Thay Chị Lấy Chồng

Chương 227 : Cậu bé của tôi sẽ không lừa người khác

    trước sau   
“Sao cơkuek?” Khưtvcbơkuekng Thanh hiểgahvn nhiêanrqn cũdidxng khựfbmnng lạwsrxi: “Tạwsrxi sao thếdryf? Khôpexpng đdryfuổcqzli việmpkac tôpexpi àxoiw?” 

Ngưtvcbfxjdi phụzlvy nữofsx đdryfvqiung ởmpka cửfxjda cưtvcbfxjdi cưtvcbfxjdi: “Côpexp muốdscen bịpbmo đdryfuổcqzli màxoiwgahvn gọvedei bạwsrxn trai tớxtjoi?” 

“Bạwsrxn trai?!” 

“Bạwsrxn trai?” 

pexpi vàxoiw Khưtvcbơkuekng Thanh cùowgvng bậdzodt ra câlbozu hỏxloii. 

Vẻayei mặfxjdt Khưtvcbơkuekng Thanh kháwfiblboz lạwsrx: “Tôpexpi cóhawk bạwsrxn trai từpexp bao giờfxjd thếdryf?” 


Ngưtvcbfxjdi phụzlvy nữofsxmpka cửfxjda cũdidxng tỏxloi vẻayeilboz lạwsrx: “Khôpexpng biếdryft, đdryfang ởmpkanzscn phògahvng củanrqa lãqlsvnh đdryfwsrxo đdryfswxuy, bạwsrxn trai côpexp ănzscn nóhawki khéddkio thậdzodt, mớxtjoi nóhawki mấswxuy câlbozu màxoiw kháwfibch hàxoiwng đdryfãqlsvslprt đdryfơkuekn kiệmpkan rồdzodi.” 

Khưtvcbơkuekng Thanh nghe xong, mặfxjdt mũdidxi mờfxjd mịpbmot lao ra khỏxloii phògahvng họvedep. 

pexpi đdryfi sau chịpbmoswxuy, thấswxuy chịpbmoswxuy đdryfi vàxoiwo vănzscn phògahvng củanrqa cấswxup trêanrqn, tôpexpi cũdidxng đdryfvqiung ngay phíiyfoa sau. Khưtvcbơkuekng Thanh đdryfi vàxoiwo khôpexpng đdryfóhawkng cửfxjda, tôpexpi nhìlbozn thấswxuy ngưtvcbfxjdi đdryfvqiung bêanrqn trong chẳtbfong phảxloii ai kháwfibc màxoiw chíiyfonh làxoiw Ngôpexp Tiếdryfn An! 

up trêanrqn app mêanrqlboznh truyệmpka

Ngôpexp Tiếdryfn An ngồdzodi trêanrqn sôpexp pha, hai châlbozn vắtpnwt chéddkio, đdryfôpexpi mắtpnwt đdryfàxoiwo hoa nheo nheo lạwsrxi nhìlbozn Khưtvcbơkuekng Thanh, gưtvcbơkuekng mặfxjdt tỏxloi vẻayeitvcbng chiềrrbpu: “Em yêanrqu, em đdryfếdryfn rồdzodi àxoiw?” 

“Ai làxoiw em yêanrqu củanrqa anh?!” Khưtvcbơkuekng Thanh dùowgvng túslpri xáwfibch trong tay đdryfdzodp lêanrqn ngưtvcbfxjdi hắtpnwn rồdzodi nóhawki vớxtjoi lãqlsvnh đdryfwsrxo: “Đcusaâlbozy khôpexpng phảxloii bạwsrxn trai tôpexpi.” 

“Xin lỗwxtui nhéddki, đdryfgahvt nàxoiwy chúslprng tôpexpi cãqlsvi nhau giậdzodn hờfxjdn tíiyfo thôpexpi.” Ngôpexp Tiếdryfn An bìlboznh tĩvtirnh nóhawki vậdzody. 

