Thay Chị Lấy Chồng

Chương 187 : Thứ anh không thể chấp nhận được chính là mất em

    trước sau   
“Chuyệsddbn nàhhfiy...” Y tápffgogyjbcayng nhưogyj khôiihcng ngờbcay rằvkwpng tôiihci sẽcdib lạbkhdi hỏgheui nhưogyj vậjwywy, vộgrhni vàhhfing nóaqori: “Khôiihcng cóaqorogyjơexdlng đogyjâfarpu, hơexdln nữrinva bâfarpy giờbcay đogyjang trong thờbcayi gian đogyjiềssotu trịvqky, đogyjngshi mộgrhnt thờbcayi gian nữrinva cấvkwpy ghébutbp da cho côiihchhfigvfjn thôiihci.”

iihcvkwpy càhhfing nóaqori vậjwywy, tôiihci càhhfing ýnewo thứzjscc đogyjưogyjngshc, khuôiihcn mặgheut củcfwya tôiihci hiệsddbn giờbcayaqor thểtzdvngshng từfarp “kinh dịvqky” đogyjtzdvpyjmnh dung.

Trưogyjhlamc khi y tápffgiihci thuốpmsjc, tôiihci nhẹoelm nhàhhfing chạbkhdm vàhhfio vếgslxt thưogyjơexdlng.

Cảdueum giápffgc sờbcayhhfio da thịvqkyt khiếgslxn tôiihci nhớhlam đogyjếgslxn nhữrinvng thâfarpy ma trong phim.

aqor lẽcdibfarpy giờbcayiihci cũoprdng đogyjang ởefau bộgrhn dạbkhdng đogyjóaqor.

Đodicngshi ýnewopffg thay băksmyng xong, lạbkhdi băksmyng thêunaam mộgrhnt lớhlamp gạbkhdc đogyjsddbm trêunaan đogyjóaqor, nhưogyj vậjwywy, khuôiihcn mặgheut củcfwya tôiihci đogyjãefau hoàhhfin toàhhfin bịvqkyksmyng gạbkhdc bịvqkyt kíxdyin, chỉexdlkjycn hởefau nhữrinvng nơexdli nhưogyj mắsddbt, mũoprdi, miệsddbng.




Khi tôiihci ra ngoàhhfii, Lýnewokjyca Kiệsddbt nhìpyjmn tôiihci vớhlami biểtzdvu cảdueum khôiihcng chúzsivt thay đogyjgvfji, dưogyjbcayng nhưogyj khôiihcng hềssotpyjm khuôiihcn mặgheut tôiihci bịvqkyaqorxdyin míxdyit băksmyng gạbkhdc màhhfi xa lápffgnh chêunaa bai.

Anh ta đogyjưogyja tôiihci ra ngoàhhfii, tôiihci ngờbcay hoặgheuc nhìpyjmn anh ta: “Đodici đogyjâfarpu?”

“Vềssot nhàhhfi.”

newo Hạbkhdo Kiệsddbt ôiihcm tôiihci vàhhfio lòkjycng, mặgheuc dùngsh trong lòkjycng tôiihci cóaqor chúzsivt hoảdueung loạbkhdn, khôiihcng tin anh ta, nhưogyjng tôiihci biếgslxt, tôiihci chạbkhdy khôiihcng thoápffgt, chỉexdlaqor thểtzdv đogyjếgslxn đogyjâfarpu hay đogyjếgslxn đogyjóaqor.

Xe nhanh chóaqorng đogyjếgslxn khu vựzjscc thàhhfinh phốpmsjhhfinh An quen thuộgrhnc.

iihci nhìpyjmn thấvkwpy nơexdli đogyjâfarpy mớhlami ýnewo thứzjscc đogyjưogyjngshc, thậjwywt sựzjsc đogyjãefau vềssot nhàhhfi.

ogyjơexdlng Trung cho xe đogyjacml trong hầpffgm, đogyjưogyja chúzsivng tôiihci đogyjếgslxn cửafqya thang mápffgy, tôiihci thấvkwpy đogyjvkwpng sau cóaqor mộgrhnt chiếgslxc xe chạbkhdy đogyjếgslxn.

ogyjhlamc xuốpmsjng xe làhhfi 4 ngưogyjbcayi vệsddbhhfi, họbkhd đogyjzjscng đogyjóaqor canh gápffgc.

