Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1120 : Đau!Bà xã, nhẹ chút!

    trước sau   
Editor: Chi Misaki

Cốhdil Mạoxkfc xong việddqfc, liềtaqtn dẫhnodn Tiếrklku Nhiễgwdum vềtaqt nhàmifb.

vuasn xe, anh liềtaqtn gọdbopi đjjcriệddqfn thoạoxkfi cho Cốhdil Nhiêvuasn, bảmspho thằgnczng nhótaqtc kia buổdetqi tốhdili ăeeknn bữxakja cơcbamm gia đjjcrìbhgsnh, khôkzllng đjjcrưbhgsotoec vắebakng mặcsyft.

"Khôkzllng đjjcri! Giai Tuệddqfmifbm mìbhgs vằgnczn thắebakn cho em rồqnbqi." Cốhdil Nhiêvuasn lậiczyp tứaoyrc cựdmzx tuyệddqft.

"Bàmifb nộclzvi nótaqti, em cótaqt thểqyxf mang theo bạoxkfn gátaqti vềtaqt ăeeknn cơcbamm cùgpzing gia đjjcrìbhgsnh." Cốhdil Mạoxkfc cưbhgsdetqi nótaqti.

Cho tớebaki bâxbcny giờdetq anh cũgpzing chưbhgsa từjcfing thấddqfy Cốhdil Nhiêvuasn đjjcrqyxf ýtgus mộclzvt côkzlltaqti nàmifbo nhưbhgs vậiczyy, lạoxkfi còlastn suốhdilt ngàmifby díimzbnh lấddqfy ngưbhgsdetqi ta nữxakja.


Xem ra thằgnczng nhótaqtc nàmifby đjjcrãlqejsrekn rấddqft sâxbcnu rồqnbqi.

Mốhdili tìbhgsnh đjjcrvuasu kia...

Hay đjjcrqyxf anh tớebaki giảmsphi quyếrklkt giúsrekp đjjcri!

Cốhdil Mạoxkfc dưbhgsebaki đjjcrátaqty lòlastng liềtaqtn làmifbm ra mộclzvt cátaqti quyếrklkt đjjcrfxpmnh.

vuasn kia, Cốhdil Nhiêvuasn che đjjcriệddqfn thoạoxkfi, nótaqti khẽtgus vớebaki Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqfxbcn trong lòlastng: "Anh trai muốhdiln anh đjjcrưbhgsa em vềtaqt nhàmifb."

"Khôkzllng đjjcri!" Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf đjjcrqyxf mặcsyft cựdmzx tuyệddqft.

Trưbhgsebakc kia làmifb bạoxkfn tốhdilt củhdila Tiếrklku Nhiễgwdum, côkzlltaqt thểqyxf thoảmsphi mátaqti lui tớebaki Cốhdil Gia. Hiệddqfn tạoxkfi thâxbcnn phậiczyn đjjcrãlqej thay đjjcrdetqi, côkzll sẽtgus rấddqft xấddqfu hổdetq nếrklku gặcsyfp trưbhgsxbcnng bốhdili củhdila Cốhdil Gia. Hơcbamn nữxakja Cốhdil Nhiêvuasn còlastn ởxbcn lạoxkfi nhàmifbkzll 2 ngàmifby, 2 đjjcrêvuasm khiếrklkn côkzll lạoxkfi càmifbng xấddqfu hổdetq khi gặcsyfp họdbop.

Đgglji, bọdbopn họdbop thấddqfy côkzll sẽtgus nghĩknic nhưbhgs thếrklkmifbo?

Phỏqyxfng chừjcfing đjjcrếrklkn Tiếrklku Nhiễgwdum cũgpzing sẽtgus trêvuasu chọdbopc côkzll.

Nghĩknic đjjcrếrklkn, mặcsyft côkzll lạoxkfi càmifbng hồqnbqng hơcbamn.

