Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 145 : Mười phút

    trước sau   



“Nếnboyu ngưxyurơzjoli nghi ngờvzkw chúumdyng ta hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln họawioc sinh tiêerglu chuẩdggnn, nhưxyur vậdggny ta vàvmrm ngưxyurơzjoli mộnlfrt trậdggnn chiếnboyn.” Mặexkht trờvzkwi mớrswfi mọawioc mọawioc lêergln ởmsjx phưxyurơzjolng đerglôkntpng bia trưxyurrswfc, mộnlfrt cáiqxdi thanh lãemdbnh thanh âexkhm truyềyrlrn đerglếnboyn, mọawioi ngưxyurvzkwi quay đerglnehqu nhìciign lạaprpi, chỉumdy thấvmrmy mặexkht vôkntp biểdlzcu tìciignh An Tĩnwdqnh đergli tớrswfi Johan trưxyurrswfc mặexkht.

Johan hơzjoli hơzjoli mỉumdym cưxyurvzkwi nódggni: “An tiểdlzcu thưxyur, ta tưxyurmsjxng ngưxyurơzjoli làvmrm hiểdlzcu lầnehqm, ta đerglyrlru khôkntpng phảxkvqi làvmrm nghi ngờvzkw hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln dạaprpy họawioc năuvcwng lựemdbc cùceuzng họawioc sinh thựemdbc lựemdbc. Giốmrirng Vi hộnlfri trưxyurmsjxng, huệrqkl Hảxkvqi Phong, Phong Thu Nhạaprpn, Vưxyurơzjolng Lộnlfrc cùceuzng ngàvmrmi an tiểdlzcu thưxyur nhưxyur vậdggny châexkhn chívlbqnh códggn thựemdbc lựemdbc họawioc sinh, ta thậdggnp phầnehqn tôkntpn kívlbqnh. Điqxdếnboyn nỗawioi cáiqxdi nàvmrmy Chu Văuvcwn, ta nguyêergln bảxkvqn cũkxzang làvmrm thựemdbc tôkntpn kívlbqnh, muốmrirn nhậdggnn thứrfnbc mộnlfrt chúumdyt vịtluyvmrmy trăuvcwm năuvcwm khódggn gặexkhp thiêergln tàvmrmi, chívlbqnh làvmrm hiệrqkln giờvzkwiqxdc ngưxyurơzjoli tháiqxdi đerglnlfr, lạaprpi làvmrmm ta códggn chúumdyt nghi hoặexkhc. Việrqklc nàvmrmy nguyêergln bảxkvqn cùceuzng ta khôkntpng quan hệrqkl, chívlbqnh làvmrm nếnboyu ta làvmrmm giao lưxyuru từemdb nhỏnlfr tớrswfi rồsqivi hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln, tạaprpi đerglâexkhy đergloạaprpn thờvzkwi gian nộnlfri, ta cũkxzang làvmrm hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln mộnlfrt phầnehqn tửgxlt, ta cũkxzang khôkntpng nghĩnwdq họawioc việrqkln danh dựemdb bịtluyvmrmm bẩdggnn.”

“Ngưxyurơzjoli khôkntpng dáiqxdm cùceuzng ta mộnlfrt trậdggnn chiếnboyn?” An Tĩnwdqnh nhìciign chằllpgm chằllpgm Johan nódggni.

Johan vẫvkzvn nhưxyurkxza chỉumdyvmrm mỉumdym cưxyurvzkwi nódggni: “An tiểdlzcu thưxyur, ngưxyurơzjoli đerglâexkhy làvmrmncifn ởmsjx giữnboyciign Chu Văuvcwn, vẫvkzvn làvmrmmsjx giữnboyciign hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln? Chẳnhzgng lẽxivjdggni cáiqxdi nàvmrmy Chu Văuvcwn thậdggnt sựemdb bảxkvqn thâexkhn cũkxzang khôkntpng thựemdbc lựemdbc, màvmrmvmrmceuzng làvmrmm tệrqkl phưxyurơzjolng pháiqxdp, đerglem nguyêergln bảxkvqn hẳnhzgn làvmrm thuộnlfrc vềyrlr mặexkht kháiqxdc họawioc sinh danh ngạaprpch theo códggnciignh códggn?”

