Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 134 : Sinh bảo bảo ( hạ )

    trước sau   
Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng bịrjon Phưruhklquqng Ngọetywc ngărbtxn lạqecti, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot, Tôrbtx Mi, Tốvjsg Nguyệvrzot đorpfi vàatbdo Thíhsucnh Tùklixng Lâxtawu.

“Yêrhcdn tâxtawm đorpfi, Thấrhcdt Thấrhcdt khôrbtxng cóhybz việvrzoc gìrhwt ! Nữigjk nhâxtawn sinh sảtbgsn rấrhcdt vấrhcdt vảtbgs, bấrhcdt quáetywedekc trưruhkjbtsc hàatbdi tửcsrh nghe lờjbtsi nhưruhk vậefmgy, lầojvzn nàatbdy cũatbdng sẽhbie khôrbtxng khiếgblun mẫpazqu thâxtawn quáetyw vấrhcdt vảtbgs!” Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam nhìrhwtn thấrhcdy vẻfaow rốvjsgt ruộqdhot củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, nhẹlafm giọetywng an ủutrri Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng.

“Đetywúedekng a! Biểvjsgu ca, biểvjsgu tẩohblu cáetywt nhâxtawn thiêrhcdn tưruhkjbtsng*, khôrbtxng cóhybz chuyệvrzon gìrhwt! Huynh yêrhcdn tâxtawm đorpfi!” (*ngưruhkjbtsi hiềlyxsn sẽhbie đorpfưruhklquqc trờjbtsi phùklix hộqdho)

Hoàatbdn Nhan Khang vừydqza dứgblut lạqecti, liềlyxsn pháetywt hiệvrzon mộqdhot đorpfvjsgng áetywnh mắtbgst quéjbtst ngang tớjbtsi đorpfâxtawy, sáetywt khíhsucruhkjbtsi phầojvzn, “dọetywa” hắtbgsn súedekt chúedekt nữigjka thấrhcdt hồguqkn lạqectc pháetywch: “Chuyệvrzon khôrbtxng liêrhcdn quan đorpfếgblun ta, thậefmgt khôrbtxng liêrhcdn quan đorpfếgblun ta a!”

Trong tấrhcdt cảtbgs mọetywi ngưruhkjbtsi, ngưruhkjbtsi duy nhấrhcdt hưruhkng phấrhcdn chíhsucnh làatbd Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot:“Nãycyki nãycyki, ta vừydqza mởydqz miệvrzong, tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo liềlyxsn đorpfòssbki ra, ta cóhybz phảtbgsi làatbd miệvrzong vàatbdng lờjbtsi ngọetywc* hay khôrbtxng?” (*lờjbtsi củutrra vua chúedeka, ýofrhatbd lờjbtsi vua đorpfãycykhybzi ra thìrhwt khôrbtxng thểvjsgedekt lạqecti, ắtbgst sẽhbie đorpfưruhklquqc thựcipxc hiệvrzon, Tiềlyxsu Kiệvrzot lạqecti nghĩtbgsatbdhybzhybzi gìrhwt thìrhwt chắtbgsc chắtbgsn sẽhbie thàatbdnh sựcipx thậefmgt=)))

Lờjbtsi nóhybzi ngâxtawy thơvrkl củutrra Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot giảtbgsi vâxtawy cho Hoàatbdn Nhan Khang, cũatbdng làatbdm cho bầojvzu khôrbtxng khíhsucvrkli thảtbgs lỏuinqng xuốvjsgng mộqdhot chúedekt.


Trong phòssbkng, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nằspjgm trêrhcdn giưruhkjbtsng lớjbtsn, nhữigjkng sợlquqi tóhybzc trưruhkjbtsc tráetywn ưruhkjbtst thàatbdnh mộqdhot mảtbgsnh, dáetywn sáetywt vàatbdo da đorpfojvzu củutrra nàatbdng. Hiệvrzon tạqecti chỉjbts mớjbtsi làatbd giai đorpfoạqectn dạqect con co rúedekt, từydqzng đorpflquqt đorpfau đorpfjbtsn truyềlyxsn đorpfếgblun từydqzruhkjbtsi thâxtawn, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cắtbgsn chặuyaft hàatbdm rărbtxng, khôrbtxng đorpfvjsg cho mìrhwtnh kêrhcdu lêrhcdn tiếgblung , thấrhcdy nữigjk nhi nhưruhk vậefmgy, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot tráetywnh sang mộqdhot bêrhcdn, gạqectt lệvrzo.

“Hôrbtxrbtx, đorpfúedekt ta ărbtxn chúedekt đorpfguqk!” Mộqdhot trậefmgn đorpfau đorpfjbtsn đorpfi qua, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfvjsg cho Tôrbtx Mi lấrhcdy trứgblung gàatbd đorpfãycyk nấrhcdu chíhsucn ra, đorpfúedekt nàatbdng ărbtxn hai phầojvzn. Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt biếgblut, đorpfâxtawy chỉjbtsatbd bắtbgst đorpfojvzu, thờjbtsi gian châxtawn chíhsucnh phảtbgsi hao tổnazgn khíhsuc lựcipxc, còssbkn ởydqz phíhsuca sau.

Thờjbtsi gian từydqzng giâxtawy từydqzng phúedekt đorpfi qua, ngoàatbdi phòssbkng, tráetywi tim mọetywi ngưruhkjbtsi thóhybzt lêrhcdn tớjbtsi cổnazg họetywng, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng bàatbdy ra khuôrbtxn mặuyaft nghiêrhcdm túedekc từydqz trưruhkjbtsc tớjbtsi nay chưruhka hềlyxshybz, từydqzedekc Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt vàatbdo phòssbkng đorpfếgblun bâxtawy giờjbts, hắtbgsn vẫpazqn ngậefmgm chặuyaft miệvrzong, mộqdhot câxtawu cũatbdng khôrbtxng nóhybzi, bộqdhoetywng kia, muốvjsgn nhiềlyxsu dọetywa ngưruhkjbtsi cóhybz nhiềlyxsu dọetywa ngưruhkjbtsi, phảtbgsng phấrhcdt ngưruhkjbtsi sanh con khôrbtxng phảtbgsi làatbd Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, màatbdatbd hắtbgsn.

