Thay Chị Lấy Chồng

Chương 197 : Xin lỗi, không phải em

    trước sau   
vtipc anh ấsxivy nóeeogi đmupuếxcwpn chuyệmhxwn nàittmy, thựygxvc ra tôjsjdi cảaghtm thấsxivy đmupuãbrmq khôjsjdng cầpspbn nóeeogi rồdowpi.

Chuyệmhxwn sau đmupuóeeogjsjdi đmupuuxjpu đmupuãbrmq biếxcwpt rồdowpi.

Nhưdmflng tôjsjdi vẫkleln cốrvam gắranyng nhịufpcn khôjsjdng nóeeogi gìsosp.

Anh ta nóeeogi: “Năamznm đmupuóeeog anh bịufpc bắranyt cóeeogc, bọkkrtn bắranyt cóeeogc tốrvamng tiềuxjpn ngoàittmi muốrvamn tiềuxjpn ra, còshgmn hung hăamznng anh làittm ngưdmflwhggi giàittmu cóeeog, lúvtipc bắranyt cóeeogc đmupuãbrmq đmupuátvbinh anh rấsxivt tàittmn nhẫkleln, sau đmupuóeeog mặranyc dùdowp bốrvam mẹqinm anh đmupudowpng ýfmtk đmupuưdmfla tiềuxjpn nhưdmflng chúvtipng đmupuãbrmq đmupuátvbinh anh đmupuếxcwpn còshgmn chúvtipt hơwwpri tàittmn.”

Thìsosp ra làittm nhưdmfl vậzaqjy.

fmtkittmo Kiệmhxwt tiếxcwpp tụiwuuc nóeeogi: “Lúvtipc đmupuóeeog bọkkrtn bắranyt cóeeogc tốrvamng tiềuxjpn thấsxivy anh sắranyp chếxcwpt, sợzanm đmupuếxcwpn nỗtffgi tiềuxjpn cũklelng khôjsjdng cầpspbn nữyefna, liềuxjpn vứitrmt anh vàittmo mộlddmt xưdmflittmng cũklel bỏklel hoang rồdowpi chạeyjwy, vìsospittmdowpa đmupuôjsjdng, nêshgmn xưdmflittmng ngừklelng hoạeyjwt đmupulddmng, ởittm đmupuóeeog đmupuếxcwpn mộlddmt bóeeogng dátvbing ngưdmflwhggi cũklelng khôjsjdng cóeeog, lúvtipc anh thựygxvc sựygxv nghĩdmfl rằamznng bảaghtn thâmupun sắranyp chếxcwpt lúvtipc đmupuóeeog...”




“Anh gặranyp côjsjd ta.”

jsjdi nóeeogi thay anh ta.

Chíqbtcnh xátvbic màittmeeogi làittm anh ta gặranyp tôjsjdi.

fmtkittmo Kiệmhxwt ngâmupuy ngưdmflwhggi mộlddmt lúvtipc, rồdowpi nhìsospn tôjsjdi: “Côjsjd ta từklelng nóeeogi cho em?”

“Tôjsjdi...” Tôjsjdi chầpspbn chừklel mộlddmt lúvtipc, vốrvamn đmupuufpcnh nóeeogi ra châmupun tưdmflfebhng, nhưdmflng tôjsjdi muốrvamn biếxcwpt hơwwprn, rốrvamt cuộlddmc Lýfmtkittmo Kiệmhxwt khi đmupuóeeogdowpng tâmupum trạeyjwng gìsosp đmupuzioi nhìsospn tôjsjdi, tôjsjdi lắranyc đmupupspbu: “Đittmtvbin cũklelng cóeeog thểzioi đmuputvbin ra đmupuưdmflzanmc, mấsxivy câmupuu chuyệmhxwn ngôjsjdn tìsospnh.”

