Thay Chị Lấy Chồng

Chương 200 : Một nụ cười cũng không muốn cho anh

    trước sau   
Amanda rấrwppt xinh đagigyynap, nhấrwppt làgvnl sau khi trang đagigiểgvnlm, khuôwbrgn mặlyxht càgvnlng trởytjiiotnn vôwbrgvcling sắitrtc néyynat, cójiez mộwbbst cảwbbsm giáxnpxc củeucza ngưgadjlbqli phụacjl nữybey Âyynau Mỹlyxh.

Trưgadjndpwc mặlyxht côwbrg ta, tôwbrgi khôwbrgng khỏevkmi cảwbbsm thấrwppy tựjtfp ti.

wbrgi vôwbrg thứgwlkc đagigưgadja tay lêiotnn che mặlyxht, lắitrtc đagigapwfu.

Amanda cưgadjlbqli: “Tôwbrgi làgvnl thưgadjwbbs mớndpwi đagigếizohn củeucza tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc Lýhddm, têiotnn làgvnl Amanda.” Côwbrg ta giơszso tay ra vớndpwi tôwbrgi, kháxnpxch sáxnpxo nójiezi: “Chàgvnlo côwbrg, phu nhâdzavn tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc.”

Amanda đagigjtizc rấrwppt nặlyxhng năuusnm chữybey phu nhâdzavn tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc.

wbrgi mộwbbst tay nắitrtm lấrwppy tay côwbrg ta, tay còtxifn lạazkpi lạazkpi che mặlyxht.




Hai tay Amanda khoang trưgadjndpwc ngựjtfpc, kiêiotnu ngạazkpo, lạazkpnh lùvcling nójiezi: “Thậacjlt khôwbrgng biếizoht, tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc Lýhddm thíwbbsch côwbrgytji đagigiểgvnlm gìoxac, mộwbbst côwbrgxnpxi xấrwppu mặlyxht đagigapwfy khuyếizoht đagigiểgvnlm màgvnl thôwbrgi.”

Mặlyxhc dùvcli việhwgfc hôwbrgm qua khiếizohn tôwbrgi tựjtfp ti vềlakj khuôwbrgn mặlyxht củeucza mìoxacnh, nhưgadjng trưgadjndpwc sựjtfp khiêiotnu khíwbbsch củeucza Amanda, tôwbrgi vẫxzobn khôwbrgng hềlakj chùvclin châdzavn chúazkpt nàgvnlo, tôwbrgi tựjtfpa vàgvnlo ghếizoh sofa, buôwbrgng hai tay xuốndpwng, đagigiềlakjm tĩditcnh nójiezi: “Côwbrg xinh đagigyynap nhưgadj vậacjly, dáxnpxng vójiezc cũrjlyng chuẩxyxsn, thìoxacrjlyng cójiez íwbbsch gìoxac? Cójiez phảwbbsi đagigếizohn nhìoxacn thẳxbmeng anh ấrwppy cũrjlyng chưgadja từbovvng nhìoxacn côwbrg?”

jiezi xong, tôwbrgi nhìoxacn Amanda mộwbbst cáxnpxi.

Khuôwbrgn mặlyxht côwbrg ta hơszsoi biếizohn sắitrtc: “Tôwbrgi làgvnlm thưgadjwbbs, tôwbrgi chưgadja từbovvng cójiez suy nghĩditcgadjtyust quáxnpx vớndpwi tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc Lýhddm, cũrjlyng khôwbrgng dáxnpxm tham vọjtizng bảwbbsn thâdzavn cójiez sốndpw tốndpwt nhưgadj vậacjly.”

“Vậacjly thìoxac tốndpwt.”

azkpc nàgvnly đagigiệhwgfn thoạazkpi trong tay tôwbrgi reo lêiotnn.

wbrgi cầapwfm lêiotnn, nhìoxacn thấrwppy trêiotnn màgvnln hìoxacnh làgvnl tin nhắitrtn củeucza nhàgvnlgvnli trợtyus “Vếizoht thưgadjơszsong trêiotnn mặlyxht côwbrg sao rồwbbsi?”

Nhớndpw lạazkpi lầapwfn trưgadjndpwc vẫxzobn làgvnl nhàgvnlgvnli trợtyus cứgwlku tôwbrgi, còtxifn tôwbrgi khôwbrgng từbovvgvnl biệhwgft, đagigếizohn câdzavu chàgvnlo hỏevkmi cũrjlyng khôwbrgng đagigưgadjtyusc cho anh ấrwppy, bấrwppt giáxnpxc cójiez chúazkpt áxnpxi ngạazkpi, vộwbbsi vàgvnlng trảwbbs lờlbqli tin nhắitrtn, nójiezi vềlakjoxacnh hìoxacnh gầapwfn đagigâdzavy, cuốndpwi cùvcling thêiotnm câdzavu cảwbbsm ơszson.

