Amada khárbcx cao cònyky n mang cảauwj giàixfg y cao góltds t màixfg ngưmepr ờfwci i đmrhw àixfg n ôeoie ng túebuh m lấigdf y côeoie ta cònyky n cao hơvgzz n rấigdf t nhiềeohl u.Nhìlhnp n ra đmrhw ưmepr ợtekq c cònyky n cao hơvgzz n cảauwj Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t.Tôeoie i nhanh châkkaf n bưmepr ớnszp c qua, vừcpyz a bưmepr ớnszp c đmrhw ếjsvr n đmrhw ầozlm u hẻzoag m liềeohl n nghe thấigdf y mộopkk t tiếjsvr ng bộopkk p giốshci ng nhưmepr làixfg tiếjsvr ng nấigdf m đmrhw ấigdf m đmrhw árbcx nh vàixfg o ngưmepr ờfwci i!"
Đgdil ồwhch đmrhw êlhnp tiệigdf n, khôeoie ng phảauwj i màixfg y nóltds i thôeoie ng tin nọrbcx vôeoie cùworq ng chíolto nh xárbcx c sao?"Giọrbcx ng ngưmepr ờfwci i đmrhw àixfg n ôeoie ng nọrbcx vang lêlhnp n trầozlm m đmrhw ụcrjx c xen lẫsiyv n lạzoag nh lùworq ng.Tuy tôeoie i khôeoie ng nhìlhnp n thấigdf y mặcrjx t nhưmepr ng tôeoie i cóltds thểasdu cảauwj m nhậnscz n đmrhw ưmepr ợtekq c sựmspv đmrhw árbcx ng sợtekq củrynb a anh ta.
Amanda run rẩmrhw y nóltds i: “xin lỗbzpx i, cárbcx i đmrhw óltds , cárbcx i đmrhw óltds thậnscz t sựmspv đmrhw ưmepr ợtekq c chégpni p từcpyz márbcx y tíolto nh củrynb a Dưmepr ơvgzz ng Trung! em tậnscz n mắkfbx t chứeoie ng kiếjsvr n Dưmepr ơvgzz ng Trung in ra rồwhch i niêlhnp m phong đmrhw em đmrhw i!”
“Bốshci đmrhw âkkaf y khôeoie ng nêlhnp n tin màixfg y mớnszp i đmrhw úebuh ng!”
Anh ta nóltds i xong, vọrbcx ng ra vàixfg i tiếjsvr ng đmrhw árbcx nh đmrhw ấigdf m đmrhw árbcx nh Amanda.
“árbcx aa! đmrhw ừcpyz ng đmrhw árbcx nh nữqeif a! Anh Kiệigdf t, Anh Kiệigdf t!” tôeoie i nghe đmrhw ưmepr ợtekq c tiếjsvr ng khóltds c cầozlm u xin củrynb a Amanda: “cho em thêlhnp m mộopkk t cơvgzz hộopkk i nữqeif a, lầozlm n sau sẽfwci khôeoie ng thấigdf t bạzoag i nữqeif a, van xin anh.”
“cơvgzz hộopkk i?” anh ta nghe vậnscz y cưmepr ờfwci i to hai tiếjsvr ng “màixfg y cònyky n khôeoie ng kịymef p hiểasdu u đmrhw ưmepr ợtekq c lờfwci i Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t nóltds i hôeoie m nay sao? Hắkfbx n ta nóltds i “khiếjsvr n cho tao vấigdf t vảauwj hơvgzz n nữqeif a ngàixfg y hôeoie m nay màixfg vẫsiyv n côeoie ng toi rồwhch i!”, ýigdf thằjsvr ng chóltds đmrhw óltds đmrhw ãmaur sớnszp m biếjsvr t màixfg y làixfg gárbcx i củrynb a tao, lầozlm n nàixfg y đmrhw ưmepr a màixfg y đmrhw ếjsvr n đmrhw âkkaf y làixfg thằjsvr ng chóltds đmrhw óltds muốshci n trảauwj màixfg y lạzoag i cho tao đmrhw óltds !”
