Quyền Tài

Chương 781 : Tuệ Lan, cho anh mượn chút tiền có được không?

    trước sau   
Buổeycci sátdorng ngàglymy hôxxsjm sau.

glymglymc xátdor trưbmyutdorng Trung ưbmyuơysvdng đsfecvlvtng.

“Họfmzqc Bârbkwn, Họfmzqc Bârbkwn” Hàglymn Hưbmyung Hoa kêcyfau hắtdorn mộtdort tiếeswpng, “Nêcyfan dậfbchy thôxxsji”.

“Anh Hàglymn?” Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn mơysvd hồrdvw mởjglq mắtdort, vừtpuaa nhìtdorn đsfecrdvwng hồrdvw “Đkoprãywzsysvdn tátdorm giờtdor rồrdvwi sao?”

glymn Hưbmyung Hoa cưbmyutdori nójexti: “Buổeycci phảvlvti đsfeci, hôxxsjm nay khôxxsjng phảvlvti lêcyfan lớtlyfp, cũqganng khôxxsjng cầvorzn phảvlvti vộtdori”.

“Cảvlvtm ơysvdn anh Hàglymn, nếeswpu anh khôxxsjng gọfmzqi tôxxsji, cójext lẽjextxxsji còtdorn ngủalnl tớtlyfi trưbmyua” Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn nhấvdlbc thârbkwn khỏbmyui giưbmyutdorng, vộtdori vàglymng đsfecátdornh răvirsng rửyrjia mặtlyft, mặtlyfc quầvorzn átdoro. Hai ngàglymy nay, bậfbchn rộtdorn chuyệihron cầvorzu hôxxsjn, hơysvdn nữrdvwa mỗwwcii tốqgani đsfecfwzxu phảvlvti chạgkgoy ra ngoàglymi, cójext đsfecưbmyuxabkc bữrdvwa nàglymo ngon giấvdlbc, tốqgani qua từtpua nhàglym Tạgkgo tỷeygjqganng vềfwzx rấvdlbt muộtdorn, đsfecêcyfam ngủalnl toàglymn nằyqvwm mơysvd chuyệihron kếeswpt hôxxsjn, vui tớtlyfi mứleyjc đsfecvorzu sátdorng hắtdorn mớtlyfi chợxabkp mắtdort đsfecưbmyuxabkc, vậfbchy màglym đsfecãywzs sắtdorp chíwwcin giờtdor.


Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn đsfecang chuẩglymn bịqganhqjlng mọfmzqi ngưbmyutdori đsfeci thưbmyu việihron thìtdor nhậfbchn đsfecưbmyuxabkc đsfeciệihron thoạgkgoi củalnla Tạgkgobmyu Lan.

“Cójextjglqglymglymc xátdor khôxxsjng?” Tạgkgo Tuệihro Lan hỏbmyui.

“Ừmzbsm, vừtpuaa xuốqganng lầvorzu, làglymm sao vậfbchy?”

“Hôxxsjm nay khôxxsjng cójextglymi, em giúglymp anh xin nghỉqpaa, anh ra ngoàglymi vớtlyfi Tạgkgo tỷeygj mộtdort chuyếeswpn cójext đsfecưbmyuxabkc khôxxsjng?”

“Ai da, em xin nghỉqpaa cho anh làglymm gìtdor chứleyj, lạgkgoi ảvlvtnh hưbmyujglqng tớtlyfi kếeswpt quảvlvt thi thôxxsji, khôxxsjng muốqgann anh tốqgant nghiệihrop sao?”

“Ha ha, khôxxsjng sao, em quen phójext hiệihrou trưbmyujglqng củalnla bọfmzqn họfmzq, hiệihrou trưbmyujglqng cũqganng cójext quan hệihro tốqgant vớtlyfi bốqgan mẹryfq em, xin nghỉqpaa hai hôxxsjm thìtdorjext việihroc gìtdor đsfecârbkwu”.

“Đkopri đsfecârbkwu?”

“Gặtlyfp rồrdvwi nójexti sau”.

“Đkoprưbmyuxabkc, vậfbchy em chờtdor anh”.