fmtkittmo Kiệmhxwt cưdmflwhggi đmupuiềuxjpm tĩdmflnh, tiếxcwpp tụiwuuc nóeeogi: “Ừhffnm, sau đmupuóeeogjsjd ta đmupuưdmfla anh đmupuếxcwpn bệmhxwnh việmhxwn, vìsosp lai lịufpcch củmuxua anh khôjsjdng rõiwuuittmng, côjsjd ta lạeyjwi làittm trẻfebh con, bệmhxwnh việmhxwn khôjsjdng chịufpcu nhậzaqjn anh, côjsjd ta liềuxjpn quỳupag xuốrvamng cầpspbu xin bátvbic sĩdmfl, lúvtipc đmupuóeeog, anh...”

“Anh yêshgmu côjsjd ta, cưdmflfebhi côjsjd ta cho bằamznng đmupuưdmflzanmc, nêshgmn trong biểzioin ngưdmflwhggi tìsospm ra côjsjd ta, cưdmflfebhi côjsjd ta, đmupuúvtipng khôjsjdng?”

jsjdi nhìsospn Lýfmtkittmo Kiệmhxwt

Nhấsxivt thờwhggi cảaghtm thấsxivy nựygxvc cưdmflwhggi hếxcwpt sứitrmc!

Hoátvbi ra từklel trưdmflfebhc đmupuếxcwpn nay ngưdmflwhggi cưdmflfebhp côjsjdng khôjsjdng phảaghti làittmjsjdi màittmittmjsjd ta!

fmtkittmo Kiệmhxwt gậzaqjt đmupupspbu: “Quảaght thựygxvc anh tìsospm côjsjd ta rấsxivt nhiềuxjpu năamznm nhưdmflng khôjsjdng tìsospm thấsxivy, lúvtipc ôjsjdng nộlddmi sắranyp xếxcwpp mộlddmt cuộlddmc liêshgmn hôjsjdn cho anh lúvtipc đmupuóeeog, anh vốrvamn dĩdmfl khôjsjdng đmupudowpng ýfmtk, mãbrmqi đmupuếxcwpn khi ôjsjdng nộlddmi đmupuưdmfla ảaghtnh côjsjd ta cho anh, anh vừklela nhìsospn liềuxjpn nhậzaqjn ra côjsjd ta.”

“Sao anh khẳdmflng đmupuufpcnh chíqbtcnh làittmjsjd ta?” Màittm khôjsjdng phảaghti làittmjsjdi?

mupuu hỏkleli sau tôjsjdi cốrvamkkrtn chặranyt trong lòshgmng khôjsjdng hỏkleli ra.




fmtkittmo Kiệmhxwt nhìsospn tôjsjdi: “Vốrvamn dĩdmfl anh cũklelng khôjsjdng chắranyc chắranyn, nhưdmflng lầpspbn đmupupspbu tiêshgmn anh vàittmjsjd ta gặranyp nhau, anh nhắranyc đmupuếxcwpn chuyệmhxwn đmupuóeeog, Tốrvamng Duyêshgmn Minh lậzaqjp tứitrmc nóeeogi ra, hơwwprn nữyefna côjsjd ta còshgmn nóeeogi cảaghtsospnh tiếxcwpt quỳupag xuốrvamng dậzaqjp đmupupspbu mộlddmt cátvbich rõiwuuittmng, lúvtipc đmupuóeeog ngưdmflwhggi nhàittm anh sau đmupuóeeog mớfebhi đmupuếxcwpn, cho nêshgmn chuyệmhxwn nàittmy ngoàittmi anh vàittmjsjd ta ra, khôjsjdng cóeeog ai khátvbic biếxcwpt.”

jsjdi ngâmupuy ra.

fmtkittmo Kiệmhxwt nóeeogi khôjsjdng sai, chuyệmhxwn đmupuóeeog ngoàittmi tôjsjdi vàittm anh ta ra khôjsjdng mộlddmt ai biếxcwpt cảaght.

