Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều
Chương 1212 : Em làm hề là được
Editor: Quỷvleu Quỷvleu
“Anh lànlka m việhgmj c đaqpi i, em khôsbpq ng quấfrob y rầigxx y nữywra a.” Tiếnfie u Nhiễccgw m rờkwvb i khỏuuco i vònscb ng tay củhftk a Cốsbpq Mạubjq c, cưdpgy ờkwvb i nórwou i.
Nhìubjq n anh mệhgmj t nhưdpgy vậcvsz y, côsbpq thấfrob y thậcvsz t đaqpi au lònscb ng.
Nhưdpgy ng cũvvce ng khôsbpq ng córwou cáveix ch nànlka o.
Lànlka ai lànlka m cho Mạubjq c Y cànlka ng ngànlka y cànlka ng pháveix t triểxzxh n chứvleu ?
Cốsbpq Mạubjq c xoa đaqpi ầigxx u TIếnfie u Nhiễccgw m, cưdpgy ng chiềbfxd u nórwou i:”Đcvsz i đaqpi i. Anh sẽvvce lànlka m xong nhanh thôsbpq i.”
Tiếnfie u Nhiễccgw m thâokqb n thiếnfie t hôsbpq n lêvpac n mặvqjp t Cốsbpq Mạubjq c rồutgo i rờkwvb i khỏuuco i thưdpgy phònscb ng.
Đcvsz I xuốsbpq ng lầigxx u, nhìubjq n thấfrob y dìubjq Lưdpgy u đaqpi ang mang đaqpi ồutgo ăvvce n vànlka o, côsbpq liềbfxd n nhậcvsz n lấfrob y:”Bànlka nộhftk i quảvvce n gia, cháveix u chờkwvb bànlka lâokqb u rồutgo i!”
Dìubjq Lưdpgy u đaqpi ặvqjp t đaqpi ồutgo ăvvce n lêvpac n bànlka n cưdpgy ờkwvb i hỏuuco i:”Thiếnfie u gia ởeabw nhànlka , côsbpq khôsbpq ng ởeabw bêvpac n cạubjq nh cậcvsz u ấfrob y sao?”
“Đcvsz ãijvd lànlka vợfsyx chồutgo ng lâokqb u nhưdpgy vậcvsz y rồutgo i, lànlka m sao lúrwou c nànlka o cũvvce ng ởeabw cạubjq nh đaqpi ưdpgy ợfsyx c ạubjq ?” Tiếnfie u Nhiễccgw m đaqpi ỏuuco mặvqjp t thẹwbcr n thùutgo ng nórwou i.
“Cậcvsz u chủhftk lạubjq i khôsbpq ng nghĩsfxw nhưdpgy vậcvsz y.” Dìubjq Lưdpgy u đaqpi ềbfxd u nhìubjq n thấfrob y tấfrob t cảvvce qua áveix nh mắnryk t củhftk a Tiếnfie u Nhiễccgw m, trêvpac u chọsfxw c nórwou i.
Tiếnfie u Nhiễccgw m giúrwou p đaqpi ặvqjp t đaqpi ồutgo ăvvce n lêvpac n bànlka n, đaqpi ỏuuco mặvqjp t kháveix ng nghịfpjl :”Bànlka nộhftk i quảvvce n gia!”
Dìubjq Lưdpgy u cưdpgy ờkwvb i haha:”Khôsbpq ng đaqpi ùutgo a vớtodl i côsbpq nữywra a. Hôsbpq m nay lànlka sinh nhậcvsz t cậcvsz u chủhftk , tôsbpq i phảvvce i lànlka m thêvpac m vànlka i mórwou n ăvvce n. Nhiềbfxd u năvvce m rồutgo i khôsbpq ng náveix o nhiệhgmj t nhưdpgy thếnfie nànlka y.”
Nórwou i xong, dìubjq Lưdpgy u thởeabw dànlka i thậcvsz t dànlka i.
“Bànlka nộhftk i quảvvce n gia, bànlka dạubjq y cháveix u lànlka m báveix nh ngọsfxw t sinh nhậcvsz t đaqpi i.” Tiếnfie u Nhiễccgw m ôsbpq m cáveix nh tay dìubjq Lưdpgy u, lấfrob y lònscb ng nórwou i.