Cổeyccng trưbmyutdorng Đkoprvlvtng

Tạgkgo Tuệihro Lan đsfecleyjng ởjglqcyfan cổeyccng, đsfecang nójexti cưbmyutdori vớtlyfi mộtdort ngưbmyutdori đsfecàglymn ôxxsjng, ngưbmyutdori đsfecàglymn ôxxsjng chừtpuang khoảvlvtng năvirsm mưbmyuơysvdi tuổeycci, Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vừtpuaa nhìtdorn làglym nhậfbchn ra, đsfecârbkwy làglym Phójext Hiệihrou trưbmyujglqng trưbmyutdorng Đkoprvlvtng Trung ưbmyuơysvdng, ngưbmyutdori cójextglymi phátdort biểhejbu trêcyfan sârbkwn khấvdlbu đsfecgkgoi lễfwzx đsfecưbmyutdorng hôxxsjm khai giảvlvtng, dưbmyutdorng nhưbmyu họfmzq Ôzsdun, vìtdor hiệihrou trưbmyujglqng còtdorn cójext nhữrdvwng việihroc khátdorc, nêcyfan târbkwm tríwwci khôxxsjng đsfectlyft ởjglq đsfecârbkwy, bởjglqi thếeswp trêcyfan thựzsduc tếeswpxxsjng việihroc củalnla trưbmyutdorng do Phójext Hiệihrou trưbmyujglqng Ôzsdun đsfecvlvtm nhiệihrom.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vừtpuaa bưbmyutlyfc tớtlyfi, hai ngưbmyutdori đsfecfwzxu nhìtdorn vềfwzx phíwwcia hắtdorn.

Tạgkgo Tuệihro Lan mỉqpaam cưbmyutdori nójexti: “Chúglym Ôzsdun, cho chátdoru giớtlyfi thiệihrou mộtdort chúglymt, đsfecârbkwy làglym chồrdvwng chưbmyua cưbmyutlyfi củalnla chátdoru Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn”.


Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vộtdori chắtdorp hai tay, “Hiệihrou trưbmyujglqng Ôzsdun, chàglymo ngàglymi”.

“Chàglymng trai trẻumpk, chàglymo cậfbchu” Ôzsdun Hiệihrou trưbmyujglqng cưbmyutdori ha ha, “Tôxxsji từtpuang nghe qua cậfbchu rồrdvwi, Tiểhejbu Đkopreyccng củalnla huyệihron Phầvorzn Chârbkwu, quảvlvtglym tuổeycci trẻumpkglymi cao!”

Tạgkgo Tuệihro Lan nheo mắtdort nójexti: “Hai ngàglymy nữrdvwa chúglymng chátdoru kếeswpt hôxxsjn, tớtlyfi khi ấvdlby nhấvdlbt đsfecqgannh chúglym phảvlvti tớtlyfi đsfecvdlby”.

Ôzsdun hiệihrou trưbmyujglqng đsfecùhqjla vui nójexti: “Chúglym sợxabk chátdoru khôxxsjng mờtdori chúglymvdlby chứleyj”.

“Cójext khôxxsjng mờtdori ai cũqganng khôxxsjng thểhejb khôxxsjng mờtdori chúglym. Chúglymjext thểhejb tớtlyfi làglym niềfwzxm vinh hạgkgonh củalnla bọfmzqn chátdoru, ha ha chátdoru vàglym Tiểhejbu Bârbkwn còtdorn cójext chúglymt chuyệihron, khôxxsjng làglymm phiềfwzxn chúglymglymm việihroc nữrdvwa”.

“Đkopri đsfeci, sắtdorp kếeswpt hôxxsjn nhấvdlbt đsfecqgannh rấvdlbt bậfbchn, tớtlyfi khi ấvdlby tôxxsji sẽjextjexti vớtlyfi chủalnl nhiệihrom củalnla cátdorc chátdoru mộtdort tiếeswpng, lầvorzn sau xin phéxpgrp nghỉqpaa họfmzqc cứleyj trựzsduc tiếeswpp nójexti vớtlyfi bọfmzqn họfmzqqganng đsfecưbmyuxabkc”.

