Thay Chị Lấy Chồng
Chương 187 : Thứ anh không thể chấp nhận được chính là mất em
“Chuyệsddb n nàhhfi y...” Y tápffg dưogyj ờbcay ng nhưogyj khôiihc ng ngờbcay rằvkwp ng tôiihc i sẽcdib lạbkhd i hỏgheu i nhưogyj vậjwyw y, vộgrhn i vàhhfi ng nóaqor i: “Khôiihc ng cóaqor gưogyj ơexdl ng đogyj âfarp u, hơexdl n nữrinv a bâfarp y giờbcay đogyj ang trong thờbcay i gian đogyj iềssot u trịvqky , đogyj ợngsh i mộgrhn t thờbcay i gian nữrinv a cấvkwp y ghébutb p da cho côiihc làhhfi ổgvfj n thôiihc i.”
Côiihc ấvkwp y càhhfi ng nóaqor i vậjwyw y, tôiihc i càhhfi ng ýnewo thứzjsc c đogyj ưogyj ợngsh c, khuôiihc n mặgheu t củcfwy a tôiihc i hiệsddb n giờbcay cóaqor thểtzdv dùngsh ng từfarp “kinh dịvqky ” đogyj ểtzdv hìpyjm nh dung.
Trưogyj ớhlam c khi y tápffg bôiihc i thuốpmsj c, tôiihc i nhẹoelm nhàhhfi ng chạbkhd m vàhhfi o vếgslx t thưogyj ơexdl ng.
Cảdueu m giápffg c sờbcay vàhhfi o da thịvqky t khiếgslx n tôiihc i nhớhlam đogyj ếgslx n nhữrinv ng thâfarp y ma trong phim.
Cóaqor lẽcdib bâfarp y giờbcay tôiihc i cũoprd ng đogyj ang ởefau bộgrhn dạbkhd ng đogyj óaqor .
Đodic ợngsh i ýnewo tápffg thay băksmy ng xong, lạbkhd i băksmy ng thêunaa m mộgrhn t lớhlam p gạbkhd c đogyj ệsddb m trêunaa n đogyj óaqor , nhưogyj vậjwyw y, khuôiihc n mặgheu t củcfwy a tôiihc i đogyj ãefau hoàhhfi n toàhhfi n bịvqky băksmy ng gạbkhd c bịvqky t kíxdyi n, chỉexdl còkjyc n hởefau nhữrinv ng nơexdl i nhưogyj mắsddb t, mũoprd i, miệsddb ng.
Khi tôiihc i ra ngoàhhfi i, Lýnewo Hòkjyc a Kiệsddb t nhìpyjm n tôiihc i vớhlam i biểtzdv u cảdueu m khôiihc ng chúzsiv t thay đogyj ổgvfj i, dưogyj ờbcay ng nhưogyj khôiihc ng hềssot vìpyjm khuôiihc n mặgheu t tôiihc i bịvqky bóaqor kíxdyi n míxdyi t băksmy ng gạbkhd c màhhfi xa lápffg nh chêunaa bai.
Anh ta đogyj ưogyj a tôiihc i ra ngoàhhfi i, tôiihc i ngờbcay hoặgheu c nhìpyjm n anh ta: “Đodic i đogyj âfarp u?”
“Vềssot nhàhhfi .”
Lýnewo Hạbkhd o Kiệsddb t ôiihc m tôiihc i vàhhfi o lòkjyc ng, mặgheu c dùngsh trong lòkjyc ng tôiihc i cóaqor chúzsiv t hoảdueu ng loạbkhd n, khôiihc ng tin anh ta, nhưogyj ng tôiihc i biếgslx t, tôiihc i chạbkhd y khôiihc ng thoápffg t, chỉexdl cóaqor thểtzdv đogyj ếgslx n đogyj âfarp u hay đogyj ếgslx n đogyj óaqor .
Xe nhanh chóaqor ng đogyj ếgslx n khu vựzjsc c thàhhfi nh phốpmsj Vĩhhfi nh An quen thuộgrhn c.
Tôiihc i nhìpyjm n thấvkwp y nơexdl i đogyj âfarp y mớhlam i ýnewo thứzjsc c đogyj ưogyj ợngsh c, thậjwyw t sựzjsc đogyj ãefau vềssot nhàhhfi .
