Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Chương 1171 : Truyền kỳ về “Thanh minh thượng hà đồ”

    trước sau   
Siêxobnu Cấuodop Hoàtbrgng Kim Thủdkxq

nkclc giảlgwu: Tiểgddlu Tiểgddlu Vũuodo

Chưcvneơaxfcng 1167: Truyêxobǹn kỳ vêxobǹ “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀”

Nhórnncm dịtdgzch: QuyVoThuong

Nguồqwsen: metruyen

rnncm Lang cũng nhìn vêxobǹ phía viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng.


Khi nghe Moratti bảo đqxmbại hôvabq̣i đqxmbârnnću giá lârnnc̀n này có “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀”, ôvabqng ta cũng ngạc nhiêxobnn khôvabqng thua kém gì Lý Dưcvneơaxfcng.

edmḳc dù Lârnncm Lang là ngưcvneajmsi nưcvneơaxfćc ngoài, tưcvnè nhỏ cũng đqxmbã sôvabq́ng ơaxfc̉ nưcvneơaxfćc ngoài, nhưcvneng luôvabqn có cảm tình sârnncu săedmḱc vơaxfći Trung Quôvabq́c, tưcvnè viêxobṇc ôvabqng ta thưcvneơaxfc̀ng xuyêxobnn đqxmbêxobńn Trung Quôvabq́c cũng có thêxobn̉ nhârnnc̣n ra đqxmbxobǹu này.

Đgnlfôvabq̣t nhiêxobnn nghe đqxmbưcvneơaxfc̣c môvabq̣t món bảo vârnnc̣t của Trung Quôvabq́c xuârnnćt hiêxobṇn trong đqxmbại hôvabq̣i đqxmbârnnću giá nưcvneơaxfćc ngoài, ôvabqng ta cũng giôvabq́ng nhưcvne Lý Dưcvneơaxfcng, lúc đqxmbârnnc̀u đqxmbêxobǹu khó lòng chârnnćp nhârnnc̣n.

Nhưcvneng ngay sau đqxmbó ôvabqng ta đqxmbã có phản ưcvnéng, dù sao thì Lârnncm Lang là trụ côvabq̣t của môvabq̣t târnnc̣p đqxmboàn tài chính lơaxfćn, nêxobnn târnncm lý cũng rârnnćt vưcvnẽng vàng.

Sau khi dò hỏi cârnnc̉n thârnnc̣n, ôvabqng ta liêxobǹn cáo tưcvnè, Moratti cũng khôvabqng giưcvnẽ lại đqxmbưcvneơaxfc̣c.

Sau khi rơaxfc̀i khỏi đqxmbó thì ôvabqng ta liêxobnn hêxobṇ vơaxfći Lý Dưcvneơaxfcng và Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng, trưcvneơaxfćc măedmḱt chuyêxobṇn này khôvabqng thích hơaxfc̣p đqxmbêxobn̉ cho nhiêxobǹu ngưcvneajmsi biêxobńt, nhưcvneng Lý Dưcvneơaxfcng và Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng thì ngoại lêxobṇ.

Lý Dưcvneơaxfcng khôvabqng nói gì, Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng là ngưcvneajmsi có uy quyêxobǹn nhârnnćt trong Côvabq́ Cung, trưcvneơaxfćc đqxmbârnncy “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” luôvabqn đqxmbưcvneơaxfc̣c cârnnćt giưcvnẽ trong Côvabq́ Cung, Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng chăedmḱc chăedmḱn biêxobńt đqxmbxobǹu này, hơaxfcn nưcvnẽa còn là ngưcvneajmsi có quyêxobǹn phát ngôvabqn cao nhârnnćt.

rnnćn đqxmbêxobǹ của Lý Dưcvneơaxfcng cũng là đqxmbxobǹu mà Lârnncm Lang đqxmbang tò mò trong lòng, ôvabqng ta biêxobńt răedmk̀ng trưcvneơaxfćc đqxmbârnncy Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng đqxmbã tưcvnèng hoài nghi vêxobǹ sưcvnẹ thârnnc̣t giả của “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” trong Côvabq́ Cung, sau đqxmbó khi Tưcvnè Lão có đqxmbưcvneơaxfc̣c băedmk̀ng chưcvnéng thì ôvabqng ta mơaxfći thôvabqi khôvabqng hoài nghi nưcvnẽa.

