Thay Chị Lấy Chồng

Chương 160 : Dùng chìa khóa rạch một đường lên mặt mình

    trước sau   
"Gì cơuavw?"

xirui mêubxc man nhìn anh ta, vưchbùa mơuavẃi tỉnh lại nêubxcn đivpnâiunx̀u óc vâiunx̃n còn mơuavwuavwhlchng màhlchng.

xirui hoàn toàn khôxirung hiêubxc̉u anh ta đivpnang nói cái gì,

Nhưchbung, ngưchbuơuavẁi đivpnang ôxirung đivpnó rút tay, lâiunx̣p tưchbúc vén quâiunx̀n áo trêubxcn ngưchbuơuavẁi lêubxcn, vưchbùa châiunx́t vâiunx́n tôxirui, "Nói, côxiru và anh ta làm thêubxć nào?"

chbùa muôxirún tiêubxćn vào trong.

xirui lúc này còn chưchbua tỉnh ngủ, cơuavw thêubxc̉ trúc trăodrd́c.




Anh ta côxirú găodrd́ng môxirụt lúc cũng khôxirung vào đivpnưchbuơuavẉc.

Giơuavẁ khăodrd́c này tôxirui tỉnh táo lại trong chơuavẃp măodrd́t, muôxirún chạy trôxirún nhưchbung ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung đivpnó lại dùng tay găodrd́t gao túm chăodrḍt lại!

Anh ta muôxirún tiêubxćn vào, tôxirui cưchbụ tuyêubxc̣t, hai đivpnùi ra sưchbúc khép lại, măodrd́ng anh ta, "Lýqdushlcho Kiệflpjt, anh có phải đivpnàn ôxirung hay khôxirung. Ngoài viêubxc̣c ép buôxirục, còn có bản lĩnh khác hay khôxirung?"

"Tôxirui khôxirung có bản lĩnh?"

Đdsyaâiunx̀u mày Lýqdushlcho Kiệflpjt ngả ngơuavẃn nhìn tôxirui, nhưchbu đivpnang nhìn môxirụt câiunxu chuyêubxc̣n cưchbuơuavẁi.

Đdsyaúng vâiunx̣y, ai dám nói Lýqdushlcho Kiệflpjt khôxirung có bản lĩnh?

ubxću Lýqdushlcho Kiệflpjt khôxirung có bản lĩnh, vâiunx̣y Vĩwrtwnh An liêubxc̣u có ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung nào có bản lĩnh khôxirung.

xirui lăodrd́c cơuavw thêubxc̉ mình, "Đdsyaúng vâiunx̣y, là khôxirung có bản lĩnh, ép buôxirục môxirụt ngưchbuơuavẁi phụ nưchbũ phát sinh quan hêubxc̣ thì tính là có bản lĩnh gì chưchbú!"

uavẁi nói của tôxirui giôxirúng nhưchbuxirụt cái bạt tai tát lêubxcn khuôxirun măodrḍt Lýqdushlcho Kiệflpjt.

Anh ta nhìn tôxirui, nụ cưchbuơuavẁi châiunxm chọc treo trêubxcn măodrḍt.

xirút cuôxirục rút tay vêubxc̀, môxirụt quyêubxc̀n đivpnâiunx́m mạnh lêubxcn đivpnâiunx̀u giưchbuơuavẁng!

xirui có thêubxc̉ cảm giác đivpnưchbuơuavẉc chiêubxćc giưchbuơuavẁng mình đivpnang làm run lêubxcn ba cái.

Ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung đivpnó cúi đivpnâiunx̀u nhìn tôxirui, găodrd̀n tưchbùng tiêubxćng hỏi, "Có phải anh ta chêubxćt rôxirùi côxiruuavẃi nhìn rõ trái tim mình, phát hiêubxc̣n ra côxiruubxcu hăodrd́n?"




dsyaúng vâiunx̣y, anh âiunx́y chêubxćt rôxirùi tôxirui mơuavẃi nhâiunx̣n ra anh âiunx́y là ngưchbuơuavẁi duy nhâiunx́t đivpnôxirúi xưchbủ tôxirút vơuavẃi tôxirui! Thâiunx̣m chí anh âiunx́y chỉ yêubxcu tôxirui, chỉ đivpnôxirúi tôxirút vơuavẃi tôxirui!"

xirui đivpnang nói dôxirúi, nhưchbung cũng khôxirung hêubxc̀ nói sai.

Ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung đivpnôxirúi xưchbủ tôxirút nhâiunx́t vơuavẃi tôxirui khôxirung phải là Lưchbuơuavwng Khanh Vũ sao?

Ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung âiunx́y nghe thâiunx́y đivpnáp án của tôxirui, đivpnôxirui mày nhíu chăodrḍt lại môxirụt chôxirũ, trong ánh măodrd́t nhuôxirúm màu ưchbuu thưchbuơuavwng khôxirung hêubxc̀ hòa tan.

Anh ta cưchbú vâiunx̣y nhìn tôxirui, mơuavw̉ miêubxc̣ng, "Tôxirui cũng có thêubxc̉.”

"Anh có thêubxc̉?" Tôxirui nhìn Lýqdushlcho Kiệflpjt đivpnâiunx̀y trào phúng, "Anh vĩnh viêubxc̃n cũng khôxirung thêubxc̉, trưchbù khi có môxirụt ngày Tôxirúng Duyêubxcn Minh chêubxćt."

Nhăodrd́c tơuavẃi Tôxirúng Duyêubxcn Minh, tay Lýqdushlcho Kiệflpjt run lêubxcn môxirụt chút, "Hôxirun nhâiunxn anh muôxirún cho côxiru âiunx́y, trưchbù đivpnubxc̀u đivpnó, mọi thưchbú anh đivpnêubxc̀u có thêubxc̉ cho em."

"Tôxirui khôxirung câiunx̀n! Tôxirui khôxirung thèm!" Tôxirui ngôxirùi lêubxcn, câiunx̀m quâiunx̀n áo ơuavw̉ bêubxcn cạnh đivpni vêubxc̀ phía phòng tăodrd́m.

Trưchbuơuavẃc khi săodrd́p bưchbuơuavẃc tơuavẃi tơuavẃi phòng tăodrd́m, tôxirui quay đivpnâiunx̀u nhìn thoáng qua Lýqdushlcho Kiệflpjt, "Trưchbù khi anh trả lại con cho tôxirui, nêubxću khôxirung tôxirui và Tôxirúng Duyêubxcn Minh mãi mãi là kẻ thù khôxirung đivpnôxirụi trơuavẁi chung."

xirui biêubxćt, con của tôxirui đivpnã chêubxćt.

Vĩnh viêubxc̃n cũng khôxirung vêubxc̀ đivpnưchbuơuavẉc.

Cho nêubxcn, tôxirui vĩnh viêubxc̃n khôxirung thêubxc̉ tha thưchbú cho Tôxirúng Duyêubxcn Minh.

Kểbjgm cảqkyhqdushlcho Kiệflpjt cóhhcm thựodrdc sựodrdxiruxirui đivpni nữwdfza thì anh ta cũng là đivpnôxirùng lõa. Tôxirui khôxirung tin Tôxirúng Duyêubxcn Minh chỉ dưchbụa vào năodrdng lưchbục của mình thì có thêubxc̉ nhâiunxn lúc tôxirui vào tù muôxirún làm gì làm.




Có lẽ lơuavẁi nói của tôxirui làm anh ta tôxirủn thưchbuơuavwng, ngày hôxirum sau Lýqdushlcho Kiệflpjt khôxirung còn gọi tôxirui cùng anh ta đivpni ăodrdn cơuavwm nưchbũa.

xirui môxirụt mình tơuavẃi nhà ăodrdn ăodrdn cơuavwm.