Dưogyj ơexdl ng Trung cho xe đogyj ỗacml trong hầpffg m, đogyj ưogyj a chúzsiv ng tôiihc i đogyj ếgslx n cửafqy a thang mápffg y, tôiihc i thấvkwp y đogyj ằvkwp ng sau cóaqor mộgrhn t chiếgslx c xe chạbkhd y đogyj ếgslx n.
Bưogyj ớhlam c xuốpmsj ng xe làhhfi 4 ngưogyj ờbcay i vệsddb sĩhhfi , họbkhd đogyj ứzjsc ng đogyj óaqor canh gápffg c.
Trápffg i tim tôiihc i lậjwyw p tứzjsc c lạbkhd nh ngắsddb t.
Tôiihc i khôiihc ng nóaqor i gìpyjm vàhhfi cũoprd ng khôiihc ng cóaqor gìpyjm đogyj ểtzdv nóaqor i.
Khi thang mápffg y lêunaa n tớhlam i tầpffg ng cao nhấvkwp t, Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t đogyj ưogyj a tôiihc i đogyj i thẳgslx ng vàhhfi o trong phòkjyc ng ngủcfwy .
Anh ta kébutb o tôiihc i đogyj ểtzdv kịvqky p bưogyj ớhlam c châfarp n anh ta, hỏgheu i tôiihc i: “Tạbkhd i sao khôiihc ng nóaqor i cho anh biếgslx t chuyệsddb n mặgheu t em bịvqky thưogyj ơexdl ng...”
“...”
“Làhhfi sợngsh anh ruồoprd ng bỏgheu em sao?”
Đodic úzsiv ng.
Tôiihc i thầpffg m trảdueu lờbcay i trong lòkjyc ng.
Rõksmy ràhhfi ng đogyj ãefau phảdueu i rờbcay i xa anh ta, nhưogyj ng tôiihc i vẫoelm n hi vọbkhd ng trong tâfarp m tríxdyi anh ta luôiihc n lưogyj u giữrinv nhữrinv ng hìpyjm nh ảdueu nh đogyj ẹoelm p nhấvkwp t củcfwy a tôiihc i.
Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t nhìpyjm n tôiihc i, dưogyj ờbcay ng nhưogyj khôiihc ng hềssot quan tâfarp m tớhlam i nhữrinv ng thứzjsc trêunaa n gưogyj ơexdl ng mặgheu t tôiihc i, từfarp từfarp đogyj ỡbkhd tôiihc i nằvkwp m xuốpmsj ng giưogyj ờbcay ng: “Dùngsh em nhưogyj thếgslx nàhhfi o đogyj i nữrinv a thìpyjm đogyj ốpmsj i vớhlam i anh màhhfi nóaqor i đogyj ềssot u khôiihc ng cóaqor ýnewo nghĩhhfi a gìpyjm , chỉexdl cầpffg n làhhfi em làhhfi đogyj ưogyj ợngsh c.”
Lờbcay i củcfwy a anh ta khiếgslx n trápffg i tim tôiihc i nóaqor ng rựzjsc c.
Trápffg i tim vôiihc thứzjsc c đogyj ậjwyw p nhanh hơexdl n mộgrhn t chúzsiv t.
Khi tâfarp m tríxdyi tôiihc i đogyj ang rốpmsj i loạbkhd n, Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t bỗacml ng làhhfi m mộgrhn t đogyj ộgrhn ng tápffg c kiếgslx n tôiihc i càhhfi ng kinh ngạbkhd c hơexdl n!
Bộgrhn quầpffg n ápffg o bệsddb nh nhâfarp n tôiihc i mặgheu c trêunaa n ngưogyj ờbcay i, bàhhfi n tay Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t liềssot n đogyj ặgheu t trêunaa n đogyj óaqor bắsddb t đogyj ầpffg u cởefau i ra...
“Anh, anh đogyj iêunaa n àhhfi !”
Tôiihc i kinh ngạbkhd c, theo phảdueu n xạbkhd đogyj ẩogyj y anh ra.
Khi đogyj óaqor thứzjsc tôiihc i nghĩhhfi làhhfi tôiihc i đogyj ang mang thai, nếgslx u làhhfi m chuyệsddb n vợngsh chồoprd ng thìpyjm sẽcdib gâfarp y nguy hiểtzdv m cho đogyj ứzjsc a bébutb .
