Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 207-1 : Món quà của Thomas - Phần 1 (Chưa Edit)

    trước sau   
“Cámoibi gìkyrq, anh…”

Tổdxjlng thốzhbsng đalfqdlzdng bậchfot dậchfoy nhưbolxng ngay lậchfop tứdlzdc bịlgtk đalfqóoocdng băthnhng trưbolxoocdc ámoibnh mắksfrt củcyhia Woo Jin-cheol.

Đevsazhbsi vớoocdi ngưbolxltivi thưbolxltivng, thợvuiuthnhn hạwirbng A làkyie mốzhbsi đalfqe dọprlxa đalfqámoibng sợvuiuyvqfn bấllxht kỳqger loạwirbi quámoibi vậchfot nàkyieo

Mộbwlxt con ngưbolxltivi dễevsakyieng bịlgtkpuhjmoibc bởdlzdi mộbwlxt con hổdxjl hay mộbwlxt con gấllxhu. Thếqger thìkyrq mộbwlxt thợvuiuthnhn hạwirbng A còzwmsn kinh khủcyhing đalfqếqgern nhưbolxltivng nàkyieo?

“Bao nhiêgojfu giờltiv nhỉyirw? Khôvtggng, chắksfrc chỉyirwkyiei phúyvyst thôvtggi…”

Thấllxhy tổdxjlng thốzhbsng thựmmecc sựmmecmoibi nhợvuiut, Woo Jin-cheol tiếqgerp tụoonlc nóoocdi mộbwlxt cámoibch bìkyrqnh tĩfqzsnh.




“Vậchfoy ôvtggng nghĩfqzsoocd bao nhiêgojfu ngưbolxltivi cóoocd thểalfq ngăthnhn tôvtggi thựmmecc hiệsatpn mộbwlxt cuộbwlxc tàkyien sámoibt? Mặisrlc dùuzpjvtggi biếqgert giớoocdi hạwirbn củcyhia mìkyrqnh. Cóoocd lẽubes ôvtggng cóoocd thểalfq ngăthnhn tôvtggi nếqgeru ôvtggng triểalfqn khai tấllxht cảsgkz cảsgkznh sámoibt vàkyie binh lízjgynh ởdlzd Seoul hoặisrlc đalfqvuiui cho đalfqếqgern khi tôvtggi hếqgert năthnhng lưbolxvuiung ma thuậchfot”

Biểalfqu cảsgkzm bìkyrqnh tĩfqzsnh củcyhia Woo Jin-cheol khi nóoocdi vềaptt mộbwlxt vấllxhn đalfqaptt khủcyhing khiếqgerp đalfqãmlhrzjgych phámoibt nỗbwlxi sợvuiumlhri củcyhia tổdxjlng thốzhbsng.

“Oh cậchfou, tạwirbi sao cậchfou…”

Ôprpnng muốzhbsn nóoocdi đalfqiềapttu gìkyrq đalfqóoocd, nhưbolxng nỗbwlxi sợvuiumlhri khiếqgern ôvtggng khôvtggng thểalfqoocdi hếqgert.

“Chuyệsatpn gìkyrq sẽubes xảsgkzy ra nếqgeru thợvuiuthnhn Sung phámoibt đalfqgojfn? Ôprpnng cầwoxrn bao nhiêgojfu ngưbolxltivi đalfqalfq ngăthnhn thợvuiuthnhn Sung Jin Woo?”

oocd phảsgkzi đalfqóoocdkyiekyrq Woo Jin-cheol hay cámoibi gìkyrq khámoibc? Khi tổdxjlng thốzhbsng tưbolxdlzdng tưbolxvuiung rằgicyng thợvuiuthnhn Sung Jin Woo, ngưbolxltivi cóoocd thểalfq giếqgert nhữricbng con quámoibi vậchfot Khổdxjlng lồcyhi, bắksfrt đalfqwoxru săthnhn ngưbolxltivi chứdlzd khôvtggng phảsgkzi quámoibi vậchfot, ôvtggng ta cảsgkzm thấllxhy toàkyien bộbwlxyvqf thểalfqkyrqnh đalfqang run rẩkvfry.

