Thay Chị Lấy Chồng

Chương 111 : Anh ấy lấy ai, tôi cũng không làm phiền

    trước sau   
“Tôuxbfi?”

uxbfi cóztnoztnoi ngạqmvac nhiêayzdn.

“Chítbminh xápojkc, liêayzdn quan đpgdfếjyjtn anh hai nhàztvvuxbfi, Lýkgdoztvvo Kiệfcczt!” Ngôuxbf Tiếjyjtn An gậkxayt đpgdfkizou rấapbft nhanh.

muqxuxbfi cóztnoztnoi hiếjyjtu kỳauck, nhưkgling nhớhtcq tớhtcqi Khưkgliơztnong Thanh ghékizot hắrghkn ta nêayzdn vẫfaynn nóztnoi: “Bỏdxwh đpgdfi, tôuxbfi vàztvv anh ấapbfy khôuxbfng còmmbgn liêayzdn quan gìpojk đpgdfếjyjtn nhau nữuctqa cảkplk.”

Lầkizon nàztvvy làztvvuxbfi kékizoo Khưkgliơztnong Thanh bỏdxwh đpgdfi.

Nhưkgling Khưkgliơztnong Thanh lạqmvai đpgdfmbming sữuctqng lạqmvai nóztnoi: “Anh nóztnoi đpgdfi, làztvv chuyệfcczn gìpojk?”




Thấapbfy Khưkgliơztnong Thanh dao đpgdffaynng, Ngôuxbf Tiếjyjtn An lạqmvai cóztno voi đpgdfòmmbgi tiềrwhnn nhưkglihtcqn màztvvy lêayzdn: “He, đpgdfâeexly làztvvtbmi mậkxayt củhtcqa gia đpgdfìpojknh anh đpgdfapbfy. Em muốffifn biếjyjtt thìpojk chítbmi ítbmit phảkplki dùmuqxng têayzdn đpgdfcxql trao đpgdffayni.”

Hắrghkn ta ngừazpqng mộfaynt lúhqdxc rồniisi bổfayn sung mộfaynt câeexlu: “Còmmbgn sốffif đpgdfiệfcczn thoạqmvai nữuctqa.”

“…”

Khưkgliơztnong Thanh nghe xong chỉrkpq liếjyjtc mắrghkt khinh thưkglisfbcng mộfaynt cápojki.

uxbfi kékizoo Khưkgliơztnong Thanh bỏdxwh đpgdfi: “Khôuxbfng cầkizon đpgdfâeexlu, tôuxbfi khôuxbfng còmmbgn muốffifn biếjyjtt tin tứmbmic gìpojk vềrwhn anh ấapbfy nữuctqa rồniisi.”

Khưkgliơztnong Thanh bấapbft đpgdffaynng.

hqdxc nàztvvy, ngưkglisfbci đpgdffnakp mặrwhnt giảkplkayzdn cạqmvanh Ngôuxbf Tiếjyjtn An cuốffifi cùmuqxng đpgdfãwcgu khôuxbfng thểcxql nhìpojkn tiếjyjtp đpgdfưkglimuqxc nữuctqa, côuxbf ta chỉrkpqztvvo Khưkgliơztnong Thanh mắrghkng: “Mộfaynt ngưkglisfbci phụsapc nữuctq nhưkgliuxbf sao lạqmvai cóztno nhiềrwhnu thủhtcq đpgdfoạqmvan vậkxayy hảkplk? Lạqmvai còmmbgn lạqmvat mềrwhnm buộfaync chặrwhnt nữuctqa, đpgdfưkglimuqxc cậkxayu Ngôuxbf xin sốffif đpgdfiệfcczn thoạqmvai làztvv diễdodkm phúhqdxc củhtcqa côuxbf đpgdfapbfy!”

uxbf ta nóztnoi xong lạqmvai kékizoo lấapbfy cápojknh tay củhtcqa Ngôuxbf Tiếjyjtn An nũpojkng nịpmlnu: “Cậkxayu Ngôuxbf, anh xem côuxbfpojki nàztvvy khôuxbfng nểcxql mặrwhnt anh gìpojk cảkplk, còmmbgn khôuxbfng ngoan bằuzexng mộfaynt phầkizon nghìpojkn củhtcqa em nữuctqa. Chúhqdxng mìpojknh đpgdfi đpgdfi.”

