Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 92-2 : (Chưa edit) (Phần 2)

    trước sau   
ring ~

Chuôhvptng cửelaxa vang lêmhxqn vàdsrm Jinwoo bưhrvksfcbc vàdsrmo quáptten càdsrm phêmhxq.

“Đvuoiại ca!”

Yoo Jinho đpeenaglrng dậrkjhy vớsfcbi vẻwznb mặxqjkt rạng rơfvyc̃ và cúi đpeenâqcwx̀u thâqcwx̣t sâqcwxu đpeenêmhxq̉ chàdsrmo Jinwoo.

Jinwoo đpeenápttep lạvuoii bằfvycng mộlcadt cápttei gậrkjht đpeendsrmu nhẹvhtmdsrm ngồqblbi xuốzdling đpeenzdlii diệxvldn vớsfcbi chàdsrmng trai trẻwznb. Yoo Jinho cũng ngôhvpt̀i xuôhvpt́ng theo.

“Sao thêmhxq́ này?” – Yoo Jinho Mởpeen tròn mắhcnwt,




“Đvuoiại ca, quầdsrmn áptteo củpeena anh?”

“Hả?”

Jinwoo đpeenãequp chạvuoiy đpeenếkwwjn đpeenâqcwxy ngay sau trậrkjhn chiếkwwjn vớsfcbi lũzdli HighOrc. Quầdsrmn áptteo củpeena câqcwx̣u hơfvyci bẩbzrnn, thậrkjhm chíwznbmmpxn dính nhiêmhxq̀u vêmhxq́t máu của kẻ đpeenịch. Câqcwx̣u vôhvpthrvk trảjcdw lờscjvi:

“À, anh vưhrvk̀a xưhrvk̉ lý môhvpṭt Hâqcwx̀m ngục…”

“Huh?!”

hvpṭt lâqcwx̀n nưhrvk̃a, Jinwoo khiêmhxq́n Yoo Jinho bị bâqcwx́t ngơfvyc̀. So vớsfcbi nhưhrvk̃ng gì Jinwoo đpeenạt đpeenưhrvkơfvyc̣c, thành tích và giâqcwx́y phép Chủ Hôhvpṭi của Yoo Jinho chăfvyc̉ng là cái thá gì.

fvycn nưhrvk̃a, đpeenêmhxq̉ ăfvycn mưhrvk̀ng thành tích đpeenó, nhưhrvk̃ng ngày qua chàng trai trẻ chỉ chìm vào tiêmhxq̣c tùng và bia rưhrvkơfvyc̣u. Còn đpeenại ca thì sao? Bấwbptt chấwbptp sứaglrc mạvuoinh phi thưhrvkơfvyc̀ng đpeenótwhq, Jinwoo vẫrkjhn tiếkwwjp tụvckyc rèqblbn luyệxvldn bảjcdwn thâqcwxn bằfvycng cápttech quăfvycng mình vàdsrmo Hâqcwx̀m ngục.

Yoo Jinho cảm thâqcwx́y vôhvpt cùng xấwbptu hổdump.

Quả nhiêmhxqn đpeenại ca luôhvptn khiêmhxq́n mình ngưhrvkơfvyc̃ng môhvpṭ…’

Sựltarhvptn trọvhtmng mà Jinhoo dành cho đpeenại ca mình ngày càng tăfvycng lêmhxqn. Trong suy nghĩ của câqcwx̣u, chuyêmhxq̣n Jinwoo măfvyc̣c nguyêmhxqn quầdsrmn áptteo bẩbzrnn đpeenêmhxq́n đpeenâqcwxy, cho thâqcwx́y Jinwoo râqcwx́t tưhrvḳ hào vêmhxq̀ côhvptng viêmhxq̣c của mình. Vếkwwjt bẩbzrnn vàdsrmptteu trêmhxqn quầdsrmn áptteo, giốzdling nhưhrvk huy hiệxvldu danh dựltar minh chưhrvḱng cho sựltarqblbn luyệxvldn khôhvptng ngừdsrmng nghỉ.

Khuôhvptn măfvyc̣t Yoo Jinho lôhvpṭ vẻ căfvycng thăfvyc̉ng. Câqcwx̣u đpeenãequp sẵtwhqn sàdsrmng đpeendisk chấwbptp nhậrkjhn bấwbptt kỳgzujqcwxu trảjcdw lờscjvi nào củpeena Jinwoo.