“Anh Kiệigdf t, Anh Kiệigdf t!” Amanda khóltds c lóltds c thảauwj m thiếjsvr t.
“Mẹvyzg nóltds , gọrbcx i gìlhnp màixfg gọrbcx i.”
“Anh Kiệigdf t!”
Ngưmepr ờfwci i nàixfg y làixfg đmrhw ốshci i thủrynb củrynb a Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t sao? Tôeoie i nhẹvyzg đmrhw ưmepr a đmrhw ầozlm u ngóltds ra nhìlhnp n. Liềeohl n thấigdf y ngưmepr ờfwci i đmrhw àixfg n ôeoie ng têlhnp n gọrbcx i Anh Kiệigdf t đmrhw ứeoie ng đmrhw ấigdf y, Amanda quỳzffv trưmepr ớnszp c mặcrjx t anh ta đmrhw ang chủrynb đmrhw ộopkk ng cởcrjx i dâkkaf y thắkfbx t lưmepr ng cho anh ta, vừcpyz a cởcrjx i ra vừcpyz a nóltds i: ‘Đgdil ừcpyz ng bỏibcw em, anh khôeoie ng phảauwj i nóltds i thíolto ch nhấigdf t lưmepr ỡmaur i củrynb a em sao? Anh muốshci n nóltds phụcrjx c vụcrjx anh rồwhch i chứeoie ?”
nóltds i xong liềeohl n thàixfg nh thạzoag o khẩmrhw u giao cho anh ta.
Anh ta ban nãmaur y cònyky n tứeoie c hănszp ng liềeohl n nhắkfbx m mắkfbx t lạzoag i hưmepr ởcrjx ng thụcrjx vui sưmepr ớnszp ng.
Mắkfbx t tôeoie i trừcpyz ng to nhìlhnp n đmrhw ếjsvr n đmrhw ấigdf y, cảauwj nh tưmepr ợtekq ng quárbcx nóltds ng bỏibcw ng khiếjsvr n tôeoie i nhìlhnp n muốshci n đmrhw ui mùworq luôeoie n.
truyệigdf n đmrhw ưmepr ợtekq c cậnscz p nhậnscz p trêlhnp n app mêlhnp tìlhnp nh truyệigdf n!
Đgdil ang muốshci n bỏibcw đmrhw i liềeohl n thấigdf y mặcrjx t Amanda nghiêlhnp ng hưmepr ớnszp ng vềeohl phíolto a tôeoie i, dọrbcx a tôeoie i vộopkk i vàixfg ng thụcrjx t đmrhw ầozlm u lạzoag i, liềeohl n nghe giọrbcx ng mắkfbx ng củrynb a Anh Kiệigdf t nọrbcx vọrbcx ng ra từcpyz bêlhnp n trong: “Tiếjsvr p tụcrjx c đmrhw i!”
“Vâkkaf ng!”
Amanda run rẩmrhw y trảauwj lờfwci i hắkfbx n.
Tôeoie i cũmeek ng khôeoie ng chắkfbx c Amanda cóltds nhậnscz n ra tôeoie i khôeoie ng nữqeif a, cóltds lẽfwci làixfg khôeoie ng...... Truyệigdf n Thay Chịymef Lấigdf y Chồwhch ng cậnscz p nhậnscz t nhanh nhấigdf t vàixfg miễebuh n phíolto tạzoag i Vietwriter.com
Dùworq sao đmrhw êlhnp m thìlhnp rấigdf t tốshci i màixfg tôeoie i lạzoag i cònyky n mang khẩmrhw u trang vàixfg kíolto nh márbcx t.
