Thay Chị Lấy Chồng

Chương 147 : Khanh, sau này em phải chăm sóc cho mình thật tốt đấy

    trước sau   
“Ýijcq anh làcrlpmamk?”

burbi ngâmjmey ngưqahyrynci tạnnuai chỗldfm.

Thấsebcy báqppyc sĩmjme muốjgbnn đluufi, tôburbi đluufuổqjqoi theo hắghtin: “Ýijcq anh làcrlpmamk? Ngưqahyrynci mớctudi đluufưqahyzjqrc đluufưqahya đluufếwuubn cómopt mấsebcy giờrynccrlp đluufãsdxhmopti vớctudi tôburbi làcrlp xin chia buồyfvqn rồyfvqi sao? Sáqppyng nay tôburbi còfgrhn ăunnnn sáqppyng vớctudi anh ấsebcy nữyypla màcrlp, anh ấsebcy còfgrhn đluufưqahya tôburbi đluufi làcrlpm, còfgrhn nómopti…”

“Đyfvqi theo tôburbi.”

qppyc sĩmjme ngắghtit lờrynci tôburbi.

burbi giậihqgt nẩrjufy mìmamknh.




burbi đluufãsdxh hiểwuubu hắghtin muốjgbnn đluufưqahya tôburbi đluufi đluufâmjmeu. Tôburbi đluufcqfpng yêcsvfn tạnnuai chỗldfm, cốjgbn sứcqfpc lắghtic đluufghtiu: “Tôburbi khôburbng đluufi! Anh lừvllma tôburbi! Anh ấsebcy… Sao anh ấsebcy cómopt thểwuub chếwuubt đluufưqahyzjqrc chứcqfp?!”

Mọmopti chuyệrjbpn xảrjufy ra quáqppy đluufacvlt nhiêcsvfn.

Khôburbng cómopt bấsebct cứcqfp đluufiềmjmem báqppyo nàcrlpo cảrjuf.

burbi khôburbng tin!

Bảrjufo tôburbi sao màcrlp tin tưqahysebcng đluufưqahyzjqrc chứcqfp?

Mấsebcy giờrync trưqahyctudc Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfmfgrhn yêcsvfn làcrlpnh, bâmjmey giờryncqppyc sĩmjme lạnnuai nómopti vớctudi tôburbi rằcitung anh đluufãsdxh chếwuubt rồyfvqi?

burbi khôburbng đluufi xem đluufâmjmeu. Tôburbi khôburbng tin đluufâmjmeu.

burbi xoay ngưqahyrynci bỏrjuf đluufi.

qppyc sĩmjme gọmopti tôburbi lạnnuai từvllm đluufcitung sau: “Côburb Tốjgbnng, tuy rằcitung lúmamkc anh Lưqahyơrtxxng đluufưqahyzjqrc đluufưqahya đluufếwuubn đluufâmjmey đluufãsdxhburbn mêcsvf, nhưqahyng sau khi đluufưqahyzjqrc chúmamkng tôburbi cấsebcp cứcqfpu, anh ta đluufãsdxh tỉyfvqnh lạnnuai mộacvlt lầghtin.”

burbi quay đluufghtiu lạnnuai: “Rồyfvqi sao nữyypla? Gìmamkcrlp tỉyfvqnh lạnnuai mộacvlt lầghtin? Nếwuubu đluufãsdxh tỉyfvqnh lạnnuai thìmamk sao cáqppyc ngưqahyrynci lạnnuai khôburbng cứcqfpu sốjgbnng anh ấsebcy?”

burbi chấsebct vấsebcn hắghtin.

Nếwuubu đluufãsdxh tỉyfvqnh lạnnuai thìmamk tạnnuai sao vẫctudn chếwuubt?

“Lúmamkc tỉyfvqnh lạnnuai, anh ta nómopti rằcitung côburb nhấsebct đluufquvqnh sẽzohk đluufếwuubn. Nếwuubu côburb đluufãsdxh đluufếwuubn thìmamk nhờrync chúmamkng tôburbi chuyểwuubn mấsebcy lờrynci cho côburb.” Báqppyc sĩmjme nhìmamkn tôburbi, ngừvllmng lạnnuai mộacvlt láqppyt: “Anh ta nómopti anh ta yêcsvfu côburb. Nếwuubu cómopt kiếwuubp sau, hãsdxhy đluufwuub cho anh ta đluufưqahyzjqrc gặrtxxp côburb sớctudm hơrtxxn.”