Cấswxup trêanrqn củanrqa Khưtvcbơkuekng Thanh vừpexpa nghe nóhawki thếdryf đdryfãqlsv bừpexpng tĩvtirnh: “Ồcusa, vậdzody hai ngưtvcbfxjdi tựfbmn giảxloii quyếdryft nhéddki.” 

“Vâlbozng.” Ngôpexp Tiếdryfn An nóhawki rồdzodi đdryfvqiung dậdzody, muốdscen ôpexpm eo Khưtvcbơkuekng Thanh nhưtvcbng bịpbmo chịpbmoswxuy phũdidx phàxoiwng gạwsrxt ra. 

Tuy nhiêanrqn Khưtvcbơkuekng Thanh cũdidxng khôpexpng ngốdscec, chịpbmo biếdryft khôpexpng thểgahvxoiwm ầlejgm lêanrqn trong vănzscn phògahvng củanrqa cấswxup trêanrqn đdryfưtvcbgahvc. Mặfxjdc dùowgv khôpexpng tìlboznh nguyệmpkan chúslprt nàxoiwo, chịpbmo vẫjlqcn theo Ngôpexp Tiếdryfn An ra ngoàxoiwi. 

Sau khi ra khỏxloii phògahvng, Khưtvcbơkuekng Thàxoiwnh nhìlbozn hắtpnwn vớxtjoi vẻayei khôpexpng vui: “Ai bảxloio anh giúslprp tôpexpi?” 

“Khôpexpng phảxloii anh thấswxuy em khóhawk khănzscn nêanrqn cốdsce ýklkb tớxtjoi đdryfóhawk sao.” Ngôpexp Tiếdryfn An tỏxloi vẻayei tủanrqi hờfxjdn: “Anh giúslprp em giảxloii quyếdryft việmpkac nàxoiwy mộhawkt cáwfibch hoàxoiwn hảxloio, sao em cògahvn tráwfibch anh.” 

“Giảxloii quyếdryft hoàxoiwn hảxloio? Giảxloi mạwsrxo bạwsrxn trai tôpexpi đdryfưtvcbgahvc coi làxoiw giảxloii quyếdryft hoàxoiwn hảxloio àxoiw?” Khưtvcbơkuekng Thanh mắtpnwng. 


Ngôpexp Tiếdryfn An gậdzodt đdryflejgu: “Đcusaúslprng thếdryf, anh cảxloim thấswxuy thếdryfxoiwy đdryfưtvcbgahvc coi làxoiw giảxloii quyếdryft hoàxoiwn hảxloio rồdzodi.” 

Khưtvcbơkuekng Thanh khôpexpng muốdscen đdryfgahv ýklkb tớxtjoi hắtpnwn nêanrqn kéddkio tôpexpi đdryfi. 

Ngôpexp Tiếdryfn An theo ngay phíiyfoa sau: “Khưtvcbơkuekng Thanh, chuyệmpkan hôpexpm đdryfóhawkxoiw anh khôpexpng đdryfúslprng, anh khôpexpng ngờfxjd em làxoiw lầlejgn đdryflejgu tiêanrqn, sớxtjom biếdryft nhưtvcb thếdryf anh nêanrqn dịpbmou dàxoiwng mộhawkt chúslprt, anh...” 

“Cháwfibt!” Ngôpexp Tiếdryfn An chưtvcba dứvqiut câlbozu, Khưtvcbơkuekng Thanh đdryfãqlsv quay đdryflejgu, giơkuek tay lêanrqn. Mộhawkt cáwfibi táwfibt chắtpnwc nịpbmoch đdryfáwfibp ngay trêanrqn gưtvcbơkuekng mặfxjdt củanrqa ngưtvcbfxjdi đdryfàxoiwn ôpexpng kia. 

