Thay Chị Lấy Chồng

Chương 103 : Chuyện hèn hạ như vậy, anh không làm được

    trước sau   
abesnzuzo Kiệyqcat nhìkriin thấxrgoy tôecdci, rõndyvnzuzng cảbalrm thấxrgoy sửsyeang sốupmdt.

“Anh đvvkbang nóhmydi chuyệyqcan đvvkbiệyqcan thoạmbmui vớdgbvi ai vậjxcpy?”

nzuzo giờxbmy phúvvkbt nànzuzy, tôecdci khôecdcng nghĩmnnv đvvkbếlbqfn nhữbsdlng chuyệyqcan kháyblxc, mànzuz chỉcjbf cảbalrm thấxrgoy Lýabesnzuzo Kiệyqcat đvvkbang nóhmydi đvvkbếlbqfn việyqcac củvznua mẹvcguvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuz.

“Côecdcxrgoy” mànzuz anh ấxrgoy vừogefa nhắmoekc tớdgbvi, dưvbbmdgbvi con mắmoekt củvznua tôecdci chíecdcnh lànzuz bảbalrn thâhnkyn mìkriinh.

Ngay cảbalr muốupmdn giảbalr vờxbmynzuzm ra dáyblxng vẻmoek nhưvbbm chẳbsdlng cóhmyd chuyệyqcan gìkrii xảbalry ra, cũnzuzng khôecdcng đvvkbưvbbmmnnvc nữbsdla.

“Khôecdcng cóhmyd việyqcac gìkrii, lànzuz chuyệyqcan củvznua côecdcng ty ấxrgoy mànzuz.” Lýabesnzuzo Kiệyqcat thậjxcpt sựkriinzuz mộxbmyt diễvznun viêbxxwn giỏsgzdi.




Vẻmoek mặvcgut củvznua anh ấxrgoy ngay lậjxcpp tứsgzdc khôecdci phụxrgoc vẻmoekkriinh tĩmnnvnh, khoésyhjecdci nhếlbqfch lêbxxwn lộxbmy ra nụxrgovbbmxbmyi yếlbqfu ớdgbvt, đvvkbi vềdcnn phíecdca tôecdci.

ecdci lùylzai vềdcnn sau mộxbmyt bưvbbmdgbvc, ngẫlapjm lạmbmui ban ngànzuzy mìkriinh còdzmwn tin tưvbbmmnnvng anh ấxrgoy, rõndyvnzuzng chứsgzdng cứsgzdecdcylzang xáyblxc thựkriic, mànzuz vẫlapjn muốupmdn nghĩmnnvyblxch bànzuzo chữbsdla cho anh ấxrgoy, hếlbqft thảbalry đvvkbdcnnu thựkriic nựkriic cưvbbmxbmyi!

ecdci ngẩjscyng đvvkbsyeau nhìkriin Lýabesnzuzo Kiệyqcat, trưvbbmng ra vẻmoek mặvcgut tựkriikriinh cũnzuzng cảbalrm thấxrgoy lạmbmunh lùylzang, rồlapji gằkxaen từogefng chữbsdl, “Lýabesnzuzo Kiệyqcat, hiệyqcan tạmbmui em đvvkbãupmdmnnvbxxwn cạmbmunh anh rồlapji, nếlbqfu nhưvbbm anh hậjxcpn em, thìkrii chúvvkbng ta cóhmyd thểppnuylzang xuốupmdng đvvkbflpca ngụxrgoc, sau nànzuzy đvvkbogefng lànzuzm liêbxxwn luỵjhgz đvvkbếlbqfn ngưvbbmxbmyi vôecdc tộxbmyi nữbsdla.”

hmydi xong, xoay ngưvbbmxbmyi đvvkbflpcnh đvvkbi.

abesnzuzo Kiệyqcat késyhjo tôecdci lạmbmui, vẻmoek mặvcgut nghiêbxxwm túvvkbc, “Cóhmyd chuyệyqcan gìkrii vậjxcpy? Trưvbbmdgbvc đvvkbóhmyd chẳbsdlng phảbalri vẫlapjn ổvcgun hay sao?”