“Côsbpq muốsbpq n tựcvsz tay lànlka m báveix n sinh nhậcvsz t cho cậcvsz u chủhftk ??” Dìubjq Lưdpgy u tònscb mònscb nhìubjq n Tiếnfie u Nhiễccgw m. Ngay cảvvce muốsbpq n vànlka đaqpi ưdpgy ờkwvb ng Tiếnfie u Nhiễccgw m cònscb n khôsbpq ng phâokqb n biệhgmj t đaqpi ưdpgy ợfsyx c, lànlka m báveix nh ngọsfxw t ưdpgy ? Bànlka nhìubjq n côsbpq vớtodl i tháveix i đaqpi ộhftk hoànlka i nghi.
“Vâokqb ng, bànlka nộhftk i quảvvce n gia, bànlka dạubjq y cháveix u đaqpi i.” Tiếnfie u Nhiễccgw m lắnryk c lắnryk c cáveix nh tay dìubjq Lưdpgy u. “Cháveix u biếnfie t bànlka lànlka giỏuuco i nhấfrob t.”
“Đcvsz ưdpgy ợfsyx c rồutgo i. Đcvsz ểxzxh láveix t nữywra a, cònscb n giờkwvb tha cho tôsbpq i.” Dìubjq Lưdpgy u cưdpgy ờkwvb i nórwou i.
Dìubjq Lưdpgy u rốsbpq t cuộhftk c cũvvce ng nhậcvsz n lờkwvb i, Tiếnfie u Nhiễccgw m mừvkfb ng muốsbpq n đaqpi iêvpac n ôsbpq m chầigxx m dìubjq Lưdpgy u.
Dìubjq Lưdpgy u bịfpjl Tiếnfie u Nhiễccgw m lànlka m cho bậcvsz t cưdpgy ờkwvb i.
Dưdpgy ớtodl i sựcvsz trợfsyx giúrwou p củhftk a dìubjq Lưdpgy u, Tiếnfie u Nhiễccgw m bắnryk t đaqpi ầigxx u nghiêvpac m túrwou c đaqpi áveix nh trứvleu ng, nhànlka o bộhftk t.
Lúrwou c Cốsbpq Mạubjq c xong việhgmj c đaqpi i xuốsbpq ng lầigxx u, ngửkyjj i thấfrob y mùutgo i báveix nh ngọsfxw t. Nghe thấfrob y tiếnfie ng cưdpgy ờkwvb i củhftk a Tiếnfie u Nhiễccgw m, anh liềbfxd n nhórwou n châokqb n đaqpi i đaqpi ếnfie n cửkyjj a nhànlka bếnfie p.
“Tuy córwou hơsbpq i xấfrob u, nhưdpgy ng dùutgo sao cũvvce ng chírbht n rồutgo i.” Tiếnfie u Nhiễccgw m cưdpgy ờkwvb i nórwou i.
Cốsbpq Mạubjq c nhìubjq n thấfrob y hai cáveix i báveix nh córwou vẻtodl nhưdpgy đaqpi ưdpgy ợfsyx c lànlka m khôsbpq ng thànlka nh côsbpq ng lắnryk m, liềbfxd n cưdpgy ờkwvb i đaqpi i tớtodl i:”Em đaqpi ãijvd lãijvd ng phírbht bao nhiêvpac u bộhftk t mìubjq rồutgo i?”
“Khôsbpq ng chỉtfps bộhftk t mìubjq , cònscb n córwou mưdpgy ờkwvb i mấfrob y quảvvce trứvleu ng gànlka ,….” Tiếnfie u Nhiễccgw m khoa trưdpgy ơsbpq ng giơsbpq tay đaqpi ếnfie m.
Cốsbpq Mạubjq c vưdpgy ơsbpq n ngórwou n tay lau bộhftk t trêvpac n chórwou p mũvvce i Tiếnfie u Nhiễccgw m.
“Cáveix i gìubjq ?” Tiếnfie u Nhiễccgw m khôsbpq ng hiểxzxh u chớtodl p chớtodl p mắnryk t.
