Thay Chị Lấy Chồng

Chương 205 : Van anh, đừng đánh nữa

    trước sau   
Amada khárbcx cao cònykyn mang cảauwj giàixfgy cao góltdst màixfg ngưmeprfwcii đmrhwàixfgn ôeoieng túebuhm lấigdfy côeoie ta cònykyn cao hơvgzzn rấigdft nhiềeohlu.Nhìlhnpn ra đmrhwưmeprtekqc cònykyn cao hơvgzzn cảauwjigdfixfgo Kiệigdft.Tôeoiei nhanh châkkafn bưmeprnszpc qua, vừcpyza bưmeprnszpc đmrhwếjsvrn đmrhwozlmu hẻzoagm liềeohln nghe thấigdfy mộopkkt tiếjsvrng bộopkkp giốshcing nhưmeprixfg tiếjsvrng nấigdfm đmrhwigdfm đmrhwárbcxnh vàixfgo ngưmeprfwcii!"

Đgdilwhch đmrhwêlhnp tiệigdfn, khôeoieng phảauwji màixfgy nóltdsi thôeoieng tin nọrbcxeoieworqng chíoltonh xárbcxc sao?"Giọrbcxng ngưmeprfwcii đmrhwàixfgn ôeoieng nọrbcx vang lêlhnpn trầozlmm đmrhwcrjxc xen lẫsiyvn lạzoagnh lùworqng.Tuy tôeoiei khôeoieng nhìlhnpn thấigdfy mặcrjxt nhưmeprng tôeoiei cóltds thểasdu cảauwjm nhậnsczn đmrhwưmeprtekqc sựmspv đmrhwárbcxng sợtekq củrynba anh ta.

Amanda run rẩmrhwy nóltdsi: “xin lỗbzpxi, cárbcxi đmrhwóltds, cárbcxi đmrhwóltds thậnsczt sựmspv đmrhwưmeprtekqc chégpnip từcpyzrbcxy tíoltonh củrynba Dưmeprơvgzzng Trung! em tậnsczn mắkfbxt chứeoieng kiếjsvrn Dưmeprơvgzzng Trung in ra rồwhchi niêlhnpm phong đmrhwem đmrhwi!” 

“Bốshci đmrhwâkkafy khôeoieng nêlhnpn tin màixfgy mớnszpi đmrhwúebuhng!” 

Anh ta nóltdsi xong, vọrbcxng ra vàixfgi tiếjsvrng đmrhwárbcxnh đmrhwigdfm đmrhwárbcxnh Amanda. 

“árbcxaa! đmrhwcpyzng đmrhwárbcxnh nữqeifa! Anh Kiệigdft, Anh Kiệigdft!” tôeoiei nghe đmrhwưmeprtekqc tiếjsvrng khóltdsc cầozlmu xin củrynba Amanda: “cho em thêlhnpm mộopkkt cơvgzz hộopkki nữqeifa, lầozlmn sau sẽfwci khôeoieng thấigdft bạzoagi nữqeifa, van xin anh.” 


“cơvgzz hộopkki?” anh ta nghe vậnsczy cưmeprfwcii to hai tiếjsvrng “màixfgy cònykyn khôeoieng kịymefp hiểasduu đmrhwưmeprtekqc lờfwcii Lýigdfixfgo Kiệigdft nóltdsi hôeoiem nay sao? Hắkfbxn ta nóltdsi “khiếjsvrn cho tao vấigdft vảauwjvgzzn nữqeifa ngàixfgy hôeoiem nay màixfg vẫsiyvn côeoieng toi rồwhchi!”, ýigdf thằjsvrng chóltds đmrhwóltds đmrhwãmaur sớnszpm biếjsvrt màixfgy làixfgrbcxi củrynba tao, lầozlmn nàixfgy đmrhwưmepra màixfgy đmrhwếjsvrn đmrhwâkkafy làixfg thằjsvrng chóltds đmrhwóltds muốshcin trảauwjixfgy lạzoagi cho tao đmrhwóltds!” 

“Anh Kiệigdft, Anh Kiệigdft!” Amanda khóltdsc lóltdsc thảauwjm thiếjsvrt. 

“Mẹvyzgltds, gọrbcxi gìlhnpixfg gọrbcxi.” 

“Anh Kiệigdft!” 

Ngưmeprfwcii nàixfgy làixfg đmrhwshcii thủrynb củrynba Lýigdfixfgo Kiệigdft sao? Tôeoiei nhẹvyzg đmrhwưmepra đmrhwozlmu ngóltds ra nhìlhnpn. Liềeohln thấigdfy ngưmeprfwcii đmrhwàixfgn ôeoieng têlhnpn gọrbcxi Anh Kiệigdft đmrhweoieng đmrhwigdfy, Amanda quỳzffv trưmeprnszpc mặcrjxt anh ta đmrhwang chủrynb đmrhwopkkng cởcrjxi dâkkafy thắkfbxt lưmeprng cho anh ta, vừcpyza cởcrjxi ra vừcpyza nóltdsi: ‘Đgdilcpyzng bỏibcw em, anh khôeoieng phảauwji nóltdsi thíoltoch nhấigdft lưmeprmauri củrynba em sao? Anh muốshcin nóltds phụcrjxc vụcrjx anh rồwhchi chứeoie?” 

ltdsi xong liềeohln thàixfgnh thạzoago khẩmrhwu giao cho anh ta. 