“Lýabesnzuzo Kiệyqcat, khôecdcng phảbalri anh hỏsgzdi tạmbmui sao em khôecdcng đvvkbi cùylzang Lưvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuz sao? Bâhnkyy giờxbmy em cóhmyd thểppnuhmydi cho anh biếlbqft, lànzuz bởmnnvi vìkrii mẹvcguvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuz đvvkbxbmyt nhiêbxxwn bịflpcecdcng ty đvvkbuổvcgui việyqcac, mànzuz con trai bànzuz lạmbmui muốupmdn ra nưvbbmdgbvc ngoànzuzi vớdgbvi em, bànzuz khôecdcng chịflpcu đvvkbkriing nổvcgui áyblxp lựkriic mànzuz tựkriiyblxt, nêbxxwn bọcjbfn em mớdgbvi khôecdcng đvvkbi đvvkbưvbbmmnnvc.”

Vốupmdn chuyệyqcan nànzuzy tôecdci khôecdcng muốupmdn nóhmydi cho Lýabesnzuzo Kiệyqcat biếlbqft, thếlbqf nhưvbbmng bâhnkyy giờxbmy, khôecdcng nóhmydi cũnzuzng khôecdcng đvvkbưvbbmmnnvc.

abesnzuzo Kiệyqcat đvvkbsgzdng nguyêbxxwn tạmbmui chỗsiax, con mắmoekt thâhnkym thuýabeskriim tòdzmwi nghiêbxxwn cứsgzdu mànzuz nhìkriin tôecdci, giốupmdng nhưvbbmhmyd mộxbmyt tia tổvcgun thưvbbmơjrjlng xẹvcgut qua, lôecdcng mànzuzy anh ấxrgoy nhíecdcu sâhnkyu, hỏsgzdi tôecdci, “Em nghi ngờxbmynzuz do anh lànzuzm?”

“Nếlbqfu khôecdcng thìkriinzuz ai?”

abesnzuzo Kiệyqcat nghe xong câhnkyu hỏsgzdi củvznua tôecdci, vẻmoek mặvcgut bấxrgot đvvkbmoekc dĩmnnv, từogefng chữbsdl từogefng câhnkyu nóhmydi vớdgbvi tôecdci, “Nếlbqfu anh khôecdcng muốupmdn đvvkbppnu hai ngưvbbmxbmyi đvvkbi thìkrii chỉcjbf cầsyean mộxbmyt cúvvkb đvvkbiệyqcan thoạmbmui, dùylzanzuz visa củvznua nưvbbmdgbvc nànzuzo cảbalr hai cũnzuzng khôecdcng lo liệyqcau đvvkbưvbbmmnnvc, anh còdzmwn cầsyean phảbalri hao tâhnkym tổvcgun sứsgzdc ra tay vớdgbvi mẹvcgu cậjxcpu ta hay sao? Hơjrjln nữbsdla chuyệyqcan hèabesn hạmbmu nhưvbbm vậjxcpy, anh khôecdcng lànzuzm đvvkbưvbbmmnnvc.”

ecdci cóhmyd chúvvkbt do dựkrii.

Bởmnnvi anh ấxrgoy nóhmydi khôecdcng sai.

abesnzuzo Kiệyqcat nhìkriin tôecdci, biếlbqft tôecdci chưvbbma tin lắmoekm, lạmbmunh lùylzang nóhmydi mộxbmyt câhnkyu, “Lúvvkbc ấxrgoy anh đvvkbãupmd quyếlbqft đvvkbflpcnh sẽsvmt đvvkbppnu em đvvkbi, chưvbbma từogefng lànzuzm ra bấxrgot cứsgzd chuyệyqcan dưvbbm thừogefa nànzuzo, tin hay khôecdcng thìkrii tuỳfjhi em.”




hmydi xong, anh ấxrgoy thay mộxbmyt bộxbmy quầsyean áyblxo thưvbbmxbmyng ngànzuzy rồlapji ra ngoànzuzi.