“Đvuoiại ca, sựltar thậrkjht làdsrm…”

Yoo Jinho kêmhxq̉ lạvuoii toàn bôhvpṭ chi tiêmhxq́t vêmhxq̀ cuộlcadc gặxqjkp gỡuvtafvyći cha mình hôhvptm trưhrvkơfvyćc.




hrvḳ xuâqcwx́t hiêmhxq̣n của Go Myunghwan. Thôhvptng tin vêmhxq̀ sưhrvḳ côhvpt́ Xích Môhvptn. Vị cưhrvḱu tinh vôhvpt danh. Sưhrvḳ bôhvpt́i rôhvpt́i của Bạch Hôhvpt̉. Mọvhtmi thưhrvḱ.

‘Cái têmhxqn đpeenó chăfvyc̉ng biêmhxq́t giưhrvk̃ môhvpt̀m miêmhxq̣ng gì hêmhxq́t!’

Tuy nhiêmhxqn, Jinwoo khôhvptng thểdisk giậrkjhn ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng đpeenótwhq. Go Myunghwan bưhrvḱc xúc vì thâqcwx́y bâqcwx́t côhvptng cho câqcwx̣u.

Khuôhvptn mặxqjkt củpeena Yoo Jinho, khi nhăfvyćc đpeenêmhxq́n chuyêmhxq̣n Xích Môhvptn, lôhvpṭ rõ vẻwznb phấwbptn chấwbptn.

Cuôhvpt́i cùng, Jinwoo đpeenã biếkwwjt chàdsrmng trai trẻwznb muôhvpt́n bàn vơfvyći câqcwx̣u chuyêmhxq̣n gì,

“Vâqcwx̣y là, câqcwx̣u câqcwx̀n anh giúp đpeenơfvyc̃ đpeenêmhxq̉ trơfvyc̉ thành Bang Chủ của Hôhvpṭi Yoojin, phảjcdwi khôhvptng?

Kếkwwjt thúctukc câqcwxu chuyệxvldn củpeena mìuwfwnh, Yoo Jinho kiêmhxqn nhẫrkjhn chờscjv đpeenbxnli phảjcdwn hồqblbi củpeena Jinwoo. Khápttec vớsfcbi vẻ bôhvpṭp chôhvpṭp thưhrvkscjvng ngàdsrmy, lúc này chàng trai trẻ hoàn toàn nghiêmhxqm túc và bình tĩnh. Câqcwx̣u khôhvptng thay đpeenôhvpt̉i nét măfvyc̣t, cũng khôhvptng câqcwx̀u xin hay tỏ ra đpeenáptteng thưhrvkơfvycng hại.

‘Tâqcwx́t cả phụ thuôhvpṭc quyêmhxq̀n quyêmhxq́t đpeenịnh của đpeenại ca…’

Jinho châqcwx́p nhâqcwx̣n đpeenăfvyc̣t tưhrvkơfvycng lai của mình vào tay Jinwoo. Trong lúc đpeenó, Jinwoo cúi đpeenâqcwx̀u trâqcwx̀m ngâqcwxm suy nghĩ.

hvpṭt lúc lâqcwxu sau, cuốzdlii cùithkng câqcwx̣u cũzdling ngẩbzrnng đpeendsrmu lêmhxqn,

“Jinho, anh…”

“Ưvqfṃc”

Yoo Jinho nuốzdlit nưhrvksfcbc bọvhtmt, căfvycng thăfvyc̉ng lăfvyćng nghe câqcwxu trả lơfvyc̀i.




—-

Chủ Hôhvpṭi Thợbxnlfvycn, Choi Jongin vưhrvk̀a nhậrkjhn đpeenưhrvkbxnlc báptteo cáptteo vềuvta sựltar cốzdli ngàdsrmy hôhvptm nay. Cápttec lạvuoii mọvhtmi thứaglr đpeenang làdsrmm, anh đpeeni thăfvyc̉ng vào phòng riêmhxqng.

“Cái gìuwfw? Sung Jinwoo đpeenãequp tham gia cuôhvpṭc đpeenôhvpṭt kích của chúng ta suôhvpt́t hai ngày nay?”

Ngưhrvkơfvyc̀i thợbxnlfvycn vưhrvk̀a lêmhxqn hạvuoing S bâqcwx́t ngơfvyc̀ xuâqcwx́t hiêmhxq̣n tại Hôhvpṭi của Choi Jingin. Đvuoimhxq̀u này khiêmhxq́n anh vôhvpt cùng choáng váng, giôhvpt́ng nhưhrvkhrvk̀a vuôhvpṭt mâqcwx́t môhvpṭt món quà trêmhxqn trơfvyc̀i rơfvyci xuôhvpt́ng.

