Thay Chị Lấy Chồng

Chương 14 : Còn giả bộ đơn thuần gì_

    trước sau   
Thấtebcy tôctdni khôctdnng nóbpcpi gìvidx, lựkkfpc trêvocpn bàqdiln tay củkkfpa Lýxhauqdilo Kiệyndnt càqdilng mạmrhxnh hơepfnn, dưflrgvxtwng nhưflrg muốflrgn bóbpcpp cằjapim củkkfpa tôctdni náohvbt ra, tôctdni đctdnau đctdnơepfnn, nhưflrgng vẫshmzn cắwttsn chặgmnrt môctdni, khôctdnng đctdnqexr cho mìvidxnh pháohvbt ra tiếovging.

xhauqdilo Kiệyndnt thấtebcy tôctdni khôctdnng nóbpcpi gìvidx, mớkuksi mởohvb lờvxtwi, “Tốflrgng Duyêvocpn Khanh, nóbpcpi cho tôctdni biếovgit, sao côctdnbpcp thểqexr lừiqena đctdnưflrgbpwoc chủkkfp nhàqdil họbwdf Tốflrgng, đctdnqexrqdiltebcy nóbpcpi thay cho côctdn!”

Sứjqodc trêvocpn tay củkkfpa ngưflrgvxtwi đctdnàqdiln ôctdnng càqdilng mạmrhxnh, cằjapim củkkfpa tôctdni đctdnãnkun chuyểqexrn từiqen bắwttst đctdnrknou đctdnau đctdnkuksn đctdnếovgin têvocpohvbi.

Cuốflrgi cùbhiwng, anh ấtebcy bỏcyly cằjapim tôctdni ra, bàqdiln tay lớkuksn nắwttsm lấtebcy eo tôctdni, sau đctdnóbpcp muốflrgn xéeyru bộbpwo đctdnxvij trêvocpn ngưflrgvxtwi tôctdni ra.

ctdni tứjqodc giậhbfrn vùbhiwng vẫshmzy, cuốflrgi cùbhiwng héeyrut lêvocpn mộbpwot tiếovging, “Điqeniqenng...”

xhauqdilo Kiệyndnt thấtebcy tôctdni lêvocpn tiếovging, nhưflrg thểqexrqdilng thêvocpm hứjqodng thúblnm, ngẩeyrung đctdnrknou ấtebcn núblnmt, giữyndna ghếovgi ngồxviji trưflrgkuksc vàqdil sau từiqen từiqen đctdnưflrga lêvocpn mộbpwot tấtebcm ngătrwdn màqdilu đctdnen...




Sau khi tấtebcm ngătrwdn hoàqdiln toàqdiln đctdnưflrga lêvocpn, phígmnra ghếovgi ngồxviji sau trởohvb thàqdilnh mộbpwot khôctdnng gian riêvocpng tưflrg.

xhauqdilo Kiệyndnt khôctdnng quan tâirkdm đctdnếovgin sựkkfp phảcabrn kháohvbng củkkfpa tôctdni, khôctdnng cóbpcp mộbpwot giớkuksi hạmrhxn nàqdilo, cứjqod thếovgi đctdni vàqdilo cơepfn thểqexrctdni.

Cuốflrgi cùbhiwng tôctdni đctdnau đctdnkuksn khôctdnng thểqexr kiềhbfrm chếovgiqdilvocpu lêvocpn.

Nhưflrgng đctdnbpwong táohvbc củkkfpa ngưflrgvxtwi đctdnàqdiln ôctdnng vẫshmzn khôctdnng dừiqenng lạmrhxi.

Bởohvbi vìvidx khôctdnng gian ghếovgi sau chậhbfrt hẹnjnap, anh ấtebcy nửbvzaa quỳnydm trêvocpn ghếovgi, cúblnmi xuốflrgng nhìvidxn tôctdni nóbpcpi, “Côctdn vắwttst óbpcpc suy nghĩcssb đctdnqexr Tốflrgng Tuyếovgit sửbvzaa hôctdnn ưflrgkuksc cho côctdn, chẳjsddng phảcabri làqdilvidxohvbi nàqdily sao?!”

ctdni đctdnau đctdnkuksn hígmnrt làqdiln khígmnr lạmrhxnh, cătrwdn bảcabrn khôctdnng thểqexr quan tâirkdm trảcabr lờvxtwi anh ấtebcy.

Chỉasqi muốflrgn anh ấtebcy mau chóbpcpng đctdni ra.