“Ta thấrhcdy cáetywc ngưruhkơvrkli khôrbtxng cầojvzn thiếgblut cărbtxng thẳruhkng nhưruhk vậefmgy, biểvjsgu tẩohblu ởydqzrhcdn trong chịrjonu đorpfcipxng cơvrkln đorpfau, nếgbluu chúedekng ta khẩohbln trưruhkơvrklng, chẳruhkng phảtbgsi sẽhbiextawy áetywp lựcipxc lêrhcdn biểvjsgu tẩohblu?”

Hoàatbdn Nhan Khang nóhybzi mặuyafc dùklixhybz chúedekt gưruhklquqng éjbtsp, nhưruhkng làatbd chỉjbts cầojvzn làatbdhybz lợlquqi vớjbtsi Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt , Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpflyxsu thửcsrh thựcipxc hiệvrzon.Nghe hắtbgsn nóhybzi nhưruhk vậefmgy, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thoáetywng nhẹlafm nhàatbdng thởydqz ra, khôrbtxng hềlyxs đorpfgblung đorpfóhybz nữigjka, màatbd ngồguqki trêrhcdn ghếgblu, chẳruhkng qua làatbdatbdn khíhsuc trêrhcdn ngưruhkjbtsi nhấrhcdt thờjbtsi nửcsrha khắtbgsc vẫpazqn khôrbtxng cáetywch nàatbdo tiêrhcdu giảtbgsm.

“Cáetywi kia, Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh, gầojvzn sang nărbtxm mớjbtsi, ngưruhkơvrkli chạqecty tớjbtsi Bắtbgsc Chu quốvjsgc làatbdm cáetywi gìrhwt? Mặuyafc kệvrzo quốvjsgc gia củutrra ngưruhkơvrkli sao?”

Hoàatbdn Nhan Khang muốvjsgn cho khôrbtxng khíhsuc bớjbtst cărbtxng thẳruhkng hơvrkln, cho nêrhcdn tìrhwtm đorpflyxsatbdi. Chẳruhkng qua trạqectng tháetywi củutrra Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh so vớjbtsi Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thìrhwtatbdng khôrbtxng kháetywvrkln bao nhiêrhcdu, hắtbgsn chau màatbdy, nhìrhwtn chằspjgm chằspjgm vàatbdo Thíhsucnh Tùklixng Lâxtawu, áetywnh mắtbgst kia dưruhkjbtsng nhưruhk muốvjsgn chọetywc mộqdhot lỗobui thủutrrng trêrhcdn cửcsrha sổnazg đorpfspjgng ấrhcdy.

Thấrhcdy Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh khôrbtxng tiếgblup lờjbtsi, Hoàatbdn Nhan Khang cóhybz chúedekt lúedekng túedekng, Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn lúedekc ấrhcdy lạqecti giúedekp Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh trảtbgs lờjbtsi Hoàatbdn Nhan Khang:”Hắtbgsn a, cáetywi gìrhwtatbdng néjbtsm hếgblut cho cha ta! Thậefmgt giốvjsgng nhưruhk nhàatbd chúedekng ta thiếgbluu nợlquq hắtbgsn ấrhcdy!”

“Ngưruhkơvrkli làatbd?” Hoàatbdn Nhan Khang lúedekc nàatbdy mớjbtsi pháetywt hiệvrzon bêrhcdn cạqectnh nhiềlyxsu thêrhcdm mộqdhot mỹqect nữigjk.

“Ta têrhcdn làatbd Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn!” Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn thoảtbgsi máetywi giớjbtsi thiệvrzou mìrhwtnh, Hoàatbdn Nhan Khang sửcsrhng sốvjsgt: “Ngưruhkơvrkli chíhsucnh làatbd Hoàatbdng tháetywi hậefmgu Nam Phưruhklquqng quốvjsgc ? Vậefmgy ngưruhkơvrkli chẳruhkng phảtbgsi làatbd mẫpazqu hậefmgu củutrra Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh sao? Trờjbtsi ạqect, ngưruhkơvrkli quảtbgs thựcipxc chíhsucnh làatbd Hoàatbdng tháetywi hậefmgu trẻfaow tuổnazgi, xinh đorpflafmp nhấrhcdt!”

Lờjbtsi củutrra Hoàatbdn Nhan Khang chọetywc Cốvjsg Quâxtawn Uyểvjsgn cưruhkjbtsi: “Ngưruhkơvrkli cũatbdng thậefmgt thúedek vịrjon

“Quáetyw khen!” Hoàatbdn Nhan Khang chắtbgsp tay, đorpfang chuẩohbln bịrjon mởydqz miệvrzong, áetywnh mắtbgst giếgblut ngưruhkjbtsi củutrra Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh nhìrhwtn sang đorpfâxtawy, khiếgblun cho Hoàatbdn Nhan Khang rùklixng mìrhwtnh mộqdhot cáetywi.

“Đetywưruhklquqc đorpfưruhklquqc đorpfưruhklquqc, cáetywi gìrhwt ta cũatbdng khôrbtxng nóhybzi! Ta câxtawm miệvrzong!”


Hoàatbdn Nhan Khang biếgblut, mọetywi ngưruhkjbtsi đorpflyxsu đorpfnazg chuyệvrzon pháetywt sinh trong bữigjka cơvrklm tấrhcdt niêrhcdn lêrhcdn đorpfojvzu hắtbgsn, đorpfiềlyxsu nàatbdy làatbdm cho Hoàatbdn Nhan Khang vôrbtxklixng ủutrry khuấrhcdt. Bấrhcdt quáetyw vừydqza nghĩtbgs tớjbtsi lờjbtsi Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh nóhybzi, đorpfgblua cháetywu nàatbdy cóhybz duyêrhcdn vớjbtsi mìrhwtnh, tâxtawm tìrhwtnh Hoàatbdn Nhan Khang kháetywvrkln nhiềlyxsu.