Đdsyaêubxćn cưchbủa nhà ăodrdn vưchbùa hay nhìn thâiunx́y Dưchbuơuavwng Trung, tôxirui nhơuavẃ tơuavẃi chuyêubxc̣n của Đdsyaào Nhi bèn gọi anh ta lại hỏi anh ta vì sao Đdsyaào Nhi lại rút lui, chuyêubxc̣n liêubxcn quan tơuavẃi Đdsyaào Nhi đivpnubxc̀u tra thêubxć nào rôxirùi.

chbuơuavwng Trung bâiunx́t đivpnăodrd́c dĩ lăodrd́c lăodrd́c đivpnâiunx̀u, "Trưchbuơuavẃc khi Đdsyaào Nhi đivpni tôxirui có nói chuyêubxc̣n vơuavẃi côxiru âiunx́y, bản thâiunxn côxiru âiunx́y cũng khôxirung có đivpnâiunx̀u môxirúi, mà máy theo dõi cũng khôxirung tìm đivpnưchbuơuavẉc hình ảnh khả nghi"

"Vâiunx̣y là anh đivpnêubxc̉ côxiru âiunx́y rút lui? Sao tôxirui lại thâiunx́y là có ngưchbuơuavẁi hãm hại côxiru âiunx́y, sau đivpnó muôxirún mình đivpnoạt đivpnưchbuơuavẉc giải thưchbuơuavw̉ng."

xirui khôxirung nói thăodrd̉ng là Lưchbuơuavwng Vũ Hạnh, nhưchbung chỉ câiunx̀n biêubxćt rõ thưchbục lưchbục của tuyêubxc̉n thủ trong trâiunx̣n đivpnâiunx́u này thì hăodrd̉n biêubxćt đivpnưchbuơuavẉc tôxirui đivpnang ám chỉ ai.

chbuơuavwng Trung ngâiunx̉ng đivpnâiunx̀u nhìn thoáng qua tôxirui đivpnang kích đivpnôxirụng, "Côxiru Tốjhobng, tôxirui biêubxćt côxiru và Đdsyaào Nhi quan hêubxc̣ tôxirút, nhưchbung chuyêubxc̣n lâiunx̀n này khôxirung có chưchbúng cưchbú nêubxcn đivpnưchbùng suy đivpnoán lung tung mơuavẃi tôxirút."

"Nhưchbung mà, mọi ngưchbuơuavẁi cũng khôxirung nêubxcn đivpnêubxc̉ Đdsyaào Nhi rút lui!"

"Là Đdsyaào Nhi tưchbụ mình muôxirún rút lui. Tôxirui cũng đivpnã khuyêubxcn côxiru âiunx́y, nhưchbung côxiru âiunx́y nói khôxirung còn măodrḍt mũi ơuavw̉ lại nưchbũa, mà tôxirui còn nghe ngưchbuơuavẁi trong côxirung ty họ nói, Đdsyaào Nhi đivpnã xin tưchbù chưchbúc rôxirùi."

uavẁi nói của Dưchbuơuavwng Trung khiêubxcn tôxirui châiunx́n đivpnôxirụng khôxirung thôxirui.

Đdsyaã tưchbù chưchbúc rôxirùi?

iunx̣y chăodrd̉ng phải tôxirui khôxirung găodrḍp đivpnưchbuơuavẉc Đdsyaào Nhi nưchbũa ưchbu?

Ơtmvb̉ làng du lịch, chúng tôxirui khôxirung thêubxc̉ dùng đivpnubxc̣n thoại của mình, cho nêubxcn ngay cả sôxirú đivpnubxc̣n thoại cũng khôxirung trao đivpnôxirủi.




"Nhưchbung mà chuyêubxc̣n này khôxirung trách côxiru âiunx́y đivpnưchbuơuavẉc.”

xirui cau mày, thâiunx̣t sưchbụ khôxirung biêubxćt phải làm sao đivpnêubxc̉ biêubxc̣n giải thay côxiru âiunx́y.

chbuơuavwng Trung nhìn tôxirui, mỉm cưchbuơuavẁi, "Thâiunx̣t ra côxiru khôxirung câiunx̀n lo lăodrd́ng cho côxiru âiunx́y. Vơuavẃi năodrdng lưchbục của Đdsyaào Nhi, đivpni đivpnâiunxu cũng có thêubxc̉ sôxirúng tôxirút. Ơtmvb̉ nơuavwi này, vơuavẃi chuyêubxc̣n nhưchbuiunx̣y, cho dù khôxirung có ảnh chụp cũng sẽ truyêubxc̀n đivpni khăodrd́p côxirung ty, rơuavẁi đivpni vơuavẃi côxiru âiunx́y mà nói là chuyêubxc̣n tôxirút."

chbuơuavwng Trung câiunx̉n thâiunx̣n giải thích cho tôxirui.

xirui nhìn anh ta, nhâiunx́t thơuavẁi có chút hoảng hôxirút.

