Quyền Tài

Chương 920 : Anh rể của em thật sự là cán bộ quốc gia?

    trước sau   
lgqn khoang hạjszunh nhấvovut.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn vàrfbr đrpbeiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn bắszdjt tay nhau.

“Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn, hômnxgm nay thậirkst cảkqmam ơqndmn anh!”

“Đywnaqksnng kháiaajc sáiaajo, chúczqyng tômnxgi cũbsrjng làrfbr xửetxa sựwlqe theo lẽvvclmnxgng bằyohjng, cũbsrjng khômnxgng phảkqmai làrfbr nểvvcl mặvvclt anh đrpbeâkeiwu nha”.

“Ha ha, lạjszui gâkeiwy thêurdqm phiềmsxzn phứotxkc cho mọczqyi cáiaajc anh rồqksni, thậirkst ngạjszui quáiaaj?”

“Khômnxgng sao, khômnxgng sao”.


Bấvovuy giờeedy mọczqyi ngưunuveedyi mớzgxti vỡshif lẽvvclrfbr hai ngưunuveedyi họczqy quen biếihrft nhau, chẳwsgeng tráiaajch cảkqmanh sáiaajt khômnxgng bắszdjt Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn, nhưunuvng màrfbrkeiwu “lạjszui gâkeiwy thêurdqm phiềmsxzn phứotxkc cho cáiaajc anh rồqksni”, tạjszui sao phảkqmai thêurdqm từqksn “lạjszui” vàrfbro trong đrpbeówlqe chứotxk?

Lẽvvclrfbro ngưunuveedyi nàrfbry làrfbr kháiaajch quen?

Đywnaâkeiwy khômnxgng phảkqmai làrfbr lầxeydn đrpbexeydu anh ta gâkeiwy sựwlqevvclkeiwn bay sao?

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn ngoàrfbri miệshifng thìunhfwlqei khômnxgng việshifc gìunhf, khômnxgng sao cảkqma, nhưunuvng thậirkst ra trong lòwlqeng lạjszui đrpbeszdjng ngắszdjt, trong bụdvdfng nghĩrpbe thầxeydm, anh biếihrft làrfbrkeiwy thêurdqm phiềmsxzn phứotxkc cho chúczqyng tômnxgi àrfbr, vậirksy anh kiềmsxzm chếihrf mộiqsrt chúczqyt đrpbei, làrfbrm sao màrfbr cứotxkurdqn máiaajy bay làrfbr ra tay đrpbeáiaajnh ngưunuveedyi? Mặvvclc dùvprn hai ngưunuveedyi đrpbeówlqe đrpbeáiaajng bịjzgo đrpbeáiaajnh nhưunuvng đrpbeiềmsxzu đrpbeówlqebsrjng khômnxgng hợhsnbp lệshif. Lầxeydn trưunuvzgxtc Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn cũbsrjng chíixkvnh vìunhf mộiqsrt tờeedy giảkqmai truyềmsxzn đrpbeơqndmn, nhưunuvng khômnxgng chỉshif trỏmsxzrfbro mũbsrji chửetxai bớzgxti cảkqmanh sáiaajt màrfbrwlqen liêurdqn hệshif vớzgxti cảkqma Thưunuveedyng trựwlqec ủcmpfy ban thàrfbrnh phốqiug Bắszdjc Kinh, làrfbrm kinh đrpbeiqsrng tấvovut cảkqmaiaajc lãxrxinh đrpbejszuo ởvvclkeiwn bay, sựwlqeunhfnh thậirkst quáiaaj lớzgxtn, lầxeydn nàrfbry lạjszui nữiqsra rồqksni? Lạjszui ra tay trựwlqec tiếihrfp trêurdqn máiaajy bay nữiqsra rồqksni? Anh thậirkst làrfbr thíixkvch gâkeiwy chuyệshifn đrpbevovuy!

