Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 161 : Khách không mời

    trước sau   
Phậfhxkp.Trong cơdsran giậfhxkn dữozbk, ngózhhbn tay cácrkli củaspva Hoàfzhkng đhxxeếerfx đhxxeâpqnkm vàfzhko cổfdjy họerfxng củaspva quỷmqpw.

Con quỷmqpw phun ra mộllrqt ngụhxxem thổfdjyi mácrklu.

Chíaubqnh lúsyegc đhxxeózhhb, Jinwoo bắartdt gặmppdp ácrklnh mắartdt vớjfkti con quỷmqpw đhxxeang nhìecean vềjfkt phíaubqa mìeceanh.

‘Sao cózhhb thểeajk!’

Jin-Woo tứrsojc giậfhxkn vàfzhk thảhdeh con quỷmqpw ra.

Phịxwbpch!




Con quỷmqpw đhxxeãeajk biếerfxn thàfzhknh mộllrqt cácrkli xácrklc khôcxvfng hồwafpn, lăaaxmn lộllrqn giãeajky chếerfxt trêcrkln mặmppdt đhxxebsqzt.

‘Vôcxvfcarx…’

uzucfzhkng làfzhk anh đhxxeãeajk nhìecean thấbsqzy ácrklnh mắartdt đhxxeózhhb mộllrqt lầasjcn trưaubqjfktc đhxxeâpqnky.

‘Khôcxvfng thểeajkfzhko…’

THỊtqtiCH

THỊtqtiCH

Trácrkli tim anh đhxxeang đhxxefhxkp đhxxecrkln cuồwafpng.

Jin-Woo lạpsmhi gầasjcn con quỷmqpw, cẩvfwkn thậfhxkn lộllrqt mũfcpq giácrklp củaspva nózhhb ra.

‘Khuôcxvfn mặmppdt đhxxeózhhb, đhxxeôcxvfi mắartdt đhxxeózhhb…’

fzhkm sao anh quêcrkln đhxxeưaubqzhhbc đhxxeôcxvfi mắartdt nàfzhky?

Đddnpôcxvfi mắartdt vằdsran lêcrkln nhữozbkng tia mácrklu, chứrsoja đhxxeasjcy sựjncd cam thùsyeg. Đddnpózhhbfzhk đhxxeôcxvfi mắartdt màfzhk anh đhxxeãeajk nhìecean thấbsqzy trêcrkln đhxxelygrnh lâpqnku đhxxeàfzhki quỷmqpw.

‘Làfzhk Quỷmqpwaubqơdsrang…’

‘Khoan đhxxeãeajk! Cácrkli gìecea…?’




Khi nhớjfkt đhxxeếerfxn đhxxeózhhb, Jin-Woo nhậfhxkn ra thêcrklm mộllrqt đhxxeiểeajkm bấbsqzt thưaubqaafcng.

fzhkn tay anh đhxxeưaubqzhhbc bao phủaspv bởugphi ácrklo giácrklp màfzhku đhxxeen.

Từajbo đhxxeasjcu đhxxeếerfxn châpqnkn cũfcpqng làfzhk bộllrq giácrklp đhxxeen.

Anh đhxxeang di chuyểeajkn cơdsra thểeajk củaspva Hoàfzhkng đhxxeếerfxzhhbng tốupvci.

THÌaafcNH THỊtqtiCH

THÌaafcNH THỊtqtiCH

Nhịxwbpp tim ngàfzhky càfzhkng mạpsmhnh vàfzhk đhxxefhxkp vàfzhko màfzhkng nhĩerfx Jinwoo.

Jin-Woo giơdsra tay vềjfkt phíaubqa trácrkli tim mìeceanh.

THÌaafcNH THỊtqtiCH

THÌaafcNH THỊtqtiCH

Đddnpôcxvfi mắartdt củaspva Jin-Woo ngàfzhky càfzhkng mởugph lớjfktn.

‘Tạpsmhi sao…. Sao lạpsmhi…’

Từajbosyegc xuấbsqzt hiệupvcn tạpsmhi đhxxeâpqnky, Jinwoo đhxxeãeajk nghe thấbsqzy tiếerfxng tim đhxxefhxkp, nhưaubqng anh khôcxvfng đhxxeeajk ýcarx.


Jin-Woo di chuyểeajkn bàfzhkn tay run rẩvfwky củaspva mìeceanh đhxxeếerfxn ngựjncdc phảhdehi.

Anh cảhdehm thấbsqzy nózhhb đhxxeang rung đhxxellrqng.

Mộllrqt bêcrkln trácrkli.

fzhk mộllrqt bêcrkln phảhdehi.

THÌaafcNH THỊtqtiCH

THÌaafcNH THỊtqtiCH

Hai trácrkli tim đhxxeang đhxxefhxkp cùsyegng mộllrqt nhịxwbpp.

Khi đhxxeôcxvfi mắartdt anh đhxxeang hưaubqjfktng xuốupvcng ngựjncdc, anh nhậfhxkn ra cózhhb bốupvcn cácrkli bózhhbng đhxxeag chậfhxkm chạpsmhp hạpsmh xuốupvcng từajbo trêcrkln cao. Chúsyegng đhxxeang chăaaxmm chúsyeg nhìecean anh.

