Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 3-Chương 58-3 : Len lén hôn một cái (3)

    trước sau   
“Đpyurưxetea cho ngàuurqi mộhfuft ívosht thứcdvcc ăzhuln.”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim đhfufcdvcng trưxeteklenc bàuurqn, nhìeuzdn lãdshbo Bạkdckch mang đhfuffnon ăzhuln lấxcjsy ra, còxzpwn cólixr đhfuffnon ăzhuln khávnljc đhfufưxetea cho Lâxklim Lâxklim, “Ởqmrw Cửxkliu Long Thưxeteơtjsfng làuurqm nhiềotmku nêbqtjn đhfufưxetea qua.”

Ngòxzpwn tay côpmlb co lạkdcki từuugk từuugk nắxcjsm chặpmlbt.

“Thừuugka lúgmnac còxzpwn nólixrng thìeuzd ăzhuln đhfufi.”

“Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu đhfufâxkliu?”

“Ngàuurqi muốqeysn gặpmlbp ngàuurqi ấxcjsy?”


“Tôpmlbi, tôpmlbi muốqeysn hỏuaeri mộhfuft chúgmnat.”

“Tưxeteycfxng tiêbqtjn sinh cólixr tớkleni.”

Hừuugka Tìeuzdnh Thâxklim vộhfufi nólixri: “Đpyurcdvcng đhfufuurq cho anh ta tớkleni đhfufâxkliy nữeuzda.”

“Vìeuzd sao?”

“Mấxcjsy ngàuurqy nay truyềotmkn thôpmlbng luôpmlbn nhìeuzdn chằvfpbm chằvfpbm vàuurqo Bảfyfzo Lệexxnxete Thưxetejfmeng rấxcjst nhiềotmku, anh ta qua khôpmlbng biếklent cólixr chuyệexxnn gìeuzd xảfyfzy ra cũhzntng khôpmlbng chừuugkng.”

Khẽurdao môpmlbi lãdshbo Bạkdckch kékdcko xuốqeysng: “Vậisxny làuurq ngàuurqi sợjfme  truyềotmkn thôpmlbng hưxeteklenng vềotmkxeteycfxng tiêbqtjn sinh sao, hay làuurq ngàuurqi?”

“Hiệexxnn tạkdcki tôpmlbi khôpmlbng sợjfme ngưxeteegsmi khávnljc nólixri.”

“Thậisxnt sựslqx nhìeuzdn khôpmlbng ra ngàuurqi vẫxklin quan tâxklim tớkleni ngàuurqi ấxcjsy.”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nhívoshu màuurqy, muốqeysn dừuugkng đhfufotmkuurqi: “Sau nàuurqy khôpmlbng cầxklin mang thứcdvcc ăzhuln cho tôpmlbi nữeuzda, tôpmlbi sẽurda tựslqx xửxklikqmw.”

dshbo Bạkdckch đhfufếklenn trưxeteklenc mặpmlbt Phólixrxeteu Âdvrxm: “Ădwvqn đhfufi.”

pmlblixr chúgmnat khôpmlbng tựslqx nhiêbqtjn, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim ôpmlbm lấxcjsy Lâxklim Lâxklim, “Ădwvqn tốqeysi đhfufi, trưxeteklenc ăzhuln no rồfnoni lạkdcki nólixri.”

gmnac Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu đhfufi vàuurqo, Hừuugka Tìeuzdnh Thâxklim đhfufang ngồfnoni, côpmlb ăzhuln cơtjsfm, trong tay đhfufang cầxklim đhfufũhznta, Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu khôpmlbng đhfufi vàuurqo bàuurqn ăzhuln màuurq tớkleni phòxzpwng khávnljch.

Ădwvqn xong cơtjsfm tốqeysi, Phólixrxeteu Âdvrxm bưxeteklenc lêbqtjn lầxkliu, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim thu dọhlkvn xong bávnljt đhfufũhznta, dọhlkvn sạkdckch hộhfufp cơtjsfm thìeuzd Nguyệexxnt tẩhdtvu đhfufi tớkleni, côpmlb chỉvoshlixr thểuurq ôpmlbm Lâxklim Lâxklim đhfufi.


dshbo Bạkdckch thu dọhlkvn đhfuffnon đhfufkdckc ra ngoàuurqi trưxeteklenc, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim mang Lâxklim Lâxklim lêbqtjn lầxkliu, buổpqrmi triềotmku đhfufcdvca békdck khôpmlbng ngủxhnj cho nêbqtjn sau khi tắxcjsm rửxklia liềotmkn ngủxhnj.

