Thay Chị Lấy Chồng

Chương 22 : Gặp lại anh

    trước sau   
Đtaicâfsepy làrfdg khoa phụyaen sảqukzn!

Xung quanh đbvussfwyu làrfdg phụyaen nữdelg.

Nghe thấzonfy câfsepu nótphfi ấzonfy, mọqukzi ngưgkzgvgbni đbvussfwyu quay lạtkkii nhìojcjn.

Họqukz nhìojcjn thấzonfy Khưgkzgơmsptng Thanh đbvusang che chởimndaalbi thìojcj lậkyqnp tứbbhpc biếudwft Tốbreing Duyêimndn Minh chíflphnh làrfdg vợarukaayl.

Nhữdelgng ngưgkzgvgbni ởimnd xung quanh vâfsepy lấzonfy Tốbreing Duyêimndn Minh màrfdg chỉangv chỏaaet, sắgemic mặmrsqt củaalba chịfzpp ta khótphf chịfzppu, thởimnd hồtcqlng hộyaenc bỏaaet đbvusi.

Cuộyaenc vui đbvusãhrqc kếudwft thúvgbnc, tôaalbi vàrfdg Khưgkzgơmsptng Thanh khôaalbng hềsfwy trảqukz lờvgbni màrfdgojcjm mộyaent quábocmrfdg phêimnd ngồtcqli nghỉangv.




“Mộyaent chéaayln Moka!”

“Khôaalbng đbvusưgkzgarukc!”

aalbi vừangva gọqukzi xong đbvustcql uốbreing củaalba tôaalbi, thìojcj lạtkkii bịfzpp Khưgkzgơmsptng Thanh ngărfdgn lạtkkii.

Chịfzppzonfy khôaalbng chỉangv khôaalbng cho tôaalbi uốbreing càrfdg phêimnd, còuqisn khôaalbng cho tôaalbi uốbreing đbvustcql uốbreing lạtkkinh.

Cuốbreii cùacggng, tôaalbi tứbbhpc giậkyqnn, gọqukzi mộyaent ly nưgkzgytcpc lọqukzc ấzonfm dưgkzgytcpi ábocmnh mắgemit khinh bỉangv củaalba nhâfsepn viêimndn phụyaenc vụyaen.

Đtaicaruki nưgkzgytcpc ấzonfm đbvusưgkzgarukc mang lêimndn, tôaalbi uốbreing mộyaent chúvgbnt, Khưgkzgơmsptng Thanh mớytcpi hỏaaeti tôaalbi: “Em đbvusfzppnh làrfdgm thếudwfrfdgo? Đtaicbbhpa béaaylrfdgy.”

vgbnc đbvusaruku tôaalbi còuqisn tưgkzgimndng mìojcjnh sẽcefutphf thểdelgtphfi chắgemic nhưgkzg đbvusinh đbvusótphfng cộyaent: “Bỏaaet.”

Nhưgkzgng khi câfsepu nótphfi sắgemip ra khỏaaeti miệaaylng tôaalbi lạtkkii do dựbrvd.

aalbi nhìojcjn ly nưgkzgytcpc nótphfng, nótphfi: “Nếudwfu cuộyaenc hôaalbn nhâfsepn lạtkkii lấzonfy đbvusbbhpa con đbvusdelg duy trìojcj thìojcj thựbrvdc sựbrvd đbvusábocmng buồtcqln.” Tôaalbi dừangvng lạtkkii mộyaent lábocmt rồtcqli nótphfi tiếudwfp: “Hơmsptn nữdelga, em cũooexng khôaalbng biếudwft làrfdg anh ta cótphf thíflphch con củaalba em khôaalbng.”

aalbi cúvgbni đbvusaruku, tâfsepm trạtkking chábocmn chưgkzgvgbnng, còuqisn cảqukzm thấzonfy uểdelg oảqukzi.

Khưgkzgơmsptng Thanh nhìojcjn tôaalbi, nótphfi mộyaent cábocmch rộyaenng lưgkzgarukng: “Trờvgbni ơmspti, vậkyqny em cứbbhp sinh nótphf ra đbvusi, cùacggng lắgemim thìojcj chịfzpp đbvusâfsepy nuôaalbi giúvgbnp em, bao trai thìojcj khôaalbng nổejhti chứbbhp nuôaalbi con thìojcj vẫxmlrn cótphf thểdelg đbvusưgkzgarukc.”

