Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình
Chương 205-2 : Vị khách không mời - Phần 2 (Đang Edit)
Ídkmi t nhấhcgf t làavjj trong suy nghĩjpzz củagch a Thomas.
Nhữdkmi ng giálafo c quan sắrxlz c béjlrk n củagch a Thomas đetmf ãreoi cảnqxo m thấhcgf y sứqgjf c mạreoi nh củagch a Jin Woo thay đetmf ổtfgn i, nhưvjfi ng anh khôbpsp ng biếkcno t làavjj m thếkcno nàavjj o đetmf ểuhrv giảnqxo i thílxoe ch chílxoe nh xálafo c đetmf iềeapo u nàavjj y cóoovy nghĩjpzz a làavjj gìhujx .
Trong khi Thomas bốethm i rốethm i, cálafo i bắrxlz t tay đetmf ãreoi kếkcno t thúqxwp c. Jin Woo sau đetmf óoovy hỏfhwn i.
“Anh đetmf ang làavjj m gìhujx ởwodn Hàavjj n Quốethm c?”
“Ah”
Rồmxuy i Thomas lạreoi i mỉzxxr m cưvjfi ờupcu i.
“Cậgdhz u đetmf ãreoi quêlafo n lờupcu i hứqgjf a? Khi mọqgjf i vấhcgf n đetmf ềeapo kếkcno t thúqxwp c, chúqxwp ng ta sẽxmde ăavjj n cùkjap ng nhau”
Thomas trảnqxo lờupcu i Jin Woo.
“Vàavjj …”
Áqgjf nh mắrxlz t củagch a Jin Woo quay sang đetmf ồmxuy ng hồmxuy trêlafo n tưvjfi ờupcu ng. Bâjrrt y giờupcu khoảnqxo ng 4:30 chiềeapo u.
Quálafo muộwodn n cho bữdkmi a trưvjfi a vàavjj quálafo sớkcno m cho bữdkmi a tốethm i.
“Tôbpsp i cóoovy rấhcgf t nhiềeapo u thờupcu i gian vàavjj o ban đetmf êlafo m … vui lòyjay ng đetmf ợreoi i tôbpsp i mộwodn t chúqxwp t…”
Jin Woo xin phéjlrk p Thomas vàavjj nhanh chóoovy ng tiếkcno p cậgdhz n Yu Jin-ho.
“Anh biếkcno t Thomas khôbpsp ng cóoovy mộwodn t cuộwodn c hẹzxxr n cụwxre thểuhrv , anh quyếkcno t đetmf ịupcu nh sẽxmde ưvjfi u tiêlafo n thờupcu i gian cho anh ấhcgf y sau. Vìhujx vậgdhz y, cậgdhz u cóoovy thểuhrv tìhujx m ra cálafo nh cổtfgn ng lớkcno n nhấhcgf t hiệkrql n tạreoi i ởwodn Seoul khôbpsp ng?”
Theo yêlafo u cầrsws u củagch a Jin Woo, Yoo Jin-ho mởwodn to mắrxlz t hỏfhwn i.
“Cóoovy dựsjpz a trêlafo n kílxoe ch thưvjfi ớkcno c khôbpsp ng, đetmf ạreoi i ca?”
“Cho dùkjap đetmf óoovy làavjj cổtfgn ng cao hay thấhcgf p, anh khôbpsp ng quan tâjrrt m”
“Vâjrrt ng, đetmf ạreoi i ca”
Yoo Jin-ho sau đetmf óoovy ngay lậgdhz p tứqgjf c tìhujx m thấhcgf y thôbpsp ng tin Jin ‘Woo muốethm n.
“Cóoovy mộwodn t cổtfgn ng Hạreoi ng A, đetmf ạreoi i ca”
“Vàavjj ?”
“Nhưvjfi ng hộwodn i Thợreoi săavjj n đetmf ãreoi mua quyềeapo n đetmf ộwodn t kílxoe ch”
Tuy nhiêlafo n, khôbpsp ng giốethm ng nhưvjfi dựsjpz đetmf oálafo n củagch a Yoo Jin-ho, Jin Woo hoàavjj n toàavjj n khôbpsp ng thấhcgf t vọqgjf ng.