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim đhfufcdvcng trưxeteklenc cửxklia sổpqrm, nhìeuzdn Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu vẫxklin đhfufcdvcng ngoàuurqi cửxklia chưxetea chịgfilu rờegsmi đhfufi, chẳsxhong lẽurda anh ta còxzpwn ởycfxxetekleni lầxkliu?

Mộhfuft lúgmnac sau, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cầxklim cốqeysc nưxeteklenc xuốqeysng lầxkliu, muốqeysn giảfyfz vờegsm đhfufi lấxcjsy cốqeysc nưxeteklenc.

Đpyuri qua phòxzpwng khávnljch, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nhìeuzdn thấxcjsy Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu vẫxklin ngồfnoni chỗawwuhznt, thâxklin thểuurq nghiêbqtjng qua dựslqxa vàuurqo mộhfuft bêbqtjn. Côpmlb đhfufi lêbqtjn hai bưxeteklenc, TV vẫxklin còxzpwn bậisxnt, đhfufôpmlbi mắxcjst Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu khẽurda nhắxcjsm, khôpmlbng phảfyfzi ngủxhnj quêbqtjn đhfufxcjsy chứcdvc?

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cẩhdtvn thậisxnn đhfufpmlbt cávnlji cốqeysc xuốqeysng, côpmlb đhfufi tớkleni cạkdcknh anh, khom ngưxeteegsmi vưxeteơtjsfn tay phảfyfzi ra.

Ngólixrn tay chưxetea chạkdckm đhfufếklenn ávnljo củxhnja anh thìeuzd đhfufhfuft nhiêbqtjn Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu mởycfx mắxcjst ra: “Em làuurqm cávnlji gìeuzd?”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cảfyfzm thấxcjsy xấxcjsu hổpqrm, cávnljnh tay đhfufpmlbt giữeuzda khôpmlbng trung, côpmlb tứcdvcc giậisxnn thu tay vềotmk: “Tôpmlbi muốqeysn nhìeuzdn miệexxnng vếklent thưxeteơtjsfng củxhnja anh hồfnoni phụvuyoc nhưxete thếklenuurqo.”

“Quan tâxklim anh sao?”

“Anh khôpmlbng chạkdckm nưxeteklenc đhfufxcjsy chứcdvc?”

xeteycfxng Viễpgicn Chu ngồfnoni thẳsxhong dậisxny: “Chạkdckm thìeuzd thếklenuurqo? Màuurq khôpmlbng chạkdckm thìeuzd nhưxete thếklenuurqo?”

“Tôpmlbi đhfufãdshb dặpmlbn anh rồfnoni.”

“Anh nhắxcjsc em mộhfuft câxkliu em cũhzntng khôpmlbng nghe, em dặpmlbn anh nólixri khôpmlbng chừuugkng mộhfuft câxkliu anh cũhzntng nghe khôpmlbng vàuurqo.”

“Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu.”


“Đpyurưxetejfmec rồfnoni.” Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu vung tay, muốqeysn đhfufcdvcng dậisxny nhưxeteng ngưxeteegsmi vừuugka đhfufcdvcng lêbqtjn lạkdcki ngồfnoni trởycfx lạkdcki.

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nhìeuzdn bộhfuf dạkdckng củxhnja anh liềotmkn cảfyfzm thấxcjsy khôpmlbng thívoshch hợjfmep: “Anh làuurqm sao vậisxny?”

“Em đhfufi gọhlkvi lãdshbo Bạkdckch, đhfufuurq anh ta vàuurqo đhfufâxkliy.”

“Anh muốqeysn làuurqm gìeuzd?”

xeteycfxng Viễpgicn Chu dựslqxa vàuurqo ghếklen sofa, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nhìeuzdn mặpmlbt anh, muốqeysn đhfufưxetea tay chạkdckm vàuurqo, hai bàuurqn tay Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu nắxcjsm chặpmlbt tay côpmlb: “Làuurqm cávnlji gìeuzd vậisxny? Muốqeysn chiếklenm tiệexxnn nghi củxhnja anh sao?”

“Ta anh sao lạkdcki nólixrng nhưxete vậisxny?”

xeteycfxng Viễpgicn Chu bỏuaer tay côpmlb ra, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim đhfufưxetea tay lêbqtjn muốqeysn sờegsm trávnljn anh, Tưxeteycfxng Biễpgicn Chu lạkdcki đhfufxcjsy tay côpmlb ra.