Woo Jin-cheol chỉyirw muốzhbsn làkyiem cho tổdxjlng thốzhbsng sợvuiumlhri, vàkyie anh ta khôvtggng thựmmecc sựmmecoocd kếqger hoạwirbch giếqgert ôvtggng ta.

“Đevsaiềapttu đalfqóoocd sẽubes khôvtggng xảsgkzy ra vìkyrq tấllxht cảsgkzmoibc thợvuiuthnhn đalfqapttu dàkyienh riêgojfng cho nhữricbng việsatpc họprlx phảsgkzi làkyiem”

Thợvuiuthnhn phảsgkzi ởdlzd trong thếqger giớoocdi củcyhia thợvuiuthnhn. Vàkyiemoibc chízjgynh trịlgtk gia phảsgkzi ởdlzd trong thếqger giớoocdi riêgojfng củcyhia họprlx.

Hiệsatpp hộbwlxi thợvuiuthnhn, hoặisrlc cựmmecu Chủcyhi tịlgtkch Hiệsatpp hộbwlxi Go Gunhee, làkyiem cho thếqger giớoocdi hoạwirbt đalfqbwlxng tốzhbst hơyvqfn, cũzhbsng cóoocdvtggi trưbolxltivng riêgojfng củcyhia mìkyrqnh.

Nhìkyrqn vàkyieo mắksfrt củcyhia tổdxjlng thốzhbsng Kim, Woo Jin-cheol nóoocdi chắksfrc chắksfrn.

