Thất Giới Truyền Thuyết

Chương 891 : Tầm hoa Thương Nguyệt

    trước sau   
sabía Khiêxuub́t kinh hãtcdpi hétnxmt lêxuubn:

- Khôieotng thểudiynipjo, sưsabi tỷ nhâsmwf́t đrnxeịnh sẽfaio khôieotng bịxuub gì. Lục Vâsmwfn, huynh mau nghĩ cách, nhâsmwf́t đrnxeịnh phải mang đrnxeưsabiơcifq̣c sưsabi tỷ trơcifq̉ vêxuub̀.

sabiơcifq̀i nămbyḥng nêxuub̀, Lục Vâsmwfn trịnh trọng lêxuubn tiếzgblng:

- Muôieoṭi an tâsmwfm, huynh nhâsmwf́t đrnxeịnh sẽ tìm đrnxeưsabiơcifq̣c muộrnxei ấcfogy.

smwfm Vâsmwfn Phong đrnxeưsabíng bêxuubn cạnh cau mày nói:

- Thâsmwf̣t kỳ quái, ta dùng Âzhtsm Dưsabiơcifqng phákopqp quyếzgblt thưsabỉ môieoṭt lúc cũng chỉ cảm ưsabíng đrnxeưsabiơcifq̣c môieoṭt tia khí tưsabíc yêxuub́t ơcifq́t, nhưsabing lại khôieotng biêxuub́t đrnxeêxuub́n tưsabì nơcifqi đrnxeâsmwfu.


Trưsabiơcifqng Ngạiqkro Tuyếzgblt khẽfaio thởqjxwnipji tiếzgblp lờfaioi:

- Tửeimkfbmwnh thầpckfn kiếzgblm của ta cũng khôieotng có phản ưsabíng, rôieot́t cuôieoṭc Thưsabiơcifqng Nguyệgnfit đrnxeang ơcifq̉ đrnxeâsmwfu?

smwfu hỏi đrnxeơcifqn giản đrnxeó phiêxuubu bồrnxeng theo gió. Mọi ngưsabiơcifq̀i đrnxeêxuub̀u đrnxeang vămbyh́t óc suy nghĩ, khôieotng ai nói đrnxeưsabiqovhc lơcifq̀i nào.

ieoṭt hôieot̀i lâsmwfu, Lưsabiu Tinh mớufiwi cấcfogt tiếzgblng:

- Lục Vâsmwfn, ngànipjy trưsabiufiwc Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt biêxuub́n mâsmwf́t trong Âzhtsm Dưsabiơcifqng Cưsabịc Đblpsịa, tâsmwf́t nhiêxuubn đrnxeang ơcifq̉ dưsabiơcifq́i đrnxeâsmwf́t. Bâsmwfy giơcifq̀ ngưsabiơcifqi đrnxeãtcdp cảm nhâsmwf̣n đrnxeưsabiơcifq̣c tiếzgblng kêxuubu của nàng âsmwf́y nhưsabing lại khôieotng tìm đrnxeưsabiơcifq̣c vị trí cụ thêxuub̉, nhâsmwf́t đrnxeịnh là có liêxuubn quan đrnxeêxuub́n hoàn cảnh hiêxuuḅn tại của nàng ấcfogy. Theo suy đrnxeoán củfavva ta, Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt nhấcfogt đrnxexuubnh đrnxeang râsmwf́t mơcifqieot̀, khôieotng biêxuub́t mình đrnxeang bị nguy khôieot́n ơcifq̉ nơcifqi nào, cho nêxuubn mơcifq́i cấcfogt tiếzgblng kêxuubu gọi ngưsabiơcifqi khôieotng ngưsabìng.

Ánh mămbyh́t Lục Vâsmwfn thoáng chơcifq́p đrnxeôieoṭng, hỏi lại:

- Dù nhưsabi thêxuub́, nhưsabing ta phải làm thêxuub́ nào, bămbyh́t đrnxeâsmwf̀u tìm tưsabì đrnxeâsmwfu?

sabiu Tinh trâsmwf̀m ngâsmwfm trảylsp lờfaioi:

- Vêxuub̀ đrnxexuub̉m này ngưsabiơcifqi cầpckfn tưsabị mình suy nghĩ. Trưsabiơcifq́c đrnxeâsmwfy, nàng đrnxeã tưsabìng cùng ngưsabiơcifqi kêxuub̀ vai sát cánh, bâsmwfy giơcifq̀ lămbyḥp lại, ngưsabiơcifqi có thêxuub̉ nămbyh́m bămbyh́t hay khôieotng thì câsmwf̀n phải coi duyêxuubn phâsmwf̣n của các ngưsabiơcifqi thôieoti.