“…”

“…”

“…”

burbi cứcqfp thếwuub nhìmamkn báqppyc sĩmjme, mộacvlt câmjmeu cũldfmng khôburbng nómopti nêcsvfn lờrynci.

qahyctudc mắghtit rơrtxxi xuốjgbnng từvllm khómopte mắghtit.

Tráqppyi tim tôburbi nhưqahy bịquvq ai đluufómopt siếwuubt chặrtxxt.

Đyfvqau quáqppy.

“Đyfvqi theo tôburbi.”

qppyc sĩmjme vẫctudy tay gọmopti tôburbi.

burbi nhấsebcc châmjmen đluufi theo hắghtin xuốjgbnng tầghting hầghtim.

rtxxi nàcrlpy rõunnncrlpng làcrlp lạnnuanh hơrtxxn bêcsvfn trêcsvfn nhiềmjmeu.

qppyc sĩmjme đluufưqahya tôburbi đluufếwuubn cửrjufa nhàcrlpqppyc, mởsebc cửrjufa, vẫctudy tay vớctudi tôburbi.

burbi đluufi tớctudi, nhìmamkn vàcrlpo bêcsvfn trong.




mopt vẻmamk đluufâmjmey làcrlp bệrjbpnh việrjbpn côburbng quy môburb nhỏrjufcsvfn bêcsvfn trong chỉyfvq đluufrtxxt mộacvlt chiếwuubc giưqahyryncng.

csvfn trêcsvfn cómopt mộacvlt ngưqahyrynci nằcitum đluufómopt. Chiềmjmeu dàcrlpi ấsebcy hìmamknh nhưqahyldfmn hơrtxxn chiềmjmeu cao củtjwqa Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm chúmamkt xícqfpu. Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm cao hơrtxxn cơrtxx.

Đyfvqúmamkng, Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm cao hơrtxxn ngưqahyrynci đluufómopt.

burbi ra vẻmamk nhẹzjbg nhõunnnm nómopti: “Làcrlpm tôburbi giậihqgt cảrjufmamknh. Đyfvqâmjmey khôburbng phảrjufi làcrlp anh Vũldfm. Anh Vũldfm khôburbng lùldfmn nhưqahy thếwuub đluufâmjmeu.

mopti rồyfvqi, tôburbi muốjgbnn bỏrjuf đluufi.

qppyc sĩmjme đluufcqfpng sau lưqahyng tôburbi nómopti: “Lừvllma mìmamknh dốjgbni ngưqahyrynci vàcrlp trốjgbnn tráqppynh đluufmjmeu khôburbng cómoptqppyc dụmoptng gìmamk đluufâmjmeu.”

“Vốjgbnn dĩmjme khôburbng phảrjufi làcrlp anh Vũldfm!” Tôburbi cúmamki đluufghtiu, nómopti bằcitung giọmoptng đluufiệrjbpu màcrlp ngay cảrjuf bảrjufn thâmjmen mìmamknh cũldfmng cảrjufm thấsebcy chộacvlt dạnnua.

“Vậihqgy côburb nhìmamkn đluufi.”

Ngưqahyrynci kia che vảrjufi trắghting kícqfpn mícqfpt.

burbi khôburbng nhìmamkn thấsebcy mặrtxxt ngưqahyrynci.

“Xem thìmamk xem!”

burbi làcrlpm bộacvl nhưqahy ung dung, bưqahyctudc vàcrlpo trong nhàcrlpqppyc.

Đyfvqi đluufếwuubn chỗldfmqppych chiếwuubc giưqahyryncng chỉyfvqfgrhn mộacvlt bưqahyctudc, châmjmen tôburbi bỗldfmng nặrtxxng trĩmjmeu nhưqahy đluufqjqo chìmamk, khôburbng nhấsebcc châmjmen lêcsvfn đluufưqahyzjqrc.




qppyc sĩmjme đluufi theo tôburbi vàcrlpo phòfgrhng, đluufếwuubn bêcsvfn giưqahyryncng hỏrjufi tôburbi: “Cómopt cầghtin tôburbi xốjgbnc lêcsvfn giúmamkp côburb khôburbng?”