Thêmhxq́ nhưhrvk, khi nghe xong toàn bôhvpṭ câqcwxu chuyêmhxq̣n, anh ngâqcwx̉n ngưhrvkơfvyc̀i:

“Hả, Cápttei gìuwfw? Hôhvptm qua anh ta làm thơfvyc̣ mỏ, còn hôhvptm nay làm phu khuâqcwxn vác?!?”

…Thêmhxq́ đpeenâqcwx́y. Thôhvptng tin vêmhxq̀ thơfvyc̣ mỏ và phu khuâqcwxn vác, chăfvyćc chăfvyćn sẽ khôhvptng đpeenêmhxq́n tai anh ta. Trưhrvk̀ khi có chuyêmhxq̣n bâqcwx́t thưhrvkơfvyc̀ng nhưhrvkhvptm nay.

‘Xem nào… Rôhvpt́t cuôhvpṭc anh ta đpeenang nghĩ cái gì nhỉ?!”‘

Càng băfvycng khoăfvycn vêmhxq̀ chuyêmhxq̣n này càng đpeenau đpeenâqcwx̀u..

“Sau Bạch Hôhvpt̉, giơfvyc̀ đpeenêmhxq́n lưhrvkơfvyc̣t Hôhvpṭi Thơfvyc̣ săfvycn của mình chịu ơfvycn anh ta…”

hvpt́n dĩ Choi Jongin hy vọng có thêmhxq̉ đpeenàng hoàng tiêmhxq́p câqcwx̣n và chiêmhxqu môhvpṭ Sung Jinwoo, nhưhrvkng sau sưhrvḳ kiêmhxq̣n này, Hôhvpṭi Thơfvyc̣ săfvycn bị đpeenâqcwx̉y xuôhvpt́ng chung mâqcwxm vơfvyći Bạch Hôhvpt̉: Cùng măfvyćc nợbxnl âqcwxn tình của Sung Jinwoo.

“Dù sao thì, mình làdsrm ngưhrvkscjvi đpeendsrmu tiêmhxqn năfvyćm đpeenưhrvkơfvyc̣c sựltar tồqblbn tạvuoii củpeena Thơfvyc̣ săfvycn hạvuoing S thứaglrhrvkscjvi”.

Đvuoimhxq̀u quan trọng bâqcwxy giơfvyc̀ là năfvyćm băfvyćt đpeenưhrvkơfvyc̣c thôhvptng tin vêmhxq̀ sứaglrc mạvuoinh của Sung Jinwoo.




“Sung Jinwoo, anh ta thuộlcadc loạvuoii Thợbxnlfvycn nàdsrmo?”



Khi nghe lờscjvi giảjcdwi thíwznbch qua đpeeniệxvldn thoạvuoii, Choi Jongin hoàdsrmn toàdsrmn khôhvptng nótwhqi nêmhxqn lờscjvi.

Ngưhrvkscjvi đpeenang tiêmhxq́p chuyêmhxq̣n anh, Thơfvyc̣ săfvycn Son Gihoon, khôhvptng phảjcdwi làdsrm kẻ thích dôhvpt́i trá hay phóng đpeenại.

Tuy nhiêmhxqn, giôhvpt́ng nhưhrvk các thành viêmhxqn của Bạch Hôhvpt̉, Choi Jongin cũng bàng hoàng thôhvpt́t lêmhxqn:

“Câqcwx̣u nói thâqcwx̣t sao???”

“Vâqcwxng thưhrvka ngàdsrmi. Tôhvpti đpeenã chưhrvḱng kiêmhxq́n tâqcwx̣n mắhcnwt”.

Nhưhrvk̃ng gì Chọi Jongin chưhrvḱng kiêmhxq́n. Tưhrvḱc là, sưhrvḱc mạnh thâqcwx̣t sưhrvḳ của Jinwoo có thêmhxq̉ còn kinh khủng hơfvycn.

Nếkwwju ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng đpeenótwhq mạvuoinh mẽtwhq đpeenêmhxq́n vâqcwx̣y…

“Này, giưhrvk̃a tôhvpti và anh ta, câqcwx̣u nghĩ ai mạvuoinh hơfvycn?”

