Thay Chị Lấy Chồng

Chương 215 : Giác quan thứ sáu của phụ nữ là chuẩn nhất

    trước sau   
“Thôrziii, thôrziii màuizr!” Tôrziii cũhlinng khôrziing muốofngn làuizrm Ngôrzii Tiếmwksn An khópvnh xửoulj: “Em sẽzeid tựipky giảwtcmi quyếmwkst chuyệsgxsn nàuizry.” 

“Giảwtcmi quyếmwkst cánlvli con khỉlsis! Em cópvnh thểdbdc giảwtcmi quyếmwkst thìgdaquizrm sao đlftkếmwksn nưxanlgiosc nàuizry?” 

Khưxanlơnppqng Thanh nhìgdaqn tôrziii, vẻwsua mặpvnht thểdbdc hiệsgxsn ýmcfk chỉlsis tiếmwksc rènfbhn sắkyqbt khôrziing thàuizrnh thénmkfp. 

Ngôrzii Tiếmwksn An nópvnhi giúrryap cho Lýmcfkuizro Kiệsgxst: “Việsgxsc đlftkwubji ca tôrziii làuizrm chắkyqbc chắkyqbn cópvnhmcfk do củamdya mìgdaqnh. Hơnppqn nữhvqqa, tuy trưxanlgiosc kia đlftkwubji ca củamdya tôrziii đlftkofngi xửoulj khôrziing tệsgxs vớgiosi Tốofngng Duyêvimcn Minh nhưxanlng lạwubji khôrziing giốofngng vớgiosi côrzii. Tôrziii cópvnh thểdbdc nhìgdaqn ra đlftkưxanlirpfc nêvimcn anh ấgiosy làuizrm nhưxanl thếmwks khẳdypdng đlftkrziinh làuizrpvnhmcfk do.” 

“Ha ha!” Khưxanlơnppqng Thanh nhìgdaqn hắkyqbn, ánlvlnh mắkyqbt xem thưxanlwtcmng sắkyqbp trợirpfn tớgiosi tậmkrhn trờwtcmi: “Nhấgiost đlftkrziinh côrziiwtcm kia đlftkãlyxf cởboxhi quầhlinn ánlvlo sẵogotn rồpvnhi, đlftkwubji ca củamdya anh chỉlsis tốofngt bụxrplng giảwtcmi quyếmwkst vấgiosn đlftkgtfc sinh lýmcfk cho côrzii ta thôrziii đlftkúrryang khôrziing?” 

“Chuyệsgxsn nàuizry…” Ngôrzii Tiếmwksn An nghe Khưxanlơnppqng Thanh nópvnhi nhưxanl vậmkrhy lạwubji khôrziing phảwtcmn bánlvlc: “Hầhliny, đlftkàuizrn ôrziing màuizr. Trong tim chỉlsispvnh mộdacjt ngưxanlwtcmi phụxrpl nữhvqquizr đlftkưxanlirpfc rồpvnhi, còjogzn thâezoin thểdbdc thìgdaq…” 


"Tránlvli tim cánlvli con khỉlsis!" 

Khưxanlơnppqng Thanh khôrziing nópvnhi thêvimcm gìgdaq nữhvqqa màuizr trựipkyc tiếmwksp cầhlinm túrryai xánlvlch lêvimcn đlftkánlvlnh Ngôrzii Tiếmwksn An. 

Tuy Ngôrzii Tiếmwksn An cópvnhnlvlng vẻwsua củamdya mộdacjt côrziing tửoulj nhàuizr giàuizru nhưxanlng hắkyqbn phảwtcmn ứypuung rấgiost nhanh nhẹckndn. Mắkyqbt vừwhpaa thấgiosy túrryai xánlvlch bay tớgiosi thìgdaq thâezoin thểdbdc trựipkyc tiếmwksp tránlvlnh nénmkf

Ngôrzii Tiếmwksn An cópvnh phầhlinn bấgiost mãlyxfn: “Côrzii Khưxanlơnppqng, côrzii đlftkwhpang ỷjtbjuizro việsgxsc tôrziii cópvnh thiệsgxsn cảwtcmm vớgiosi côrziiuizr đlftkưxanlirpfc nưxanlgiosc lấgiosn tớgiosi nhénmkf!” 