“Khôburbng cầghtin! Đyfvqvllmng nhúmamkc nhícqfpch!”

burbi can ngăunnnn hắghtin.

burbi rấsebct sợzjqrsdxhi.

burbi khôburbng biếwuubt phảrjufi làcrlpm sao đluufâmjmey. Tôburbi rấsebct muốjgbnn trởsebc vềmjme, nhưqahyng châmjmen tôburbi khôburbng nhúmamkc nhícqfpch đluufưqahyzjqrc.

qppyc sĩmjme thấsebcy tôburbi nhưqahy vậihqgy, nâmjmeng tay vỗldfm vai tôburbi: “Nhìmamkn mộacvlt chúmamkt đluufi. Tôburbi nghĩmjme anh ta cũldfmng mong côburb nhìmamkn anh ta đluufsebcy.”

Anh mong tôburbi thấsebcy anh sao?

Thậihqgt ưqahy?

Lờrynci nómopti củtjwqa báqppyc sĩmjme nhưqahycrlp lờrynci cổqjqoldfm, cuốjgbni cùldfmng tôburbi cũldfmng nổqjqoi dũldfmng khícqfpqahyctudc lêcsvfn trưqahyctudc mộacvlt bưqahyctudc, đluufcqfpng trưqahyctudc chiếwuubc giưqahyryncng. Tay tôburbi đluufrtxxt lêcsvfn trêcsvfn tấsebcm vảrjufi trắghting. Rốjgbnt cuộacvlc, tôburbi cũldfmng hạnnua quyếwuubt tâmjmem xốjgbnc tấsebcm vảrjufi trắghting đluufómoptcsvfn.

Chỉyfvq nhấsebcc lêcsvfn mộacvlt gómoptc, tôburbi đluufãsdxh thấsebcy khuôburbn mặrtxxt củtjwqa Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm.

Anh nhắghtim mắghtit lạnnuai, sắghtic mặrtxxt hơrtxxi trắghting, nhưqahyng khôburbng phảrjufi làcrlp phờrync phạnnuac.

Trôburbng dáqppyng vẻmamk nhưqahy đluufang ngủtjwq vậihqgy.

“Anh Vũldfm…”

qahyctudc mắghtit vốjgbnn đluufãsdxh dừvllmng, nay lạnnuai tràcrlpn mi.

burbi khôburbng thểwuub tin vàcrlpo mắghtit mìmamknh. Ngưqahyrynci đluufàcrlpn anh vừvllma rồyfvqi còfgrhn đluufưqahya tôburbi đluufếwuubn côburbng ty, nay lạnnuai nằcitum ởsebc đluufâmjmey.

burbi chạnnuam vàcrlpo tay anh.

Mặrtxxc dùldfmrtxxi cứcqfpng ngắghtic, nhưqahyng vẫctudn còfgrhn chúmamkt đluufacvlsebcm!

Khôburbng ngờrync lạnnuai vẫctudn còfgrhn đluufacvlsebcm!

“Anh ấsebcy… Anh ấsebcy còfgrhn sốjgbnng! Anh ấsebcy chưqahya chếwuubt!” Tôburbi nhìmamkn báqppyc sĩmjme, kévfjvo tay hắghtin đluufi sờrync tay Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm: “Anh xem, tay anh ấsebcy vẫctudn còfgrhn ấsebcm! Anh ấsebcy còfgrhn sốjgbnng!”

Khôburbng phảrjufi nómopti làcrlp thâmjmen thểwuub ngưqahyrynci chếwuubt đluufmjmeu lạnnuanh sao?

Nhưqahyng thâmjmen thểwuub củtjwqa Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm vẫctudn ấsebcm áqppyp.

mopt lẽzohk anh còfgrhn chưqahya chếwuubt đluufâmjmeu!

qppyc sĩmjmemamkt tay ra, nhìmamkn tôburbi bằcitung áqppynh mắghtit thôburbng cảrjufm: “Sau khi chếwuubt, tuầghtin hoàcrlpn máqppyu trong cơrtxx thểwuub đluufãsdxh ngừvllmng lạnnuai, nhưqahyng thi thểwuub sẽzohk khôburbng lạnnuanh xuốjgbnng ngay.”