Tôeoie i quay đmrhw ầozlm u đmrhw i vềeohl , nghĩkxua đmrhw ếjsvr n lúebuh c trưmepr ớnszp c cònyky n lo lắkfbx ng cho Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t khi anh đmrhw ểasdu ngưmepr ờfwci i đmrhw àixfg n bàixfg củrynb a đmrhw ốshci i thủrynb bêlhnp n cạzoag nh, đmrhw íolto ch thậnscz t làixfg tôeoie i đmrhw ãmaur nghĩkxua nhiềeohl u rồwhch i. Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t trong mấigdf y nănszp m nay nếjsvr u nhưmepr khôeoie ng cóltds tàixfg i thìlhnp sẽfwci khôeoie ng thàixfg nh côeoie ng đmrhw ếjsvr n nhưmepr vậnscz y.
Tôeoie i vềeohl đmrhw ếjsvr n cửxusv a khárbcx ch sạzoag n, từcpyz xa đmrhw ãmaur nhìlhnp n thấigdf y Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t đmrhw ứeoie ng trong sảauwj nh lớnszp n củrynb a khárbcx ch sạzoag n, bêlhnp n cạzoag nh đmrhw ứeoie ng Dưmepr ơvgzz ng Trung cònyky n cóltds vàixfg i ngưmepr ờfwci i nữqeif a, nhìlhnp n lưmepr ớnszp t quárbcx mộopkk t lưmepr ợtekq t tôeoie i đmrhw oárbcx n họrbcx toàixfg n làixfg cárbcx c ôeoie ng chủrynb lớnszp n.
Đgdil ồwhch xấigdf u xíolto nhưmepr tôeoie i cũmeek ng khôeoie ng cầozlm n phảauwj i qua góltds p vui thêlhnp m phiềeohl n.
Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t vàixfg vàixfg i ngưmepr ờfwci i nóltds i chuyệigdf n phiếjsvr m, dưmepr ờfwci ng nhưmepr nóltds i đmrhw ếjsvr n cárbcx i gìlhnp . Lýigdf Hàixfg o Kiệigdf t liềeohl n móltds c đmrhw iệigdf n thoạzoag i gọrbcx i đmrhw iệigdf n.
Tôeoie i vốshci n trốshci n trong mộopkk t góltds c...
“Em cóltds thểasdu đmrhw i phíolto a sau anh, giốshci ng chiếjsvr c bóltds ng mộopkk ng du núebuh p dưmepr ớnszp i árbcx nh sárbcx ng...”Nhạzoag c chuôeoie ng du dưmepr ơvgzz ng vọrbcx ng ra từcpyz túebuh i xárbcx ch.Thìlhnp ra ngưmepr ờfwci i anh ấigdf y gọrbcx i đmrhw iệigdf n làixfg tôeoie i!
Tôeoie i muốshci n tắkfbx t márbcx y cũmeek ng khôeoie ng kịymef p nữqeif a, árbcx nh nhìlhnp n củrynb a anh đmrhw ãmaur hưmepr ớnszp ng vềeohl tiếjsvr ng chuôeoie ng nhìlhnp n lạzoag i, anh nhìlhnp n thấigdf y tôeoie i, trong mắkfbx t khôeoie ng hềeohl cóltds sựmspv tứeoie c giậnscz n nàixfg o cảauwj .
Anh bìlhnp nh thảauwj n đmrhw i qua, “lôeoie i” tôeoie i đmrhw ang trốshci n từcpyz phíolto a sau câkkaf y cộopkk t gầozlm n trưmepr ớnszp c cửxusv a ra rồwhch i đmrhw i hưmepr ớnszp ng vềeohl phíolto a đmrhw árbcx m ngưmepr ờfwci i nọrbcx .
Đ
Amanda run rẩ
“Bố
Anh ta nó
“á
“cơ
“Anh Kiệ
“Mẹ
“Anh Kiệ
Ngư
nó
Anh ta ban nã
Mắ
truyệ
Đ
“Vâ
Amanda run rẩ
Tô
Dù
Tô
Tô
Đ
Lý
Tô
“Em có
Tô
Anh bì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.