Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1192 : Nhà họ Tần gia oai phủ đầu

    trước sau   
Editor: Quỷmunp Quỷmunp

Cốmgbraljpơhuking ngồucjai trêjoqin máopfsy bay, córqny chúsvqmt căyzzkng thẳaljpng nắucjam tay Tầaoann Viễuhkyn Chu, cưaljpuhkyi cưaljpuhkyi vớinhpi anh:”Sao lạneqli córqny cảaoanm giáopfsc muốmgbrn bỏzwcx trốmgbrn thếcpreqvhry?”

“Tạneqli anh khôaaagng cho em đmmjxmunp cảaoanm giáopfsc an toàqvhrn.” Tầaoann Viễuhkyn Chu nắucjam hai tay Cốmgbraljpơhuking, tràqvhrn ngậtlwrp áopfsy náopfsy nórqnyi.

“Córqny thểvckfqvhr con dâjwinu mớinhpi sợvckf gặaaagp ba mẹdwpa chồucjang.” Cốmgbraljpơhuking nórqnyi xong, lâjwinp tứsshic tựkywm giễuhkyu cưaljpuhkyi cưaljpuhkyi, “Em còsshin chưaljpa phảaoani làqvhr con dâjwinu mớinhpi.”

“Córqny lẽvccz ba mẹdwpa anh sẽvccz cảaoann trởzwcx. Nhưaljpng hãkaody tin tưaljpzwcxng anh, lúsvqmc nàqvhry đmmjxâjwiny, anh córqny thểvckfopfsnh váopfsc đmmjxưaljpvckfc. Bọdkvjn họdkvj khôaaagng thểvckf lạneqli lấspicy mộjoqit ngưaljpuhkyi qua đmmjxưaljpuhkyng vềniqhqvhrm con dâjwinu nữbxxma đmmjxâjwinu.” Tầaoann Viễuhkyn Chu thâjwinn thiếcpret hôaaagn lêjoqin tráopfsn Cốmgbraljpơhuking, “Anh chỉuhky muốmgbrn mộjoqit mìgfuxnh em thôaaagi.”

“Nórqnyi khôaaagng chừkaodng ngưaljpuhkyi qua đmmjxưaljpuhkyng đmmjxórqny rấspict xinh đmmjxdwpap.” Cốmgbraljpơhuking ngẩneqlng đmmjxaoanu nhìgfuxn Tầaoann Viễuhkyn Chu.


aaag khôaaagng biếcpret sao mìgfuxnh córqny thểvckf tựkywm tin đmmjxếcpren vậtlwry, côaaag chỉuhky cảaoanm thấspicy Tầaoann Viễuhkyn Chu cảaoan đmmjxuhkyi sẽvcczjoqiu mộjoqit mìgfuxnh mìgfuxnh. Vớinhpi gia thếcpre củmunpa anh, loạneqli phụbwfc nữbxxmqvhro màqvhr khôaaagng tìgfuxm đmmjxưaljpvckfc?

“Em thấspicy Trầaoann Lam khôaaagng xinh đmmjxdwpap sao?” Tầaoann Viễuhkyn Chu nhíjrvtu màqvhry nhìgfuxn Cốmgbraljpơhuking.

Nhữbxxmng ngưaljpuhkyi phụbwfc nữbxxm từkaodng đmmjxếcpren vớinhpi anh dùaaag khôaaagng córqny mộjoqit chiếcprec xe lửqqrna, cũuecvng phảaoani córqny mộjoqit chiếcprec xe côaaagng vụbwfc. Ákaodnh mắucjat ba anh nhìgfuxn con dâjwinu cũuecvng rấspict tíjrvtnh toáopfsn, gia thếcpre khôaaagng tốmgbrt khôaaagng cầaoann, bằnzsfng cấspicp khôaaagng cao khôaaagng cầaoann, khôaaagng xinh đmmjxdwpap cũuecvng khôaaagng cầaoann.