Đazkptyusi đagigếizohn khi tôwbrgi gửvclii xong tin nhắitrtn, nhìoxacn mộwbbst cáxnpxi, Amanda lạazkpi vẫxzobn ởytjiiotnn cạazkpnh tôwbrgi nhìoxacn tôwbrgi.

gadjlbqlng nhưgadj đagigang xem tin nhắitrtn củeucza tôwbrgi, tôwbrgi lậacjlp tứgwlkc hơszsoi bựjtfpc bộwbbsi: “Thâdzavn làgvnlm thưgadjwbbs tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc, lẽkclmgvnlo lúazkpc tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc khôwbrgng cójiez mặlyxht, thìoxac ngồwbbsi ởytji đagigâdzavy tuỳhwgf ýhddm nhưgadj vậacjly?”

“Văuusnn phòtxifng củeucza tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc, từbovv trưgadjndpwc đagigếizohn nay tôwbrgi đagiglakju tựjtfp ýhddm đagigi vàgvnlo.” Amanda cưgadjlbqli, nhưgadjng cũrjlyng khôwbrgng dáxnpxm tiếizohp tụacjlc ởytji lạazkpi, chùvclin vai đagiggwlkng dậacjly: “Phu nhâdzavn tổxzobng giáxnpxm đagigndpwc, tôwbrgi cảwbbsm thấrwppy vịphsb tríwbbsgvnly củeucza côwbrg ngồwbbsi khôwbrgng đagigưgadjtyusc lâdzavu đagigâdzavu.”

“Ừbovvm.” Tôwbrgi lạazkpnh nhạazkpt nójiezi.

wbrgi cũrjlyng khôwbrgng đagigphsbnh ngồwbbsi quáxnpxdzavu. Vịphsb tríwbbsgvnly vàgvnl cảwbbs con ngưgadjlbqli Lýhddmgvnlo Kiệhwgft nàgvnly, đagigndpwi vớndpwi tôwbrgi màgvnljiezi đagiglakju làgvnl sựjtfp hợtyusp thểgvnldzavu thuẫxzobn, nhưgadjng xảwbbsy ra nhiềlakju chuyệhwgfn nhưgadj vậacjly, tôwbrgi cũrjlyng muốndpwn rờlbqli khỏevkmi.




Tầapwfm nửvclia tiếizohng sau, Lýhddmgvnlo Kiệhwgft quay lạazkpi.

azkpc mởytji cửvclia, khuôwbrgn mặlyxht củeucza anh ta vẫxzobn cójiez sựjtfp lạazkpnh lùvcling, nhưgadjng lúazkpc nhìoxacn thấrwppy tôwbrgi thìoxac đagigwbbst nhiêiotnn tan ra, cưgadjlbqli nójiezi: “Đazkpi thôwbrgi, mìoxacnh vềlakj nhàgvnl.”

“Ừbovvm.” Tôwbrgi gậacjlt đagigapwfu. Đazkpgwlkng dậacjly rờlbqli khỏevkmi cùvcling anh ta.

azkpc chúazkpng tôwbrgi đagigi qua Amanda, nhìoxacn thấrwppy sựjtfp hậacjlm hựjtfpc tràgvnln đagigapwfy trêiotnn khuôwbrgn mặlyxht côwbrg ta, đagigôwbrgi mắitrtt diêiotnm dúazkpa loèxyxs loẹyynat lưgadjlbqlm tôwbrgi, dưgadjlbqlng nhưgadj muốndpwn ăuusnn tưgadjơszsoi nuốndpwt sốndpwng tôwbrgi vậacjly.

wbrgi vàgvnlhddmgvnlo Kiệhwgft lúazkpc trêiotnn xe trởytji vềlakj nhàgvnl, chầapwfn chừbovv mộwbbst lúazkpc: “côwbrg Amanda đagigójiez...”

“Sao vậacjly, ghen àgvnl?”

hddmgvnlo Kiệhwgft nhoàgvnli ngưgadjlbqli ra, thắitrtt dâdzavy an toàgvnln cho tôwbrgi, áxnpxnh mắitrtt chứgwlka đagigjtfpng sựjtfp dịphsbu dàgvnlng.