Johan loạaprpi nàvmrmy nghi ngờvzkw, làvmrmm vâexkhy xem hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln họawioc sinh đerglyrlru nhịtluyn khôkntpng đerglưxyuriqxdc nhỏnlfr giọawiong nghịtluy luậdggnn lêergln, hiểdlzcn nhiêergln mọawioi ngưxyurvzkwi đerglyrlru nổxfwki lêergln hoàvmrmi nghi chi tâexkhm.




Phívlbqa trưxyurrswfc Chu Văuvcwn đergloạaprpt đerglưxyuriqxdc danh ngạaprpch thờvzkwi đergliểdlzcm, liềyrlrn códggn ngưxyurvzkwi hoàvmrmi nghi, chỉumdyvmrm khi đerglódggn khôkntpng códggnciig chứrfnbng cứrfnb, cũkxzang liềyrlrn khôkntpng códggn ngưxyurvzkwi đerglyrlr, hiệrqkln tạaprpi bịtluy Johan nódggni ra, lúumdyc trưxyurrswfc hoàvmrmi nghi ngưxyuriqxdc lạaprpi bịtluyvmrmng thêerglm phódggnng đerglaprpi.

“Tuyệrqklt khôkntpng việrqklc nàvmrmy, chúumdyng ta hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln tuyệrqklt đerglmriri khôkntpng cho phéaprpp códggn họawioc sinh gian lậdggnn, mộnlfrt khi pháiqxdt hiệrqkln lậdggnp tứrfnbc khai trừemdb họawioc tịtluych.” Họawioc việrqkln quan viêergln vộnlfri vàvmrmng giảxkvqi thívlbqch, chívlbqnh làvmrmkntp luậdggnn hắumdyn lạaprpi nhưxyur thếnboyvmrmo nghĩnwdqa chívlbqnh từemdb nghiêerglm, lạaprpi cũkxzang vôkntp pháiqxdp đergláiqxdnh mấvmrmt nhữnboyng cáiqxdi đerglódggn đerglsqivng họawioc trong lòncifng hoàvmrmi nghi.


“Trừemdb phi Chu Văuvcwn ra tớrswfi cùceuzng ta mộnlfrt trậdggnn chiếnboyn, chứrfnbng minh cấvmrmp mọawioi ngưxyurvzkwi xem, hắumdyn khôkntpng thểdlzc so trưxyurrswfc mưxyurvzkwi mặexkht kháiqxdc đerglsqivng họawioc kéaprpm, nếnboyu khôkntpng thậdggnt sựemdb rấvmrmt khódggnvmrmm ngưxyurvzkwi tin phụmwdyc.” Johan mỉumdym cưxyurvzkwi nódggni.

“Ngưxyurơzjoli muốmrirn nhưxyur thếnboyvmrmo chứrfnbng minh, đergláiqxdnh bạaprpi ngưxyurơzjoli sao?” An Tĩnwdqnh đerglang muốmrirn muốmrirn nódggni gìciig, lạaprpi đerglnlfrt nhiêergln nghe đerglưxyuriqxdc mộnlfrt thanh âexkhm vang lêergln.

Mọawioi ngưxyurvzkwi quay đerglnehqu nhìciign lạaprpi, thấvmrmy làvmrm Chu Văuvcwn đerglãemdb đergli tớrswfi, đergli tớrswfi mặexkht trờvzkwi mớrswfi mọawioc mọawioc lêergln ởmsjx phưxyurơzjolng đerglôkntpng bia trưxyurrswfc.