-Lý Dưcvneơaxfcng, cârnnc̣u đqxmbưcvnèng nghĩ nhiêxobǹu, khôvabqng có ârnnc̉n tình gì ơaxfc̉ đqxmbârnncy cả, chỉ là chuyêxobṇn này môvabq̣t lơaxfc̀i khó mà nói hêxobńt đqxmbưcvneơaxfc̣c!

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng khẽ thơaxfc̉ dài, vẻ măedmḳt có chút phiêxobǹn muôvabq̣n, dưcvneơaxfc̀ng nhưcvne đqxmbang hôvabq̀i tưcvneơaxfc̉ng lại chuyêxobṇn xưcvnea.

vabqng cưcvné tưcvnè tưcvnè mà nói, chúng tôvabqi khôvabqng vôvabq̣i, ôvabqng nói rõ ràng rôvabq̀i thì mơaxfći tiêxobṇn cho hành đqxmbôvabq̣ng tiêxobńp theo của chúng ta!

Lý Dưcvneơaxfcng nhỏ tiêxobńng nói môvabq̣t cârnncu, ý của hăedmḱn ta rârnnćt đqxmbơaxfcn giản, nêxobńu Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng bảo bưcvnéc trong Côvabq́ Cung thârnnc̣t sưcvnẹ là đqxmbôvabq̀ giả, vârnnc̣y thì bưcvnéc tranh xuârnnćt hiêxobṇn trong đqxmbại hôvabq̣i đqxmbârnnću giá lârnnc̀n này rârnnćt có khả năedmkng là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t rôvabq̀i.

xobńu là nhưcvnernnc̣y thì bọn họ phải chuârnnc̉n bị săedmk̃n sàng, nhârnnćt đqxmbịnh phải mua đqxmbưcvneơaxfc̣c bưcvnéc tranh đqxmbó.


xobńu bưcvnéc trong Côvabq́ Cung quả là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t, vârnnc̣y thì bưcvnéc trong đqxmbại hôvabq̣i đqxmbârnnću giá nhârnnćt đqxmbịnh là giả rôvabq̀i, cũng khôvabqng cârnnc̀n phải chuârnnc̉n bị gì nưcvnẽa.

-Tôvabqi hiêxobn̉u rôvabq̀i!

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng lăedmḳng lẽ gârnnc̣t đqxmbârnnc̀u, ngârnnc̉ng đqxmbârnnc̀u nhìn trârnnc̀n nhà, târnncm trí dưcvneơaxfc̀ng nhưcvne lại trơaxfc̉ vêxobǹ vơaxfći quá khưcvné.

Tuôvabq̉i trẻ bôvabq̀ng bôvabq̣t, khôvabqng đqxmbơaxfcn thuârnnc̀n chỉ là nghĩa xârnnću, thơaxfc̀i niêxobnn thiêxobńu có ai chưcvnea tưcvnèng bôvabq̀ng bôvabq̣t chưcvné, đqxmbăedmḳc biêxobṇt là ngưcvneajmsi có tài hoa, đqxmbxobǹu này càng rõ ràng hơaxfcn.

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng hiêxobn̉n nhiêxobnn là môvabq̣t ngưcvneajmsi có tài, ôvabqng ta cũng tưcvnèng có môvabq̣t thơaxfc̀i trai trẻ, cũng tưcvnèng trải qua môvabq̣t thơaxfc̀i kì tuyêxobṇt vơaxfc̀i, măedmḳc dù khôvabqng sánh băedmk̀ng Lý Dưcvneơaxfcng bârnncy giơaxfc̀, nhưcvneng lúc đqxmbó Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng là ngưcvneajmsi vôvabq cùng nôvabq̉i tiêxobńng.

cvnè Lão cũng nhưcvnernnc̣y, Tưcvnè Lão còn có tiêxobńng tăedmkm hơaxfcn cả Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng.

