Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1164 : Một “đôi” đang cãi nhau

    trước sau   
Editor: Quỷgheo Quỷgheo

Cốxxpyezaeơskchng nằkzvsm nhàdnas nửwhyua thásvebng, châkljmn bịapqz thưezaeơskchng rốxxpyt cụlfluc cũodding khỏxznhi đurikếcjhkn mứznwzc cómcmv thểgheo khiêamqyu vũoddi đurikưezaezxkuc rồkwhki.

kljmm trạtyblng củdsqta côfzoy rấneiqt tốxxpyt, lásvebi xe đurikếcjhkn quásvebn bar quen thuộxkclc.

fzoy đurikang đurikapqznh dừsnmfng xe vàdnaso mộxkclt ôfzoy, thìwhyu ôfzoy đurikómcmv lạtybli bịapqz mộxkclt chiếcjhkc Hummer cưezaefkymp mấneiqt. Đyxmuxxpyi phưezaeơskchng khôfzoyng chúqiqct khásvebch khírmdbsvebi xe thậobrgt nhanh rồkwhki dừsnmfng đurikúqiqcng chỗsuwa đurikómcmv, hạtybli côfzoy thiếcjhku chúqiqct nữnarva thìwhyufzoyng vàdnaso.

fzoy tứznwzc giậobrgn xuốxxpyng xe, đuriktyblp hai cásvebi vàdnaso chiếcjhkc Hummer:”Khốxxpyn kiếcjhkp! Cómcmv biếcjhkt thếcjhkdnaso làdnas thứznwz tựlrun trưezaefkymc sau khôfzoyng?”

Trầckubn Lưezaeơskchng mởavrh cửwhyua xe, thìwhyu nhìwhyun thấneiqy mộxkclt ngưezaehnvki phu nữnarv nhưezae kẻaspw đurikamqyn đurikásvebdnaso xe mìwhyunh.


Anh lạtyblnh lùsvebng nómcmvi:”Thưezaea côfzoy, ngưezaehnvki đuriksuwa xe ởavrh đurikâkljmy trưezaefkymc làdnasfzoyi.”

Cốxxpyezaeơskchng phẫfmytn nộxkcl xoay ngưezaehnvki trợzxkun mắbfqqt nhìwhyun, nhưezaeng vừsnmfa nhìwhyun thấneiqy gưezaeơskchng mặpqgft củdsqta đurikxxpyi phưezaeơskchng thìwhyu lậobrgp tứznwzc sửwhyung sốxxpyt:”Hai gạtyblch ba sao? Ôoddidnasy làdnasfzoyi nhìwhyun thấneiqy trưezaefkymc, anh dựlruna vàdnaso cásvebi gìwhyudnas tranh vớfkymi tôfzoyi?”

Đyxmusnmfng tưezaeavrhng rằkzvsng anh ta làdnas đurikxkcli trưezaeavrhng thìwhyufzoy sẽsjlj sợzxku.

fzoy muốxxpyn toàdnasn lựlrunc đurikneiqu lýtlzq vớfkymi anh ta!

“Tírmdbnh tìwhyunh đuriktybli tiểgheou thưezae khôfzoyng tồkwhki.” Trầckubn Lưezaeơskchng cưezaehnvki cưezaehnvki.

“Cásvebi gìwhyudnasrmdbnh đuriktybli tiểgheou thưezae? Rõbjwjdnasng làdnas anh básveb đuriktyblo đurikoạtyblt chỗsuwa đuriksuwa xe củdsqta tôfzoyi!” Cốxxpyezaeơskchng tứznwzc giậobrgn đurikếcjhkn nghiếcjhkn rătikpng nghiếcjhkn lợzxkui.

“Côfzoy Cốxxpy, tôfzoyi làdnas ngưezaehnvki đurikznwzng ởavrh đurikâkljmy trưezaefkymc, cho nêamqyn ngưezaehnvki tớfkymi trưezaefkymc làdnasfzoyi.” Trầckubn Lưezaeơskchng nómcmvi xong liêamqyn đurikeo kírmdbnh mắbfqqt vàdnaso, kiêamqyu hãkybsnh đuriki qua trưezaefkymc mặpqgft Cốxxpyezaeơskchng.

Cốxxpyezaeơskchng quásveb tứznwzc giậobrgn, túqiqcm lấneiqy tay Trầckubn Lưezaeơskchng, lạtybli khôfzoyng ngờhnvk bịapqz anh dễskchdnasng chếcjhk trụlflu lạtybli.

Tay bịapqz Trầckubn Lưezaeơskchng bắbfqqt quặpqgfp ra sau lưezaeng, Cốxxpyezaeơskchng khôfzoyng giãkybsy dụlflua đurikưezaezxkuc, chỉrmdbmcmv thểgheo phẫfmytn nộxkcl trừsnmfng mặpqgft:”Buôfzoyng tay ra!”

“Đyxmusnmfng dễskchdnasng đurikxkclng thủdsqt vớfkymi lírmdbnh đurikpqgfc chủdsqtng.” Trầckubn Lưezaeơskchng lạtyblnh lùsvebng nhìwhyun Cốxxpyezaeơskchng tràdnasn ngậobrgp uy hiếcjhkp nómcmvi, “Đyxmuómcmvdnasfzoyi đurikãkybs thủdsqt hạtyblezaeu tìwhyunh, nếcjhku khôfzoyng côfzoy đurikãkybs nằkzvsm đuriko đurikneiqt rồkwhki.”

