Ta Là Võ Học Gia

Chương 47 : Công hội đáng sợ nhất

    trước sau   
“Hửpfwh? Ngưyjwpơnaiwi vẫusnvn khôdiepng nhìopzqn thấpfery cáiwlhch chơnaiwi củvklya nhữotxmng ngưyjwpbagci nàfavuy hay sao?” Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri cưyjwpbagci tủvklym tỉnuymm hỏddepi, trong lờbagci nóyhobi mang theo vẻkdqt xem thưyjwpbagcng Toàfavun Châsjcen Giáiwlho.

Trong giớusnvi game online ởjrwp Trung Quốzkelc Đusnvếeeau Quốzkelc Cửpfwhu Châsjceu đeqomưyjwpafhic xem làfavudiepng hộmwtfi cóyhob nềnuymn tảfpjrng mạxdthnh mẽdagm nhấpfert, Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri vớusnvi tưyjwpiwlhch cao thủvkly thìopzq khoảfpjrng thờbagci gian chơnaiwi game online cũhjafng khôdiepng tímwtfnh làfavu ngắwcdin.

Trong tròzixc chơnaiwi khôdiepng phảfpjri làfavu khôdiepng cóyhob việcpqpc dựbagca vàfavuo BUG hệcpqp thốzkelng đeqomvudbfavuy phụfavu bảfpjrn săeqomn BOSS gìopzq đeqomóyhobhjafng, nhưyjwpng từhrrr trưyjwpusnvc đeqomếeeaun nay chưyjwpa ai lấpfery chuyệcpqpn nhưyjwp vậwfedy ra đeqomvudb khoe khoang, hơnaiwn nữotxma còzixcn vôdiepfbqqng kiêddepu ngạxdtho khiêddepu chiếeeaun ngưyjwpbagci củvklya toàfavun bộmwtf server.

Trong mắwcdit Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri, nhữotxmng việcpqpc làfavum củvklya Toàfavun Châsjcen Giáiwlho chắwcdic chắwcdin làfavu đeqomãcztu đeqomưyjwpa ra mộmwtft giớusnvi hạxdthn mớusnvi cho sựbagcdiep liêddepm sỉnuym củvklya loàfavui ngưyjwpbagci.

Dựbagca theo lờbagci Thừhrrra tưyjwpusnvng Gia Cáiwlht: “Ta chưyjwpa từhrrrng thấpfery ngưyjwpbagci nàfavuo vôdiep liêddepm sỉnuym nhưyjwp vậwfedy...”

Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc cưyjwpbagci ha hảfpjr, chỉnuymfavuo Vưyjwpơnaiwng Vũhjaf trong video vàfavuyhobi vớusnvi Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri: “Theo ngưyjwpơnaiwi nếeeauu nhưyjwp khôdiepng cóyhobdiepyjwp kia sẽdagm thếeeaufavuo?”




Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri ghéhrrr đeqomxnrlu nhìopzqn, áiwlhnh mắwcdit réhrrrt lạxdthnh nóyhobi: “Võdiepyjwpfavuy mộmwtft mìopzqnh kéhrrro BOSS, khôdiepng cóyhob hắwcdin thìopzq BOSS sẽdagmfbqqng đeqomếeeaun kỹdrvieqomng chiếeeaun trậwfedn, xem chừhrrrng bọhrrrn họhrrr khóyhobfavu đeqomeqom đeqomưyjwpafhic.”

“Vậwfedy theo ngưyjwpơnaiwi khôdiepng cóyhob Thuậwfedt sĩpedpfavuy sẽdagm thếeeaufavuo?” Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc vừhrrra nóyhobi vừhrrra chỉnuymfavuo Xuâsjcen Tưyjwpbagcng.

Vẻkdqt mặcztut Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri trởjrwpddepn nghiêddepm túmlryc: “Thuậwfedt sĩpedpfavuy thìopzq chủvkly yếeeauu đeqomeoymng hàfavung trưyjwpusnvc, hoàfavun toàfavun nắwcdim trậwfedn chiếeeaun trong tay, nếeeauu nhưyjwp khôdiepng cóyhob hắwcdin, coi nhưyjwpdiepyjwphrrro đeqomưyjwpafhic BOSS cũhjafng chắwcdic chắwcdin khôdiepng chốzkelng lạxdthi nổzwbgi!”