Bốupvcn thiêcrkln thầasjcn vớjfkti sácrklu cácrklnh đhxxeang từajbo từajboaubqjfktng tớjfkti chỗeajk anh.

carxrsojc đhxxeãeajk dừajbong lạpsmhi ởugph đhxxeózhhb.

Thếerfx rồwafpi, bózhhbng tốupvci bao trùsyegm, kèupvcm theo đhxxeózhhbfzhk âpqnkm thanh mácrkly mózhhbc vang lêcrkln. Đddnpózhhbfzhk mộllrqt giọerfxng nózhhbi nhẹthpm nhàfzhkng từajbo hệupvc thốupvcng.

[Quácrkl trìeceanh nhậfhxkp dữozbk liệupvcu đhxxeãeajk bịxwbp chấbsqzm dứrsojt.]

—-




Woo Jinchul đhxxeãeajk gọerfxi cácrklc bang hộllrqi mạpsmhnh nhấbsqzt Hàfzhkn Quốupvcc đhxxeếerfxn chỗeajkcrklnh cổfdjyng hạpsmhng C

syegc mớjfkti nghe yêcrklu cầasjcu củaspva Woo Jin-chul, Choi Jing-in cảhdehm thấbsqzy thậfhxkt kỳasjc quặmppdc. Gọerfxi mộllrqt nhữozbkng Thợzhhbaaxmn cao cấbsqzp nhấbsqzt tớjfkti mộllrqt cácrklnh cổfdjyng hạpsmhng C! Nghe thậfhxkt ngớjfkt ngẩvfwkn…

Nhưaubqng sau khi đhxxeưaubqzhhbc giảhdehi thíaubqch, anh khôcxvfng thểeajk khôcxvfng đhxxeếerfxn.

‘Sung Jinwoo đhxxeãeajk tiếerfxn vàfzhko hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi?’

Chỉlygr riêcrklng hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi đhxxeãeajk thúsyeg vịxwbp rồwafpi, nhưaubqng việupvcc Sung Jinwoo ởugphcrkln trong thậfhxkm chíaubqeajkn ly kỳasjcdsran.

‘Nhưaubqng màfzhk… liệupvcu bao nhiêcrklu Thợzhhbaaxmn sẽzhhb đhxxeácrklp ứrsojng lờaafci kêcrklu gọerfxi củaspva Hiệupvcp hộllrqi?’

Trưaubqjfktc đhxxeózhhb, trong thôcxvfng bácrklo gấbsqzp gácrklp, Woo Jin-chul, ngưaubqaafci đhxxersojng đhxxeasjcu bộllrq phậfhxkn Giácrklm sácrklt nózhhbi, “Tôcxvfi đhxxeang cầasjcn hỗeajk trợzhhb khẩvfwkn cấbsqzp. Hãeajky hủaspvy bỏtqti mọerfxi cuộllrqc đhxxellrqt kíaubqch đhxxeang đhxxeưaubqzhhbc chuẩvfwkn bịxwbpfzhk ngay lậfhxkp tứrsojc tậfhxkp hợzhhbp nhữozbkng thợzhhbaaxmn ưaubqu túsyeg”.

“Làfzhk mộllrqt yêcrklu cầasjcu hỗeajk trợzhhb từajbo hiệupvcp hộllrqi, huh? Nêcrkln trảhdeh lờaafci thếerfxfzhko đhxxeâpqnky?”

Từajbo kinh nghiệupvcm bảhdehn thâpqnkn, cácrklc thợzhhbaaxmn biếerfxt loạpsmhi yêcrklu cầasjcu nàfzhky bấbsqzt thưaubqaafcng nhưaubq thếerfxfzhko vàfzhk họerfx bắartdt đhxxeasjcu phảhdehn đhxxeupvci.

“Chỉlygrzhhbi vàfzhki câpqnku rồwafpi yêcrklu cầasjcu đhxxeiềjfktu đhxxellrqng cácrklc thợzhhbaaxmn cao cấbsqzp sao?”

crklc thợzhhbaaxmn tranh cãeajki khiếerfxn căaaxmn phòeajkng ồwafpn àfzhko hơdsran cảhdeh khi họerfx nhậfhxkn đhxxeưaubqzhhbc nhữozbkng tin tứrsojc mớjfkti nhấbsqzt từajbo phíaubqa Nhậfhxkt Bảhdehn

“Chuyệupvcn gìecea vậfhxky?”

Đddnpllrqt nhiêcrkln, mộllrqt ngưaubqaafci xuấbsqzt hiệupvcn vàfzhk hỏtqtii




“Chuyệupvcn gìecea vậfhxky?”

fzhk hộllrqi phózhhb, ngưaubqaafci đhxxersojng sau Choi Jong-in tạpsmhi Hộllrqi Thợzhhbaaxmn.

Choi Jong-in quay lạpsmhi nhìecean Cha Hae-in

“Cózhhb vẻlhkj mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi đhxxeãeajk xuấbsqzt hiệupvcn trong mộllrqt cácrklnh cổfdjyng hạpsmhng C”

‘Hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi?’

Cha Hae-in nghiêcrklng đhxxeasjcu.

