh nhưpdqp em chẳpdqpng phảgxyhi chỉlwtqiwfj tiềscvqn thôgihvi sao? Anh nótnrti cho em biếxtcjt, Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh khôgihvng cótnrt tiềscvqn đfvsuâdkphu, cho dùtnrt anh ta cótnrt tiềscvqn, anh cũfxekng cótnrt thểxwqk khiếxtcjn anh ta lậkewlp tứhllgc khôgihvng còixnln tiềscvqn nữzbooa! Anh khuyêcdujn em nêcdujn đfvsuvqpci ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng kháwzaxc màrdfk quyếxtcjn rũfxek, chưpdqpa biếxtcjt chừarzmng...” 

“Cháwzaxt!” Ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng kia còixnln chưpdqpa dứhllgt lờksdui, tôgihvi đfvsuãzsrv giơsbjp tay tặxwqkng cho gưpdqpơsbjpng mặxwqkt anh ta mộzboot cáwzaxi táwzaxt! 

wzaxi táwzaxt nàrdfky rấqiatt mạcxhinh, đfvsuáwzaxnh xong màrdfkixnlng bàrdfkn tay tôgihvi têcduj dạcxhii, nhưpdqpng tôgihvi khôgihvng cótnrt cảgxyhm giáwzaxc gìiwfj, chỉlwtq nhìiwfjn anh ta màrdfkpdqpksdui lạcxhinh: “Hótnrta ra anh nhìiwfjn nhậkewln tôgihvi nhưpdqp thếxtcj àrdfk? Trong mắxdhdt anh, tôgihvi làrdfk ngưpdqpksdui phụgoou nữzboo nhưpdqp thếxtcj sao?” 

“Lẽmzlcrdfko khôgihvng phảgxyhi thếxtcj?” Lýopazrdfko Kiệmwqtt nhìiwfjn tôgihvi, trong áwzaxnh mắxdhdt anh ta, ngoàrdfki lạcxhinh lẽmzlco vàrdfk cháwzaxn ghénjsnt ra thìiwfj khôgihvng còixnln gìiwfj nữzbooa. 


dkphu nótnrti củxtcja anh ta khiếxtcjn tôgihvi bừarzmng tỉlwtqnh khỏkamfi giấqiatc mộzboong! 

“Đzeykúmwqtng thếxtcj đfvsuqiaty! Khôgihvng sai đfvsuâdkphu, tôgihvi chíqehlnh làrdfk ngưpdqpksdui phụgoou nữzboo nhưpdqp vậkewly!” Tay nhẹtoae nhàrdfkng đfvsuxwqkt tay lêcdujn bụgooung dưpdqprnzzi, lúmwqtc nàrdfky mớrnzzi ýopaz thứhllgc đfvsuưpdqprjsjc mìiwfjnh nựajlrc cưpdqpksdui đfvsuếxtcjn mứhllgc nàrdfko! 

tnrta ra trong mắxdhdt Lýopazrdfko Kiệmwqtt, tôgihvi làrdfk dạcxhing ngưpdqpksdui nhưpdqp vậkewly. 

gihvi bưpdqprnzzc thẳpdqpng tớrnzzi bêcdujn cạcxhinh Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh, khoáwzaxc cáwzaxnh tay củxtcja ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng nàrdfky, ngảgxyh đfvsuewflu tựajlra vàrdfko vai anh, ra vẻcgoy ngọnibgt ngàrdfko: “Nếxtcju nhưpdqp tổvqpcng giáwzaxm đfvsukewlc Lýopaz đfvsuãzsrv nhìiwfjn thấqiaty rồktjzi thìiwfjgihvi cũfxekng khôgihvng giấqiatu diếxtcjm nữzbooa, tôgihvi vàrdfk anh ấqiaty ởlqvkcdujn nhau rồktjzi, lờksdui màrdfk tổvqpcng giáwzaxm đfvsukewlc Lýopaz từarzmng nótnrti trưpdqprnzzc đfvsuâdkphy e làrdfk sắxdhdp thàrdfknh hiệmwqtn thựajlrc rồktjzi.” 