Lục Vâsmwfn hơcifqi nóng lòng, ngoài mămbyḥt tuy khôieotng có biêxuub̉u hiêxuuḅn gì nhưsabing trong lòng râsmwf́t quan tâsmwfm đrnxeêxuub́n Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt, đrnxexuub̀u này thâsmwf̣t khó tưsabiơcifq̉ng tưsabiơcifq̣ng đrnxeưsabiơcifq̣c. Suy nghĩ vềwjgbcifq̀i của Lưsabiu Tinh, Lục Vâsmwfn cẩqfdwn thậicocn hôieot̀i tưsabiơcifq̉ng lại, giưsabĩa mình và Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt chămbyh̉ng lẽ thâsmwf̣t sưsabị vôieot duyêxuubn?

Trầpckfn Ngọcajjc Loan nhìpbfpn chàng, thâsmwf́y vẻ mămbyḥt chàng lo lămbyh́ng, khôieotng nhịn đrnxeưsabiơcifq̣c liêxuub̀n an ủi:

- Lục đrnxeiqkri ca đrnxeưsabìng lo, muôieoṭi tin huynh nhâsmwf́t đrnxeịnh sẽ tìm đrnxeưsabiơcifq̣c Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt tỷ tỷ.

Lục Vâsmwfn mỉm cưsabiơcifq̀i, nhưsabing khôieotng che dâsmwf́u đrnxeưsabiơcifq̣c nôieot̃i khôieot̉ tâsmwfm trong lòng, khiêxuub́n ngưsabiơcifq̀i ta đrnxeau lòng.


kopqxuubn cạnh, mămbyḥt mày Hưsabía Khiêxuub́t ưsabiu buôieot̀n, miệgnfing lẩqfdwm bẩqfdwm mãtcdpi. Lâsmwfm Vâsmwfn Phong an ủfavvi nànipjng, khích lêxuuḅ nàng, xoa dịu sưsabị nóng lòng của nàng. Sămbyh́c mămbyḥt Trưsabiơcifqng Ngạiqkro Tuyếzgblt vôieot cùng đrnxeau thưsabiơcifqng, Bákopqch Linh cúi đrnxeâsmwf̀u trâsmwf̀m ngâsmwfm, nhưsabĩng ngưsabiơcifq̀i còn lại đrnxeêxuub̀u im lămbyḥng khôieotng nói, xung quanh môieoṭt bâsmwf̀u khôieotng khí thêxuubsabiơcifqng.

tcdpi môieoṭt lúc sau, Bákopqch Linh thơcifq̉ dài u oákopqn, miêxuuḅng khẽ ngâsmwfm:

- Tìpbfpnh Thiêxuubn Viêxuubn Nguyệgnfit, tam thếzgbl luâsmwfn hồrnxei, hữfaclu duyếzgbln chi nhâsmwfn, kim sinh tưsabiơcifqng hộrnxei (1). Lục Vâsmwfn, huynh cho muôieoṭi biêxuub́t, ngày đrnxeó, trong Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh, huynh đrnxeã nhìn thâsmwf́y đrnxeiềwjgbu gì?

Lục Vâsmwfn nghe xong, thâsmwfn hình nhẹ run lêxuubn, nhỏ giọng nói: Bạiqkrn đrnxeang đrnxecajjc truyệgnfin tạiqkri Nguồrnxen truyệgnfin: TruyentienHiep.vn" style="color:white;">TruyenTienHiep - www.TruyenTienHiep

- Ngưsabiơcifq̀i hưsabĩu duyêxuubn, kiêxuub́p này tưsabiơcifqng phùng... chămbyh̉ng lẽ...

ieot̃ng nhiêxuubn Lục Vâsmwfn ngâsmwf̉ng phắrnxet lêxuubn, sămbyh́c mămbyḥt lôieoṭ vẻ kích đrnxeôieoṭng, vôieoṭi nói:

- Ta muôieot́n đrnxeêxuub́n Ánh Nguyêxuuḅt Tỉnh xem thưsabỉ.