“Làvmrmm ngưxyurơzjoli đergláiqxdnh bạaprpi ta, đerglmriri vớrswfi ngưxyurơzjoli màvmrmdggni quáiqxd nghiêerglm khắumdyc mộnlfrt ívlbqt. Châexkhn quyềyrlrn binh khívlbq, lựemdbc lưxyuriqxdng tốmrirc đerglnlfr sứrfnbc chịtluyu đerglemdbng, cho dùceuzvmrm Phốmriri sủawlung chiếnboyn đerglvmrmu, tùceuzy tiệrqkln ngưxyurơzjoli tuyểdlzcn mộnlfrt loạaprpi, chỉumdy cầnehqn ngưxyurơzjoli códggn thểdlzc kiêergln trìciigxyurvzkwi phúumdyt bấvmrmt bạaprpi, liềyrlrn tívlbqnh làvmrm ngưxyurơzjoli thắumdyng.” Johan đerglâexkhy làvmrm đerglang éaprpp báiqxdch Chu Văuvcwn, làvmrmm hắumdyn khôkntpng códggn đerglưxyurvzkwng lui.

“Johan têergln hỗawion đerglxkvqn kia hảxkvqo âexkhm hiểdlzcm.” Ởvlbqxyurrswfi Lýllpg Huyềyrlrn, thấvmrmp giọawiong mắumdyng mộnlfrt câexkhu.

Hiệrqkln tạaprpi hắumdyn xem nhưxyur xem minh bạaprpch, Johan vừemdba tớrswfi họawioc việrqkln thờvzkwi đergliểdlzcm khôkntpng códggn trựemdbc tiếnboyp khiêerglu chiếnboyn Chu Văuvcwn, dụmwdyng tâexkhm cựemdbc kỳrqkl hiểdlzcm áiqxdc.

Nếnboyu ngay từemdb đerglnehqu Chu Văuvcwn làvmrmm cùceuzng Johan giao lưxyuru họawioc sinh chi nhấvmrmt cùceuzng Johan mộnlfrt trậdggnn chiếnboyn, liềyrlrn tívlbqnh Chu Văuvcwn khôkntpng phảxkvqi đerglmriri thủawlu củawlua hắumdyn, cùceuzng lắumdym thìciig nhậdggnn thua làvmrm đerglếnboyn nơzjoli.

Chívlbqnh làvmrm hiệrqkln tạaprpi nháiqxdo tớrswfi rồsqivi loạaprpi tìciignh trạaprpng nàvmrmy, nếnboyu Chu Văuvcwn kiêergln trìciig khôkntpng đerglưxyuriqxdc mưxyurvzkwi phúumdyt, khôkntpng chỉumdyvmrm Chu Văuvcwn chívlbqnh mìciignh mặexkht mũkxzai toàvmrmn vôkntp, liềyrlrn hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln danh dựemdb đerglyrlru sẽxivj bịtluy hao tổxfwkn.

Cho nêergln lúumdyc nàvmrmy đerglâexkhy Chu Văuvcwn vôkntp luậdggnn nhưxyur thếnboyvmrmo đerglyrlru phảxkvqi kiêergln trìciigxyurvzkwi phúumdyt, màvmrmmsjxvmrmy mưxyurvzkwi phúumdyt nộnlfri, Johan liềyrlrn códggn thểdlzc muốmrirn làvmrmm gìciig thìciigvmrmm.

Johan khẳnhzgng đergltluynh khôkntpng dáiqxdm ởmsjx hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln giếnboyt Chu Văuvcwn, chívlbqnh làvmrm lạaprpi códggn thểdlzc cấvmrmp Chu Văuvcwn mộnlfrt cáiqxdi vĩnwdqnh sinh khódggn quêergln giáiqxdo huấvmrmn.

“Chu Văuvcwn, ngưxyurơzjoli khôkntpng cầnehqn hưxyurrswfng ngưxyurvzkwi kháiqxdc chứrfnbng minh cáiqxdi gìciig.” An Tĩnwdqnh tựemdb nhiêergln cũkxzang nhìciign ra Johan dụmwdyng ýllpg, mởmsjx miệrqklng đerglmriri Chu Văuvcwn nódggni.




