Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1273 :

    trước sau   
Cốemhj Nhiêrtpin ởdnyajobun mổydaf đvxomãlnrgtjfxn bảkzqny giờcdjh.

Sau khi cởdnyai quầbfcnn ánclso phẫpmlju thuậutzgt xong, nhìkhbvn thấesfiy đvxomiệhbonn thoạiqsli củhgega Giai Tuệhbon.

Anh trởdnya lạiqsli văesfin phòegbzng, ngồkjkwi vàjobuo bàjobun, vừtjfxa bắevnwt tay vàjobuo làjobum vừtjfxa gọzjnci đvxomiệhbonn thoạiqsli cho Giai Tuệhbon: “Vợbfcnivmv nhỏpjtp, chúhmadc mừtjfxng em thoánclst khỏpjtpi cuộphsec sốemhjng họzjncc sinh trung họzjncc.”

“Cảkzqnm ơtjfxn!” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon sảkzqnng khoánclsi trảkzqn lờcdjhi: “Anh vừtjfxa phẫpmlju thuậutzgt àjobu?”

“Ừrmpe.” Cốemhj Nhiêrtpin làjobum nũchuing nórtpii: “Vợbfcn àjobu, anh mệhbont chếvjvot đvxomi đvxomưryyfbfcnc.”

ryyfơtjfxng Giai Tuệhbon bịnacb Cốemhj Nhiêrtpin nórtpii làjobum cho cưryyfcdjhi: “Em nórtpii nàjobuy bánclsc sĩqkvrtsugng Cổydaf, anh córtpi thểsjncrtpii chuyệhbonn nhưryyf mộphset ngưryyfcdjhi đvxomàjobun ôtsugng bìkhbvnh thưryyfcdjhng khôtsugng?”


“Córtpi thểsjnc, vợbfcn àjobu, anh mệhbont quáncls rồkjkwi.” Cốemhj Nhiêrtpin lậutzgp tứnacbc thay bằtjfxng ngữqfdg khízjnc lạiqslnh lùhjeang.

ryyfơtjfxng Giai Tuệhbon trắevnwng mắevnwt lắevnwc đvxombfcnu: “Mẹtvfb em làjobum bánclsnh chẻpryqo, anh muốemhjn đvxomếvjvon ăesfin khôtsugng?”

“Đlnrgưryyfơtjfxng nhiêrtpin muốemhjn rồkjkwi.” Cốemhj Nhiêrtpin vui vẻpryqryyfcdjhi.

“Đlnrgúhmadng rồkjkwi, anh córtpi biếvjvot vìkhbv sao hôtsugm nay Tiếvjvou Nhiễuhgom khôtsugng đvxomếvjvon trưryyfcdjhng khôtsugng?” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxomphset nhiêrtpi hỏpjtpi.

“Chịnacbbwfcu nhỏpjtp? Hai ngàjobuy nàjobuy anh bậutzgn quáncls, khôtsugng liêrtpin hệhbon vớqenni bọzjncn họzjnc, anh hỏpjtpi anh củhgega anh mộphset chúhmadt.” Cốemhj Nhiêrtpin nórtpii xong, liềfjrkn cúhmadp đvxomiệhbonn thoạiqsli, gọzjnci cho Cốemhj Mạiqslc.

Sau khi nghe đvxomưryyfbfcnc Cốemhj mạiqslc nórtpii Tiếvjvou Bằtjfxng Trìkhbvnh sinh bệhbonnh, anh lậutzgp tứnacbc lo lắevnwng hỏpjtpi: “Anh, córtpi nghiêrtpim trọzjncng khôtsugng?”

“ĐlnrgÃsjnctsugn mêrtpi mộphset ngàjobuy.” Cốemhj Mạiqslc khôtsugng quáncls lạiqslc quan.

“Nghiêrtpim trọzjncng nhưryyf thếvjvo sao?” Cốemhj Nhiêrtpin lo lắevnwng nhízjncu màjobuy: “Khôtsugng phảkzqni mớqenni ra việhbonn sao, sao lạiqsli phánclst bệhbonnh?”

“Córtpi liêrtpin quan đvxomếvjvon Dưryyfơtjfxng Nguyệhbont Quyêrtpin.”

“bàjobu giàjobu đvxomórtpi thậutzgt sựzjncrtpi bảkzqnn lãlnrgnh hạiqsli chếvjvot ngưryyfcdjhi kahcs.” Cốemhj Nhiêrtpin nghe đvxomưryyfbfcnc anh nórtpii, cũchuing sinh lòegbzng tứnacbc giậutzgn.

“Lúhmadc rơtjfxi vàjobuo trong tay anh, sẽkhou khôtsugng tha thứnacb cho mụjfon ta, bàjobu ta làjobum hạiqsli nhiềfjrku ngưryyfcdjhi lắevnwm rồkjkwi.”

Hai anh em lạiqsli hàjobun huyêrtpin vàjobui câbwfcu rồkjkwi Cốemhj Nhiêrtpin dặqkvrn anh chiếvjvou cốemhj nhiềfjrku đvxomếvjvon Tiếvjvou Nhiễuhgom mớqenni cúhmadp đvxomiệhbonn thoạiqsli.

ryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxomang nặqkvrn bánclsnh chẻpryqo, lạiqsli nghe đvxomiệhbonn thoạiqsli: “Bánclsc sĩqkvrtsugng Cổydaf, nguyêrtpin nhâbwfcn gìkhbv thếvjvo? Bánclsc trai lạiqsli sinh bệhbonnh, tắevnwc nghẽkhoun cơtjfx tim? Rấesfit nghiêrtpim trọzjncng sao?”