Nhưflrgng ngưflrgvxtwi đctdnàqdiln ôctdnng khôctdnng cóbpcp suy nghĩcssbtebcy, mộbpwot tay nắwttsm chặgmnrt tóbpcpc tôctdni, mắwttsng, “Còbngin giảcabr bộbpwo đctdnơepfnn thuầrknon gìvidx? Bâirkdy giờvxtw hốflrgi hậhbfrn rồxviji sao? Tôctdni nóbpcpi cho côctdn biếovgit, côctdn ngấtebcm ngầrknom mưflrgu tígmnrnh vớkuksi tôctdni, làqdilm tổjbafn thưflrgơepfnng Tiểqexru Minh, thìvidxvocpn biếovgit, ngàqdily hốflrgi hậhbfrn vẫshmzn còbngin chờvxtwohvb sau!”

Xe cứjqod thếovgi chạmrhxy, anh ấtebcy cứjqod thếovgiqdilm chuyệyndnn đctdnóbpcp dọbwdfc đctdnưflrgvxtwng.

Điqenbpwoi đctdnếovgin khi xe dừiqenng lạmrhxi, ngưflrgvxtwi đctdnàqdiln ôctdnng ấtebcy mớkuksi trúblnmt hếovgit ra.

Anh ấtebcy ngồxviji mộbpwot bêvocpn chỉasqinh sửbvzaa lạmrhxi quầrknon áohvbo, mởohvb cửbvzaa, nóbpcpi vớkuksi tôctdni, “Mau chóbpcpng kéeyruo quầrknon lêvocpn.”

ctdni mệyndnt mỏcylyi dựkkfpa vàqdilo sau lưflrgng ghếovgi, quay đctdnrknou lạmrhxi, nhậhbfrn ra ởohvbvocpn ngoàqdili cửbvzaa làqdil đctdnâirkdu...

Cụmrhxc dâirkdn chígmnrnh.




Lẽfqwbqdilo anh ấtebcy thựkkfpc sựkkfp muốflrgn đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn vớkuksi tôctdni?

Nhưflrgng tôctdni thựkkfpc sựkkfp sợbpwonkuni, tôctdni vẫshmzy tay, “Khôctdnng, khôctdnng, tôctdni khôctdnng đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn, tôctdni đctdni nóbpcpi vớkuksi bàqdil.”

ctdni thựkkfpc sựkkfp sợbpwonkuni, tôctdni sợbpwo sẽfqwb chếovgit trong tay anh ấtebcy, khi nãnkuny chúblnmng tôctdni đctdnãnkunqdilm chuyệyndnn màqdil vợbpwo chồxvijng nêvocpn làqdilm, nhưflrgng áohvbnh mắwttst anh ấtebcy nhìvidxn tôctdni, chỉasqibpcp thùbhiw hậhbfrn.

Sựkkfp thùbhiw hậhbfrn nàqdily, còbngin sâirkdu đctdnhbfrm hơepfnn đctdnêvocpm tâirkdn hôctdnn!

Nhưflrgng, anh ấtebcy cătrwdn bảcabrn khôctdnng cho tôctdni cơepfn hộbpwoi, cứjqod thếovgieyruo tôctdni ra khỏcylyi xe, lạmrhxnh lùbhiwng mỉasqia mai, “Côctdn xem nhàqdil họbwdfxhau chúblnmng tôctdni làqdilohvbi gìvidx? Mặgmnrc cho cáohvbc ngưflrgvxtwi đctdnjbafi đctdni đctdnjbafi lạmrhxi sao?”

Điqenxvij củkkfpa tôctdni vẫshmzn chưflrga chỉasqinh lạmrhxi, nếovgiu nhưflrg cứjqod thếovgi đctdni ra ngoàqdili, nhấtebct đctdntrwdnh sẽfqwb bịtrwd mọbwdfi ngưflrgvxtwi cưflrgvxtwi nhạmrhxo.

ctdni chỉasqibpcp thểqexr thỏcylya hiệyndnp, cầrknou xin, “Tôctdni đctdnătrwdng kígmnr, tôctdni đctdnătrwdng kígmnr, anh hãnkuny đctdnqexr cho tôctdni mặgmnrc đctdnxvij lạmrhxi!”

xhauqdilo Kiệyndnt nghe xong mớkuksi thảcabr tay ra.

ctdni ởohvb trong xe mặgmnrc lạmrhxi quầrknon áohvbo, sửbvzaa soạmrhxn lạmrhxi tóbpcpc rồxviji mớkuksi xuốflrgng xe.

Điqeni theo anh ấtebcy vàqdilo cụmrhxc dâirkdn chígmnrnh.

Điqenmrhxi sảcabrnh củkkfpa cụmrhxc dâirkdn chígmnrnh trốflrgng vắwttsng khôctdnng mộbpwot bóbpcpng ngưflrgvxtwi.

Trêvocpn chiếovgic bàqdiln làqdilm việyndnc ởohvb cửbvzaa, Lýxhauqdilo Kiệyndnt cầrknom ra mộbpwot xấtebcp tàqdili liệyndnu, nóbpcpi, “Kígmnr đctdni.”

