Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1243 : Người da mặt dày bình thường “nghe không hiểu”

    trước sau   
Tiếpasuu Nhiễpasum lo lắihcwng khômoznng phảpboui cốolih ýnobh.

Nếpasuu ba vợllww lạrwxhi bịjmnu bệzuddnh, cóenjr lẽgoct khômoznng thểdfrk cứebkwu đrxirưtmpullwwc.

Cốolih Mạrwxhc suy tưtmpujdcp trong lòqukjng.

enjr lẽgoctenjr thểdfrk….

Chờenjr sứebkwc khỏpumee củjdcpa ba vợllww tốoliht lêzuddn, cùdqqwng ômoznng thưtmpuơtoftng lưtmpullwwng mộyqbgt chúzcget.

dqqw sao đrxiróenjrrzpong làibwevyuym huyếpasut cảpbou đrxirenjri củjdcpa ômoznng, làibwerllin cơtoft củjdcpa ômoznng.


“Chịjmnu, anh rểdfrk.” Âauehm thanh củjdcpa Tiếpasuu Lạrwxhc đrxiryqbgt nhiêzuddn vang lêzuddn.

Tiếpasuu Nhiễpasum ngẩxeuong đrxirhzgvu, nhìlecpn qua cửozeja kíhbtqnh bệzuddnh việzuddn, thấpyvny Tiếpasuu Lạrwxhc cầhzgvm đrxirdcpp ărllin xua tay: “Sao em còqukjn chưtmpua vềjmnu nhàibwe?”

“Em đrxiróenjri bụendqng, anh chịjmnuenjr muốolihn ărllin khômoznng?” Tiếpasuu Lạrwxhc nhiệzuddt tìlecpnh chạrwxhy tớdqqwi: “Em cóenjr nhiềjmnuu lắihcwm.”

“Khômoznng, sợllww bịjmnu đrxiryqbgc.” Tiếpasuu Nhiễpasum lạrwxhnh lùdqqwng nóenjri.

“A, em nghĩaueh chịjmnu thíhbtqch ărllin thịjmnut nưtmpudqqwng giốolihng em.” Tiếpasuu Lạrwxhc nghe xong, mấpyvnt máerplc rũrzpo mắihcwt xuốolihng, thịjmnut dêzudd trong miếpasung khômoznng biếpasut nêzuddn nuốoliht xuốolihng hay nhổwzpc ra: “Đmzpmãdfrk mấpyvny ngàibwey em chưtmpua ărllin thịjmnut, khômoznng nghĩauehibwe nhiềjmnuu nhưtmpu thếpasu.”

Nhìlecpn Tiếpasuu Lạrwxhc gầhzgvy mặbddht, tiếpasuu Nhiễpasum nhíhbtqu màibwey: “Mẹutxb em khômoznng đrxirdfrk lạrwxhi chúzcget tiềjmnun nàibweo cho em àibwe?”

“Khômoznng cóenjr.” Tiếpasuu Lạrwxhc dùdqqwng sứebkwc híhbtqt mũrzpoi.

Ngàibwey đrxiróenjr mẹutxb đrxiràibweo tẩxeuou đrxiri quáerpl mứebkwc vộyqbgi vãdfrk, làibwem sao còqukjn lo lắihcwng cho cômozn.

Hai ngàibwey nàibwey cũrzpong khômoznng biếpasut mẹutxb trốolihn ởjdcp đrxirâvyuyu, cărllin bảpboun khômoznng liêzuddn hệzudd vớdqqwi cômozn. Tiềjmnun còqukjn lạrwxhi trong tay cômoznrzpong khômoznng cóenjr mấpyvny.

Luômoznn luômoznn tựtofttmpung làibwe thiêzuddn kim tiểdfrku thưtmpu củjdcpa tậmqkjp đrxiribwen Bằwoccng Trìlecpnh nhưtmpumozn, làibwem sao màibwe biếpasut xấpyvnu hổwzpc đrxiri vay tiềjmnun bạrwxhn họmigic đrxirưtmpullwwc?

Cho nêzuddn mấpyvny ngàibwey nàibwey đrxirúzcgeng làibwemozn ărllin cơtoftm khômoznng đrxirưtmpullwwc ngon.

“Em cóenjr mẹutxb thậmqkjt làibwe tốoliht.” Tiếpasuu Nhiễpasum khômoznng thểdfrk khômoznng nóenjri móenjrc nóenjri: “Dùdqqw sao chúzcgeng ta cũrzpong muốolihn ărllin cơtoftm, ărllin mộyqbgt chúzcget đrxiri!”

Nghe đrxirưtmpullwwc lờenjri nóenjri củjdcpa Tiếpasuu Nhiễpasum, cốolih Mạrwxhc trừmoznng mắihcwt.


mozn khômoznng rõjmnu mụendqc đrxiríhbtqch củjdcpa Tiếpasuu Lạrwxhc sao?

Con béutvhibwey chíhbtqnh làibwe muốolihn lêzuddn xe bọmigin họmigi đrxirdfrk đrxiri nhờenjr, lômozni kéutvho làibwem quen.

Tiếpasuu Nhiễpasum khômoznng sao cảpboutmpuenjri cưtmpuenjri.

Nếpasuu mộyqbgt bữmozna cơtoftm cóenjr thểdfrkibwem cho Tiếpasuu Lạrwxhc díhbtqnh đrxirưtmpullwwc Cốolih Mạrwxhc, nhưtmpu vậmqkjy thìlecp cầhzgvn gìlecp chồdcppng nữmozna.

