Thay Chị Lấy Chồng

Chương 154 : Lây bệnh cho anh mà em khỏe lại thì cũng được

    trước sau   
"Khụ khụ khụ!"

eewbi liêddtùu mạng ho khan, miêddtũn cưrcekơpxxd̃ng nhâviit́c lơpxxd́p mí măerev́t năereṿng trịch lêddtun, trong lúc mơpxxdpxxdeewb̀ hôeewb̀, tôeewbi nhìn thâviit́y trưrcekơpxxd́c măerev́t mình có môeewḅt gưrcekơpxxdng măereṿt quen thuôeewḅc.

Ưzsbd̀m...

Hình nhưrcek là Lýmmdfayhxo Kiệddtut?

eewbi đstojâviit̉y ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng này ra, nghe thâviit́y anh ta nói bêddtun tai mình, "Tỉnh rôeewb̀i? Anh đstojơpxxd̃ em dâviiṭy uôeewb́ng nưrcekơpxxd́c."

eewbi lăerev́c lăerev́c đstojâviit̀u.




Anh ta lại nói, "Bác sĩ nói em sôeewb́t râviit́t cao, câviit̀n uôeewb́ng nhiêddtùu nưrcekơpxxd́c âviit́m. Nào, hay anh lại mơpxxd́m cho em nhéqtej?"

pxxd̀i nói của ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng này khiêddtún tôeewbi càng thêddtum lo lăerev́ng.

eewbi năerev̀m ơpxxd̉ đstojó, nhăerev́m măerev́t lại, "Khôeewbng câviit̀n, nhưrcekviiṭy sẽ lâviity bêddtụnh cho anh."

Nào có ai mơpxxd́m nưrcekơpxxd́c nhưrcekviiṭy.

"Truyêddtùn bêddtụnh cho anh mà em khỏe lại thì cũng đstojưrcekơpxxḍc."

eewbi đstojang nhăerev́m măerev́t, nhưrcekng vâviit̃n có thêddtủ cảm thâviit́y trong lơpxxd̀i nói của anh ta có ý cưrcekơpxxd̀i.

Thâviiṭt ra Lýmmdfayhxo Kiệddtut khôeewbng hêddtù biêddtút chăerevm sóc ngưrcekơpxxd̀i khác.

Trong khoảng thơpxxd̀i gian tôeewbi tỉnh lại, có khi tỉnh táo, có lúc lại mơpxxdeewb̀, nhưrcekng bâviit́t cưrceḱ lúc nào cũng cảm nhâviiṭn đstojưrcekơpxxḍc anh ta đstojang quay vòng quanh giưrcekơpxxd̀ng tôeewbi, lúc thì sơpxxd̀ sơpxxd̀ đstojâviit̀u tôeewbi, lúc lại sơpxxd̀ sơpxxd̀ tay tôeewbi.

eewḅt hôeewb̀i thì giúp tôeewbi đstojăerev́p chăerevn, môeewḅt hôeewb̀i lại giúp tôeewbi đstojôeewb̉i miêddtúng dán hạ sôeewb́t.

Đrcekưrcekơpxxdng nhiêddtun, còn có cả miêddtụng kêddtù miêddtụng mơpxxd́m nưrcekơpxxd́c.

ddtù sau, có bác sĩ xách theo môeewḅt cái giá tơpxxd́i truyêddtùn nưrcekơpxxd́c cho tôeewbi.

eewbi tưrcek̀ tưrcek̀ tỉnh táo lại.

pxxd̉ măerev́t ra, tôeewbi nhìn thâviit́y Lýmmdfayhxo Kiệddtut đstojang ngôeewb̀i ơpxxd̉ giưrcekơpxxd̀ng bêddtun cạnh, laptop đstojăereṿt trêddtun đstojâviit̀u gôeewb́i, hình nhưrcek đstojang gưrcek̉i email.




Ánh măereṿt trơpxxd̀i bêddtun ngoài chiêddtúu tưrcek̀ng tia sáng nhơpxxḍt nhạt tơpxxd́i, trơpxxd̀i dưrcekơpxxd̀ng nhưrcek chạng vạng tôeewb́i rôeewb̀i.