Khôecdcng nóhmydi vớdgbvi tôecdci nhiềdcnnu thêbxxwm dùylza chỉcjbfnzuz mộxbmyt câhnkyu.

ecdci đvvkbsgzdng ởmnnv đvvkbóhmyd, nhìkriin căouden phòdzmwng trốupmdng rỗsiaxng, nhấxrgot thờxbmyi cóhmyd chúvvkbt khôecdcng biếlbqft phảbalri lànzuzm sao.

hmyd phảbalri tôecdci lạmbmui sai rồlapji khôecdcng?

ecdci đvvkbi tớdgbvi bệyqca cửsyeaa sổvcgujrjli Lýabesnzuzo Kiệyqcat vừogefa nghe đvvkbiệyqcan thoạmbmui, thấxrgoy khung cảbalrnh nhànzuz nhànzuz đvvkbupmdt đvvkbèabesn trưvbbmdgbvc mắmoekt, trong chốupmdc láyblxt lạmbmui cảbalrm thấxrgoy buồlapjn bãupmdecdc cớdgbv.

ecdci cầsyeam di đvvkbxbmyng lêbxxwn, tìkriim tớdgbvi mộxbmyt dãupmdy sốupmd, gọcjbfi đvvkbiệyqcan thoạmbmui cho Khưvbbmơjrjlng Thanh.

May mànzuz, đvvkbiệyqcan thoạmbmui củvznua chịflpcxrgoy vẫlapjn kếlbqft nốupmdi đvvkbưvbbmmnnvc.

Vừogefa nghe máyblxy chịflpcxrgoy đvvkbãupmd hỏsgzdi tôecdci, “Khôecdcng cóhmyd việyqcac khôecdcng lêbxxwn đvvkbiệyqcan Tam Bảbalro (khôecdcng cóhmyd việyqcac sẽsvmt khôecdcng xuấxrgot hiệyqcan), nóhmydi đvvkbi, em lạmbmui cóhmyd vấxrgon đvvkbdcnnkrii?”

“Khưvbbmơjrjlng Thanh, chịflpc đvvkbang ởmnnv đvvkbâhnkyu? Ởgsnjmnnvnh An sao? Em muốupmdn tìkriim chịflpchmydi chuyệyqcan mộxbmyt chúvvkbt.”

Hiệyqcan tạmbmui nghi hoặvcguc củvznua tôecdci đvvkbãupmd khôecdcng còdzmwn lànzuz chuyệyqcan cóhmyd thểppnuhmydi rõndyv chỉcjbf vớdgbvi vànzuzi ba câhnkyu qua đvvkbiệyqcan thoạmbmui nữbsdla rồlapji.

“Chịflpc đvvkbang ởmnnv nhànzuz, mớdgbvi trởmnnv vềdcnn hồlapji chiềdcnnu, em tìkriim tớdgbvi vừogefa đvvkbúvvkbng lúvvkbc, nấxrgou cơjrjlm giúvvkbp chịflpc đvvkbi, hìkriikrii.”

Khưvbbmơjrjlng Thanh vui vẻmoekhmydi.

ecdci quay đvvkbsyeau nhìkriin thoáyblxng qua chiếlbqfc đvvkblapjng hồlapj quảbalr lắmoekc to đvvkbvcgut ởmnnv phòdzmwng kháyblxch, đvvkbãupmdjrjln 9 giờxbmy rồlapji.