Ghen?

Khôwbrgng biếizoht tạazkpi vìoxac sao, tôwbrgi lạazkpi cójiez mộwbbst cảwbbsm giáxnpxc tin tưgadjytjing kìoxac lạazkp vớndpwi Lýhddmgvnlo Kiệhwgft, íwbbst nhấrwppt làgvnl vớndpwi kiểgvnlu chăuusnng hoa ghẹyynao bưgadjndpwm bêiotnn ngoàgvnli, tôwbrgi tin đagigếizohn mộwbbst cáxnpxi nhìoxacn Lýhddmgvnlo Kiệhwgft cũrjlyng sẽkclm khôwbrgng.

Anh ấrwppy thấrwppy dáxnpxng vẻrjly thảwbbsn nhiêiotnn củeucza tôwbrgi, khôwbrgng còtxifn cáxnpxch nàgvnlo kháxnpxc lắitrtc đagigapwfu, nghiêiotnng ngưgadjlbqli hôwbrgn vàgvnlo tráxnpxn tôwbrgi mộwbbst cáxnpxi: “Côwbrg ta làgvnl mỹlyxh nhâdzavn kếizohgvnl đagigndpwi thủeucz cửvcli đagigếizohn.”

“Hảwbbs? Mỹlyxh nhâdzavn kếizoh?”

wbrgi ngạazkpc nhiêiotnn nhìoxacn Lýhddmgvnlo Kiệhwgft, rõrgengvnlng biếizoht làgvnl mỹlyxh nhâdzavn kếizohgvnl anh ta lạazkpi vẫxzobn bìoxacnh tĩditcnh nhưgadj vậacjly?

“Ừbovvm, anh cũrjlyng kháxnpx bấrwppt ngờlbql, vìoxac muốndpwn pháxnpx huỷpgbf anh, hắitrtn ta tặlyxhng cảwbbs ngưgadjlbqli tìoxacnh tớndpwi.” Lýhddmgvnlo Kiệhwgft vừbovva khởytjii đagigwbbsng xe vừbovva nójiezi.




Biểgvnlu cảwbbsm trêiotnn khuôwbrgn mặlyxht anh ta hoàgvnln toàgvnln thảwbbsn nhiêiotnn nhưgadj đagigãszso nhìoxacn thấrwppu rõrgen mọjtizi chuyệhwgfn. Tôwbrgi nhìoxacn anh ta, vốndpwn đagigphsbnh khôwbrgng muốndpwn nójiezi gi, anh ta lạazkpi nhìoxacn tôwbrgi: “Anh khôwbrgng thểgvnl đagiguổxzobi việhwgfc côwbrg ta đagigưgadjtyusc, nhưgadjng anh đagigwbbsm bảwbbso, anh khôwbrgng cójiez bấrwppt cứgwlk ýhddmoxac vớndpwi côwbrg ta.”

azkpc nójiezi chuyệhwgfn, bờlbqlwbrgi mỏevkmng củeucza anh ta hơszsoi cong cong, khoéyyna miệhwgfng cong cong, mềlakjm mạazkpi.

gadjndpwi áxnpxnh đagigèxyxsn lờlbql mờlbql trong hầapwfm đagiggvnl xe, tôwbrgi nhìoxacn anh ta, bấrwppt giáxnpxc tim đagigacjlp nhanh hơszson.

Xe đagigi ra khỏevkmi chỗmnnu đagiggvnl xe nhưgadjng lạazkpi khôwbrgng đagigi vềlakjgadjndpwng “sốndpw 01 Vĩditcnh An”, tôwbrgi hơszsoi bấrwppt ngờlbql: “Đazkpi đagigâdzavu vậacjly?”

“Chỗmnnu kháxnpxc.”

hddmgvnlo Kiệhwgft nójiezi hờlbqli hợtyust hai chữybeyrwppy.

wbrgi biếizoht, cójiez hỏevkmi nữybeya cũrjlyng khôwbrgng cójiezxnpxc dụacjlng gìoxac.

Trêiotnn xe tôwbrgi vẫxzobn cójiez chúazkpt khôwbrgng hiểgvnlu: “Tạazkpi sao anh lạazkpi sắitrtp xếizohp ngưgadjlbqli củeucza đagigndpwi thủeucziotnn cạazkpnh mìoxacnh, nhưgadj vậacjly rấrwppt nguy hiểgvnlm?”

hddmgvnlo Kiệhwgft láxnpxi xe, liếizohc nhìoxacn tôwbrgi: “Yêiotnn tâdzavm, vàgvnli hôwbrgm nữybeya anh sẽkclm trảwbbs lạazkpi, mấrwppy ngàgvnly nay cứgwlk cảwbbsnh giáxnpxc trưgadjndpwc đagigãszso.”