Đvuoió thểdiskdsrm mộlcadt câqcwxu hỏaglri hơfvyci trẻwznb con, nhưhrvkng lại là câqcwxu hỏaglri tôhvpt́t nhâqcwx́t đpeenêmhxq̉ xápttec đpeenaglrnh sứaglrc mạvuoinh củpeena ngưhrvkscjvi khápttec. Sau mộlcadt hồqblbi do dựltar, Son Gihoon lêmhxqn tiếkwwjng.

“Chủ hôhvpṭi, ngài cótwhq thểdisk solo mộlcadt Hâqcwx̀m ngục hạvuoing A khôhvptng? Thâqcwx̣m chí là môhvpṭt Hâqcwx̀m ngục mạnh hơfvycn hạng A thôhvptng thưhrvkơfvyc̀ng?”

“…Khôhvptng thểdiskdsrmo.”




“Thêmhxq́ mà anh ta đpeenã làm vâqcwx̣y đpeenâqcwx́y. Thậrkjhm chíwznb anh ta còn khôhvptng cho côhvpt Cha Hae-in nhúng tay vào.”

Cha Haein đpeenãequppeen đpeenótwhq?

Thôhvptng tin này khiêmhxq́n Choi Jongin bâqcwx́t ngơfvyc̀. Nhưhrvkng đpeenó khôhvptng phải vâqcwx́n đpeenêmhxq̀ quan trọng nhâqcwx́t bâqcwxy giơfvyc̀.

“Biêmhxq́t đpeenâqcwxu cái đpeenó chỉ là môhvpṭt hâqcwx̀m ngục hạng A thôhvptng thưhrvkơfvyc̀ng?”

“Nêmhxq́u thêmhxq́, chúng tôhvpti đpeenã khôhvptng vâqcwx́t vả nhưhrvkqcwx̣y. Anh ta đpeenãequp cứaglru mạng tấwbptt cảjcdw chúctukng tôhvpti”.



Thơfvyc̣ săfvycn mạnh nhâqcwx́t, Choi Jongin. Theo mộlcadt cápttech nàdsrmo đpeenótwhq, anh ta đpeenang bị coi thưhrvkơfvyc̀ng. Tuy nhiêmhxqn, thay vìuwfw cảjcdwm thấwbpty bưhrvḳc bôhvpṭi, anh ta lại tỏ ra vôhvpt cùng phấwbptn khíwznbch.

‘Mình, Cha Haein vàdsrm Sung Jinwoo…’

mhxq́u có thêmhxqm sưhrvḳ góp sưhrvḱc củpeena Sung Jinwoo, Hộlcadi Thơfvyc̣ săfvycn có thêmhxq̉ rạng danh trêmhxqn khắhcnwp đpeenwbptt nưhrvksfcbc, khôhvptng, Châqcwxu Ávcky. À mà khôhvptng, có khi là hàng đpeenâqcwx̀u thêmhxq́ giơfvyći cũng nêmhxqn…

“Thưhrvka Chủ hôhvpṭi, tôhvpti biêmhxq́t mình khôhvptng có quyêmhxq̀n hại đpeenêmhxq̉ nói vêmhxq̀ chuyêmhxq̣n quản lý Bang hôhvpṭi, nhưhrvkng…”

Thậrkjht ra, Son Gihoon khôhvptng phảjcdwi làdsrm kiểdisku ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng trơfvyc trẽtwhqn khi nótwhqi vêmhxq̀ nhưhrvk̃ng chuyêmhxq̣n ngoài quyêmhxq̀n hạn của mình. Do đpeenótwhq, Coi Jongin hôhvpt̀i hôhvpṭp lăfvyćng nghe nhưhrvk̃ng lơfvyc̀i anh ta đpeenang nótwhqi,

“Khôhvptng sao, cưhrvḱ tiếkwwjp tụvckyc đpeeni”.

“Ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng đpeenótwhq, Thơfvyc̣ săfvycn Sung Jinwoo. Xin hãy tuyêmhxq̉n dụng anh ta. Nêmhxq́u làm đpeenưhrvkơfvyc̣c, chăfvyćc chăfvyćn giâqcwx́c mơfvyc của ngài sẽ thành sưhrvḳ thâqcwx̣t”

Thịch

thịch

Trái tim Choi Jongin đpeenâqcwx̣p rôhvpṭn ràng. Anh cốzdli gắhcnwng che giâqcwx́u giọvhtmng nótwhqi run rẩbzrny củpeena mìuwfwnh,

“Tôhvpti sẽtwhqdsrmm hếkwwjt sứaglrc mìuwfwnh.”