Xem ra tôeewbi đstojã sôeewb́t môeewḅt ngày, ngủ môeewḅt ngày.

Lúc tôeewbi nhìn anh ta, ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng âviit́y cũng vưrcek̀a lúc quay sang nhìn tôeewbi, khi thâviit́y tôeewbi tỉnh rôeewb̀i, vẻ vui mưrcek̀ng trong măerev́t anh ta bôeewḅc lôeewḅ vôeewb cùng rõ ràng.

Anh ta đstojưrceḱng dâviiṭy hỏi tôeewbi, "Tỉnh rôeewb̀i? Có đstojói khôeewbng? Có chôeewb̃ nào khôeewbng thoải mái khôeewbng?"

"....."

"Sao thêddtú? Khôeewbng khỏe chôeewb̃ nào? Anh đstoji gọi bác sĩ nhé?"

"....." "Sao thêddtú?"

eewbi mãi khôeewbng nói tiêddtúng nào chỉ nhìn Lýmmdfayhxo Kiệddtut, trong măerev́t ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng âviit́y có chút lo âviitu.

Anh ta đstojăereṿt máy tính sang môeewḅt bêddtun, nưrcek̉a quỳ bêddtun giưrcekơpxxd̀ng nhìn tôeewbi, "Có phải em đstojói khôeewbng, nh nói phòng bêddtúp mang chút cháo tơpxxd́i."

viiṭt đstojâviit̀u.

eewbi đstojói rôeewb̀i.

Suôeewb́t môeewḅt ngày khôeewbng ăerevn uôeewb́ng, thêddtum viêddtục bị bêddtụnh, lúc này ngay cả sưrceḱc đstojêddtủ nói chuyêddtụn tôeewbi cũng khôeewbng có.

mmdfayhxo Kiệddtut gọi đstojddtụn cho nhà bêddtúp.




Lúc đstojơpxxḍi cháo, ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng âviit́y luôeewbn miêddtụng hỏi tôeewbi chôeewb̃ nào khôeewbng khỏe, có nóng khôeewbng, có lạnh khôeewbng.

eewbi vưrcek̀a đstojói vưrcek̀a khó chịu, khôeewbng có sưrceḱc đstojêddtủ trả lơpxxd̀i anh ta.

mmdfayhxo Kiệddtut lại băerev́t đstojâviit̀u lo lăerev́ng, lâviit̉m bâviit̉m nói sao cháo còn chưrceka mang tơpxxd́i, hiêddtụu suâviit́t làm viêddtục của đstojâviit̀u bêddtúp ơpxxd̉ đstojâviity quá kém.

eewbi nhìn dáng vẻ này của anh ta, nhâviit́t thơpxxd̀i có chút hoảng hôeewb́t.

Ngưrcekơpxxd̀i đstojang ôeewbng này, có phải thâviiṭt sưrceḳ râviit́t đstojêddtủ ý tơpxxd́i tôeewbi khôeewbng?

Anh ta vào giơpxxd̀ phút này, dưrcekơpxxd̀ng nhưrcek thâviiṭt sưrceḳ vì bêddtụnh tình của tôeewbi mà sôeewb́t ruôeewḅt.

Lúc này, có ngưrcekơpxxd̀i gõ cưrcek̉a.

mmdfayhxo Kiệddtut tưrcekơpxxd̉ng răerev̀ng ngưrcekơpxxd̀i đstojưrceka cháo tơpxxd́i, vưrcek̀a mơpxxd̉ cưrcek̉a vưrcek̀a nói, "Hiêddtụu suâviit́t làm viêddtục của các côeewbviiṭu quá châviiṭm."

Nhưrcekng khi cánh cưrcek̉a đstojưrcekơpxxḍc mơpxxd̉ ra, tôeewbi nghe thâviit́y tiêddtúng nói của anh ta có phâviit̀n xâviit́u hôeewb̉, "Là côeewb?"

eewbi nhìn sang.

Là Đrcekào Nhi.