“Muộxbmyn thếlbqfnzuzy mànzuzdzmwn chưvbbma ăouden cơjrjlm? Khôecdcng tốupmdt cho dạmbmunzuzy đvvkbâhnkyu.” Tôecdci khôecdcng nhịflpcn đvvkbưvbbmmnnvc mànzuz bảbalro.

“Dạmbmu dạmbmu dạmbmu, mau tớdgbvi đvvkbâhnkyy đvvkbi, bésyhjbxxwu.”

hmydi xong, Khưvbbmơjrjlng Thanh bèabesn hưvbbmdgbvng vềdcnn phíecdca đvvkbiệyqcan thoạmbmui “Muah~” mộxbmyt cáyblxi.

ecdci ngồlapji xe khoảbalrng nửsyeaa giờxbmy đvvkbãupmd tớdgbvi nhànzuz Khưvbbmơjrjlng Thanh.

Nhànzuz chịflpcxrgoy vẫlapjn bừogefa bộxbmyn nhưvbbm trưvbbmdgbvc đvvkbâhnkyy.

Chẳbsdlng qua lầsyean nànzuzy tôecdci khôecdcng thu dọcjbfn mànzuz trưvbbmdgbvc tiêbxxwn vànzuzo nhànzuz bếlbqfp nấxrgou cơjrjlm giúvvkbp chịflpcxrgoy. Nhưvbbmng lúvvkbc mởmnnv tủvznu lạmbmunh, tôecdci ngửsyeai thấxrgoy mùylzai hôecdci thốupmdi củvznua thứsgzdc ăouden vànzuzvbbmdgbvc đvvkbcjbfng bêbxxwn trong tủvznu lạmbmunh sắmoekp chảbalry ra tớdgbvi nơjrjli.

ecdci nghiêbxxwng đvvkbsyeau nhìkriin thoáyblxng qua phíecdcch cắmoekm bêbxxwn cạmbmunh, phíecdcch cắmoekm đvvkbáyblxng thưvbbmơjrjlng đvvkbang lẳbsdlng lặvcgung nằkxaem trêbxxwn mặvcgut đvvkbxrgot.

Khôecdcng nhịflpcn đvvkbưvbbmmnnvc mànzuz châhnkym chọcjbfc, “Chịflpc chắmoekc chắmoekn muốupmdn dùylzang đvvkblapj ăouden trong tủvznu lạmbmunh đvvkbppnunzuzm cơjrjlm hảbalr?”

Khưvbbmơjrjlng Thanh lạmbmui gầsyean, thấxrgoy tìkriinh trạmbmung bi thảbalrm bêbxxwn trong tủvznu lạmbmunh, vỗsiax óhmydt mộxbmyt cáyblxi, “Lầsyean trưvbbmdgbvc chịflpchmyd trởmnnv vềdcnn mộxbmyt hôecdcm, quêbxxwn cắmoekm phíecdcch cắmoekm tủvznu lạmbmunh mấxrgot rồlapji.”

“Em giúvvkbp chịflpc thu dọcjbfn lạmbmui tủvznu lạmbmunh nhésyhj.”

“Khôecdcng cầsyean, khôecdcng cầsyean, đvvkbi, chúvvkbng ta ra ngoànzuzi ăouden cơjrjlm, ngànzuzy mai chịflpc sẽsvmt gọcjbfi côecdcng ty quảbalrn lýabes gia đvvkbìkriinh tớdgbvi quésyhjt tưvbbmdgbvc.”

Khưvbbmơjrjlng Thanh muốupmdn lôecdci tôecdci ra ngoànzuzi, nhưvbbmng tôecdci vẫlapjn cầsyeam câhnkyy lau nhànzuz, lau sạmbmuch sẽsvmt đvvkbupmdng nưvbbmdgbvc bẩjscyn trêbxxwn sànzuzn.

ecdci đvvkbưvbbmmnnvc chịflpcxrgoy đvvkbưvbbma tớdgbvi mộxbmyt quáyblxn lẩjscyu xiêbxxwn que gầsyean nhànzuz, mặvcgut tiềdcnnn củvznua quáyblxn rấxrgot nhỏsgzd, tấxrgot cảbalrnzuzn ghếlbqf đvvkbdcnnu đvvkbưvbbmmnnvc đvvkbvcgut bêbxxwn ngoànzuzi.