Nhưogyj ng, Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t cúzsiv i ngưogyj ờbcay i hôiihc n lêunaa n xưogyj ơexdl ng quai xanh củcfwy a tôiihc i, hàhhfi nh đogyj ộgrhn ng màhhfi tay anh ta đogyj ang làhhfi m vẫoelm n khôiihc ng cóaqor ýnewo đogyj ịvqky nh dừfarp ng lạbkhd i, vừfarp a làhhfi m vừfarp a nóaqor i: “Khôiihc ng phảdueu i bápffg c sĩhhfi đogyj ãefau nóaqor i, phápffg t sinh quan hệsddb thìpyjm tỉexdl lệsddb lâfarp y nhiễhlam m làhhfi dưogyj ớhlam i 10% sao? Vậjwyw y trong hai thápffg ng nàhhfi y, mỗacml i ngàhhfi y chúzsiv ng ta íxdyi t nhấvkwp t sẽcdib làhhfi m hai lầpffg n, làhhfi m cho đogyj ếgslx n khi tỉexdl lệsddb lêunaa n đogyj ếgslx n 100%, nếgslx u em bịvqky nhiễhlam m bệsddb nh, vậjwyw y thìpyjm anh sẽcdib cùngsh ng em.”
“Cápffg i gìpyjm ?” Câfarp u nóaqor i củcfwy a Lýnewo Hạbkhd o Kiệsddb t khiếgslx n tôiihc i kinh ngạbkhd c đogyj ếgslx n ngâfarp y ngưogyj ờbcay i: “Anh bịvqky đogyj iêunaa n rồoprd i sao?!”
“Nếgslx u em chếgslx t thìpyjm anh mớhlam i bịvqky đogyj iêunaa n đogyj óaqor .” Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t nóaqor i rồoprd i hàhhfi nh đogyj ộgrhn ng càhhfi ng thêunaa m nhanh.
Tôiihc i ra sứzjsc c vùngsh ng vẫoelm y, nhưogyj ng anh ta khôiihc ng hềssot quan tâfarp m đogyj ếgslx n lờbcay i nóaqor i lẫoelm n hàhhfi nh đogyj ộgrhn ng củcfwy a tôiihc i!
Tôiihc i cốpmsj gắsddb ng đogyj ẩogyj y anh ta ra: “Khôiihc ng đogyj ưogyj ợngsh c, anh làhhfi m nhưogyj vậjwyw y sẽcdib ảdueu nh hưogyj ởefau ng tớhlam i bảdueu o bốpmsj i củcfwy a chúzsiv ng ta!”
“Anh sẽcdib nhẹoelm nhàhhfi ng.”
Rõksmy ràhhfi ng chỉexdl làhhfi mớhlam i bắsddb t đogyj ầpffg u, nhưogyj ng tôiihc i cóaqor thểtzdv cảdueu m nhậjwyw n đogyj ưogyj ợngsh c rằvkwp ng vậjwyw t cứzjsc ng đogyj óaqor củcfwy a anh ta đogyj ãefau đogyj âfarp m vàhhfi o tậjwyw n đogyj ápffg y nơexdl i vùngsh ng bụtocd ng củcfwy a tôiihc i.
Dưogyj ờbcay ng nhưogyj đogyj ạbkhd n đogyj ãefau lêunaa n nòkjyc ng, khôiihc ng thểtzdv khôiihc ng phóaqor ng đogyj i!
“Khôiihc ng, khôiihc ng đogyj ưogyj ợngsh c!”
Kíxdyi ch thưogyj ớhlam c củcfwy a Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t tôiihc i cóaqor thểtzdv khôiihc ng biếgslx t sao? Cho dùngsh anh cóaqor nhẹoelm nhàhhfi ng cẩogyj n thậjwyw n cũoprd ng khôiihc ng thểtzdv làhhfi m đogyj ưogyj ợngsh c!
Nhưogyj ng, dưogyj ờbcay ng nhưogyj anh đogyj ãefau dầpffg n lêunaa n đogyj ỉexdl nh!