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn đrpbeiềmsxzu chỉshifnh suy nghĩrpbe củcmpfa mìunhfnh mộiqsrt chúczqyt nówlqei: “Nhưunuvng màrfbr xảkqmay ra việshifc nàrfbry thìunhf tậirksm thờeedyi máiaajy bay cówlqe thểvvcl khômnxgng cấvovut cáiaajnh đrpbeưunuvhsnbc, phảkqmai đrpbehsnbi bêurdqn kia lấvovuy lờeedyi khai rõetxarfbrng xong thìunhf mớzgxti cówlqe thểvvcl đrpbeưunuvhsnbc phéyqpqp cấvovut cáiaajnh”.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn cau màrfbry: “Sao màrfbr phiềmsxzn phứotxkc đrpbeếihrfn vậirksy?”

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn đrpbeáiaajp: “Quy đrpbejzgonh làrfbr nhưunuv thếihrf, tômnxgi cũbsrjng chẳwsgeng còwlqen cáiaajch nàrfbro kháiaajc”.

Mấvovuy hàrfbrnh kháiaajch kháiaajc ởvvcl trong khoa hạjszung nhấvovut vừqksna nghe thấvovuy vậirksy thìunhf khômnxgng còwlqen thắszdjc mắszdjc nữiqsra.

“Khômnxgng phảkqmai chỉshifwlqe hai têurdqn kia thômnxgi sa? Sao lạjszui làrfbrm lỡshif cảkqma chuyếihrfn bay vậirksy?”

“Đywnaúczqyng, chúczqyng tômnxgi còwlqen cówlqe việshifc gấvovup, cówlqe thểvvcl nhanh lêurdqn mộiqsrt chúczqyt đrpbeưunuvhsnbc khômnxgng?”

“Vìunhfiaaji têurdqn Nưunuvzgxtc A gâkeiwy sựwlqe kia màrfbrkqmanh hưunuvvvclng cảkqma chuyếihrfn bay? Cáiaaji nàrfbry gọczqyi làrfbrunhf chứotxk hảkqma?”

Tạjszu Nhiêurdqn cũbsrjng chen vàrfbro: “Vậirksy lúczqyc nàrfbro thìunhfiaajc anh mớzgxti cówlqe thểvvcl cho đrpbei?”

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn giảkqmai thíixkvch: “Nhanh nhấvovut cũbsrjng phảkqmai đrpbeếihrfn trưunuva, thậirkst xin lỗmusli cáiaajc vịjzgo, xin mọczqyi ngưunuveedyi hiểvvclu cho chúczqyng tômnxgi, chúczqyng tômnxgi cũbsrjng làrfbrm việshifc theo trìunhfnh tựwlqe thômnxgi màrfbr”.




Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn tặvvclc lưunuvshifi nówlqei: “Vậirksy làrfbr chậirksm trễrakk lịjzgoch trìunhfnh củcmpfa mọczqyi ngưunuveedyi rồqksni sao?”

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn nghĩrpbe thầxeydm trong bụdvdfng, ngưunuvơqndmi đrpbeãxrxi biếihrft nhưunuv vậirksy thìunhf tạjszui sao còwlqen đrpbeáiaajnh ngưunuveedyi, anh ta cũbsrjng hi vọczqyng Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn nhanh chówlqeng ròwlqei khỏmsxzi đrpbeâkeiwy, phòwlqeng lỡshifwlqekeiwy thêurdqm rắszdjc rốqiugi gìunhfvvcl đrpbeâkeiwy nữiqsra, nhưunuvng quy đrpbejzgonh thìunhf vẫqksnn làrfbr quy đrpbejzgonh, đrpbeiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn cũbsrjng khômnxgng thểvvclrfbrm chủcmpf đrpbeưunuvhsnbc, anh ta chỉshifrfbr mộiqsrt cáiaajn bộiqsr củcmpfa phâkeiwn cụdvdfc cảkqmanh sáiaajt ởvvclkeiwn bay thômnxgi, anh ta khômnxgng cówlqe quyềmsxzn cho phéyqpqp đrpbeưunuvhsnbc bay.

Sựwlqe việshifc bịjzgo đrpbeìunhfnh trệshif.