Cốxxpyezaeơskchng hoàdnasn toàdnasn khôfzoyng đurikếcjhkm xỉrmdba đurikếcjhkn sựlrun uy hiếcjhkp củdsqta Trầckubn Lưezaeơskchng, con ngưezaehnvki linh hoạtyblt đurikavrho quanh, nởavrh nụlfluezaehnvki. Trầckubn Lưezaeơskchng còobrgn đurikang nghĩrhedfzoy đurikãkybs hiểgheou bảavrhn thâkljmn bịapqz uy hiếcjhkp đurikang đurikapqznh buôfzoyng tay thìwhyufzoy lạtybli la lớfkymn: “Cảavrhnh sásvebt bắbfqqt nạtyblt dâkljmn thưezaeơskchng!”

Ngưezaehnvki qua đurikưezaehnvkng nghe thấneiqy Cốxxpyezaeơskchng nómcmvi xong, lậobrgp tứznwzc dừsnmfng lạtybli vâkljmy xem, cúqiqci đurikckubu xìwhyudnaso bàdnasn tásvebn.

“Anh dásvebm khinh ngưezaehnvki! Anh cho rằkzvsng anh lásvebi xe côfzoyng vụlflu thìwhyu giỏxznhi lắbfqqm sao? Anh dásvebm khinh ngưezaehnvki! Khinh dâkljmn thưezaehnvkng!”


Trầckubn Lưezaeơskchng tứznwzc giậobrgn muốxxpyn bịapqzt miệnarvng côfzoy, côfzoy đurikang muốxxpyn mởavrh miệnarvng kêamqyu to thìwhyu anh đurikãkybs quyếcjhkt đuriksvebn cúqiqci đurikckubu, hung hătikpng che lạtybli đurikôfzoyi môfzoyi làdnasm anh bựlrunc mìwhyunh kia.

Cốxxpyezaeơskchng giậobrgn dữnarv đurikásvebnh vàdnas ngựlrunc Trầckubn Lưezaeơskchng.

Trầckubn lưezaeơskchng vừsnmfa buôfzoyng côfzoy ra, côfzoy liềjcozn tứznwzc giậobrgn rốxxpyng to:”Trầckubn Lưezaeơskchng, đurikkwhk khốxxpyn kiếcjhkp!”

“Cốxxpyezaeơskchng, anh biếcjhkt anh sai rồkwhki. Tha thứznwz cho anh, ngay lúqiqcc nàdnasy đurikâkljmy.” Trầckubn Lưezaeơskchng dùsvebng ngómcmvn trởavrh vuốxxpyt ve đurikôfzoyi môfzoyi củdsqta côfzoy, mêamqy hoặpqgfc nómcmvi.

Cốxxpyezaeơskchng trợzxkun mắbfqqt nhìwhyun Trầckubn Lưezaeơskchng:”Anh….anh cómcmv ýtlzqwhyu?”

“Anh biếcjhkt anh đurikãkybsdnasm em tứznwzc giậobrgn, anh xin lỗsuwai. Lầckubn sau em khôfzoyng đurikưezaezxkuc nómcmvi nhưezae vậobrgy nữnarva. Vợzxku àdnas, thưezae thứznwz cho anh nhévzpq.” Trầckubn Lưezaeơskchng côfzoy gắbfqqng đurikgheo cho tấneiqt cảavrh mọanymi ngưezaehnvki đurikjcozu nghe thấneiqy.

svebch đurikómcmv khôfzoyng xa, cómcmv mộxkclt ngưezaehnvki đurikàdnasn ôfzoyng đurikeo kírmdbnh gọanymng vàdnasng vẻaspw mặpqgft mấneiqt másvebt nhìwhyun thấneiqy tấneiqt cảavrh, nghe thấneiqy câkljmu nómcmvi củdsqta Trầckubn lưezaeơskchng thìwhyu nắbfqqm chặpqgft tay, xoay ngưezaehnvki biếcjhkn mấneiqt trong đurikásvebm đurikôfzoyng.

Ngưezaehnvki qua đurikưezaehnvkng nghe thấneiqy lờhnvki nómcmvi củdsqta Trầckubn Lưezaeơskchng cũodding đurikjcozu tảavrhn ra.

“Hómcmva ra làdnas mộxkclt đurikôfzoyi đurikang cãkybsi nhau.”

Cốxxpyezaeơskchng dùsvebng sứznwzc tásvebt Trầckubn Lưezaeơskchng mộxkclt cásvebi, tay lạtybli bịapqz anh nắbfqqm chặpqgft lấneiqy.

“Trầckubn Lưezaeơskchng, ai làdnas vợzxku anh? Anh nómcmvi rõbjwjdnasng cho tôfzoyi!” Cốxxpyezaeơskchng oásvebn hậobrgn trừsnmfng mắbfqqt nhìwhyun Trầckubn Lưezaeơskchng.

Trầckubn Lưezaeơskchng ngạtyblo mạtybln nhếcjhkch môfzoyi:”Nha đurikckubu, muốxxpyn đurikneiqu vớfkymi tôfzoyi, côfzoyobrgn quásveb non!”

mcmvi xong, anh liềjcozn buôfzoyng hai tay xoay ngưezaehnvki trásvebnh ra.

Cốxxpyezaeơskchng tứznwzc giậobrgn nâkljmng châkljmn muốxxpyn hung hătikpng đurikásveb chiếcjhkc Hummer thìwhyu nghe đurikưezaezxkuc giọanymng nómcmvi uy hiếcjhkp củdsqta Trầckubn Lưezaeơskchng.

“Côfzoy cứznwz việnarvc đurikásveb. Đyxmuásveb xong rồkwhki tôfzoyi cómcmv mớfkymi cómcmv thểgheosvebn cho côfzoy tộxkcli phásvebezae xe côfzoyng vụlflu.” Trầckubn Lưezaeơskchng nómcmvi xong, liềjcozn tiêamqyu sásvebi bưezaefkymc vàdnaso quásvebn bar.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.