Anh dùngsh ng sứzjsc c mạbkhd nh củcfwy a bảdueu n thâfarp n đogyj ểtzdv ébutb p buộgrhn c tôiihc i.
Đodic êunaa m đogyj óaqor Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t giốpmsj ng nhưogyj mộgrhn t têunaa n đogyj iêunaa n vậjwyw y!
Nóaqor i nhẹoelm mộgrhn t chúzsiv t, nhưogyj ng đogyj ộgrhn ng tápffg c lạbkhd i đogyj iêunaa n cuồoprd ng hơexdl n bìpyjm nh thưogyj ờbcay ng rấvkwp t nhiềssot u!
Giốpmsj ng nhưogyj lầpffg n đogyj ầpffg u củcfwy a tôiihc i vàhhfi anh vậjwyw y, anh tùngsh y ýnewo trúzsiv t cơexdl n giậjwyw n dữrinv lêunaa n tôiihc i, khiếgslx n tôiihc i khỏgheu i thưogyj ơexdl ng tiếgslx c cho bảdueu n thâfarp n mìpyjm nh.
Dưogyj ờbcay ng nhưogyj ngưogyj ờbcay i khápffg c làhhfi m chuyệsddb n nàhhfi y làhhfi vìpyjm tìpyjm nh yêunaa u, còkjyc n chúzsiv ng tôiihc i làhhfi m làhhfi vìpyjm hậjwyw n!
Sau đogyj óaqor tôiihc i mệsddb t mỏgheu i khôiihc ng chúzsiv t sứzjsc c màhhfi ngủcfwy thiếgslx p đogyj i.
Trưogyj ớhlam c khi ngủcfwy , dưogyj ờbcay ng nhưogyj tôiihc i nghe thấvkwp y anh thìpyjm thầpffg m bêunaa n tai tôiihc i: “Anh xin lỗacml i.”
Đodic ếgslx n khi tôiihc i thứzjsc c dậjwyw y thìpyjm mặgheu t trờbcay i đogyj ãefau lêunaa n cao rồoprd i.
Tôiihc i thấvkwp y bộgrhn quầpffg n ápffg o bệsddb nh nhâfarp n cóaqor phảdueu ng phấvkwp t hưogyj ơexdl ng thơexdl m củcfwy a nưogyj ớhlam c xảdueu vảdueu i.
Lẽcdib nàhhfi o quầpffg n ápffg o đogyj ãefau đogyj ưogyj ợngsh c giặgheu t rồoprd i sao?
Tôiihc i cóaqor chúzsiv t nghi ngờbcay , vừfarp a muốpmsj n thứzjsc c dậjwyw y, liềssot n cảdueu m thấvkwp y đogyj ầpffg u óaqor c quay cuồoprd ng, vôiihc cùngsh ng chóaqor ng mặgheu t.
Lúzsiv c nàhhfi y, lạbkhd i cảdueu m thấvkwp y trong ruộgrhn t cóaqor thứzjsc gìpyjm đogyj óaqor đogyj ang cuộgrhn n tràhhfi o...
Làhhfi triệsddb u chứzjsc ng khi đogyj ang mang thai sao.
Lầpffg n trưogyj ớhlam c khi tôiihc i mang thai tôiihc i cũoprd ng cóaqor triệsddb u chứzjsc ng buồoprd n nôiihc n, nhưogyj ng lầpffg n nàhhfi y lạbkhd i khápffg c.
Khi tôiihc i đogyj ang suy nghĩhhfi viểtzdv n vôiihc ng, liềssot n nghe thấvkwp y tiếgslx ng nóaqor i củcfwy a ngưogyj ờbcay i làhhfi m bêunaa n ngoàhhfi i: “Ôckdg ng chủcfwy , ôiihc ng khôiihc ng sao chứzjsc ạbkhd ?”
Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t xảdueu y ra chuyệsddb n gìpyjm sao?
Tôiihc i gắsddb ng sứzjsc c đogyj ứzjsc ng dậjwyw y đogyj ẩogyj y cửafqy a ra ngoàhhfi i, theo âfarp m thanh đogyj óaqor màhhfi đogyj i đogyj ếgslx n thưogyj phòkjyc ng, thấvkwp y Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t ngồoprd i trưogyj ớhlam c bàhhfi n đogyj ọbkhd c sápffg ch, anh ta đogyj ang làhhfi m việsddb c bằvkwp ng mápffg y tíxdyi nh.
