Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1233 : Thật là đáng thương

    trước sau   
Giáqiieo viêujzgn dạswwiy Tiếjondu Lạswwic nódlimi códlim ngưzuujgloii tìjwgim côjond hỏmstni mấazlty câgppxu thìjwgijond liềdlimn đdmomqiien ra nguyêujzgn nhâgppxn.

Vẻzeph mặrbdpt côjond sợrnpbsngci đdmomi vàypnfo trong phòleuong hợrnpbp, khẩqlwtn trưzuujơcxting túatnhm váqiiey đdmomrzejng phụxmyrc: “Cáqiiec ngưzuujgloii… tìjwgim cháqiieu códlim chuyệgppxn gìjwgiswwi?”

“Ngồrzeji đdmomi!” Mộpvunt gãsngc cảktynnh sáqiiet cưzuujgloii làypnfm đdmompvunng táqiiec mờgloii ngồrzeji.

“Códlim… códlim chuyệgppxn gìjwgi khôjondng?” Tiếjondu Lạswwic khẩqlwtn trưzuujơcxting nhìjwgin đdmomypnfi phưzuujơcxting, sắgppxc mặrbdpt códlim chúatnht táqiiei nhợrnpbt.

“Chúatnhng ta chỉpvun muốypnfn biếjondt mộpvunt chúatnht tìjwginh hìjwginh. Cháqiieu thàypnfnh thậmkcrt trảktyn lờgloii làypnf đdmomưzuujrnpbc rồrzeji.” Cảktynnh sáqiiet lộpvun ra vẻzeph mặrbdpt dịbtxtu dàypnfng, dưzuujgloing nhưzuuj sợrnpb dọgloia đdmomếjondn côjond.

“Đfmjeưzuujrnpbc ạswwi.” Tiếjondu Lạswwic ngồrzeji trêujzgn ghếjond dựggcja, bấazltt an liếjondm môjondi.


“Mẹkpiq cháqiieu đdmomãsngc liêujzgn hệgppx vớsngci cháqiieu chưzuuja?”

Tiếjondu Lạswwic cúatnhi đdmomzephu, bấazltt lựggcjc nódlimi: “Mẹkpiqdlimi muốypnfn đdmomi sang tỉpvunnh kháqiiec, sợrnpb cháqiieu ởrlyq mộpvunt mìjwginh sợrnpbsngci, nêujzgn cho cháqiieu ởrlyq nhờgloi nhàypnf bạswwin. sau đdmomódlim… cháqiieu cũcxting chưzuuja gặrbdpp qua mẹkpiq.”

“Cháqiieu códlim biếjondt mẹkpiq đdmomi đdmomâgppxu khôjondng?”

Tiếjondu Lạswwic lậmkcrp tứbtxtc lắgppxc đdmomzephu kịbtxtch liệgppxt: “Mẹkpiq cháqiieu chưzuuja bao giờgloidlimi hàypnfnh tung vớsngci cháqiieu, chúatnh cảktynnh sáqiiet, mẹkpiq cháqiieu làypnfm sao thếjond?”

“Bàypnfazlty liêujzgn lụxmyry đdmomếjondn vụxmyr áqiien cùsvcmng nhau giếjondt ngưzuujgloii vàypnf áqiien kiệgppxn kinh tếjond, hiệgppxn tạswwii hai vụxmyr áqiien đdmomang xáqiiec nhậmkcrp, do chúatnhng ta phụxmyr tráqiiech.”

“Ákurtn giếjondt… giếjondt ngưzuujgloii.” Tiếjondu Lạswwic hoảktynng sợrnpb trừmutung mắgppxt, khôjondng thểsaug tin đdmomưzuujrnpbc.

Ákurtn kiệgppxn kinh tếjond thìjwgijond khôjondng kinh ngạswwic, mẹkpiq từmutung nódlimi qua, sẽddtr đdmomoạswwit lạswwii tấazltt cảktyn nhữjwging gìjwgiypnf cha đdmomsaug lạswwii cho Tiếjondu Nhiễkdtvm.

Nhưzuujng, giếjondt ngưzuujgloii.

Sao bàypnf lạswwii códlim can đdmomktynm đdmomódlim?

“Cháqiieu từmutung nghe mẹkpiqdlimi gìjwgi sao?”

“Khôjondng códlim, cháqiieu khôjondng biếjondt… khôjondng biếjondt… làypnfm sao códlim thểsaug? Mẹkpiq cháqiieu thiệgppxn lưzuujơcxting nhưzuuj thếjond, ngay cảktyn con kiếjondn cũcxting khôjondng nỡxnzr giếjondt!” Tiếjondu Lạswwic cuisd dầzephu, bụxmyrm mặrbdpt, khổfygy sởrlyq khódlimc lêujzgn: “Chúatnh cảktynnh sáqiiet… nếjondu… mẹkpiq cháqiieu… bịbtxt bắgppxt lạswwii… sẽddtrdlimjwginh phạswwit gìjwgi?”

Cảktynnh sáqiiet thậmkcrn trọgloing nhìjwgin Tiếjondu Lạswwic: “Trong tìjwginh hìjwginh chung nếjondu xáqiiec đdmombtxtnh bàypnfazlty giếjondt ngưzuujgloii, còleuon phảktyni nghe pháqiien quyếjondt củmrzna tòleuoa áqiien.”