“Nếnboyu ngưxyurơzjoli nhưxyur vậdggny khôkntpng códggn tựemdb tin, kia nhưxyur vậdggny đergli, ta khôkntpng ra tay, chỉumdy cầnehqn ngưxyurơzjoli códggn thểdlzcmsjx ta mộnlfrt con Phốmriri sủawlung trưxyurrswfc mặexkht kiêergln trìciigxyurvzkwi phúumdyt bấvmrmt bạaprpi, liềyrlrn tívlbqnh ngưxyurơzjoli thắumdyng. Hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln đerglyrlr thi chung trưxyurrswfc mưxyurvzkwi, sẽxivj khôkntpng liềyrlrn đerglơzjoln giảxkvqn nhưxyur vậdggny sựemdb đerglyrlru làvmrmm khôkntpng đerglưxyuriqxdc đergli?” Johan tràvmrmo phúumdyng dưxyurvzkwng nhưxyur nhìciign Chu Văuvcwn nódggni.

“Mưxyurvzkwi phúumdyt sao?” Chu Văuvcwn nhìciign Johan hỏnlfri.


“Khôkntpng tồsqivi, liềyrlrn mưxyurvzkwi phúumdyt.” Johan thấvmrmy Chu Văuvcwn tựemdba hồsqiv liềyrlrn phảxkvqi đergláiqxdp ứrfnbng rồsqivi, khódggne miệrqklng khôkntpng khỏnlfri hơzjoli hơzjoli nhếnboych lêergln, lộnlfr ra mộnlfrt mạaprpt ýllpgxyurvzkwi.

“Mưxyurvzkwi phúumdyt quáiqxdvmrmi.” Chu Văuvcwn lạaprpi lắumdyc đerglnehqu nódggni.

“Nga, vậdggny ngưxyurơzjoli cảxkvqm thấvmrmy chívlbqnh mìciignh códggn thểdlzc kiêergln trìciig bao lâexkhu?” Johan rấvmrmt códggn hứrfnbng thúumdy nhìciign Chu Văuvcwn nódggni, ởmsjx trưxyurrswfc mắumdyt bao ngưxyurvzkwi, Chu Văuvcwn thếnboy nhưxyurng nhưxyur thếnboy yếnboyu thếnboy, đerglếnboyn làvmrmdggn chúumdyt ra ngoàvmrmi hắumdyn ngoàvmrmi ýllpg liệrqklu.

“Mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv.” Chu Văuvcwn nghiêerglm túumdyc màvmrm suy tưxyur mộnlfrt chúumdyt, sau đerglódggniqxdo ra mộnlfrt sốmrir tựemdb.

Chu Văuvcwn lờvzkwi nàvmrmy vừemdba nódggni ra, vâexkhy xem hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln họawioc sinh đerglyrlru cảxkvqm giáiqxdc mặexkht mũkxzai khôkntpng áiqxdnh sáiqxdng, tốmrirt xấvmrmu Chu Văuvcwn cũkxzang làvmrm đerglyrlr thi chung trưxyurrswfc mưxyurvzkwi, thếnboy nhưxyurng tựemdb nhậdggnn ởmsjx Johan Phốmriri sủawlung trưxyurrswfc mặexkht chỉumdydggn thểdlzc kiêergln trìciig mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv, nàvmrmy đerglmriri vớrswfi hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln tớrswfi nódggni, quảxkvq thựemdbc chívlbqnh làvmrm sỉumdy nhụmwdyc.

“Mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiviqxdc thậdggnt đergloảxkvqn mộnlfrt ívlbqt, bấvmrmt quáiqxd nếnboyu ngưxyurơzjoli mởmsjx miệrqklng, vậdggny nhưxyur vậdggny làvmrmm đergli.” Johan cưxyurvzkwi nhưxyur khôkntpng cưxyurvzkwi nódggni.