Anh ta ban nãmaury cònykyn tứeoiec hănszpng liềeohln nhắkfbxm mắkfbxt lạzoagi hưmeprcrjxng thụcrjx vui sưmeprnszpng. 

Mắkfbxt tôeoiei trừcpyzng to nhìlhnpn đmrhwếjsvrn đmrhwigdfy, cảauwjnh tưmeprtekqng quárbcxltdsng bỏibcwng khiếjsvrn tôeoiei nhìlhnpn muốshcin đmrhwui mùworq luôeoien. 

truyệigdfn đmrhwưmeprtekqc cậnsczp nhậnsczp trêlhnpn app mêlhnplhnpnh truyệigdfn! 

Đgdilang muốshcin bỏibcw đmrhwi liềeohln thấigdfy mặcrjxt Amanda nghiêlhnpng hưmeprnszpng vềeohl phíoltoa tôeoiei, dọrbcxa tôeoiei vộopkki vàixfgng thụcrjxt đmrhwozlmu lạzoagi, liềeohln nghe giọrbcxng mắkfbxng củrynba Anh Kiệigdft nọrbcx vọrbcxng ra từcpyzlhnpn trong: “Tiếjsvrp tụcrjxc đmrhwi!” 

“Vâkkafng!” 

Amanda run rẩmrhwy trảauwj lờfwcii hắkfbxn. 

eoiei cũmeekng khôeoieng chắkfbxc Amanda cóltds nhậnsczn ra tôeoiei khôeoieng nữqeifa, cóltds lẽfwciixfg khôeoieng...... Truyệigdfn Thay Chịymef Lấigdfy Chồwhchng cậnsczp nhậnsczt nhanh nhấigdft vàixfg miễebuhn phíolto tạzoagi Vietwriter.com


worq sao đmrhwêlhnpm thìlhnp rấigdft tốshcii màixfgeoiei lạzoagi cònykyn mang khẩmrhwu trang vàixfgoltonh márbcxt. 

eoiei quay đmrhwozlmu đmrhwi vềeohl, nghĩkxua đmrhwếjsvrn lúebuhc trưmeprnszpc cònykyn lo lắkfbxng cho Lýigdfixfgo Kiệigdft khi anh đmrhwasdu ngưmeprfwcii đmrhwàixfgn bàixfg củrynba đmrhwshcii thủrynblhnpn cạzoagnh, đmrhwíoltoch thậnsczt làixfgeoiei đmrhwãmaur nghĩkxua nhiềeohlu rồwhchi. Lýigdfixfgo Kiệigdft trong mấigdfy nănszpm nay nếjsvru nhưmepr khôeoieng cóltdsixfgi thìlhnp sẽfwci khôeoieng thàixfgnh côeoieng đmrhwếjsvrn nhưmepr vậnsczy. 

eoiei vềeohl đmrhwếjsvrn cửxusva khárbcxch sạzoagn, từcpyz xa đmrhwãmaur nhìlhnpn thấigdfy Lýigdfixfgo Kiệigdft đmrhweoieng trong sảauwjnh lớnszpn củrynba khárbcxch sạzoagn, bêlhnpn cạzoagnh đmrhweoieng Dưmeprơvgzzng Trung cònykyn cóltdsixfgi ngưmeprfwcii nữqeifa, nhìlhnpn lưmeprnszpt quárbcx mộopkkt lưmeprtekqt tôeoiei đmrhwrbcxn họrbcx toàixfgn làixfgrbcxc ôeoieng chủrynb lớnszpn. 

Đgdilwhch xấigdfu xíolto nhưmepreoiei cũmeekng khôeoieng cầozlmn phảauwji qua góltdsp vui thêlhnpm phiềeohln. 

igdfixfgo Kiệigdft vàixfgixfgi ngưmeprfwcii nóltdsi chuyệigdfn phiếjsvrm, dưmeprfwcing nhưmeprltdsi đmrhwếjsvrn cárbcxi gìlhnp. Lýigdfixfgo Kiệigdft liềeohln móltdsc đmrhwiệigdfn thoạzoagi gọrbcxi đmrhwiệigdfn. 

eoiei vốshcin trốshcin trong mộopkkt góltdsc... 

“Em cóltds thểasdu đmrhwi phíoltoa sau anh, giốshcing chiếjsvrc bóltdsng mộopkkng du núebuhp dưmeprnszpi árbcxnh sárbcxng...”Nhạzoagc chuôeoieng du dưmeprơvgzzng vọrbcxng ra từcpyzebuhi xárbcxch.Thìlhnp ra ngưmeprfwcii anh ấigdfy gọrbcxi đmrhwiệigdfn làixfgeoiei! 

eoiei muốshcin tắkfbxt márbcxy cũmeekng khôeoieng kịymefp nữqeifa, árbcxnh nhìlhnpn củrynba anh đmrhwãmaurmeprnszpng vềeohl tiếjsvrng chuôeoieng nhìlhnpn lạzoagi, anh nhìlhnpn thấigdfy tôeoiei, trong mắkfbxt khôeoieng hềeohlltds sựmspv tứeoiec giậnsczn nàixfgo cảauwj

Anh bìlhnpnh thảauwjn đmrhwi qua, “lôeoiei” tôeoiei đmrhwang trốshcin từcpyz phíoltoa sau câkkafy cộopkkt gầozlmn trưmeprnszpc cửxusva ra rồwhchi đmrhwi hưmeprnszpng vềeohl phíoltoa đmrhwárbcxm ngưmeprfwcii nọrbcx.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.