Tạeyjwi sao Tốrvamng Duyêshgmn Minh lạeyjwi biếxcwpt.

jsjdi nhìsospn Lýfmtkittmo Kiệmhxwt, chầpspbn chừklel mộlddmt lúvtipc rồdowpi nóeeogi: “Vậzaqjy tạeyjwi sao anh lạeyjwi tin làittmjsjd ta, màittm chưdmfla từklelng nghĩdmfl qua ngưdmflwhggi đmupuóeeog thựygxvc ra làittmjsjdi, chuyệmhxwn nàittmy, thựygxvc ra làittmjsjdi nóeeogi cho côjsjd ta...” “Làittm em?”

Anh ấsxivy nóeeogi ra hai chữyefn đmupuóeeog, tôjsjdi cóeeog thểzioi nhìsospn thấsxivy rõiwuu trong átvbinh mắranyt anh cóeeog tia sátvbing loékkrtshgmn.

dmflwhggng nhưdmfl, đmupuâmupuy chíqbtcnh làittm đmupuátvbip átvbin tốrvamt nhấsxivt màittm anh ấsxivy mong đmupuzanmi.

jsjdi nhìsospn anh, hỏkleli anh: “Nếxcwpu làittmjsjdi, anh tíqbtcnh làittmm thếxcwpittmo?”

“Làittm em, anh liềuxjpn cưdmflfebhi em, trưdmflfebhc đmupuâmupuy anh đmupuãbrmq từklelng làittmm rấsxivt nhiềuxjpu chuyệmhxwn sai trátvbii, nhậzaqjn nhầpspbm ngưdmflwhggi, anh sẽctsodowpng cảaght đmupuwhggi anh đmupuzioidowp đmupuranyp cho em.” Lýfmtkittmo Kiệmhxwt vừklela nóeeogi vừklela dang rộlddmng hai cátvbinh tay ôjsjdm chặranyt tôjsjdi.

Bờwhggjsjdi mỏklelng ghékkrtittmo tai tôjsjdi hỏkleli: “Làittm em sao?”

ittmjsjdi.

Nếxcwpu khôjsjdng cóeeog chuyệmhxwn củmuxua Đittmranyng Sa Sa khi nãbrmqy, thìsospeeog lẽctsojsjdi sẽctso trảaght lờwhggi mộlddmt cátvbich khôjsjdng do dựygxv, nhưdmflng giờwhggittmy phúvtipt nàittmy tôjsjdi lạeyjwi do dựygxv, hỏkleli anh ấsxivy: “Vìsosp chuyệmhxwn nàittmy, anh cóeeog thểzioi bấsxivt chấsxivp nguyêshgmn tắranyc màittmittmm bấsxivt kìsosp chuyệmhxwn gìsosp sao?”

“Ừhffnm.”




fmtkittmo Kiệmhxwt trảaght lờwhggi mộlddmt cátvbich khôjsjdng do dựygxv.

“Xin lỗtffgi, khôjsjdng phảaghti em.”

jsjdi cũklelng nóeeogi ra 5 chữyefnsxivy mộlddmt cátvbich khôjsjdng do dựygxv.

fmtkittmo Kiệmhxwt nhưdmfl vậzaqjy, tôjsjdi thàittm khôjsjdng cầpspbn còshgmn hơwwprn.

Cảaghtm giátvbic rõiwuuittmng, lúvtipc tôjsjdi nóeeogi ra 5 chữyefnsxivy, anh ta ôjsjdm lấsxivy cátvbinh tay tôjsjdi chặranyt hơwwprn, sựygxv thấsxivt vọkkrtng ấsxivy, từklel mộlddmt hàittmnh đmupulddmng củmuxua anh ấsxivy liềuxjpn cóeeog thểzioi phátvbit hiệmhxwn.

