Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1096 : Đêm nay lưu anh lại được không?

    trước sau   
Editor: Chi Misaki

"Anh ngậztecm miệbneang." Cốxvpi Nhiênsiqn nghiênsiqm trang ngồcrjsi thẳntobng dậztecy, làfnmvm đnswbfdktng tádthqc dádthqn giấqbehy niênsiqm phong ởkhmg trênsiqn miệbneang.

sbxjơfeotng Giai Tuệbnea chẳntobng nhữndcrng khôxamong cóntob ngừgghung cưsbxjnswbi, càfnmvng cưsbxjnswbi đnswbếbexen lợuvbli hạsjkvi hơfeotn: "Xong rồcrjsi. Phỏuvmong chừgghung ởkhmgylahng anh lâkvgwu ngàfnmvy rồcrjsi em cũtxzing sẽagtl chếbexet vìqkjpsbxjnswbi mấqbeht thôxamoi."

Cốxvpi Nhiênsiqn toézctyt miệbneang, tặhnwjng cho Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea mộfdktt nụavyesbxjnswbi ràfnmvng rỡrkrv.

Anh rấqbeht muốxvpin nhìqkjpn thấqbehy côxamosbxjnswbi. Côxamosbxjnswbi rộfdktnsiqn rấqbeht đnswbsicwp, giốxvping nhưsbxj bầyjocu trờnswbi mâkvgwy mùylah đnswbfdktt nhênsiqn trởkhmgnsiqn trong vắybixt, khiếbexen cho ádthqnh mắybixt anh phảdaayi kinh diễkhmgm.

"Cưsbxjnswbi đnswbwvrb rồcrjsi thìqkjp ăwlsmn cơfeotm thôxamoi." Cốxvpi Nhiênsiqn săwlsmn sóntobc nóntobi, "Cơfeotm nưsbxjdaayc xong anh sẽagtl đnswbưsbxja em đnswbi hóntobng gióntob."


"Anh khôxamong trởkhmg vềldfn nhàfnmv?" Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea thôxamoi cưsbxjnswbi, thậztect tâkvgwm hỏuvmoi.

"Anh xin việbnean trưsbxjkhmgng ba ngàfnmvy nghỉevwm, mấqbehy ngàfnmvy nay anh đnswbldfnu sẽagtlkhmgylahng em." Cốxvpi Nhiênsiqn cưsbxjnswbi nóntobi.

"Bàfnmv nộfdkti anh..." Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea thẹsicwn thùylahng đnswbuvmo mặhnwjt, "Bàfnmv nộfdkti biếbexet anh đnswbãuvbl trởkhmg lạsjkvi. Đybixênsiqm nay anh khôxamong thểtxzi ngủwvrb lạsjkvi đnswbâkvgwy nữndcra."

"Bàfnmv nộfdkti chỉevwm muốxvpin biếbexet anh cóntobqkjpnh an hay khôxamong thôxamoi. Anh đnswbãuvbldthqo bìqkjpnh an rồcrjsi, còwlsmn việbneac khi nàfnmvo vềldfn nhàfnmv thìqkjpfnmv chưsbxja bao giờnswb quảdaayn." Cốxvpi Nhiênsiqn làfnmvm nhưsbxj khôxamong sao cảdaay nhúbgnnn vai.

"Bàfnmv đnswbưsbxjơfeotng nhiênsiqn sẽagtl khôxamong quảdaayn! Dùylah sao chádthqu trai củwvrba bàfnmvxfurnh viễkhmgn cũtxzing sẽagtl khôxamong chịpmyau thiệbneat, hơfeotn nữndcra bàfnmvwlsmn cóntob thểtxzi sớdaaym mộfdktt chúbgnnt ôxamom chắybixt nộfdkti." Vưsbxjơfeotng Giai tuệbneaxfuru môxamoi.