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim khôpmlbng thểuurq đhfufuurq chuyệexxnn khôpmlbng quýkqmw trọhlkvng thâxklin thểuurq xảfyfzy ra trưxeteklenc mắxcjst mìeuzdnh, Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu muốqeysn đhfufcdvcng dậisxny bịgfilpmlb mộhfuft tay đhfufhdtvy ngãdshb, khôpmlbng mộhfuft chúgmnat khoa trưxeteơtjsfng, mộhfuft cávnlji đhfufhdtvy tớkleni anh chỉvoshlixr thểuurq dựslqxa vàuurqo sofa khôpmlbng thểuurq đhfufhfufng đhfufisxny. Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim thuậisxnn tay sờegsmvnljt trávnljn anh: “Sao lạkdcki nólixrng nhưxete vậisxny?”

xeteycfxng Viễpgicn Chu muốqeysn nólixri thìeuzd cổpqrm bịgfilpmlb mởycfx ra, miệexxnng vếklent thưxeteơtjsfng nơtjsfi cổpqrm lộhfuf ra.

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim đhfufưxetea mắxcjst nhìeuzdn, cólixr chúgmnat giậisxnt mìeuzdnh: “Đpyurotmku đhfufãdshb sung thàuurqnh nhưxete vậisxny, đhfufãdshb nhiễpgicm trùjfmeng rồfnoni cólixr biếklent phảfyfzi hay khôpmlbng?”

Ngưxeteegsmi đhfufàuurqn ôpmlbng cẩhdtvm cổpqrm tay côpmlb: “Buôpmlbng tay.”

“Anh lạkdcki tắxcjsm rồfnoni hảfyfz.”

“Em mởycfx cổpqrm ávnljo anh làuurqm cávnlji gìeuzd?” Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu đhfufhdtvy mấxcjsy cávnlji, khôpmlbng thểuurqjfmeng sựslqxvnlj đhfufkdcko nhưxeteeuzdnh thưxeteegsmng, cólixr chúgmnat bấxcjst đhfufxcjsc dĩsxho: “Em đhfufâxkliy khôpmlbng phảfyfzi làuurquurqnh vi lưxeteu manh hay sao?”


“Đpyurếklenn đhfufgfila ngụvuyoc đhfufi, cólixr ai lưxeteu manh nhưxete anh sao?”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cúgmnai đhfufxkliu, nhìeuzdn sávnljt vàuurqo cổpqrm hắxcjsn, nhấxcjst đhfufgfilnh làuurqvoshnh nưxeteklenc, bảfyfzo anh ta khôpmlbng tắxcjsm rửxklia, đhfufúgmnang làuurq muốqeysn mạkdckng củxhnja anh ta. Sắxcjsc mặpmlbt Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cólixr chúgmnat khólixr coi, Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu cửxkli đhfufhfufng gưxeteơtjsfng mặpmlbt muốqeysn xem biểuurqu tìeuzdnh củxhnja côpmlb, Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim đhfufhdtvy gưxeteơtjsfng mặpmlbt tuấxcjsn túgmna củxhnja anh ta: “Đpyurcdvcng nhúgmnac nhívoshch.”

“Nhiễpgicm trùjfmeng thìeuzd nhiễpgicm trùjfmeng đhfufi, xửxklikqmw chúgmnat làuurq đhfufưxetejfmec.”

“Anh muốqeysn đhfufưxetejfmec chạkdckm nưxeteklenc mỗawwui ngàuurqy thìeuzd chờegsm đhfufi…”

gmnac côpmlblixri chuyệexxnn hơtjsfi thởycfx phun lêbqtjn cầxklin cổpqrmxeteycfxng Viễpgicn Chu, ngứcdvca, miệexxnng vếklent thưxeteơtjsfng vốqeysn đhfufãdshb khólixr chịgfilu, anh liềotmkn quay đhfufxkliu lạkdcki hôpmlbn lêbqtjn miệexxnng côpmlb.

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim mởycfx to mắxcjst, hung dữeuzd nhìeuzdn Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu, anh sờegsm miệexxnng: “Muốqeysn đhfufávnljnh anh?”

“Anh…” Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim tứcdvcc giậisxnn đhfufcdvcng thẳsxhong: “Anh thậisxnt sựslqxuurq…”

“Anh làuurq ngưxeteegsmi bệexxnnh, nếklenu em thậisxnt sựslqx đhfufávnljnh anh, vậisxny em đhfufávnljnh đhfufi.”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim ávnljp chếklen lửxklia giậisxnn trong lòxzpwng: “Đpyuruugkng cólixrpmlbn tôpmlbi, anh nhanh đhfufi bệexxnnh việexxnn đhfufi.”

Tay Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu sờegsm sờegsm cổpqrmeuzdnh, “Mộhfuft chúgmnat vếklent thưxeteơtjsfng nhỏuaeruurq thôpmlbi, khôpmlbng đhfufávnljng lo.”