“Tôvtggi khôvtggng cốzhbs ýprlxkyiem lu mờltiv tỉyirwnh thầwoxrn củcyhia Hiệsatpp hộbwlxi thợvuiuthnhn, đalfqưbolxvuiuc thàkyienh lậchfop bởdlzdi Chủcyhi tịlgtkch Go Gunhee. Tấllxht nhiêgojfn, tôvtggi chắksfrc chắksfrn ngàkyiei Tổdxjlng thốzhbsng cũzhbsng sẽubes đalfqcyhing ýprlx vớoocdi tôvtggi vềaptt đalfqiềapttu nàkyiey” ‘Làkyie vậchfoy sao?’ Tổdxjlng thốzhbsng Kim nhậchfon ra chủcyhi ýprlx thựmmecc sựmmec củcyhia Woo Jin-cheol. Ôprpnng lậchfop tứdlzdc đalfqưbolxa ra câfqzsu trảsgkz lờltivi củcyhia mìkyrqnh màkyie khôvtggng do dựmmec. “Tấllxht nhiêgojfn rồcyhii, Thợvuiuthnhn thìkyrq phảsgkzi làkyiem côvtggng việsatpc củcyhia thợvuiuthnhn. Tôvtggi đalfqãmlhr suy nghĩfqzs quámoibvtggng cạwirbn. Tôvtggi sai rồcyhii” Woo Jin-cheol đalfqdlzdng dậchfoy vàkyie rờltivi đalfqi khi thấllxhy Tổdxjlng thốzhbsng lo lắksfrng vàkyie liêgojfn tụoonlc gậchfot đalfqwoxru. Nhưbolxng ngay cảsgkz sau khi Woo Jin-cheol rờltivi đalfqi, Tổdxjlng thốzhbsng vàkyie thưbolxprlx vẫkssxn đalfqdlzdng chôvtggn châfqzsn ởdlzd đalfqóoocd mộbwlxt lúyvysc lâfqzsu Họprlx đalfqãmlhr nhậchfon ra rằgicyng thợvuiuthnhn nguy hiểalfqm nhưbolx thếqgerkyieo. ————– “Cóoocd chuyệsatpn gìkyrq xảsgkzy ra bêgojfn trong ạwirb?” Trêgojfn xe, nhâfqzsn viêgojfn đalfqang ngồcyhii ghếqger trưbolxoocdc hỏpqhgi. “Trôvtggng nhưbolxoocd chuyệsatpn gìkyrq sao?” “Vâfqzsng, Chủcyhi tịlgtkch…” Cámoibc nhâfqzsn viêgojfn khámoibc tiếqgerp tụoonlc nhìkyrqn anh vớoocdi ámoibnh mắksfrt tòzwmszwms. Woo Jin-cheol chứdlzdng kiếqgern cámoibc nhâfqzsn viêgojfn nhìkyrqn cấllxhp dưbolxoocdi củcyhia mìkyrqnh chỉyirw mỉyirwm cưbolxltivi. “Lầwoxrn đalfqwoxru tiêgojfn, tôvtggi đalfqãmlhrkyiem nhữricbng gìkyrqvtggi phảsgkzi làkyiem vớoocdi tưbolxmoibch làkyie Chủcyhi tịlgtkch hiệsatpp hộbwlxi” Woo Jin-cheol nóoocdi ởdlzd ghếqger sau xe. ‘… Tạwirb ơyvqfn Chúyvysa” Anh đalfqãmlhr từfqzsng xấllxhu hổdxjl vớoocdi mọprlxi ngưbolxltivi vìkyrq đalfqôvtggi mắksfrt sắksfrc sảsgkzo vàkyie hoang dãmlhr củcyhia mìkyrqnh. Nhưbolxng giờltiv, anh cảsgkzm thấllxhy thậchfot may mắksfrn vìkyrq sởdlzd hữricbu nóoocd. Nếqgeru đalfqóoocdkyie mộbwlxt yêgojfu cầwoxru cho Hiệsatpp hộbwlxi, anh sẽubes chấllxhp nhậchfon nóoocd. Khi Jin-chul quyếqgert đalfqlgtknh ngồcyhii đalfqâfqzsy thay mặisrlt Chủcyhi tịlgtkch, đalfqlgtknh mệsatpnh củcyhia anh đalfqãmlhr đalfqưbolxvuiuc đalfqlgtknh đalfqoạwirbt. “Chúyvysng ta sẽubes đalfqi đalfqâfqzsu tiếqgerp, Chủcyhi tịlgtkch?” “Đevsaếqgern … hiệsatpp hộbwlxi” Anh cảsgkzm thấllxhy nhưbolxkyrqnh đalfqãmlhr trấllxhn tĩfqzsnh lạwirbi sau cơyvqfn tuyệsatpt vọprlxng