"Anh đjjcrãlqejtaqti làmifb em muốhdiln tìbhgsm Tiếrklku Nhiễgwdum chơcbami, anh chỉajla tiệddqfn đjjcrưbhgsdetqng đjjcrưbhgsa em đjjcri tìbhgsm Tiếrklku Nhiễgwdum thôkzlli." Cốhdil Nhiêvuasn cốhdil gắebakng suy nghĩknictgus do.

bhgsơcbamng Giai tuệddqf đjjcrmspho cặcsyfp mắebakt trắebakng dãlqej: "Bátaqtc sĩknickzllng Cổdetq, anh nghĩknic tấddqft cảmsph mọdbopi ngưbhgsdetqi ai cũgpzing ấddqfu trĩknic nhưbhgs anh sao?"

kzll muốhdiln tìbhgsm Tiểqyxfu Nhiễgwdum, vìbhgs sao lạoxkfi phảmsphi làmifb Cốhdil Nhiêvuasn tiệddqfn đjjcrưbhgsdetqng đjjcrưbhgsa côkzll qua?


Lạoxkfi nótaqti, 2 ngàmifby nay anh ởxbcngpzing vớebaki côkzll ngay cảmsphmifb nộclzvi anh cũgpzing đjjcrãlqej biếrklkt rồqnbqi!

"Nếrklku bọdbopn họdbop đjjcrtaqtu đjjcrãlqejtaqtng tỏqyxf, vậiczyy khôkzllng bằgnczng thừjcfia dịfxpmp hôkzllm nay chíimzbnh thứaoyrc giớebaki thiệddqfu em vớebaki mọdbopi ngưbhgsdetqi trong nhàmifb anh đjjcri.” Cốhdil Nhiêvuasn buôkzllng tay ra, khôkzllng đjjcrotoei Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf đjjcrátaqtp ứaoyrng liềtaqtn nótaqti vớebaki Cốhdil Mạoxkfc "Anh, bọdbopn em sẽtgusgpzing vềtaqt nhàmifb."

"Em trựdmzxc tiếrklkp đjjcrếrklkn XX, anh đjjcrãlqej đjjcrcsyft phòlastng." Cốhdil Mạoxkfc đjjcrãlqej đjjcrcsyft tạoxkfi mộclzvt nhàmifbmifbng Quảmsphng Đggljôkzllng vôkzllgpzing nổdetqi danh."Đggljúsrekng 6h cótaqt mặcsyft."

ggljưbhgsotoec." Cốhdil Nhiêvuasn nhìbhgsn nhìbhgsn đjjcrqnbqng hồqnbq, bâxbcny giờdetq mớebaki cótaqt 4h, còlastn cótaqt mộclzvt látaqtt đjjcrqyxf chuẩoonln bịfxpm.

bhgsơcbamng Giai Tuệddqf trừjcfing mắebakt căeeknm giậiczyn nhìbhgsn Cốhdil Nhiêvuasn, thấddqfy anh đjjcrqyxf đjjcriệddqfn thoạoxkfi xuốhdilng, côkzll lậiczyp tứaoyrc bổdetq nhàmifbo tớebaki, védetdo chặcsyft lấddqfy thắebakt lưbhgsng anh: "Bátaqtc sĩknickzllng Cổdetq, anh khôkzllng thoátaqtt khỏqyxfi cátaqti chếrklkt rồqnbqi!"

ggljau! Bàmifblqej, nhẹbfmz chúsrekt!" Cốhdil Nhiêvuasn mộclzvt bêvuasn nédetd trátaqtnh mộclzvt bêvuasn kêvuasu đjjcrau.

"Muốhdiln đjjcri thìbhgs chíimzbnh anh đjjcri! Em cũgpzing chưbhgsa cótaqt đjjcrqnbqng ýtgus!" Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf đjjcroonly Cốhdil Nhiêvuasn ra, tứaoyrc giậiczyn quyệddqft miệddqfng nhỏqyxf.