"Xem ra ngưsbxjnswbi hiểtxziu biếbexet anh nhấqbeht vẫzfdvn làfnmv em!" Cốxvpi Nhiênsiqn dựbgmvng thẳntobng ngóntobn tay cádthqi hưsbxjdaayng Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea khen ngợuvbli."Bàfnmv trôxamong ngóntobng chắybixt trai cũtxzing đnswbãuvbl mong đnswbếbexen tứbgnnc giậztecn rồcrjsi. Hạsjkvt Tiênsiqu Nhỏuvmo, chừgghung nàfnmvo thìqkjp em sinh cho lãuvblo nhâkvgwn gia ngưsbxjnswbi mộfdktt đnswbbgnna?"

sbxjơfeotng Giai tuệbneaylahng châkvgwn ởkhmgsbxjdaayi bàfnmvn đnswbztecp anh mộfdktt cádthqi, đnswbuvmo mặhnwjt sẳntobng giọuiqcng: "Chíyejmnh anh tựbgmvqkjpnh sinh đnswbi!"

Bọuiqcn họuiqc mớdaayi xádthqc lậztecp quan hệbneansiqu đnswbưsbxjơfeotng khôxamong lâkvgwu, anh đnswbãuvbl nghĩxfur đnswbếbexen việbneac sịpmyanh đnswbbgnna nhỏuvmo rồcrjsi.

fnmvo cóntob nhanh nhưsbxj vậztecy?

Lạsjkvi nóntobi... Côxamowlsmn chưsbxja cóntobfnmvm tốxvpit côxamong tádthqc chuẩnsaln bịpmyakvgwm lýknoa kia.

ybixâkvgwy đnswbâkvgwu phảdaayi việbneac mộfdktt mìqkjpnh anh cóntob thểtxzifnmvm đnswbưsbxjuvblc?" Cốxvpi Nhiênsiqn mộfdktt bênsiqn xoa châkvgwn, mộfdktt bênsiqn nóntobi.

"Anh còwlsmn nóntobi!" Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea đnswbyjocy uy hiếbexep nhìqkjpn Cốxvpi Nhiênsiqn.

ybixưsbxjuvblc, đnswbưsbxjuvblc, đnswbưsbxjuvblc, anh khôxamong nóntobi. Anh xin lỗagtli em còwlsmn khôxamong đnswbưsbxjuvblc sao?" Cốxvpi Nhiênsiqn khẩnsaln trưsbxjơfeotng cưsbxjnswbi chịpmyau tộfdkti.


sbxjơfeotng Giai Tuệbnea phìqkjp mộfdktt tiếbexeng cưsbxjnswbi rộfdktnsiqn.

Ngưsbxjnswbi kiênsiqu ngạsjkvo nhưsbxj anh cũtxzing phảdaayi khézctyp nézctyp ởkhmg trưsbxjdaayc mặhnwjt côxamo đnswbi?

Cốxvpi Nhiênsiqn thậztect cẩnsaln thậztecn nhìqkjpn nụavyesbxjnswbi rựbgmvc rỡrkrv củwvrba Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea: "Vậztecy đnswbênsiqm nay lưsbxju anh lạsjkvi đnswbưsbxjuvblc khôxamong?"

"Khôxamong lưsbxju!" Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbnea khôxamong chúbgnnt thưsbxjơfeotng tìqkjpnh cựbgmv tuyệbneat.

Cốxvpi Nhiênsiqn khôxamong biếbexet làfnmvm sao đnswbàfnmvnh phảdaayi thởkhmgfnmvi: "Anh lạsjkvi khôxamong làfnmvm cádthqi gìqkjp."

"Khôxamong làfnmvm cádthqi gìqkjptxzing khôxamong lưsbxju!" Vưsbxjơfeotng Giai tuệbnea đnswbuvmo mặhnwjt lưsbxjnswbm Cốxvpi Nhiênsiqn mộfdktt cádthqi.

xamoylah sao cũtxzing chỉevwm mớdaayi cóntobsbxjnswbi tádthqm tuổzfdvi, còwlsmn chưsbxja cóntob tốxvpit nghiệbneap trung họuiqcc. Nếbexeu bịpmyafnmvng xóntobm nhìqkjpn thấqbehy côxamo đnswbtxzi đnswbàfnmvn ôxamong qua đnswbênsiqm ởkhmg nhàfnmv, côxamo khôxamong biếbexet sẽagtl bịpmyantobi thàfnmvnh cádthqi gìqkjp đnswbâkvgwy. Côxamo đnswbãuvbl sai mộfdktt lầyjocn rồcrjsi, khôxamong thểtxzi lạsjkvi sai thênsiqm lầyjocn nữndcra. Đybixênsiqm nay dùylahntob khôxamong nỡrkrv nhưsbxj thếbexefnmvo cũtxzing phảdaayi đnswbtxzi anh vềldfn nhàfnmv.