Ákpfznh Nguyệgnfit tỉudiynh? Nhưsabĩng ngưsabiơcifq̀i ơcifq̉ đrnxeâsmwfy, ngoại trưsabì Bách Linh và Lưsabiu Tinh ra, còn lại đrnxeêxuub̀u cảm thâsmwf́y bâsmwf́t ngơcifq̀.

Nhìn chàng, Bách Linh gâsmwf̣t đrnxeâsmwf̀u đrnxeákopqp:

- Đblpsưsabiơcifq̣c, huynh đrnxei đrnxei, câsmwf̀n muôieoṭi đrnxei theo khôieotng?

Lục Vâsmwfn nhẹ giọng nói:

- Khôieotng câsmwf̀n đrnxeâsmwfu, huynh đrnxexuubnh đrnxei mộrnxet mìpbfpnh hy vọng có thểudiy phát hiêxuuḅn gì đrnxeó.

Trưsabiơcifqng Ngạiqkro Tuyếzgblt nghe vậicocy khẽ lêxuubn tiếzgblng:


- Lục Vâsmwfn, hãy câsmwf̉n thâsmwf̣n.

- Huynh biêxuub́t rôieot̀i, mọi ngưsabifaioi ơcifq̉ đrnxeâsmwfy đrnxeơcifq̣i, ta sẽ mau chóng quay vêxuub̀.

Đblpsưsabia mắrnxet tìpbfpnh tứsmwf nhìn Trưsabiơcifqng Ngạiqkro Tuyếzgblt, Lục Vâsmwfn phi thâsmwfn bay lêxuubn khôieotng trung, vưsabìa vâsmwf̃y tay chào mọi ngưsabiơcifq̀i vưsabìa mâsmwf́t hút trêxuubn tâsmwf̀ng mâsmwfy.

- Đblpsưsabiơcifq̣c rôieot̀i, mọi ngưsabiơcifq̀i quay vêxuub̀ thôieoti. Ta tin Lục đrnxeiqkri ca nhâsmwf́t đrnxeịnh sẽ dâsmwf̃n Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt tỷ tỷ quay vêxuub̀.

Đblpsơcifq̣i Lục Vâsmwfn rơcifq̀i khỏi, Trầpckfn Ngọcajjc Loan thâsmwf́y mọi ngưsabiơcifq̀i còn chưsabia muôieot́n vềwjgbxuubn lêxuubn tiêxuub́ng an ủi khuyêxuubn bảylspo.

Quy Vôieot đrnxeiqkro trưsabiqjxwng bêxuubn cạiqkrnh nói giúduujp:

- Minh chủ nói đrnxeúduujng, chúng ta quay lại đrnxeại đrnxexuuḅn trưsabiơcifq́c, ta sẽ phái ngưsabiơcifq̀i ơcifq̉ đrnxeâsmwfy đrnxeơcifq̣i, hêxuub̃ Lục Vâsmwfn vêxuub̀ đrnxeêxuub́n liêxuub̀n thôieotng báo mọi ngưsabiơcifq̀i biếzgblt trưsabiufiwc.

Nghe thêxuub́, sămbyh́c mămbyḥt mọi ngưsabiơcifq̀i hơcifqi bình tĩnh lại, đrnxeưsabiơcifq̣c hai ngưsabiơcifq̀i khuyêxuubn giải nêxuubn quay ngưsabiơcifq̀i trơcifq̉ vêxuub̀ đrnxeại đrnxexuuḅn.

----------------------------------

Chămbyhm chúduuj nhìpbfpn mămbyḥt đrnxeâsmwf́t, sămbyh́c mămbyḥt Lục Vâsmwfn phưsabíc tạp. Nơcifqi đrnxeâsmwfy chàng tưsabìng đrnxei qua, lúc đrnxeó chàng có têxuubn Viêxuubn Môieoṭc, vưsabìa tưsabì Quỷ vưsabịc trơcifq̉ vêxuub̀, tâsmwfm trạng nămbyḥng nêxuub̀, nhưsabing có môieoṭt côieot gái têxuubn Bách Linh bâsmwf̀u bạn bêxuubn cạnh.

Còn lâsmwf̀n này, quay lại chôieot́n xưsabia, trong lòng tâsmwfm tưsabi còn nămbyḥng nêxuub̀ hơcifqn trưsabiơcifq́c kia, đrnxexuub̀u gìpbfp đrnxeang chơcifq̀ đrnxeơcifq̣i chàng nưsabĩa đrnxeâsmwfy?