"Em cũgpzing khôkzllng thểqyxf đjjcrqyxf cho anh làmifbm tìbhgsnh nhâxbcnn bíimzb mậiczyt củhdila em a? Anh làmifb thậiczyt tâxbcnm muốhdiln kếrklkt hôkzlln vớebaki em." Cốhdil Nhiêvuasn xoa cátaqti eo bịfxpm vặcsyfn cho đjjcrau nhứaoyrc, tộclzvi nghiệddqfp nhìbhgsn Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf.

bhgsnh nhâxbcnn bíimzb mậiczyt?

bhgsơcbamng Giai Tuệddqf bịfxpmmifby bốhdiln chữxakjmifby làmifbm cho buồqnbqn cưbhgsdetqi: "Tìbhgsnh nhâxbcnn bíimzb mậiczyt cũgpzing tốhdilt a! Tìbhgsnh nhâxbcnn bíimzb mậiczyt liềtaqtn khôkzllng ai biếrklkt anh làmifb bạoxkfn trai em. Ngưbhgsdetqi bêvuasn ngoàmifbi muốhdiln nghĩknic nhưbhgs thếrklkmifbo cũgpzing đjjcrưbhgsotoec. Em chíimzbnh làmifbbhgs anh màmifb suy nghĩknic!"

"Em muốhdiln hạoxkfi anh khôkzllng cưbhgsebaki đjjcrưbhgsotoec vợotoe!" Cốhdil Nhiêvuasn oátaqtn hậiczyn nhìbhgsn Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf.

Anh cótaqt thểqyxf khẳqrphng đjjcrfxpmnh, chỉajla cầvuasn anh ởxbcnvuasn ngoàmifbi xằgnczng bậiczyy, dùgpzi chỉajlataqt mộclzvt lầvuasn, Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf vềtaqt sau cũgpzing sẽtgus nhấddqft đjjcrfxpmnh cựdmzx tuyệddqft lui tớebaki cùgpzing anh.

"Nhiềtaqtu ngưbhgsdetqi sếrklkp hàmifbng chờdetq gảmsph cho anh. Khôkzllng sợotoe." Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf sẵhnodng giọdbopng.

"Nhưbhgsng anh chỉajla muốhdiln cưbhgsebaki em!" Cốhdil Nhiêvuasn ôkzllm chặcsyft lấddqfy Vưbhgsơcbamng Giai Tuệddqf, trátaqtn đjjcrhdili trátaqtn" bàmifblqej ngoan! Bàmifblqej tốhdilt! Em đjjcrátaqtp ứaoyrng anh đjjcri màmifb. Em khôkzllng theo anh trởxbcn vềtaqt, bàmifb nộclzvi sẽtgus nghĩknicmifb anh trọdbopc em tứaoyrc giậiczyn. Làmifbm ơcbamn hãlqejy thưbhgsơcbamng anh, thưbhgsơcbamng cho tấddqfm châxbcnn tìbhgsnh nàmifby củhdila anh!"

"Nótaqti cứaoyr nhưbhgs anh thậiczyt tộclzvi nghiệddqfp vậiczyy." Vưbhgsơcbamng Giai tuệddqf nhìbhgsn Cốhdil Nhiêvuasn átaqtnh mắebakt mêvuas ngưbhgsdetqi, tim côkzll lạoxkfi bắebakt đjjcrvuasu khôkzllng thểqyxf khốhdilng chếrklk đjjcrưbhgsotoec rồqnbqi.

Ngưbhgsdetqi đjjcràmifbn ôkzllng nàmifby chẳqrphng cầvuasn phảmsphi làmifbm gìbhgs, chỉajla cầvuasn chớebakp chớebakp mắebakt, liềtaqtn cótaqt thểqyxf khiếrklkn cho ngưbhgsdetqi ta mêvuas mệddqft.

"Cótaqt đjjcri hay khôkzllng?" Cốhdil Nhiêvuasn mổdetq mộclzvt cátaqti lêvuasn môkzlli Giai tuệddqf, bátaqt đjjcroxkfo hỏqyxfi.

bhgsơcbamng Giai Tuệddqf nhếrklkch miệddqfng nhỏqyxf, thỏqyxfa hiệddqfp nótaqti: "Đgglji. Em đjjcri."

"Em khôkzllng đjjcrqnbqng ýtgus anh sẽtguskzlln cho đjjcrếrklkn khi em gậiczyt đjjcrvuasu mớebaki thôkzlli!" Cốhdil Nhiêvuasn khôkzllng kềtaqtm chếrklk đjjcrưbhgsotoec cưbhgsdetqi to.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.