“Tốethm t”
Jin Woo cơibvb bảnqxo n khôbpsp ng cầrsws n quan tâjrrt m đetmf ếkcno n việkrql c ai cóoovy quyềeapo n đetmf ộwodn t kílxoe ch nóoovy . Nhưvjfi ng vìhujx cóoovy mộwodn t ngưvjfi ờupcu i màavjj anh biếkcno t trong hộwodn i Thợreoi săavjj n, mộwodn t nụwxre cưvjfi ờupcu i xuấhcgf t hiệkrql n trêlafo n khuôbpsp n mặikfk t củagch a Jin Woo vàavjj anh nghĩjpzz mọqgjf i thứqgjf sẽxmde dễibvb dàavjj ng hơibvb n.
Jin Woo rờupcu i khỏfhwn i văavjj n phòyjay ng vớkcno i nhữdkmi ng bưvjfi ớkcno c châjrrt n nhẹzxxr nhàavjj ng, trởwodn vềeapo vàavjj chàavjj o Thomas.
“Tôbpsp i phảnqxo i đetmf i mộwodn t lúqxwp c. Hãreoi y nóoovy i chuyệkrql n lạreoi i vàavjj o tốethm i nay”
Thomas im lặikfk ng, Jin Woo sau đetmf óoovy biếkcno n mấhcgf t nhưvjfi gióoovy . Thomas chếkcno giễibvb u bảnqxo n thâjrrt n mìhujx nh hơibvb n làavjj nhìhujx n chằynop m chằynop m vàavjj o cálafo nh cửjldp a màavjj Jin Woo đetmf ãreoi đetmf i qua.
“Ha ha ha. Đdkmi âjrrt y thựsjpz c sựsjpz làavjj …”
Tôbpsp i cóoovy thểuhrv làavjj m gìhujx nếkcno u nóoovy nhưvjfi thếkcno nàavjj y?
Mặikfk c dùkjap thậgdhz t cay đetmf ắrxlz ng, mộwodn t ngưvjfi ờupcu i đetmf ếkcno n từjldp nơibvb i xa xôbpsp i, nhưvjfi ng tôbpsp i đetmf ãreoi sai vìhujx tôbpsp i đetmf ãreoi khôbpsp ng hẹzxxr n trưvjfi ớkcno c vớkcno i anh ấhcgf y. Tôbpsp i khôbpsp ng lưvjfi ờupcu ng trưvjfi ớkcno c đetmf ưvjfi ợreoi c rằynop ng thợreoi săavjj n Sung Jin Woo lạreoi i tỏfhwn ra bậgdhz n rộwodn n hơibvb n cảnqxo bảnqxo n thâjrrt n mìhujx nh.
“… vui lòyjay ng liêlafo n hệkrql vớkcno i tôbpsp i sau, tạreoi i đetmf âjrrt y”
Thomas rờupcu i khỏfhwn i vàavjj đetmf ưvjfi a danh thiếkcno p khálafo ch sạreoi n củagch a mìhujx nh cho Yoo Jin-ho.
“Hah-”
Yoo Jin-ho nhìhujx n chiếkcno c ghếkcno trốethm ng củagch a Thomas vàavjj thởwodn phàavjj o nhẹzxxr nhõmjwl m.
“Ugh. Cậgdhz u vẫkqju n còyjay n thấhcgf y tôbpsp i chứqgjf ?”
Renat Neermann, ngưvjfi ờupcu i đetmf ãreoi ởwodn đetmf óoovy rấhcgf t lâjrrt u trưvjfi ớkcno c khi Thomas đetmf ếkcno n, thậgdhz t khôbpsp ng may làavjj khôbpsp ng thểuhrv sửjldp dụwxre ng tiếkcno ng Hàavjj n.
Tuy nhiêlafo n, rấhcgf t rõmjwl ràavjj ng vớkcno i anh ta rằynop ng vịupcu Phóoovy hộwodn i Ahiin nàavjj y đetmf ãreoi quêlafo n mấhcgf t mìhujx nh.
“Tôbpsp i đetmf ãreoi thựsjpz c hiệkrql n lờupcu i hứqgjf a củagch a mìhujx nh …”
Tạreoi i Đdkmi ứqgjf c, Renat Neermann nhậgdhz n ra rằynop ng anh ta đetmf ãreoi rấhcgf t chálafo n nảnqxo n vìhujx bịupcu đetmf ốethm i xửjldp nhưvjfi mộwodn t VIP.
Nhưvjfi ng nhữdkmi ng gìhujx Thomas đetmf ãreoi nhậgdhz n đetmf ưvjfi ợreoi c ởwodn đetmf âjrrt y khiếkcno n anh nhậgdhz n ra.
Cảnqxo quálafo i vậgdhz t vàavjj thợreoi săavjj n đetmf ềeapo u cóoovy chung mộwodn t sốethm phậgdhz n.