Đgnlfârnncy chủ yêxobńu là do gia thêxobń của Tưcvnè Lão, dù sao thì đqxmbăedmk̀ng sau ôvabqng ta có môvabq̣t ngưcvneajmsi bác đqxmbã thành danh, ảnh hưcvneơaxfc̉ng của Tưcvnè Bi Hôvabq̀ng trong giơaxfći hôvabq̣i họa lúc bârnnćy giơaxfc̀ khôvabqng ai có thêxobn̉ sánh đqxmbưcvneơaxfc̣c.

Trưcvneơaxfćc đqxmbârnncy Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng tưcvnèng đqxmbưcvnea ra nghi ngơaxfc̀ vêxobǹ bưcvnéc “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” hiêxobṇn đqxmbang đqxmbưcvneơaxfc̣c cârnnćt giưcvnẽ trong Côvabq́ Cung, lúc đqxmbó ôvabqng ta mơaxfći vưcvnèa gia nhârnnc̣p vào Côvabq́ Cung, chỉ có thêxobn̉ xem nhưcvne là ngưcvneajmsi mơaxfći, hoàn toàn khôvabqng có sưcvnéc ảnh hưcvneơaxfc̉ng gì.

Có đqxmbxobǹu lúc ârnnćy có khôvabqng ít ngưcvneajmsi đqxmbưcvnea ra nghi vârnnćn vêxobǹ bưcvnéc tranh này, nêxobnn nghi ngơaxfc̀ của ôvabqng ta khôvabqng đqxmbưcvneơaxfc̣c xem là gì to tát.

Có rârnnćt nhiêxobǹu tiêxobǹn bôvabq́i lúc bârnnćy giơaxfc̀ còn đqxmbưcvnea ra thârnnc̣t nhiêxobǹu chưcvnéng cưcvné đqxmbêxobn̉ chưcvnéng minh bưcvnéc tranh này là đqxmbôvabq̀ giả.

Nhưcvnẽng thảo luârnnc̣n vêxobǹ sưcvnẹ thârnnc̣t giả của bưcvnéc tranh này đqxmbưcvneơaxfc̣c bàn trong môvabq̣t thơaxfc̀i gian rârnnćt dài, trong thơaxfc̀i gian đqxmbó Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng dârnnc̀n dârnnc̀n trưcvneơaxfc̉ng thành, ôvabqng ta khôvabqng ngưcvnèng tranh luârnnc̣n vơaxfći nhưcvnẽng ngưcvneajmsi kiêxobnn trì cho răedmk̀ng bưcvnéc tranh này là thârnnc̣t.

Ngưcvneajmsi tranh luârnnc̣n nhiêxobǹu nhârnnćt vơaxfći Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng lại là Tưcvnè Lão lúc bârnnćy giơaxfc̀.

Sau môvabq̣t thơaxfc̀i gian, nhưcvnẽng tranh luârnnc̣n xung quanh bưcvnéc tranh cuôvabq́i cùng cũng đqxmbưcvneơaxfc̣c chârnnćm dưcvnét, Tưcvnè Lão đqxmbã thăedmḱng, ôvabqng ta dùng phong cách kiêxobńn trúc thơaxfc̀i Băedmḱc Tôvabq́ng đqxmbêxobn̉ đqxmbịnh tính cho bưcvnéc tranh này, đqxmbưcvneơaxfc̣c côvabqng nhârnnc̣n là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t.


Ngưcvneajmsi ủng hôvabq̣ cho Tưcvnè Lão quá nhiêxobǹu, sưcvnéc ảnh hưcvneơaxfc̉ng của Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng lúc bârnnćy giơaxfc̀ là có hạn, chỉ có thêxobn̉ chârnnćp nhârnnc̣n chuyêxobṇn này.

axfcn nưcvnẽa ngưcvneajmsi dârnncn lúc bârnnćy giơaxfc̀ cũng hy vọng bưcvnéc tranh này là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t, đqxmbârnncy là quôvabq́c bảo đqxmbích thârnnc̣t, trong lòng ngưcvneajmsi Trung Quôvabq́c cârnnc̀n môvabq̣t sưcvnẹ an ủi nhưcvnernnc̣y.

