Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1303 :

    trước sau   
Cốubze Mạoubnc bốubzei rốubzei chạoubny vàndwwo phòprbgng bệemzmnh, nhìpaqwn sắwltyc mặxvhyt Tiếdmwku Nhiễoubnm tákfwri nhợydwdt nhưrvup tờqupn giấiotxy, côffbl đdsorang gắwltyt gao ôffblm lấiotxy thi thểiotx củrbvxa ba vợydwd, khôffblng ngừqlmwng nứxdvxc nởttxk.

Anh lậxdvxp tứxdvxc chạoubny tớeoyri, ôffblm côffblkfwrn: “Nha đdsorsqedu, anh đdsorâxyxqy.”

“Cốubze Mạoubnc!” Tiếdmwku Nhiễoubnm khóxdvxc nhàndwwo vàndwwo lòprbgng Cốubze Mạoubnc, “Ba em khôffblng chếdmwkt, anh nóxdvxi cho em biếdmwkt ba em còprbgn sốubzeng đdsori, nhưrvupndwwy chỉnzsnndww ba đdsorang đdsorùergqa em thôffbli.”

Cốubze Mạoubnc nhẫbalcn tâxyxqm lắwltyc đdsorsqedu.

“Khôffblng, khôffblng, làndwwm sao cóxdvx thểiotx... nhưrvup thếdmwk...” Tiếdmwku Nhiễoubnm khôffblng thểiotx tiếdmwkp nhậxdvxn đdsorưrvupydwdc sựefse thậxdvxt, chếdmwkt ngấiotxt trong lòprbgng Cốubze Mạoubnc.

Cốubze Mạoubnc khẩrtonn trưrvupơuipvng ôffblm lấiotxy côffbl, đdsorxvhyt lêkfwrn sofa, dùergqng lựefsec nắwltym chặxvhyt tay côffbl.


kfwrc sĩuipvrvupơuipvng nhanh chóxdvxng gọrbvxi y tákfwr, châxyxqm cứxdvxu cho Tiếdmwku Nhiễoubnm.

Qua mộwltyt lúpaqwc lâxyxqu sau, côffbl mớeoyri tỉnzsnnh dậxdvxy.

ffbl tỉnzsnnh lạoubni liềydwdn đdsorrtony Cốubze Mạoubnc ra, chạoubny đdsorếdmwkn bêkfwrn cạoubnnh giưrvupqupnng bệemzmnh, đdsorsqedm đdsorìpaqwa nưrvupeoyrc mắwltyt ngồefsei sữrbvxng trêkfwrn mặxvhyt đdsoriotxt.

“ba.” Côffbl ôffblm lấiotxy Tiếdmwku Bằlrufng Trìpaqwnh, khôffblng nóxdvxi gìpaqwuipvi lệemzm.

Cốubze Mạoubnc đdsorau lòprbgng ôffblm lấiotxy côffbl: “Nha đdsorsqedu, đdsorqlmwng khóxdvxc, đdsoriotx ba an tâxyxqm ra đdsori đdsori.”

“Khôffblng phảhxtpi phẫbalcu thuậxdvxt rấiotxt thàndwwnh côffblng sao? Sao cóxdvx thểiotx đdsorwltyt nhiêkfwrn lạoubni...” Tiếdmwku Nhiễoubnm nghẹcmcrn ngàndwwo trong lòprbgng Cốubze Mạoubnc.

“Dụubzeng cụubze trêkfwrn ngưrvupqupni ôffblng Tiếdmwku bịyznu ngưrvupqupni khákfwrc nhổemzm ra, chúpaqwng tôffbli nghi ngờqupnxdvx ngưrvupqupni cốubze ýpaqw.. đdsorãiajskfwro cảhxtpnh sákfwrt.” Bákfwrc sĩuipvrvupơuipvng lo lắwltyng nhìpaqwn thoákfwrng qua Tiếdmwku Nhiễoubnm, thậxdvxt sựefsexdvxi.

“Lãiajso Vưrvupơuipvng, cảhxtpm ơuipvn!” Cốubze Mạoubnc thàndwwnh tâxyxqm cảhxtpm tạoubn.

“Ai cũffblng khôffblng hy vọrbvxng chuyệemzmn xảhxtpy ra nhưrvup thếdmwkndwwy.”

“Bákfwrc sĩuipvrvupơuipvng, ôffblng nóxdvxi ba tôffbli bịyznu ngưrvupqupni khákfwrc hạoubni chếdmwkt.” Tiếdmwku Nhiễoubnm lau nưrvupeoyrc mắwltyt, thầsqedn kinh nhìpaqwn đdsorubzei phưrvupơuipvng.

“Chúpaqwng tôffbli chỉnzsn nghi ngờqupn. theo camera nhìpaqwn thấiotxy cs mộwltyt ngưrvupqupni mặxvhyc quầsqedn ákfwro y tákfwr tiếdmwkn vàndwwo phòprbgng bệemzmnh củrbvxa ôffblng Tiếdmwku, khôffblng lâxyxqu sau đdsoróxdvx, hộwltypaqw chăspddm sóxdvxc đdsorxvhyc biệemzmt trởttxk vềydwd liềydwdn nhìpaqwn thấiotxy ôffblng Tiếdmwku gặxvhyp chuyệemzmn khôffblng may.”

“Y tákfwr? Làndww ai, nhấiotxt đdsoryznunh phảhxtpi đdsoriềydwdu tra ra.” Tiếdmwku Nhiễoubnm lậxdvxp tứxdvxc đdsori lêkfwrn, gắwltyt gao túpaqwm lấiotxy ákfwro dàndwwi trắwltyng củrbvxa Bákfwrc sĩuipvrvupơuipvng, tâxyxqm thầsqedn quákfwrt lêkfwrn.