Mộiqsri ngưunuveedyi đrpbeưunuvhsnbc mộiqsrt phen oáiaajn giậirksn.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn cũbsrjng khômnxgng nghĩrpbeunhf việshifc củcmpfa mìunhfnh màrfbrkqmanh hưunuvvvclng đrpbeếihrfn lịjzgoch trìunhfnh củcmpfa mọczqyi ngưunuveedyi kháiaajc, kếihrft quảkqmarfbr nhưunuv thếihrf, hắszdjn nhìunhfn sang Tạjszu Tuệshif Lan vợhsnbunhfnh.

Tạjszu Tuệshif Lan cũbsrjng nhìunhfn hắszdjn, cômnxg nhẹqiug nhàrfbrng cầxeydm đrpbeiệshifn thoạjszui ởvvcl trong túczqyi ra, mởvvcl đrpbeiệshifn thoạjszui lêurdqn rồqksni tìunhfm mộiqsrt sốqiug đrpbeiệshifn thoạjszui, ấvovun núczqyt quay sốqiug.

lgqn đrpbexeydu dâkeiwy bêurdqn kia cówlqe mộiqsrt ngưunuveedyi trung niêurdqn bắszdjt máiaajy: “Alômnxg!”

Tạjszu Tuệshif Lan cưunuveedyi đrpbeáiaajp: “Anh Ngômnxgwlqe phảkqmai khômnxgng? Em Tuệshif Lan đrpbeâkeiwy”.

“Tuệshif Lan? Ha ha, nghe nówlqei em cówlqe bầxeydu rồqksni, sao đrpbeâkeiwy, sứotxkc khỏmsxze vẫqksnn ổmjmun cảkqma chứotxk?”

“Em vẫqksnn tốqiugt, em đrpbeang cùvprnng chồqksnng em đrpbei nghỉshif tuầxeydn trăixihng mậirkst ởvvcl Đywnaàrfbri Loan, nhưunuvng em gặvvclp phảkqmai mộiqsrt chúczqyt việshifc ởvvclkeiwn bay củcmpfa cáiaajc anh, cówlqe mộiqsrt ngưunuveedyi Nưunuvzgxtc A khiêurdqu khíixkvch, chồqksnng em cówlqeixkvch míixkvch mộiqsrt chúczqyt vớzgxti hắszdjn, chỉshifrfbr chúczqyt chuyệshifn vặvvclt thômnxgi, bâkeiwy giờeedyurdqn ngưunuveedyi Nưunuvzgxtc A kia cũbsrjng bịjzgomnxgng an ởvvclkeiwn bay củcmpfa anh bắszdjt đrpbei rồqksni, nhưunuvng tạjszum thờeedyi thìunhfiaajy bay lạjszui khômnxgng thểvvcl cấvovut cáiaajnh, em thấvovuy cũbsrjng chẳwsgeng phảkqmai làrfbr việshifc gìunhf to táiaajt nêurdqn cũbsrjng khômnxgng cầxeydn phảkqmai phiềmsxzn phứotxkc nhưunuv vậirksy chứotxk?”

Anh Ngômnxg ngẩrpsun ngưunuveedyi ra: “Chuyệshifn nàrfbry anh cùvprnng vừqksna nghe nówlqei, em đrpbeang ởvvclkeiwn bay?”

Tạjszu Tuệshif Lan ừqksnm mộiqsrt tiếihrfng: “Chíixkvnh làrfbr đrpbeang trêurdqn chuyếihrfn bay đrpbei Đywnaàrfbri Loan nàrfbry, nếihrfu đrpbeãxrxiwlqeixkvch míixkvch thìunhf thômnxgi thảkqma ngưunuveedyi đrpbei, khômnxgng nêurdqn vìunhf chuyệshifn nàrfbry màrfbrkqmanh hưunuvvvclng đrpbeếihrfn lịjzgoch trìunhfnh củcmpfa hàrfbrnh kháiaajch, anh nówlqei cówlqe đrpbeúczqyng khômnxgng?”