“Nótnrttnrti gìiwfj thếxtcj?” 

truyệmwqtn cótnrt bảgxyhn quyềscvqn up trêcdujn app mêcdujiwfjnh truyệmwqt

opaz Trọnibgng Mạcxhinh bịiwfjgihvi khoáwzaxc tay nêcdujn lấqiaty cặxwqkp kíqehlnh trong tay tôgihvi, phốkewli hợrjsjp cùtnrtng phầewfln diễbjoqn xuấqiatt củxtcja tôgihvi. 

gihvi ngẩxyztng đfvsuewflu thấqiaty khótnrte miệmwqtng ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng kia díqehlnh vệmwqtt máwzaxu nêcdujn nhẹtoae nhàrdfkng lau đfvsui giúmwqtp anh rồktjzi cưpdqpksdui bảgxyho: “Tổvqpcng giáwzaxm đfvsukewlc Lýopaztnrti, cótnrt mộzboot ngàrdfky anh ấqiaty sẽmzlc phảgxyhi gọnibgi em làrdfk thíqehlm.” 

opazrdfko Kiệmwqtt nhìiwfjn tôgihvi, hai mắxdhdt anh ta đfvsukamf nhưpdqp sắxdhdp nhỏkamfwzaxu, hai bàrdfkn tay siếxtcjt chặxwqkt, hai hàrdfkm răxtcjng síqehlt chặxwqkt, thốkewlt ra đfvsuưpdqprjsjc mộzboot từarzm: “Qua đfvsuâdkphy.” 

“Tổvqpcng giáwzaxm đfvsukewlc Lýopaz, ngàrdfky mai anh phảgxyhi kếxtcjt hôgihvn đfvsuqiaty.” Tôgihvi vẫzmekn khoáwzaxc tay Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh, chẳpdqpng hềscvq nhúmwqtc nhíqehlch. 

“Qua đfvsuâdkphy.” Lýopazrdfko Kiệmwqtt vẫzmekn lặxwqkp lạcxhii hai từarzm kia. 

Khôgihvng hiểxwqku vìiwfj sao, tuy rằkfqyng đfvsuãzsrv tỏkamf vẻcgoy khôgihvng cótnrt việmwqtc gìiwfj, nhưpdqpng trong lòixnlng tôgihvi vẫzmekn luôgihvn nổvqpci trốkewlng. 

tnrt chúmwqtt hoang mang. 


opaz Trọnibgng Mạcxhinh rúmwqtt cáwzaxnh tay ra khỏkamfi bàrdfkn tay tôgihvi, vỗxdhd vỗxdhd vai tôgihvi vàrdfk dịiwfju dàrdfkng bảgxyho: “Em quay vềscvq trưpdqprnzzc đfvsui, chuyệmwqtn củxtcja anh vàrdfk Kiệmwqtt sau cùtnrtng vẫzmekn phảgxyhi giảgxyhi quyếxtcjt thôgihvi.” 

“Chuyệmwqtn củxtcja tôgihvi vàrdfk chúmwqttnrt thểxwqk từarzm từarzm giảgxyhi quyếxtcjt! Bâdkphy giờksdugihvi cầewfln giảgxyhi quyếxtcjt chuyệmwqtn giữzbooa tôgihvi vàrdfkgihvqiaty!” Lýopazrdfko Kiệmwqtt nótnrti rồktjzi lôgihvi tôgihvi từarzm sau lưpdqpng ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng vềscvq phíqehla phạcxhim vi củxtcja anh ta, sau đfvsuótnrt cứhllgnjsno tay tôgihvi màrdfk đfvsui ra ngoàrdfki. 

opaz Trọnibgng Mạcxhinh thấqiaty vậkewly nêcdujn kénjsno lấqiaty cáwzaxnh tay tôgihvi, bỗxdhdng chốkewlc tôgihvi bịiwfj hai ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng lôgihvi lôgihvi kénjsno kénjsno. 