Khưtvcbơkuekng Thanh nhìlbozn anh ta, hai mắtpnwt đdryfxloifxjdng lêanrqn vìlboz tứvqiuc giậdzodn: “Nêanrqn dịpbmou dàxoiwng mộhawkt chúslprt? Tôpexpi nóhawki cho anh biếdryft, Ngôpexp Tiếdryfn An, tôpexpi vàxoiw anh khôpexpng phảxloii mộhawkt dạwsrxng ngưtvcbfxjdi, tôpexpi vàxoiw đdryfáwfibm lògahve loẹpbmot bêanrqn cạwsrxnh anh cũdidxng khôpexpng phảxloii mộhawkt dạwsrxng ngưtvcbfxjdi! Chuyệmpkan nàxoiwy đdryfãqlsv qua rồdzodi nêanrqn thôpexpi, tôpexpi cầlejgu xin anh, đdryfpexpng bao giờfxjd xuấswxut hiệmpkan trong cuộhawkc sốdsceng củanrqa tôpexpi nữofsxa! Cảxloi ôpexpng anh cặfxjdn bãqlsv củanrqa anh, buôpexpng tha cho chúslprng tôpexpi đdryfi!” 

“Xin lỗwxtui em.” 

“Xin lỗwxtui?! Nếdryfu nhưtvcbhawk cỗwxtuwfiby thờfxjdi gian, quay vềrrbp trưtvcbxtjoc ngàxoiwy hôpexpm đdryfóhawk, tôpexpi sẽklkb tha thứvqiu cho anh, nếdryfu khôpexpng thìlboz miễujcin bàxoiwn!” Lờfxjdi Khưtvcbơkuekng Thanh nóhawki cũdidxng rấswxut rõqpouxoiwng. 

Sẽklkb khôpexpng cóhawk cỗwxtuwfiby thờfxjdi gian nàxoiwo cảxloi, chịpbmoswxuy cũdidxng khôpexpng tha thứvqiu cho hắtpnwn. 

Khưtvcbơkuekng Thanh kéddkio tôpexpi xuốdsceng tầlejgng. Ngôpexp Tiếdryfn An vẫjlqcn lẵcqzlng nhẵcqzlng theo sau vàxoiwhawki: “Khưtvcbơkuekng Thanh, anh sai rồdzodi, anh đdryfdscei vớxtjoi em làxoiw thậdzodt lògahvng, anh đdryfãqlsvhawki vớxtjoi ngưtvcbfxjdi trong nhàxoiw rồdzodi, anh cóhawkpexpwfibi màxoiw anh thựfbmnc sựfbmn thíiyfoch, chỉfsue cầlejgn em đdryfdzodng ýklkb vớxtjoi anh, anh sẽklkb lấswxuy em ngay.” 

“Hờfxjd hờfxjd hờfxjd.” Khưtvcbơkuekng Thanh quay đdryflejgu: “Lấswxuy tôpexpi? Anh dựfbmna vàxoiwo cáwfibi gìlbozxoiw lấswxuy tôpexpi?” 

“Anh đdryfãqlsvhawki sẽklkb chịpbmou tráwfibch nhiệmpkam vớxtjoi em.” Ngôpexp Tiếdryfn An vộhawki vàxoiwng đdryfáwfibp. 

“Chịpbmou tráwfibch nhiệmpkam vớxtjoi tôpexpi?” Khưtvcbơkuekng Thanh nghe xong màxoiw bậdzodt cưtvcbfxjdi, lấswxuy ngóhawkn tay chỉfsuexoiwo đdryfũdidxng quầlejgn củanrqa ngưtvcbfxjdi đdryfàxoiwn ôpexpng kia: “Xin lỗwxtui nhéddki, tôpexpi chêanrq anh bẩqlsvn.” 

Biểgahvu cảxloim củanrqa Ngôpexp Tiếdryfn An rấswxut khóhawk coi, nhưtvcbng hắtpnwn vẫjlqcn đdryfuổcqzli theo Khưtvcbơkuekng Thanh. 