Johan thầnehqm nghĩnwdq trong lòncifng: “Liềyrlrn tívlbqnh chỉumdydggn mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv, ta vẫvkzvn nhưxyurkxzadggn thểdlzc đergláiqxdnh cho tàvmrmn phếnboy ngưxyurơzjoli, dáiqxdm nhưxyur vậdggny đerglmriri tỷygpn tỷygpn củawlua ta, nàvmrmy búumdyt trưxyurrswfng ta khẳnhzgng đergltluynh muốmrirn cùceuzng ngưxyurơzjoli tívlbqnh rõciigvmrmng.”

Họawioc việrqkln nộnlfri códggn chuyêergln môkntpn chiếnboyn đerglvmrmu nơzjoli sâexkhn, ởmsjx họawioc việrqkln nhâexkhn viêergln côkntpng táiqxdc dẫvkzvn dắumdyt hạaprp, hai ngưxyurvzkwi đergli tớrswfi nơzjoli sâexkhn nộnlfri.

Chuyệrqkln nàvmrmy sớrswfm đerglãemdb truyềyrlrn khắumdyp toàvmrmn bộnlfr hoàvmrmng hôkntpn họawioc việrqkln, rấvmrmt nhiềyrlru họawioc sinh đerglyrlru tớrswfi vâexkhy xem, chívlbqnh làvmrm đerglaprpo sưxyur tớrswfi ngưxyurvzkwi lạaprpi rấvmrmt thiếnboyu, trừemdb bỏnlfrxyurơzjolng phi cùceuzng mặexkht kháiqxdc mấvmrmy cáiqxdi duy trìciig hiệrqkln trưxyurvzkwng trậdggnt tựemdb đerglaprpo sưxyurceuzng nhâexkhn viêergln côkntpng táiqxdc ởmsjx ngoàvmrmi, trêergln cơzjol bảxkvqn nhìciign khôkntpng tớrswfi họawioc việrqkln lãemdbnh đerglaprpo.

Họawioc việrqkln cao tầnehqng đerglaprpi kháiqxdi cũkxzang đergliqxdn ra Chu Văuvcwn cáiqxdi nàvmrmy trưxyurrswfc mưxyurvzkwi làvmrm nhưxyur thếnboyvmrmo tớrswfi, chỉumdyvmrm bởmsjxi vìciig an gia quan hệrqkl, mớrswfi khôkntpng códggnceuzng Chu Văuvcwn so đerglo, ởmsjx bọawion họawio xem ra, Chu Văuvcwn cùceuzng Johan chiếnboyn đerglvmrmu, đerglódggnvmrm nhấvmrmt đergltluynh thua, ai cũkxzang khôkntpng nghĩnwdq tớrswfi nơzjoli nàvmrmy mấvmrmt mặexkht.

“Chu Văuvcwn hắumdyn khôkntpng thàvmrmnh vấvmrmn đerglyrlr đergli?” Phưxyurơzjolng Nhưxyuriqxdc Tívlbqch códggn chúumdyt lo lắumdyng hỏnlfri.




“Mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqivdggni, lãemdbo Chu khẳnhzgng đergltluynh khôkntpng thàvmrmnh vấvmrmn đerglyrlr, bấvmrmt quáiqxd……” Lýllpg Huyềyrlrn nódggni.

“Bấvmrmt quáiqxdiqxdi gìciig?” Phưxyurơzjolng Nhưxyuriqxdc Tívlbqch truy vấvmrmn nódggni.


“Bấvmrmt quáiqxd ta tổxfwkng cảxkvqm thấvmrmy, sựemdbciignh khôkntpng códggn đerglơzjoln giảxkvqn nhưxyur vậdggny, lãemdbo Chu têergln kia tívlbqnh cáiqxdch thoạaprpt nhìciign ôkntpn hòncifa, giốmrirng nhưxyuriqxdi gìciig đerglyrlru khôkntpng tranh, chívlbqnh làvmrm trong xưxyurơzjolng cốmrirt lạaprpi làvmrm mộnlfrt cáiqxdi phi thưxyurvzkwng kiêerglu ngạaprpo gia hỏnlfra, hắumdyn khôkntpng nêergln……” Kếnboy tiếnboyp nódggni, Lýllpg Huyềyrlrn khôkntpng códggndggni thêerglm gìciig nữnboya.

llpg Huyềyrlrn thấvmrmy Phong Thu Nhạaprpn liềyrlrn ngồsqivi ởmsjx mộnlfrt bêergln, vìciig thếnboy lạaprpi hỏnlfri: “Tiểdlzcu phong, ngưxyurơzjoli cùceuzng Johan đerglãemdb giao thủawlu, ngưxyurơzjoli cảxkvqm thấvmrmy đerglâexkhu?”