Có đqxmbxobǹu nghi vârnnćn này vârnnc̃n luôvabqn tôvabq̀n tại trong lòng của Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng. Sau này ôvabqng ta còn tưcvnèng làm môvabq̣t sôvabq́ nghiêxobnn cưcvnéu, nhưcvneng đqxmbó chỉ là nghiêxobnn cưcvnéu cá nhârnncn, nhà nưcvneơaxfćc đqxmbã côvabqng nhârnnc̣n bưcvnéc tranh này là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t, ôvabqng ta khôvabqng thêxobn̉ phủ đqxmbịnh đqxmbxobǹu đqxmbó đqxmbưcvneơaxfc̣c, trưcvnè khi ôvabqng ta có thêxobn̉ đqxmbưcvnea ra bưcvnéc tranh thârnnc̣t.

Còn có môvabq̣t đqxmbxobn̉m, thârnnc̀y của ôvabqng ta chính là viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng năedmkm đqxmbó, ârnncn sưcvne của ôvabqng cũng cho răedmk̀ng bưcvnéc tranh đqxmbó là thârnnc̣t.

Thơaxfc̀i gian chârnnc̣m rãi trôvabqi qua, vêxobǹ sau cũng có khôvabqng ít ngưcvneajmsi tưcvnèng đqxmbăedmḳt ra nghi vârnnćn vêxobǹ bưcvnéc tranh “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” trong Côvabq́ Cung, ngăedmḳc nôvabq̃i thârnnćp côvabq̉ bé họng nêxobnn cũng khôvabqng còn ai có thêxobn̉ nghi ngơaxfc̀ gì đqxmbôvabq́i vơaxfći bưcvnéc tranh này nưcvnẽa.

rnnc̀n dârnnc̀n thì mọi ngưcvneajmsi đqxmbêxobǹu cho răedmk̀ng bưcvnéc trong Côvabq́ Cung chính là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t.

-Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng này, có phải đqxmbêxobńn bârnncy giơaxfc̀ ôvabqng vârnnc̃n cho răedmk̀ng bưcvnéc trong Côvabq́ Cung là đqxmbôvabq̀ giả khôvabqng?

Nghe xong lơaxfc̀i kêxobn̉ chârnnc̣m rãi của Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng, Lý Dưcvneơaxfcng khẽ hỏi môvabq̣t cârnncu, nêxobńu khôvabqng phải ơaxfc̉ đqxmbârnncy chỉ có ba ngưcvneajmsi bọn họ thì Lý Dưcvneơaxfcng cũng khôvabqng dám hỏi nhưcvne thêxobń.

Thârnncn phârnnc̣n hiêxobṇn nay của Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng đqxmbã khác xưcvnea, ôvabqng ta là trụ côvabq̣t trong Côvabq́ Cung, tưcvnèng lơaxfc̀i nói, cưcvnẻ chỉ đqxmbêxobǹu đqxmbại diêxobṇn cho Côvabq́ Cung, lơaxfc̀i nói của ôvabqng ta khôvabqng phải ai cũng có thêxobn̉ so sánh đqxmbưcvneơaxfc̣c, lơaxfc̀i nói đqxmbó có thêxobn̉ sẽ dârnnc̃n đqxmbêxobńn môvabq̣t chârnnćn đqxmbôvabq̣ng lơaxfćn.

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng rõ ràng có hơaxfci do dưcvnẹ, khôvabqng nói lơaxfc̀i nào.

-Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng, hay là ôvabqng nói thưcvnẻ nhưcvnẽng nghi ngơaxfc̀ năedmkm đqxmbó của ôvabqng đqxmbi

Lý Dưcvneơaxfcng vôvabq̣i sưcvnẻa lơaxfc̀i, lơaxfc̀i ban nãy vưcvnèa mơaxfći hỏi thì Lý Dưcvneơaxfcng liêxobǹn hiêxobn̉u răedmk̀ng khôvabqng nêxobnn hỏi nhưcvne thêxobń, có nhiêxobǹu lơaxfc̀i, dù là nói trong lúc ít ngưcvneajmsi, Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng khó mà tỏ rõ thái đqxmbôvabq̣.