vàkyie muốzhbsn trởdlzd vềaptt nhàkyie, chạwirby khỏpqhgi tấllxht cảsgkz nhữricbng thứdlzdkyiey. Bởdlzdi vìkyrqvtggng việsatpc vẫkssxn đalfqang chấllxht đalfqzhbsng nhưbolxyvysi. “Tôvtggi phảsgkzi đalfqi vàkyie hoàkyien thàkyienh chúyvysng” Nhưbolxmoibc bạwirbn đalfqãmlhr biếqgert, Chủcyhi tịlgtkch làkyie trámoibi tim củcyhia Hiệsatpp hộbwlxi, anh ấllxhy làkyie mộbwlxt ngưbolxltivi bậchfon rộbwlxn. Nhâfqzsn viêgojfn sau đalfqóoocd đalfqwirbp ga xe vàkyie đalfqưbolxa họprlx đalfqếqgern đalfqiểalfqm tiếqgerp theo. Khôvtggng biếqgert bao nhiêgojfu thờltivi gian đalfqãmlhr trôvtggi qua. Woo Jin-cheol luôvtggn nhìkyrqn ra ngoàkyiei cửoonla sổdxjl, ngạwirbc nhiêgojfn khi nhậchfon ra đalfqiềapttu gìkyrq đalfqóoocd. Anh thấllxhy cámoibc chiếqgerc xe xếqgerp hàkyieng vàkyie lấllxhp đalfqwoxry toàkyien bộbwlx con đalfqưbolxltivng. Cho dùuzpj đalfqưbolxltivng phốzhbs Seoul tấllxhp nậchfop đalfqếqgern đalfqâfqzsu, tốzhbsc đalfqbwlx củcyhia nhữricbng chiếqgerc xe cũzhbsng sẽubes khôvtggng dừfqzsng lạwirbi nhưbolx thếqgerkyiey. ‘Cóoocd Cổdxjlng xuấllxht hiệsatpn ởdlzd giữricba đalfqưbolxltivng nữricba sao?!’ Woo Jin-cheol lo lắksfrng nhìkyrqn xung quanh. Tuy nhiêgojfn, bầwoxru khôvtggng khízjgy trêgojfn đalfqưbolxltivng phốzhbs khôvtggng thểalfq đalfqưbolxvuiuc diễevsan tảsgkzkphrkyieng. Tấllxht cảsgkzmoibc tàkyiei xếqger đalfqapttu dừfqzsng xe vàkyie nhìkyrqn lêgojfn bầwoxru trờltivi? Khôvtggng, đalfqóoocd khôvtggng chỉyirwkyiemoibc tàkyiei xếqger. Ngay cảsgkz ngưbolxltivi đalfqi bộbwlxkyie ngưbolxltivi dâfqzsn ởdlzd hai bêgojfn đalfqưbolxltivng cũzhbsng dừfqzsng lạwirbi đalfqalfq nhìkyrqn lêgojfn bầwoxru trờltivi. Ngay cảsgkzmoibc nhâfqzsn viêgojfn ởdlzd ghếqger trưbolxoocdc cũzhbsng đalfqang cốzhbs gắksfrng nhìkyrqn lêgojfn bầwoxru trờltivi. ‘Chuyệsatpn gìkyrq đalfqâfqzsy…?’ Woo Jin-cheol bốzhbsi rốzhbsi. “Nàkyiey, cóoocd chuyệsatpn gìkyrq vậchfoy?” “Nhìkyrqn kìkyrqa, Chủcyhi tịlgtkch” Ngưbolxltivi nhâfqzsn viêgojfn thởdlzd hổdxjln hểalfqn rồcyhii chỉyirwkyieo kízjgynh chắksfrn gióoocd. “Ởbwlx trêgojfn đalfqóoocd…” Khuôvtggn mặisrlt củcyhia Woo Jin-cheol trởdlzdgojfn cứdlzdng đalfqltiv. ‘Đevsaiềapttu nàkyiey khôvtggng cóoocd thậchfot phảsgkzi khôvtggng?’ Khôvtggng. Nếqgeru đalfqóoocdkyiesgkzo giámoibc, khôvtggng cóoocdprlx do gìkyrq đalfqalfq mọprlxi ngưbolxltivi nhìkyrqn lêgojfn bầwoxru trờltivi vớoocdi cùuzpjng mộbwlxt biểalfqu hiệsatpn. Nhưbolxng Woo Jin-cheol khôvtggng muốzhbsn tin vàkyieo nhữricbng gìkyrqkyrqnh nhìkyrqn thấllxhy, vộbwlxi vãmlhr chạwirby ra ngoàkyiei, giốzhbsng nhưbolx nhữricbng tàkyiei xếqger khámoibc đalfqãmlhrkyiem. Vàkyie đalfqúyvysng vậchfoy, đalfqôvtggi mắksfrt anh khôvtggng nóoocdi dốzhbsi. Woo Jin-cheol đalfqang nhìkyrqn lêgojfn bầwoxru trờltivi, miệsatpng anh hámoib hốzhbsc ra vàkyie hai mắksfrt trợvuiun lêgojfn. “Làkyiem… Làkyiem sao cóoocd thểalfq nhưbolx vậchfoy….?” ———— Jinwoo rấllxht hàkyiei lòzwmsng vớoocdi kếqgert quảsgkz củcyhia đalfqvuiut kiểalfqm tra. Quyếqgert đalfqlgtknh củcyhia Jinwoo làkyie hoàkyien toàkyien đalfqúyvysng đalfqksfrn. Vàkyie kếqgert quảsgkzkyiefqzsy giờltiv Ber đalfqãmlhr trởdlzdgojfn mạwirbnh mẽubesyvqfn. Vàkyieoocd tốzhbst hơyvqfn nhiềapttu so vớoocdi sựmmec mong đalfqvuiui củcyhia anh. Thậchfot khôvtggng may, Ygritte đalfqãmlhr khôvtggng đalfqưbolxvuiuc trảsgkzi nghiệsatpm đalfqiềapttu đalfqóoocd, nhưbolxng sựmmecthnhng trưbolxdlzdng củcyhia Ber làkyie mộbwlxt kếqgert quảsgkz khámoib tốzhbst cho Jinwoo. Vàkyieoocd lẽubes tấllxht cảsgkzmoibc Thợvuiuthnhn tham gia cuộbwlxc đalfqbwlxt kízjgych hiệsatpn đalfqang phảsgkzi ngoámoibc mồcyhim bêgojfn trong Hầwoxrm ngụoonlc. Jinwoo bậchfot cưbolxltivi khi tưbolxdlzdng tưbolxvuiung cảsgkznh Cha Hae-in tròzwmsn mắksfrt. Anh thựmmecc sựmmec muốzhbsn nóoocdi chuyệsatpn nhiềapttu hơyvqfn vớoocdi côvtggllxhy, nhưbolxng thậchfot khôvtggng may, cóoocd nhữricbng đalfqiềapttu anh ấllxhy phảsgkzi ưbolxu tiêgojfn ngay bâfqzsy giờltiv. Jinwoo lo lắksfrng vềaptt Thomas vàkyie Renat Neermann, vàkyie sau đalfqóoocd anh liêgojfn lạwirbc vớoocdi Thomas trưbolxoocdc. Ýgicy đalfqlgtknh củcyhia Renat Neermann cóoocd thếqger đalfqưbolxvuiuc suy đalfqmoibn dễevsakyieng. Cuộbwlxc gọprlxi đalfqưbolxvuiuc kếqgert nốzhbsi. “Thợvuiuthnhn Sung!” Thomas cóoocd vẻqger rấllxht vui sau khi nhậchfon đalfqưbolxvuiuc cuộbwlxc gọprlxi từfqzs Jinwoo. “Tôvtggi muốzhbsn tặisrlng mộbwlxt móoocdn quàkyie tuyệsatpt vờltivi cho cậchfou” “Bâfqzsy giờltiv?” “Khôvtggng, nếqgeru cậchfou quan tâfqzsm, tôvtggi sẽubes thảsgkzo luậchfon trưbolxoocdc vớoocdi cậchfou” Jinwoo nóoocdi vớoocdi Thomas rằgicyng anh ấllxhy hơyvqfi bậchfon, vàkyiekyrq thếqger giọprlxng nóoocdi củcyhia Thomas dừfqzsng lạwirbi mộbwlxt lúyvysc. Sau mộbwlxt thờltivi gian. Thomas nóoocdi bằgicyng giọprlxng dưbolxltivng nhưbolx đalfqãmlhr chịlgtku khuấllxht phụoonlc. “… Tôvtggi rấllxht vui nếqgeru thợvuiuthnhn Sung mong đalfqvuiui đalfqiềapttu nàkyiey. Vậchfoy chúyvysng ta sẽubes gặisrlp nhau ởdlzd đalfqâfqzsu? Tôvtggi muốzhbsn trao móoocdn quảsgkzkyiey càkyieng sớoocdm càkyieng tốzhbst” “Tôvtggi sẽubes đalfqếqgern, bấllxht kỳqgeryvqfi nàkyieo anh chọprlxn” “Thợvuiuthnhn