Chủvznu quáyblxn lànzuz mộxbmyt bànzuz cụxrgo.

Tiếlbqft trờxbmyi bấxrgoy giớdgbvi mớdgbvi chớdgbvm sang mùylzaa xuâhnkyn nêbxxwn buổvcgui tốupmdi rấxrgot lạmbmunh, cóhmyd buôecdcn báyblxn cũnzuzng khôecdcng lànzuzm ăouden đvvkbưvbbmmnnvc gìkrii.

Khưvbbmơjrjlng Thanh vừogefa tớdgbvi đvvkbãupmd nhiệyqcat tìkriinh chànzuzo hỏsgzdi bànzuz cụxrgo, sau đvvkbóhmyd cầsyeam khay, bắmoekt đvvkbsyeau thuầsyean thụxrgoc chọcjbfn xiêbxxwn que.

Sau đvvkbóhmyd lạmbmui lấxrgoy hai chai bia, muốupmdn tôecdci vànzuz chịflpcxrgoy cùylzang uốupmdng vớdgbvi nhau.

hmyd lẽsvmtnzuz bầsyeau khôecdcng khíecdc khi ăouden xiêbxxwn que rấxrgot tốupmdt, tôecdci ngồlapji ởmnnv đvvkbóhmyd, kểppnu rấxrgot nhiềdcnnu rấxrgot nhiềdcnnu việyqcac đvvkbãupmd xảbalry ra gầsyean đvvkbâhnkyy cho chịflpcxrgoy nghe.

hmydi liêbxxwn miêbxxwn mãupmdi đvvkbếlbqfn tậjxcpn chuyệyqcan tôecdci vànzuzvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuzyblxch ra, đvvkbáyblxnh Tốupmdng Duyêbxxwn Minh, rồlapji lạmbmui trởmnnv vềdcnnbxxwn cạmbmunh Lýabesnzuzo Kiệyqcat.

Khưvbbmơjrjlng Thanh chăoudem chúvvkb nghe, khẽsvmt thởmnnvnzuzi mộxbmyt hơjrjli, “Vậjxcpy cũnzuzng tốupmdt, thựkriic ra hôecdcn nhâhnkyn lànzuz chuyệyqcan cảbalr mộxbmyt đvvkbxbmyi. Vềdcnn phíecdca Lưvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuz, em chỉcjbfnzuz muốupmdn báyblxo đvvkbáyblxp anh ấxrgoy mànzuz thôecdci, thậjxcpt ra lànzuzm nhưvbbm thếlbqfnzuzng khôecdcng côecdcng bằkxaeng vớdgbvi anh ấxrgoy.”

ecdci rũnzuz mắmoekt xuốupmdng, yêbxxwn lặvcgung khôecdcng nóhmydi gìkrii.

Thậjxcpt ra Khưvbbmơjrjlng Thanh nóhmydi đvvkbúvvkbng.

“Sau đvvkbóhmyd…” Tôecdci đvvkbflpcnh nóhmydi cho Khưvbbmơjrjlng Thanh chuyệyqcan cóhmyd khảbalroudeng việyqcac mẹvcguvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuz tựkriiyblxt cóhmyd liêbxxwn quan đvvkbếlbqfn Lýabesnzuzo Kiệyqcat.

Thếlbqf nhưvbbmng, cóhmyd lẽsvmt trong lòdzmwng tôecdci vẫlapjn thiêbxxwn vịflpcabesnzuzo Kiệyqcat, nêbxxwn đvvkbem chuyệyqcan xảbalry ra ởmnnvdzmwn đvvkbbalro kia nóhmydi ra trưvbbmdgbvc.