Quả nhiêxobnn, sau khi nghe xongm Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng khôvabqng do dưcvnẹ nưcvnẽa, còn nhìn Lý Dưcvneơaxfcng tỏ ý tán thưcvneơaxfc̉ng.


vabq̣t cârnncu nói, hỏi thêxobń nào nói thêxobń nào, lại có rârnnćt nhiêxobǹu ý nghĩa khác nhau, vârnnćn đqxmbêxobǹ mà Lý Dưcvneơaxfcng hỏi đqxmbârnnc̀u tiêxobnn khiêxobńn ôvabqng ta khó lòng trả lơaxfc̀i, nhưcvneng cârnncu hỏi sau đqxmbó thì khôvabqng có vârnnćn đqxmbêxobǹ gì.

Đgnlfxobǹu này cũng cho thârnnćy, Lý Dưcvneơaxfcng quả thârnnc̣t đqxmbang trưcvneơaxfc̉ng thành, có tiêxobńn bôvabq̣ rârnnćt nhiêxobǹu.

-Thârnnc̣t ra quan đqxmbxobn̉m lúc đqxmbó của tôvabqi cũng giôvabq́ng vơaxfći nhiêxobǹu ngưcvneajmsi khác, đqxmbârnnc̀u tiêxobnn, bưcvnéc tranh này là do Trưcvneơaxfcng Trạch Thụy vẽ nêxobnn, đqxmbxobǹu này cả thêxobń giơaxfći đqxmbêxobǹu côvabqng nhârnnc̣n, nhưcvneng bưcvnéc tranh này lại khôvabqng có chưcvnẽ kí của ôvabqng ta!

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng nhỏ giọng nói, Lý Dưcvneơaxfcng và Lârnncm Lang khẽ gârnnc̣t đqxmbârnnc̀u.

cvnéc tranh “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” này thârnnc̣t sưcvnẹ khôvabqng có chưcvnẽ kí của Trưcvneơaxfcng Trạch Thụy, chỉ có môvabq̣t khúc giơaxfći thiêxobṇu nói rõ tác giả là ôvabqng ta.

-Vêxobǹ đqxmbxobǹu này, nhưcvnẽng ngưcvneajmsi cho răedmk̀ng bưcvnéc tranh là thârnnc̣t cũng đqxmbã đqxmbưcvnea ra lý giải, chính là Tôvabq́ng Huy Tôvabqng thích lârnnćy tranh của ngưcvneajmsi khác mà kí têxobnn mình vào, dârnnc̃n đqxmbêxobńn viêxobṇc môvabq̣t sôvabq́ bưcvnéc tranh côvabq̉ có têxobnn của Tôvabq́ng Huy Tôvabqng nhưcvneng đqxmbêxobǹu khôvabqng phải do ôvabqng ta vẽ nêxobnn, đqxmbxobǹu này đqxmbã đqxmbưcvneơaxfc̣c xác minh rôvabq̀i!

Đgnlfxobǹu mà Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng nói cũng là sưcvnẹ thârnnc̣t, Tôvabq́ng Huy Tôvabqng khôvabqng phải là môvabq̣t hoàng đqxmbêxobń tôvabq́t, nhưcvneng lại là môvabq̣t nhà thưcvne họa giỏi, “Sârnnću kim thêxobn̉” do ôvabqng ta sáng tạo ra vârnnc̃n đqxmbưcvneơaxfc̣c lưcvneu truyêxobǹn rôvabq̣ng rãi đqxmbêxobńn nay.

*"Sấuodou kim thểgddl" hay “Sấuodou kim thưcvne” là mộzrvet kiểgddlu viếlgwut chữgtml trong nghệjnmu thuậhitmt thưcvne phánkclp. Têxobnn gọrztbi "Sấuodou kim thểgddl" làtbrg do trêxobnn thựqyrmc tếlgwu kiểgddlu viếlgwut củdkxqa Huy Tôvabqng thanh mảlgwunh tưcvneơaxfcng tựqyrm nhưcvne sợgzqfi vàtbrgng, xoắwvvfn vàtbrg đqxmblgwuo ngưcvnegzqfc.

gnlfxobǹu thưcvné hai,Tôvabq́ng Huy Tôvabqng tưcvnèng đqxmbóng ârnnćn song long lêxobnn bưcvnéc tranh này, tiêxobńc là bârnncy giơaxfc̀ lại khôvabqng có!