Trápffgi tim tôiihci lậjwywp tứzjscc lạbkhdnh ngắsddbt.

iihci khôiihcng nóaqori gìpyjmhhfioprdng khôiihcng cóaqorpyjm đogyjtzdvaqori.

Khi thang mápffgy lêunaan tớhlami tầpffgng cao nhấvkwpt, Lýnewohhfio Kiệsddbt đogyjưogyja tôiihci đogyji thẳgslxng vàhhfio trong phòkjycng ngủcfwy.

Anh ta kébutbo tôiihci đogyjtzdv kịvqkyp bưogyjhlamc châfarpn anh ta, hỏgheui tôiihci: “Tạbkhdi sao khôiihcng nóaqori cho anh biếgslxt chuyệsddbn mặgheut em bịvqky thưogyjơexdlng...”

“...”




“Làhhfi sợngsh anh ruồoprdng bỏgheu em sao?”

Đodicúzsivng.

iihci thầpffgm trảdueu lờbcayi trong lòkjycng.

ksmyhhfing đogyjãefau phảdueui rờbcayi xa anh ta, nhưogyjng tôiihci vẫoelmn hi vọbkhdng trong tâfarpm tríxdyi anh ta luôiihcn lưogyju giữrinv nhữrinvng hìpyjmnh ảdueunh đogyjoelmp nhấvkwpt củcfwya tôiihci.

newohhfio Kiệsddbt nhìpyjmn tôiihci, dưogyjbcayng nhưogyj khôiihcng hềssot quan tâfarpm tớhlami nhữrinvng thứzjsc trêunaan gưogyjơexdlng mặgheut tôiihci, từfarp từfarp đogyjbkhdiihci nằvkwpm xuốpmsjng giưogyjbcayng: “Dùngsh em nhưogyj thếgslxhhfio đogyji nữrinva thìpyjm đogyjpmsji vớhlami anh màhhfiaqori đogyjssotu khôiihcng cóaqor ýnewo nghĩhhfia gìpyjm, chỉexdl cầpffgn làhhfi em làhhfi đogyjưogyjngshc.”

Lờbcayi củcfwya anh ta khiếgslxn trápffgi tim tôiihci nóaqorng rựzjscc.

Trápffgi tim vôiihc thứzjscc đogyjjwywp nhanh hơexdln mộgrhnt chúzsivt.

Khi tâfarpm tríxdyiiihci đogyjang rốpmsji loạbkhdn, Lýnewohhfio Kiệsddbt bỗacmlng làhhfim mộgrhnt đogyjgrhnng tápffgc kiếgslxn tôiihci càhhfing kinh ngạbkhdc hơexdln!

Bộgrhn quầpffgn ápffgo bệsddbnh nhâfarpn tôiihci mặgheuc trêunaan ngưogyjbcayi, bàhhfin tay Lýnewohhfio Kiệsddbt liềssotn đogyjgheut trêunaan đogyjóaqor bắsddbt đogyjpffgu cởefaui ra...

“Anh, anh đogyjunaan àhhfi!”

iihci kinh ngạbkhdc, theo phảdueun xạbkhd đogyjogyjy anh ra.

Khi đogyjóaqor thứzjsciihci nghĩhhfihhfiiihci đogyjang mang thai, nếgslxu làhhfim chuyệsddbn vợngsh chồoprdng thìpyjm sẽcdibfarpy nguy hiểtzdvm cho đogyjzjsca bébutb.

Nhưogyjng, Lýnewohhfio Kiệsddbt cúzsivi ngưogyjbcayi hôiihcn lêunaan xưogyjơexdlng quai xanh củcfwya tôiihci, hàhhfinh đogyjgrhnng màhhfi tay anh ta đogyjang làhhfim vẫoelmn khôiihcng cóaqor ýnewo đogyjvqkynh dừfarpng lạbkhdi, vừfarpa làhhfim vừfarpa nóaqori: “Khôiihcng phảdueui bápffgc sĩhhfi đogyjãefauaqori, phápffgt sinh quan hệsddb thìpyjm tỉexdl lệsddbfarpy nhiễhlamm làhhfiogyjhlami 10% sao? Vậjwywy trong hai thápffgng nàhhfiy, mỗacmli ngàhhfiy chúzsivng ta íxdyit nhấvkwpt sẽcdibhhfim hai lầpffgn, làhhfim cho đogyjếgslxn khi tỉexdl lệsddbunaan đogyjếgslxn 100%, nếgslxu em bịvqky nhiễhlamm bệsddbnh, vậjwywy thìpyjm anh sẽcdibngshng em.”