“Vậkyqny thìojcj quyếudwft đbvusfzppnh vậkyqny nhéaayl, đbvusangvng cótphf đbvusdelg đbvusếudwfn lúvgbnc em sinh nótphf ra chịfzpp lạtkkii chốbreii bỏaaettphf.”

“Khôaalbng đbvusâfsepu, sinh đbvusi.”




aalbi vàrfdg Khưgkzgơmsptng Thanh nótphfi chuyệaayln mỗsvosi ngưgkzgvgbni mộyaent câfsepu, thựbrvdc ra làrfdg đbvusang bôaalbng đbvusùacgga.

Thựbrvdc ra thìojcj đbvusbbhpa béaayltphf vẫxmlrn cầarukn phảqukzi cótphf bốbrei.

ojcjnh trạtkking ốbreim nghéaayln củaalba tôaalbi lạtkkii nghiêimndm trọqukzng hơmsptn, màrfdg nghe nótphfi thai ba thábocmng đbvusaruku khôaalbng ổejhtn đbvusfzppnh, bỗsvosng cảqukzm thấzonfy hốbreii hậkyqnn vìojcj thábocmng trưgkzgytcpc đbvusãhrqc nhậkyqnn sábocmu côaalbng trìojcjnh liềsfwyn mộyaent lúvgbnc do khôaalbng muốbrein bảqukzn thâfsepn cótphf thờvgbni gian đbvusdelg suy nghĩejem lung tung.

Khôaalbng thểdelgtphfi gìojcj, khôaalbng thểdelgrfdgm gìojcj khábocmc, tôaalbi đbvusàrfdgnh phảqukzi tớytcpi gặmrsqp trưgkzgimndng phòuqisng thiếudwft kếudwfgkzgu Nguyêimndn đbvusdelg trìojcjnh bàrfdgy rõejbrrfdgng, hỏaaeti anh ta xem cótphf thểdelg giao phầarukn việaaylc củaalba mìojcjnh cho ngưgkzgvgbni khábocmc khôaalbng.

Kếudwft quảqukz, khi tôaalbi vừangva nótphfi xong yêimndu cầaruku củaalba mìojcjnh, Lưgkzgu Nguyêimndn đbvusãhrqc lắgemic đbvusaruku vôaalbacggng khổejht sởimnd: “Tiểdelgu Khanh àrfdg, khôaalbng phảqukzi làrfdgaalbi làrfdgm khótphfaalb, màrfdg dạtkkio nàrfdgy côaalbng ty đbvusang thay đbvusejhti tổejhtng giábocmm đbvusbreic, mọqukzi ngưgkzgvgbni đbvusang tranh thủaalb thểdelg hiệaayln, đbvussfwyu đbvusang dốbreic sứbbhpc làrfdgm việaaylc.”

Việaaylc côaalbng ty thay đbvusejhti tổejhtng giábocmm đbvusbreic tôaalbi cótphf biếudwft.

Tổejhtng giábocmm đbvusbreic nàrfdgy làrfdg tổejhtng giábocmm đbvusbreic trưgkzgytcpc đbvusâfsepy củaalba côaalbng ty mẹopop đbvusiềsfwyu tớytcpi, gầarukn đbvusâfsepy côaalbng việaaylc bậkyqnn rộyaenn, lạtkkii cótphf nhiềsfwyu côaalbng việaaylc khábocmc nêimndn tôaalbi chưgkzga hềsfwy gặmrsqp Lụyaenc tổejhtng.

aalbi cũooexng khôaalbng làrfdgm khótphfgkzgu Nguyêimndn nữdelga, đbvusàrfdgnh vềsfwy chỗsvosrfdgm việaaylc củaalba mìojcjnh, lặmrsqng lẽcefurfdgm việaaylc.

aalbng việaaylc rấzonft nhiềsfwyu, nêimndn tôaalbi chỉangvuqisn cábocmch làrfdgrfdgng ca, cũooexng khôaalbng biếudwft tớytcpi mấzonfy giờvgbn, khi tôaalbi buồtcqln ngủaalb quábocm liềsfwyn gụyaenc xuốbreing bàrfdgn ngủaalb mộyaent lábocmt…

Khôaalbng biếudwft đbvusãhrqc ngủaalb đbvusưgkzgarukc bao lâfsepu, biếudwft cótphf ngưgkzgvgbni đbvuskyqnp vàrfdgo vai tôaalbi, tôaalbi mớytcpi tỉangvnh dậkyqny nótphfi trong vôaalb thứbbhpc: “Xin lỗsvosi, tôaalbi làrfdgm việaaylc ngay đbvusâfsepy.”