Xe củanrqa Khưtvcbơkuekng Thanh đdryfwxtu ngay dưtvcbxtjoi tầlejgng, chịpbmoswxuy dùowgvng chìlboza khóhawka mởmpka khóhawka xe, vừpexpa mởmpka cửfxjda xe đdryfpbmonh lêanrqn thìlboz Ngôpexp Tiếdryfn An xôpexpng tớxtjoi giữofsx chặfxjdt lạwsrxi, áwfibnh mắtpnwt đdryflejgy châlbozn thàxoiwnh: “Khưtvcbơkuekng Thanh, anh đdryfdscei vớxtjoi em làxoiw nghiêanrqm túslprc, chuyệmpkan trưtvcbxtjoc kia anh khôpexpng thểgahv thay đdryfcqzli đdryfưtvcbgahvc nhưtvcbng chuyệmpkan sau nàxoiwy, chỉfsue cầlejgn em nóhawki, anh sẽklkb nghe em hếdryft.” 

pexpi nhìlbozn Ngôpexp Tiếdryfn An, cảxloim giáwfibc dưtvcbfxjdng nhưtvcb ngưtvcbfxjdi đdryfàxoiwn ôpexpng nàxoiwy đdryfang nghiêanrqm túslprc. 

Nhưtvcbng hắtpnwn cóhawk thểgahv nghiêanrqm túslprc đdryfưtvcbgahvc trong bao lâlbozu? 

Trảxloii qua chuyệmpkan củanrqa Lýklkbxoiwo Kiệmpkat, tôpexpi thựfbmnc sựfbmn khôpexpng dáwfibm đdryfưtvcba ýklkb kiếdryfn gìlboz cho Khưtvcbơkuekng Thanh. 

Nhưtvcbng chủanrq ýklkb củanrqa Khưtvcbơkuekng Thanh rấswxut ngay thẳtbfong. 

Chịpbmoswxuy đdryfvqiung thẳtbfong ngưtvcbfxjdi, cũdidxng khôpexpng nóhawkng lògahvng đdryfóhawkng cửfxjda xe, chỉfsue đdryfưtvcba mắtpnwt nhìlbozn Ngôpexp Tiếdryfn An từpexp trêanrqn xuốdsceng dưtvcbxtjoi, nởmpka nụzlvytvcbfxjdi rấswxut thưtvcbơkuekng mạwsrxi hóhawka: “Anh Ngôpexp, nếdryfu anh muốdscen theo đdryfuổcqzli tôpexpi, vậdzody cóhawk mộhawkt tiềrrbpn đdryfrrbp.” 

“Gìlboz thếdryf?” 

“Trong vògahvng hai nănzscm anh đdryfpexpng chạwsrxm vàxoiwo phụzlvy nữofsx, tôpexpi mớxtjoi cóhawk thểgahv suy xéddkit.” 

Khưtvcbơkuekng Thanh nóhawki xong, Ngôpexp Tiếdryfn An sữofsxng sờfxjd trong chốdscec láwfibt, nhưtvcbng nhanh chóhawkng đdryfdzodng ýklkb ngay: “Anh đdryfdzodng ýklkb vớxtjoi em, trong vògahvng hai nănzscm sẽklkb khôpexpng chạwsrxm vàxoiwo phụzlvy nữofsx.” 

Khưtvcbơkuekng Thanh cũdidxng khôpexpng bấswxut ngờfxjdlboz khi hắtpnwn đdryfdzodng ýklkb: “Tùowgvy anh thôpexpi, dùowgv sao tôpexpi cũdidxng khôpexpng thểgahv giáwfibm sáwfibt đdryfưtvcbgahvc anh.” 

hawki xong, chịpbmoswxuy đdryfqlsvy Ngôpexp Tiếdryfn An ra, đdryfóhawkng cửfxjda, đdryfi mấswxut. Nhưtvcbng trêanrqn đdryfưtvcbfxjdng vềrrbp, tôpexpi bỗwxtung cảxloim thấswxuy hìlboznh nhưtvcblbozm trạwsrxng củanrqa Khưtvcbơkuekng Thanh khôpexpng cògahvn tệmpka nhưtvcb ban nãqlsvy nữofsxa. 

Ngàxoiwy hôpexpm sau nữofsxa, Khưtvcbơkuekng Thanh vẫjlqcn đdryfi làxoiwm nhưtvcblboznh thưtvcbfxjdng. Trưtvcbxtjoc khi lêanrqn máwfiby bay, chịpbmoswxuy ngồdzodi trong phògahvng nghỉfsue nhắtpnwn tin cho tôpexpi. 

pexpi cũdidxng coi nhưtvcbanrqn tâlbozm rồdzodi. 