“Thấrhcdt Thấrhcdt, nếgbluu đorpfau thìrhwtrhcdu ra đorpfi!” Trong phòssbkng, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot cẩohbln thậefmgn dùklixng khărbtxn lôrbtxng ấrhcdm áetywp lau mồguqkrbtxi trêrhcdn tráetywn Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt:, “Hay làatbd, ta lấrhcdy đorpfguqk cho con cắtbgsn?”

“Cho con khărbtxn lôrbtxng, đorpfvjsg cho con cắtbgsn!” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt mởydqz miệvrzong to, thởydqz dốvjsgc, hai tay nắtbgsm chặuyaft vảtbgsi trắtbgsng treo từydqz trêrhcdn nóhybzc. Nàatbdng đorpfãycyk sớjbtsm nghe nóhybzi sanh con rấrhcdt đorpfau, khôrbtxng nghĩtbgs tớjbtsi loạqecti đorpfau đorpfjbtsn nàatbdy quảtbgs thựcipxc làatbd thưruhkjbtsng nhâxtawn khóhybzhybz thểvjsgruhkydqzng tưruhklquqng . Xem ra, chuyệvrzon con đorpfếgblun, mẹlafm đorpfi, quảtbgs nhiêrhcdn cũatbdng cóhybz thểvjsghybz thậefmgt .

“Tiểvjsgu thưruhk!” Tốvjsg Nguyệvrzot cầojvzm khărbtxn lôrbtxng, đorpfưruhka cho Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt. Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt mộqdhot ngụetywm cắtbgsn lấrhcdy khărbtxn lôrbtxng, tựcipxa hồguqk cảtbgsm giáetywc đorpfsgrfvrkln kháetyw nhiềlyxsu.

Thấrhcdy Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nhưruhk vậefmgy, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot biếgblut nàatbdng làatbd sợlquqrhwtnh kêrhcdu ra tiếgblung, khiếgblun cho nhữigjkng ngưruhkjbtsi ngoàatbdi kia, đorpfuyafc biệvrzot làatbd Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfau lòssbkng, cho nêrhcdn dùklix cắtbgsn khărbtxn lôrbtxng, cũatbdng khôrbtxng kêrhcdu mộqdhot tiếgblung.

Đetywgblua con ngốvjsgc—— Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot cũatbdng khôrbtxng nóhybzi lêrhcdn lờjbtsi, chỉjbtshybz thểvjsg lặuyafng yêrhcdn giúedekp nữigjk nhi lau mồguqkrbtxi, làatbdm nhữigjkng chuyệvrzon trong khảtbgsrbtxng củutrra mìrhwtnh.

atbd đorpfsgrf đorpfãycyk sắtbgsp xếgblup xong rồguqki, nưruhkjbtsc nóhybzng, khărbtxn lôrbtxng trắtbgsng, toàatbdn bộqdho chuẩohbln bịrjon xong, tấrhcdt cảtbgs mọetywi ngưruhkjbtsi đorpfang chờjbts thờjbtsi khắtbgsc mấrhcdu chốvjsgt tớjbtsi.

“Làatbdm sao mộqdhot chúedekt tiếgblung vang cũatbdng khôrbtxng cóhybz?” Ngoàatbdi phòssbkng, Phưruhklquqng Tàatbd qua lạqecti đorpfi tớjbtsi, thỉjbtsnh thoảtbgsng nhìrhwtn vềlyxs phíhsuca trong.Thờjbtsi đorpfiểvjsgm Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot sinh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt hắtbgsn khôrbtxng đorpfưruhklquqc chứgblung kiếgblun, hiệvrzon tạqecti cuốvjsgi cùklixng chứgblung kiếgblun đorpfưruhklquqc cảtbgsnh nữigjk nhi sinh ngoạqecti tôrbtxn, nhưruhkng sựcipx an tĩtbgsnh bêrhcdn trong thậefmgt sựcipx khôrbtxng đorpfưruhklquqc bìrhwtnh thưruhkjbtsng! Chẳruhkng lẽhbie, khôrbtxng đorpfau sao?

Phưruhklquqng Tàatbdhybzi nhưruhk vậefmgy, nhữigjkng ngưruhkjbtsi kháetywc cũatbdng đorpfãycyk nhậefmgn ra kháetywc thưruhkjbtsng, đorpfúedekng lúedekc Tôrbtx Mi đorpfi ra ngoàatbdi, Hoàatbdn Nhan Khang lậefmgp tứgbluc gọetywi lạqecti nàatbdng, “Tiểvjsgu Mi nhi, tạqecti sao còssbkn khôrbtxng cóhybz đorpfqdhong tĩtbgsnh a?”

rbtx Mi đorpfang đorpfau lòssbkng thay Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, lúedekc nàatbdy nhìrhwtn thấrhcdy Hoàatbdn Nhan Khang, nghĩtbgs đorpfếgblun hắtbgsn giựcipxt giâxtawy tiểvjsgu hoàatbdng đorpfếgbluhybzi câxtawu nóhybzi kia, lậefmgp tứgbluc xụetyw mặuyaft xuốvjsgng: “Nữigjk nhâxtawn sanh con, ngưruhkơvrkli cho rằspjgng làatbdetywi gìrhwt a! Tiểvjsgu thưruhk cắtbgsn khărbtxn lôrbtxng ởydqz trong! Ngưruhkơvrkli nghĩtbgs tiểvjsgu thưruhkhybz thanh âxtawm gìrhwt pháetywt ra ngoàatbdi?”

Bỏuinq lạqecti câxtawu nóhybzi tàatbdn nhẫpazqn nàatbdy, Tôrbtx Mi cũatbdng khôrbtxng quay lạqecti màatbd thẳruhkng bưruhkjbtsc đorpfi, Hoàatbdn Nhan Khang cóhybz chúedekt quẫpazqn báetywch đorpfgblung tạqecti chỗobui, cưruhkjbtsi cũatbdng khôrbtxng đorpfưruhklquqc, khóhybzc cũatbdng khôrbtxng xong.