Ngữyndn khígmnr củkkfpa anh ấtebcy làqdil mệyndnnh lệyndnnh, khôctdnng phảcabri đctdnang thưflrgơepfnng lưflrgbpwong vớkuksi tôctdni.




ctdni muốflrgn lậhbfrt xem nộbpwoi dung, nhưflrgng bịtrwd anh ấtebcy ngătrwdn cảcabrn, “Tốflrgng Duyêvocpn Khanh, côctdnvocpn hiểqexru cho rõirkd, khôctdnng phảcabri tôctdni muốflrgn cưflrgkuksi côctdn, làqdilctdn muốflrgn cưflrgkuksi tôctdni, côctdn chỉasqibpcp thểqexr tiếovgip nhậhbfrn.”

“Lýxhauqdilo Kiệyndnt, cóbpcp lẽfqwb anh đctdnãnkun đctdniềhbfru tra Tốflrgng Duyêvocpn Minh rồxviji, chịtrwd ta cătrwdn bảcabrn....”

Vốflrgn dĩcssbctdni muốflrgn nóbpcpi chuyệyndnn củkkfpa Tốflrgng Duyêvocpn Minh, nhưflrgng vừiqena mởohvb lờvxtwi, tay Lýxhauqdilo Kiệyndnt đctdnãnkun đctdnhbfrp “bịtrwdch” lêvocpn chiếovgic bàqdiln bêvocpn tay tôctdni!

Âqmcnm thanh rấtebct lớkuksn, làqdilm cho tôctdni sợbpwonkuni run rẩeyruy.

Anh ấtebcy nhìvidxn tôctdni cảcabrnh cáohvbo, “Nếovgiu nhưflrgctdn khôctdnng muốflrgn nhữyndnng đctdnjqoda trẻdxxq trong trạmrhxi trẻdxxq mồxvijctdni thựkkfpc sựkkfp khôctdnng còbngin chốflrgn đctdnqexr vềhbfr, vậhbfry thìvidx đctdniqenng nhiềhbfru lờvxtwi nữyndna!”

Lạmrhxi làqdil trạmrhxi trẻdxxq mồxvijctdni.

Điqenâirkdy thựkkfpc sựkkfpqdil đctdniểqexrm yếovgiu củkkfpa tôctdni.

ctdni khôctdnng còbngin cáohvbch nàqdilo kháohvbc màqdilgmnrvocpn mìvidxnh xuốflrgng.

Mặgmnrc dùbhiwctdni biếovgit rấtebct rõirkd, thỏcylya thuậhbfrn nuôctdni dưflrgmrhxng trưflrgkuksc kia liêvocpn quan đctdnếovgin đctdniềhbfru khoảcabrn kháohvbc nhấtebct đctdntrwdnh sẽfqwbohvb trong nàqdily.

Nhưflrgng tôctdni càqdilng hiểqexru rõirkd, Lýxhauqdilo Kiệyndnt mặgmnrc dùbhiwbpcpi sẽfqwb đctdnbpwong đctdnếovgin trạmrhxi trẻdxxq mồxvijctdni, nhưflrgng nhấtebct đctdntrwdnh sẽfqwb khôctdnng làqdilm chuyệyndnn đctdnóbpcp.

ctdni vừiqena kígmnr xong, Lýxhauqdilo Kiệyndnt đctdnãnkuneyruo tôctdni đctdni đctdnếovgin làqdilm giấtebcy chứjqodng nhậhbfrn kếovgit hôctdnn.

Sau khi chúblnmng tôctdni tiếovgin hàqdilnh xong hàqdilng loạmrhxt kiểqexrm tra chụmrhxp ảcabrnh, cuốflrgi cùbhiwng cũrknong ngồxviji ởohvbepfni đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn.

Anh nhâirkdn viêvocpn quan tâirkdm hỏcylyi han mấtebcy câirkdu, “Hai ngưflrgvxtwi xáohvbc nhậhbfrn muốflrgn đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn vàqdilo hôctdnm nay khôctdnng?”

“Hôctdnm nay khôctdnng thểqexr đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn sao?” Tôctdni hỏcylyi.

Anh nhâirkdn viêvocpn lắwttsc đctdnrknou, “Cũrknong khôctdnng phảcabri, màqdilqdilctdnm nay khôctdnng phảcabri ngàqdily đctdnnjnap.” Anh ta vừiqena nóbpcpi vừiqena nhìvidxn bốflrgn phígmnra, “Côctdn xem, hôctdnm nay ngay đctdnếovgin cảcabr ngưflrgvxtwi đctdnếovgin đctdnătrwdng kígmnr kếovgit hôctdnn cũrknong chẳjsddng cóbpcp.”

ctdni bỗohvbng nhiêvocpn cũrknong bătrwdn khoătrwdn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.