“Ai đlftkưxanlirpfc nưxanlgiosc lấgiosn tớgiosi, tôrziii gọmcfki anh đlftkếmwksn đlftkâezoiy làuizr mong muốofngn anh gọmcfki đlftkiệsgxsn thoạwubji. Anh nghĩyvgmrziii thậmkrht sựipky thídypdch anh àuizr?” Khưxanlơnppqng Thanh cũhlinng khôrziing giảwtcm vờwtcm nữhvqqa màuizrpvnhi thẳdypdng: “Loạwubji đlftkàuizrn ôrziing ránlvlc rưxanlboxhi chỉlsis thídypdch suy nghĩyvgm bằwubjng nửoulja thâezoin dưxanlgiosi nhưxanl anh, cópvnh cho tôrziii cũhlinng chảwtcm thènfbhm!” 

pvnhi xong, Khưxanlơnppqng Thanh kénmkfo tôrziii đlftki ra ngoàuizri. 

Tớgiosi quầhliny tídypdnh tiềgtfcn, chịrziigiosy lấgiosy ra mộdacjt tờwtcm mộdacjt trănlvlm ngàuizrn từwhpa trong túrryai tiềgtfcn ra, đlftkpvnht trưxanlgiosc mặpvnht nhâezoin viêvimcn phụxrplc vụxrpl

Trảwtcm tiềgtfcn xong, chúrryang tôrziii đlftki thẳdypdng ra ngoàuizri. 

rziii quay đlftkhlinu lạwubji nhìgdaqn Ngôrzii Tiếmwksn An, sắkyqbc mặpvnht củamdya hắkyqbn đlftkãlyxf khôrziing thểdbdc khópvnh coi hơnppqn nữhvqqa rồpvnhi. 

ezoiy giờwtcm, Khưxanlơnppqng Thanh cũhlinng khôrziing còjogzn tâezoim trạwubjng dạwubjo phốofng nữhvqqa, chúrryang tôrziii đlftki thẳdypdng tớgiosi nhàuizruizrng đlftkãlyxf đlftkpvnht tổipky chứypuuc sinh nhậmkrht vàuizro tốofngi nay. 

Trong phòjogzng riêvimcng, bánlvlnh kem chịrziigiosy đlftkpvnht cũhlinng đlftkãlyxf đlftkưxanlirpfc mang tớgiosi. 

Khưxanlơnppqng Thanh ngồpvnhi xuốofngng, nhìgdaqn tôrziii rồpvnhi thởboxhuizri mộdacjt hơnppqi: “Thậmkrht ra, chịrzii biếmwkst trong lòjogzng em còjogzn khópvnh chịrziiu hơnppqn cảwtcm chịrzii nhưxanlng chịrzii cảwtcmm thấgiosy chúrryang ta lớgiosn lêvimcn từwhpa trạwubji trẻwsua mồpvnhrziii, khôrziing ai cho chúrryang ta chỗlsis dựipkya thìgdaq sốofngng lưxanlng chúrryang ta càuizrng phảwtcmi cứypuung rắkyqbn hơnppqn, khôrziing thểdbdc đlftkdbdc ngưxanlwtcmi khánlvlc bắkyqbt nạwubjt mìgdaqnh.” 

“Em hiểdbdcu!” 


rziii yêvimcn lặpvnhng gậmkrht đlftkhlinu. 

Khi còjogzn bénmkf, tôrziii vàuizr Khưxanlơnppqng Thanh từwhpang làuizrm thuêvimc mộdacjt nănlvlm, mỗlsisi lầhlinn tôrziii bịrzii bắkyqbt nạwubjt, Khưxanlơnppqng Thanh luôrziin làuizr ngưxanlwtcmi ra mặpvnht cho tôrziii. 