Tấbsqzt nhiêcrkln, khôcxvfng dễlxbgeceam thấbsqzy mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi. Mộllrqt hầasjcm ngụhxxec bêcrkln trong hầasjcm ngụhxxec khácrklc. Đddnpózhhbfzhk mộllrqt sựjncd kiệupvcn hiếerfxm cózhhb

“Nhưaubqng chỉlygrfzhk mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi trong cổfdjyng hạpsmhng C màfzhk họerfx đhxxeòeajki hỗeajk trợzhhb khẩvfwkn cấbsqzp sao? Thậfhxkt vôcxvfcarx

Nhưaubq thểeajk đhxxeãeajk chuẩvfwkn bịxwbp từajbo trưaubqjfktc, Choi Jong-in giảhdehi đhxxeácrklp thắartdc mắartdc củaspva Cha Hae-in.

“Cózhhb vẻlhkj nhưaubq thợzhhbaaxmn Sung Jinwoo đhxxeang mộllrqt mìeceanh chiếerfxn đhxxebsqzu vớjfkti thứrsojecea đhxxeózhhb trong hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi. Nếerfxu Woo Jin-chul sợzhhbeajki đhxxeếerfxn thếerfx thìecea nghĩerfxa làfzhk… thợzhhbaaxmn Cha, cózhhb chuyệupvcn gìecea vậfhxky?”

Khi thấbsqzy ácrklnh mắartdt Cha Haein thay đhxxefdjyi đhxxellrqt ngộllrqt, Choi Jong-in hỏtqtii.

“Khôcxvfng cózhhbecea

“Đddnpưaubqzhhbc rồwafpi, vìeceafzhk đhxxeózhhbfzhk Sung Jinwoo, tôcxvfi nghĩerfx mọerfxi thứrsoj sẽzhhbfdjyn thôcxvfi, nhưaubqng cứrsoj đhxxei xem đhxxeãeajk

Cha Hae-in gậfhxkt đhxxeasjcu vàfzhk nhữozbkng ngưaubqaafci thợzhhbaaxmn đhxxeang lắartdng nghe cuộllrqc tròeajk chuyệupvcn cũfcpqng nhanh chózhhbng thu xếerfxp đhxxewafp đhxxepsmhc.

Khôcxvfng thểeajk quêcrkln côcxvfng đhxxeoạpsmhn chuẩvfwkn bịxwbp trưaubqjfktc khi bưaubqjfktc vàfzhko mộllrqt cuộllrqc đhxxellrqt kíaubqch.

“Huh? Thiếerfxu mộllrqt ngưaubqaafci …”

Ai đhxxeózhhb vỗeajk vai Choi, trong lúsyegc anh đhxxeang đhxxeếerfxm nhữozbkng thợzhhbaaxmn. Choi quay lạpsmhi vàfzhk ngưaubqaafci nàfzhky chỉlygrfzhko mộllrqt gózhhbc phòeajkng. Cózhhb mộllrqt ngưaubqaafci đhxxeàfzhkn ôcxvfng ngồwafpi đhxxeózhhb vớjfkti khuôcxvfn mặmppdt sữozbkng sờaafc.

“Làfzhk Suzuki”

“Thôcxvfi, đhxxeeajk cậfhxku ta yêcrkln”

“Ah…”

Suzuki làfzhk mộllrqt trinh sácrklt vừajboa mớjfkti gia nhậfhxkp Hộllrqi thợzhhbaaxmn, Anh ta làfzhk ngưaubqaafci gốupvcc Nhậfhxkt Bảhdehn. Vìecea vậfhxky, thậfhxkt dễlxbg hiểeajku khi anh ta khi anh ta khôcxvfng thểeajk rờaafci mắartdt khỏtqtii đhxxeiệupvcn thoạpsmhi di đhxxellrqng, theo dõuzuci tin tứrsojc vềjfkt quêcrklaubqơdsrang mìeceanh.

“Chúsyegng ta cózhhb việupvcc phảhdehi làfzhkm. Đddnpi thôcxvfi”

“Ah, vâpqnkng”

Họerfx đhxxeeajk Suzuki lạpsmhi vàfzhk nhảhdehy vàfzhko mộllrqt chiếerfxc xe củaspva Hộllrqi thợzhhbaaxmn.

Tấbsqzt cảhdeh thợzhhbaaxmn ưaubqu túsyeg đhxxeãeajkcrkln xe. Họerfx nhanh chózhhbng đhxxeếerfxn chỗeajk Hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi.

—-

“Ôgziai, trờaafci!”

Phózhhbng viêcrkln Kim bấbsqzt ngờaafcfzhk đhxxeácrklnh rơdsrai đhxxeiếerfxu thuốupvcc. Cózhhb vẻlhkjfzhkn thuốupvcc đhxxeãeajkdsrai vàfzhko châpqnkn anh ta.

Tuy nhiêcrkln, giờaafc khôcxvfng phảhdehi lúsyegc lo vềjfkt chuyệupvcn đhxxeózhhb.

Mắartdt Kim quay sang chiếerfxc xe vừajboa dừajbong lạpsmhi. Toàfzhkn làfzhkcrklc nhâpqnkn vậfhxkt quen thuộllrqc

‘khôcxvfng phảhdehi họerfxfzhk nhữozbkng tinh anh củaspva hộllrqi Thợzhhbaaxmn sao?’

Từajbong thàfzhknh viêcrkln cốupvct cácrkln xuấbsqzt hiệupvcn.

‘Choi Jong-in, Cha Hae-in, Yoon Jung-ho, cácrkli gìecea? Son Kee-hoon cũfcpqng ởugph đhxxeâpqnky.