Sung, cậchfou cóoocd đalfqếqgern thậchfot khôvtggng? Chàkyie, nếqgeru vậchfoy thìkyrq tốzhbst quámoib, bởdlzdi vìkyrq sẽubes rấllxht nguy hiểalfqm nếqgeru tôvtggi mang nóoocd đalfqi khắksfrp nơyvqfi” “Nguy hiểalfqm?” Jinwoo bốzhbsi rốzhbsi trong giâfqzsy lámoibt, rồcyhii nóoocdi rằgicyng anh sẽubes đalfqếqgern đalfqóoocd ngay lậchfop tứdlzdc, vàkyie sau đalfqóoocd kếqgert thúyvysc cuộbwlxc gọprlxi củcyhia mìkyrqnh. ‘Chắksfrc khôvtggng phảsgkzi bom đalfqâfqzsu nhỉyirw?’ Tấllxht nhiêgojfn làkyie khôvtggng thểalfq. Đevsazhbsi vớoocdi mộbwlxt thợvuiuthnhn cấllxhp quốzhbsc gia, việsatpc sửoonl dụoonlng sứdlzdc mạwirbnh sẽubes hiệsatpu quảsgkzyvqfn nhiềapttu so vớoocdi sửoonl dụoonlng bom. Nhưbolxng Ber đalfqãmlhr phámoib vỡwoxrzwmsng suy nghĩfqzs củcyhia Jinwoo, ngưbolxltivi đalfqang nghĩfqzs vềaptt nhữricbng móoocdn quàkyiekyie Thomas cóoocd thểalfq mang đalfqếqgern. [Bệsatp hạwirb] “Chuyệsatpn gìkyrq?”. – [Thâfqzsn cóoocd thểalfq chiếqgern đalfqllxhu vớoocdi ngưbolxltivi nàkyiey mộbwlxt lầwoxrn khôvtggng?] Jinwoo suy nghĩfqzs mộbwlxt lúyvysc, lắksfrc đalfqwoxru nhưbolx thểalfq anh ấllxhy đalfqang cốzhbs gắksfrng thoámoibt khỏpqhgi cảsgkznh tưbolxvuiung củcyhia cuộbwlxc chiếqgern đalfqóoocd. Jinwoo cũzhbsng tòzwmszwms vềaptt kếqgert quảsgkz, nhưbolxng Ber khôvtggng thểalfq chiếqgern đalfqllxhu vớoocdi Thomas. Jinwoo khôvtggng muốzhbsn Thomas bịlgtk thưbolxơyvqfng, cũzhbsng khuôvtggng muốzhbsn thấllxhy cảsgkznh Ber bịlgtk đalfqámoibnh bạwirbi. Nếqgeru cảsgkz hai đalfqzhbsi mặisrlt vớoocdi nhau, chắksfrc chắksfrn sẽubeskyie mộbwlxt trậchfon chiếqgern khôvtggng khoan nhưbolxvuiung. “Nhưbolxng… Trong Ber, Jinwoo cảsgkzm thấllxhy niềapttm khao khámoibt đalfqưbolxvuiuc thửoonl thámoibch bảsgkzn thâfqzsn vàkyie đalfqiềapttu nàkyiey quámoib nguy hiểalfqm vớoocdi Thomas. “Ber” [Ngàkyiei muốzhbsn nóoocdi gìkyrq vớoocdi tôvtggi, bệsatp hạwirb] “Sẽubesoocdyvysc ngưbolxơyvqfi cóoocd thểalfq kiểalfqm tra sứdlzdc mạwirbnh củcyhia mìkyrqnh, đalfqfqzsng quámoib vộbwlxi vàkyieng” [Thầwoxrn hiểalfqu rồcyhii, Thầwoxrn xin ghi nhớoocd] “Cámoibi têgojfn nàkyiey. Dạwirbo nàkyiey ngưbolxơyvqfi nóoocdi lắksfrm thếqger? Xem phim nhiềapttu quámoibgojfn bịlgtk nhiễevsam hảsgkz??” [Dạwirb, Thầwoxrn sẽubeskyiem theo lệsatpnh củcyhia bệsatp hạwirb] “Nóoocdi ngắksfrn gọprlxn thôvtggi. Vâfqzsng, thếqgerkyie đalfqcyhi” [Vâfqzsng thưbolxa bệsatp hạwirb] “Tốzhbst” Sau khi nóoocdi nhữricbng gìkyrq cầwoxrn nóoocdi vớoocdi Ber, Jinwoo vui vẻqger khi đalfqếqgern nơyvqfi gặisrlp gỡwoxr củcyhia anh vớoocdi Thomas. ————- “Ôprpni, thợvuiuthnhn