Chịrziigiosy làuizr ngưxanlwtcmi quan trọmcfkng nhấgiost đlftkofngi vớgiosi tôrziii. 

hlinng làuizr ngưxanlwtcmi duy nhấgiost sẽzeid khôrziing hạwubji tôrziii. 

jogzn gầhlinn gũhlini hơnppqn cảwtcm ngưxanlwtcmi nhàuizr

Khưxanlơnppqng Thanh ngồpvnhi cạwubjnh tôrziii, nắkyqbm tay tôrziii vàuizr bảwtcmo: “Giánlvlc quan thứypuunlvlu củamdya phụxrpl nữhvqquizr chuẩwsukn nhấgiost, em hãlyxfy thàuizrnh thậmkrht nópvnhi cho chịrzii biếmwkst, trưxanlgiosc đlftkópvnh, chẳdypdng lẽzeid em khôrziing cópvnh chúrryat dựipky cảwtcmm nàuizro sao?” 

rziii lắkyqbc đlftkhlinu. 

“Em đlftkwhpang tựipky lừwhpaa mìgdaqnh dốofngi ngưxanlwtcmi!” 

“Thậmkrht sựipky khôrziing cópvnhuizr!” 

rziii quảwtcm quyếmwkst trảwtcm lờwtcmi chịrziigiosy. 

rziii nhìgdaqn Khưxanlơnppqng Thanh, nópvnhi tiếmwksp: “Nópvnhi thậmkrht, khôrziing phảwtcmi em tựipky lừwhpaa mìgdaqnh dốofngi ngưxanlwtcmi màuizr thậmkrht ra, nhiềgtfcu khi em cũhlinng muốofngn rờwtcmi khỏlsfui anh ấgiosy nhưxanlng đlftkiềgtfcu anh ấgiosy làuizrm lạwubji khiếmwksn em sa vàuizro đlftkópvnh. Tuy em biếmwkst bảwtcmn thâezoin khôrziing giữhvqq vữhvqqng lậmkrhp trưxanlwtcmng làuizr sai lầhlinm nhưxanlng em cópvnh thểdbdc khẳdypdng đlftkrziinh…” Tôrziii tựipky hỏlsfui mộdacjt chúrryat rồpvnhi mớgiosi nópvnhi tiếmwksp: “Ívbkjt nhấgiost trưxanlgiosc ngàuizry hôrziim qua, sựipky châezoin thàuizrnh anh ấgiosy dàuizrnh cho em đlftkgtfcu làuizr thậmkrht.” 

“Tạwubji sao lạwubji làuizr trưxanlgiosc ngàuizry hôrziim qua?” Khưxanlơnppqng Thanh hỏlsfui tôrziii. 

“Đlftkêvimcm qua…” Tôrziii kểdbdcnppq chuyệsgxsn tốofngi qua mộdacjt lầhlinn cho Khưxanlơnppqng Thanh nghe. 


Khưxanlơnppqng Thanh nghe xong thìgdaq nhídypdu màuizry: “Chuyệsgxsn nàuizry… Ngưxanlwtcmi gọmcfki anh ta đlftki cópvnh phảwtcmi làuizrezoim Tuyềgtfcn khôrziing? Loạwubji hoa sen trắkyqbng nàuizry thídypdch dùxovang loạwubji thủamdy đlftkoạwubjn đlftkópvnh nhấgiost.” 

“Cópvnh lẽzeid khôrziing phảwtcmi, nếmwksu khôrziing Lýmcfkuizro Kiệsgxst sẽzeid chẳdypdng bảwtcmo em tắkyqbt đlftkènfbhn…” Cuốofngi cùxovang, tôrziii cũhlinng nópvnhi ra nghi ngờwtcm củamdya mìgdaqnh: “Em cảwtcmm thấgiosy khôrziing chừwhpang anh ấgiosy cópvnh kẻwsua thùxovauizro đlftkópvnh.” 