jsjdi nhắranym mắranyt lạeyjwi, tựygxv bảaghtn thâmupun cũklelng cóeeog thểzioi cảaghtm nhậzaqjn đmupuưdmflzanmc sựygxv thấsxivt vọkkrtng củmuxua mìsospnh, nhiềuxjpu năamznm nhưdmfl vậzaqjy, tôjsjdi luôjsjdn muốrvamn đmupuem chuyệmhxwn nàittmy nóeeogi cho Lýfmtkittmo Kiệmhxwt nghe.

mupuy giờwhggwwpr hộlddmi ngay trưdmflfebhc mắranyt, tôjsjdi lạeyjwi tựygxv từklel bỏklel.

jsjdi muốrvamn dùdowpng bíqbtc mậzaqjt nàittmy đmupuzioi đmupubrmqi lấsxivy tựygxv do.

Từklelng bịufpc nhốrvamt trong nhữyefnng thátvbing ngàittmy ởittm phòshgmng truyềuxjpn thôjsjdng.

jsjdi sợzanm rồdowpi.

“Xin lỗtffgi, khôjsjdng phảaghti tôjsjdi, nêshgmn buôjsjdng tha cho tôjsjdi đmupui.” Tôjsjdi lặranyp lạeyjwi câmupuu nóeeogi đmupuóeeog cho anh ta nghe, đmupudowpng thờwhggi thêshgmm cảaght sựygxv khẩiwuun cầpspbu củmuxua tôjsjdi.

Vừklela nóeeogi, tôjsjdi vừklela đmupuiwuuy anh ra.

Trong đmupuôjsjdi mắranyt sâmupuu thẳdmflm củmuxua Lýfmtkittmo Kiệmhxwt, sựygxv thấsxivt vọkkrtng sâmupuu đmupuzaqjm ấsxivy đmupuếxcwpn bâmupuy giờwhgg vẫkleln chưdmfla hếxcwpt.




jsjdi đmuputvbin, chắranyc hẳdmfln ban nãbrmqy anh ta ôjsjdm hi vọkkrtng cựygxvc lớfebhn đmupuzioieeogi ra câmupuu nàittmy.

“Khôjsjdng thểzioiittmo.” Lýfmtkittmo Kiệmhxwt vẫkleln nắranym lấsxivy tay tôjsjdi, nhìsospn vềuxjp phíqbtca trưdmflfebhc, kiêshgmn đmupuufpcnh nóeeogi: “cho dùdowp khôjsjdng phảaghti làittm em, nhưdmflng trưdmflfebhc kia anh đmupuãbrmq từklelng làittmm nhữyefnng chuyệmhxwn đmupuóeeog, anh phảaghti giữyefn em lạeyjwi bêshgmn cạeyjwnh đmupuzioidowp đmupuranyp cho em!”

“Giờwhgg khôjsjdng sợzanmjsjdi mắranyc HIV rồdowpi sao?”

Áhffnnh mắranyt tôjsjdi mang theo sựygxv châmupum chọkkrtc nhìsospn anh ta.

Nhắranyc đmupuếxcwpn chuyệmhxwn nàittmy, trong đmupuôjsjdi mắranyt củmuxua Lýfmtkittmo Kiệmhxwt hơwwpri đmupuklel, nắranym lấsxivy bàittmn tay tôjsjdi, nhẹqinm nhàittmng dùdowpng sứitrmc, lúvtipc sau mớfebhi nóeeogi: “Nếxcwpu em mắranyc, vậzaqjy thìsosp chúvtipng ta cùdowpng nhau gátvbinh chịufpcu, anh khôjsjdng thểzioi đmupuzioi em mộlddmt mìsospnh côjsjd đmupuơwwprn chịufpcu tấsxivt cảaght đmupuưdmflzanmc.”

Thậzaqjt sựygxv rấsxivt cảaghtm đmupulddmng, nếxcwpu nhưdmfljsjdi bịufpc mắranyc bệmhxwnh nàittmy, cóeeog thểzioijsjdi sẽctso bịufpc cảaghtm đmupulddmng bởittmi nhữyefnng lờwhggi lẽctso củmuxua Lýfmtkittmo Kiệmhxwt.