Trêubxcn khuôxirun măodrḍt anh ta, tôxirui lại thâiunx́y đivpnưchbuơuavẉc vài phâiunx̀n bóng dáng của Lưchbuơuavwng Khanh Vũ.

Thâiunx̣t ra dáng dâiunx́p của bọn họ hoàn toàn khác nhau, chỉ là nét dịu dàng hiêubxc̀n hòa này....

"Hai ngưchbuơuavẁi đivpnang làm gì đivpnâiunx́y!"

Trong lúc tôxirui đivpnang nhìn anh ta thì bị môxirụt tiêubxćng gọi lơuavẃn căodrd́t ngang dòng suy nghĩ

xirui nhìn theo hưchbuơuavẃng âiunxm thanh chỉ thâiunx́y Lýqdushlcho Kiệflpjt hùng hôxirủ đivpni vêubxc̀ phía chúng tôxirui.

xirụt tay kéo tôxirui vào trong ngưchbục, ánh măodrd́t ác liêubxc̣t đivpnảo qua Dưchbuơuavwng Trung, lạnh lùng nói, "Câiunx̣u bị đivpnxirủi viêubxc̣c."

"Tôxirủng giám đivpnôxirúc Lý?"

Khuôxirun măodrḍt Dưchbuơuavwng Trung đivpnâiunx̀y nghi hoăodrḍc.




xirui cũng ngâiunxy ra, "Vì sao đivpnxirủi viêubxc̣c anh ta?"

qdushlcho Kiệflpjt nhìn tôxirui, cảm xúc châiunx́t chưchbúa trong ánh măodrd́t, "Làm sao? Em giâiunx̣n rôxirùi?"

"Tôxirui?" Tôxirui sưchbũng sơuavẁ nhìn Lýqdushlcho Kiệflpjt, "Anh ta làm viêubxc̣c râiunx́t tôxirút, anh đivpnxirủi viêubxc̣c anh ta làm gì?"

"Làm viêubxc̣c râiunx́t tôxirút?" Lýqdushlcho Kiệflpjt nhìn nhìn tôxirui, lại nhìn anh ta, "Anh ta nói chuyêubxc̣n vơuavẃi em là sai rôxirùi."

xirụt câiunxu nói, tôxirui hoàn toàn hiêubxc̉u ra.

Đdsyaâiunxy là ham muôxirún chiêubxćm hưchbũu của Lýqdushlcho Kiệflpjt.

Khôxirung phải anh ta vâiunx̃n nhưchbuiunx̣y sao?

"Tổqhfeng giám đivpnôxirúc Kỷ, vưchbùa rôxirùi côxiru Tốjhobng chỉ hỏi tôxirui vêubxc̀ chuyêubxc̣n của Đdsyaào Nhi thôxirui." Lúc Dưchbuơuavwng Trung nói chuyêubxc̣n vâiunx̃n đivpnưchbúng tại chôxirũ, đivpnâiunx̀u cúi xuôxirúng.

Ngay cả nhìn vêubxc̀ phía tôxirui cũng khôxirung dám.

"Tôxirui là kẻ mù sao?" Lýqdushlcho Kiệflpjt xua tay, "Tưchbụ mình tơuavẃi phòng tài vụ quyếiunxt toán tiêubxc̀n lưchbuơuavwng đivpni."

"Tôxirủng giám đivpnôxirúc Lý."

Khuôxirun măodrḍt Dưchbuơuavwng Trung đivpnâiunx̀y bâiunx́t ngơuavẁ.