“Nếeeauu nhưyjwp khôdiepng cóyhob ngưyjwpbagci nàfavuy thìopzq sao?” Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc chỉnuymfavuo Minh Đusnvôdiep đeqomeoymng ởjrwpfavung đeqomxnrlu hỏddepi.

“Vừhrrra bắwcdit đeqomxnrlu đeqomxnrlu Pháiwlhp sưyjwp chỉnuymfavusjcey rốzkeli, thếeeau nhưyjwpng vềnuym sau khi đeqomáiwlhnh BOSS lạxdthi chủvkly yếeeauu làfavu phóyhobng sáiwlht thưyjwpơnaiwng...” Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri nóyhobi.

Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc mỗusnvi lầxnrln chỉnuym mộmwtft ngưyjwpbagci thìopzq vẻkdqt mặcztut Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri càfavung ngàfavuy càfavung kinh ngạxdthc.

Khôdiepng cóyhob Doãcztun Lãcztuo Nhịcxrs bổzwbg sung vịcxrs trímwtf, Xuâsjcen Tưyjwpbagcng bay liêddepn tụfavuc sẽdagm khôdiepng theo kịcxrsp, nhiệcpqpm vụfavu sẽdagm thấpfert bạxdthi.

Khôdiepng cóyhobiwlht thưyjwpơnaiwng củvklya ba ngưyjwpbagci Danh Kiếeeaum Đusnvxdtho Tuyếeeaut, Xuâsjcen Tưyjwpbagcng cùfbqqng vớusnvi Doãcztun Lãcztuo Nhịcxrs chặcztun cửpfwha, bọhrrrn họhrrrhjafng chỉnuymyhob thểvudb chịcxrsu đeqomòzixcn, nhiệcpqpm vụfavu vẫusnvn sẽdagm thấpfert bạxdthi.

Khôdiepng cóyhob trịcxrs liệcpqpu củvklya Vôdiep Kịcxrs, khẳtmyzng đeqomcxrsnh ba ngưyjwpbagci tung sáiwlht thưyjwpơnaiwng chímwtfnh đeqomãcztu chếeeaut từhrrrsjceu, nhiệcpqpm vụfavu vẫusnvn sẽdagm thấpfert bạxdthi, đeqomưyjwpơnaiwng nhiêddepn bọhrrrn họhrrr khôdiepng biếeeaut làfavu việcpqpc sắwcdip đeqomcztut toàfavun bộmwtf nhiệcpqpm vụfavu đeqomnuymu làfavu ýopzq củvklya Vôdiep Kịcxrs.

fbqq vậwfedy trảfpjri qua Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc chỉnuym đeqomiểvudbm, Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri còzixcn cóyhob thểvudb thấpfery, táiwlhm ngưyjwpbagci Toàfavun Châsjcen Giáiwlho, từhrrrng vòzixcng móyhobc nốzkeli vớusnvi nhau, bấpfert luậwfedn ngưyjwpbagci nàfavuo xảfpjry ra vấpfern đeqomnuym thìopzq nhiệcpqpm vụfavu đeqomnuymu sẽdagm thấpfert bạxdthi...

Thửpfwh nghĩpedp xem, quáiwlhi nhỏddep cấpferp cao nhiềnuymu gấpferp năeqomm mưyjwpơnaiwi lầxnrln bọhrrrn họhrrr bao vâsjcey bốzkeln phímwtfa, phảfpjri chiếeeaun đeqompferu gầxnrln hai tiếeeaung, khôdiepng thểvudbyhob chúmlryt sai lầxnrlm nàfavuo, ngay tạxdthi dưyjwpusnvi tìopzqnh huốzkelng tỉnuym suấpfert chiếeeaun đeqompferu sai sóyhobt cựbagcc ímwtft nàfavuy, tâsjcem tháiwlhi đeqomnuymu sẽdagm khôdiepng theo kịcxrsp, chớusnvyhobi chi làfavu đeqomáiwlhnh trắwcding trậwfedn nàfavuy.

Nghĩpedp vậwfedy Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri chấpfern đeqommwtfng nhìopzqn táiwlhm ngưyjwpơnaiwi trêddepn màfavun hìopzqnh, khiếeeaup sợafhiyhobi: “Thậwfedt sựbagcfavu mộmwtft đeqomáiwlhm ngưyjwpbagci đeqomáiwlhng sợafhifavu!”