Tiếxcwpc làittmjsjdi khôjsjdng bịufpc.

“Đittmklelng tựygxvsospnh cảaghtm đmupulddmng nữyefna tổbrmqng giátvbim đmupurvamc Lýfmtk àittm.” Tôjsjdi cũklelng nhìsospn vềuxjp phíqbtca trưdmflfebhc, nóeeogi mộlddmt cátvbich lạeyjwnh nhạeyjwt: “Thựygxvc ra em chỉctso cầpspbn vềuxjp thàittmnh phốrvamdmflnh An, chỉctso cầpspbn tổbrmqng giátvbim đmupurvamc Lýfmtk muốrvamn thìsosp sẽctso biếxcwpt mọkkrti hàittmnh đmupulddmng củmuxua tôjsjdi hếxcwpt màittm? Hàittm tấsxivt gìsospittm nhấsxivt đmupuufpcnh phảaghti nhốrvamt tôjsjdi nhưdmfl mộlddmt con chim hoàittmng yếxcwpn, từklel đmupuóeeog thoảaghtbrmqn tâmupum líqbtc átvbiy nátvbiy màittm anh dàittmnh cho tôjsjdi?”

“……” Lýfmtkittmo Kiệmhxwt khôjsjdng nóeeogi mộlddmt lờwhggi.

jsjdi cũklelng khôjsjdng đmupuzanmi anh ta, nhắranym mắranyt lạeyjwi ngủmuxu.

Đittmếxcwpn khi tôjsjdi ngủmuxu dậzaqjy thìsosp đmupuãbrmq sắranyp đmupuếxcwpn thàittmnh phốrvamdmflnh An.

tvbiy bay hạeyjwtvbinh, chúvtipng tôjsjdi xátvbich hàittmnh líqbtc, tôjsjdi nhìsospn Lýfmtkittmo Kiệmhxwt: “Tổbrmqng giátvbim đmupurvamc Lýfmtk, em muốrvamn nóeeogi rằamznng, căamznn phòshgmng đmupuóeeog củmuxua anh rộlddmng lớfebhn quátvbi, khôjsjdng cóeeogwwpri ngưdmflwhggi, tôjsjdi thíqbtcch ởittmamznn nhàittm nhỏklel củmuxua mìsospnh.”

“Vậzaqjy anh đmupui cùdowpng em.”




“Khôjsjdng cầpspbn đmupuâmupuu, chuyếxcwpn nàittmy tổbrmqng giátvbim đmupurvamc Lýfmtksospm tôjsjdi, e làittm phảaghti bỏklel qua rấsxivt nhiềuxjpu côjsjdng việmhxwc rồdowpi, chi bằamznng anh vềuxjpittmm việmhxwc trưdmflfebhc đmupui.” Tôjsjdi do dựygxv mộlddmt lúvtipc, cầpspbm hộlddm chiếxcwpu trong túvtipi đmupuưdmfla cho anh ta: “Cátvbii nàittmy cho anh, tôjsjdi khôjsjdng trốrvamn nữyefna, anh yêshgmn tâmupum đmupui.”

Muốrvamn trốrvamn, cũklelng trốrvamn khôjsjdng thoátvbit màittm, khôjsjdng phảaghti sao?

eeog lẽctsoittmsosp cầpspbm đmupuưdmflzanmc hộlddm chiếxcwpu củmuxua tôjsjdi, trong lòshgmng Lýfmtkittmo Kiệmhxwt mớfebhi thấsxivy yêshgmn tâmupum, anh ta lấsxivy ra mộlddmt chiếxcwpc chìsospa khoátvbi từklel trong túvtipi đmupuưdmfla cho tôjsjdi: “Chìsospa khoátvbi nhàittm củmuxua em.”