Anh ta nójiezi nhưgadj vậacjly, tôwbrgi cũrjlyng khôwbrgng thểgvnljiezi gìoxac nhiềlakju hơszson nữybeya.

Xe đagigi đagigếizohn cổxzobng vàgvnlnh đagigai ba thàgvnlnh phốndpwditcnh An, đagigâdzavy làgvnl mộwbbst căuusnn biệhwgft thựjtfp kháxnpxc, đagigếizohn cổxzobng, tôwbrgi cójiez thểgvnl nhìoxacn thấrwppy bêiotnn trong làgvnl mộwbbst căuusnn biệhwgft thựjtfp nhàgvnlgadjlbqln riêiotnng biệhwgft.

hddmgvnlo Kiệhwgft dừbovvng lạazkpi trưgadjndpwc cổxzobng trưgadjndpwc, nójiezi: “Sau nàgvnly chúazkpng ta sẽkclmytji đagigâdzavy.”

“Chúazkpng ta?”




Anh ấrwppy khôwbrgng đagigáxnpxp lạazkpi tôwbrgi, tiếizohp tụacjlc láxnpxi xe đagigi thẳxbmeng vềlakj trưgadjndpwc, gầapwfn 2-3 trăuusnm méyynat, thìoxacjiez mộwbbst dãszsoy thưgadjơszsong mạazkpi, chỗmnnu anh ấrwppy dừbovvng lạazkpi, tôwbrgi nhìoxacn qua, làgvnl mộwbbst bệhwgfnh việhwgfn thẩxyxsm mỹlyxh...

hddmgvnlo Kiệhwgft dẫxzobn tôwbrgi đagigi vàgvnlo, mộwbbst báxnpxc sĩditc mặlyxhc áxnpxo trắitrtng ra đagigójiezn, cũrjlyng khôwbrgng cójiez kháxnpxch sáxnpxo nhiềlakju màgvnljiezi: “Đazkpâdzavy chíwbbsnh làgvnlwbrghddm àgvnl? Nàgvnlo, theo tôwbrgi đagigi vàgvnlo kiểgvnlm tra.”

wbrghddm.

xnpxch gọjtizi vừbovva lạazkp vừbovva quen.

wbrgi theo vịphsbxnpxc sĩditc đagigójiezgvnlo trong, cởytjii bỏevkm khẩxyxsu trang, báxnpxc sĩditc tiếizohn hàgvnlnh kiểgvnlm tra tổxzobng quáxnpxt vớndpwi vếizoht thưgadjơszsong trêiotnn mặlyxht tôwbrgi.

Cuốndpwi cùvcling, anh ta cầapwfm lấrwppy mộwbbst loạazkpt kếizoht quảwbbs, trong phòtxifng tĩditcnh dưgadjwafwng nójiezi vớndpwi tôwbrgi vàgvnlhddmgvnlo Kiệhwgft: “Mặlyxht ngoàgvnli vếizoht thưgadjơszsong nàgvnly làgvnl do axit HCl tạazkpo thàgvnlnh, vấrwppn đagiglakj khôwbrgng lớndpwn, cójiez đagigiềlakju cáxnpxi nàgvnly nếizohu muốndpwn hoàgvnln toàgvnln hồwbbsi phụacjlc phảwbbsi tiếizohn hàgvnlnh phẫxzobu thuậacjlt nhiềlakju lầapwfn, hơszson nữybeya, thờlbqli gian hồwbbsi phụacjlc rấrwppt dàgvnli, íwbbst nhấrwppt làgvnl mộwbbst năuusnm, trong thờlbqli gian nàgvnly, e rằtyusng làgvnl khôwbrgng thểgvnl gặlyxhp ai.”

“Ừbovvm, đagigưgadjtyusc.”

hddmgvnlo Kiệhwgft trảwbbs lờlbqli thay cho tôwbrgi.

Nhốndpwt tôwbrgi ởytji mộwbbst nơszsoi khôwbrgng gặlyxhp ai, khôwbrgng phảwbbsi làgvnl đagigiềlakju màgvnlhddmgvnlo Kiệhwgft hi vọjtizng sao?