“Đusnváiwlhng sợafhi nhấpfert làfavu hai ngưyjwpbagci kia!” Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc chỉnuymfavuo Xuâsjcen Tưyjwpbagcng cùfbqqng vớusnvi Vưyjwpơnaiwng Vũhjafyhobi: “Thuậwfedt sĩpedp kia cóyhob kỹdrvieqomng trong thờbagci kỳiboh test game đeqomáiwlhng sợafhi nhấpfert toàfavun bộmwtf server, hơnaiwn nữotxma năeqomng lựbagcc khốzkelng chếeeau trậwfedn đeqompferu củvklya hắwcdin ta cựbagcc mạxdthnh, khôdiepng ngưyjwpbagci cóyhob thểvudbyjwpafhit ra hai bêddepn!”




Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri gậwfedt đeqomxnrlu nóyhobi: “Còzixcn Võdiepyjwp thìopzq sao?”

“Mộmwtft mìopzqnh hắwcdin cóyhob thểvudb giữotxm đeqomưyjwpafhic BOSS Hoàfavung Kim! Vớusnvi lạxdthi hắwcdin còzixcn phốzkeli hợafhip vớusnvi têddepn Pháiwlhp sưyjwp kia xửpfwhopzq BOSS, ngưyjwpơnaiwi cóyhob pháiwlht hiệcpqpn lúmlryc têddepn Pháiwlhp sưyjwp kia néhrrr tớusnvi néhrrr lui, Võdiepyjwp đeqomnuymu sẽdagm ra tay, cho nêddepn ta dáiwlhm khẳtmyzng đeqomcxrsnh, têddepn Pháiwlhp sưyjwp kia chắwcdic chắwcdin khôdiepng cóyhob Thuấpfern Di, màfavufavudiepyjwpfbqqng kỹdrvieqomng cóyhob thểvudb giúmlryp hắwcdin ta di chuyểvudbn, đeqomvudb hắwcdin ta tựbagc do tung kỹdrvieqomng tạxdtho sáiwlht thưyjwpơnaiwng.”

“...” Nghe đeqomưyjwpafhic Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc nóyhobi nhưyjwp thếeeau, Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri vẫusnvn chưyjwpa chúmlry ýopzq đeqomếeeaun, khi mỗusnvi mộmwtft lầxnrln Minh Đusnvôdiep thay đeqomzwbgi vịcxrs trímwtf, Vưyjwpơnaiwng Vũhjaf đeqomnuymu sẽdagm vung tay kéhrrro mộmwtft pháiwlht.

mlryc đeqomxnrlu thấpfery Minh Đusnvôdiephrrr tớusnvi néhrrr lui, Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri còzixcn tưyjwpjrwpng rằibohng làfavu loạxdthi kỹdrvieqomng néhrrr tráiwlhnh chỉnuymyhobjrwp Pháiwlhp sưyjwp hệcpqpdiepi, ai lạxdthi nghĩpedp đeqomếeeaun làfavu nhờbagcyhobdiepyjwp, nếeeauu thậwfedt sựbagcfavu nhưyjwp vậwfedy chẳtmyzng phảfpjri nóyhobi làfavudiepyjwpfavuy mộmwtft ngưyjwpbagci khốzkelng chếeeau hai ngưyjwpbagci xửpfwhopzq BOSS sao?

Ôwcdii mẹktxc ơnaiwi! Quảfpjr thựbagcc làfavudiepfbqqng khủvklyng khiếeeaup. Ngũhjaf Hồcyfr Tứeoym Hảfpjri rơnaiwi mồcyfrdiepi lạxdthnh.

“Trêddepn diễhrrrn đeqomàfavun đeqomnuymu làfavu nhữotxmng kẻkdqt ngu sao? Bọhrrrn họhrrrhjafng khôdiepng nhìopzqn ra?”

“Hừhrrr, dĩpedp nhiêddepn khôdiepng phảfpjri rồcyfri, cóyhob ngưyjwpbagci đeqomãcztu nhìopzqn ra chỉnuymfavu bọhrrrn họhrrr giảfpjr ngu màfavu thôdiepi...”

“Tạxdthi sao?”

“Vìopzq thua tiềnuymn thôdiepi! Lầxnrln nàfavuy ngưyjwpbagci thắwcding lớusnvn nhấpfert củvklya cuộmwtfc đeqomáiwlhnh cưyjwpafhic khôdiepng chừhrrrng chímwtfnh làfavu ngưyjwpbagci củvklya Toàfavun Châsjcen Giáiwlho!” Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc nóyhobi.

“Mẹktxcyhob... Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci nàfavuy chơnaiwi dơnaiw thậwfedt.”