Sẽzhhb khôcxvfng quácrkl lờaafci khi nózhhbi rằdsrang tấbsqzt cảhdehcrklc thàfzhknh viêcrkln ưaubqu túsyeg nhấbsqzt củaspva Hộllrqi thợzhhbaaxmn đhxxeãeajk tềjfkt tựjncdu ởugph đhxxeâpqnky.

‘Khôcxvfng thểeajk tin đhxxeưaubqzhhbc… Tấbsqzt cảhdeh nhữozbkng nhâpqnkn vậfhxkt nổfdjyi tiếerfxng nàfzhky đhxxejfktu xuấbsqzt hiệupvcn…’

Nhưaubqng đhxxeâpqnky chỉlygrfzhk mộllrqt cácrklnh cổfdjyng hạpsmhng C thôcxvfi màfzhk?!’

Kim nuốupvct nưaubqjfktc bọerfxt

Anh ta khôcxvfng thểeajk hiểeajku đhxxeưaubqzhhbc chuyệupvcn gìecea đhxxeang xảhdehy ra bêcrkln trong.

Ngay cảhdeh Woo Jin-chul, ngưaubqaafci đhxxersojng đhxxeasjcu bộllrq phậfhxkn Giácrklm sácrklt cũfcpqng nózhhbi: “Đddnpiềjfktu đhxxeózhhb cựjncdc kỳasjcaubq mậfhxkt”.

zhhb vẻlhkj nhưaubq anh ta đhxxeãeajksyegt rấbsqzt nhiềjfktu thuốupvcc trong lúsyegc bồwafpn chồwafpn chờaafc đhxxezhhbi.

fzhkn thuốupvcc chấbsqzt đhxxeupvcng dưaubqjfkti châpqnkn anh ta.

Woo Jin-cheol nhanh chózhhbng tiếerfxp cậfhxkn Choi Jong-In màfzhk khôcxvfng quan tâpqnkm đhxxeếerfxn ácrklnh mắartdt ngơdsra ngácrklc củaspva Kim.

Giốupvcng nhưaubq Woo Jin-chul, Choi Jong-in khôcxvfng thểeajk rờaafci mắartdt khỏtqtii cácrklnh cổfdjyng

“Khốupvcn kiếerfxp…! Chếerfxt tiệupvct…! Cácrkli gìecea thếerfxfzhky?”

Trưaubqjfktc luồwafpng hàfzhko quang mana kìecea dịxwbp đhxxeang tuôcxvfn ra từajbocrklnh cổfdjyng, Choi buộllrqt miệupvcng nguyềjfktn rủaspva

Khôcxvfng giốupvcng nhưaubq Woo Jin-chul, mộllrqt ngưaubqaafci đhxxemppdc biệupvct nhạpsmhy cảhdehm trong sốupvccrklc thợzhhbaaxmn lớjfktp chiếerfxn đhxxebsqzu, Choi Jong-in làfzhk thợzhhbaaxmn lớjfktp phácrklp sưaubq mạpsmhnh nhấbsqzt.

syegng vớjfkti Mắartdt quácrkli thúsyegzhhb khảhdehaaxmng cảhdehm nhậfhxkn sứrsojc mạpsmhnh ma thuậfhxkt củaspva Beak Yoon-ho, họerfxfzhk nhữozbkng ngưaubqaafci giỏtqtii nhấbsqzt Hàfzhkn Quốupvcc, nếerfxu khôcxvfng tíaubqnh Sung Jinwoo.

“Anh sẵthpmn sàfzhkng chưaubqa?”

Woo Jin-chul hỏtqtii

Nghe câpqnku hỏtqtii đhxxeózhhb, Choi Jong-In hiểeajku rằdsrang ngụhxxe ýcarx củaspva Woo Jin-chul làfzhk họerfx đhxxeang chuẩvfwkn bịxwbp đhxxei vàfzhko tửafpk đhxxexwbpa.

Anh trảhdeh lờaafci vớjfkti vẻlhkj cay đhxxeartdng.

“Tôcxvfi nghe nózhhbi Sung Jinwoo đhxxeang ởugph trong”

“Vâpqnkng. Tôcxvfi chắartdc chắartdn đhxxeiềjfktu đhxxeózhhb

Vớjfkti mộllrqt cácrkli gậfhxkt đhxxeasjcu, Choi Jong-in nózhhbi

“Đddnpi thôcxvfi”.

“Ai cózhhb thểeajk chiếerfxn đhxxebsqzu vớjfkti thứrsojfzhky? Khôcxvfng, ai cózhhb thểeajk ngăaaxmn chặmppdn mộllrqt đhxxeupvci thủaspv đhxxeaspv mạpsmhnh đhxxeeajk phácrklt ra loạpsmhi mana nàfzhky?’

“Anh ta đhxxexwbpnh cứrsoju trácrkli đhxxebsqzt mộllrqt mìeceanh sao?”

Tuy nhiêcrkln, thay vìecea hỏtqtii lạpsmhi Choi Jong-in, Woo gậfhxkt đhxxeasjcu vớjfkti vẻlhkj mặmppdt nặmppdng nềjfkt.

“Cho dùsyegzhhbfzhkm đhxxeưaubqzhhbc gìecea hay khôcxvfng, chúsyegng ta vẫoxfyn phảhdehi đhxxei, bởugphi vìecea chúsyegng ta mắartdc nợzhhb Sung Jin-Woo.”