Nhèxuub nhẹ thơcifq̉ dài, Lục Vâsmwfn nhẹngty nhànipjng đrnxeáp xuôieot́ng, bưsabiơcifq́c trêxuubn thảm cỏ mêxuub̀m mại, đrnxei vêxuub̀ nơcifqi đrnxeã tưsabìng qua, tìm lại nhưsabĩng khoảnh khămbyh́c ngày xưsabia. Hai bêxuubn, cảnh vâsmwf̣t khôieotng quákopq quen thuôieoṭc lưsabiơcifq́t qua khoé mămbyh́t chànipjng.

Men theo con đrnxeưsabiơcifq̀ng đrnxeã tưsabìng đrnxei qua, Lục Vâsmwfn tưsabìng bưsabiơcifq́c từylspng bưsabiufiwc đrnxei tơcifq́i, nhanh chóieotng tìpbfpm thâsmwf́y môieoṭt cái giêxuub́ng hình bát giác, thâsmwf́p thoáng nhìn thâsmwf́y mơcifq hồrnxe ba chưsabĩ Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh khămbyh́c trêxuubn bia đrnxeá.


sabìng lại, Lục Vâsmwfn lămbyḥng lẽ đrnxeưsabíng dưsabiơcifq́i môieoṭt tán câsmwfy, ánh mămbyh́t xa xa nhìn vêxuub̀ phía Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh, trêxuubn mămbyḥt phơcifq́t lêxuubn nét mỉm cưsabiơcifq̀i.

Ngày đrnxeó, chàng cũng đrnxeưsabíng ơcifq̉ vị trí này, chứsmwfng kiếzgbln môieot́i tình xúduujc đrnxeôieoṭng tâsmwfm can giưsabĩa Lãnh Túc và Tâsmwfm Nhi, và còn tưsabìng ra tay giúp đrnxeơcifq̃ họ. Sau đrnxeó, Tình Thiêxuubn Viêxuubn Nguyêxuuḅt xuâsmwf́t hiêxuuḅn, Lục Vâsmwfn đrnxeưsabíng trêxuubn miêxuuḅng giêxuub́ng, cúduuji đrnxeâsmwf̀u nhìn xuôieot́ng đrnxeáy giêxuub́ng, ơcifq̉ trong đrnxeó chàng nhìn thâsmwf́y môieoṭt sôieot́ thưsabí. Nhưsabing đrnxeêxuub́n giơcifq̀ cũng khôieotng ai biêxuub́t, Lục Vâsmwfn rôieot́t cuôieoṭc đrnxeã nhìn thâsmwf́y gì trong Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh.

ieot̀i tưsabiơcifq̉ng lại chuyêxuuḅn xưsabia, Lục Vâsmwfn khôieotng nén đrnxeưsabiơcifq̣c mỉm cưsabiơcifq̀i, Bách Linh yêxuubu kiêxuub̀u đrnxeôieoṭng lòng ngưsabiơcifq̀i, đrnxeã tưsabìng hiểudiyn lộrnxeieoṭng lâsmwf̃y nơcifqi đrnxeâsmwfy. Nhưsabing bâsmwfy giơcifq̀, Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt ơcifq̉ đrnxeâsmwfu, nàng đrnxeang bị vâsmwfy khôieot́n ơcifq̉ nơcifqi nào?

Mấcfogt đrnxei nụ cưsabiơcifq̀i, Lục Vâsmwfn tưsabì tưsabì đrnxei đrnxeêxuub́n bêxuubn cạnh giêxuub́ng, nhìn xuôieot́ng đrnxeáy giêxuub́ng đrnxeen tốubvai, khôieotng hêxuub̀ có chút ánh sáng, cànipjng khôieotng thấcfogy đrnxeưsabiqovhc hình bóng của Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt.

Ngưsabing nhìpbfpn, Lục Vâsmwfn hơcifqi hụt hâsmwf̃ng. Chàng đrnxeã tưsabìng nhìn thâsmwf́y rõ ràng nụ cưsabiơcifq̀i của Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt dưsabiơcifq́i đrnxeáy Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh ngànipjy trưsabiufiwc, nhưsabing vì sao lại xa cách môieot̃i ngưsabiơcifq̀i môieoṭt phưsabiơcifqng trơcifq̀i?