“Cho nêddepn mớusnvi nóyhobi, Toàfavun Châsjcen Giáiwlho nàfavuy rấpfert đeqomáiwlhng gờbagcm màfavu...” Tam Sơnaiwn Ngũhjaf Nhạxdthc cảfpjrm tháiwlhn mộmwtft tiếeeaung, tiếeeaup tụfavuc nghiêddepn cứeoymu video hi vọhrrrng lạxdthi nhìopzqn ra đeqomưyjwpafhic đeqomiềnuymu gìopzq đeqomóyhob.

Ngay tạxdthi lúmlryc tấpfert cảfpjr mọhrrri ngưyjwpbagci đeqomang chúmlry ýopzq đeqomếeeaun việcpqpc củvklya Toàfavun Châsjcen Giáiwlho, thìopzqiwlhm ngưyjwpbagci bọhrrrn họhrrr thìopzq lạxdthi đeqomi đeqomếeeaun phòzixcng nghịcxrs sựbagccztunh đeqomcxrsa vớusnvi vẻkdqt mặcztut vui sưyjwpusnvng.

Mớusnvi vừhrrra rồcyfri khi thôdiepng báiwlho vang lêddepn, táiwlhm ngưyjwpbagci đeqomnuymu nhậwfedn đeqomưyjwpafhic nhắwcdic nhởjrwp.




Hệcpqp thốzkelng nhắwcdic nhởjrwp: Toàfavun Châsjcen Giáiwlho bảfpjro vệcpqpcztunh đeqomcxrsa thàfavunh côdiepng, ban thưyjwpjrwpng quảfpjrn lýopzq khu vựbagcc– hẻkdqtm númlryi Lạxdthc Nhậwfedt, phầxnrln thưyjwpjrwpng đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy bảfpjro vệcpqpcztunh đeqomcxrsa sẽdagm nhậwfedn ởjrwp tổzwbgng quảfpjrn côdiepng hộmwtfi.

“Chàfavu, cáiwlhc ngưyjwpơnaiwi đeqomưyjwpafhic đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy nhiềnuymu hay ímwtfch?” Minh Đusnvôdiepzixczixc hỏddepi nhữotxmng ngưyjwpbagci kháiwlhc.

“423!” Bao Tam nhìopzqn rồcyfri đeqomáiwlhp.

Danh Kiếeeaum Đusnvxdtho Tuyếeeaut: “512!”

“Kýopzq Ngạxdtho còzixcn ngưyjwpơnaiwi, ngưyjwpơnaiwi thìopzq sao?” Minh Đusnvôdiep hỏddepi Kýopzq Ngạxdtho.

“Mẹktxcyhob chứeoym, mạxdthng quáiwlhi đeqomnuymu bịcxrs bọhrrrn ngưyjwpbagci hèspmzn hạxdthiwlhc ngưyjwpơnaiwi đeqomoạxdtht rồcyfri, ta chỉnuymyhob 377!” Kýopzq Ngạxdtho tứeoymc giậwfedn nóyhobi.

diep Kịcxrsyhobi: “Thôdiepi đeqomi! 300 cũhjafng khôdiepng ímwtft rồcyfri, nhữotxmng kẻkdqteqomn lộmwtfn hỗusnv trợafhi nhưyjwp chúmlryng ta mớusnvi đeqomưyjwpafhic khôdiepng đeqomếeeaun 200 đeqomiểvudbm, tìopzqm ai đeqomvudbyhobi lýopzq chúmlryt đeqomi.”

“Ha ha ha, phảfpjri khôdiepng? Xuâsjcen huynh ngưyjwpơnaiwi đeqomưyjwpafhic nhiềnuymu hay ímwtft?”

“188.” Xuâsjcen Tưyjwpbagcng thờbagc ơnaiwyhobi, mặcztuc dùfbqq hắwcdin ta tiêddepu hao nhiềnuymu nhấpfert, góyhobp sứeoymc lớusnvn nhấpfert, còzixcn néhrrrm ra mộmwtft quyểvudbn sáiwlhch quýopzq giáiwlh, thậwfedt làfavufbqq sao trímwtf tuệcpqp củvklya hệcpqp thốzkelng cũhjafng cóyhob hạxdthn, mớusnvi khôdiepng suy tímwtfnh đeqomưyjwpafhic nhữotxmng côdiepng lao củvklya Xuâsjcen Tưyjwpbagcng trong trậwfedn đeqompferu.

“Lãcztuo Nhịcxrs đeqomâsjceu?”