—-

Trưhrvksfcbc trụvcky sởpeen Hiệxvldp hộlcadi Thợbxnlfvycn Hàdsrmn Quốzdlic.

hvptm nay là ngày côhvptng bôhvpt́ kêmhxq́t quả kiêmhxq̉m tra ma lưhrvḳc của Siêmhxqu sao châqcwxu Ávcky Lee Minsung. Cápttec phótwhqng viêmhxqn xếkwwjp hàdsrmng dài nhưhrvk nhữncbwng đpeenàn kiếkwwjn ​​trưhrvksfcbc tòmmpxa nhàdsrm.

hvpṭt siêmhxqu sao trởpeen thàdsrmnh Thợbxnlfvycn! Có thêmhxq̉ nói toàdsrmn bộlcadpttey quay phim trêmhxqn lụvckyc đpeenaglra đpeenãequp tậrkjhp trung tại vịaglr tríwznbdsrmy. Râqcwx́t nhiêmhxq̀u phótwhqng viêmhxqn bắhcnwt đpeendsrmu tranh giành, vâqcwx̣t lôhvpṭn vớsfcbi nhau đpeendisk chiêmhxq́m đpeenưhrvkơfvyc̣c đpeenịa đpeeniểdiskm tốzdlit.

“Nè nè!! Chúctukng tôhvpti đpeenãequppeen đpeenâqcwxy đpeendsrmu tiêmhxqn mà!”

“Ôacjbng cótwhq thấwbpty biêmhxq̉n ngưhrvkơfvyc̀i xung quanh đpeenâqcwxy khôhvptng?! Khôhvptng cótwhq chuyêmhxq̣n xí chôhvpt̃ đpeenâqcwxu nhé! Ai đpeenưhrvḱng đpeenâqcwxu thì là chôhvpt̃ ngưhrvkơfvyc̀i đpeenâqcwx́y”!

“Chơfvyci kỳ vâqcwx̣y!?!”

mhxqn trong tòmmpxa nhàdsrm, Lee Minsung nhìuwfwn các phóng viêmhxqn tranh giành nhau vớsfcbi vẻwznb mặxqjkt hàdsrmi lòmmpxng,

“Cótwhq thêmhxq́ chưhrvḱ! Họ phải tranh giành nhau đpeenêmhxq̉ đpeenưhrvka tin vêmhxq̀ mình….”

Lee Minsung đpeenã cốzdliuwfwnh kéozuuo thờscjvi gian đpeendisk thu húctukt sựltar chúctuk ýpqvj củpeena cả thếkwwj giớsfcbi. Đvuoiúng nhưhrvk mong đpeenơfvyc̣i, mọvhtmi ápttenh mắhcnwt đpeenuvtau đpeenang đpeendump dồqblbn vềuvta anh ta.

“Xin lôhvpt̃i, anh Minsung, chúng tôhvpti đpeenịnh dùng câqcwxu này đpeenêmhxq̉ làm tưhrvḳa đpeenêmhxq̀ cho bài báo ngày mai. Anh thâqcwx́y sao?”

Phótwhqng viêmhxqn của mộlcadt tờscjvptteo hàdsrmng đpeendsrmu củpeena Hàdsrmn Quốzdlic lêmhxqn tiêmhxq́ng. Khôhvptng nghi ngơfvyc̀ gì nưhrvk̃a, giơfvyći truyêmhxq̀n thôhvptng cho răfvyc̀ng sưhrvḳ kiêmhxq̣n này sẻ trơfvyc̉ thành tin nóng nhâqcwx́t ngày mai khôhvptng.

“Đvuoiơfvycn giản thêmhxq́ thôhvpti sao?”

“Ý anh là…”

“Viêmhxq́t thêmhxq́ này nhé: “Siêmhxqu sao đpeenỉnh cao Lee Minsung, giờscjvtwhq đpeenưhrvkbxnlc sứaglrc mạvuoinh vưhrvkbxnlt xa toàn nhâqcwxn loạvuoii. Kiêmhxq̉u kiêmhxq̉u vâqcwx̣y…”

“Er… Cái tiêmhxqu đpeenêmhxq̀ đpeenó có cao ngạo quá khôhvptng??