“Buôgihvng tay ra!” Tôgihvi tứhllgc giậkewln nhìiwfjn Lýopazrdfko Kiệmwqtt: “Tổvqpcng giáwzaxm đfvsukewlc Lýopaz, tôgihvi vàrdfk anh cótnrt chuyệmwqtn gìiwfj chưpdqpa giảgxyhi quyếxtcjt àrdfk? Sao tôgihvi khôgihvng biếxtcjt nhỉlwtq?” 

“Anh nótnrti cótnrtrdfktnrt.” Trong mắxdhdt Lýopazrdfko Kiệmwqtt toàrdfkn tơsbjpwzaxu, đfvsuewflu lôgihvng màrdfky nhíqehlu chặxwqkt, mang theo cơsbjpn tứhllgc giậkewln khôgihvng thểxwqk tiêcduju tan! 

“Kiệmwqtt, chuyệmwqtn giữzbooa chúmwqtrdfk cháwzaxu đfvsuarzmng lôgihvi ngưpdqpksdui kháwzaxc vàrdfko, cháwzaxu cótnrt ýopaz kiếxtcjn vớrnzzi chúmwqt thìiwfj cứhllgiwfjm chúmwqt.” 

“Vậkewly sao?” Lýopazrdfko Kiệmwqtt nhìiwfjn Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh vàrdfk hỏkamfi: “Vậkewly tôgihvi hỏkamfi chúmwqt, rốkewlt cuộzbooc chúmwqt đfvsuãzsrv bắxdhdt đfvsuewflu lêcdujn kếxtcj hoạcxhich cho chuyệmwqtn nàrdfky từarzm bao giờksdu?” 

“Cáwzaxi gìiwfj?” Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh mờksdu mịiwfjt, dưpdqpksdung nhưpdqp khôgihvng biếxtcjt Lýopazrdfko Kiệmwqtt đfvsuang nótnrti gìiwfj

“Cầewfln tôgihvi nhắxdhdc nhởlqvk chúmwqt khôgihvng?” Lýopazrdfko Kiệmwqtt dừarzmng lạcxhii trong chốkewlc láwzaxt: “Chúmwqtrdfk ngưpdqpksdui tàrdfki trợrjsj cho Tốkewlng Duyêcdujn Khanh ởlqvkgihv nhi việmwqtn, chúmwqt thu nhậkewln nhàrdfk họnibg Tốkewlng, chuyểxwqkn năxtcjm mưpdqpơsbjpi mốkewlt phầewfln trăxtcjm cổvqpc phầewfln cho côgihvqiaty, cótnrt thểxwqktnrti cho tôgihvi biếxtcjt, chúmwqtrdfkm nhữzboong thứhllgrdfky vìiwfj đfvsuiềscvqu gìiwfj khôgihvng?” 

“Chúmwqtrdfk ai?” 

gihvi gầewfln nhưpdqp khôgihvng thểxwqk tin đfvsuưpdqprjsjc vàrdfko tai mìiwfjnh, tôgihvi nhìiwfjn Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh vớrnzzi vẻcgoy khôgihvng tin nổvqpci: “Ngưpdqpksdui tàrdfki trợrjsj cho tôgihvi làrdfk anh!?” 

opaz Trọnibgng Mạcxhinh nhìiwfjn tôgihvi, biểxwqku cảgxyhm cótnrt vẻcgoy mấqiatt tựajlr nhiêcdujn, nụgooupdqpksdui trêcdujn môgihvi càrdfkng nhạcxhit nhòixnla: “Xin lỗxdhdi, tôgihvi vốkewln khôgihvng muốkewln em cảgxyhm thấqiaty gáwzaxnh nặxwqkng, cho nêcdujn khôgihvng nótnrti chuyệmwqtn nàrdfky cho em biếxtcjt.” 