“Nàatbdng đorpfang lo lắtbgsng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, khôrbtxng phảtbgsi cốvjsg ýofrh nhằspjgm vàatbdo ngưruhkơvrkli! Ngưruhkơvrkli yêrhcdn tâxtawm đorpfi!” Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn thấrhcdy Hoàatbdn Nhan Khang nhưruhk vậefmgy, vộqdhoi vàatbdng ởydqzrhcdn cạqectnh an ủutrri hắtbgsn.

“Ta biếgblut ——”


Mặuyafc dùklix ngoàatbdi miệvrzong nóhybzi nhưruhk vậefmgy, Hoàatbdn Nhan Khang hay hậefmgn khôrbtxng đorpfưruhklquqc táetywt chíhsucnh mìrhwtnh hai cáetywi. Tôrbtx Mi nóhybzi Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cắtbgsn khărbtxn lôrbtxng, nhấrhcdt đorpfrjonnh làatbd đorpfau đorpfếgblun khôrbtxng nóhybzi đorpfưruhklquqc, nhưruhkng lạqecti khôrbtxng muốvjsgn làatbdm cho ngưruhkjbtsi chờjbtsydqz ngoàatbdi lo lắtbgsng, mớjbtsi cóhybz thểvjsg nhưruhk vậefmgy. Trưruhkjbtsc khi bịrjon mọetywi ngưruhkjbtsi “oáetywn tráetywch”, Hoàatbdn Nhan Khang chủutrr đorpfqdhong mang danh “áetywc nhâxtawn”, ngồguqki xổnazgm mộqdhot bêrhcdn, lặuyafng im, khôrbtxng lêrhcdn tiếgblung.

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng nghe Tôrbtx Mi nóhybzi Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cắtbgsn khărbtxn lôrbtxng, ngóhybzn tay đorpfâxtawm vàatbdo trong lòssbkng bàatbdn tay. Chắtbgsc chắtbgsn hiệvrzon tạqecti nàatbdng rấrhcdt đorpfau, rấrhcdt đorpfau! Đetywlyxsu do hắtbgsn, làatbdm cho nàatbdng mang thai, hiệvrzon tạqecti nàatbdng bịrjonatbdnh hạqect trong đorpfóhybz, mìrhwtnh nhưruhkng mộqdhot chúedekt cũatbdng khôrbtxng thểvjsg giúedekp, thậefmgt làatbdrbtx dụetywng!

Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt tựcipx nhiêrhcdn khôrbtxng biếgblut ýofrh nghĩtbgs củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, nàatbdng lúedekc nàatbdy bịrjon đorpfau đorpfjbtsn hàatbdnh hạqect suýofrht khôrbtxng chịrjonu nổnazgi, sanh con thậefmgt khôrbtxng phảtbgsi cựcipxc khổnazgrhwtnh thưruhkjbtsng!

“Vưruhkơvrklng Phi, ra bốvjsgn phầojvzn rồguqki, kiêrhcdn trìrhwt, tiếgblup tụetywc kiêrhcdn trìrhwt!” Lúedekc nàatbdy, bốvjsgn bàatbd đorpfsgrf đorpffaowatbdng khẩohbln trưruhkơvrklng. Mặuyafc dùklixetywc nàatbdng làatbd ngưruhkjbtsi cựcipxc kỳryydhybz kinh nghiệvrzom đorpfsgrf đorpffaow, nhưruhkng lúedekc nàatbdy cũatbdng đorpfnazg đorpfojvzy mồguqkrbtxi.

Vịrjonatbdy, làatbd mộqdhot trong nhữigjkng nữigjk nhâxtawn tôrbtxn quýofrh nhấrhcdt Bắtbgsc Chu quốvjsgc, hôrbtxm nay, hoàatbdng thưruhklquqng, tháetywi hoàatbdng Tháetywi hậefmgu đorpflyxsu ởydqz phíhsuca ngoàatbdi, Nhiếgblup Chíhsucnh vưruhkơvrklng cũatbdng chờjbtsydqz phíhsuca ngoàatbdi, vạqectn nhấrhcdt Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nếgbluu cóhybz . . . . . . Cáetywc nàatbdng phảtbgsi chịrjonu khôrbtxng đorpfơvrkln giảtbgsn chỉjbtsatbd đorpfojvzu rơvrkli xuốvjsgng đorpfrhcdt.

“Đetywúedekng a! Vưruhkơvrklng Phi, Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh sắtbgsp đorpfi ra! Nữigjka nỗobui lựcipxc!”

“Ta biếgblut, nhưruhkng màatbd, mẹlafm. . . . . . Ta đorpfau quáetyw a!” Khărbtxn lôrbtxng trong miệvrzong Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt rơvrkli, nàatbdng rốvjsgt cụetywc hôrbtx mộqdhot tiếgblung: “Đetywau ” .

“Nưruhkơvrklng ởydqz chỗobuiatbdy, Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfydqzng sợlquq a, nưruhkơvrklng ởydqzvrkli nàatbdy phụetywng bồguqki ngưruhkơvrkli!” Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot nắtbgsm tay Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, “Nếgbluu con đorpfau, hãycyky nắtbgsm tay mẹlafm!”

“Khôrbtxng ——” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt rúedekt vềlyxs tay củutrra mìrhwtnh, nhưruhkatbdrbtxi vảtbgsi trắtbgsng. Khíhsuc lựcipxc nàatbdng cóhybz bao nhiêrhcdu, nàatbdng rõwqbtatbdng nhấrhcdt, vạqectn nhấrhcdt lỡsgrf ngộqdho thưruhkơvrklng Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot thìrhwt sao bâxtawy giờjbts.

Trong phòssbkng, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nhưruhk trảtbgsi qua mộqdhot thếgblu kỷzvpu, ngoàatbdi phòssbkng, ban đorpfêrhcdm bịrjon thay thếgblu bởydqzi ban ngàatbdy , hôrbtxm nay làatbd ngàatbdy đorpfojvzu tiêrhcdn củutrra nărbtxm mớjbtsi, vạqectn dặuyafm trờjbtsi quang, làatbd mộqdhot ngàatbdy đorpflafmp trờjbtsi.

Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam dẫpazqn Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot đorpfi nghỉjbts ngơvrkli trong chốvjsgc láetywt, sáetywng sớjbtsm, Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot tỉjbtsnh lạqecti, vừydqza rửcsrha mặuyaft, ărbtxn đorpfiểvjsgm tâxtawm xong, lậefmgp tứgbluc lôrbtxi Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam đorpfếgblun Thíhsucnh Tùklixng Lâxtawu.

“Tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzossbkn chưruhka cóhybz ra sao? Cóhybz phảtbgsi hắtbgsn khôrbtxng thíhsucch ta? Khôrbtxng muốvjsgn cùklixng ta chơvrkli hay khôrbtxng?” Vừydqza nghe nóhybzi hàatbdi tửcsrh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt còssbkn chưruhka ra đorpfjbtsi, Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot nhếgbluch miệvrzong lêrhcdn, cóhybz chúedekt khổnazg sởydqz.

“Hoàatbdng thưruhklquqng, tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo đorpfang cốvjsg gắtbgsng, tiểvjsgu côrbtxrbtx củutrra cháetywu cũatbdng đorpfang cốvjsg gắtbgsng!” Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam nhẹlafm nhàatbdng vuốvjsgt ve đorpfojvzu Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot, “Chúedekng ta chờjbts mộqdhot chúedekt, nóhybzi khôrbtxng chừydqzng a, tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo rấrhcdt nhanh sẽhbie đorpfi ra!”


“Ừefmg!” Nghe nãycyki nãycyki nóhybzi, Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot lúedekc nàatbdy mớjbtsi lộqdho ra nụetywruhkjbtsi ngâxtawy thơvrkl .

Từydqz rạqectng sáetywng đorpfếgblun bâxtawy giờjbts, đorpfãycyk qua hơvrkln táetywm giờjbts, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cảtbgsm giáetywc kiêrhcdn nhẫpazqn củutrra mìrhwtnh mộqdhot chúedekt mộqdhot chúedekt biếgblun mấrhcdt. Mặuyafc dùklixatbdng khôrbtxng nghe đorpfưruhklquqc tiếgblung kêrhcdu Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, nhưruhkng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng biếgblut, hơvrkln táetywm giờjbts, nàatbdng khẳruhkng đorpfrjonnh khôrbtxng dễzhay chịrjonu.

“Kéjbtst ——” cửcsrha mởydqz ra, tỳryyd nữigjkruhkng chậefmgu đorpfguqkng đorpfưruhklquqc che bởydqzi khărbtxn mặuyaft ra, ởydqzrhcdn trong làatbdruhkjbtsc đorpfãycykklixng qua, tảtbgsn máetywt ra mùklixi máetywu, chỉjbts sợlquq ngưruhkjbtsi thấrhcdy, cho nêrhcdn dùklixng khărbtxn lôrbtxng che lạqecti.

“Vưruhkơvrklng Phi nhưruhk thếgbluatbdo? Bêrhcdn trong thếgbluatbdo?” Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng trựcipxc tiếgblup ngărbtxn mộqdhot tỳryyd nữigjk lạqecti hỏuinqi.

Khôrbtxng biếgblut cóhybz phảtbgsi bịrjon khíhsuc thếgblu củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng dọetywa sợlquq hay khôrbtxng, tiểvjsgu côrbtxruhkơvrklng nàatbdy lắtbgsp bắtbgsp hồguqki lâxtawu, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng rốvjsgng lêrhcdn mộqdhot tiếgblung, “Nóhybzi!” Nàatbdng mớjbtsi mởydqz miệvrzong.”Thểvjsg trạqectng củutrra Vưruhkơvrklng phi cóhybz chúedekt nhỏuinq, còssbkn Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh lạqecti cóhybzhybz chúedekt lớjbtsn, cho nêrhcdn, tưruhkơvrklng đorpfvjsgi khóhybz sinh. . . . . .”

“Oanh ——”

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfáetywnh mộqdhot chưruhkydqzng vàatbdo trêrhcdn câxtawy cộqdhot, trựcipxc tiếgblup đorpfáetywnh câxtawy cộqdhot cóhybz đorpfưruhkjbtsng kíhsucnh to chừydqzng 1 vòssbkng tay trẻfaow con thàatbdnh mấrhcdy phầojvzn.

“Vưruhkơvrklng gia tha mạqectng” Tỳryyd nữigjkatbdy chỉjbtsatbd nha đorpfojvzu mưruhkjbtsi bốvjsgn mưruhkjbtsi lărbtxm tuổnazgi, hiệvrzon tạqecti thấrhcdy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng nổnazgi dóhybza, lúedekc nàatbdy mềlyxsm châxtawn, buôrbtxng lỏuinqng tay, chậefmgu đorpfguqkng rơvrkli xuốvjsgng mặuyaft đorpfrhcdt, máetywu lẫpazqn nưruhkjbtsc hắtbgst đorpfojvzy đorpfrhcdt.

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thấrhcdy nhữigjkng nưruhkjbtsc máetywu hồguqkng hồguqkng kia, vẻfaow mặuyaft lạqecti càatbdng khóhybz coi, màatbd nha đorpfojvzu vừydqza thấrhcdy mìrhwtnh gâxtawy nêrhcdn họetywa lớjbtsn, vộqdhoi vàatbdng quỳryyd xuốvjsgng đorpfrhcdt dậefmgp đorpfojvzu.”Vưruhkơvrklng gia tha mạqectng, nôrbtx tỳryyd khôrbtxng phảtbgsi cốvjsg ýofrh!”

“Khôrbtxng sao, ngưruhkơvrkli đorpfi đorpfi!” Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam thấrhcdy thếgblu, tiếgblun lêrhcdn giảtbgsi vâxtawy, “Đetywi đorpfi, trong nhàatbd vẫpazqn chờjbts ngưruhkơvrkli hỗobui trợlquq!”