Nếerfxu Sung Jin-Woo vàfzhk Hộllrqi thợzhhbaaxmn khôcxvfng thểeajk ngăaaxmn chặmppdn thứrsoj đhxxeózhhb, thìecea khôcxvfng ai ởugphfzhkn Quốupvcc cózhhb thểeajkfzhkm đhxxeiềjfktu đhxxeózhhb.

zhhbi cácrklch khácrklc, nếerfxu họerfx khôcxvfng giúsyegp Sung Jin-Woo tiêcrklu diệupvct nhữozbkng con ma thúsyegcrkln trong, rấbsqzt cózhhb thểeajk họerfx sẽzhhb khôcxvfng còeajkn cơdsra hộllrqi nàfzhko nữozbka.

‘Cácrkli gìecea? Thợzhhbaaxmn Sung?’

Mắartdt củaspva Kim, ngưaubqaafci đhxxeang nghe ngózhhbng ởugph gầasjcn đhxxeózhhb, quay tròeajkn nhưaubq mộllrqt con thỏtqti

‘Sung Jinwoo đhxxeang ởugph trong cácrklnh cổfdjyng đhxxeózhhb?’

Átnlqnh mắartdt anh quay vềjfkt phíaubqa cổfdjyng vàfzhk nhìecean xung quanh mộllrqt lầasjcn nữozbka.

‘Hai thợzhhbaaxmn hạpsmhng S cùsyegng vớjfkti mộllrqt sốupvc thợzhhbaaxmn hạpsmhng A tụhxxe tậfhxkp ởugph đhxxeâpqnky. Đddnpózhhb đhxxeãeajkfzhk mộllrqt cảhdehnh tưaubqzhhbng hiếerfxm thấbsqzy rồwafpi. Thếerfxfzhk, thợzhhbaaxmn Sung Jin-woo cũfcpqng ởugph trong cổfdjyng?’

‘Sh…sổfdjy tay, sổfdjy tay’

Kim ngửafpki thấbsqzy mùsyegi củaspva mộllrqt phózhhbng sựjncd đhxxellrqc quyềjfktn. Anh nhanh chózhhbng tìeceam cuốupvcn sổfdjy tay củaspva mìeceanh.

Từajbo giờaafc trởugph đhxxei, sẽzhhb khôcxvfng mộllrqt từajbofzhko, khôcxvfng mộllrqt cảhdehnh nàfzhko bịxwbp bỏtqti qua. Trong khi tấbsqzt cảhdeh mọerfxi ngưaubqaafci bịxwbpcrkl hoặmppdc bởugphi cácrklc sựjncd kiệupvcn ởugph Nhậfhxkt Bảhdehn, Kim đhxxeang cózhhbdsra hộllrqi viếerfxt mộllrqt phózhhbng sựjncd đhxxellrqc quyềjfktn vềjfkt vụhxxe việupvcc bíaubqvfwkn liêcrkln quan đhxxeếerfxn ba thợzhhbaaxmn hạpsmhng S vàfzhk Hộllrqi Thợzhhbaaxmn.

‘Đddnpózhhbfzhkcarx do tạpsmhi sao Woo Jin-chul im lặmppdng, huh’

Thợzhhbaaxmn Sung Jin-woo làfzhk mộllrqt nhâpqnkn vậfhxkt chủaspv chốupvct dưaubqjfkti sựjncd giácrklm sácrklt đhxxemppdc biệupvct củaspva Hiệupvcp hộllrqi thợzhhbaaxmn

pqnky giờaafc anh ta đhxxeãeajk hiểeajku tạpsmhi sao Woo Jin-chul khôcxvfng tiếerfxt lộllrq bấbsqzt cứrsoj đhxxeiềjfktu gìecea vềjfkteceanh huốupvcng nàfzhky.

Trong khi Woo Jin-chul vàfzhk Choi Jong-in đhxxeang cózhhb mộllrqt cuộllrqc tròeajk chuyệupvcn ngắartdn, tấbsqzt cảhdeh đhxxellrqi tấbsqzn côcxvfng tinh nhuệupvc đhxxeãeajk kếerfxt thúsyegc sựjncd chuẩvfwkn bịxwbp củaspva mìeceanh. Tanker đhxxeãeajk chuẩvfwkn bịxwbp ma cụhxxe phòeajkng thủaspv, dame dealer chuẩvfwkn bịxwbpfcpq khíaubq, vàfzhk trịxwbp liệupvcu sưaubq cầasjcm sẵthpmn gậfhxky phéqkztp.

crklc thàfzhknh viêcrkln củaspva bang hộllrqi tốupvct nhấbsqzt đhxxeưaubqơdsrang nhiêcrkln rấbsqzt chuyêcrkln nghiệupvcp vàfzhk nhanh nhẹthpmn.

Choi Jong-In tớjfkti trưaubqjfktc mặmppdt Cha Hae-in, nhìecean côcxvf mộllrqt lúsyegc vàfzhk gậfhxkt đhxxeasjcu. Cha Hea-in cũfcpqng kiểeajkm tra đhxxellrqi đhxxellrqt kíaubqch vàfzhk gậfhxkt đhxxeasjcu. Đddnpiềjfktu nàfzhky nghĩerfxa làfzhkcrklc côcxvfng tácrklc chuẩvfwkn bịxwbpfzhk kiểeajkm tra đhxxeãeajk kếerfxt thúsyegc.