Khưkgliơztnong Thanh nhìpojkn côuxbfpojki đpgdfóztno mộfaynt cápojki, dưkglisfbcng nhưkgliuxbfapbfy do dựtdvh mộfaynt lúhqdxc rồniisi rúhqdxt mộfaynt cápojki danh thiếjyjtp từazpq trong túhqdxi xápojkch ra đpgdfưkglia cho Ngôuxbf Tiếjyjtn An: “Anh nóztnoi đpgdfi.”

uxbfpojki mặrwhnt giảkplk đpgdfóztno lậkxayp tứmbmic sốffift sắrghkng!

uxbf ta cũpojkng nhìpojkn ra sựtdvh hứmbming thúhqdx củhtcqa Ngôuxbf Tiếjyjtn An hoàztvvn toàztvvn khôuxbfng đpgdfrwhnt lêayzdn ngưkglisfbci mìpojknh, bâeexly giờsfbc Khưkgliơztnong Thanh đpgdfưkglia danh thiếjyjtp cho hắrghkn rồniisi, khôuxbfng phảkplki côuxbf ta đpgdfãwcgu hoàztvvn toàztvvn hếjyjtt vai sao?

Ngôuxbf Tiếjyjtn An quảkplk thựtdvhc khôuxbfng còmmbgn chúhqdx ýkgdo đpgdfếjyjtn côuxbf ta nữuctqa.

Sau khi cầkizom lấapbfy tấapbfm danh thiếjyjtp, Ngôuxbf Tiếjyjtn An cẩxxqnn thậkxayn xem mộfaynt lưkglimuqxt rồniisi cưkglisfbci thỏdxwha mãwcgun: “Tiếjyjtp viêayzdn hàztvvng khôuxbfng àztvv? Khôuxbfng tệfccz.”




“Cóztno thểcxqlztnoi rồniisi chứmbmi.”

Khưkgliơztnong Thanh hỏdxwhi hắrghkn.

Ngôuxbf Tiếjyjtn An nhìpojkn ngóztno xung quanh: “Ởbvds đpgdfâeexly đpgdfôuxbfng ngưkglisfbci, bêayzdn cạqmvanh cóztno mộfaynt quápojkn càztvv phêayzdpojkng đpgdfưkglimuqxc. Anh cóztno thẻkxay VIP ởsphs đpgdfóztno, chi bằuzexng chúhqdxng ta qua đpgdfóztno ngồniisi vừazpqa uốffifng càztvv phêayzd vừazpqa nóztnoi chuyệfcczn đpgdfi?”

“Khôuxbfng cầkizon đpgdfâeexlu.”

“Đpojkưkglimuqxc.”

uxbfi vàztvv Khưkgliơztnong Thanh cùmuqxng nóztnoi nhưkgling đpgdfápojkp ápojkn lạqmvai khápojkc nhau.

“Đpojkưkglimuqxc, đpgdfi thôuxbfi!” Ngôuxbf Tiếjyjtn An tựtdvh đpgdffaynng loạqmvai bỏdxwheexlu nóztnoi củhtcqa tôuxbfi.

Ngưkglisfbci đpgdffnakp mặrwhnt giảkplk đpgdfóztno thấapbfy Ngôuxbf Tiếjyjtn An muốffifn dẫfaynn chúhqdxng tôuxbfi đpgdfi thìpojkztnoztnoi nóztnong nảkplky: “Vậkxayy còmmbgn em thìpojk sao? Em cũpojkng muốffifn đpgdfi!”

hqdxc nàztvvy Ngôuxbf Tiếjyjtn An cuốffifi cùmuqxng cũpojkng lộfayn ra vẻkxay mấapbft kiêayzdn nhẫfaynn, hắrghkn rúhqdxt cápojknh tay mìpojknh từazpq hai tay củhtcqa côuxbfpojki đpgdfóztno ra, rồniisi nhìpojkn nhâeexln viêayzdn bápojkn hàztvvng trêayzdn quầkizoy ban nãwcguy nóztnoi: “Góztnoi hếjyjtt mấapbfy bộfayn đpgdfniisztvvuxbfapbfy vừazpqa thửzypm ban nãwcguy lạqmvai.”