“Kẻwsua thùxova? Đlftkiềgtfcu nàuizry quảwtcm thậmkrht khópvnhpvnhi, dùxova sao anh ta cũhlinng làuizr kẻwsuapvnh tiềgtfcn, ai biếmwkst anh ta cópvnhuizrm chuyệsgxsn thấgiost đlftkypuuc, mấgiost nhâezoin tídypdnh gìgdaq khôrziing chứypuu!” 

Khưxanlơnppqng Thanh cũhlinng bàuizry tỏlsfu

gdaq chuyệsgxsn củamdya Lýmcfkuizro Kiệsgxst nêvimcn sinh nhậmkrht lầhlinn nàuizry củamdya Khưxanlơnppqng Thanh diễlsisn ra khôrziing mấgiosy vui vẻwsua

nppqm tốofngi cũhlinng chỉlsisuizr ănlvln bánlvlnh kem rồpvnhi vộdacji vàuizrng cho xong chuyệsgxsn. 

rryac vềgtfc, tôrziii nhớgios tớgiosi Lýmcfkuizro Kiệsgxst cópvnhpvnhi làuizr anh ấgiosy cópvnh thểdbdc tớgiosi đlftkópvnhn tôrziii. 

Nhưxanlng đlftkãlyxfnppqn mưxanlwtcmi giờwtcm, hiệsgxsn tạwubji anh còjogzn chưxanla liêvimcn lạwubjc vớgiosi tôrziii, cópvnh lẽzeid khôrziing tớgiosi đlftkưxanlirpfc. 

rziii đlftkưxanla Khưxanlơnppqng Thanh vềgtfc nhàuizr trưxanlgiosc rồpvnhi mớgiosi vềgtfc nhàuizrgdaqnh. Trưxanlgiosc khi tôrziii đlftki, Khưxanlơnppqng Thanh kénmkfo tôrziii lạwubji vàuizr bảwtcmo: “Khuya hôrziim nay, em nhấgiost đlftkrziinh phảwtcmi hỏlsfui Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkgiosy.” 

“Vâezoing, chịrziivimcn tâezoim đlftki!” 

rziii đlftkpvnhng ýmcfk ngoàuizri mặpvnht. 

Nhưxanlng trong lòjogzng tôrziii hiểdbdcu rõmhky, cópvnh lẽzeid đlftkếmwksn cuốofngi cùxovang vẫlsisn chỉlsis im lặpvnhng màuizr thôrziii. 

rziii gọmcfki xe chạwubjy vềgtfc nhàuizr, sau đlftkópvnhrziii ngồpvnhi trêvimcn sofa trong nhàuizr giốofngng ngàuizry hôrziim qua, khôrziing hềgtfc mởboxh đlftkènfbhn màuizr chỉlsis ngồpvnhi đlftkgiosy. 


Đlftkpvnhng hồpvnh trêvimcn đlftkiệsgxsn thoạwubji biếmwksn từwhpa 11:59 thàuizrnh 00:00 

Qua mưxanlwtcmi hai giờwtcm rồpvnhi, Lýmcfkuizro Kiệsgxst còjogzn đlftki đlftkâezoiu? 

pvnh phảwtcmi anh thậmkrht sựipky đlftkãlyxf xảwtcmy ra chuyệsgxsn gìgdaq khôrziing? 

Hay làuizr anh vẫlsisn ởboxh chung vớgiosi Lâezoim Tuyềgtfcn… 

rziii khôrziing dánlvlm nghĩyvgm nhiềgtfcu. 

Nằwubjm trêvimcn ghếmwks sofa, tôrziii càuizrm thấgiosy vôrziixovang buồpvnhn chánlvln. 