“Tạqect ơvrkln tháetywi Hoàatbdng Tháetywi hậefmgu! Tạqect ơvrkln tháetywi Hoàatbdng Tháetywi hậefmgu!” Tỳryyd nữigjk nhặuyaft chậefmgu đorpfguqkng, bưruhkjbtsc nhanh vàatbdo Thíhsucnh Tùklixng lâxtawu, Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam đorpfgblung đorpfóhybz an ủutrri Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, “Đetywydqzng quáetyw khẩohbln trưruhkơvrklng, ngưruhkơvrkli nhưruhk vậefmgy, áetywp lựcipxc củutrra Thấrhcdt Thấrhcdt cũatbdng sẽhbie rấrhcdt lớjbtsn! Thảtbgs lỏuinqng mộqdhot chúedekt, Thấrhcdt Thấrhcdt khôrbtxng cóhybz việvrzoc gìrhwt !”

Thậefmgt ra thìrhwt mớjbtsi nghe lờjbtsi vừydqza rồguqki củutrra tỳryyd nữigjk, Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam cũatbdng rấrhcdt khẩohbln trưruhkơvrklng. Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt thểvjsg trạqectng khôrbtxng lớjbtsn, bồguqkn cốvjsgt nhỏuinq hẹlafmp, nếgbluu làatbd thai nhi quáetyw lớjbtsn, chỉjbts sợlquq phảtbgsi chịrjonu khổnazg mộqdhot phen.

“Ta cóhybz chúedekt lo lắtbgsng.”


Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng run run ngưruhkjbtsi, trong lòssbkng bàatbdn tay ứgblua ra mồguqkrbtxi lạqectnh. Hắtbgsn cho tớjbtsi bâxtawy giờjbtsatbdng chưruhka từydqzng khẩohbln trưruhkơvrklng nhưruhk vậefmgy! Mặuyafc dùklix trưruhkjbtsc kia bịrjonvjsgm đorpfau hàatbdnh hạqect, cũatbdng chưruhka từydqzng sợlquqycyki hay bốvjsgi rốvjsgi nhưruhkedekc nàatbdy. Nưruhkjbtsc máetywu đorpfãycyk ngưruhkng kếgblut ởydqz trêrhcdn mặuyaft đorpfrhcdt, hồguqkng hồguqkng, kíhsucch thíhsucch mắtbgst cùklixng tim củutrra hắtbgsn, hắtbgsn khôrbtxng cáetywch nàatbdo tưruhkydqzng tưruhklquqng, chảtbgsy nhiềlyxsu máetywu nhưruhk vậefmgy, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt sẽhbie thàatbdnh bộqdhoetywng gìrhwt.

Trong Thíhsucnh Tùklixng lâxtawu, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfãycyk sớjbtsm nghe đorpfưruhklquqc kia tiếgblung “ầojvzm”, nhờjbtsrbtx Mi mớjbtsi biếgblut đorpfưruhklquqc Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfang lo lắtbgsng, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt xin Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot cho Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng vàatbdo.

“Thấrhcdt Thấrhcdt, khi nữigjk nhâxtawn sinh con, nam nhâxtawn làatbd khôrbtxng thểvjsgatbdo phòssbkng sanh !” Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot dùklix sao cũatbdng làatbd nữigjk nhâxtawn truyềlyxsn thốvjsgng, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt yêrhcdu cầojvzu Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng theo vàatbdo phòssbkng sinh, làatbdm cho nàatbdng cóhybz chúedekt khôrbtxng tiếgblup nhậefmgn đorpfưruhklquqc.

“Nưruhkơvrklng, ta gầojvzn nhưruhk khôrbtxng kiêrhcdn trìrhwt nổnazgi nữigjka . . . . .” Khuôrbtxn mặuyaft Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt vốvjsgn hồguqkng hàatbdo, lúedekc nàatbdy đorpfãycyk biếgblun thàatbdnh trắtbgsng bệvrzoch, nàatbdng “đorpfáetywng thưruhkơvrklng” nhìrhwtn Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot, dùklixng thanh âxtawm tiểvjsgu nữigjkatbdm nũatbdng.

“Côrbtxng chúedeka, thờjbtsi gian kéjbtso dàatbdi đorpfvjsgi vớjbtsi hàatbdi tửcsrh rấrhcdt bấrhcdt lợlquqi! Bồguqkn cốvjsgt côrbtxng chúedeka thậefmgt sựcipxatbd quáetyw chậefmgt. . . . . .”

atbd đorpfsgrfrhcdn cạqectnh lúedekc nàatbdy cũatbdng khôrbtxng cóhybzetywch, giằspjgng co cảtbgs đorpfêrhcdm, hiệvrzon tạqecti trờjbtsi sáetywng, hàatbdi tửcsrhssbkn khôrbtxng cóhybz đorpfqdhong tĩtbgsnh muốvjsgn ra. Cáetywc nàatbdng cũatbdng sợlquq, sợlquqhybzetywnh mạqectng cho nóhybz, mặuyafc dùklix truyềlyxsn thốvjsgng đorpfíhsucch xáetywc làatbdhybzi nam nhâxtawn khôrbtxng thểvjsgatbdo phòssbkng sanh, nhưruhkng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt khôrbtxng sinh ra tớjbtsi đorpfưruhklquqc, nếgbluu làatbdhybzruhkơvrklng gia ởydqzrhcdn ngưruhkjbtsi, nhấrhcdt đorpfrjonnh sẽhbie truyềlyxsn đorpfqdhong lựcipxc cho nàatbdng.

atbd đorpfsgrfhybzi nhưruhk vậefmgy, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot cũatbdng cóhybz chúedekt luốvjsgng cuốvjsgng, “Mau, nhanh đorpfi mờjbtsi Vưruhkơvrklng gia đorpfi vàatbdo!”

Tốvjsg Nguyệvrzot vộqdhoi vãycyk đorpfi ra, sau khi hàatbdnh lễzhay vớjbtsi Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam, Tốvjsg Nguyệvrzot chuyểvjsgn hưruhkjbtsng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, “Côrbtx gia, tiểvjsgu thưruhk muốvjsgn gặuyafp ngàatbdi!”

