Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1217 : Dừng ở hôn nồng nhiệt

    trước sau   
Editor: Xẩsttom Xẩsttom

Cốogiu Mạcsqgc bịbkcn mộvfmct trậhsqwn chuôurckng đdaftiệvfmcn thoạcsqgi đdaftákjlinh thứhsplc.

Anh xoa bóqledp tay châpiffn nhẹoact nhàneykng xuốogiung giưflutrnfvng, đdafti đdaftếdnrqn ban côurckng nghe.

“Anh, khôurckng quấscbyy rầdfhmy anh chứhspl?” Cốogiuflutơnsfgng nửqleda đdaftùryfga nửqleda thậhsqwt hỏbuofi han.

“Em nóqledi xem?” Cốogiu Mạcsqgc hơnsfgi hấscbyt màneyky.

“Mưflutrnfvi giờrnfv rồdnidi, anh owi1” Cốogiuflutơnsfgng cốogiu ýirjjvfifng thêdwtdm ngữngqg khíczms.


“Hôurckm qua sinh nhậhsqwt anh, cóqled uốogiung chúebeqt rưflutkjliu.” Cốogiu Mạcsqgc xấscbyu hổcfyk ho khan mộvfmct tiếdnrqng.

“Anh khôurckng cầdfhmn giảxjosi thíczmsch.” Cốogiuflutơnsfgng hôurckurckflutrnfvi nóqledi: “Đdfhmlavhu làneyk ngưflutrnfvi trưflutioipng thàneyknh!”

Cốogiu Mạcsqgc quay ngưflutrnfvi lạcsqgi, nhìvfmcn Tiếdnrqu Nhiễwgmmm vẫdwxfn ngủkpzl ngon qua cửqleda kíczmsnh, trong mắxesit đdaftdfhmy ýirjjflutrnfvi. Tốogiui hôurckm qua thậhsqwt sựvfif mệvfmct chếdnrqt côurck rồdnidi: “Tìvfmcm anh cóqled chuyệvfmcn gìvfmc?”

“Cùryfgng ăvfifn mộvfmct bữngqga cơnsfgm đdafti. Cha mẹoact Viễwgmmn Chu qua rồdnidi. Muốogiun thảxjoso luậhsqwn chuyệvfmcn hôurckn lễwgmm vớdfhmi ba mẹoact.” Âdfhmm thanh củkpzla Cốogiuflutơnsfgng đdaftgaxn lộvfmc chúebeqt thẹoactn thùryfgng củkpzla côurckkjlii nhỏbuof.

“Tốogiuc đdaftvfmc củkpzla Tầdfhmn Viễwgmmn Chu rấscbyt nhanh.” Cốogiu Mạcsqgc cưflutrnfvi nóqledi.

“Anh ấscbyy? Gỉsdvta heo xơnsfgi tákjlii cọogiup giàneyk.” Cốogiuflutơnsfgng dùryfgng mộvfmct loạcsqgi ngữngqg khíczms kiêdwtdu ngạcsqgo đdaftàneykm luậhsqwn vềlavh Tầdfhmn Viễwgmmn Chu.

“Ngưflutrnfvi đdaftàneykn ôurckng nhưflut thếdnrq mớdfhmi cóqled thểgaxn giữngqg đdaftưflutkjlic em.” Cốogiu Mạcsqgc cưflutng chiềlavhu cưflutrnfvi nóqledi.

Nếdnrqu Tầdfhmn Viễwgmmn Chu khôurckng qua đdaftưflutkjlic ảxjosi ba mẹoact, thìvfmc khôurckng cóqledflutkjlich cưflutdfhmi Cốogiuflutơnsfgng. Em gákjlii củkpzla anh cũtdggng khôurckng phảxjosi làneyk ngưflutrnfvi đdaftàneykn ôurckng bìvfmcnh thưflutrnfvng nàneyko cũtdggng cóqled thếdnrq khốogiung chếdnrq đdaftưflutkjlic.

Cốogiuflutơnsfgng khóqled xửqled “Uhm mộvfmct tiếdnrqng: “Anh ấscbyy cựvfifc kỳryfg đdaftàneykn ôurckng.”

Cốogiu Mạcsqgc đdaftdnidng ýirjj nởioip nụneykflutrnfvi.

Từxjos lầdfhmn đdaftdfhmu tiêdwtdn nhìvfmcn thấscbyy Tầdfhmn Viễwgmmn Chu, anh liềlavhn cảxjosm thấscbyy đdaftưflutkjlic ngưflutrnfvi đdaftàneykn ôurckng nàneyky giốogiung nhưflut phi vậhsqwt trong ao, khôurckng vôurck hai giốogiung nhưflut mặczmst ngoàneyki.

“Đdfhmkjlii Tiếdnrqu Nhiễwgmmm dậhsqwy, anh liềlavhn đdaftưfluta côurckscbyy qua.” Cốogiu Mạcsqgc cưflutrnfvi nóqledi.

“Cứhspl nhưflut vậhsqwy, em lạcsqgi gọogiui cho anh hai đdaftâpiffy.” Cốogiuflutơnsfgng nóqledi xong, liềlavhn cúebeqp đdaftiệvfmcn thoạcsqgi.


Cốogiu Mạcsqgc trởioip lạcsqgi phòscbyng ngủkpzl, tiếdnrqu Nhiễwgmmm đdaftang mởioip mắxesit ngồdnidi dậhsqwy.

“Dậhsqwy rồdnidi?” Cốogiu Mạcsqgc ngồdnidi trêdwtdn giưflutrnfvng, nhẹoact nhàneykng xoa đdaftdfhmu côurck.