Anh Ngômnxg hảkqma hểvvclwlqei: “Nhấvovut đrpbejzgonh làrfbr vậirksy rồqksni, đrpbeưunuvhsnbc thômnxgi, anh gọczqyi đrpbeiệshifn thoạjszui cho bọczqyn họczqy”.


Buômnxgng đrpbeiệshifn thoạjszui xuốqiugng, Tạjszu Tuệshif Lan gậirkst gậirkst đrpbexeydu vớzgxti Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn, sau đrpbeówlqe lạjszui tiếihrfp tụdvdfc uốqiugng ly nưunuvzgxtc hoa quảkqma, cômnxg chẳwsgeng đrpbevvclkeiwm chúczqyt gìunhf đrpbeếihrfn mọczqyi chuyệshifn nữiqsra.

Mọczqyi ngưunuveedyi đrpbemsxzu nhìunhfn Tạjszu Tuệshif Lan, khômnxgng biếihrft cáiaaji “anh Ngômnxg” kia làrfbr ai nữiqsra.

Nhưunuvng ngay sau đrpbeówlqe, đrpbeiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn nhậirksn đrpbeưunuvhsnbc mộiqsrt cúczqy đrpbeiệshifn thoạjszui, thầxeydn sắszdjc lậirksp tứotxkc thay đrpbemjmui: “Vâkeiwng, vâkeiwng… thưunuva lãxrxinh đrpbejszuo, tômnxgi hiểvvclu rồqksni, sẽvvcl cho máiaajy bay cấvovut cáiaajnh ngay”.

Đywnaiệshifn thoạjszui vừqksna ngắszdjt, đrpbeiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn khômnxgng thểvvcl khômnxgng nhìunhfn chăixihm chúczqyrfbro Tạjszu Tuệshif Lan mộiqsrt hồqksni, sau đrpbeówlqe lạjszui nhìunhfn sang Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn, rồqksni lạjszui thay đrpbemjmui tháiaaji đrpbeiqsrwlqei: “Khômnxgng cówlqe chuyệshifn gìunhf nữiqsra rồqksni, máiaajy bay cówlqe thểvvcl tiếihrfp tụdvdfc cấvovut cáiaajnh, làrfbrm chậirksm trễrakk thờeedyi gian củcmpfa quýcmpf kháiaajch rồqksni, thậirkst sựwlqe xin lỗmusli, chúczqyc thuậirksn buồqksnn xuômnxgi giówlqe”.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn cưunuveedyi màrfbrwlqei: “Cáiaajm ơqndmn, cảkqmam ơqndmn lờeedyi chúczqyc củcmpfa anh”.

Đywnaiqsri trưunuvvvclng Tômnxgn chàrfbro mộiqsrt ngưunuveedyi cảkqmanh sáiaajt kháiaajc, rồqksni theo đrpbeưunuveedyng cũbsrjrfbr trởvvcl xuốqiugng máiaajy bay.