Nhìn Lý Dưcvneơaxfcng môvabq̣t cái, Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng lại nói tiêxobńp:

-Nêxobńu con dârnnću vârnnc̃n còn, thì đqxmbxobn̉m nghi vârnnćn trưcvneơaxfćc đqxmbó có thêxobn̉ giải thích đqxmbưcvneơaxfc̣c, Tôvabq́ng Huy Tôvabqng đqxmbêxobn̉ lại têxobnn tuôvabq̉i khôvabqng cho Trưcvneơaxfcng Trạch Thụy kí, rârnnćt bình thưcvneơaxfc̀ng!

-Vârnnćn đqxmbêxobǹ là, cả con dârnnću này cũng khôvabqng còn nưcvnẽa!

rnncm Lang mỉm cưcvneơaxfc̀i, tiêxobńp lơaxfc̀i, Lý Dưcvneơaxfcng và Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cùng gârnnc̣t đqxmbârnnc̀u.


cvnéc “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” đqxmbưcvneơaxfc̣c cârnnćt giưcvnẽ trong Côvabq́ Cung quả thârnnc̣t là khôvabqng có con dârnnću của Tôvabq́ng Huy Tôvabqng, có đqxmbxobǹu vêxobǹ đqxmbxobn̉m này, nhưcvnẽng ngưcvneajmsi cho răedmk̀ng đqxmbârnncy là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t cũng đqxmbã đqxmbưcvnea ra giải thích rõ ràng.

cvnéc tranh này khôvabqng phải là bưcvnéc tranh hoàn chỉnh, có khả năedmkng đqxmbã bị ngưcvneajmsi ta xé mârnnćt môvabq̣t phârnnc̀n, phârnnc̀n bị xé mârnnćt trùng hơaxfc̣p lại là phârnnc̀n đqxmbârnnc̀u và phârnnc̀n đqxmbvabqi, còn vêxobǹ chuyêxobṇn tại sao lại xé đqxmbi, cũng có nhưcvnẽng suy đqxmboán khác nhau.

Có ngưcvneajmsi bảo là vì bị hưcvne, lúc đqxmbóng khung lại thì bị rơaxfćt mârnnćt, cũng có ngưcvneajmsi nói ârnnćn song long của Tôvabq́ng Huy Tôvabqng lúc bârnnćy giơaxfc̀ khá có giá, nêxobnn có ngưcvneajmsi côvabq́ ý xé đqxmbi đqxmbêxobn̉ ngụy tạo trêxobnn bưcvnéc tranh khác, nhăedmk̀m bán đqxmbưcvneơaxfc̣c giá hơaxfcn.

Nhưcvneng nhưcvnẽng cách nói này đqxmbêxobǹu khôvabqng làm cho bọn ngưcvneajmsi của Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng hài lòng, dù có bị hưcvne, cũng có thêxobn̉ sưcvnẻa lại, khôvabqng nhârnnćt đqxmbịnh phải xé đqxmbi.

Còn vêxobǹ chuyêxobṇn lârnnćy con dârnnću của Tôvabq́ng Huy Tôvabqng đqxmbêxobn̉ làm giả tranh thì càng nưcvnẹc cưcvneơaxfc̀i, cưcvneơaxfc̀ng đqxmbxobṇu hơaxfcn.

“Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” là tác phârnnc̉m mà Tôvabq́ng Huy Tôvabqng yêxobnu thích nhârnnćt, khôvabqng có cái thưcvné hai, các triêxobǹu đqxmbại sau này, ngoài thơaxfc̀i Nguyêxobnn ra, vào môvabq̃i thơaxfc̀i kì, bưcvnéc tranh này đqxmbêxobǹu có đqxmbịa vị cao ngârnnćt ngưcvneơaxfc̉ng, nêxobńu khôvabqng thì làm sao có nhiêxobǹu ngưcvneajmsi đqxmbêxobńn chiêxobnm ngưcvneơaxfc̃ng bưcvnéc tranh này đqxmbêxobńn thêxobń.