“Vếklent thưxeteơtjsfng nhỏuaer?” Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nghe, giọhlkvng nólixri cólixr chúgmnat xúgmnac đhfufhfufng, côpmlb chỉvoshuurqo cổpqrmxeteycfxng Viễpgicn Chu: “Chỉvoshlixr mấxcjsy cm nữeuzda làuurq chạkdckm đhfufếklenn đhfufhfufng mạkdckch cổpqrm rồfnoni, anh khôpmlbng thấxcjsy nghiêbqtjm trọhlkvng hay sao? Mộhfuft khi đhfufãdshb nhưxete vậisxny… Ai cũhzntng khôpmlbng cứcdvcu đhfufưxetejfmec anh, đhfufâxkliy khôpmlbng phảfyfzi làuurq vếklent thưxeteơtjsfng nhỏuaer, đhfufâxkliy làuurq…”

xeteycfxng Viễpgicn Chu nhìeuzdn miệexxnng côpmlb đhfufólixrng vàuurqo mởycfx ra nólixri xong: “”Rốqeyst cuộhfufc anh xem thâxklin thểuurqeuzdnh khôpmlbng đhfufávnljng lo đhfufếklenn mứcdvcc nàuurqo?”

“Chỗawwuuurqy củxhnja tôpmlbi khôpmlbng phảfyfzi làuurq bệexxnnh việexxnn, chỉvoshlixr chúgmnat thuốqeysc cho anh uốqeysng màuurq thôpmlbi.”


dshbo Bạkdckch mãdshbi khôpmlbng thấxcjsy Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu ra ngoàuurqi, anh ta đhfufhdtvy cửxklia vàuurqo phòxzpwng khávnljch, sắxcjsc mặpmlbt Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim mớkleni buôpmlbng lỏuaerng, “Anh xem lãdshbo Bạkdckch đhfufãdshb đhfufếklenn, nhanh tớkleni bệexxnnh việexxnn.”

“Đpyuri bệexxnnh việexxnn? Tưxeteycfxng tiêbqtjn sinh làuurqm sao vậisxny?”

“Miệexxnng vếklent thưxeteơtjsfng nhiễpgicm trùjfmeng rồfnoni.”

“Nhiễpgicm trùjfmeng?”

dshbo Bạkdckch tớkleni trưxeteklenc sofa, “Tưxeteycfxng tiêbqtjn sinh, anh khôpmlbng cólixr việexxnc gìeuzd chứcdvc?” Sau đhfufólixr anh ta nhìeuzdn vềotmk phívosha Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim: “Tôpmlbi thấxcjsy hai ngàuurqy qua Tưxeteycfxng tiêbqtjn sinh vẫxklin tốqeyst, cho rằvfpbng ngàuurqi ấxcjsy khôpmlbng cólixr việexxnc gìeuzd.”

“Côpmlb đhfufuugkng trávnljch ngàuurqi ấxcjsy.” Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu cũhzntng thấxcjsy bảfyfzn thâxklin khôpmlbng cólixr việexxnc gìeuzd, lúgmnac tắxcjsm rửxklia cũhzntng đhfufãdshb cốqeys gắxcjsng cẩhdtvn thậisxnn rồfnoni, ai nghĩsxho sẽurda xảfyfzy ra nhưxete vậisxny?

“Khôpmlbng trávnljch anh ta thìeuzd trávnljch ai.” Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim hỏuaeri lạkdcki.

dshbo Bạkdckch nhịgfiln khôpmlbng đhfufưxetejfmec màuurqlixri: “Trávnljch côpmlb.”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim cho rằvfpbng mìeuzdnh nghe nhầxklim, nhólixrn tay chỉvosh vềotmk chólixrp mũhznti củxhnja mìeuzdnh: “Trávnljch tôpmlbi?”

jkwq

“Tạkdcki sao lạkdcki trávnljch tôpmlbi?”

“Loạkdcki chuyệexxnn đhfufqeysc thúgmnac Tưxeteycfxng tiêbqtjn sinh khôpmlbng tắxcjsm rửxklia tôpmlbi khôpmlbng làuurqm đhfufưxetejfmec, côpmlbuurqxeteycfxng thiếklenu phu nhâxklin, cho nêbqtjn trávnljch côpmlb.”

Hứcdvca Tìeuzdnh Thâxklim nhìeuzdn vềotmk phívosha Tưxeteycfxng Viễpgicn Chu, sau đhfufólixr chỉvoshuurqo lãdshbo Bạkdckch: “Tôpmlbi, tôpmlbi…”

xeteycfxng Viễpgicn Chu trừuugkng mắxcjst nhìeuzdn lãdshbo Bạkdckch nhưxeteng sau đhfufólixr lạkdcki vôpmlb tộhfufi nhìeuzdn anh ta: “Trávnljch anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.