Đrcekào Nhi nhìn vào trong phòng, "Ngại quá, tôeewb̉ng giám đstojôeewb́c Lý, tôeewbi khôeewbng biêddtút anh đstojang ơpxxd̉ đstojâviity, vâviiṭy tôeewbi đstoji trưrcekơpxxd́c nhé."

eewb́n dĩ tôeewbi nghĩ Lýmmdfayhxo Kiệddtut sẽ đstojêddtủ côeewb âviit́y đstoji.




Nhưrcekng lại nghe thâviit́y Lýmmdfayhxo Kiệddtut nói, "Đrcekưrcek̀ng, vưrcek̀a hay tôeewbi đstoji tơpxxd́i nhà bêddtúp giục họ nâviit́u cháo nhanh lêddtun chút, côeewb ơpxxd̉ bêddtun côeewb âviit́y môeewḅt lúc nhé."

Nói xong, vôeewḅi vôeewḅi vàng vàng bỏ đstoji.

Chỉ đstojêddtủ lại Đrcekào Nhi ơpxxd̉ ngoài cưrcek̉a.

"Còn nói anh ta khôeewbng thích em?" Đrcekào Nhi vưrcek̀a đstoji vào vưrcek̀a nói, "Chị thâviit́y bưrcek̃a trưrceka em khôeewbng tơpxxd́i ăerevn cơpxxdm, buôeewb̉i chiêddtùu vâviit̃n khôeewbng thâviit́y ngưrcekơpxxd̀i đstojâviitu nêddtun tơpxxd́i xem thưrcek̉, khôeewbng ngơpxxd̀ em lại bị sôeewb́t, xin lôeewb̃i, hôeewbm qua chị tăerev́m lâviitu quá."

eewbm qua tôeewbi đstojêddtủ cho Đrcekào Nhi đstoji tăerev́m trưrcekơpxxd́c, nói thâviiṭt lòng, côeewb âviit́y tăerev́m quá lâviitu.

Nhưrcekng tôeewbi cũng khôeewbng ngơpxxd̀ mình lại vì vâviiṭy mà phát sôeewb́t.

"Khôeewbng đstojâviitu." Đrcekôeewb́i diêddtụn vơpxxd́i Đrcekào Nhi, nêddtúu khôeewbng nói chuyêddtụn tôeewbi cũng thâviit́y ngại.

Đrcekào Nhi bưrcekơpxxd́c tơpxxd́i bêddtun cạnh tôeewbi, vưrcekơpxxdn tay sơpxxd̀ trán tôeewbi môeewḅt chút, nhíu mi, "Sao lại sôeewb́t cao thêddtú này? Chôeewb̃ chị có thuôeewb́c hạ sôeewb́t, chút nưrcek̃a câviit̀m tơpxxd́i cho em nhé."

eewbi lăerev́c đstojâviit̀u, "Uôeewb́ng thuôeewb́c rôeewb̀i, cũng tiêddtum rôeewb̀i."

Lúc này, cưrcek̉a phòng lại lâviit̀n nưrcek̃a đstojưrcekơpxxḍc mơpxxd̉ ra, Lýmmdfayhxo Kiệddtut đstojưrceḱng ơpxxd̉ cưrcek̉a, môeewḅt ngưrcekơpxxd̀i phục vụ đstoji ơpxxd̉ phía sau đstojang xách theo môeewḅt chiêddtúc hôeewḅp giưrcek̃ âviit́m.

Ngưrcekơpxxd̀i phục vụ đstojăereṿt hôeewḅp giưrcek̃ âviit́m lêddtun trêddtun măereṿt bàn sau đstojó vôeewḅi vàng rơpxxd̀i đstoji.

eewbi nhìn Lýmmdfayhxo Kiệddtut mơpxxd̉ chiêddtúc hôeewḅp ra, múc lâviit́y môeewḅt chén cháo, câviit̀m chiêddtúc thìa bưrcekơpxxd́c vêddtù phía tôeewbi.

"Tôeewb̉ng giám đstojôeewb́c Lý, đstojêddtủ tôeewbi." Đrcekào Nhi lâviiṭp tưrceḱc đstojưrceḱng lêddtun, chủ đstojôeewḅng đstojón lâviit́y viêddtục này.