... 

pexpi quay vềrrbp sốdsceng ởmpka “sốdsce 1 Vĩvtirnh An”, việmpkac liêanrqn lạwsrxc vớxtjoi Lýklkb Trọvedeng Mạwsrxnh dầlejgn dầlejgn nhiềrrbpu hơkuekn. 

Nhưtvcbng tôpexpi đdryfãqlsv bắtpnwt đdryflejgu chúslpr ýklkb tớxtjoi thôpexpng tin tuyểgahvn dụzlvyng ởmpka thàxoiwnh phốdsce kháwfibc, trong đdryfóhawkhawk mộhawkt nơkueki yêanrqu cầlejgu tôpexpi tớxtjoi phỏxloing vấswxun. 

Khi tôpexpi chạwsrxy cảxloi ngàxoiwn dặfxjdm đdryfưtvcbfxjdng tớxtjoi đdryfóhawk, ngưtvcbfxjdi phỏxloing vấswxun hỏxloii tôpexpi: “Tạwsrxi sao phảxloii đdryfeo khẩqlsvu trang?” Tôpexpi nóhawki ra sựfbmn thậdzodt, nhưtvcbng anh ta cògahvn yêanrqu cầlejgu tôpexpi tháwfibo khẩqlsvu trang. 

Khi tôpexpi tháwfibo khẩqlsvu trang xuốdsceng, ngưtvcbfxjdi phỏxloing vấswxun khẽklkb nhíiyfou màxoiwy rồdzodi nóhawki: “Xin lỗwxtui, côpexpng ty chúslprng tôpexpi khôpexpng thểgahv tuyểgahvn dụzlvyng côpexp.” 

hawki thậdzodt lògahvng, tôpexpi đdryfãqlsv thấswxuy quen vớxtjoi chuyệmpkan khôpexpng đdryfưtvcbgahvc nhậdzodn vàxoiwo làxoiwm rồdzodi, nhưtvcbng bịpbmo từpexp chốdscei ngay tạwsrxi đdryfóhawk nhưtvcb thếdryf quảxloi thựfbmnc làxoiw lầlejgn đdryflejgu tiêanrqn đdryfưtvcbgahvc thấswxuy, trong lògahvng vôpexpowgvng khóhawk chịpbmou. 

pexpi quay vềrrbpvtirnh An, nóhawki chuyệmpkan nàxoiwy vớxtjoi Lýklkb Trọvedeng Mạwsrxnh. Ngưtvcbfxjdi đdryfàxoiwn ôpexpng kia im lặfxjdng lắtpnwng nghe rồdzodi vỗwxtu đdryflejgu tôpexpi: “Đcusagahvi mặfxjdt mũdidxi khỏxloii hẳtbfon rồdzodi hẵcqzlng đdryfi, nănzscm nay tôpexpi nuôpexpi em, tuy tôpexpi khôpexpng kiếdryfm đdryfưtvcbgahvc nhiềrrbpu tiềrrbpn nhưtvcbng nuôpexpi em thìlboz vẫjlqcn dưtvcb dảxloi.” 

“Cảxloim ơkuekn anh.” Tôpexpi khôpexpng cầlejgn Lýklkb Trọvedeng Mạwsrxnh nuôpexpi, nhưtvcbng câlbozu nóhawki củanrqa anh khiếdryfn tôpexpi nghe màxoiw rấswxut vui. 

Chớxtjop mắtpnwt đdryfãqlsv tớxtjoi ngàxoiwy 13 tháwfibng 1. 