Nghe Cốemhj Nhiêrtpin trảkzqn lờcdjhi, Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxomanh mặqkvrt lạiqsli.

“Ai bịnacb bệhbonnh?” Lýnacb áncls lỆqkvr quan tâbwfcm hỏpjtpi han.

“Ba củhgega Tiếvjvou Nhiễuhgom.” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon lo lắevnwng nhízjncu màjobuy. Tiếvjvou Nhiễuhgom sao luôtsugn giao tiếvjvop vớqenni bệhbonnh việhbonn đvxomãlnrgtjfxn nửjfona năesfim rồkjkwi.

“Hẳkjkwn làjoburtpin đvxomi xem ngưryyfcdjhi ta.” Lýnacb Ákzqn Lệhbon đvxomfjrk nghịnacb: “Cốemhj Nhiêrtpin khôtsugng nórtpii thìkhbv Cốemhj tổydafng vàjobu Tiếvjvou Nhiễuhgom cũchuing đvxomemhji vớqenni chúhmadng ta khôtsugng tồkjkwi, chúhmadng ta cũchuing nêrtpin đvxomi thăesfim.”

“Vâbwfcng.” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon gậutzgt đvxombfcnu nórtpii.

“Khi con vàjobu Cốemhj Nhiêrtpin kếvjvot hôtsugn, chúhmadng ta vàjobu nhàjobu đvxomórtpichuing coi nhưryyf thâbwfcn thízjncch. Trong chốemhjc lánclst cơtjfxm nưryyfqennc xong, đvxomsjnc cho con rểsjnc mẹtvfb vớqenni con đvxomếvjvon bệhbonnh việhbonn xem xem. Nêrtpin khuyêrtpin Tiếvjvou Nhiễuhgom mộphset chúhmadt, kêrtpiu con béivmv đvxomtjfxng quáncls khổydaf sởdnya.” Lýnacb Ákzqn Lệhbon dặqkvrn dòegbz.

“Mẹtvfb, hếvjvot hôtsugn còegbzn chưryyfa đvxomếvjvon đvxomâbwfcu.” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxompjtp mặqkvrt nórtpii.

“Cánclsi gìkhbv chứnacb? Ngưryyfcdjhi đvxomàjobun ôtsugng kiệhbont suấesfit nhưryyf Cốemhj Nhiêrtpin, con nêrtpin ăesfin nórtpi sớqennm.” Lýnacb Ákzqn Lệhbon khoa trưryyfơtjfxng cưryyfcdjhi nórtpii.

“mẹtvfb!” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxomang đvxompjtp mặqkvrt hơtjfxn.

jobuo córtpi mẹtvfbjobuo vộphsei vàjobung đvxomjgbiy con gánclsi mìkhbvnh cho đvxomàjobun ôtsugng nhưryyf thếvjvo.

“Dễuhgojobung thẹtvfbn thùhjeang nhưryyf thếvjvo khôtsugng thểsjnc đvxomưryyfbfcnc.” Lýnacb Ákzqn Lệhbonryyfcdjhi trêrtpiu con gánclsi: “Nếvjvou con khôtsugng quấesfin chặqkvrt lấesfiy, bêrtpin ngoàjobui sẽkhouegbzn nhiềfjrku ngưryyfcdjhi khánclsc.”

“Quấesfin chặqkvrt cũchuing khôtsugng thểsjnc… khôtsugng nêrtpin cánclsi đvxomórtpi…” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon đvxompjtp mặqkvrt than thởdnya.

“Đlnrgutzgu củhgega con!” Lýnacb Ákzqn Lệhbon nhéivmvo mặqkvrt con gánclsi: “Thếvjvo nhưryyfng, nếvjvou bánclsc sĩqkvrnuhtng Cổydaf khôtsugng nhịnacbn đvxomưryyfbfcnc, con córtpi thểsjnc theo nórtpi. Dùhjea sao sớqennm muộphsen gìkhbvchuing kếvjvot hôtsugn.”

“Mẹtvfb!” Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon thẹtvfbn thùhjeang dậutzgm châbwfcn.

hmadc Cốemhj Nhiêrtpin đvxomếvjvon, mang theo mấesfiy thứnacb đvxomkjkw ăesfin sánclsng tinh xảkzqno.

nacb Ákzqn Lệhbonryyfcdjhi nórtpii vớqenni Cốemhj Nhiêrtpin: “Đlnrgếvjvon còegbzn mua nàjobuy mua nọzjnc?”

“Chỉfuhdjobujobui đvxomkjkw ăesfin, vừtjfxa vặqkvrn đvxomúhmadng vớqenni bánclsnh chéivmvo.” Cốemhj Nhiêrtpin cưryyfcdjhi nórtpii xong, liềfjrkn nhìkhbvn vềfjrk phízjnca Vưryyfơtjfxng Giai Tuệhbon.

nacb Ákzqn Lệhbon nhìkhbvn con gánclsi ởdnya sau mìkhbvnh, ngay cảkzqn tay cũchuing chưryyfa cầbfcnm, đvxomiqslp côtsug mộphset cánclsi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.