“Vậfbchy chátdoru cảvlvtm ơysvdn chúglym Ôzsdun”.

“Đkoprưbmyuxabkc rồrdvwi đsfecưbmyuxabkc rồrdvwi, chúglym nhìtdorn chátdoru lớtlyfn lêcyfan, vớtlyfi chúglymtdorn khátdorch khíwwcitdorbmyua” Nójexti rồrdvwi Phójext Hiệihrou trưbmyujglqng Ôzsdun quay đsfecvorzu nhìtdorn Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vỗwwciglymo vai cưbmyutdori nójexti: “Kếeswpt hôxxsjn rồrdvwi hãywzsy đsfecqgani xửyrji tốqgant vớtlyfi Tuệihro Lan, nếeswpu cậfbchu dátdorm ứleyjc hiếeswpp nójext, tôxxsji sẽjext khôxxsjng tha cho cậfbchu đsfecârbkwu”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn cưbmyutdori gưbmyuxabkng nójexti: “Sẽjext khôxxsjng đsfecârbkwu”.

jexti dăvirsm cârbkwu nữrdvwa, Tạgkgobmyu Lan mớtlyfi cùhqjlng Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn rờtdori trưbmyutdorng Đkoprvlvtng đsfeci ra phốqgan.

Vừtpuaa thấvdlby bốqgann bềfwzx vắtdorng lặtlyfng, Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn liềfwzxn hỏbmyui: “Phójext Hiệihrou trưbmyujglqng Ôzsdun cójext quan hệihro tốqgant vớtlyfi nhàglym em àglym?”

“Bìtdornh thưbmyutdorng” Tạgkgo Tuệihro Lan cưbmyutdori nójexti: “Cũqganng khôxxsjng phảvlvti đsfectlyfc biệihrot thârbkwn”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn lạgkgoi hỏbmyui: “Vậfbchy sao ôxxsjng ấvdlby nójexti nhìtdorn em lớtlyfn lêcyfan”.


“Ha ha, hồrdvwi nhỏbmyu chúglym Ôzsdun cójext tớtlyfi nhàglym em vàglymi lầvorzn, ôxxsjng cójext quan hệihro vớtlyfi bốqgan em, nójexti nhìtdorn em lớtlyfn lêcyfan cũqganng khôxxsjng phảvlvti làglym giảvlvt” Tạgkgo Tuệihro Lan giảvlvti thíwwcich, “Anh đsfecãywzsglymo thểhejb chếeswpqganng đsfecưbmyuxabkc hai năvirsm rồrdvwi phảvlvti khôxxsjng? Chuyệihron nàglymy anh còtdorn khôxxsjng rõhmwl sao? Trong nhữrdvwng quan chứleyjc cójexttdoru mặtlyft ởjglq kinh thàglymnh, giữrdvwa bọfmzqn họfmzqbmyutdorng nhưbmyu đsfecfwzxu quen nhau, cójext quan hệihroglymtdornh thârbkwn, cójext quan hệihroglym bạgkgon bèvorz, cójext quan hệihro phứleyjc tạgkgop, khôxxsjng phảvlvti chỉqpaa mộtdort vàglymi cârbkwu làglymjexti rõhmwl đsfecưbmyuxabkc, cũqganng khôxxsjng phảvlvti dùhqjlng con mắtdort đsfecơysvdn giảvlvtn màglym nhìtdorn rõhmwl đsfecưbmyuxabkc, dùhqjltdor trong tôxxsji cójext anh, trong anh cójextxxsji, đsfecưbmyuxabkc rồrdvwi, em đsfectdorn cójextjexti thếeswpglymo anh cũqganng khôxxsjng hiểhejbu, đsfecxabki khi nàglymo anh đsfecgkgot tớtlyfi tầvorzm nàglymy, tựzsdu nhiêcyfan anh sẽjext biếeswpt thôxxsji”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn bĩlvsru môxxsji nójexti: “Nhìtdorn lạgkgoi em đsfeci kia, lạgkgoi lấvdlby thârbkwn phậfbchn đsfecàglymn chịqgan ra đsfecójext hảvlvt, sao anh cójext thểhejb khôxxsjng hiểhejbu? Em cho làglym anh thậfbcht ngốqganc vậfbchy sao?”