Ngưkglisfbci đpgdffnakp mặrwhnt giảkplkkglisphsng Ngôuxbf Tiếjyjtn An muốffifn đpgdfưkglia côuxbf ta đpgdfi theo nêayzdn mỉrkpqm cưkglisfbci ngọjbakt ngàztvvo: “Em biếjyjtt cậkxayu Ngôuxbf sẽxrtk khôuxbfng bỏdxwh em lạqmvai màztvv.”

uxbf ta vừazpqa dứmbmit lờsfbci thìpojk Ngôuxbf Tiếjyjtn An đpgdfãwcguztnoi tiếjyjtp: “Côuxbf cầkizom mấapbfy bộfayn đpgdfniis rồniisi đpgdfi đpgdfi, nếjyjtu khôuxbfng tôuxbfi khôuxbfng trảkplk tiềrwhnn quầkizon ápojko cho côuxbf nữuctqa đpgdfâeexlu.”

Ngưkglisfbci đpgdffnakp mặrwhnt giảkplk ngâeexly ra, nhưkgling côuxbf ta cũpojkng khôuxbfng ngốffifc.

muqx trong mắrghkt côuxbf ta cựtdvhc kỳauck khôuxbfng cam tâeexlm, ápojknh mắrghkt côuxbf ta nhìpojkn Khưkgliơztnong Thanh đpgdfkizoy đpgdfffif kỵsphsztvv ganh ghékizot. Nhưkgling côuxbf ta vẫfaynn lựtdvha chọjbakn bỏdxwh đpgdfi.




Trưkglihtcqc lúhqdxc đpgdfi, côuxbf ta vẫfaynn lưkgliu luyếjyjtn khôuxbfng rờsfbci nhìpojkn Ngôuxbf Tiếjyjtn An rồniisi thúhqdxt thítbmit nóztnoi: “Cậkxayu Ngôuxbf, ngưkglisfbci ta đpgdfmuqxi anh liêayzdn lạqmvac lạqmvai nhékizo.”

Ngôuxbf Tiếjyjtn An chẳejstng thèjsrzm nhìpojkn côuxbf ta đpgdfếjyjtn mộfaynt cápojki.

Hắrghkn dẫfaynn chúhqdxng tôuxbfi đpgdfếjyjtn quápojkn càztvv phêayzd.

muqxng thẻkxay VIP củhtcqa hắrghkn ta, chúhqdxng tôuxbfi ngồniisi trong mộfaynt phòmmbgng riêayzdng trêayzdn tầkizong hai.

Sau đpgdfóztno đpgdfcxql nịpmlnnh nọjbakt Khưkgliơztnong Thanh, Ngôuxbf Tiếjyjtn An chủhtcq đpgdffaynng giớhtcqi thiệfcczu vớhtcqi chúhqdxng tôuxbfi vềrwhn bảkplkng hiệfcczu củhtcqa chỗucgmztvvy, càztvv phêayzd Jamaica Blue Mountian, tiếjyjtp theo làztvv đpgdfếjyjtn đpgdfejstng cấapbfp củhtcqa câeexly càztvv phêayzd. Hắrghkn ta thao thao bấapbft tuyệfcczt khôuxbfng ngừazpqng.

Khưkgliơztnong Thanh nghe xong chỉrkpqztnoi bốffifn chữuctq: “Mocha, cảkplkm ơztnon.”

Ngôuxbf Tiếjyjtn An cóztnoztnoi lúhqdxng túhqdxng, hắrghkn lạqmvai hỏdxwhi tôuxbfi.

uxbfi lắrghkc lắrghkc đpgdfkizou: “Bìpojknh thưkglisfbcng tôuxbfi khôuxbfng hay uốffifng càztvv phêayzd, cho tôuxbfi hồniisng tràztvvztvv đpgdfưkglimuqxc rồniisi.”

Cuốffifi cùmuqxng Ngôuxbf Tiếjyjtn An cũpojkng khôuxbfng gọjbaki loạqmvai càztvv phêayzdztvv hắrghkn giớhtcqi thiệfcczu, màztvv chọjbakn càztvv phêayzd mocha giốffifng Khưkgliơztnong Thanh.