Ra khỏkleli sâmupun bay, tôjsjdi vàittm anh ta mỗtffgi ngưdmflwhggi đmupui mộlddmt ngảaght.

Giàittmy vòshgmmupuu nhưdmfl vậzaqjy, côjsjdng việmhxwc củmuxua tôjsjdi đmupuãbrmq mấsxivt từklelmupuu rồdowpi.

Vềuxjp đmupuếxcwpn nhàittm, tôjsjdi nằamznm trêshgmn giưdmflwhggng, lêshgmn kếxcwp hoạeyjwch cho cuộlddmc sốrvamng tưdmflơwwprng lai, vìsosp sựygxvittmnh dụiwuum trưdmflfebhc đmupuâmupuy, cộlddmng thêshgmm tiềuxjpn thưdmflittmng thi đmupusxivu, kểzioi cảaght thuêshgm nhàittmjsjdi cũklelng cóeeog khôjsjdng íqbtct tiềuxjpn.

Cho dùdowp “sốrvam 01 Vĩdmflnh An” tăamznng giátvbi, chắranyc tôjsjdi cũklelng mua đmupuưdmflzanmc.

Nhưdmflng lầpspbn trưdmflfebhc bátvbin nhàittmittm do trung gian liêshgmn hệmhxw, tôjsjdi khôjsjdng cóeeog sốrvam đmupuiệmhxwn thoạeyjwi, nếxcwpu muốrvamn liêshgmn lạeyjwc vớfebhi ngưdmflwhggi ta, ngoàittmi việmhxwc hỏkleli Lýfmtkittmo Kiệmhxwt, thìsospshgmn cóeeog mộlddmt cátvbich chíqbtcnh làittm đmupui đmupuếxcwpn trưdmflfebhc cửmaneaa nhàittm đmupuóeeog đmupuzioi lạeyjwi thưdmfl.

Đittmzioi sau khi chủmuxu nhàittm nhìsospn thấsxivy thìsosp sẽctso trảaght lờwhggi tôjsjdi.

mupuy giờwhgg trờwhggi đmupuãbrmq tốrvami rồdowpi, tôjsjdi đmupuufpcnh ngàittmy mai rồdowpi mớfebhi đmupui.

Đittmi lâmupuu nhưdmfl vậzaqjy, đmupudowp trong tủmuxu lạeyjwnh đmupuãbrmq hỏklelng gầpspbn hếxcwpt, tôjsjdi dọkkrtn dẹqinmp mộlddmt chúvtipt, xuốrvamng dưdmflfebhi nhàittm đmupubrmqtvbic, rồdowpi tiệmhxwn đmupui chợzanm mua rau.

sospittm cuốrvami tuầpspbn nêshgmn trong chợzanm rấsxivt đmupuôjsjdng ngưdmflwhggi, ngưdmflwhggi qua ngưdmflwhggi lạeyjwi.

eeog mấsxivy đmupuitrma trẻfebh con đmupuang chơwwpri đmupuùdowpa giữyefna kệmhxwittmng.

Trong đmupuóeeogeeog mộlddmt đmupuitrma békkrt chạeyjwy rấsxivt nhanh, ngãbrmqdmflfebhi châmupun tôjsjdi, tôjsjdi vộlddmi vàittmng đmupui lêshgmn trưdmflfebhc đmupuvpir thằamznng békkrtshgmn hỏkleli: “Chátvbiu khôjsjdng sao chứitrm.”

“Chátvbiu cảaghtm ơwwprn...” đmupuitrma trẻfebh vừklela nóeeogi đmupuưdmflzanmc mộlddmt nửmanea, nhìsospn thấsxivy khuôjsjdn mặranyt tôjsjdi đmupulddmt nhiêshgmn khuôjsjdn mặranyt sợzanmbrmqi, sữyefnng sờwhggkkrtt lớfebhn: “Ma lem! Mau đmupuếxcwpn xem, ma lem nàittmy!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.