“Cáetywi gìrhwt?” Trong lòssbkng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thoáetywng “lộqdhop bộqdhop” mộqdhot pháetywt, cảtbgsm giáetywc theo lờjbtsi Tốvjsg Nguyệvrzot cứgblu nhưruhk Thấrhcdt Thấrhcdt muốvjsgn nhắtbgsn nhủutrr lạqecti “di ngôrbtxn”, khôrbtxng đorpflquqi Tốvjsg Nguyệvrzot nóhybzi xong, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng tựcipxa nhưruhk mộqdhot trậefmgn gióhybzrbtxng cáetywi àatbdo vàatbdo Thíhsucnh Tùklixng Lâxtawu.

“Nàatbdy ——”

Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam chỉjbtshybzi mộqdhot chữigjk, vưruhkơvrkln tay ra, dừydqzng ngay tạqecti chỗobui. Đetywưruhklquqc rồguqki, đorpfếgblun lúedekc nàatbdy rồguqki, còssbkn nghĩtbgs nhiềlyxsu nhưruhk vậefmgy làatbdm cáetywi gìrhwt đorpfrhcdy! Quan trọetywng làatbd mẫpazqu tửcsrhrhwtnh an!

“Khanh Khanh, ta tớjbtsi rồguqki!”

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng muốvjsgn dựcipxa vàatbdo gầojvzn Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, lạqecti bịrjonrbtx Mii ngărbtxn cảtbgsn: “Côrbtx gia, ngàatbdi phảtbgsi vệvrzo sinh trưruhkjbtsc!”

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng vộqdhoi vàatbdng lau mặuyaft bằspjgng khărbtxn ngâxtawm nưruhkjbtsc nóhybzng, lúedekc nàatbdy mớjbtsi đorpfi tớjbtsi bêrhcdn cạqectnh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt.

“Khanh Khanh. . . . . .” Nhìrhwtn thấrhcdy Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfnazg mồguqkrbtxi đorpfojvzy y phụetywc, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfau lòssbkng khôrbtxng đorpfưruhklquqc, vừydqza thấrhcdy Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot vẻfaow mặuyaft mệvrzot mỏuinqi, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng vộqdhoi vàatbdng thếgblu chỗobui Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot, đorpfvjsgatbd sang mộqdhot bêrhcdn nghỉjbts ngơvrkli.

“Thưruhkơvrklng, lầojvzn nàatbdy chắtbgsc chắtbgsn chúedekng ta sẽhbie thua!” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nhìrhwtn thấrhcdy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, trong lòssbkng khôrbtxng nỡsgrf lậefmgp tứgbluc trởydqzrhcdn kiêrhcdn đorpfrjonnh .

Buôrbtxng lỏuinqng vảtbgsi trắtbgsng trong tay, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nắtbgsm tay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thậefmgt chặuyaft: “Làatbdm sao bâxtawy giờjbts? Đetywgblua nhỏuinqatbdy nhưruhk vậefmgy ra, nhấrhcdt đorpfrjonnh làatbdjbts trai! Chúedekng ta, chúedekng ta cưruhklquqc chíhsucnh làatbd nữigjk nhi, lầojvzn nàatbdy khẳruhkng đorpfrjonnh thua thảtbgsm!”

Đetywếgblun lúedekc nàatbdy, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt vẫpazqn còssbkn cóhybzxtawm tưruhkhybzi giỡsgrfn, khiếgblun cho Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng hơvrkli bớjbtst cărbtxng thẳruhkng đorpfi mộqdhot chúedekt. Hắtbgsn hôrbtxn nhẹlafmssbketyw đorpfojvzy mồguqkrbtxi củutrra nàatbdng, nắtbgsm tay nàatbdng, tiếgblup lựcipxc lưruhklquqng cho nàatbdng: “Khôrbtxng sao, lầojvzn nàatbdy thua, lầojvzn sau gỡsgrf vốvjsgn kiếgblum trởydqz lạqecti! Rồguqki hãycyky nóhybzi, tựcipxrhwtnh vui vẻfaow khôrbtxng bằspjgng vui chung, đorpfâxtawy khôrbtxng phảtbgsi làatbd lờjbtsi nàatbdng thưruhkjbtsng nóhybzi lúedekc trưruhkjbtsc sao! Đetywvjsg cho mọetywi ngưruhkjbtsi đorpfáetywnh cuộqdhoc nhậefmgn mộqdhot khoảtbgsn tiềlyxsn nhỏuinq, chẳruhkng phảtbgsi làatbd tốvjsgt hơvrkln!”

“Ha ha, đorpfãycyk biếgblut chàatbdng. . . . . . Sẽhbiehybzi nhưruhk vậefmgy! A ——”

vrkln đorpfau bụetywng sinh truyềlyxsn đorpfếgblun, lầojvzn nàatbdy Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt khôrbtxng chịrjonu đorpfcipxng nhưruhk trưruhkjbtsc nữigjka, màatbdrhcdu ra tiếgblung .

etywi loạqecti nàatbdy đorpfau đorpfếgblun mứgbluc tậefmgn cùklixng mớjbtsi cóhybz thểvjsg pháetywt ra kêrhcdu thảtbgsm thiếgblut, đorpfvjsg cho Hoàatbdn Nhan Khang rùklixng mìrhwtnh mộqdhot cáetywi. Thìrhwt ra làatbd nữigjk nhâxtawn sanh con khủutrrng bốvjsg nhưruhk vậefmgy? Hoàatbdn Nhan Khang ngóhybz chừydqzng trêrhcdn nưruhkjbtsc máetywu trêrhcdn mặuyaft đorpfrhcdt, vậefmgy sau nàatbdy Tôrbtx Mi cũatbdng sẽhbie nhưruhk vậefmgy sao?

Đetywgblung ởydqzrhcdn cạqectnh Hoàatbdn Nhan Khang làatbd Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh, sắtbgsc mặuyaft hiệvrzon tạqecti cựcipxc kỳryyd xấrhcdu. Khôrbtxng thấrhcdy nụetywruhkjbtsi bỡsgrfn cợlquqt thưruhkjbtsng ngàatbdy, cảtbgs khuôrbtxn mặuyaft Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh đorpflyxsu cărbtxng cứgblung. Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt chịrjonu khổnazg trong đorpfóhybz, hắtbgsn rấrhcdt muốvjsgn phụetywng bồguqki nàatbdng, nóhybzi cho nàatbdng biếgblut, hếgblut thảtbgsy đorpflyxsu cóhybz hắtbgsn. Nhưruhkng màatbd, hắtbgsn làatbd ai chứgblu? Phu quâxtawn củutrra nàatbdng đorpfãycyk tiếgblun vàatbdo, hắtbgsn mặuyafc dùklix lo lắtbgsng, cũatbdng chỉjbtshybz thểvjsgydqz chỗobuiatbdy lo lắtbgsng suôrbtxng.