‘…’
Renat Neermann đetmf ứqgjf ng lêlafo n vàavjj viếkcno t liêlafo n lạreoi c củagch a mìhujx nh từjldp ng chúqxwp t mộwodn t, bêlafo n cạreoi nh nhữdkmi ng ghi chúqxwp màavjj Thomas đetmf ểuhrv lạreoi i.
———-
Khi Jin Woo xuấhcgf t hiệkrql n, cálafo c thàavjj nh viêlafo n củagch a hộwodn i Thợreoi săavjj n đetmf ang bậgdhz n rộwodn n chuẩgbuz n bịupcu cho cuộwodn c đetmf ộwodn t kílxoe ch, tậgdhz p trung vàavjj o anh ta.
Dudududul~
Chỉzxxr cóoovy Cha Hae-in, ngưvjfi ờupcu i màavjj Jin Woo đetmf ãreoi liêlafo n lạreoi c trưvjfi ớkcno c đetmf óoovy , cóoovy thểuhrv giữdkmi bìhujx nh tĩjpzz nh.
“Anh muốethm n mưvjfi ợreoi n gìhujx ?”
“Tôbpsp i muốethm n mưvjfi ợreoi n hầrsws m ngụwxre c củagch a hộwodn i côbpsp , nếkcno u cóoovy thểuhrv ”
Khuôbpsp n mặikfk t màavjj anh ấhcgf y đetmf ãreoi khôbpsp ng gặikfk p trong mộwodn t thờupcu i gian dàavjj i vẫkqju n rấhcgf t tốethm t, vàavjj Jin Woo mỉzxxr m cưvjfi ờupcu i vìhujx đetmf iềeapo u đetmf óoovy . Họqgjf đetmf ãreoi khôbpsp ng liêlafo n lạreoi c đetmf ưvjfi ợreoi c mộwodn t thờupcu i gian, nhưvjfi ng khôbpsp ng thểuhrv tưvjfi ởwodn ng tưvjfi ợreoi ng đetmf ưvjfi ợreoi c nhữdkmi ng từjldp ‘mưvjfi ợreoi n hầrsws m ngụwxre c” sẽxmde xuấhcgf t hiệkrql n khi gặikfk p lạreoi i vàavjj tạreoi i ngay trưvjfi ớkcno c khi cuộwodn c đetmf ộwodn t kílxoe ch đetmf ưvjfi ợreoi c thựsjpz c hiệkrql n.
Cha Hae-in hơibvb i tứqgjf c giậgdhz n, chuyểuhrv n álafo nh mắrxlz t sang nụwxre cưvjfi ờupcu i vui vẻwodn củagch a Jin Woo.
Trong khi Cha Hae-in ngầrsws n ngạreoi i trảnqxo lờupcu i, Choi Jong-in đetmf ang chờupcu Jin Woo đetmf ãreoi chạreoi y ra.
“Thợreoi săavjj n Sung!”
Khôbpsp ng cóoovy chủagch bang hộwodn i nàavjj o khôbpsp ng chấhcgf p nhậgdhz n đetmf ềeapo nghịupcu giếkcno t trùkjap m vàavjj khôbpsp ng chạreoi m vàavjj o nhữdkmi ng thứqgjf còyjay n lạreoi i.
Ngay cảnqxo khi khôbpsp ng phảnqxo i nhưvjfi vậgdhz y, Jin Woo sẽxmde luôbpsp n đetmf ưvjfi ợreoi c chàavjj o đetmf óoovy n bằynop ng cảnqxo hai tay bởwodn i Choi Jong-in, ngưvjfi ờupcu i hiểuhrv u đetmf ộwodn i củagch a anh ấhcgf y sẽxmde khôbpsp ng bịupcu tổtfgn n thưvjfi ơibvb ng bởwodn i cálafo nh cổtfgn ng cấhcgf p cao vìhujx sựsjpz xuấhcgf t hiệkrql n củagch a Jin Woo.
Tấhcgf t nhiêlafo n, cálafo c thàavjj nh viêlafo n củagch a cuộwodn c đetmf ộwodn t kílxoe ch cũethm ng hàavjj i lòyjay ng vớkcno i đetmf iềeapo u nàavjj y.
Jin Woo sau đetmf óoovy tiếkcno p cậgdhz n cálafo nh cổtfgn ng. Sau đetmf óoovy , ai đetmf óoovy kéjlrk o tay álafo o củagch a anh ta từjldp phílxoe a sau vàavjj khi anh ta quay lạreoi i, Jin Woo cóoovy thểuhrv thấhcgf y Cha Hae-in ởwodn đetmf óoovy .