"Em thựbgmvc nỡrkrv đnswbuổzfdvi anh đnswbi sao?" Cốxvpi Nhiênsiqn đnswbiềldfnm đnswbsjkvm đnswbádthqng yênsiqu chớdaayp đnswbôxamoi mắybixt hoa đnswbàfnmvo, giốxvping nhưsbxj mộfdktt đnswbbgnna nhỏuvmo bấqbeht lựbgmvc hỏuvmoi lạsjkvi.

"Cốxvpi Nhiênsiqn, anh khôxamong ăwlsmn cơfeotm?" Vưsbxjơfeotng Giai tuệbnea khôxamong nóntobi gìqkjp hai gòwlsmdthq phồcrjsng lênsiqn.

udzon!" Cốxvpi Nhiênsiqn múbgnnc mộfdktt miếbexeng cơfeotm, bấqbeht đnswbybixc dĩxfurntobi, "Hơfeotn mộfdktt thádthqng khôxamong gặhnwjp, em vậztecy màfnmv lạsjkvi nhẫzfdvn tâkvgwm đnswbuổzfdvi anh đnswbi. Sốxvpi anh sao lạsjkvi chẳntobng tốxvpit bằknoang sốxvpi củwvrba anh cảdaay chứbgnn? Anh ấqbehy đnswbi côxamong tádthqc vềldfn, chịpmyakvgwu nhỏuvmoyejmnh lấqbehy anh ấqbehy nhưsbxj sam.”

"Hai ngưsbxjnswbi bọuiqcn họuiqc kếbexet hôxamon rồcrjsi. Còwlsmn cóntob thểtxzi giốxvping chúbgnnng ta sao?" Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbneasbxjnswbi gõnsiq mộfdktt cádthqi lênsiqn đnswbĩxfura, "Nhanh ăwlsmn cơfeotm."

ybixúbgnnt cho anh!" Cốxvpi Nhiênsiqn đnswbhnwjt đnswbũtxzia xuốxvping, bádthq đnswbsjkvo ra lệbneanh.

sbxjơfeotng Giai Tuệbnea bịpmya Cốxvpi Nhiênsiqn nóntobi cho giởkhmg khóntobc giởkhmgsbxjnswbi: "Bádthqc sĩxfurxamong Cổzfdv, anh ngứbgnna da?"

"Em đnswbúbgnnt anh ăwlsmn, anh liềldfnn vềldfn nhàfnmv ngủwvrb." Cốxvpi Nhiênsiqn tàfnmvfnmv nhádthqy mắybixt, "Nếbexeu khôxamong thìqkjpxamom nay anh sẽagtlyejmnh lấqbehy em khôxamong rờnswbi."

udzon cơfeotm!" Vưsbxjơfeotng Giai Tuệbneasbxjng bádthqt cơfeotm củwvrba Cốxvpi Nhiênsiqn lênsiqn, cưsbxjnswbi tiếbexep chiênsiqu, "Bádthqc sĩxfurxamong Cổzfdv, em đnswbúbgnnt anh ăwlsmn.Phảdaayi ăwlsmn cơfeotm cho hẳntobn hoi, khôxamong đnswbưsbxjuvblc rơfeoti vãuvbli mộfdktt hạsjkvt cơfeotm, rơfeoti mộfdktt hạsjkvt nàfnmvo dìqkjp sẽagtl đnswbádthqnh cádthqi PP."

Cốxvpi Nhiênsiqn nhịpmyan khôxamong đnswbưsbxjuvblc liềldfnn cưsbxjnswbi sặhnwjc sụavyea.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.