“Bộhftk t.” Cốsbpq Mạubjq c giơsbpq ngórwou n tay đaqpi ầigxx y bộhftk t đaqpi ếnfie n trưdpgy ớtodl c mặvqjp t Tiếnfie u Nhiễccgw m.
“Córwou nhiềbfxd u lắnryk m sao?” Tiếnfie u Nhiễccgw m lậcvsz p tứvleu c bỏuuco báveix nh ngọsfxw t xuốsbpq ng, chạubjq y vànlka o nhànlka vệhgmj sinh. Khi côsbpq nhìubjq n thấfrob y cáveix i mặvqjp t córwou cáveix i mũvvce i trắnryk ng nhưdpgy hềbfxd trong gưdpgy ơsbpq ng thìubjq cưdpgy ờkwvb i nghiêvpac ng ngảvvce .
Cốsbpq Mạubjq c ôsbpq m hôsbpq ng côsbpq từvkfb phírbht a sau, gụfdtv c xuốsbpq ng vai côsbpq nórwou i:”Nhànlka đaqpi ầigxx u, cảvvce m ơsbpq n em!”
Đcvsz ãijvd sáveix u năvvce m rồutgo i anh chưdpgy a ăvvce n báveix nh ngọsfxw t sinh nhậcvsz t.
Tấfrob t cảvvce nhữywra ng thứvleu Tiếnfie u Nhiễccgw m lànlka m hôsbpq m nay đaqpi ềbfxd u gợfsyx i cho anh nhớtodl đaqpi ếnfie n Y Nhiêvpac n.
Cònscb n nhớtodl rõonwk lầigxx n đaqpi ầigxx u tiêvpac n Y Nhiêvpac n lànlka m báveix nh ngọsfxw t cho mìubjq nh ngórwou n tay bịfpjl đaqpi ỏuuco hếnfie t lêvpac n, anh lậcvsz p tứvleu c cầigxx m tay côsbpq nghiêvpac m túrwou c xem xétuzn t.
Khi anh nhìubjq n thấfrob y tay côsbpq bịfpjl bỏuuco ng thậcvsz t thìubjq vừvkfb a tứvleu c vừvkfb a thưdpgy ơsbpq ng.
“Anh nghĩsfxw sẽvvce khôsbpq ng cho em đaqpi ếnfie n gầigxx n nhànlka bếnfie p nữywra a!” Anh kétuzn o tay côsbpq xuốsbpq ng dưdpgy ớtodl i vònscb i nưdpgy ớtodl c, vừvkfb a xảvvce nưdpgy ớtodl c vừvkfb a bựcvsz c mìubjq nh nórwou i.
“Vậcvsz y anh sẽvvce khôsbpq ng córwou báveix nh ngọsfxw t ăvvce n nữywra a đaqpi âokqb u.” Tiếnfie u Nhiễccgw m nghịfpjl ch ngợfsyx m thèrwiw lưdpgy ỡeabw i.
Gưdpgy ơsbpq ng mặvqjp t đaqpi au lònscb ng củhftk a Cốsbpq Mạubjq c trong gưdpgy ơsbpq ng ki lànlka m côsbpq cảvvce m đaqpi ộhftk ng.
“Em lànlka m hềbfxd đaqpi ưdpgy ợfsyx c rồutgo i!” Cốsbpq Mạubjq c mêvpac hoặvqjp c nhìubjq n thoáveix ng qua Tiếnfie u Nhiễccgw m.
Tiếnfie u Nhiễccgw m đaqpi ỏuuco bừvkfb ng mặvqjp t.
Côsbpq lànlka m hềbfxd lànlka sao?
Anh đaqpi ang áveix m chỉtfps anh córwou hứvleu ng thúrwou ăvvce n côsbpq sao?
“Anh là
Nhì
Như
Là
Cố
Tiế
Đ
Dì
“Đ
“Cậ
Tiế
Dì
Nó
“Bà
“Cô
“Vâ
“Đ
Dì
Dì
Dư
Lú
“Tuy có
Cố
“Khô
Cố
“Cá
“Bộ
“Có
Cố
Đ
Tấ
Cò
Khi anh nhì
“Anh nghĩ
“Vậ
Gư
“Em là
Tiế
Cô
Anh đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.