Khưvbbmơjrjlng Thanh nghe xong, trợmnnvn cảbalr mắmoekt lêbxxwn bảbalro, “Gìkriijrjl! Đfjhibalro tưvbbm nhâhnkyn!?”

ecdci gậjxcpt đvvkbsyeau.




Khưvbbmơjrjlng Thanh nắmoekm lấxrgoy hai tay tôecdci, đvvkbôecdci mắmoekt lộxbmy ra áyblxnh nhìkriin châhnkyn thànzuznh, “Tốupmdng Duyêbxxwn Khanh thâhnkyn áyblxi, em nhấxrgot đvvkbflpcnh phảbalri bảbalro Lýabesnzuzo Kiệyqcat, lầsyean sau nhớdgbv mờxbmyi chịflpc theo cùylzang, chịflpc đvvkbbalrm bảbalro sẽsvmt khôecdcng lànzuzm bóhmydng đvvkbèabesn, mỗsiaxi ngànzuzy chỉcjbfmnnv trong phòdzmwng vànzuz chơjrjli trêbxxwn bãupmdi biểppnun kia thôecdci, còdzmwn lạmbmui sẽsvmt khôecdcng đvvkbi đvvkbâhnkyu hếlbqft!”

Vừogefa nóhmydi, chịflpcxrgoy vừogefa giơjrjl mộxbmyt tay, đvvkbflpcnh giơjrjl ba ngóhmydn tay lêbxxwn thềdcnn. Nhưvbbmng vìkriihnkyn tay cóhmyd chúvvkbt vấxrgon đvvkbdcnnbxxwn chịflpcxrgoy khôecdcng lànzuzm đvvkbưvbbmmnnvc, vậjxcpy mànzuz vẫlapjn khôecdcng quêbxxwn nóhmydi, “Chịflpc xin thềdcnn!”

Vốupmdn tâhnkym trạmbmung củvznua tôecdci cóhmyd chúvvkbt nặvcgung nềdcnn, nhưvbbmng cuốupmdi cùylzang lạmbmui bịflpc bộxbmy dạmbmung củvznua chịflpcxrgoy chọcjbfc cưvbbmxbmyi.

“Đfjhiưvbbmmnnvc rồlapji, lầsyean sau đvvkbi, nhấxrgot đvvkbflpcnh sẽsvmt đvvkbưvbbma chịflpc theo, cho dùylza chịflpc đvvkbi côecdcng táyblxc ởmnnvvbbmdgbvc ngoànzuzi, chúvvkbng em cũnzuzng sẽsvmt đvvkbếlbqfn đvvkbóhmydn chịflpc.”

“Vậjxcpy mớdgbvi lànzuz chịflpc em tốupmdt chứsgzd!” Khưvbbmơjrjlng Thanh giơjrjl ly bia trưvbbmdgbvc mặvcgut lêbxxwn, “Chịflpc cạmbmun trưvbbmdgbvc ly nànzuzy kíecdcnh cậjxcpu!”

Sau khi uốupmdng chúvvkbt bia, rốupmdt cuộxbmyc tôecdci cũnzuzng nóhmydi chuyệyqcan củvznua củvznua mẹvcguvbbmơjrjlng Khanh Vũnzuznzuzabesnzuzo Kiệyqcat ra.

Đfjhiiềdcnnu khiếlbqfn tôecdci bấxrgot ngờxbmynzuz Khưvbbmơjrjlng Thanh chỉcjbf nghe mộxbmyt nửsyeaa đvvkbãupmd lậjxcpp tứsgzdc ngắmoekt lờxbmyi tôecdci, “Chịflpc xin em đvvkbxrgoy, em tỉcjbfnh táyblxo mộxbmyt chúvvkbt đvvkbi! Lýabesnzuzo Kiệyqcat tốupmdt xấxrgou gìkriinzuzng lànzuz CEO củvznua tậjxcpp đvvkbnzuzn Hànzuzo Thiêbxxwn, cóhmydecdc liêbxxwm sỉcjbf thếlbqfnzuzo thìkriinzuzng khôecdcng thểppnu xuốupmdng tay vớdgbvi mộxbmyt ngưvbbmxbmyi giànzuz yếlbqfu đvvkbưvbbmmnnvc.”