Anh ta nhìpyjm n thấvkwp y tôiihc i, lậjwyw p tứzjsc c đogyj ứzjsc ng dậjwyw y: “Em dậjwyw y rồoprd i?”
“A...”
Tôiihc i nhìpyjm n bộgrhn dạbkhd ng củcfwy a anh ta, bấvkwp t giápffg c cóaqor chúzsiv t đogyj au lòkjyc ng, nhấvkwp t thờbcay i khôiihc ng nhẫoelm n tâfarp m trápffg ch anh chuyệsddb n tốpmsj i qua.
Vìpyjm tôiihc i cảdueu m thấvkwp y khóaqor chịvqky u thấvkwp t thưogyj ờbcay ng, tinh thầpffg n khôiihc ng tốpmsj t, đogyj ứzjsc ng đogyj óaqor mộgrhn t lúzsiv c mớhlam i nóaqor i: “Tôiihc i thấvkwp y hơexdl i khóaqor chịvqky u, tôiihc i đogyj i nằvkwp m tiếgslx p đogyj âfarp y.”
“Ừmkul m.”
Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t nhìpyjm n tôiihc i, ápffg nh mắsddb t cóaqor chúzsiv t lúzsiv ng túzsiv ng, tinh thầpffg n cũoprd ng nhưogyj tâfarp m tríxdyi cóaqor chúzsiv t lơexdl đogyj ãefau ng.
Tôiihc i quay ngưogyj ờbcay i đogyj ịvqky nh đogyj i vềssot phòkjyc ng ngủcfwy , mộgrhn t ngưogyj ờbcay i làhhfi m bưogyj ng mộgrhn t đogyj ĩhhfi a qua đogyj óaqor , vừfarp a đogyj i vừfarp a nóaqor i: “Ôckdg ng chủcfwy , đogyj ếgslx n giờbcay uốpmsj ng thuốpmsj c rồoprd i.”
Khi ngưogyj ờbcay i làhhfi m đogyj i lưogyj ớhlam t qua ngưogyj ờbcay i tôiihc i, tôiihc i chớhlam p mắsddb t, đogyj ápffg nhìpyjm n ba viêunaa n thuốpmsj c trêunaa n đogyj ĩhhfi a...
Đodic óaqor làhhfi ...
“Đodic âfarp y làhhfi gìpyjm ...?”
Tôiihc i đogyj ãefau biếgslx t rõksmy nhưogyj ng vẫoelm n cốpmsj ýnewo hỏgheu i.
Ba viêunaa n thuốpmsj c nàhhfi y chíxdyi nh làhhfi ba viêunaa n thuốpmsj c chốpmsj ng phơexdl i nhiễhlam m màhhfi tôiihc i uốpmsj ng hôiihc m nọbkhd , bởefau i vìpyjm hìpyjm nh dạbkhd ng đogyj ặgheu c biệsddb t nêunaa n tôiihc i khôiihc ng thểtzdv quêunaa n đogyj ưogyj ợngsh c nóaqor .
Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t miệsddb ng nóaqor i muốpmsj n cùngsh ng tôiihc i mắsddb c bệsddb nh, cùngsh ng tôiihc i chếgslx t, nhưogyj ng bâfarp y giờbcay lạbkhd i uốpmsj ng thuốpmsj c nàhhfi y.
Anh khôiihc ng trảdueu lờbcay i, tôiihc i khinh bỉexdl nhìpyjm n anh, nóaqor i: “Tổgvfj ng giápffg m đogyj ốpmsj c Lýnewo , anh cứzjsc từfarp từfarp uốpmsj ng.”
“Khôiihc ng chỉexdl mìpyjm nh anh uốpmsj ng, em cũoprd ng phảdueu i uốpmsj ng.”
Câfarp u nóaqor i củcfwy a anh khiếgslx n tôiihc i cảdueu m thấvkwp y rấvkwp t buồoprd n cưogyj ờbcay i.
Tôiihc i khôiihc ng mắsddb c bệsddb nh, sao phảdueu i uốpmsj ng thuốpmsj c chứzjsc ?