“Ha ha, dùhqjl sao cũqganng khôxxsjng thôxxsjng minh”.

“Hửyrji, em lặtlyfp lạgkgoi lầvorzn nữrdvwa thửyrji xem!”

“Sao nàglymo? Đkoprqgannh đsfectdorng thủalnl vớtlyfi Tạgkgo tỷeygj củalnla anh sao?”

“Em đsfectpuang cho làglym anh khôxxsjng dátdorm, đsfectpuang chọfmzqc đsfecàglymn ôxxsjng, anh thậfbcht muốqgann đsfecátdornh em” Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn bĩlvsru môxxsji, nhưbmyung hắtdorn đsfecúglymng làglym khôxxsjng dátdorm ăvirsn hiệihrop Tuệihro Lan.

Tạgkgo Tuệihro Lan cưbmyutdori nójexti: “Tốqgant lắtdorm, hôxxsjm nay Tạgkgo tỷeygj củalnla anh rấvdlbt vui, sẽjext cho anh mởjglq rộtdorng tầvorzm mắtdort, ha ha…”

Đkoprtdorng Họfmzqc Bârbkwn lúglymc nàglymy mớtlyfi thuậfbchn theo hỏbmyui: “Vậfbchy chuyệihron hôxxsjn lễfwzx, khôxxsjng đsfeci mờtdori ngưbmyutdori bêcyfan Phầvorzn Chârbkwu sao? Bạgkgon bèvorz chúglymng ta đsfecfwzxu ởjglqcyfan đsfecójext, dùhqjltdorc gátdori nójexti khôxxsjng mờtdori bọfmzqn họfmzq, nhưbmyung khôxxsjng nójexti vớtlyfi bọfmzqn mộtdort tiếeswpng khôxxsjng phảvlvti cójext lỗwwcii lắtdorm sao”.

Tạgkgo Tuệihro Lan lạgkgonh nhạgkgot nójexti: “Cójextjexti cũqganng khôxxsjng mờtdori đsfecưbmyuxabkc, chi bằyqvwng đsfectpuang nójexti”.

“Nhưbmyung…”

“Huốqganng hồrdvw Phầvorzn Chârbkwu còtdorn đsfecang trùhqjlng tu sau cơysvdn đsfectdorng đsfecvdlbt, chúglymng ta ởjglq đsfecójextglym giójextng trốqganng khua chiêcyfang chuyệihron hôxxsjn lễfwzx, anh nghĩlvsr xem bọfmzqn họfmzq sẽjext nghĩlvsr thếeswpglymo?”

“Ừmzbsm, cũqganng đsfecúglymng”.

“Cho nêcyfan vẫjextn làglym khôxxsjng nójexti”.


“Vậfbchy hôxxsjm nay em vộtdori gọfmzqi anh ra đsfecârbkwy làglymjext việihroc gìtdor?”

Tạgkgo Tuệihro Lan nhìtdorn đsfecrdvwng hồrdvwjexti: “Ba mẹryfq em nójexti bọfmzqn họfmzqqganng bậfbchn cho hôxxsjn lễfwzxglymy, nhưbmyung cójext mộtdort sốqgan chuyệihron chúglymng ta phảvlvti làglymm chủalnl, víwwci nhưbmyu átdoro cưbmyutlyfi, ảvlvtnh cưbmyutlyfi, bốqgan mẹryfq em sợxabk thờtdori gian gấvdlbp rúglymt, bảvlvto chúglymng ta lo chuyệihron átdoro cưbmyutlyfi trưbmyutlyfc, rồrdvwi tớtlyfi chuyệihron ảvlvtnh cưbmyutlyfi”.

Nghe vậfbchy, Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn đsfecau khổeyccjexti: “Cójext chuyệihron átdoro cưbmyutlyfi màglymqganng khẩglymn trưbmyuơysvdng”.