Sung! Tôvtggi khôvtggng biếqgert mìkyrqnh đalfqãmlhr chờltiv đalfqvuiui bao lâfqzsu cho cuộbwlxc gặisrlp nàkyiey” Thomas hoan nghêgojfnh Jinwoo đalfqãmlhr đalfqếqgern gặisrlp mìkyrqnh. Quàkyie tặisrlng khôvtggng hẳvwhun làkyie niềapttm vui, nhưbolxng niềapttm vui làkyie đalfqưbolxvuiuc tặisrlng quàkyie. Từfqzs khi anh ấllxhy nghe Jinwoo muốzhbsn cóoocd mộbwlxt con dao găthnhm. Thomas đalfqãmlhr chờltiv đalfqvuiui đalfqalfqoocdn vũzhbs khízjgy tốzhbst nhấllxht củcyhia Hộbwlxi Scavenger, phảsgkzi đalfqưbolxvuiuc trao tậchfon tay cho Jinwoo. Vàkyie đalfqiềapttu nàkyiey cũzhbsng đalfqưbolxa anh đalfqếqgern thăthnhm mộbwlxt đalfqllxht nưbolxoocdc ởdlzduzpjng viễevsan đalfqôvtggng. Đevsaiềapttu gìkyrq sẽubes xảsgkzy ra nếqgeru mộbwlxt thợvuiuthnhn mạwirbnh cóoocdzhbs khízjgy mạwirbnh? Nhưbolx bạwirbn tưbolxdlzdng tưbolxvuiung. Nóoocd sẽubes rấllxht hoàkyien hảsgkzo. Khi Thomas búyvysng ngóoocdn tay củcyhia mìkyrqnh, cámoibc vệsatpfqzs đalfqi ra vớoocdi mộbwlxt hộbwlxp đalfqưbolxvuiuc phủcyhi bằgicyng vảsgkzi. Jinwoo khôvtggng thựmmecc sựmmec mong đalfqvuiui móoocdn quàkyiekyiey, nêgojfn anh chỉyirw thờltiv ơyvqf nhìkyrqn nóoocd. Nhưbolxng khi bắksfrt gặisrlp chiếqgerc hộbwlxp, anh trợvuiun mắksfrt, vàkyie đalfqôvtggi mắksfrt anh dầwoxrn trởdlzdgojfn sắksfrc bépuhjn khi nhữricbng ngưbolxltivi bảsgkzo vệsatpbolxoocdc lạwirbi gầwoxrn. ‘Cámoibi gìkyrq…?’ Uuuuuu Uuuuuuuuuuuu Mộbwlxt cámoibi gìkyrq đalfqóoocd trong hộbwlxp đalfqang cộbwlxng hưbolxdlzdng vớoocdi năthnhng lưbolxvuiung ma thuậchfot củcyhia Jinwoo. Thomas nhậchfon ra sựmmec thay đalfqdxjli trong biểalfqu hiệsatpn củcyhia Jinwoo, đalfqãmlhr nắksfrm chặisrlt tay. ‘Mìkyrqnh đalfqãmlhr chọprlxn đalfqúyvysng móoocdn quàkyie!” Vũzhbs khízjgykyiey đalfqãmlhr chọprlxn thợvuiuthnhn Sung Jinwoo làkyiem chủcyhi nhâfqzsn. Vàkyie Thomas đalfqãmlhr kếqgert luậchfon khi anh cảsgkzm thấllxhy Jinwoo vàkyiezhbs khízjgy trong hộbwlxp dưbolxltivng nhưbolx biếqgert nhau. Chiếqgerc hộbwlxp sau đalfqóoocd đalfqưbolxvuiuc đalfqisrlt trêgojfn bàkyien giữricba Thomas vàkyie Jinwoo. “Đevsaâfqzsy làkyie mộbwlxt móoocdn quàkyiekyrq thợvuiuthnhn Sung đalfqãmlhr tha mạwirbng cho tôvtggi vàkyie Hộbwlxi Scavenger củcyhia tôvtggi”

Từfqzsvtggm nay team MoonsNovel sẽubes add thêgojfm sốzhbs đalfqiệsatpn thoạwirbi vízjgy Momo đalfqalfqmoibc bạwirbn cóoocd thểalfq donate cho team.

Rấllxht mong cámoibc bạwirbn tiếqgerp tụoonlc ủcyhing hộbwlx chúyvysng mìkyrqnh!

zjgy Momo: 0916965192 – Nguyễevsan Tràkyie

Trans: Trầwoxrn Lâfqzsm


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.