Nhưogyj ng tôiihc i khôiihc ng nóaqor i, màhhfi chỉexdl quay đogyj ầpffg u cưogyj ờbcay i lạbkhd nh lùngsh ng vớhlam i Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t: “Khôiihc ng đogyj âfarp u, tổgvfj ng giápffg m đogyj ốpmsj c Lýnewo , anh sợngsh chếgslx t, nhưogyj ng tôiihc i khôiihc ng sợngsh .”
“Em sợngsh hay khôiihc ng sợngsh đogyj ềssot u phảdueu i uốpmsj ng, khi em hôiihc n mêunaa , đogyj ứzjsc a bébutb đogyj ãefau bịvqky phápffg rồoprd i, hơexdl n nữrinv a thứzjsc thuốpmsj c nàhhfi y em đogyj ãefau uốpmsj ng hai lầpffg n rồoprd i, bâfarp y giờbcay làhhfi lầpffg n thứzjsc ba.”
Lờbcay i nóaqor i củcfwy a Lýnewo Hạbkhd o Kiệsddb t nhưogyj mộgrhn t trápffg i bom nổgvfj tung bêunaa n cạbkhd nh tai tôiihc i vậjwyw y!
“Anh, anh nóaqor i cápffg i gìpyjm ?!”
Tôiihc i kinh ngạbkhd c, nhìpyjm n Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t, nưogyj ớhlam c mắsddb t khôiihc ng kìpyjm m đogyj ưogyj ợngsh c màhhfi chảdueu y xuốpmsj ng.
Tôiihc i từfarp ng bưogyj ớhlam c từfarp ng bưogyj ớhlam c đogyj i vềssot phíxdyi a Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t, huhu: “Anh, anh đogyj ang lừfarp a tôiihc i đogyj úzsiv ng khôiihc ng?”
“Anh khôiihc ng lừfarp a em.”
“Khôiihc ng! Anh đogyj ang lừfarp a tôiihc i!”
Hai tay tôiihc i nắsddb m chặgheu t vai Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t, giốpmsj ng nhưogyj đogyj ang lêunaa n cơexdl n đogyj iêunaa n màhhfi lay ngưogyj ờbcay i anh ta!
“Anh khôiihc ng lừfarp a em.”
“Khôiihc ng, anh lừfarp a tôiihc i! Anh hãefau y nóaqor i anh đogyj ang lừfarp a tôiihc i đogyj i!”
Tôiihc i cảdueu m thấvkwp y bảdueu n thâfarp n nhưogyj muốpmsj n phápffg t đogyj iêunaa n rồoprd i.
Lýnewo Hàhhfi o Kiệsddb t nhìpyjm n tôiihc i, thầpffg n sắsddb c anh khôiihc ng cóaqor chúzsiv t gìpyjm ápffg y nápffg y hay hổgvfj thẹoelm n cảdueu , nhìpyjm n tôiihc i, nóaqor i: “Anh xin lỗacml i, so vớhlam i việsddb c mấvkwp t đogyj i con, thìpyjm đogyj iềssot u anh càhhfi ng khôiihc ng thểtzdv chấvkwp p nhậjwyw n đogyj ưogyj ợngsh c chíxdyi nh làhhfi mấvkwp t em.”
Cô
Trư
Cả
Có
Đ
Khi tô
Anh ta đ
“Về
Lý
Xe nhanh chó
Tô
Dư
Bư
Trá
Tô
Khi thang má
Anh ta ké
“...”
“Là
Đ
Tô
Rõ
Lý
Lờ
Trá
Khi tâ
Bộ
“Anh, anh đ
Tô
Khi đ
Như
“Cá
“Nế
Tô
Tô
“Anh sẽ
Rõ
Dư
“Khô
Kí
Như
Anh dù
Đ
Nó
Giố
Dư
Sau đ
Trư
Đ
Tô
Lẽ
Tô
Lú
Là
Lầ
Khi tô
Lý
Tô
Anh ta nhì
“A...”
Tô
Vì
“Ừ
Lý
Tô
Khi ngư
Đ
“Đ
Tô
Ba viê
Lý
Anh khô
“Khô
Câ
Tô
Như
“Em sợ
Lờ
“Anh, anh nó
Tô
Tô
“Anh khô
“Khô
Hai tay tô
“Anh khô
“Khô
Tô
Lý
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.