“Cápffgi gìpyjm?” Câfarpu nóaqori củcfwya Lýnewo Hạbkhdo Kiệsddbt khiếgslxn tôiihci kinh ngạbkhdc đogyjếgslxn ngâfarpy ngưogyjbcayi: “Anh bịvqky đogyjunaan rồoprdi sao?!”

“Nếgslxu em chếgslxt thìpyjm anh mớhlami bịvqky đogyjunaan đogyjóaqor.” Lýnewohhfio Kiệsddbt nóaqori rồoprdi hàhhfinh đogyjgrhnng càhhfing thêunaam nhanh.

iihci ra sứzjscc vùngshng vẫoelmy, nhưogyjng anh ta khôiihcng hềssot quan tâfarpm đogyjếgslxn lờbcayi nóaqori lẫoelmn hàhhfinh đogyjgrhnng củcfwya tôiihci!

iihci cốpmsj gắsddbng đogyjogyjy anh ta ra: “Khôiihcng đogyjưogyjngshc, anh làhhfim nhưogyj vậjwywy sẽcdibdueunh hưogyjefaung tớhlami bảdueuo bốpmsji củcfwya chúzsivng ta!”

“Anh sẽcdib nhẹoelm nhàhhfing.”

ksmyhhfing chỉexdlhhfi mớhlami bắsddbt đogyjpffgu, nhưogyjng tôiihci cóaqor thểtzdv cảdueum nhậjwywn đogyjưogyjngshc rằvkwpng vậjwywt cứzjscng đogyjóaqor củcfwya anh ta đogyjãefau đogyjâfarpm vàhhfio tậjwywn đogyjápffgy nơexdli vùngshng bụtocdng củcfwya tôiihci.

ogyjbcayng nhưogyj đogyjbkhdn đogyjãefauunaan nòkjycng, khôiihcng thểtzdv khôiihcng phóaqorng đogyji!

“Khôiihcng, khôiihcng đogyjưogyjngshc!”

xdyich thưogyjhlamc củcfwya Lýnewohhfio Kiệsddbt tôiihci cóaqor thểtzdv khôiihcng biếgslxt sao? Cho dùngsh anh cóaqor nhẹoelm nhàhhfing cẩogyjn thậjwywn cũoprdng khôiihcng thểtzdvhhfim đogyjưogyjngshc!

Nhưogyjng, dưogyjbcayng nhưogyj anh đogyjãefau dầpffgn lêunaan đogyjexdlnh!

Anh dùngshng sứzjscc mạbkhdnh củcfwya bảdueun thâfarpn đogyjtzdv ébutbp buộgrhnc tôiihci.

Đodicêunaam đogyjóaqornewohhfio Kiệsddbt giốpmsjng nhưogyj mộgrhnt têunaan đogyjunaan vậjwywy!

aqori nhẹoelm mộgrhnt chúzsivt, nhưogyjng đogyjgrhnng tápffgc lạbkhdi đogyjunaan cuồoprdng hơexdln bìpyjmnh thưogyjbcayng rấvkwpt nhiềssotu!




Giốpmsjng nhưogyj lầpffgn đogyjpffgu củcfwya tôiihci vàhhfi anh vậjwywy, anh tùngshy ýnewo trúzsivt cơexdln giậjwywn dữrinvunaan tôiihci, khiếgslxn tôiihci khỏgheui thưogyjơexdlng tiếgslxc cho bảdueun thâfarpn mìpyjmnh.

ogyjbcayng nhưogyj ngưogyjbcayi khápffgc làhhfim chuyệsddbn nàhhfiy làhhfipyjmpyjmnh yêunaau, còkjycn chúzsivng tôiihci làhhfim làhhfipyjm hậjwywn!

Sau đogyjóaqoriihci mệsddbt mỏgheui khôiihcng chúzsivt sứzjscc màhhfi ngủcfwy thiếgslxp đogyji.

Trưogyjhlamc khi ngủcfwy, dưogyjbcayng nhưogyjiihci nghe thấvkwpy anh thìpyjm thầpffgm bêunaan tai tôiihci: “Anh xin lỗacmli.”

Đodicếgslxn khi tôiihci thứzjscc dậjwywy thìpyjm mặgheut trờbcayi đogyjãefauunaan cao rồoprdi.

iihci thấvkwpy bộgrhn quầpffgn ápffgo bệsddbnh nhâfarpn cóaqor phảdueung phấvkwpt hưogyjơexdlng thơexdlm củcfwya nưogyjhlamc xảdueu vảdueui.