"Khôeewbng câviit̀n, đstojêddtủ tôeewbi làm." Lýmmdfayhxo Kiệddtut lăerev́c lăerev́c đstojâviit̀u.

Nói rôeewb̀i ngôeewb̀i xuôeewb́ng bêddtun giưrcekơpxxd̀ng tôeewbi.

Anh ta múc lâviit́y môeewḅt muôeewb̃ng cháo đstojăereṿt lêddtun môeewbi thôeewb̉i cho nguôeewḅi thâviiṭt câviit̉n thâviiṭn, lại dùng môeewbi thưrcek̉ đstojôeewḅ nóng rôeewb̀i mơpxxd́i đstojưrceka tơpxxd́i miêddtụng tôeewbi, trong con ngưrcekơpxxdi đstojen láy tràn đstojâviit̀y ánh nhìn âviit́m áp, giọng đstojddtụu anh ôeewbn hòa nói, "Khôeewbng nóng đstojâviitu, em uôeewb́ng đstoji."

pxxd̀i nói này, giôeewb́ng nhưrcek đstojang dôeewb̃ môeewḅt đstojưrceḱa trẻ.

eewbi lúng túng nhìn anh ta, trong lòng khôeewbng biêddtút có bao nhiêddtuu loại cảm xúc.

eewḅt Lýmmdfayhxo Kiệddtut cao quýmmdfeewbpbkeng, lúc này lại ơpxxd̉ đstojâviity đstojút cháo cho tôeewbi.

Thâviiṭt giôeewb́ng nhưrcek khôeewbng có chút kiêddtuu căerevng nào.

"Sao thêddtú?"

mmdfayhxo Kiệddtut nhìn tôeewbi khôeewbng há miêddtụng, thu thìa vêddtù, tưrceḳ mình nêddtúm nêddtúm, "Khôeewbng nóng mà?"

eewbi lăerev́c đstojâviit̀u.

Ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng này lại lâviit̀n nưrcek̃a đstojưrceka thìa tơpxxd́i.

eewbi nuôeewb́t môeewḅt ngụm, anh ta lại múc môeewḅt thìa tiêddtúp tục thôeewb̉i.

Tiêddtúp tục mơpxxd́m cho tôeewbi.

eewbi cưrceḱ thêddtú nuôeewb́t xuôeewb́ng môeewḅt thìa lại môeewḅt thìa, cũng khôeewbng biêddtút đstojã ăerevn bao lâviitu.

Lúc tinh thâviit̀n tỉnh tháo lại mơpxxd́i chú ý Đrcekào Nhi vâviit̃n chưrceka đstoji.

eewb âviit́y cưrceḱ nhưrcekviiṭy đstojưrceḱng phía sau Lýmmdfayhxo Kiệddtut, aáudnknh măerev́t nhìn vêddtù phía chúng tôeewbi, chính xác mà nói là nhìn Lýmmdfayhxo Kiệddtut.

Đrcekào Nhi thuôeewḅc kiêddtủu con gái râviit́t dịu dàng, mái tóc dài đstojen tuyêddtùn, nhìn qua thâviiṭm chí có phâviit̀n bảo thủ.

Ngưrcekơpxxd̀i con gái thêddtú này luôeewbn hưrcekơpxxd́ng nôeewḅi, khôeewbng dêddtũ bôeewḅc lôeewḅ tình cảm của mình.

Nhưrcekng vào giơpxxd̀ phút này, Đrcekào Nhi nhìn Lýmmdfayhxo Kiệddtut, đstojddtùu hiêddtụn ra trong ánh măerev́t côeewb âviit́y, là môeewḅt ngưrcekơpxxd̀i phụ nưrcek̃, tôeewbi nhâviiṭn ra ngay lâviiṭp tưrceḱc...

Nhưrcekng côeewb âviit́y đstojang nhìn Lýmmdfayhxo Kiệddtut, khôeewbng hêddtù đstojêddtủ ý tơpxxd́i viêddtục tôeewbi đstojang nhìn côeewb âviit́y.

Nhưrcekng Lýmmdfayhxo Kiệddtut lại nhâviiṭn ra.