Nhữozbkng thợzhhbaaxmn ưaubqu túsyeg từajbo bộllrq phậfhxkn giácrklm sácrklt cũfcpqng đhxxeãeajk sẵthpmn sàfzhkng từajbopqnku.

Woo Jin-chul, ngưaubqaafci đhxxeưaubqzhhbc cấbsqzp dưaubqjfkti bácrklo cácrklo tìeceanh hìeceanh, quay lạpsmhi vớjfkti khuôcxvfn mặmppdt nặmppdng nềjfkt.

“Đddnpi thôcxvfi”

—-

Con dưaubqaafcng rấbsqzt dàfzhki

Họerfx đhxxeãeajk đhxxei nhanh nhấbsqzt cózhhb thểeajk, nhưaubqng họerfx khôcxvfng chạpsmhy. Ngay cảhdeh nhữozbkng thợzhhbaaxmn cao cấbsqzp cũfcpqng khôcxvfng thểeajk chạpsmhy vớjfkti tốupvcc đhxxellrq giốupvcng nhau.

Nếerfxu chạpsmhy, đhxxellrqi hìeceanh sẽzhhb bịxwbp vỡcarxfzhk ai đhxxeózhhbzhhb thểeajk bịxwbp lạpsmhc.

Trong sốupvc đhxxeózhhb, Cha Hae-in đhxxemppdc biệupvct nhanh.

Khi côcxvf cốupvc chạpsmhy nhanh hơdsran, Choi Jong-In đhxxeãeajk giữozbkcxvf lạpsmhi.

“Cha Hae-in côcxvf đhxxexwbpnh làfzhkm gìecea vậfhxky?”

“…”

cxvf biếerfxt mìeceanh đhxxeang cốupvc gắartdng cứrsoju Sung Jin-woo khỏtqtii mộllrqt cuộllrqc khủaspvng hoảhdehng, nhưaubqng nếerfxu côcxvffzhkm thếerfx, mọerfxi ngưaubqaafci cózhhb thểeajk gặmppdp nguy hiểeajkm.

“Nếerfxu côcxvf phácrkl vỡcarx đhxxellrqi hìeceanh, mọerfxi ngưaubqaafci cózhhb thểeajk gặmppdp nguy hiểeajkm.”

Cha Hae-in, ngưaubqaafci đhxxeang giữozbk khuôcxvfn mặmppdt kiêcrkln đhxxexwbpnh, quay trởugph vềjfkt. Woo Jin-Chul nhìecean côcxvffzhk tựjncd lẩvfwkm bẩvfwkm:

“Xem ra… Tin đhxxewafpn làfzhk sựjncd thậfhxkt.”

“Anh nózhhbi gìeceadsra?”

Woo Jin-chul lảhdehng trácrklnh câpqnku hỏtqtii củaspva Choi Jong-in

“Khôcxvfng, khôcxvfng cózhhbecea

Choi Jong-in nghiêcrklng đhxxeasjcu vàfzhk nhìecean lạpsmhi. Mộllrqt cơdsran sózhhbng mana khủaspvng khiếerfxp đhxxeang đhxxeếerfxn từajbopqnku trong ngụhxxec tốupvci

Họerfx phảhdehi cẩvfwkn thậfhxkn.

‘Cózhhb lẽzhhb Sung Jin-Woo cũfcpqng thấbsqzy thếerfx– Choi Jong-In nghĩerfx.

‘Mìeceanh hy vọerfxng mọerfxi chuyệupvcn chưaubqa khôcxvfng quácrkl muộllrqn’

pqnky giờaafc khôcxvfng cózhhbcrklch nàfzhko đhxxeeajk giúsyegp anh ta, ngoạpsmhi trừajbo việupvcc cầasjcu nguyệupvcn cho sựjncd an toàfzhkn củaspva Jin-Woo. Họerfx tiếerfxp tụhxxec di chuyểeajkn nhanh nhấbsqzt cózhhb thểeajk.

Nhưaubqng quácrkl nhiềjfktu căaaxmng thẳqkztng đhxxeôcxvfi khi làfzhkm cho cơdsra thểeajk nặmppdng nềjfkt

Choi nózhhbi chuyệupvcn vớjfkti Woo Jin-chul đhxxeeajk thưaubq giãeajkn.

“Làfzhkm sao Sung Jin-Woo vàfzhko đhxxeưaubqzhhbc đhxxeâpqnky?”

“Tôcxvfi khôcxvfng biếerfxt chi tiếerfxt. Nhưaubqng khi chúsyegng tôcxvfi tổfdjyng hợzhhbp cácrklc bácrklo cácrklo, dưaubqaafcng nhưaubq Sung Jin-woo biếerfxt rằdsrang đhxxeâpqnky làfzhk mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi trưaubqjfktc khi anh ấbsqzy bưaubqjfktc vàfzhko.”

“Huh”

Khi khuôcxvfn mặmppdt củaspva Choi Jong-in tốupvci dầasjcn, Jin-chul hỏtqtii lạpsmhi

“Anh cózhhbecea muốupvcn nózhhbi àfzhk?”

“Khôcxvfng… nózhhb chỉlygr kỳasjc lạpsmh thôcxvfi”

“Kỳasjc lạpsmh?”

“Tôcxvfi đhxxeãeajk tựjncdeceanh tìeceam hiểeajku vềjfkt Sung Jin-Woo.”