Tình Thiêxuubn Viêxuubn Nguyêxuuḅt, ba kiêxuub́p luâsmwfn hôieot̀i, ngưsabiơcifq̀i cóieot duyêxuubn, kiêxuub́p này tưsabiơcifqng phùng. Đblpsó chính là truyêxuub̀n thuyêxuub́t của Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh, nhưsabing tại sao đrnxeêxuub́n bâsmwfy giơcifq̀, có ngưsabiơcifq̀i hưsabĩu duyêxuubn nhưsabing vâsmwf̃n chưsabia... Bậicoct cưsabiơcifq̀i khôieot̉, môieoṭt khuôieotn mămbyḥt tuyêxuuḅt mỹ hiêxuuḅn lêxuubn trong tim Lục Vâsmwfn khiêxuub́n trong mămbyh́t chàng toát lêxuubn vẻ tiêxuub́c nuôieot́i và đrnxeau thưsabiơcifqng.

Chỉudiy khôieotng lâsmwfu trưsabiufiwc đrnxeâsmwfy, hình bóng của Ngọc Vôieot Song khămbyh́c sâsmwfu trong tim chàng, luôieotn bâsmwf́t ngơcifq̀ hiêxuuḅn lêxuubn nhưsabi đrnxeêxuub̉ nhămbyh́c nhơcifq̉ chàng, cả cuôieoṭc đrnxeơcifq̀i này luôieotn có môieoṭt sưsabị tiêxuub́c nuôieot́i âsmwf̉n dâsmwf́u trong tim, mãi mãi khôieotng quêxuubn.

Thơcifq̉ dài u oákopqn, Lục Vâsmwfn xua tan đrnxei nhưsabĩng tạp niêxuuḅm trong lòng, buôieoṭc mình phải quêxuubn đrnxei. Nhưsabing càng làm nhưsabi thêxuub́, chàng phát hiêxuuḅn rămbyh̀ng càng khó quêxuubn hơcifqn, cuôieot́i cùng đrnxeành phải thơcifq̉ dài, khe khẽ nói:

- Thiêxuuḅn duyêxuubn nghiêxuuḅt duyêxuubn, cùng ơcifq̉ trong lòng, là đrnxeúng hay sai, khó mà quêxuubn đrnxeưsabiơcifq̣c. Có lẽ sẽ tiêxuub́c nuôieot́i, đrnxeã đrnxeịnh sămbyh̃n bêxuubn nhau thì câsmwf̀n gì phải cưsabiơcifq̃ng câsmwf̀u?

Nói xong quay ngưsabiơcifq̀i đrnxei, Lục Vâsmwfn nhìn con đrnxeưsabiơcifq̀ng vưsabìa qua, lămbyḥng yêxuubn khôieotng nói.

Thờfaioi khắrnxec này, chàng tậicocp trung hêxuub́t ưsabiu thưsabiơcifqng hưsabiufiwng vềwjgb phíbtwha trưsabiufiwc, môieot̃i bưsabiơcifq́c tiếzgbln lêxuubn đrnxewjgbu biếzgbln đrnxeau khôieot̉ của chàng hoá thành môieoṭt phầpckfn ký ưsabíc, âsmwf̉n dâsmwf́u vào trong trí óc.

Thơcifq̀i gian, chầpckfm châsmwf̣m trôieoti qua. Khi Lục Vâsmwfn bình tĩnh trơcifq̉ lại, nụ cưsabiơcifq̀i tưsabị tin lại quay lại trêxuubn gưsabiơcifqng mămbyḥt chàng, khiêxuub́n chàng trởqjxwxuubn anh tuâsmwf́n hămbyh̉n, tạiqkro nêxuubn môieoṭt diêxuuḅn mạo hoàn toàn mơcifq́i, dưsabiơcifq̀ng nhưsabi chỉ trong chôieot́c lát, chàng lại có sưsabị chuyêxuub̉n biêxuub́n cưsabịc lơcifq́n.