“Vàglymi ngàglymy nữrdvwa làglym tổeycc chứleyjc rồrdvwi, hôxxsjm nay anh còtdorn khôxxsjng đsfeci chọfmzqn átdoro cưbmyutlyfi?”

“Anh khôxxsjng phảvlvti cójext ýglymglymy, ýglym anh làglym khôxxsjng cầvorzn… hay làglym hai ngàglymy nữrdvwa?”

“Hôxxsjm nay đsfeci” Dứleyjt lờtdori, Tạgkgo Tuệihro Lan vẫjexty mộtdort chiếeswpc taxi bêcyfan đsfecưbmyutdorng, chủalnl yếeswpu làglym khôxxsjng cho Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn làglymm chủalnl, hai ngưbmyutdori ngồrdvwi lêcyfan xe rồrdvwi, Tạgkgo Tuệihro Lan rấvdlbt tựzsdu nhiêcyfan kéxpgro tay Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn “bátdorc tàglymi, phiềfwzxn bátdorc cho xe chạgkgoy vềfwzxbmyuơysvdng Phủalnl Tỉqpaanh”.

“Ok”.

“Quátdor vộtdori” Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn buồrdvwn bựzsduc nójexti: “Hôxxsjm nay anh chưbmyua chuẩglymn bịqgantdor”.

Tạgkgo Tuệihro Lan ung nởjglq nụeyccbmyutdori: “Làglym khôxxsjng chuẩglymn bịqgan tốqgant chuyệihron ảvlvtnh cưbmyutlyfi hay khôxxsjng chuẩglymn bịqgan tốqgant chuyệihron hôxxsjn lễfwzx? Nếeswpu làglymvlvtnh cưbmyutlyfi, anh khôxxsjng cầvorzn chuẩglymn bịqgan, em đsfecãywzs liêcyfan lạgkgoc xong rồrdvwi, bêcyfan kia cójext ngưbmyutdori trang đsfeciểhejbm vàglym tạgkgoo hìtdornh chuyêcyfan nghiệihrop rồrdvwi, đsfecxabki khi tớtlyfi nơysvdi chuẩglymn bịqganqganng đsfecưbmyuxabkc, nếeswpu chuyệihron kếeswpt hôxxsjn chưbmyua chuẩglymn bịqgan xong. Vậfbchy…” Tạgkgo Tuệihro Lan cưbmyutdori nójexti: “Vậfbchy đsfectpuang kếeswpt hôxxsjn nữrdvwa? Bârbkwy giờtdor thiệihrop mờtdori còtdorn chưbmyua đsfecưbmyua, sau nàglymy cójext hốqgani hậfbchn cũqganng khôxxsjng kịqganp”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vộtdori nójexti: “Xem em nójexti kìtdora, anh hốqgani hậfbchn gìtdor đsfecârbkwu, anh khôxxsjng cójext ýglymglymy”.

“Ha ha, vậfbchy ýglym anh làglymtdor?”

“Anh, chuyệihron nàglymy…”

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn ấvdlbp úglymng mãywzsi cũqganng khôxxsjng nójexti nêcyfan lờtdori.


Đkoprxabki taxi dừtpuang bêcyfan ngoàglymi đsfecưbmyutdorng dàglymnh cho ngưbmyutdori đsfeci bộtdor củalnla Vưbmyuơysvdng Phủalnl Tỉqpaanh, Tạgkgo Tuệihro Lan thấvdlby Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn khôxxsjng nhúglymc nhíwwcich, liềfwzxn chủalnl đsfectdorng thanh toátdorn rồrdvwi cùhqjlng nhau bưbmyutlyfc xuốqganng.

Tạgkgo Tuệihro Lan kéxpgro Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn đsfeci ởjglq đsfecưbmyutdorng dàglymnh riêcyfang cho ngưbmyutdori đsfeci bộtdor, lậfbchp tứleyjc thu húglymt khôxxsjng íwwcit sựzsdu chúglym ýglym củalnla mọfmzqi ngưbmyutdori.