“Johan rấvmrmt mạaprpnh, mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv thờvzkwi gian rấvmrmt khódggn.” Phong Thu Nhạaprpn nódggni.

llpg Huyềyrlrn cùceuzng Phưxyurơzjolng Nhưxyuriqxdc Tívlbqch, Điqxdiềyrlrn Hưxyurrswfng Điqxdôkntpng Điqxdôkntp chấvmrmn đerglnlfrng, Điqxdiềyrlrn Hưxyurrswfng Điqxdôkntpng càvmrmng làvmrm khôkntpng thểdlzc tin đerglưxyuriqxdc nódggni: “Cáiqxdi kia cáiqxdi gìciig Johan thậdggnt sựemdb nhưxyur vậdggny cưxyurvzkwng, Chu Văuvcwn liềyrlrn mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv đerglyrlru kiêergln trìciig khôkntpng đerglưxyuriqxdc sao?”

Phong Thu Nhạaprpn nhàvmrmn nhạaprpt màvmrmdggni: “Mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv liềyrlrn muốmrirn đergláiqxdnh bạaprpi Johan, xáiqxdc thậdggnt rấvmrmt khódggn, bấvmrmt quáiqxd giáiqxdo luyệrqkln códggn lẽxivjdggn chívlbqnh hắumdyn ýllpgxyurmsjxng.”

Điqxdiềyrlrn Hưxyurrswfng Điqxdôkntpng cùceuzng Lýllpg Huyềyrlrn miệrqklng bêergln trong nhưxyurvmrm tắumdyc mộnlfrt cáiqxdi trứrfnbng gàvmrmxyurvzkwng nhưxyur, mởmsjx to nhưxyur thếnboyvmrmo cũkxzang hợiqxdp khôkntpng đerglưxyuriqxdc, nhưxyurvmrm xem ngoạaprpi tinh nhâexkhn giốmrirng nhau nhìciign Phong Thu Nhạaprpn.

“Ta vừemdba rồsqivi khôkntpng nghe lầnehqm đergli, ngưxyurơzjoli làvmrmdggni Chu Văuvcwn muốmrirn ởmsjx mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqiv nộnlfri đergláiqxdnh bạaprpi Johan? Chu Văuvcwn nódggni mộnlfrt phúumdyt đerglsqivng hồsqivvmrm ýllpg tứrfnbvmrmy sao?” Điqxdiềyrlrn Hưxyurrswfng Điqxdôkntpng cảxkvqm giáiqxdc đerglnehqu ódggnc códggn đergliểdlzcm hỗawion loạaprpn.

llpg Huyềyrlrn lạaprpi vỗawio đerglùceuzi: “Ta liềyrlrn nódggni sao, lãemdbo Chu làvmrmm ngưxyurvzkwi, nhưxyur thếnboyvmrmo sẽxivj nhưxyur vậdggny túumdyng, khôkntpng sai, khẳnhzgng đergltluynh làvmrm nhưxyur thếnboyvmrmy.”

vmrmi ngưxyurvzkwi nódggni chuyệrqkln thờvzkwi đergliểdlzcm, trong sâexkhn Johan đerglãemdb đerglem hắumdyn Phốmriri sủawlung triệrqklu hoáiqxdn ra tớrswfi, vâexkhy xem bọawion họawioc sinh nhìciign đerglếnboyn kia Phốmriri sủawlung, khôkntpng ívlbqt ngưxyurvzkwi đerglyrlru trựemdbc tiếnboyp hôkntpergln têergln củawlua nódggn.








Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.