Lờxbmyi củvznua chịflpcxrgoy khiếlbqfn tôecdci lậjxcpp tứsgzdc rơjrjli vànzuzo trầsyeam mặvcguc.

nzuz nhưvbbm vậjxcpy sao?

kriinh nhưvbbm đvvkbúvvkbng lànzuz thếlbqf.

“Nhưvbbmng mànzuz…”

“Nhưvbbmng mànzuzyblxi gìkrii, chịflpc thậjxcpt sựkrii khôecdcng phảbalri vìkrii chuyệyqcan đvvkbi chơjrjli đvvkbbalro mànzuzhmydi tốupmdt giúvvkbp anh ấxrgoy đvvkbâhnkyu! Bâhnkyy giờxbmy chịflpcnzuzm ởmnnv khoang hạmbmung nhấxrgot, thểppnu loạmbmui cóhmyd tiềdcnnn nànzuzo mànzuz chưvbbma từogefng gặvcgup chứsgzd?” Khưvbbmơjrjlng Thanh tựkrii tin nóhmydi, “Phầsyean lớdgbvn ấxrgoy ànzuz, đvvkbdcnnu khoáyblxc bêbxxwn ngoànzuzi lớdgbvp da giảbalr nhâhnkyn giảbalr nghĩmnnva, nhưvbbmng loạmbmui ngưvbbmxbmyi nhưvbbm vậjxcpy nhìkriin tưvbbmdgbvng mạmbmuo thôecdci lànzuz đvvkbãupmd biếlbqft, còdzmwn Lýabesnzuzo Kiệyqcat ấxrgoy ànzuz…”

“Anh ấxrgoy thếlbqfnzuzo?”

ecdci đvvkbang chăoudem chúvvkb lắmoekng nghe, thấxrgoy chịflpcxrgoy dừogefng lạmbmui, bèabesn vộxbmyi vànzuzng hỏsgzdi.

Khưvbbmơjrjlng Thanh cưvbbmxbmyi bảbalro, “Khi còdzmwn bésyhj ngànzuzy nànzuzo em cũnzuzng quan tâhnkym đvvkbếlbqfn anh ấxrgoy, đvvkbưvbbmơjrjlng nhiêbxxwn chịflpcnzuzng đvvkbppnu ýabes anh ấxrgoy nhiềdcnnu hơjrjln mộxbmyt chúvvkbt, thêbxxwm cảbalr mộxbmyt sốupmd chuyệyqcan xảbalry ra gầsyean đvvkbâhnkyy, chịflpc cảbalrm thấxrgoy cho dùylza anh ấxrgoy khôecdcng phảbalri ngưvbbmxbmyi tốupmdt lànzuznh gìkriinzuzng tuyệyqcat đvvkbupmdi khôecdcng lànzuzm ra việyqcac bẩjscyn thỉcjbfu nhưvbbm vậjxcpy.”

“Nhưvbbmng mànzuz…Khôecdcng phảbalri anh ấxrgoy, thìkriinzuz ai?” Tôecdci nghi ngờxbmy.

Khưvbbmơjrjlng Thanh suy nghĩmnnv mộxbmyt láyblxt, vôecdcylzang thầsyean bíecdcnzuz nhìkriin tôecdci, “Em nóhmydi xem, cóhmyd phảbalri còdzmwn cóhmyd ngưvbbmxbmyi theo đvvkbuổvcgui em nữbsdla hay khôecdcng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.