Cốmgbraljpơhuking tuy khôaaagng xinh đmmjxdwpap đmmjxưaljpvckfc nhưaljp nhữbxxmng côaaagopfsi kia, nhưaljpng côaaagrqny mộjoqit sứsshic hấspicp dẫaoann đmmjxaaagc biệcpret vớinhpi anh, làqvhrm cho con ngưaljpơhukii anh đmmjxui mùaaag cảaoan đmmjxuhkyi.

“Côaaagspicy….xinh đmmjxdwpap hơhukin em.” Cốmgbraljpơhuking khôaaagng thểvckf khôaaagng thừkaoda nhậtlwrn đmmjxiểvckfm nàqvhry.

Cho dùaaag đmmjxãkaodrqny thai, nhưaljpng Trầaoann Lam màqvhraaag nhìgfuxn thấspicy ởzwcxjwinn bay vẫaoann rấspict cao quýsqqa xinh đmmjxdwpap.

“Anh mớinhpi hỏzwcxi córqny mộjoqit câjwinu màqvhr đmmjxãkaod khôaaagng tựkywm tin rồucjai?” Tầaoann Viễuhkyn Chu đmmjxau lòsshing nắucjam chặaaagt tay Cốmgbraljpơhuking, “Ýblps anh làqvhr nhữbxxmng ngưaljpuhkyi phụbwfc nữbxxm xinh đmmjxdwpap nhưaljp Trầaoann Lam cũuecvng chưaljpa bao giờuhkyrqnyopfsch nàqvhro chinh phụbwfcc đmmjxưaljpvckfc anh, làqvhrm anh thay lòsshing đmmjxaljpi da, em còsshin cảaoanm thấspicy còsshin córqny ai córqny mịhuki lựkywmc đmmjxhukich nổaljpi vớinhpi em sao? Chu Du củmunpa anh?”

“Khôaaagng córqny!” Cốmgbraljpơhuking vừkaoda lòsshing nởzwcx nụbwfcaljpuhkyi.

“Ngủmunp mộjoqit giấspicc, thảaoan lỏzwcxng tinh thầaoann. Máopfsy bay hạneqlopfsch phảaoani chuẩneqln bịhuki chiếcpren đmmjxspicu rồucjai.” Tầaoann Viễuhkyn Chu cởzwcxi áopfso khoáopfsc đmmjxucjap lêjoqin ngưaljpuhkyi Cốmgbraljpơhuking, quan tâjwinm nórqnyi.

Cốmgbr Mạneqlc áopfsp mặaaagt vàqvhro ngựkywmc Tầaoann Viễuhkyn Chu, cưaljpuhkyi gậtlwrt gậtlwrt đmmjxaoanu.

aaag biếcpret, trậtlwrn chiếcpren sắucjap tớinhpi khôaaagng hềniqh dễuhky chịhukiu chúsvqmt nàqvhro.

Hai ôaaagng bàqvhr họdkvj Tầaoann đmmjxórqny nếcpreu đmmjxúsvqmng nhưaljpaaag nghĩspic, đmmjxniqhu khôaaagng phảaoani làqvhr nhữbxxmng ngưaljpuhkyi dễuhky lấspicy lòsshing.

aaagqvhr Tầaoann Viễuhkyn Chu vừkaoda mớinhpi vàqvhro nhàqvhr đmmjxãkaod bịhuki ba Tầaoann ra oai phủmunp đmmjxaoanu.


Mộjoqit cáopfsi gạneqlt tàqvhrn lậtlwrp tứsshic bịhukihqwlm tớinhpi trêjoqin ngưaljpuhkyi Tầaoann Viễuhkyn Chu khôaaagng chúsvqmt lưaljpu tìgfuxnh:”Tiểvckfu tửqqrn thốmgbri! Tôaaagi đmmjxãkaodrqnyi vớinhpi anh thếcpreqvhro? Trong hai năyzzkm khôaaagng đmmjxưaljpvckfc córqny tai tiếcpreng tìgfuxnh áopfsi! Vậtlwry màqvhr anh dáopfsm dẫaoann mộjoqit đmmjxsshia con gáopfsi vềniqh đmmjxâjwiny! Anh muốmgbrn cho cảaoan thiêjoqin hạneql nghĩspic rằnzsfng anh mớinhpi làqvhr ngưaljpuhkyi ngoạneqli tìgfuxnh chứsshi khôaaagng phảaoani tiểvckfu thưaljp nhàqvhr họdkvj Trầaoann kia sao? Anh muốmgbrn đmmjxaljpi mũuecv xanh thàqvhrnh trắucjang sao?”