Choi Jong-In làfzhk chủaspv củaspva cảhdeh mộllrqt bang hộllrqi.

Lẽzhhb tựjncd nhiêcrkln, anh ấbsqzy đhxxemppdc biệupvct quan tâpqnkm đhxxeếerfxn Jin-woo, ngưaubqaafci đhxxeưaubqzhhbc cácrklc bang hộllrqi săaaxmn đhxxeózhhbn.

“Đddnpiềjfktu nàfzhky đhxxeãeajk xảhdehy ra mộllrqt lầasjcn trưaubqjfktc đhxxeâpqnky.”

Woo Jin-Chul nhậfhxkn thứrsojc rõuzuc vềjfkt đhxxeiềjfktu nàfzhky, vìecea anh chíaubqnh làfzhk ngưaubqaafci đhxxeiềjfktu tra vụhxxe việupvcc.

Anh đhxxecrkln đhxxeưaubqzhhbc nhữozbkng gìecea Choi Jong-In sẽzhhbzhhbi.

Sung Jin-Woo đhxxeãeajkugph trong mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi cácrklch đhxxeâpqnky nửafpka năaaxmm.

fzhkpqnky giờaafc thờaafci gian đhxxeãeajk trôcxvfi qua, anh quay trởugph lạpsmhi đhxxeeajkeceam mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi.

Đddnpózhhb khôcxvfng thểeajkfzhk sựjncd trùsyegng hợzhhbp ngẫoxfyu nhiêcrkln

Quảhdeh nhiêcrkln, Choi Jong-In cũfcpqng nghĩerfx nhưaubq Woo Jin Chul.

“Tìeceam thấbsqzy mộllrqt hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi đhxxeãeajkfzhk chuyệupvcn hiếerfxm cózhhb. Vậfhxky màfzhk Sung Jinwoo lạpsmhi nhữozbkng hai lầasjcn… Anh khôcxvfng thấbsqzy kỳasjc lạpsmh sao?”

Woo Jin-chul khôcxvfng trảhdeh lờaafci.

Đddnpúsyegng nhưaubq Choi Jong-In đhxxeãeajkzhhbi, cózhhb nhiềjfktu đhxxeiềjfktu bíaubqvfwkn vềjfkt Jinwoo. Hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi, tácrkli thứrsojc tỉlygrnh, năaaxmng lựjncdc đhxxemppdc biệupvct

Ngay khi phácrklt hiệupvcn ra cácrklnh cổfdjyng màfzhk Sung Jinwoo đhxxeãeajkaubqjfktc vàfzhko, anh đhxxeãeajk ngay lậfhxkp tứrsojc nhờaafc sựjncd giúsyegp đhxxecarx củaspva hộllrqi Thợzhhbaaxmn

Sựjncd an toàfzhkn củaspva Sung Jinwoo phảhdehi đhxxeưaubqzhhbc bảhdeho đhxxehdehm dùsyeg bấbsqzt cứrsoj giácrklfzhko

Họerfxzhhb thểeajk hỏtqtii vềjfkt chuyệupvcn nàfzhky sau khi mọerfxi ngưaubqaafci đhxxejfktu an toàfzhkn.

Woo Jin-chul, ngưaubqaafci đhxxeang trong trạpsmhng thácrkli suy ngẫoxfym, nhìecean lêcrkln.

‘Ởncet đhxxeózhhb …’

Họerfx đhxxeếerfxn nơdsrai chỉlygr trong 10 phúsyegt. Cácrklc thợzhhbaaxmn thôcxvfng thưaubqaafcng phảhdehi mấbsqzt gầasjcn mộllrqt giờaafc

Họerfx đhxxeãeajk nhìecean thấbsqzy đhxxeiểeajkm cuốupvci củaspva hang đhxxellrqng ởugph phíaubqa xa.

“Cózhhb vẻlhkj nhưaubq chúsyegng ta đhxxeãeajk đhxxeếerfxn.”

“Tôcxvfi cózhhb thểeajk cảhdehm nhậfhxkn đhxxeưaubqzhhbc nózhhb

Thứrsojecea đhxxeózhhb khủaspvng khiếerfxp.

Khuôcxvfn mặmppdt củaspva Choi Jong-In cứrsojng đhxxeaafc nhưaubq mộllrqt hòeajkn đhxxeácrkl. Khuôcxvfn mặmppdt củaspva anh bắartdt đhxxeasjcu nhăaaxmn nhózhhb.

May mắartdn thay, họerfx vẫoxfyn cảhdehm nhậfhxkn đhxxeưaubqzhhbc mana củaspva Sung Jin-Woo.

‘Nếerfxu Sung Jin-Woo an toàfzhkn, mọerfxi chuyệupvcn sẽzhhbfdjyn’

Nếerfxu Jinwoo cózhhb đhxxeưaubqzhhbc sựjncd hỗeajk trợzhhb củaspva nhữozbkng thợzhhbaaxmn ưaubqu túsyeg, họerfx sẽzhhb giàfzhknh chiếerfxn thắartdng trưaubqjfktc bấbsqzt kỳasjc đhxxeupvci thủaspvfzhko.

Vớjfkti niềjfktm tin đhxxeózhhb, Choi Jong-In héqkztt lêcrkln.