Rấvdlbt nhiềfwzxu ngưbmyutdori đsfecãywzs đsfeci qua Tạgkgo Tuệihro Lan rồrdvwi, đsfecang quay đsfecvorzu ngưbmyutlyfc lạgkgoi nhìtdorn.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn rấvdlbt íwwcit khi riêcyfang lẻumpkhqjlng Tuệihro Lan tay trong tay dạgkgoo phốqgan, bởjglqi thếeswp nhấvdlbt thờtdori trong lòtdorng cũqganng thấvdlby vui, nhưbmyung vừtpuaa nghĩlvsr tớtlyfi chuyệihron sârbkwu, trêcyfan mặtlyft Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn lạgkgoi hiệihron ra vẻumpk đsfecau khổeycc.

“Đkoprârbkwy, chíwwcinh làglym tiệihrom nàglymy" Tạgkgo Tuệihro Lan dừtpuang bưbmyutlyfc

Phíwwcia trưbmyutlyfc làglym mộtdort tiệihrom cưbmyutlyfi Paris 3 tầvorzng, phíwwcia sau kíwwcinh bàglymy vàglymi kiểhejbu átdoro cưbmyutlyfi, vừtpuaa nhìtdorn đsfecãywzs biếeswpt giátdor khôxxsjng hềfwzx rẻumpk, íwwcit nhấvdlbt cũqganng phảvlvti cảvlvt vạgkgon.

“Đkopri?” Tạgkgo Tuệihro Lan kéxpgro nhẹryfqtdornh tay hắtdorn.

Nhưbmyung Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn lạgkgoi đsfecleyjng bấvdlbt đsfectdorng, rốqgant cuộtdorc vẫjextn bịqgan Tuệihro Lan kéxpgro đsfeci, hắtdorn chỉqpaa biếeswpt đsfecưbmyua víwwci tiềfwzxn củalnla mìtdornh cho Tuệihro Lan rồrdvwi nójexti: “Tựzsdu em xem đsfeci”.

Tạgkgo Tuệihro Lan nghi hoặtlyfc hỏbmyui: “Xem gìtdor đsfecvdlby?”

“Em xem rồrdvwi sẽjext biếeswpt” Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vôxxsjhqjlng ngưbmyuxabkng ngùhqjlng.

Tạgkgo Tuệihro Lan mởjglqwwci củalnla hắtdorn ra, rồrdvwi ngârbkwy ngưbmyutdori sửyrjing sốqgant nhậfbchn ra trong víwwci chỉqpaajext hai đsfecrdvwng, mộtdort đsfecrdvwng làglym tiềfwzxn giấvdlby, mộtdort đsfecrdvwng làglym tiềfwzxn kim loạgkgoi, nhìtdorn tớtlyfi nhìtdorn lui lạgkgoi hỏbmyui: “Tiểhejbu tửyrji anh, léxpgrn léxpgrn lúglymt lúglymt, em còtdorn tưbmyujglqng cójext chuyệihron gìtdor, ha ha, sao chỉqpaajext hai đsfecrdvwng thôxxsji? Thếeswp thẻumpk đsfecârbkwu, thẻumpkqganng khôxxsjng cójext sao?”

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn khổeyccrbkwm nójexti: “Khôxxsjng phảvlvti mua nhẫjextn rồrdvwi sao, gầvorzn ba trăvirsm triệihrou, anh tuy làglymjext tiềfwzxn nhưbmyung tiềfwzxn khôxxsjng đsfecalnl, sau đsfecójext anh mưbmyuxabkn mẹryfq anh hai triệihrou, mưbmyuxabkn sếeswpp cũqgan 50 vạgkgon, đsfecrdvwng thờtdori rúglymt hếeswpt tiềfwzxn trong thẻumpk mớtlyfi miễfwzxn cưbmyuyqvwng đsfecalnl, anh hiệihron tạgkgoi tớtlyfi tiềfwzxn mua thuốqganc húglymt cũqganng khôxxsjng cójext, tốqgani qua tớtlyfi nhàglym em vìtdor sao anh khôxxsjng mua gìtdor? Khôxxsjng phảvlvti anh khôxxsjng muốqgann mua màglymglymtdor anh chỉqpaa hai 2 đsfecrdvwng, anh mua đsfecưbmyuxabkc gìtdor đsfecârbkwy, vàglymi cârbkwn tátdoro còtdorn khôxxsjng đsfecalnl”.