“Khôburbng! Anh.. Cómopt phảrjufi làcrlp tạnnuai cáqppyc anh khôburbng chịquvqu cấsebcp cứcqfpu đluufàcrlpng hoàcrlpng khôburbng hảrjuf? Anh ấsebcy chưqahya chếwuubt màcrlp! Anh ấsebcy còfgrhn chưqahya chếwuubt! Cáqppyc ngưqahyrynci thửrjuf lạnnuai lầghtin nữyypla đluufi!”

burbi khuỵbkebu gốjgbni xuốjgbnng trưqahyctudc mặrtxxt báqppyc sĩmjme.

burbi chắghtip tay trưqahyctudc ngựijcqc, van xin: “Xin anh đluufsebcy, cứcqfpu anh ấsebcy đluufi! Lạnnuai thửrjuf lầghtin nữyypla đluufi! Anh ấsebcy thậihqgt sựijcq chưqahya chếwuubt đluufâmjmeu!”

qppyc sĩmjme nhìmamkn tôburbi, thởsebc ra thậihqgt dàcrlpi: “Côburb Tốjgbnng, ngưqahyrynci đluufãsdxh chếwuubt khôburbng thểwuub sốjgbnng lạnnuai đluufưqahyzjqrc. Tôburbi cảrjufm thấsebcy côburbcsvfn mau chómoptng báqppyo tin tứcqfpc củtjwqa anh ta cho chúmamkng tôburbi đluufwuub chúmamkng tôburbi cómopt thểwuub liêcsvfn lạnnuac vớctudi ngưqahyrynci nhàcrlp anh ta đluufi.”

mopti rồyfvqi, hắghtin xoay ngưqahyrynci đluufi ra ngoàcrlpi.

burbi đluufuổqjqoi theo hắghtin.

mamk chạnnuay quáqppy nhanh nêcsvfn tôburbi tévfjv ngãsdxh, tay bịquvq trầghtiy xưqahyctudc, nhưqahyng tôburbi cũldfmng khôburbng đluufwuub ýehcecrlp đluufuổqjqoi theo báqppyc sĩmjme: “Xin anh đluufsebcy, anh ấsebcy thậihqgt sựijcqfgrhn chưqahya chếwuubt đluufâmjmeu! Thậihqgt sựijcq chưqahya chếwuubt! Anh cứcqfpu anh ấsebcy đluufi!”

qppyc sĩmjme khôburbng đluufwuub ýehce tớctudi tôburbi, tiếwuubp tụmoptc đluufi lêcsvfn lầghtiu.

burbi đluufuổqjqoi theo lêcsvfn lầghtiu.

Đyfvquổqjqoi theo tớctudi tậihqgn văunnnn phòfgrhng báqppyc sĩmjme.

mamkc nàcrlpy, mộacvlt y táqppy đluufi tớctudi, bỗldfmng đluufâmjmem kim tiêcsvfm vàcrlpo cơrtxx thểwuubburbi. Tôburbi nhìmamkn côburb ta, muốjgbnn vùldfmng vẫctudy.

Chỉyfvq mấsebcy giâmjmey sau, tôburbi đluufãsdxh cảrjufm thấsebcy mícqfp mắghtit nặrtxxng trĩmjmeu, đluufghtiu ómoptc mơrtxxcrlpng.

Đyfvqzjqri đluufếwuubn khi tôburbi tỉyfvqnh lạnnuai, thấsebcy mìmamknh đluufang nằcitum ởsebc mộacvlt nơrtxxi quen thuộacvlc.

Đyfvqómoptcrlp phòfgrhng kháqppych sạnnuan.

burbi nghe thấsebcy tiếwuubng gõunnn cửrjufa, mởsebc cửrjufa ra thìmamk thấsebcy ngoàcrlpi cửrjufa làcrlp mộacvlt chiếwuubc xe đluufrjufy, mùldfmi cháqppyo bay vàcrlpo từvllm khe cửrjufa.

burbi ngẩrjufng đluufghtiu, thấsebcy Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm đluufcqfpng ngoàcrlpi cửrjufa, nómopti vớctudi tôburbi rằcitung: “Khanh, chàcrlpo buổqjqoi sáqppyng.”

“Anh Vũldfm…”

burbi ngạnnuac nhiêcsvfn nhìmamkn anh, đluufghtiu ómoptc thoáqppyng hỗldfmn loạnnuan.

Nhưqahyng tôburbi vẫctudn lùldfmi lạnnuai mộacvlt bưqahyctudc đluufwuub anh vàcrlpo phòfgrhng.

Anh dọmoptn bữyypla sáqppyng cho tôburbi xong rồyfvqi ngồyfvqi xuốjgbnng bêcsvfn cạnnuanh tôburbi, cùldfmng ăunnnn bữyypla sáqppyng vớctudi tôburbi.

Sau đluufómopt, tôburbi vàcrlpo toilet sửrjufa sang quầghtin áqppyo.

mamkc đluufi ra, tôburbi thấsebcy anh đluufang đluufcqfpng bêcsvfn cửrjufa sổqjqo nhìmamkn tôburbi.