“Con mẹktxcyhob, 76!!” Vẻkdqt mặcztut Doãcztun Lãcztuo Nhịcxrs uấpfert ứeoymc, hắwcdin ta làfavum dựbagc bịcxrs đeqomeoymng sau lưyjwpng Xuâsjcen Tưyjwpbagcng, Xuâsjcen Tưyjwpbagcng cũhjafng cóyhob nhiêddepu đeqomóyhob đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy nhưyjwp vậwfedy, hắwcdin ta cóyhob thểvudb kiếeeaum nhiềnuymu hơnaiwn Xuâsjcen Tưyjwpbagcng mớusnvi làfavu lạxdth.

“Ha ha ha!” Minh Đusnvôdiep chợafhit cưyjwpbagci nhưyjwp đeqomddepn nóyhobi: “Ráiwlhc rưyjwpjrwpi!”

“Ngưyjwpơnaiwi nóyhobi ai!” Doãcztun Lãcztuo Nhịcxrs khôdiepng bằibohng lòzixcng nóyhobi.




Minh Đusnvôdiepyjwpbagci đeqomwcdic ýopzqyhobi: “Ta khôdiepng cóyhobyhobi ngưyjwpơnaiwi, ta nóyhobi tấpfert cảfpjr mọhrrri ngưyjwpbagci, đeqomnuymu làfavuiwlhc rưyjwpjrwpi! Đusnviểvudbm tímwtfch lũhjafy củvklya ôdiepng Lýopzq ta đeqomâsjcey đeqomưyjwpafhic 874, thìopzq hỏddepi bọhrrrn gâsjcen gàfavuiwlhc ngưyjwpơnaiwi cóyhob sợafhi hay khôdiepng đeqomâsjcey!”

Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci: “...”

Vừhrrra rồcyfri ngay từhrrr đeqomxnrlu trậwfedn chiếeeaun, Minh Đusnvôdiepeqomng say đeqomoạxdtht mạxdthng quáiwlhi, khi hỗusnvn chiếeeaun hắwcdin ta làfavum Pháiwlhp sưyjwpyhobeqomng lựbagcc giếeeaut trong chớusnvp mắwcdit, dĩpedp nhiêddepn hiệcpqpu suấpfert nhanh hơnaiwn nhiềnuymu so vớusnvi ngưyjwpbagci kháiwlhc, sau nàfavuy Minh Đusnvôdiep lạxdthi cùfbqqng vớusnvi Vưyjwpơnaiwng Vũhjaf xửpfwhopzq BOSS, đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy trêddepn 800 làfavu hoàfavun toàfavun bìopzqnh thưyjwpbagcng.

Thếeeau nhưyjwpng nhìopzqn thấpfery bộmwtf dạxdthng nàfavuy, đeqomáiwlhm ngưyjwpbagci hậwfedn đeqomếeeaun nghiếeeaun răeqomng nghiếeeaun lợafhii, nhấpfert làfavudiep Kịcxrs, hắwcdin ta giậwfedn dữotxmyhobi: “Tạxdthi sao têddepn hèspmzn hạxdthfavuy lấpfery đeqomưyjwpafhic nhiềnuymu đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy nhưyjwp vậwfedy chứeoym!”

Xuâsjcen Tưyjwpbagcng nóyhobi: “Đusnvnuymu do ôdiepng đeqomâsjcey nhấpfert thờbagci mềnuymm lòzixcng, khôdiepng cóyhob giếeeaut chếeeaut BOSS...”

“Hay làfavusjcey giờbagc chúmlryng ta giếeeaut hắwcdin mộmwtft lầxnrln đeqomi, khôdiepng thìopzq khóyhob giảfpjri đeqomưyjwpafhic mốzkeli hậwfedn trong lòzixcng ta.” Kýopzq Ngạxdtho nóyhobi.

Danh Kiếeeaum Đusnvxdtho Tuyếeeaut: “Khôdiepng tệcpqp, ta đeqomcyfrng ýopzq.”

“Cùfbqqng ýopzq kiếeeaun!”

“+1!”

Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci đeqomóyhob lầxnrln lưyjwpafhit bàfavuy tỏddep tháiwlhi đeqommwtf, vâsjcey quanh Minh Đusnvôdiep vớusnvi vẻkdqt mặcztut khôdiepng cóyhob ýopzq tốzkelt.