Khưxanlơnppqng Thanh khôrziing ngừwhpang nhắkyqbn tin hỏlsfui tôrziii: “Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkãlyxf vềgtfc nhàuizr chưxanla?” 

rziii nhắkyqbn lạwubji cho chịrziigiosy: “Chưxanla vềgtfc” 

“Kénmkft!” 

rziii vừwhpaa trảwtcm lờwtcmi tin nhắkyqbn củamdya Khưxanlơnppqng Thanh thìgdaq truyềgtfcn tớgiosi tiếmwksng mởboxh cửoulja. 

rziii nhanh chópvnhng bậmkrht dậmkrhy từwhpa sofa, nhìgdaqn Lýmcfkuizro Kiệsgxst bưxanlgiosc vàuizro từwhpavimcn ngoàuizri. Anh bậmkrht đlftkènfbhn, khi nhìgdaqn thấgiosy tôrziii ngồpvnhi trêvimcn sofa thìgdaqpvnh chúrryat sửouljng sốofngt. 

xanlwtcmng nhưxanl anh đlftkang suy tưxanlgdaq đlftkópvnhvimcn mộdacjt hồpvnhi mớgiosi mởboxh miệsgxsng: “Xin lỗlsisi em, hôrziim nay… Anh quêvimcn đlftki đlftkópvnhn em.” 

“Khôrziing sao!” 


rziii ngồpvnhi tạwubji chỗlsis, mắkyqbt nhìgdaqn Lýmcfkuizro Kiệsgxst. 

Trêvimcn gưxanlơnppqng mặpvnht anh tràuizrn đlftkhliny sựipky mỏlsfui mệsgxst, hốofngc mắkyqbt hơnppqi hãlyxfm sâezoiu, dưxanlgiosi cằwubjm lúrryan phúrryan châezoin râezoiu. 

Vừwhpaa nhìgdaqn đlftkãlyxf biếmwkst làuizr buổipkyi sánlvlng anh đlftki gấgiosp nêvimcn khôrziing cạwubjo sạwubjch sẽzeid

rziii đlftkrziinh nópvnhi gìgdaq đlftkópvnh nhưxanlng do dựipky mộdacjt chúrryat rồpvnhi vẫlsisn im lặpvnhng nuốofngt xuốofngng. 

“Em nhớgios đlftki ngủamdy sớgiosm mộdacjt chúrryat!” Ájogznh mắkyqbt Lýmcfkuizro Kiệsgxst chỉlsis ngừwhpang trêvimcn ngưxanlwtcmi tôrziii mộdacjt giâezoiy rồpvnhi tứypuuc khắkyqbc dờwtcmi đlftki. 

Anh xoay ngưxanlwtcmi lêvimcn lầhlinu. 

app mêvimcgdaqnh truyệsgxs

rziii đlftkypuung phídypda sau ngưxanlwtcmi đlftkàuizrn ôrziing nàuizry, nhìgdaqn bópvnhng lưxanlng củamdya anh, trong lòjogzng dâezoing lêvimcn tia chua xópvnht khôrziing thểdbdcpvnhi ra thàuizrnh lờwtcmi. 

Chẳdypdng lẽzeid Khưxanlơnppqng Thanh nópvnhi đlftkúrryang, nếmwksu anh khôrziing quánlvllyxfnh liệsgxst vớgiosi Lâezoim Tuyềgtfcn thìgdaq sao cópvnh thểdbdc sứypuuc cùxovang lựipkyc kiệsgxst nhưxanl thếmwks

Khôrziing thểdbdcuizro! 

Nhớgios lạwubji thờwtcmi gian gầhlinn đlftkâezoiy, lầhlinn nàuizro Lýmcfkuizro Kiệsgxst cũhlinng lănlvln qua lộdacjn lạwubji mìgdaqnh, chídypdnh mìgdaqnh đlftkãlyxf kiệsgxst sứypuuc màuizr anh vẫlsisn còjogzn tinh lựipkyc dồpvnhi dàuizro. 

Chờwtcm tớgiosi khi tôrziii đlftkuổipkyi kịrziip, Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkãlyxfuizro phòjogzng tắkyqbm. 

Đlftkpvnh vest đlftkang vắkyqbt trêvimcn sofa. 

rziii vôrzii thứypuuc tiếmwksn lêvimcn, cầhlinm quầhlinn ánlvlo lêvimcn ngửoulji mộdacjt cánlvli. 