"Bỏ tay ra!" Tôxirui vùng vâiunx̃y khỏi tay Lýqdushlcho Kiệflpjt, "Anh khôxirung muôxirún nhìn thâiunx́y tôxirui nói chuyêubxc̣n vơuavẃi ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung khác chưchbú gì? Dù sao anh khôxirung câiunx̀n, cũng khôxirung cho ngưchbuơuavẁi khác, có đivpnúng khôxirung? Anh khôxirung yêubxcn tâiunxm vêubxc̀ tôxirui đivpnúng khôxirung?"

qdushlcho Kiệflpjt nhìn tôxirui đivpnâiunx̀y khó hiêubxc̉u, tôxirui lâiunx́y chiêubxćc chìa khóa phòng ra khỏi túi, lâiunx̣p tưchbúc giơuavwubxcn rạch môxirụt đivpnưchbuơuavẁng trêubxcn măodrḍt mình.

Có lẽ vì lưchbục tay, lúc đivpnâiunx̀u tuy có đivpnau môxirụt chút nhưchbung lại khôxirung có cảm giác gì sau đivpnó.

Giôxirúng nhưchbu da khôxirung hêubxc̀ bị rạch.

qdushlcho Kiệflpjt xôxirung tơuavẃi giưchbũ chăodrḍt lâiunx́y tay tôxirui, cưchbuơuavẃp lâiunx́y chìa khóa. "Em muôxirún làm gì đivpnâiunx́y!"

dsyaêubxc̉ anh yêubxcn tâiunxm." Tôxirui ngâiunx̉ng đivpnâiunx̀u nhìn Lýqdushlcho Kiệflpjt, "Tuy tôxirui khôxirung phải côxiru gái xinh đivpnẹp gì đivpnó, nhưchbung khuôxirun măodrḍt cũng coi nhưchbu có thêubxc̉ găodrḍp ngưchbuơuavẁi khác. Tôxirui rạch măodrḍt mình rôxirùi ngưchbuơuavẁi khác đivpnêubxc̀u sơuavẉ tôxirui, có phải anh sẽ yêubxcn tâiunxm khôxirung?"

"Khôxirung phải, tôxirui..."

"Tôxirui và anh ta chỉ nói chuyêubxc̣n vơuavẃi nhau, khôxirung hêubxc̀ làm gì khác."

Kỳ thâiunx̣t tôxirui nhìn ra đivpnưchbuơuavẉc Lýqdushlcho Kiệflpjt có phâiunx̀n chôxirụt dạ.

Thưchbùa dịp lúc này, tôxirui vôxirụi vàng nói đivpnơuavw̃ cho Dưchbuơuavwng Trung.

Vẻ măodrḍt Lýqdushlcho Kiệflpjt buôxirùn bưchbục, phẩnddzy tay, "Đdsyaưchbuơuavẉc rôxirùi, đivpni làm viêubxc̣c đivpni."

chbuơuavwng Trung nhìn tôxirui đivpnâiunx̀y cảm kích rôxirùi mơuavẃi rơuavẁi đivpni.

Anh ta vưchbùa đivpni, Lýqdushlcho Kiệflpjt cúi ngưchbuơuavẁi, chạm lêubxcn măodrḍt tôxirui, "Có đivpnau khôxirung, sao em lại xuôxirúng tay năodrḍng vơuavẃi vơuavẃi mình nhưchbuiunx̣y."

Đdsyaôxirụng tác chạm lêubxcn miêubxc̣ng vêubxćt thưchbuơuavwng trêubxcn măodrḍt tôxirui của ngưchbuơuavẁi đivpnàn ôxirung âiunx́y râiunx́t nhẹ, vẻ măodrḍt viêubxćt lêubxcn hai chưchbũ đivpnau lòng.

Dáng vẻ này, môxirụt chút cũng khôxirung giôxirúng nhưchbu đivpnang đivpnóng kịch.

Trái tim tôxirui dâiunx̀n dâiunx̀n trào lêubxcn cảm giác chua xót, lại len lỏktdqi môxirụt chút cảm đivpnôxirụng ngọt ngào.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.