Theo nhữofsxng gìlboz đdryfãqlsv viếdryft trong thiếdryfp mờfxjdi trưtvcbxtjoc đdryfóhawk, ngàxoiwy 14, mọvedei ngưtvcbfxjdi cóhawk thểgahv lụzlvyc tụzlvyc tớxtjoi sâlbozn bay gầlejgn hảxloii đdryfxloio củanrqa Lýklkbxoiwo Kiệmpkat. Ởyylz đdryfóhawk, Lýklkbxoiwo Kiệmpkat đdryfãqlsv chuẩqlsvn bịpbmo rấswxut nhiềrrbpu du thuyềrrbpn đdryfóhawkn kháwfibch khứvqiua tham gia buổcqzli lễujcianrqn đdryfxloio. 

Tốdscei đdryfóhawk, tôpexpi ngồdzodi trưtvcbxtjoc quầlejgy viếdryft chữofsx, lấswxuy búslprt ra. 

Nghĩvtir lạwsrxi thìlbozpexpi đdryfãqlsvlbozu lắtpnwm rồdzodi khôpexpng dùowgvng búslprt đdryfgahv viếdryft chữofsx, trưtvcbxtjoc kia cáwfibi gìlbozdidxng dùowgvng máwfiby tíiyfonh hoặfxjdc đdryfiệmpkan thoạwsrxi, viếdryft thưtvcbtvcbfxjdng nhưtvcb đdryfãqlsvxoiw chuyệmpkan củanrqa thếdryf kỷsock trưtvcbxtjoc. 

pexpi nhìlbozn mảxloinh giấswxuy trưtvcbxtjoc mặfxjdt, suy nghĩvtir xem nêanrqn viếdryft vềrrbplbozu chuyệmpkan ấswxuy thếdryfxoiwo. Ban đdryflejgu tôpexpi viếdryft mộhawkt câlbozu chuyệmpkan rấswxut dàxoiwi rấswxut dàxoiwi, nhưtvcbng viếdryft đdryfưtvcbgahvc mộhawkt nửfxjda, tôpexpi lạwsrxi cảxloim thấswxuy mìlboznh nựfbmnc cưtvcbfxjdi. 

Viếdryft dàxoiwi nhưtvcb thếdryf, đdryfang trôpexpng chờfxjdxoiwo đdryfiềrrbpu gìlboz đdryfâlbozy? 

Đcusaãqlsv chẳtbfong cògahvn bấswxut cứvqiu thứvqiulboz đdryfgahv trôpexpng mong nữofsxa rồdzodi. 

Nghĩvtir đdryfi nghĩvtir lạwsrxi, sau cùowgvng tôpexpi chỉfsue viếdryft lêanrqn giấswxuy mộhawkt hàxoiwng chữofsx

“Mưtvcbfxjdi sáwfibu nănzscm trưtvcbơkuekc, tôpexpi từpexpng cứvqiuu mộhawkt cậdzodu béddkimpkapexpng trưtvcbfxjdng gầlejgn côpexp nhi việmpkan, 

Từpexp sau hôpexpm ấswxuy, tôpexpi đdryfãqlsv trao tráwfibi tim mìlboznh cho cậdzodu ta; 

pexpi cứvqiutvcbmpkang anh làxoiw cậdzodu ấswxuy, bâlbozy giờfxjdpexpi biếdryft rằcusang, anh khôpexpng phảxloii cậdzodu ấswxuy; 

Cậdzodu béddki từpexpng túslprm áwfibo tôpexpi khi tôpexpi ngang qua cưtvcbfxjdi lêanrqn đdryfpbmop hơkuekn anh; 

kuekn nữofsxa, cậdzodu ấswxuy khôpexpng biếdryft lừpexpa dốdscei ngưtvcbfxjdi kháwfibc.” 

Viếdryft xong, tôpexpi gấswxup gọveden phong thưtvcb, bỏxloixoiwo phong bao đdryfxloiowgvng vớxtjoi bảxloiy mưtvcbơkueki triệmpkau đdryfdzodng, nhéddkit tớxtjoi mứvqiuc phong bao dàxoiwy cộhawkp lêanrqn. 

Sau đdryfóhawk, tôpexpi viếdryft têanrqn mìlboznh ởmpka mặfxjdt sau củanrqa phong bao đdryfxloi - Tốdsceng Duyêanrqn Khanh. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.