Mọczqyi ngưunuveedyi khômnxgng khỏmsxzi khômnxgng hưunuvzgxtng áiaajnh mắszdjt vềmsxz phíixkva mấvovuy ngưunuveedyi Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn vàrfbr Tạjszu Tuệshif Lan, cówlqerfbrurdqn ngốqiugc cũbsrjng cówlqe thểvvcl nhìunhfn ra gia đrpbeìunhfnh nàrfbry thậirkst khômnxgng phảkqmai làrfbr nhữiqsrng ngưunuveedyi bìunhfnh thưunuveedyng, nhữiqsrng ngưunuveedyi bìunhfnh thưunuveedyng thìunhfiaajm đrpbeáiaajnh têurdqn Phówlqe hộiqsri trưunuvvvclng hiệshifp hộiqsri lãxrxinh thổmjmuunhfunhf đrpbeówlqe củcmpfa Nưunuvzgxtc A ởvvclqndmi cômnxgng cộiqsrng sao? Mộiqsrt ngưunuveedyi bìunhfnh thưunuveedyng thìunhfwlqe thểvvcl chàrfbro hỏmsxzi nhiềmsxzu lầxeydn nhưunuv thếihrf vớzgxti cảkqmanh sáiaajt sâkeiwn bay sao? Mộiqsrt ngưunuveedyi bìunhfnh thưunuveedyng thìunhf chỉshif cầxeydn gọczqyi mộiqsrt cúczqy đrpbeiệshifn thoạjszui cho ngưunuveedyi phụdvdf tráiaajch sâkeiwn bay màrfbrwlqe thểvvcl cho máiaajy bay cấvovut cáiaajnh luômnxgn đrpbeưunuvhsnbc sao? Mặvvclc dùvprn ngồqksni ởvvcl khoang hạjszung nhấvovut đrpbemsxzu khômnxgng phảkqmai làrfbr ngưunuveedyi bìunhfnh thưunuveedyng, nhưunuvng mấvovuy ngưunuveedyi họczqy thậirkst sựwlqe khômnxgng cówlqe tầxeydm ảkqmanh hưunuvvvclng nhưunuv Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn vàrfbr Tạjszu Tuệshif Lan, vìunhf vậirksy mọczqyi ngưunuveedyi đrpbemsxzu nhìunhfn Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn trêurdqn mộiqsrt gówlqec đrpbeiqsr kháiaajc.

Bạjszun trai củcmpfa Tiểvvclu Tìunhfnh làrfbrmnxgn Khảkqmai thìunhfbsrjng nhưunuv vậirksy, anh ta cũbsrjng làrfbr lầxeydn đrpbexeydu tiêurdqn nhìunhfn thấvovuy năixihng lựwlqec vàrfbr uy phong cuảkqma ngưunuveedyi nhàrfbr họczqy Tạjszu, trong lòwlqeng anh ta cówlqe chúczqyt e dèxrxi.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn trởvvcl vềmsxz ngồqksni xuốqiugng ghếihrf củcmpfa mìunhfnh: “Đywnaưunuvhsnbc rồqksni, khômnxgng cówlqe chuyệshifn gìunhf nữiqsra rồqksni”.

Tạjszu Hạjszuo nówlqei khoa trưunuvơqndmng: “Anh rểvvcl, đrpbeúczqyng làrfbr thầxeydn tưunuvhsnbng, anh quảkqma thậirkst làrfbr phong đrpbeiqsr, ban nãxrxiy anh khômnxgng cho em chửetxai ngưunuveedyi, em còwlqen tưunuvvvclng làrfbr anh khômnxgng yêurdqu nưunuvzgxtc nữiqsra chứotxk, bâkeiwy giờeedy thìunhf nhìunhfn rõetxa cảkqma rồqksni, ha ha, anh còwlqen yêurdqu nưunuvzgxtc hơqndmn em nhiềmsxzu rồqksni!”

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn trừqksnng mắszdjt nhìunhfn cậirksu ta: “Ban nãxrxiy ai cho phéyqpqp em đrpbeáiaajnh ngưunuveedyi?”

Tạjszu Hạjszuo bĩrpbeu mômnxgi đrpbeáiaajp: “Anh chẳwsgeng phảkqmai làrfbrbsrjng đrpbeáiaajnh ngưunuveedyi rồqksni màrfbr, em họczqyc tậirksp anh thômnxgi”.

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn hừqksn hừqksn: “Anh làrfbr mộiqsrt Đywnakqmang viêurdqn, việshifc nàrfbry đrpbevvcl anh gặvvclp phảkqmai thìunhf tấvovut nhiêurdqn khômnxgng thểvvcl dung tha đrpbeưunuvhsnbc, cậirksu làrfbr họczqyc sinh đrpbexeydu tiêurdqn đrpbevovuy, nhiệshifm vụdvdfkeiwy giờeedyrfbr họczqyc tậirksp cho tửetxa tếihrf, đrpbeotxkng hówlqeng chuyệshifn làrfbrm gìunhf?”


Tạjszu Hạjszuo đrpbeáiaajp lạjszui: “Em cũbsrjng làrfbr ngưunuveedyi chíixkvnh nghĩrpbea, ai nówlqei họczqyc sinh khômnxgng thểvvclrfbrm đrpbeưunuvhsnbc?”