Tiếdnrqu Nhiễwgmmm ngákjlip mộvfmct cákjlii, di chuyểgaxnn qua chui vàneyko trong lòscbyng Cốogiu Mạcsqgc: “Anh vừxjosa mớdfhmi gọogiui đdaftiệvfmcn vớdfhmi ai thếdnrq?”

“Tiểgaxnu Tưflutơnsfgng. Cha mẹoact Tầdfhmn Viễwgmmn Chu bay qua thảxjoso luậhsqwn chuyệvfmcn hôurckn lễwgmm vớdfhmi ba mẹoact. Cùryfgng ăvfifn chúebeqt gìvfmc đdafti sau rồdnidi chúebeqng ta qua đdaftóqled.” Cốogiu Mạcsqgc nóqledi tin vui củkpzla Cốogiuflutơnsfgng cho Tiếdnrqu Nhiễwgmmm, Tiếdnrqu Nhiễwgmmm lậhsqwp tứhsplc hưflutng phấscbyn mởioip to mắxesit.

“Thậhsqwt tốogiut quákjli, lạcsqgi cóqledkjlinh kẹoacto cưflutdfhmi đdaftgaxn ăvfifn!”

“Mộvfmct phầdfhmn bákjlinh kẹoacto cưflutdfhmi đdaftãugwi khiếdnrqn em cao hứhsplng nhưflut thếdnrq. Em cầdfhmn phảxjosi đdaftưfluta đdaftcsqgi lễwgmm mớdfhmi đdaftúebeqng.” Cốogiu Mạcsqgc cưflutrnfvi nóqledi.

“Khôurckng sợkjli, cóqled anh làneyk đdaftưflutkjlic.” Tiếdnrqu Nhiễwgmmm nghịbkcnch ngợkjlim làneykm mặczmst quỷrdcd.

“Tiềlavhn củkpzla anh chẳurckng lẽifit khôurckng phảxjosi củkpzla em?” Cốogiu Mạcsqgc nhưflutdfhmng màneyky.

Anh cóqled thểgaxnqled đdaftưflutkjlic toàneykn bộvfmctdggng làneykurck.

“Đdfhmúebeqng thếdnrq!” Tiếdnrqu Nhiễwgmmm gậhsqwt đdaftdfhmu: “Tiềlavhn củkpzla em lầdfhmn nàneyky bịbkcn xuấscbyt huyếdnrqt!”

“Khôurckng sợkjli, khôurckng thiếdnrqu.” Cốogiu mạcsqgc cúebeqi xuốogiung, mổcfykdwtdn môurcki Tiếdnrqu Nhiễwgmmm, phúebeqc hắxesic cưflutrnfvi nóqledi: “Màneykscbyn, chờrnfv chúebeqng ta bổcfyk sung hôurckn lễwgmm, Tầdfhmn VIễwgmmn Chu sẽifit trảxjos vềlavh gấscbyp đdaftôurcki.”

“Anh Mặczmsc, anh rấscbyt xấscbyu rồdnidi, Tầdfhmn Viễwgmmn Chu làneykurckng chứhsplc viêdwtdn, anh muốogiun védzfot sạcsqgch tiềlavhn củkpzla anh ấscbyy sao!” Tiếdnrqu Nhiễwgmmm ôurckm mặczmst anh, khoa trưflutơnsfgng cưflutrnfvi nóqledi.

“Ai bảxjoso cậhsqwu ta kếdnrqt hôurckn vớdfhmi em gákjlii bảxjoso bốogiui củkpzla anh?” Cốogiu Mạcsqgc nhưflutdfhmng màneyky.

“Chịbkcn Cốogiuflutơnsfgng nóqledi vớdfhmi em Tầdfhmn viễwgmmn Chu làneyk giảxjos heo xơnsfgi tákjlii cọogiup giàneyk, em thấscbyy châpiffn chíczmsnh giảxjos heo xơnsfgi tákjlii cop giàneyk phảxjosi làneyk anh.” Tiếdnrqu Nhiễwgmmm nóqledi.

“Nghịbkcnch ngợkjlim!” Cốogiu Mạcsqgc bếdnrqurckdwtdn, cưflutrnfvi đdafti vàneyko nhàneyk tắxesim.

“Tựvfif em tắxesim đdaftưflutkjlic rồdnidi.” Tiếdnrqu Nhiễwgmmm đdaftbuof mặczmst vùryfgng vẫdwxfy.

“Em còscbyn cóqled sứhsplc sao?” Cốogiu Mạcsqgc đdaftákjlinh giákjliurck từxjos trêdwtdn xuốogiung dưflutdfhmi.

Tiếdnrqu Nhiễwgmmm đdaftbuof bừxjosng mặczmst, thẹoactn thùryfgng trợkjlin mắxesit nhìvfmcn anh mộvfmct cákjlii: “Đdfhmlavhu tạcsqgi anh.”

Cốogiu Mạcsqgc kiêdwtdu ngạcsqgo màneykflutrnfvi đdaftákjlidwtdn cửqleda phòscbyng tắxesim, đdaftczmst côurck tiếdnrqn vàneyko trong bồdnidn tắxesim lớdfhmn: “Đdfhmâpiffy làneyk vinh hạcsqgnh củkpzla anh!”

“Anh cóqled xong... khôurckng đdaftgaxndwtdn.”

“Khôurckng đdaftgaxndwtdn!” Cốogiu Mạcsqgc khôurckng chỉsdvt dừxjosng ởioipurckn nồdnidng nhiệvfmct.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.