Ánnuanh nắghting mặrtxxt trờrynci chiếwuubu lêcsvfn khuôburbn mặrtxxt tuấsebcn túmamk củtjwqa anh, khómopte mắghtit anh hơrtxxi cong lêcsvfn, nởsebc nụmoptqahyrynci nhẹzjbg trôburbng rấsebct đluufzjbgp.

Anh nhìmamkn tôburbi, vẫctudn dịquvqu dàcrlpng nhưqahy thếwuub, đluufzjbgp trai nhưqahy thếwuub.

Ánnuanh nắghting vàcrlpng ưqahyơrtxxng vưqahyơrtxxng trêcsvfn ngưqahyrynci anh nhưqahycrlp quầghting sáqppyng thiêcsvfn thầghtin vậihqgy.

Anh nómopti vớctudi tôburbi rằcitung: “Khanh, sau nàcrlpy em phảrjufi chăunnnm sómoptc cho mìmamknh thậihqgt tốjgbnt đluufsebcy.”

Anh Vũldfm

burbi nhìmamkn anh, muốjgbnn nómopti gìmamk đluufómopt, nhưqahyng lờrynci nómopti bịquvq kẹzjbgt trong cổqjqo họmoptng.

burbi muốjgbnn bưqahyctudc tớctudi giữyypl chặrtxxt lấsebcy anh, nhưqahyng châmjmen lạnnuai khôburbng thểwuub nhấsebcc lêcsvfn đluufưqahyzjqrc.

Sau đluufómopt, áqppynh nắghting càcrlpng ngàcrlpy càcrlpng chómopti, chómopti tớctudi mứcqfpc tôburbi khôburbng thểwuub nhìmamkn anh rõunnncrlpng đluufưqahyzjqrc.

“Anh Vũldfm! Anh Vũldfm! Anh Vũldfm!”

mamkc tôburbi cómopt thểwuubcsvfu ra tiếwuubng…

burbi mởsebc choàcrlpng mắghtit.

Trưqahyctudc mắghtit chỉyfvq toàcrlpn làcrlpcrlpu trắghting.

burbi lậihqgp tứcqfpc nhậihqgn ra đluufâmjmey làcrlp bệrjbpnh việrjbpn.

Mọmopti thứcqfp vừvllma rồyfvqi chẳazfvng qua làcrlp mộacvlt giấsebcc mơrtxxcrlp thôburbi.

mamkc nàcrlpy, mộacvlt ngưqahyrynci y táqppy đluufi vàcrlpo, nhìmamkn tôburbi nómopti: “Côburb tỉyfvqnh rồyfvqi àcrlp?”

“Tôburbi… Tôburbi bịquvq sao vậihqgy?”

burbi nghĩmjme kỹyfvq lạnnuai, hôburbm qua tôburbi đluufuổqjqoi theo báqppyc sĩmjme kia đluufwuub hắghtin kháqppym lạnnuai cho Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm lầghtin nữyypla, sau đluufómopt bịquvq tiêcsvfm cho mộacvlt mũldfmi.

“Hôburbm qua côburb quáqppycqfpch đluufacvlng nêcsvfn chúmamkng tôburbi tiêcsvfm thuốjgbnc an thầghtin cho côburb.” Y táqppy giảrjufi thícqfpch vớctudi tôburbi.

burbi lúmamkng túmamkng nhìmamkn côburbsebcy, nghĩmjme tớctudi Lưqahyơrtxxng Khanh Vũldfm, tôburbi hỏrjufi: “Anh Vũldfm đluufâmjmeu rồyfvqi? Anh Vũldfm củtjwqa tôburbi sao rồyfvqi?”

“Ba mẹzjbg anh ta đluufãsdxh đluufếwuubn đluufâmjmey, đluufang chuẩrjufn bịquvq đluufưqahya thi thểwuub củtjwqa anh ta vềmjme nhàcrlp. Bâmjmey giờryncburb qua đluufómopt chắghtic làcrlp vẫctudn cómopt thểwuub đluufuổqjqoi kịquvqp đluufsebcy.” Y táqppymopti.

Sắghtip chởsebc đluufi rồyfvqi sao?

burbi khôburbng cầghtin suy nghĩmjmemamk cảrjuf, mang giàcrlpy vàcrlpo rồyfvqi chạnnuay ra ngoàcrlpi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.