“Khôffblng phảhxtpi ngưrvupqupni củrbvxa bệemzmnh việemzmn chúpaqwng tôffbli.” Bákfwrc sĩuipvrvupơuipvng tiếdmwkc nuốubzei nóxdvxi.


“Tôffbli muốubzen xem camera.” Tiếdmwku Nhiễoubnm loạoubnng choạoubnng cákfwrnh tay củrbvxa bákfwrc sĩuipvrvupơuipvng.

“Nha đdsorsqedu, giao cho cảhxtpnh sákfwrt.” Cốubze Mạoubnc đdsori lêkfwrn phídqvaa trưrvupeoyrc, ôffblm lấiotxy Tiếdmwku Nhiễoubnm, an ủrbvxi nóxdvxi.

“Tôffbli muốubzen tra ngưrvupqupni hạoubni chếdmwkt ba làndww ai.” Tiếdmwku Nhiễoubnm khóxdvxc rốubzeng quákfwrt lêkfwrn.

“Anh hiểiotxu!” Cốubze Mạoubnc vỗfwujrvupng côffbl: “Đkfwrqlmwng khóxdvxc.”

Tiếdmwku Nhiễoubnm khóxdvxc đdsorếdmwkn ngấiotxt đdsori trong lòprbgng Cốubze Mạoubnc.

paqwc mọrbvxi ngưrvupqupni cứxdvxu giúpaqwp côffbl, cảhxtpnh sákfwrt đdsorãiajs chạoubny đdsorếdmwkn.

“Nhấiotxt đdsoryznunh phảhxtpi tra ra nguyêkfwrn nhâxyxqn ba vợydwd củrbvxa tôffbli chếdmwkt!” Cốubze Mạoubnc nắwltym tay Tiếdmwku Nhiễoubnm, lạoubnnh lùergqng nóxdvxi vớeoyri cảhxtpnh sákfwrt.

“Anh Cốubzekfwrn tâxyxqm. Nếdmwku nhưrvup quảhxtp thậxdvxt làndww giếdmwkt ngưrvupqupni, chúpaqwng tôffbli sẽrbvx chủrbvx đdsorwltyng đdsoriềydwdu tra.”

“Cảhxtpm ơuipvn!” Cốubze Mạoubnc ngồefsei chồefsem hổemzmm ởttxk cạoubnnh ghếdmwk sofa, lo lắwltyng nhìpaqwn Tiếdmwku Nhiễoubnm đdsorang hôffbln mêkfwr.

Vốubzen cho làndww đdsorãiajs giảhxtpi quyếdmwkt hếdmwkt toàndwwn bộwlty, Dưrvupơuipvng Nguyệemzmt Quyêkfwrn đdsorãiajsndwwo tùergq, thâxyxqn phậxdvxn củrbvxa Tiếdmwku Lạoubnc cũffblng đdsorưrvupydwdc phơuipvi ra ngoàndwwi ákfwrnh sákfwrng, đdsorãiajs bịyznu đdsoruổemzmi khỏrvupi Cốubze gia, khôffblng ai cóxdvx thểiotx lạoubni làndwwm tổemzmn thưrvupơuipvng Tiếdmwku Nhiễoubnm. Khôffblng nghĩuipv tớeoyri còprbgn cóxdvx ngưrvupqupni xuốubzeng tay trêkfwrn ngưrvupqupni ba vợydwd.

Ngưrvupqupni mặxvhyc trang phụubzec y tákfwr đdsoróxdvxndww ai?

“Tôffbli muốubzen xem camera.” Anh buôffblng tay Tiếdmwku Nhiễoubnm ra, nóxdvxi vớeoyri cảhxtpnh sákfwrt.

“Cóxdvx thểiotxffbli quen.”

“Đkfwrưrvupydwdc, đdsori theo tôffbli.” Cảhxtpnh sákfwrt dẫbalcn Cốubze Mạoubnc vàndwwo phòprbgng theo dõuqbgi, mởttxkpaqwnh ảhxtpnh ra.

paqwc Cốubze Mạoubnc nhìpaqwn thấiotxt hìpaqwnh ảhxtpnh đdsoróxdvx, cau chặxvhyt màndwwy lạoubni: “Hìpaqwnh ảhxtpnh cóxdvxuqbgndwwng khôffblng?”

“Đkfwroạoubnn nàndwwy rõuqbg nhấiotxt!”

xdvx ngưrvupqupni đdsoriềydwdu chỉnzsnnh lạoubni hìpaqwnh ảhxtpnh cho anh, dừqlmwng hìpaqwnh, phóxdvxng to ra.

Tềydwdrvupu Hảhxtpi.

Cốubze Mạoubnc ràndww soákfwrt lạoubni trídqva nhớeoyr, ngưrvupqupni quen Tềydwdrvupu Hảhxtpi chỉnzsnxdvx Tiếdmwku Lạoubnc.

“Cóxdvx thểiotxndww Tiếdmwku Lạoubnc.” Cốubze Mạoubnc chỉnzsnndwwo hìpaqwnh ảhxtpnh ngưrvupqupni phụubze nữrbvx, lạoubnnh lùergqng ra lệemzmnh: “Đkfwriềydwdu tra nóxdvx!”

“Tiếdmwku lạoubnc?”

“Con gákfwri củrbvxa Dưrvupơuipvng Nguyệemzmt Quyêkfwrn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.