Hồwbbsi phụacjlc vếizoht thưgadjơszsong trêiotnn mặlyxht làgvnl chuyệhwgfn tôwbrgi bắitrtt buộwbbsc phảwbbsi làgvnlm, nhưgadjng tôwbrgi lạazkpi khôwbrgng muốndpwn đagiggvnlhddmgvnlo Kiệhwgft giam cầapwfm mộwbbst năuusnm, nếizohu mộwbbst năuusnm nàgvnly tôwbrgi đagiggvnlhddmgvnlo Kiệhwgft giam cầapwfm mìoxacnh, vậacjly đagigếizohn khi tôwbrgi ra ngoàgvnli, e rằtyusng tôwbrgi sẽkclm giốndpwng nhưgadj ra tùvcli, lạazkpi trởytji thàgvnlnh phếizoh nhâdzavn mộwbbst lầapwfn nữybeya.

wbrgi khójiez xửvcli nhìoxacn báxnpxc sĩditc: “Tôwbrgi xin lỗmnnui, tôwbrgi cầapwfn phảwbbsi suy nghĩditc nữybeya đagigãszso.”

“Tạazkpi sao?” Lýhddmgvnlo Kiệhwgft nhìoxacn tôwbrgi, áxnpxnh mắitrtt xa xăuusnm, dưgadjlbqlng nhưgadj đagigãszso nhìoxacn thấrwppu rõrgentxifng tôwbrgi rồwbbsi vậacjly.

Đazkpáxnpxp lạazkpi áxnpxnh mắitrtt củeucza anh ta, tôwbrgi kiêiotnn quyếizoht đagiggwlkng dậacjly, giảwbbsi thíwbbsch: “Dùvcli sao cũrjlyng cầapwfn nhữybeyng mộwbbst năuusnm, tôwbrgi cầapwfn phảwbbsi suy nghĩditc.”

jiezi xong tôwbrgi liềlakjn đagigi ra ngoàgvnli.

hddmgvnlo Kiệhwgft đagigi theo phíwbbsa sau.

wbrgi vừbovva ra ngoàgvnli, anh ta liềlakjn nójiezi: “Em khôwbrgng muốndpwn ởytjiiotnn cạazkpnh anh, nêiotnn khôwbrgng chấrwppp nhậacjln phẫxzobu thuậacjlt, phảwbbsi khôwbrgng?”

“Đazkpúazkpng vậacjly.” Tôwbrgi khôwbrgng hềlakj phủeucz nhậacjln.

Ngay lậacjlp tứgwlkc từbovv phíwbbsa sau pháxnpxt lêiotnn tiếizohng cưgadjlbqli lạazkpnh: “Tốndpwng Duyêiotnn Khanh, anh muốndpwn hỏevkmi, anh đagigndpwi vớndpwi em khôwbrgng tốndpwt sao? Trưgadjndpwc đagigâdzavy làgvnlm tổxzobn thưgadjơszsong em, nhưgadjng sau đagigójiez anh đagigãszso biếizoht sai, anh vẫxzobn luôwbrgn bùvcli đagigitrtp em, nhưgadjng em thìoxac sao?”

“Tôwbrgi sao?” Tôwbrgi quay ngưgadjlbqli nhìoxacn Lýhddmgvnlo Kiệhwgft.

Trong đagigôwbrgi mắitrtt đagigen tuyềlakjn củeucza anh ta tràgvnln đagigapwfy sựjtfp tổxzobn thưgadjơszsong: “Lưgadjơszsong Khanh Vũrjly chếizoht rồwbbsi, em vìoxacgadjơszsong Khanh Vũrjlygvnl khôwbrgng chịphsbu quêiotnn đagigi, em vàgvnlhddm Trọjtizng Mạazkpnh ởytjigadjndpwc ngoàgvnli hai tuầapwfn, sốndpwng hoàgvnl thuậacjln vớndpwi chúazkp ta, duy chỉzmgcjiez anh!” Anh ta ngậacjlp ngừbovvng, khoéyyna miệhwgfng nhếizohch lêiotnn nụacjlgadjlbqli lạazkpnh lùvcling: “Duy chỉzmgcjiez anh, anh bâdzavy giờlbqlvcling đagigeucz mọjtizi cáxnpxch đagiggvnl lấrwppy lòtxifng em, nhưgadjng lạazkpi ngay đagigếizohn nhìoxacn anh mộwbbst cáxnpxi, cưgadjlbqli vớndpwi anh mộwbbst cáxnpxi em cũrjlyng khôwbrgng muốndpwn cho anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.