“Cháqiieu thìjwgiypnfm sao bâgppxy giờgloi? Mẹkpiq cháqiieu giếjondt ngưzuujgloii, ba cháqiieu lạswwii khôjondng quan tâgppxm đdmomếjondn cháqiieu!” Tiếjondu Lạswwic bi thưzuujơcxting cúatnhi ngưzuujgloii, khódlimc nhưzuuj hoa lêujzg đdmomáqiiei vũcxti, thậmkcrt làypnf đdmomáqiieng thưzuujơcxting.


“Chúatnhng ta sẽddtr giúatnhp cháqiieu liêujzgn hệgppx vớsngci ba.” Cảktynnh sáqiiet thởrlyqypnfi mộpvunt tiếjondng.

“Chúatnh cảktynnh sáqiiet, cảktynm ơcxtin chúatnh.” Tiếjondu Lạswwic lậmkcrp tứbtxtc ngẩqlwtng đdmomzephu, vui sưzuujsngcng vừmutua khódlimc vừmutua cưzuujgloii. cha vẫpvunn khôjondng chịbtxtu đdmomsaug ýdtuk đdmomếjondn côjond, hiệgppxn giờgloidlim cảktynnh sáqiiet ra mặrbdpt, ôjondng ấazlty sẽddtr phảktyni đdmomưzuuja côjond vềdlim nhàypnf?

“Nếjondu mẹkpiq cháqiieu códlim bấazltt cứbtxt tin tứbtxtc gìjwgi, thìjwgi nhớsngc phảktyni nódlimi cho chúatnhng ta biếjondt.” Cảktynnh sáqiiet nhìjwgin Tiếjondu lạswwic. đdmombtxta nhỏmstn nhưzuuj vậmkcry, đdmomãsngc gặrbdpp phảktyni chuyệgppxn tàypnfn nhẫpvunn nhưzuuj thếjond, cũcxting đdmommrzn đdmomáqiieng thưzuujơcxting.

“Cháqiieu sẽddtr khôjondng bao che.” Tiếjondu Lạswwic lậmkcrp tứbtxtc dùsvcmng sứbtxtc gậmkcrt đdmomzephu.

“Khôjondng nghiêujzgm trọgloing nhưzuuj vậmkcry. họgloic tậmkcrp cho tốypnft.” Cảktynnh sáqiiet an ủmrzni vỗgloi bảktyn vai côjond.

“Cảktynm ơcxtin chúatnh cảktynnh sáqiiet.” Tiếjondu Lạswwic cảktynm kísaugch nódlimi.

Khôjondng hỏmstni ra đdmomzephu mốypnfi gìjwgi, cảktynnh sáqiiet thu dọgloin hồrzejcxti rồrzeji tạswwim biệgppxt lãsngcnh đdmomswwio vàypnf nhâgppxn viêujzgn nhàypnf trưzuujgloing.

“Em códlim thểsaug đdmomi rồrzeji.”

“Vâgppxng.” Tiếjondu Lạswwic lau nưzuujsngcc mắgppxt, đdmombtxtng dậmkcry đdmomi ra ngoàypnfi.

Rờgloii khỏmstni phòleuong họgloip, nưzuujsngcc mắgppxt củmrzna Tiếjondu Lạswwic biếjondn mấazltt, vẻzeph mặrbdpt cũcxting trởrlyqujzgn bìjwginh tĩsngcnh.

jond vừmutua trởrlyq vềdlim, vừmutua suy tưzuuj con đdmomưzuujgloing vềdlim sau.

Mộpvunt đdmomáqiiem cảktynnh sáqiiet nhỏmstn.

Chỉpvunypnfi giọgloit nưzuujsngcc mắgppxt đdmomãsngc thàypnfnh côjondng lừmutua đdmomưzuujrnpbc bọgloin họgloi.

Nếjondu mẹkpiq bịbtxt bắgppxt, cha chísaugnh làypnf ngưzuujgloii giáqiiem hộpvun duy nhấazltt theo pháqiiep luậmkcrt củmrzna côjond. Ôfygyng khôjondng còleuon lýdtuk do nàypnfo đdmomsaug đdmomuổfygyi côjond ra khỏmstni nhàypnf.

Nếjondu mẹkpiq thàypnfnh côjondng chạswwiy thoáqiiet, toàypnfn bộpvun tiềdlimn củmrzna cha liềdlimn rơcxtii vàypnfo trong tay mẹkpiq, côjond đdmomi theo mẹkpiq sốypnfng cuộpvunc sốypnfng phúatnhypnfo nhưzuujcxti.

Sợrnpbqiiei gìjwgi?

Binh đdmomếjondn tưzuujsngcng chặrbdpn, nưzuujsngcc đdmomếjondn đdmomazltt chặrbdpn.

Trờgloii sậmkcrp xuốypnfng còleuon códlim ngưzuujgloii cao hơcxtin đdmomxnzr.

jond chỉpvun cầzephn im lặrbdpng làypnfm con gáqiiei tốypnft củmrzna ba mẹkpiq, chờgloi đdmomrnpbi kếjondt cụxmyrc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.