Xoay ngưsabiơcifq̀i lại, Lục Vâsmwfn nhìn mămbyḥt đrnxeâsmwf́t, giêxuub́ng bát giác vâsmwf̃n khôieotng có gì thay đrnxeôieot̉i, nhưsabing từylsp đrnxeáy giêxuub́ng bốubvac lêxuubn môieoṭt tia khí tưsabíc yếzgblu ớufiwt. Trưsabiơcifq́c đrnxeó, Lục Vâsmwfn khôieotng phát hiêxuuḅn ra đrnxeưsabiơcifq̣c do bởqjxwi tâsmwfm tìpbfpnh nặkjfsng nềwjgb.


ywgcn đrnxexuubnh tâsmwfm tìpbfpnh, Lục Vâsmwfn phát ra Ýzhts Niệgnfim Thầpckfn Ba, dùng lòng tin vôieot cùng kiêxuubn đrnxeịnh của mình, phôieot́i hơcifq̣p vơcifq́i châsmwfn nguyêxuubn mạnh mẽ trong nôieoṭi thêxuub̉, hóa thành môieoṭt mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng rămbyh́n chămbyh́c khôieotng gì khôieotng xuyêxuubn qua đrnxeưsabiqovhc, chỉudiy trong chơcifq́p mămbyh́t đrnxeãtcdpmbyh́n xuôieot́ng đrnxeáy giêxuub́ng, xuyêxuubn vào môieoṭt khôieotng gian kỳmbyh diêxuuḅu.

Đblpsưsabíng bêxuubn cạnh giêxuub́ng, thâsmwfn hình Lục Vâsmwfn bâsmwf́t đrnxeôieoṭng, ý nghĩ lạiqkri đrnxeang bay xa. Môieoṭt phâsmwf̀n ý thưsabíc chàng ởqjxw đrnxeieoti mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng đrnxeó, chỉ thâsmwf́y trong khôieotng gian kỳ diêxuuḅu đrnxeó, trêxuubn suôieot́t chămbyḥng đrnxeưsabiơcifq̀ng mộrnxet mànipju đrnxeen tôieot́i khôieotng chút ánh sáng, phảylspng phấcfogt bóng đrnxeêxuubm dànipji vĩnh hămbyh̀ng, thậicoct lâsmwfu cũng khôieotng tơcifq́i đrnxeưsabiơcifq̣c bêxuub́n bơcifq̀.

Đblpsôieoṭt nhiêxuubn, đrnxeêxuubm đrnxeen nhưsabi bọt nưsabiơcifq́c bị vỡkjfs tan, mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng do Lục Vâsmwfn phákopqt ra tiếzgbln vào môieoṭt thêxuub́ giơcifq́i ánh sáng ngũ sămbyh́c sáng lóieota, trong đrnxeó có vôieotieot́ du hôieot̀n xuyêxuubn lưsabiơcifq̣n nhưsabi thoi, có khôieotng biêxuub́t bao nhiêxuubu linh nguyêxuubn rơcifq̀i rạc xoay tròtnnsn thànipjnh đrnxenipjn. Có lúc du hôieot̀n nuôieot́t lâsmwf́y linh nguyêxuubn, có lúc du hôieot̀n hoá thành linh nguyêxuubn, cả hai cưsabí thêxuub́ tiêxuub́p tục hoán chuyêxuub̉n, dưsabiơcifq̀ng nhưsabi sẽ chămbyh̉ng có ngày dưsabìng lại. Lục Vâsmwfn cảm thâsmwf́y có chút kỳ quái, đrnxeâsmwfy là nơcifqi nào, sao lại nhưsabi thêxuub́ này?

Mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng bay nhanh vêxuub̀ phíbtwha trưsabiơcifq́c, sau môieoṭt khoảng thơcifq̀i gian, thêxuub́ giơcifq́i ngũ sămbyh́c dâsmwf̀n dâsmwf̀n bị bỏ lại đrnxeămbyh̀ng xa, đrnxei vào môieoṭt thêxuub́ giơcifq́i tràn ngâsmwf̣p màu đrnxeen u tôieot́i, màu xanh thâsmwf̃m và màu xám, ơcifq̉ đrnxeó có môieoṭt sôieot́ bóieotng sákopqng tụ lại thành nhóm tưsabị do hoạt đrnxeôieoṭng, tính châsmwf́t của chúng giôieot́ng ngưsabiơcifq̀i, giôieot́ng yêxuubu, giôieot́ng ma hay giôieot́ng quỷ, trong nhâsmwf́t thơcifq̀i cũng khó mà phán đrnxeoán ra đrnxeưsabiơcifq̣c.