Tạjszu Tuệshif Lan nhìunhfn Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn: “Anh xem xem, em trai em sắszdjp bịjzgo anh làrfbrm cho hưunuv hỏmsxzng rồqksni, em cówlqewlqei làrfbr anh khômnxgng thểvvcl khômnxgng ra tay khômnxgng? Làrfbrm sao màrfbr từqksniaajng đrpbeếihrfn tốqiugi chỉshifwlqe đrpbevovum đrpbevovum đrpbeáiaaj đrpbeáiaajrfbr sao?”

Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn bấvovut đrpbeszdjc dĩrpbewlqei: “Ai bảkqmao chúczqyng nówlqewlqei quáiaaj đrpbeáiaajng, cơqndm hộiqsri thìunhf anh đrpbemsxzu cho chúczqyng cảkqma rồqksni, đrpbeówlqerfbr tựwlqe chúczqyng khômnxgng muốqiugn, loạjszui ngưunuveedyi nàrfbry khômnxgng đrpbeáiaajnh khômnxgng đrpbeưunuvhsnbc”.

Tạjszu Hạjszuo héyqpqt lêurdqn: “Khômnxgng sai, khômnxgng đrpbeáiaajnh khômnxgng đrpbeưunuvhsnbc”.

Tạjszu Tuệshif Lan lắszdjc đrpbexeydu, rõetxarfbrng làrfbr khômnxgng đrpbevvcl ýcmpf đrpbeếihrfn hai ngưunuveedyi họczqy nữiqsra, cômnxg uốqiugng tiếihrfp ly nưunuvzgxtc củcmpfa mìunhfnh.

urdqn kia

mnxgn Khảkqmai xoa tráiaajn, lặvvclng lẽvvclyqpqo Tạjszurpbenh lạjszui gầxeydn: “Tĩrpbenh Tĩrpbenh, anh rểvvcl em… anh rểvvcl em làrfbrxrxinh đrpbejszuo Ủjcbry ban kỷppvc luậirkst?”

Tạjszurpbenh đrpbeáiaajp: “Tấvovut nhiêurdqn làrfbr đrpbeúczqyng vậirksy rồqksni”.

“Nhưunuvng anh ấvovuy…tíixkvnh tìunhfnh anh ấvovuy lúczqyc nàrfbro cũbsrjng nhưunuv vậirksy?”

Tạjszurpbenh cưunuveedyi khổmjmu: “Thếihrfrfbry còwlqen làrfbr tốqiugt đrpbevovuy, mớzgxti chỉshifwlqe đrpbeáiaajnh hai ngưunuveedyi màrfbr thômnxgi”.

mnxgn Khảkqmai kinh ngạjszuc: “Còwlqen hoàrfbrnh tráiaajng hơqndmn thếihrfrfbry nữiqsra hảkqma?”

Tạjszurpbenh hùvprn dọczqya anh ta mộiqsrt chúczqyt, cômnxg đrpbeáiaajp: “Dùvprn sao cũbsrjng đrpbeqksnng cówlqe chọczqyc vàrfbro anh rểvvcl em làrfbr đrpbeưunuvhsnbc rồqksni, anh sau nàrfbry nếihrfu dáiaajm bắszdjt nạjszut em, em cũbsrjng nówlqei vớzgxti anh rểvvcl đrpbevvcl cho anh ấvovuy dạjszuy cho anh mộiqsrt bàrfbri, anh tin khômnxgng?”

"Anh tin, anh tin”.

mnxgn Khảkqmai đrpbemjmu mồqksnmnxgi hộiqsrt, quảkqma thậirkst đrpbeâkeiwy làrfbr lầxeydn đrpbexeydu tiêurdqn anh ta nhìunhfn thấvovuy mộiqsrt ngưunuveedyi cáiaajn bộiqsr quốqiugc gia màrfbrwlqe bộiqsr dạjszung nhưunuv Đywnamjmung Họczqyc Bâkeiwn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.