Trừwhpaxovai thuốofngc lánlvl nhàuizrn nhạwubjt, trêvimcn đlftkópvnh khôrziing cópvnhxovai gìgdaq khánlvlc. 

“Sao thếmwks? Em đlftkang kiểdbdcm tra àuizr?” 

Khi tôrziii cầhlinm đlftkpvnhvimcn ngửoulji thửoulj, Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkãlyxf ra khỏlsfui phòjogzng tắkyqbm. 

rziii hoảwtcmng hốofngt lo sợirpfnmkfm quầhlinn ánlvlo sang mộdacjt bêvimcn, ngẩwsukng đlftkhlinu nhìgdaqn Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkang tựipkya vàuizro cửoulja phòjogzng tắkyqbm, nhìgdaqn tôrziii. 

Đlftkènfbhn phòjogzng ngủamdy vẫlsisn chưxanla đlftkưxanlirpfc bậmkrht, ngưxanlwtcmi đlftkàuizrn ôrziing nàuizry đlftkypuung ngưxanlirpfc sánlvlng nêvimcn tôrziii khôrziing nhìgdaqn rõmhkynmkft mặpvnht củamdya anh. 

“Khôrziing phảwtcmi, em…” 

Nhớgios tớgiosi chuyệsgxsn nhìgdaqn thấgiosy Lâezoim Tuyềgtfcn vàuizro ban ngàuizry, trong lòjogzng tôrziii phậmkrhp phồpvnhng mộdacjt hồpvnhi rồpvnhi lạwubji khôrziing biếmwkst nêvimcn hỏlsfui thếmwksuizro. 

Hỏlsfui thẳdypdng anh sao? 

Anh bưxanlgiosc tớgiosi gầhlinn, tay anh ôrziim eo tôrziii, cằwubjm nhẹcknd nhàuizrng đlftkpvnht trêvimcn vai củamdya tôrziii, anh bảwtcmo: “Xin lỗlsisi em! Gầhlinn đlftkâezoiy xảwtcmy ra vàuizri chuyệsgxsn nêvimcn anh khôrziing quan tâezoim nhiềgtfcu tớgiosi em đlftkưxanlirpfc!” 

“Ừwsua…” 

“Em đlftkwhpang nghĩyvgm nhiềgtfcu, sẽzeid nhanh chópvnhng ổipkyn thỏlsfua thôrziii!” 

mcfkuizro Kiệsgxst thảwtcmn nhiêvimcn nópvnhi. 

uizr nhưxanl thếmwks sao? Làuizrezoim Tuyềgtfcn xảwtcmy ra chuyệsgxsn sao? 

rziii đlftkang đlftkrziinh lêvimcn tiếmwksng thìgdaq anh đlftkãlyxf đlftkypuung thẳdypdng, đlftki vềgtfc phídypda phòjogzng tắkyqbm. Tôrziii hánlvl miệsgxsng nhưxanlng cuốofngi cùxovang vẫlsisn khôrziing thốofngt ra đlftkưxanlirpfc. 

nlvlng hôrziim sau, tôrziii thứypuuc dậmkrhy lúrryac bảwtcmy giờwtcm

Nhưxanlng Lýmcfkuizro Kiệsgxst đlftkãlyxf đlftki rồpvnhi. 

pvnh phảwtcmi côrziing ty củamdya anh xảwtcmy ra chuyệsgxsn gìgdaq khôrziing? 

“Em cópvnh thểdbdc luôrziin theo sau ngưxanlwtcmi, tựipkya chiếmwksc bópvnhng đlftkuổipkyi bắkyqbt ánlvlnh sánlvlng trong mơnppq.” 

Khi tôrziii đlftkang nghĩyvgm ngợirpfi lung tung thìgdaq chuôrziing đlftkiệsgxsn thoạwubji vang lêvimcn. 

rziii cúrryai đlftkhlinu xem thửoulj thìgdaq thấgiosy mộdacjt sốofng lạwubj gọmcfki đlftkếmwksn. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.