“Có gì sai chưhrvḱ? Vảjcdw lạvuoii, ởpeen đpeenwbptt nưhrvksfcbc nàdsrmy có ai dápttem mâqcwxu thuẫrkjhn vớsfcbi tôhvpti? Tôhvpti đpeenưhrvkơfvyc̣c sưhrvḳ ủng hôhvpṭ của cảjcdw giớsfcbi truyềuvtan thôhvptng lâqcwx̃n ngưhrvkscjvi hâqcwxm mộlcad”.

“Đvuoiưhrvkbxnlc rồqblbi, chúng tôhvpti sẽ làm theo ý anh”

“Xưhrvk̉ lý cho ngon lành nhé!”

Lee Minsung nhìuwfwn xuôhvpt́ng ngưhrvkơfvyc̀i phótwhqng viêmhxqn vơfvyći ánh măfvyćt khinh miêmhxq̣t.

‘Cưhrvḱ làm theo nhưhrvk̃ng gì ta bảo. Đvuoiưhrvk̀ng lải nhải nhiêmhxq̀u’

Trong lúc Lee Minsung nghĩ ngơfvyc̣i, hai chiêmhxq́c siêmhxqu xe đpeenã dưhrvk̀ng lại tại bãequpi đpeenrkjhu xe củpeena Hiệxvldp hộlcadi.

Hai Thơfvyc̣ săfvycn cùng lúc xuôhvpt́ng xe. Đvuoiótwhqdsrm Baek Yoonho của Hôhvpṭi Bạch Hôhvpt̉ và vàdsrm Choi Jongin của Hôhvpṭi Thơfvyc̣ săfvycn.

“Gìuwfw? Nhìuwfwn kìuwfwa?”

“Là Baek Yoonho!’

“Vàdsrm cả Choi Jongin nưhrvk̃a!

pttec phótwhqng viêmhxqn ùa ra, quâqcwxy lâqcwx́y hai ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng. Hai thơfvyc̣ săfvycn hạvuoing S đpeenuvtau nhăfvycn mặxqjkt.

‘Lũ phótwhqng viêmhxqn nàdsrmy bị sao vâqcwx̣y?’

‘Sao hôhvptm nay đpeenôhvptng đpeenúc thêmhxq́ này?’

flash

click

flash

click

flash

pttec phótwhqng viêmhxqn dôhvpt̀n dâqcwx̣p quay phim và chụvckyp ảjcdwnh. Họvhtmqcwxy quanh hai ngưhrvkscjvi đpeenàdsrmn ôhvptng vàdsrmozuut lêmhxqn mộlcadt loạvuoit cápttec câqcwxu hỏaglri,

“Cótwhq phảjcdwi hai ngưhrvkscjvi tơfvyći đpeenâqcwxy đpeendisk chiêmhxqu môhvpṭ Lee Minsung khôhvptng?”

“Làdsrm thợbxnlfvycn đpeenvuoii diệxvldn cho Hàdsrmn Quốzdlic, anh nghĩ sao vêmhxq̀ chuyêmhxq̣n Lee Minsung tưhrvk̀ giã showbiz đpeenêmhxq̉ chuyêmhxq̉n sang làm thơfvyc̣ săfvycn?”

“Anh nghĩxzsz thứaglr hạvuoing củpeena Lee Minsung sẽtwhqdsrmuwfw?”

“Xin hãequpy nótwhqi đpeeniềuvtau gìuwfw đpeenótwhq vềuvta Lee Minsung!”

Baek Yoonho bưhrvḳc dọc vâqcwx̃y tay, tỏ vẻ khótwhq chịaglru,

“Tôhvpti khôhvptng đpeenêmhxq́n đpeenâqcwxy vìuwfw anh ta. Tôhvpti khôhvptng cótwhq ýpqvj kiếkwwjn”.

Choi Jongin bìuwfwnh tĩxzsznh nótwhqi vơfvyći giọng lạnh lẽo:

“Tôhvpti chắhcnwc chắhcnwn rằfvycng, hầdsrmu hếkwwjt cápttec bạvuoin đpeenuvtau biếkwwjt rằfvycng Lee Minsung đpeenãequppqvj hợbxnlp đpeenqblbng vớsfcbi Hôhvpṭi Thâqcwx̀n Chêmhxq́t. Tôhvpti tơfvyći đpeenâqcwxy vìuwfw mộlcadt vấwbptn đpeenuvta khápttec”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.