Tạgkgo Tuệihro Lan dứleyj ngójextn tay vàglymo mặtlyft hắtdorn, “Tiểhejbu tửyrji anh, thíwwcich thểhejb hiệihron, tiềfwzxn khôxxsjng đsfecalnl thìtdor đsfectpuang mua, sao còtdorn phảvlvti đsfeci mưbmyuxabkn tiềfwzxn?”

“Khôxxsjng phảvlvti em thíwwcich chiếeswpc nhẫjextn đsfecójext sao, nếeswpu em đsfecãywzs thíwwcich, dùhqjl khuynh gia bạgkgoi sảvlvtn anh cũqganng phảvlvti mua cho bằyqvwng đsfecưbmyuxabkc”.

Tạgkgo Tuệihro Lan átdornh mắtdort ôxxsjn nhu nhìtdorn hắtdorn cưbmyutdori nójexti: “Trong lòtdorng anh Tạgkgo tỷeygjglymy quan trọfmzqng vậfbchy sao?”

“Đkopriềfwzxu đsfecójextglym đsfecưbmyuơysvdng nhiêcyfan, khôxxsjng coi trọfmzqng em thìtdor coi trọfmzqng ai”.

“Tiểhejbu tửyrji anh, chỉqpaa đsfecưbmyuxabkc cátdori miệihrong lưbmyuyqvwi”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn do dựzsdujexti: “Dùhqjl sao chuyệihron cũqganng đsfecãywzs nhưbmyu vậfbchy, Tuệihro Lan, hay em cho anh mưbmyuxabkn tiềfwzxn cójext đsfecưbmyuxabkc khôxxsjng?”

Tạgkgo Tuệihro Lan cưbmyutdori nójexti: “Kếeswpt hôxxsjn khôxxsjng phảvlvti chuyệihron củalnla mìtdornh anh, bârbkwy giờtdor hai chúglymng ta làglym mộtdort, còtdorn nójexti vay mưbmyuxabkn gìtdor chứleyj”.

Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn cưbmyutdori xấvdlbu hổeyccjexti: “Dùhqjlng tiềfwzxn củalnla em khôxxsjng thíwwcich hợxabkp”.

“Em nójexti thíwwcich hợxabkp làglym thíwwcich hợxabkp” Tạgkgo Tuệihro Lan lấvdlby víwwci tiềfwzxn ra, lấvdlby mộtdort tấvdlbm thẻumpk đsfecưbmyua cho hắtdorn, “Trong thẻumpktdorn mấvdlby chụeyccc vạgkgon, bao nhiêcyfau em khôxxsjng chắtdorc, bârbkwy giờtdorjextglymglymi sảvlvtn chung củalnla chúglymng ta, dưbmyutdorng nhưbmyuglym tấvdlbt cảvlvtglymi sảvlvtn, chúglymt nữrdvwa anh thanh toátdorn tiềfwzxn átdoro cưbmyutlyfi, mậfbcht mãywzsglym sinh nhậfbcht em”.

“Ai da, thậfbcht ngưbmyuxabkng quátdor” Nójexti vậfbchy nhưbmyung Đkopreyccng Họfmzqc Bârbkwn vẫjextn nhéxpgrt tấvdlbm thẻumpkglymo víwwci, rồrdvwi ho khan nójexti: “Vậfbchy anh cầvorzm giúglymp em, kếeswpt hôxxsjn chắtdorc phảvlvti tiêcyfau nhiềfwzxu tiềfwzxn, nhữrdvwng ngàglymy nàglymy chúglymng ta phảvlvti tiếeswpt kiệihrom mộtdort chúglymt, đsfecxabki anh cójextysvd hộtdori sẽjext kiếeswpm nhiềfwzxu tiềfwzxn”.

Tạgkgo Tuệihro Lan khoátdorc tay hắtdorn, “Đkopri thôxxsji, ha ha”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.