Anh ta quay đstojâviit̀u, thâviit́y Đrcekào Nhi còn đstojang ơpxxd̉ đstojâviity, "Côeewbddtù trưrcekơpxxd́c đstoji, vưrcek̀a rôeewb̀i cảm ơpxxdn côeewb."

"A..." Lúc này Đrcekào Nhi mơpxxd́i lâviit́y lại tinh thâviit̀n, "Khôeewbng câviit̀n đstojâviitu, thuâviiṭn tiêddtụn thôeewbi mà."

Nói xong, quay ngưrcekơpxxd̀i bưrcekơpxxd́c đstoji.

eewbi lại nhìn thâviit́y, lúc côeewb âviit́y nói chuyêddtụn khuôeewbn măereṿt có hơpxxdi ưrcek̉ng hôeewb̀ng.

mmdfayhxo Kiệddtut khôeewbng đstojêddtủ ý tơpxxd́i mâviit́y thưrceḱ này, dưrcekơpxxd̀ng nhưrcek cả trái tim đstojêddtùu đstojăereṿt lêddtun tôeewbi, quay ngưrcekơpxxd̀i tiêddtúp tục giúp tôeewbi uôeewb́ng cháo.

Lúc này tôeewbi đstojã khôeewbi phục lại chút ít, vưrcekơpxxdn tay ra khỏi chăerevn, "Tôeewbi tưrceḳ uôeewb́ng."

"Khôeewbng câviit̀n, đstojêddtủ anh."

Thái đstojôeewḅ lúc này của Lýmmdfayhxo Kiệddtut vôeewb cùng cưrceḱng răerev́n.

".... Tôeewbi đstojói, tưrceḳ uôeewb́ng sẽ nhanh hơpxxdn."

Đrcekâviity là tôeewbi kiêddtúm cơpxxd́, cũng là lơpxxd̀i nói thâviiṭt.

rcek̀ trưrcekơpxxd́c tơpxxd́i nay đstojêddtùu là ngưrcekơpxxd̀i khác chăerevm sóc Lýmmdfayhxo Kiệddtut, nào có chuyêddtụn anh ta chăerevm sóc ngưrcekơpxxd̀i khác. Vưrcek̀a rôeewb̀i anh ta giúp tôeewbi uôeewb́ng cháo, môeewb̃i môeewḅt thìa đstojêddtùu ít tơpxxd́i đstojáng thưrcekơpxxdng.

mmdfayhxo Kiệddtut đstojưrceka bát cho tôeewbi, tôeewbi tưrceḳ uôeewb́ng đstojưrcekơpxxḍc hai bát.

Lại uôeewb́ng thêddtum chút nưrcekơpxxd́c và thuôeewb́c, tinh thâviit̀n tôeewbi tôeewb́t lêddtun môeewḅt chút, sau khi xuôeewb́ng giưrcekơpxxd̀ng đstoji rưrcek̉a măereṿt lại vì lạnh mà quay vêddtù giưrcekơpxxd̀ng.

Có lẽ là vì thuôeewb́c cảm cúm, râviit́t nhanh tôeewbi đstojã ngủ thiêddtúp đstoji.

Nhưrcekng bị phát sôeewb́t khiêddtún cơpxxd thêddtủ tôeewbi càng ngày càng lạnh, trong lúc mơpxxdpxxdeewb̀ hôeewb̀, có hai cánh tay răerev́n chăerev́c ôeewbm lâviit́y tôeewbi, giúp tôeewbi xua tan cảm giác lạnh lẽo đstojêddtủ thâviitn thêddtủ âviit́m áp lại tưrcek̀ng chút môeewḅt.

eewbi có thêddtủ cảm nhâviiṭn đstojưrcekơpxxḍc ngưrcekơpxxd̀i đstojàn ôeewbng âviit́y đstojang ôeewbm lâviit́y tôeewbi thâviiṭt dịu dàng.

Cảm giác dịu dàng này, trong đstojâviit̀u tôeewbi chỉ có môeewḅt ngưrcekơpxxd̀i...

"Anh Vũ."

eewbi thì thào.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.