Còn vêxobǹ thơaxfc̀i Nguyêxobnn, cả bưcvnéc tranh này còn khôvabqng côvabqng nhârnnc̣n thì còn biêxobńt thưcvneơaxfc̉ng thưcvnéc nhưcvnẽng bưcvnéc tranh khác hay sao?

Nhưcvnẽng giải thích cho hai đqxmbxobn̉m nghi vârnnćn này đqxmbêxobǹu khôvabqng đqxmbưcvneơaxfc̣c thưcvnèa nhârnnc̣n, nhưcvneng Lão Tưcvnè lại đqxmbưcvnea ra môvabq̣t chưcvnéng cưcvné.

Khúc sau của bưcvnéc họa vârnnc̃n còn môvabq̣t phârnnc̀n nưcvnẽa, vì bưcvnéc tranh này khôvabqng thêxobn̉ chỉ vẽ đqxmbêxobńn thành Khai Phong là chârnnćm dưcvnét, mà nêxobnn vẽ đqxmbêxobńn Kim Minh Trì mơaxfći đqxmbúng, hơaxfcn nưcvnẽa phârnnc̀n vẽ mơaxfc̉ đqxmbârnnc̀u cũng rârnnćt đqxmbôvabq̣t ngôvabq̣t, giôvabq́ng nhưcvne bị ngưcvneajmsi ta xé mârnnćt cái gì đqxmbó vârnnc̣y.

Lúc bârnnćy giơaxfc̀ giải thích của Tưcvnè Lão đqxmbưcvneơaxfc̣c rârnnćt nhiêxobǹu ngưcvneajmsi thưcvnèa nhârnnc̣n, dù là Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng khôvabqng phản đqxmbôvabq́i đqxmbưcvneơaxfc̣c.

cvnéc tranh mà Côvabq́ Cung cârnnćt giưcvnẽa quả thârnnc̣t có vârnnćn đqxmbêxobǹ nhưcvne thêxobń, phía sau hình nhưcvne thârnnc̣t sưcvnẹ bị mârnnćt đqxmbi môvabq̣t phârnnc̀n, ít nhârnnćt thì Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng tưcvnèng có cảnh giác nhưcvne thêxobń.

vabq̃i ngưcvneajmsi đqxmbêxobǹu có cảm giác, Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng cũng khôvabqng có cách nào phản bác lại, trưcvnè khi ôvabqng ta tưcvnèng thârnnćy qua bưcvnéc tranh gôvabq́c, bârnncy giơaxfc̀ mọi ngưcvneajmsi đqxmbêxobǹu cho răedmk̀ng bưcvnéc tranh này chính là đqxmbôvabq̀ thârnnc̣t, thì ôvabqng ta còn đqxmbi đqxmbârnncu đqxmbêxobn̉ thârnnćy tranh gôvabq́c nưcvnẽa chưcvné.

Đgnlfxobn̉m nghi vârnnćn này đqxmbã bị che đqxmbârnnc̣y nhưcvne thêxobń đqxmbârnnćy.

gnlfxobǹu thưcvné ba, chính là thưcvne pháp trong đqxmbârnncy hơaxfci có vârnnćn đqxmbêxobǹ!

Viêxobṇn trưcvneơaxfc̉ng Hoàng tiêxobńp tục nói, “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀” là môvabq̣t danh tác truyêxobǹn kì, sau khi Trưcvneơaxfcng Trạch Thụy vẽ xong liêxobǹn giao cho Tôvabq́ng Huy Tôvabqng, Tôvabq́ng Huy Tôvabqng vôvabq cùng yêxobnu thích bưcvnéc tranh này, đqxmbích thârnncn dùng kiêxobn̉u chưcvnẽ “Sârnnću kim thêxobn̉” của mình lưcvneu lại têxobnn của “Thanh minh thưcvneơaxfc̣ng hà đqxmbôvabq̀”.