“Trầaoann Lam vìgfuxgfuxnh yêjoqiu màqvhr ly hôaaagn, con cũuecvng vậtlwry. Chúsvqmng con ly hôaaagn làqvhrgfux khôaaagng muốmgbrn cảaoan hai phảaoani đmmjxau khổaljp.” Tầaoann Viễuhkyn Chu khôaaagng đmmjxvckf ýsqqa đmmjxếcpren cáopfsi tráopfsn bịhuki thưaljpơhuking, kiêjoqin đmmjxhukinh nhìgfuxn cha mìgfuxnh. “Ba mẹdwpa, đmmjxâjwiny làqvhr ngưaljpuhkyi con gáopfsi màqvhr con yêjoqiu, Cốmgbraljpơhuking.”

“Ngưaljpuhkyi nàqvhro cũuecvng córqny thểvckf gảaoan đmmjxưaljpvckfc vàqvhro nhàqvhr họdkvj Trầaoann chúsvqmng ta hay sao!” Mẹdwpa Tầaoann ngạneqlo mạneqln liếcprec nhìgfuxn Cốmgbraljpơhuking, lạneqlnh lùaaagng hừkaod mộjoqit tiếcpreng.

“Xuấspict thâjwinn củmunpa cháopfsu đmmjxúsvqmng làqvhrgfuxnh thưaljpuhkyng, nhưaljpng cháopfsu cũuecvng làqvhr niềniqhm kiêjoqiu hãkaodnh củmunpa ba mẹdwpa cháopfsu. Bọdkvjn họdkvjrqny đmmjxưaljpvckfc lưaljpơhuking tâjwinm thầaoany thuốmgbrc còsshin quýsqqa giáopfshukin vàqvhrng.” Cốmgbraljpơhuking khôaaagng kiêjoqiu ngạneqlo cũuecvng khôaaagng siểvckfm nịhukinh trảaoan lờuhkyi.

Ba Tầaoann nhìgfuxn thoáopfsng qua Cốmgbraljpơhuking, liềniqhn míjrvtm môaaagi nhìgfuxn vềniqh phíjrvta Tầaoann Viễuhkyn Chu:”Tôaaagi còsshin tưaljpzwcxng rằnzsfng mắucjat anh còsshin cao hơhukin đmmjxaoanu.”

“Ba khôaaagng nhìgfuxn lầaoanm đmmjxâjwinu, áopfsnh mắucjat con thựkywmc sựkywm cao hơhukin đmmjxaoanu. Chỉuhkyrqny ngưaljpuhkyi tàqvhri hoa nhưaljp Cốmgbraljpơhuking mớinhpi córqny thểvckfrqnyt vàqvhro mắucjat con.” Tầaoann Viễuhkyn Chu khinh ngạneqlo nórqnyi.

“Tàqvhri hoa?” Ba Tầaoann lạneqli nhìgfuxn thoáopfsng qua Cốmgbraljpơhuking.

“Phảaoani, con yêjoqiu tàqvhri hoa củmunpa côaaagspicy, tríjrvt tuệcpre củmunpa côaaagspicy. Ba nórqnyi 2 năyzzkm con khôaaagng chờuhky đmmjxưaljpvckfc. Con muốmgbrn lậtlwrp tứsshic cưaljpinhpi côaaagspicy làqvhrm vợvckf.” Tầaoann Viễuhkyn Chu vôaaagaaagng kiêjoqin đmmjxhukinh nhìgfuxn ba mìgfuxnh.

“Tôaaagi làqvhrgfux muốmgbrn tốmgbrt cho anh! Anh muốmgbrn ngưaljpuhkyi ta bắucjat chẹdwpat anh, nórqnyi anh táopfsc phong bấspict chíjrvtnh hay sao?”

“Tùaaagy bọdkvjn họdkvj! Cùaaagng lắucjam thìgfux con mặaaagc kệcpre!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.