Nghĩauehmozn ngốolihc sao?

moznenjr tin tưtmpujdcpng đrxirolihi vớdqqwi Cốolih Mạrwxhc.

dqqw sao nhàibwen rỗlihfi nhàibwem cháerpln, khômoznng bằwoccng đrxirùdqqwa vớdqqwi Tiếpasuu Lạrwxhc.

“Chịjmnu, thậmqkjt khômoznng? Chịjmnu tha thứebkw cho em sao?” Tiếpasuu Lạrwxhc kíhbtqch đrxiryqbgng ômoznm cáerplnh tay củjdcpa Tiếpasuu Nhiễpasum, hưtmpung phấpyvnn reo lêzuddn.

Tiếpasuu Nhiễpasum nhíhbtqu màibwey, đrxirxeuoy tay Tiếpasuu Lạrwxhc ra, lạrwxhnh lùdqqwng nóenjri: “Cho dùdqqw gặbddhp đrxirưtmpullwwc mộyqbgt ngưtmpuenjri hàibwenh khấpyvnt đrxiròqukji mộyqbgt bữmozna cơtoftm, chịjmnurzpong sẽgoct khômoznng từmozn chốolihi, huômoznng chi em vẫhkycn làibwe em củjdcpa chịjmnu?”

Tiếpasuu Nhiễpasum tărlling giọmiging ởjdcp ba chữmozn em củjdcpa chịjmnu.

Nếpasuu Tiếpasuu Lạrwxhc nhớdqqw đrxirếpasun tìlecpnh chịjmnu em, sẽgoct khômoznng cùdqqwng vớdqqwi mẹutxb hạrwxhi cômozn.

Khômoznng biếpasut chỉrzpo sốolih thômoznng minh củjdcpa Tiếpasuu Lạrwxhc cóenjr nghe hiểdfrku lờenjri cômozn khômoznng.

Thếpasu nhưtmpung, ngưtmpuenjri da mặbddht dàibwey bìlecpnh thưtmpuenjrng đrxirjmnuu khômoznng nghe hiểdfrku.

Quảpbou nhiêzuddn, Tiếpasuu Lạrwxhc chỉrzpo xấpyvnu hổwzpcibwei giâvyuyy đrxirdcppng hồdcpp, liềjmnun vômozn sỉrzpotmpuenjri mộyqbgt lầhzgvn nữmozna ômoznm sáerplt cômozn: “Tráerpli tim củjdcpa chịjmnu thậmqkjt tốoliht. anh rểdfrk, anh cưtmpudqqwi đrxirưtmpullwwc vợllww thậmqkjt tốoliht.”

“Cáerplm ơtoftn, áerplnh mắihcwt anh khômoznng kéutvhm.” Cốolih Mạrwxhc đrxirrwxhm mạrwxhc trảpbou lờenjri.

Đmzpmolihi vớdqqwi Tiếpasuu Lạrwxhc khômoznng thểdfrk nhiệzuddt tìlecpnh, anh sợllww bịjmnuhbtqnh thíhbtqnh.

“Tiếpasuu Nhiễpasum, chờenjrjdcp cửozeja, anh đrxiri vềjmnudfrki đrxirlihf xe lấpyvny xe.” Cốolih Mạrwxhc quay đrxirhzgvu nhìlecpn vềjmnu phíhbtqa Tiếpasuu Nhiễpasum, cưtmpung chiềjmnuu nóenjri.

Tiếpasuu Nhiễpasum còqukjn chưtmpua nóenjri, Tiếpasuu lạrwxhc liềjmnun cưtmpudqqwp cơtoft hộyqbgi mởjdcp miệzuddng: “Anh rểdfrk, anh khômoznng cầhzgvn lo lắihcwng cho chịjmnu, em ởjdcpdqqwng chịjmnu.”

Cốolih Mạrwxhc thảpboun nhiêzuddn nởjdcp nụendqtmpuenjri, liềjmnun xoay ngưtmpuenjri vềjmnutmpudqqwng bãdfrki đrxirlihf xa.

Anh vốolihn khômoznng lo lắihcwng cho an nguy củjdcpa Tiếpasuu Nhiễpasum, bởjdcpi vìlecp anh đrxirãdfrk pháerpli ba ngưtmpuenjri binh chảpboung thâvyuyn thủjdcp lợllwwi hạrwxhi nhấpyvnt bảpbouo vệzudd cho cômozn 24/24.

Tiếpasuu Nhiễpasum lấpyvny đrxiriệzuddn thoạrwxhi di đrxiryqbgng ra, nhàibwem cháerpln chơtofti tròqukj chơtofti, khômoznng cóenjr quan tâvyuym đrxirếpasun Tiếpasuu Lạrwxhc.

Bịjmnu cốolih ýnobhtoft, Tiếpasuu lạrwxhc cóenjr chúzcget xấpyvnu hổwzpc.

“Chịjmnu, em nóenjri lỡuisf lờenjri sao?”

“Em cóenjr thểdfrkenjri nhưtmpu vậmqkjy, làibwem sao cóenjr thểdfrk sai? Đmzpmmoznng ảpbounh hưtmpujdcpng chịjmnu chơtofti tròqukj chơtofti.”

Tiếpasuu Nhiễpasum lạrwxhnh lùdqqwng trảpbou lờenjri, lạrwxhi cúzcgei đrxirhzgvu chơtofti tròqukj chơtofti.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.