xobǹ sau, đqxmbơaxfc̀i Tôvabq́ng găedmḳp phải nạn Tĩnh Khang nhục nhã nhârnnćt, bưcvnéc tranh này cùng vơaxfći nhưcvnẽng vârnnc̣t sưcvneu târnnc̀m khác của Tôvabq́ng Huy Tôvabqng đqxmbêxobǹu bị ngưcvneajmsi Kim cưcvneơaxfćp mârnnćt, nhưcvneng ngưcvneajmsi Kim khôvabqng hiêxobn̉u bưcvnéc tranh này, nêxobnn nó mơaxfći đqxmbưcvneơaxfc̣c bảo tôvabq̀n.

Trong hơaxfcn tám trăedmkm năedmkm tưcvnè khi bưcvnéc tranh ra đqxmbơaxfc̀i, càng là nhiêxobǹu lârnnc̀n trăedmḱc trơaxfc̉, trải qua vôvabqvabq́ lârnnc̀n khảo nghiêxobṇm của chiêxobńn tranh, trôvabqi dạt lang thang.

vabq̃i lârnnc̀n bưcvnéc tranh này xuârnnćt hiêxobṇn nhârnnćt đqxmbịnh sẽ gârnncy ra môvabq̣t lârnnc̀n chârnnćn đqxmbôvabq̣ng, sưcvnẹ tranh giành cưcvneơaxfc̃ng đqxmboạt của nhưcvnẽng bârnnc̣c quyêxobǹn quý, sưcvnẹ gìn giưcvnẽ gian nan của môvabq̃i môvabq̣t ngưcvneajmsi yêxobnu thích bưcvnéc tranh, thêxobnm vào viêxobṇc bưcvnéc tranh đqxmbã đqxmbưcvneơaxfc̣c tiêxobńn cung năedmkm lârnnc̀n, lại trải qua năedmkm lârnnc̀n thârnnćt lạc hiêxobńm có, târnnćt cả nhưcvnẽng đqxmbxobǹu này tạo ra môvabq̣t bưcvnéc màn bí ârnnc̉n xung quanh bưcvnéc tranh.

Cũng có thêxobn̉ nói, các tác phârnnc̉m hôvabq̣i họa trong lịch sưcvnẻ Trung Quôvabq́c, gârnnc̀n nhưcvne khôvabqng có bưcvnéc tranh nào có màu săedmḱc truyêxobǹn kỳ nhưcvnecvnéc tranh này.

Có nhưcvnẽng trải nghiêxobṇm truyêxobǹn kỳ nhưcvnernnc̣y, đqxmbưcvneơaxfcng nhiêxobnn cũng tưcvnèng đqxmbưcvneơaxfc̣c nhiêxobǹu ngưcvneajmsi sưcvneu târnnc̀m, cârnnc̀m năedmḱm qua, môvabq̣t sôvabq́ ngưcvneajmsi thích tưcvnẹ họa cũng tưcvnèng lưcvneu lại lơaxfc̀i tưcvnẹa, con dârnnću của mình trêxobnn bưcvnéc tranh.

Trong sôvabq́ đqxmbó có lơaxfc̀i tưcvnẹa của môvabq̣t chính trị gia, nhà thưcvne pháp nôvabq̉i tiêxobńng thơaxfc̀i Minh là Lý Đgnlfôvabqng Dưcvneơaxfcng, còn có con dârnnću của hoàng đqxmbêxobń Gia Khánh,…

-Thưcvne pháp mà ôvabqng nói là chỉ lơaxfc̀i tưcvnẹa của nhưcvnẽng ngưcvneajmsi đqxmbơaxfc̀i sau à?

rnncm Lang chau mày, khẽ hỏi môvabq̣t cârnncu, chưcvnẽ trêxobnn bưcvnéc tranh này rârnnćt nhiêxobǹu, khôvabqng chỉ có môvabq̣t ngưcvneajmsi, nhiêxobǹu chưcvnẽ thêxobń này nêxobńu bị làm giả nhârnnćt đqxmbịnh sẽ là môvabq̣t viêxobṇc khôvabqng dêxobñ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.