“Nhanh lêcrkln”

Nhữozbkng thợzhhbaaxmn ưaubqu túsyeg củaspva hộllrqi Thợzhhbaaxmn vàfzhk hiệupvcp hộllrqi đhxxeãeajk đhxxei qua cácrklnh cổfdjyng lớjfktn

fzhk

Họerfx bắartdt gặmppdp mộllrqt cảhdehnh tưaubqzhhbng kìecea quácrkli chưaubqa từajbong thấbsqzy.

“Đddnpâpqnky … đhxxeâpqnky làfzhk ….”

“Chuyệupvcn gìecea đhxxeang diễlxbgn ra thếerfxfzhky?”

cxvf sốupvc bứrsojc tưaubqzhhbng đhxxeácrkl bịxwbp phácrkl hủaspvy trêcrkln sàfzhkn nhàfzhk. Phầasjcn còeajkn lạpsmhi củaspva cácrklc bứrsojc tưaubqzhhbng nằdsram rảhdehi rácrklc khắartdp nơdsrai

“Đddnpdsrang kia!”

Mộllrqt trong nhữozbkng thợzhhbaaxmn giơdsra tay.

Anh ta đhxxeang chỉlygrfzhko mộllrqt bứrsojc tưaubqzhhbng khổfdjyng lồwafp đhxxersojng yêcrkln vớjfkti nắartdm đhxxebsqzm siếerfxt chặmppdt. Cácrkli đhxxeasjcu củaspva nózhhb đhxxeãeajk bịxwbp vỡcarxfzhkm đhxxeôcxvfi.

Woo Jin-chul, ngưaubqaafci đhxxeãeajk nghe lờaafci khai củaspva nhữozbkng ngưaubqaafci sốupvcng sózhhbt trong hầasjcm ngụhxxec đhxxeôcxvfi trưaubqjfktc đhxxeózhhb, kinh hoàfzhkng

‘Thậfhxkt sựjncd… Cózhhb nhữozbkng bứrsojc tưaubqzhhbng … nhữozbkng bứrsojc tưaubqzhhbng sốupvcng’

Nhữozbkng ngưaubqaafci sốupvcng sózhhbt đhxxeãeajk kểeajk vềjfktzhhb. Mộllrqt bứrsojc tưaubqzhhbng kìecea quácrkli làfzhkm tan chảhdehy mộllrqt thợzhhbaaxmn hạpsmhng C bằdsrang ácrklnh mắartdt, vàfzhk nhữozbkng bứrsojc tưaubqzhhbng đhxxeácrkl chuyểeajkn đhxxellrqng nhanh đhxxeếerfxn mứrsojc khôcxvfng kịxwbpp nhìecean thấbsqzy.

Thậfhxkt vậfhxky, dấbsqzu vếerfxt củaspva mộllrqt trậfhxkn chiếerfxn khốupvcc liệupvct vẫoxfyn còeajkn đhxxeózhhb nhưaubq nhữozbkng ngưaubqaafci sốupvcng sózhhbt đhxxeãeajkcxvf tảhdeh.

‘Còeajkn Sung Jinwoo thìecea sao?’

Tấbsqzt cảhdeh kẻlhkj thùsyeg đhxxeãeajk bịxwbp đhxxeácrklnh bạpsmhi.

Vấbsqzn đhxxejfktfzhkeceanh trạpsmhng củaspva Sung Jin-woo.

Choi Jong-In nhìecean xung quanh vàfzhk thấbsqzy Jin-Woo.

“Đddnpdsrang kia”

aubqjfkti nắartdm tay củaspva bứrsojc tưaubqzhhbng, Jin-Woo nằdsram im nhưaubq thểeajk đhxxeang ngủaspv.

“Jinwoo!”

crklc thợzhhbaaxmn cốupvc gắartdng chạpsmhy đhxxeếerfxn, nhưaubqng Cha Hae-in giang cảhdeh hai cácrklnh tay đhxxeeajk ngăaaxmn họerfx di chuyểeajkn. Woo Jin-chul trởugphcrkln mấbsqzt kiêcrkln nhẫoxfyn vàfzhk nhìecean lạpsmhi côcxvf.

Trácrkln côcxvf ưaubqjfktt đhxxeoxfym mồwafpcxvfi.

“Thợzhhbaaxmn … Cha?”

Cha Hae-in cắartdn môcxvfi vàfzhkzhhbi:

“Cózhhb … cózhhb thứrsojecea đhxxeózhhb đhxxedsrang kia.”

Sau đhxxeózhhb

Mộllrqt trong nhữozbkng bứrsojc tưaubqzhhbng đhxxeang quỳasjc gốupvci bêcrkln cạpsmhnh Jin-woo từajbo từajbo đhxxersojng lêcrkln.

Đddnpôcxvfi cácrklnh củaspva nózhhb bịxwbpcrklch vàfzhkzhhb chỉlygreajkn mộllrqt cácrklnh tay.

“Ta khôcxvfng nhớjfkt đhxxeãeajk mờaafci con ngưaubqaafci”

Vừajboa nózhhbi, bứrsojc tưaubqzhhbng thiêcrkln thầasjcn vừajboa đhxxersojng lêcrkln. Nózhhb trừajbong mắartdt nhìecean nhữozbkng ngưaubqaafci thợzhhbaaxmn vừajboa bưaubqjfktc vàfzhko.

Trans: Trầasjcn Lâpqnkm

Edit: Linye

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.