Đpojkmuqxi nhâeexln viêayzdn phụsapcc vụsapc đpgdfi ra ngoàztvvi, Khưkgliơztnong Thanh hỏdxwhi: “Anh nóztnoi đpgdfi, cóztno chuyệfcczn gìpojk?”

Ngôuxbf Tiếjyjtn An nhìpojkn tôuxbfi rồniisi nóztnoi: “Cóztno khảkplkmsgtng anh tôuxbfi sẽxrtk khôuxbfng kếjyjtt hôuxbfn vớhtcqi chịpmlnuxbf nữuctqa.”

uxbfi vốffifn khôuxbfng ngạqmvac nhiêayzdn vớhtcqi lờsfbci nóztnoi củhtcqa hắrghkn, màztvvmmbgn bổfayn sung thêayzdm mộfaynt câeexlu: “Tin tứmbmic củhtcqa anh lạqmvac hậkxayu rồniisi, Tốffifng Duyêayzdn Minh đpgdfãwcgu mang thai.”

“Tôuxbfi biếjyjtt.” Mặrwhnt Ngôuxbf Tiếjyjtn An vêayzdnh lêayzdn: “Khôuxbfng phảkplki tôuxbfi đpgdfãwcguztnoi làztvv nhữuctqng chuyệfcczn củhtcqa anh hai dưkglisfbcng nhưkgliuxbfi đpgdfrwhnu biếjyjtt hếjyjtt hay sao.”




“Thếjyjt sao lạqmvai khôuxbfng kếjyjtt hôuxbfn cho đpgdfưkglimuqxc?” Khưkgliơztnong Thanh hỏdxwhi giúhqdxp tôuxbfi.

Sau đpgdfóztno, Ngôuxbf Tiếjyjtn An bắrghkt đpgdfkizou nóztnoi khôuxbfng ngớhtcqt.

pojki chítbminh làztvv ngàztvvy trưkglihtcqc vìpojk mẫfaynu trang phụsapcc màztvv Tốffifng Duyêayzdn Minh thiếjyjtt kếjyjt đpgdfưkglimuqxc trong giớhtcqi hếjyjtt mựtdvhc khen ngợmuqxi, Lýkgdo Nam Hàztvvo cảkplkm thấapbfy chịpmln ta rấapbft cóztnomsgtng lựtdvhc. Cho nêayzdn chuyệfcczn kếjyjtt hôuxbfn nàztvvy dùmuqx khápojk hoang đpgdfưkglisfbcng, nhưkgling ôuxbfng vẫfaynn chấapbfp nhậkxayn.

Kếjyjtt quảkplkuxbfi tung chuyệfcczn đpgdfqmvao nhápojki củhtcqa Tốffifng Duyêayzdn Minh ra.

Thêayzdm nguyêayzdn nhâeexln cápojki chếjyjtt củhtcqa nhàztvv thiếjyjtt kếjyjt Trầkizon Linh đpgdfưkglimuqxc phơztnoi bàztvvy, cóztnoxxqnn tìpojknh khápojkc. Lúhqdxc cảkplknh sápojkt đpgdfiềrwhnu tra hìpojknh nhưkglipojkng cóztno chúhqdxt liêayzdn quan đpgdfếjyjtn Tốffifng Duyêayzdn Minh.

Dẫfaynn đpgdfếjyjtn ấapbfn tưkglimuqxng củhtcqa Lýkgdo Nam Hàztvvo vớhtcqi Tốffifng Duyêayzdn Minh từazpq tốffift chuyểcxqln thàztvvnh cựtdvhc xấapbfu.

eexly giờsfbckgdo Nam Hàztvvo đpgdfang tìpojkm cho Lýkgdoztvvo Kiệfcczt mộfaynt mốffifi khápojkc rồniisi.

“…” Nghe xong tôuxbfi trầkizom mặrwhnc mấapbfy phúhqdxt mớhtcqi nóztnoi: “Rấapbft tốffift.”

“Hảkplk?”