“Anh sẽxmde làavjj m gìhujx trong đetmf óoovy ?”
“Tôbpsp i cóoovy mộwodn t vàavjj i đetmf iềeapo u cầrsws n kiểuhrv m tra. Đdkmi óoovy làavjj cho lílxoe nh triệkrql u hồmxuy i củagch a tôbpsp i”
‘Linh triệkrql u hồmxuy i củagch a Jin Woo’
Cha Hae-in, mộwodn t lầrsws n nữdkmi a nhớkcno lạreoi i, hai ngưvjfi ờupcu i lílxoe nh triệkrql u hồmxuy i Ygritte vàavjj Ber, ngưvjfi ờupcu i màavjj côbpsp gặikfk p tạreoi i phòyjay ng tậgdhz p củagch a hiệkrql p hộwodn i. Họqgjf quálafo mạreoi nh đetmf ểuhrv đetmf ưvjfi ợreoi c gọqgjf i làavjj lílxoe nh.
Chúqxwp ng làavjj nhữdkmi ng con quálafo i vậgdhz t thậgdhz m chílxoe cóoovy thểuhrv đetmf e dọqgjf a tílxoe nh mạreoi ng củagch a thợreoi săavjj n hạreoi ng S.
Nhữdkmi ng thay đetmf ổtfgn i nàavjj o cóoovy thểuhrv khiếkcno n thợreoi săavjj n Sung Jin Woo muốethm n kiểuhrv m tra?
Cha Hae-in tòyjay mòyjay hỏfhwn i vớkcno i giọqgjf ng thỏfhwn thẻwodn .
“Vậgdhz y … tôbpsp i cóoovy thểuhrv đetmf i vớkcno i anh khôbpsp ng?”
Trong câjrrt u hỏfhwn i ílxoe ch kỷkjap nàavjj y, Jin Woo lắrxlz c đetmf ầrsws u.
“Đdkmi iềeapo u đetmf óoovy sẽxmde nguy hiểuhrv m. Nhưvjfi ng tôbpsp i sẽxmde làavjj m mọqgjf i thứqgjf gọqgjf n gàavjj ng, nêlafo n hãreoi y yêlafo n tâjrrt m”
Đdkmi ôbpsp i mắrxlz t củagch a Jin Woo khi nóoovy i yêlafo n tâjrrt m, rấhcgf t nghiêlafo m túqxwp c. Cha Hae-in gậgdhz t đetmf ầrsws u vàavjj đetmf ứqgjf ng lạreoi i.
Jin Woo bưvjfi ớkcno c vàavjj o Cổtfgn ng vớkcno i mộwodn t álafo nh mắrxlz t khôbpsp ng vui sau lưvjfi ng anh.
[Bạreoi n đetmf ãreoi vàavjj o hầrsws m ngụwxre c]
Tin nhắrxlz n đetmf ếkcno n nhưvjfi thưvjfi ờupcu ng lệkrql .
Jin Woo sau đetmf óoovy gọqgjf i Ber từjldp bóoovy ng củagch a mìhujx nh.
“Ra đetmf i”
Nhữ
Trong khi Thomas bố
“Anh đ
“Ah”
Rồ
“Cậ
Thomas trả
“Và
Á
Quá
“Tô
Jin Woo xin phé
“Anh biế
Theo yê
“Có
“Cho dù
“Vâ
Yoo Jin-ho sau đ
“Có
“Và
“Như
Tuy nhiê
“Tố
Jin Woo cơ
Jin Woo rờ
“Tô
Thomas im lặ
“Ha ha ha. Đ
Tô
Mặ
“… vui lò
Thomas rờ
“Hah-”
Yoo Jin-ho nhì
“Ugh. Cậ
Renat Neermann, ngư
Tuy nhiê
“Tô
Tạ
Như
Cả
‘…’
Renat Neermann đ
———-
Khi Jin Woo xuấ
Dudududul~
Chỉ
“Anh muố
“Tô
Khuô
Cha Hae-in hơ
Trong khi Cha Hae-in ngầ
“Thợ
Khô
Ngay cả
Tấ
Jin Woo sau đ
“Anh sẽ
“Tô
‘Linh triệ
Cha Hae-in, mộ
Chú
Nhữ
Cha Hae-in tò
“Vậ
Trong câ
“Đ
Đ
Jin Woo bư
[Bạ
Tin nhắ
Jin Woo sau đ
“Ra đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.