uhaoi têxuubn thờfaioi khôieotng chỉudiysabiu lạiqkri ởqjxwsmwf̀ng khôieotng gian thưsabí hai này môieoṭt lúc, rồrnxei nhanh chóng rơcifq̀i khỏi, tiếzgbln vào tâsmwf̀ng khôieotng gian thưsabí ba. Đblpsó là môieoṭt khôieotng gian lâsmwf́p lóieote ánh sáng nhưsabi máu, môieoṭt sôieot́ màn sưsabiơcifqng máu biêxuub́n đrnxeôieot̉i bâsmwf́t đrnxeịnh, lúc thành hình ngưsabiơcifq̀i, lúc thành quái thú, mang đrnxeêxuub́n cho ngưsabiơcifq̀i ta cảm giác u ám khủng bôieot́.

Khôieotng gian này hơcifqi côieot̉ quái, nhưsabĩng hạt sưsabiơcifqng máu nhỏ bé tựfaioa nhưsabi gai nhọn bén ngóieott, phát ra kình khíbtwhieot tính côieotng kích mạnh mẽ, khiêxuub́n cả thêxuub́ giơcifq́i này tràn ngâsmwf̣p máu tanh và nguy hiêxuub̉m.

Mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng đrnxeang bay nhanh vànipjo nơcifqi đrnxeâsmwfy liềwjgbn châsmwf̣m dâsmwf̀n, khi giơcifq́i hạn tâsmwf̣n cùng của thêxuub́ giơcifq́i máu hiêxuuḅn ra, môieoṭt bưsabíc tưsabiơcifq̀ng ánh sáng màu đrnxeỏ ôieot́i chămbyḥn ngang đrnxeưsabifaiong mũi têxuubn thơcifq̀i khôieotng, nhẹ nhàng đrnxeánh bâsmwf̣t nó ra.

Ý thưsabíc của Lục Vâsmwfn trong thoáng chôieot́c liêxuub̀n tiêxuubu tan, cả ngưsabiơcifq̀i bôieot̃ng nhiêxuubn bưsabìng tỉnh, trêxuubn mămbyḥt xuấcfogt hiêxuuḅn chút hoang mang.

- Bêxuubn dưsabiơcifq́i lòng đrnxeâsmwf́t, chămbyh̉ng lẽ thâsmwf̣t sưsabị là Cửeimku U Minh Giớufiwi? Nhưsabing sao mình vâsmwf̃n khôieotng tìm thâsmwf́y Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt, lẽfaionipjo nàng ơcifq̉ đrnxeămbyh̀ng sau bưsabíc tưsabiơcifq̀ng ánh sáng màu máu đrnxeó?

Nhỏ tiêxuub́ng tưsabị hỏi, Lục Vâsmwfn trởqjxwxuubn trâsmwf̀m ngâsmwfm. Rấcfogt lâsmwfu sau, Lục Vâsmwfn ngâsmwf̉ng đrnxeâsmwf̀u lêxuubn, nhìn bâsmwf̀u trơcifq̀i âsmwfm u, ngạo nghêxuub̃ cấcfogt tiếzgblng:

- Cả đrnxeơcifq̀i này, ta luôieotn hơcifqn thua cùng ngưsabiơcifqi, xem coi lâsmwf̀n này, ngưsabiơcifqi có thêxuub̉ làm gì đrnxeưsabiơcifq̣c ta đrnxeâsmwfy?

Nói xong đrnxeiểudiym mũi châsmwfn, thâsmwfn hình mưsabiơcifq̣n lưsabịc búng lêxuubn, ơcifq̉ giưsabĩa khôieotng trung xoay môieoṭt vòng, rôieot̀i lâsmwf̣p tưsabíc đrnxeylspo ngưsabifaioi bămbyh́n thămbyh̉ng xuôieot́ng Ánh Nguyêxuuḅt tỉnh, chơcifq́p môieoṭt cái liêxuub̀n biêxuub́n mâsmwf́t.

-----------------------------------

ieoṭt ý niêxuuḅm khôieotng nảy sinh, vạn ý niêxuuḅm khôieotng tôieot̀n tại, trôieot́ng khôieotng trôieot́ng rôieot̃ng, sinh tưsabỉ cùng tôieot̀n tại.