“Sao cótnrt thểxwqk thếxtcj đfvsuưpdqprjsjc!” Khi biếxtcjt đfvsuưpdqprjsjc tin nàrdfky, tâdkphm trạcxhing củxtcja tôgihvi cótnrt thểxwqkiwfjnh dung bằkfqyng “kíqehlch đfvsuzboong”, tôgihvi nhìiwfjn Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh màrdfk lắxdhdp bắxdhdp: “Tôgihvi, tôgihvi vẫzmekn luôgihvn mong đfvsuưpdqprjsjc gặxwqkp anh, tôgihvi muốkewln nótnrti tiếxtcjng cảgxyhm ơsbjpn anh!” 

gihvi muốkewln rúmwqtt tay ra khỏkamfi tay Lýopazrdfko Kiệmwqtt, nhưpdqpng ngưpdqpksdui đfvsuàrdfkn ôgihvng kia nắxdhdm quáwzax chặxwqkt, bấqiatt kểxwqkgihvi dồktjzn sứhllgc thếxtcjrdfko vẫzmekn bịiwfj anh ta siếxtcjt lấqiaty. 

opazrdfko Kiệmwqtt thấqiaty tôgihvi nhưpdqp thếxtcj thìiwfjrdfkng khôgihvng vui: “Em cótnrt bịiwfj ngu khôgihvng thếxtcj? Em quêcdujn mấqiatt chuyệmwqtn em bịiwfj bắxdhdt cótnrtc àrdfk? Sao cótnrt thểxwqk trùtnrtng hợrjsjp nhưpdqp vậkewly, khi anh ta gửqiati tin nhắxdhdn thìiwfj đfvsuáwzaxm bắxdhdt cótnrtc em tớrnzzi ngay!” 

Anh ta nótnrti vậkewly khiếxtcjn tôgihvi sữzboong sờksdu, nhìiwfjn vềscvq phíqehla Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh. 

Nhớrnzz lạcxhii, chuyệmwqtn nàrdfky quảgxyh thựajlrc hơsbjpi trùtnrtng hợrjsjp... 

“Trùtnrtng hợrjsjp thôgihvi.” Lýopaz Trọnibgng Mạcxhinh thảgxyhn nhiêcdujn nótnrti: “Tôgihvi làrdfkm bấqiatt kỳnibg chuyệmwqtn gìiwfjfxekng khôgihvng tổvqpcn thưpdqpơsbjpng tớrnzzi em.” 

“Hờksdu, chúmwqt àrdfk, chúmwqtrdfk dạcxhing ngưpdqpksdui gìiwfj, tôgihvi quáwzaxzahd rồktjzi!” Lýopazrdfko Kiệmwqtt cưpdqpksdui lạcxhinh: “Khôgihvng tổvqpcn thưpdqpơsbjpng côgihvqiaty? Cótnrt phảgxyhi chúmwqttnrtng vẻcgoy mặxwqkt vôgihv hạcxhii nàrdfky lừarzma côgihvqiaty khôgihvng?” 

“Kiệmwqtt, nếxtcju nhưpdqp cháwzaxu yêcduju Tốkewlng Duyêcdujn Khanh, vậkewly thìiwfjzsrvy cưpdqprnzzi côgihvqiaty, đfvsukewli xửqiat tốkewlt vớrnzzi côgihvqiaty, nếxtcju nhưpdqp cháwzaxu muốkewln lấqiaty ngưpdqpksdui kháwzaxc thìiwfj buôgihvng côgihvqiaty ra, đfvsuarzmng can dựajlriwfj thêcdujm, đfvsuarzmng suy đfvsuwzaxn vôgihv cớrnzz.” 

opaz Trọnibgng Mạcxhinh nhìiwfjn vềscvq phíqehla Lýopazrdfko Kiệmwqtt. 

“Anh ấqiaty khôgihvng yêcduju tôgihvi.” Tôgihvi đfvsuãzsrvcdujn tiếxtcjng trưpdqprnzzc. 

opazrdfko Kiệmwqtt nghe tôgihvi nótnrti vậkewly, áwzaxnh mắxdhdt hưpdqprnzzng vềscvq phíqehla tôgihvi vôgihvtnrtng thâdkphm thúmwqty, hồktjzi lâdkphu sau mớrnzzi nótnrti: “Ai bảgxyho anh khôgihvng yêcduju em.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.