Minh Đusnvôdiep hốzkelt hoảfpjrng nóyhobi: “Đusnvcyfrng ýopzq con mẹktxc ngưyjwpơnaiwi đeqomóyhob, bọhrrrn đeqomêddep tiệcpqpn cáiwlhc ngưyjwpơnaiwi cóyhob phảfpjri ghen ghéhrrrt ôdiepng đeqomâsjcey anh minh thầxnrln võdiepdiep đeqomcxrsch thiêddepn hạxdth khôdiepng?”

“Đusnvúmlryng thếeeau thìopzq sao?” Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci lạxdthnh lùfbqqng đeqomáiwlhp.

Minh Đusnvôdiep lậwfedp tứeoymc nóyhobi lờbagci nghiêddepm túmlryc la to lêddepn: “Đusnvưyjwpafhic rồcyfri! Cáiwlhc vịcxrs đeqomxdthi ca, ta sai rồcyfri!”

Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci: “...” Têddepn hèspmzn hạxdthfavuy, dùfbqqopzqnh cóyhob giếeeaut hắwcdin ta cũhjafng ngạxdthi bẩyfhgn tay.

Mộmwtft đeqomáiwlhm ngưyjwpbagci cưyjwpbagci cưyjwpbagci nóyhobi nóyhobi, sau khi ầxnrlm ĩpedp đeqomvkly rồcyfri, Minh Đusnvôdiep chợafhit quay đeqomxnrlu, vẻkdqt mặcztut đeqomwcdic ýopzq liếeeauc mắwcdit hỏddepi Vưyjwpơnaiwng Vũhjaf: “Thiếeeaut Ngưyjwpu, ngưyjwpơnaiwi đeqomưyjwpafhic bao nhiêddepu đeqomiểvudbm tímwtfch lũhjafy?”

“1000!” Vưyjwpơnaiwng Vũhjaf thờbagc ơnaiwyhobi: “Mộmwtft cúmlry cuốzkeli cùfbqqng đeqomáiwlhnh Urtus bịcxrs ta đeqomoạxdtht đeqomưyjwpafhic.”

Minh Đusnvôdiep nghe vậwfedy hoảfpjrng hốzkelt nóyhobi: “Cáiwlhi gìopzq? Cáiwlhi nàfavuy khôdiepng hợafhip lýopzq! Ngưyjwpơnaiwi mẹktxcyhob chỉnuym giếeeaut mộmwtft con quáiwlhi kia làfavum sao lạxdthi đeqomưyjwpafhic nhiềnuymu nhưyjwp vậwfedy.”

yjwpơnaiwng Vũhjaf quơnaiw ngóyhobn trỏddep trưyjwpusnvc mắwcdit Minh Đusnvôdiepyhobi: “Ngưyjwpơnaiwi nóyhobi sai rồcyfri, kia làfavu mộmwtft con BOSS đeqomóyhob!”

“Ha ha ha ha!” Đusnváiwlhm ngưyjwpbagci thấpfery cuốzkeli cùfbqqng cóyhob ngưyjwpbagci áiwlhp chếeeau đeqomưyjwpafhic Minh Đusnvôdiep, Vôdiep Kịcxrsyjwpbagci nóyhobi: “Khôdiepng tệcpqp, Thiếeeaut Ngưyjwpu mộmwtft ngưyjwpbagci đeqompferu BOSS, cho hắwcdin mưyjwpbagci nghìopzqn đeqomiểvudbm cũhjafng khôdiepng quáiwlh đeqomáiwlhng!”

“Đusnvúmlryng, chúmlry Ngưyjwpu mớusnvi thậwfedt sựbagc anh minh thầxnrln võdiep, vôdiep đeqomcxrsch thiêddepn hạxdth! Lãcztuo Lýopzq ngưyjwpơnaiwi làfavuiwlhi quáiwlhi gìopzq.”

“Đusnvúmlryng vậwfedy đeqomúmlryng vậwfedy, chỉnuym biếeeaut trốzkeln dưyjwpusnvi háiwlhng Thiếeeaut Ngưyjwpu hiềnuymn đeqomcpqp đeqomvudb tung chiêddepu, ôdiepng đeqomâsjcey coi thưyjwpbagcng loạxdthi ngưyjwpbagci nàfavuy nhấpfert!”

“Đusnvcyfrng ýopzq!”

“Đusnvcyfrng ýopzq!”

“Đusnvcyfrng ýopzq!”

“Đusnvcpqpt!” Minh Đusnvôdiep buồcyfrn bựbagcc.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.