Ngôuxbf Tiếjyjtn An khôuxbfng dápojkm tin vàztvvo phảkplkn ứmbming củhtcqa tôuxbfi: “Khôuxbfng phảkplki côuxbf vớhtcqi anh tôuxbfi yêayzdu nhau đpgdfếjyjtn chếjyjtt đpgdfi sốffifng lạqmvai àztvv? Sao nghe thấapbfy tin tứmbmic nàztvvy côuxbf lạqmvai chẳejstng bấapbft ngờsfbc tẹfnako nàztvvo thếjyjt?”

“Ai bảkplko hai ngưkglisfbci họjbakayzdu nhau đpgdfếjyjtn chếjyjtt đpgdfi sốffifng lạqmvai.” Tôuxbfi chưkglia nóztnoi gìpojk, Khưkgliơztnong Thanh đpgdfãwcgu giàztvvnh nóztnoi trưkglihtcqc: “Còmmbgn khôuxbfng phảkplki làztvv anh hai nhàztvv anh mặrwhnt dàztvvy màztvvy dạqmvan bápojkm lấapbfy Duyêayzdn Khanhsao!”

“Đpojkazpqng nóztnoi linh tinh!” Nghe thấapbfy Khưkgliơztnong Thanh nóztnoi nhưkgli vậkxayy, Ngôuxbf Tiếjyjtn An cũpojkng khôuxbfng còmmbgn vui vẻkxay nữuctqa: “Anh tôuxbfi ưkgliu túhqdx nhưkgli vậkxayy, đpgdfazpqng nóztnoi làztvvxqypnh An, nhữuctqng ngưkglisfbci muốffifn gảkplk cho anh ấapbfy trong cảkplkkglihtcqc nàztvvy màztvv xếjyjtp hàztvvng thìpojkztno thểcxql xếjyjtp từazpq đpgdfâeexly đpgdfếjyjtn Paris đpgdfapbfy!”

“Vậkxayy thìpojk quápojk tốffift rồniisi.” Tôuxbfi biếjyjtt Khưkgliơztnong Thanh muốffifn nóztnoi thay cho tôuxbfi, nhưkgling tôuxbfi đpgdfãwcgu giàztvvnh nóztnoi trưkglihtcqc: “Phiềrwhnn anh mau chóztnong chuyểcxqln lờsfbci cho anh ấapbfy, đpgdfazpqng cóztno đpgdfếjyjtn quấapbfn quítbmit lấapbfy tôuxbfi nữuctqa.”




“Nóztnoi hay đpgdfapbfy!”

Khưkgliơztnong Thanh đpgdfkxayp bàztvvn mộfaynt cápojki rồniisi kékizoo tôuxbfi bỏdxwh đpgdfi.

Nhìpojkn làztvv biếjyjtt Ngôuxbf Tiếjyjtn An rấapbft sùmuqxng bápojki Lýkgdoztvvo Kiệfcczt, bâeexly giờsfbc nghe chúhqdxng tôuxbfi nóztnoi nhưkgli vậkxayy chắrghkc hắrghkn ta đpgdfang tứmbmic đpgdfayzdn lêayzdn rồniisi, nêayzdn khôuxbfng đpgdfuổfayni theo nữuctqa.

Chúhqdxng tôuxbfi bưkglihtcqc ra khỏdxwhi quápojkn càztvv phêayzd, Khưkgliơztnong Thanh nhìpojkn tôuxbfi mộfaynt cápojki: “Em thấapbfy sao?”

“Rấapbft tốffift, em đpgdfưkglimuqxc giảkplki thoápojkt rồniisi.”

uxbfi khôuxbfng chúhqdxt do dựtdvh thốffift lêayzdn mộfaynt câeexlu.

“Đpojkazpqng tựtdvh lừazpqa mìpojknh dốffifi ngưkglisfbci.”

“Đpojkâeexlu cóztno đpgdfâeexlu.” Tôuxbfi cụsapcp mắrghkt xuốffifng trầkizom mặrwhnc mộfaynt lúhqdxc: “Thậkxayt ra bâeexly giờsfbc em ởsphsayzdn cạqmvanh anh ấapbfy cũpojkng chỉrkpqztvv muốffifn bápojko thùmuqx Tốffifng Duyêayzdn Minh thôuxbfi, chỉrkpq cầkizon anh ấapbfy khôuxbfng lấapbfy Tốffifng Duyêayzdn Minh thìpojkkglihtcqi ai em cũpojkng khôuxbfng làztvvm phiềrwhnn vàztvv em cũpojkng sẽxrtk vạqmvach rõtxzh ranh giớhtcqi vớhtcqi anh ấapbfy.”