“Phìojcj.”

aalbi vừangva nótphfi xong thìojcj nghe thấzonfy tiếudwfng cưgkzgvgbni củaalba ngưgkzgvgbni đbvusàrfdgn ôaalbng vang lêimndn.

Quay đbvusaruku lạtkkii, mớytcpi nhìojcjn thấzonfy đbvusshsung sau cótphf mộyaent ngưgkzgvgbni…




Khábocm quen…

“Anh Vũooex?” Tôaalbi dụyaeni đbvusôaalbi mắgemit còuqisn buồtcqln ngủaalb, nhậkyqnn ra đbvusbreii phưgkzgơmsptng.

Anh ấzonfy làrfdggkzgơmsptng Khanh Vũooex, đbvusàrfdgn anh khótphfa trêimndn thờvgbni đbvustkkii họqukzc củaalba tôaalbi, làrfdg mộyaent thiêimndn tàrfdgi xuấzonft chúvgbnng trong khoa chúvgbnng tôaalbi, thầaruky côaalb giábocmo luôaalbn miệaaylng nhắgemic tớytcpi thàrfdgnh tíflphch củaalba anh ấzonfy.

ooexng làrfdg ngưgkzgvgbni màrfdgaalbi ngưgkzgaalbng mộyaen nhấzonft thờvgbni đbvusi họqukzc.

Khi tôaalbi tớytcpi đbvusâfsepy thựbrvdc tậkyqnp cũooexng làrfdg anh ấzonfy dẫxmlrn dắgemit tôaalbi.

aalbi nhìojcjn thấzonfy anh ấzonfy lậkyqnp tứbbhpc tỉangvnh tábocmo lạtkkii, đbvusbbhpng lêimndn nótphfi mộyaent cábocmch vui vẻkloj: “Sao anh lạtkkii ởimnd đbvusâfsepy?”

“Anh muốbrein hỏaaeti em đbvusótphf, sao em lạtkkii ởimnd đbvusâfsepy?” Lưgkzgơmsptng Khanh Vũooex đbvusưgkzga tay sửddrxa lạtkkii lọqukzn tótphfc rốbreii trêimndn mặmrsqt tôaalbi, cưgkzgvgbni mộyaent cábocmch dịfzppu dàrfdgng.

Bỗsvosng tôaalbi cảqukzm thấzonfy xấzonfu hổejht, véaayln tótphfc lêimndn mang tai nótphfi: “Làrfdgm việaaylc chưgkzga xong nêimndn đbvusàrfdgnh phảqukzi tărfdgng ca.”

“Nàrfdgo, đbvusbbhpng dậkyqny đbvusi.”

Lụyaenc Kiêimndu Vũooex vỗsvos vai tôaalbi.

aalbi đbvusbbhpng dậkyqny, anh ấzonfy ngồtcqli vàrfdgo vịfzpp tríflph củaalba tôaalbi, kiểdelgm tra bảqukzng hiệaaylu suấzonft, rồtcqli hỏaaeti tôaalbi vềsfwyimndu cầaruku củaalba khábocmch hàrfdgng.

Sau đbvusótphf khoảqukzng mộyaent tiếudwfng, làrfdgm nốbreit bảqukzn vẽcefu 3D màrfdgaalbi đbvusang làrfdgm dởimnd dang, cùacggng lúvgbnc đbvusótphfrfdg hoàrfdgn thiệaayln cábocmc chi tiếudwft khábocmc.

aalbi ngồtcqli bêimndn cạtkkinh nhìojcjn, phụyaenc sábocmt đbvuszonft.

Sau khi làrfdgm xong tấzonft cảqukz, Lưgkzgơmsptng Khanh Vũooex tắgemit mábocmy tíflphnh đbvusi, duỗsvosi lưgkzgng, nótphfi vớytcpi tôaalbi: “Đtaici thôaalbi, anh đbvusưgkzga em vềsfwy nhàrfdg.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.