Giữfacla tĩnh lămbyḥng, trong khôieotng gian kỳ diêxuuḅu, môieoṭt ngọn lưsabỉa màu tím đrnxeỏ tưsabị đrnxeôieoṭng bùng lêxuubn, giôieot́ng nhưsabiieoṭt tiêxuub́n trình mãi khôieotng ngưsabìng nghỉ, dậicocp dìpbfpu lâsmwf̣p đrnxei lậicocp lại tiêxuub́p tục nhưsabi thêxuub́, kéo dài quy luâsmwf̣t vĩnh hămbyh̀ng bâsmwf́t biêxuub́n, giưsabĩ nguyêxuubn trạng thái khôieotng hềwjgb thay đrnxevvkbi.

Ơiwex̉ trung tâsmwfm vòng xoáy, thâsmwfn thêxuub̉ Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt bămbyh́t đrnxeâsmwf̀u bôieot́c cháy. Áo choàng thâsmwf̀n kỳ kia khôieotng ngămbyhn nôieot̉i sưsabị tàn phá vôieot tình của ngọn lưsabỉa mãnh liêxuuḅt ởqjxw trung tâsmwfm lòng đrnxeâsmwf́t, nó dầpckfn dầpckfn mâsmwf́t đrnxei tác dụng bảo vêxuuḅ, khiêxuub́n cho Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt bị môieoṭt ngọn lưsabỉa bao trùm lâsmwf́y, thâsmwfn thêxuub̉ dâsmwf̀n dâsmwf̀n biêxuub́n mâsmwf́t.

Trong khoảnh khămbyh́c câsmwf̣n kêxuub̀ cái chêxuub́t, Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt tỏ ra hêxuub́t sưsabíc bình thản. Nàng sămbyh́p kêxuub́t thúc cuôieoṭc đrnxeơcifq̀i thanh xuâsmwfn trong lúc đrnxeang khôieotng có tri giác, tuy nóieoti có chút tiêxuub́c nuôieot́i, nhưsabing ít ra sẽ khôieotng cảm thâsmwf́y đrnxeau khôieot̉ và tang thưsabiơcifqng.

Im lămbyḥng đrnxeêxuub́n, âsmwfm thầpckfm đrnxei, lămbyḥng lẽ mỉm cưsabiơcifq̀i, xuyêxuubn qua thơcifq̀i gian. Con ngưsabiơcifq̀i ban đrnxeâsmwf̀u, khi ra đrnxeơcifq̀i thì ý thưsabíc trôieot́ng rôieot̃ng, khi vêxuub̀ già, lúduujc rơcifq̀i khỏi nhâsmwfn thêxuub́, trong lòng tràn đrnxeâsmwf̀y vưsabiơcifq́ng bâsmwf̣n. Đblpsơcifq̀i ngưsabiơcifq̀i nhưsabi thêxuub́ quá ưsabi bình thưsabiơcifq̀ng, còn Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt chêxuub́t đrnxei thêxuub́ này, cũng coi nhưsabi khôieotng quá tâsmwf̀m thưsabiơcifq̀ng.

Thơcifq̀i gian, hệgnfit môieoṭt lưsabiơcifq̃i dao, thúc đrnxeâsmwf̉y tình thêxuub́ phát triêxuub̉n. Khi thơcifq̀i khămbyh́c hủfavvy diêxuuḅt đrnxeêxuub́n gâsmwf̀n, khuôieotn mămbyḥt tuyêxuuḅt mỹ của Thưsabiơcifqng Nguyêxuuḅt có chút run đrnxeôieoṭng, dưsabiơcifq̀ng nhưsabi trong thơcifq̀i khămbyh́c rơcifq̀i khỏi nhâsmwfn thêxuub́, nàng đrnxeang trong tình trạng khôieotng có tri giác nhưsabing cũng biêxuub́t cảm thâsmwf́y bi thưsabiơcifqng cho vâsmwf̣n mêxuuḅnh của mình.

Ghi chúduuj:

(1) Tìpbfpnh thiêxuubn viêxuubn nguyệgnfit, tam thếzgbl luâsmwfn hồrnxei, hữfaclu duyếzgbln chi nhâsmwfn, kim sinh tưsabiơcifqng hộrnxei = Tình Thiêxuubn Minh Nguyêxuuḅt, ba kiêxuub́p luâsmwfn hôieot̀i, ngưsabiơcifq̀i hưsabĩu duyêxuubn, kiêxuub́p này tưsabiơcifqng phùng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.