“Nếjyjtu anh ta cứmbmi quấapbfn lấapbfy em khôuxbfng buôuxbfng thìpojk sao?”

“… Anh ấapbfy sẽxrtk khôuxbfng làztvvm thếjyjt đpgdfâeexlu.”

Đpojkếjyjtn tôuxbfi cũpojkng khôuxbfng chắrghkc chắrghkn lắrghkm.

Nhưkgling gầkizon đpgdfâeexly Lýkgdoztvvo Kiệfcczt khôuxbfng hềrwhn liêayzdn lạqmvac vớhtcqi tôuxbfi, khôuxbfng phảkplki làztvv anh đpgdfãwcgu quyếjyjtt đpgdfpmlnnh từazpq bỏdxwh rồniisi sao? Dùmuqx mộfaynt thờsfbci gian dàztvvi lúhqdxc trưkglihtcqc anh luôuxbfn ởsphs trưkglihtcqc cổfaynng côuxbfng ty chờsfbcuxbfi.

uxbfm đpgdfóztnouxbfi vàztvv Khưkgliơztnong Thanh đpgdfi đpgdfếjyjtn mộfaynt trung tâeexlm thưkgliơztnong mạqmvai khápojkc mua quầkizon ápojko vàztvv ămsgtn tốffifi.

Khoảkplkng hơztnon chítbmin giờsfbc tốffifi, chúhqdxng tôuxbfi mớhtcqi ai vềrwhn nhàztvv nấapbfy.

Vềrwhn đpgdfếjyjtn nhàztvv, tôuxbfi thu dọjbakn phòmmbgng mộfaynt chúhqdxt. Trưkglihtcqc lúhqdxc đpgdfi ngủhtcq, tôuxbfi lấapbfy lọjbak mỹmuqx phẩxxqnm dưkgliniisng da màztvv Khưkgliơztnong Thanh giớhtcqi thiệfcczu ra, đpgdfang chuẩxxqnn bịpmln thoa lêayzdn da theo lờsfbci chỉrkpq dẫfaynn củhtcqa nhâeexln viêayzdn spa hôuxbfm nay.

“Cộfaync cộfaync cộfaync.”

Mộfaynt tràztvvng tiếjyjtng gõtxzh cửzypma từazpqayzdn ngoàztvvi truyềrwhnn vàztvvo.

Trápojki tim tôuxbfi đpgdffaynt nhiêayzdn hơztnoi cămsgtng thẳejstng.

Trong đpgdfkizou chỉrkpqztno thểcxql nghĩxqyp đpgdfếjyjtn mộfaynt ngưkglisfbci…

“Cộfaync cộfaync cộfaync.”

Tiếjyjtng gõtxzh cửzypma lạqmvai vang lêayzdn lầkizon nữuctqa.

Rấapbft khẽxrtk.

hqdxc tôuxbfi đpgdfang phâeexln vâeexln khôuxbfng biếjyjtt cóztnoayzdn trảkplk lờsfbci hay khôuxbfng thìpojk nghe thấapbfy ngưkglisfbci bêayzdn ngoàztvvi nóztnoi: “Côuxbfztno nhàztvv khôuxbfng? Tôuxbfi làztvvkgdo Trọjbakng Mạqmvanh.”

Biếjyjtt làztvv anh ta, trápojki tim tôuxbfi khôuxbfng khỏdxwhi trùmuqxng xuốffifng.

Mởsphs cửzypma ra, tôuxbfi nhìpojkn thấapbfy Lýkgdo Trọjbakng Mạqmvanh đpgdfang mặrwhnc mộfaynt thâeexln đpgdfniissphs nhàztvv. Mộfaynt châeexln anh ta giẫfaynm lêayzdn mặrwhnt đpgdfapbft, còmmbgn mộfaynt châeexln thìpojk khẽxrtk chạqmvam xuốffifng nhưkgli khôuxbfng dùmuqxng lựtdvhc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.