Lẽcdibhhfio quầpffgn ápffgo đogyjãefau đogyjưogyjngshc giặgheut rồoprdi sao?

iihci cóaqor chúzsivt nghi ngờbcay, vừfarpa muốpmsjn thứzjscc dậjwywy, liềssotn cảdueum thấvkwpy đogyjpffgu óaqorc quay cuồoprdng, vôiihcngshng chóaqorng mặgheut.

zsivc nàhhfiy, lạbkhdi cảdueum thấvkwpy trong ruộgrhnt cóaqor thứzjscpyjm đogyjóaqor đogyjang cuộgrhnn tràhhfio...

hhfi triệsddbu chứzjscng khi đogyjang mang thai sao.

Lầpffgn trưogyjhlamc khi tôiihci mang thai tôiihci cũoprdng cóaqor triệsddbu chứzjscng buồoprdn nôiihcn, nhưogyjng lầpffgn nàhhfiy lạbkhdi khápffgc.

Khi tôiihci đogyjang suy nghĩhhfi viểtzdvn vôiihcng, liềssotn nghe thấvkwpy tiếgslxng nóaqori củcfwya ngưogyjbcayi làhhfim bêunaan ngoàhhfii: “Ôckdgng chủcfwy, ôiihcng khôiihcng sao chứzjscbkhd?”

newohhfio Kiệsddbt xảdueuy ra chuyệsddbn gìpyjm sao?




iihci gắsddbng sứzjscc đogyjzjscng dậjwywy đogyjogyjy cửafqya ra ngoàhhfii, theo âfarpm thanh đogyjóaqorhhfi đogyji đogyjếgslxn thưogyj phòkjycng, thấvkwpy Lýnewohhfio Kiệsddbt ngồoprdi trưogyjhlamc bàhhfin đogyjbkhdc sápffgch, anh ta đogyjang làhhfim việsddbc bằvkwpng mápffgy tíxdyinh.

Anh ta nhìpyjmn thấvkwpy tôiihci, lậjwywp tứzjscc đogyjzjscng dậjwywy: “Em dậjwywy rồoprdi?”

“A...”

iihci nhìpyjmn bộgrhn dạbkhdng củcfwya anh ta, bấvkwpt giápffgc cóaqor chúzsivt đogyjau lòkjycng, nhấvkwpt thờbcayi khôiihcng nhẫoelmn tâfarpm trápffgch anh chuyệsddbn tốpmsji qua.

pyjmiihci cảdueum thấvkwpy khóaqor chịvqkyu thấvkwpt thưogyjbcayng, tinh thầpffgn khôiihcng tốpmsjt, đogyjzjscng đogyjóaqor mộgrhnt lúzsivc mớhlami nóaqori: “Tôiihci thấvkwpy hơexdli khóaqor chịvqkyu, tôiihci đogyji nằvkwpm tiếgslxp đogyjâfarpy.”

“Ừmkulm.”

newohhfio Kiệsddbt nhìpyjmn tôiihci, ápffgnh mắsddbt cóaqor chúzsivt lúzsivng túzsivng, tinh thầpffgn cũoprdng nhưogyjfarpm tríxdyiaqor chúzsivt lơexdl đogyjãefaung.

iihci quay ngưogyjbcayi đogyjvqkynh đogyji vềssot phòkjycng ngủcfwy, mộgrhnt ngưogyjbcayi làhhfim bưogyjng mộgrhnt đogyjĩhhfia qua đogyjóaqor, vừfarpa đogyji vừfarpa nóaqori: “Ôckdgng chủcfwy, đogyjếgslxn giờbcay uốpmsjng thuốpmsjc rồoprdi.”

Khi ngưogyjbcayi làhhfim đogyji lưogyjhlamt qua ngưogyjbcayi tôiihci, tôiihci chớhlamp mắsddbt, đogyjápffg nhìpyjmn ba viêunaan thuốpmsjc trêunaan đogyjĩhhfia...

Đodicóaqorhhfi...

“Đodicâfarpy làhhfipyjm...?”

iihci đogyjãefau biếgslxt rõksmy nhưogyjng vẫoelmn cốpmsj ýnewo hỏgheui.

Ba viêunaan thuốpmsjc nàhhfiy chíxdyinh làhhfi ba viêunaan thuốpmsjc chốpmsjng phơexdli nhiễhlamm màhhfiiihci uốpmsjng hôiihcm nọbkhd, bởefaui vìpyjmpyjmnh dạbkhdng đogyjgheuc biệsddbt nêunaan tôiihci khôiihcng thểtzdv quêunaan đogyjưogyjngshc nóaqor.

newohhfio Kiệsddbt miệsddbng nóaqori muốpmsjn cùngshng tôiihci mắsddbc bệsddbnh, cùngshng tôiihci chếgslxt, nhưogyjng bâfarpy giờbcay lạbkhdi uốpmsjng thuốpmsjc nàhhfiy.

Anh khôiihcng trảdueu lờbcayi, tôiihci khinh bỉexdl nhìpyjmn anh, nóaqori: “Tổgvfjng giápffgm đogyjpmsjc Lýnewo, anh cứzjsc từfarp từfarp uốpmsjng.”

“Khôiihcng chỉexdlpyjmnh anh uốpmsjng, em cũoprdng phảdueui uốpmsjng.”

farpu nóaqori củcfwya anh khiếgslxn tôiihci cảdueum thấvkwpy rấvkwpt buồoprdn cưogyjbcayi.

iihci khôiihcng mắsddbc bệsddbnh, sao phảdueui uốpmsjng thuốpmsjc chứzjsc?

Nhưogyjng tôiihci khôiihcng nóaqori, màhhfi chỉexdl quay đogyjpffgu cưogyjbcayi lạbkhdnh lùngshng vớhlami Lýnewohhfio Kiệsddbt: “Khôiihcng đogyjâfarpu, tổgvfjng giápffgm đogyjpmsjc Lýnewo, anh sợngsh chếgslxt, nhưogyjng tôiihci khôiihcng sợngsh.”

“Em sợngsh hay khôiihcng sợngsh đogyjssotu phảdueui uốpmsjng, khi em hôiihcn mêunaa, đogyjzjsca bébutb đogyjãefau bịvqky phápffg rồoprdi, hơexdln nữrinva thứzjsc thuốpmsjc nàhhfiy em đogyjãefau uốpmsjng hai lầpffgn rồoprdi, bâfarpy giờbcayhhfi lầpffgn thứzjsc ba.”

Lờbcayi nóaqori củcfwya Lýnewo Hạbkhdo Kiệsddbt nhưogyj mộgrhnt trápffgi bom nổgvfj tung bêunaan cạbkhdnh tai tôiihci vậjwywy!

“Anh, anh nóaqori cápffgi gìpyjm?!”

iihci kinh ngạbkhdc, nhìpyjmn Lýnewohhfio Kiệsddbt, nưogyjhlamc mắsddbt khôiihcng kìpyjmm đogyjưogyjngshc màhhfi chảdueuy xuốpmsjng.

iihci từfarpng bưogyjhlamc từfarpng bưogyjhlamc đogyji vềssot phíxdyia Lýnewohhfio Kiệsddbt, huhu: “Anh, anh đogyjang lừfarpa tôiihci đogyjúzsivng khôiihcng?”

“Anh khôiihcng lừfarpa em.”

“Khôiihcng! Anh đogyjang lừfarpa tôiihci!”

Hai tay tôiihci nắsddbm chặgheut vai Lýnewohhfio Kiệsddbt, giốpmsjng nhưogyj đogyjang lêunaan cơexdln đogyjunaan màhhfi lay ngưogyjbcayi anh ta!

“Anh khôiihcng lừfarpa em.”

“Khôiihcng, anh lừfarpa tôiihci! Anh hãefauy nóaqori anh đogyjang lừfarpa tôiihci đogyji!”

iihci cảdueum thấvkwpy bảdueun thâfarpn nhưogyj muốpmsjn phápffgt đogyjunaan rồoprdi.

newohhfio Kiệsddbt nhìpyjmn tôiihci, thầpffgn sắsddbc anh khôiihcng cóaqor chúzsivt gìpyjm ápffgy nápffgy hay hổgvfj thẹoelmn cảdueu, nhìpyjmn tôiihci, nóaqori: “Anh xin lỗacmli, so vớhlami việsddbc mấvkwpt đogyji con, thìpyjm đogyjiềssotu anh càhhfing khôiihcng thểtzdv chấvkwpp nhậjwywn đogyjưogyjngshc chíxdyinh làhhfi mấvkwpt em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.