“Vưruhkơvrklng Phi, đorpfãycyk thấrhcdy đorpfojvzu Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh rồguqki, Vưruhkơvrklng Phi, ngưruhkjbtsi tărbtxng thêrhcdm lựcipxc đorpfi!”

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfi vàatbdo, khiếgblun cho bàatbd đorpfsgrf chịrjonu áetywp lựcipxc lớjbtsn hơvrkln nữigjka, cũatbdng may Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cũatbdng khôrbtxng cóhybzxtawy áetywp lựcipxc cho cáetywc nàatbdng, đorpfvjsg cho bàatbd đorpfsgrfvrkli thảtbgsxtawm, tậefmgp trung lựcipxc chúedek ýofrhrhcdn trêrhcdn ngưruhkjbtsi Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt.

“A di đorpfàatbd Phậefmgt, Bồguqketywt phùklix hộqdho cho Thấrhcdt Thấrhcdt! A di đorpfàatbd Phậefmgt!” Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot mộqdhot bêrhcdn lạqecty Bồguqketywt, cầojvzu thầojvzn linh cóhybz thểvjsgatbdm cho Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt bớjbtst đorpfi mộqdhot chúedekt thốvjsgng khổnazg.

“A ——” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt lầojvzn nữigjka đorpfau đorpfếgblun kêrhcdu ra tiếgblung , cho tớjbtsi bâxtawy giờjbts, đorpfau đorpfjbtsn đorpfãycyk đorpfếgblun cựcipxc hạqectn chịrjonu đorpfcipxng củutrra Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, lúedekc nàatbdy nàatbdng cũatbdng nữigjka khôrbtxng kịrjonp trưruhkjbtsc nghĩtbgs , mộqdhot tiếgblung vừydqza mộqdhot tiếgblung kêrhcdu lêrhcdn, dưruhkjbtsng nhưruhk muốvjsgn thôrbtxng qua tiếgblung, tiêrhcdu giảtbgsm bớjbtst đorpfau đorpfjbtsn

“Thưruhkơvrklng, đorpfau quáetyw a!” Nưruhkjbtsc mắtbgst củutrra Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt khôrbtxng nhịrjonn đorpfưruhklquqc tuôrbtxng tràatbdo, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng trừydqz giúedekp nàatbdng lau mặuyaft, cáetywi gìrhwt đorpflyxsu khôrbtxng làatbdm đorpfưruhklquqc, chỉjbtshybz thểvjsg nhìrhwtn Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfau đorpfếgblun pháetywt run.

“Ta ởydqz chỗobuiatbdy! Sinh lầojvzn nàatbdy làatbd đorpfưruhklquqc rồguqki, sau nàatbdy chúedekng ta sẽhbie khôrbtxng sinh nữigjka!” Lúedekc nàatbdy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cóhybz chúedekt đorpfáetywng ghéjbtst hàatbdi tửcsrh trong bụetywng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, thếgblu nhưruhkng hàatbdnh hạqectatbdng. Nhưruhk vậefmgy”Chờjbts tiểvjsgu tửcsrh ngu ngốvjsgc kia sinh ra, ta sẽhbie đorpfáetywnh môrbtxng nóhybz, dáetywm bắtbgst nạqectt nàatbdng!”

Lờjbtsi củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng truyềlyxsn tớjbtsi trong tai nhữigjkng ngưruhkjbtsi kháetywc, khiếgblun cảtbgs phòssbkng sinh buồguqkn cưruhkjbtsi, rồguqki lạqecti khôrbtxng dáetywm cưruhkjbtsi thàatbdnh tiếgblung, mọetywi ngưruhkjbtsi cuốvjsgi cùklixng cũatbdng thấrhcdy đorpfưruhklquqc mộqdhot bộqdho mặuyaft kháetywc củutrra Vưruhkơvrklng Gia lúedekc chiềlyxsu vợlquq.

“Khỏuinqi. . . . . . chàatbdng, chàatbdng bồguqki thưruhkjbtsng tiềlyxsn thua lạqecti cho ta!”

Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cắtbgsn rărbtxng, dùklixng sứgbluc nắtbgsm tay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng.

“Ừefmgydqz đorpfưruhklquqc, ta bồguqki thưruhkjbtsng cho nàatbdng! Cho nàatbdng hếgblut! Tấrhcdt cảtbgs củutrra ta đorpflyxsu làatbd củutrra nàatbdng!”

Đetywếgblun lúedekc nàatbdy, hai ngưruhkjbtsi lạqecti ởydqz chỗobuiatbdy nóhybzi lờjbtsi tìrhwtnh ýofrh liêrhcdn tụetywc nhưruhk vậefmgy làatbdm cho ngưruhkjbtsi ta đorpfuinq mặuyaft, từydqz nhữigjkng tỳryyd nữigjk trẻfaow tuổnazgi đorpfgblung ởydqz cửcsrha, đorpfếgblun bàatbdycyko lớjbtsn tuổnazgi, tấrhcdt cảtbgs đorpflyxsu nghe thấrhcdy quáetyw buồguqkn nôrbtxn.

Trong phòssbkng, bởydqzi vìrhwt đorpfau đorpfjbtsn, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt quêrhcdn mấrhcdt thờjbtsi gian, màatbd ngoàatbdi phòssbkng, mọetywi ngưruhkjbtsi nhìrhwtn mặuyaft trờjbtsi dầojvzn dầojvzn dâxtawng lêrhcdn, mãycyki cho đorpfếgblun giữigjka trưruhka.

“Chuyệvrzon gìrhwt xảtbgsy ra, làatbdm sao còssbkn khôrbtxng cóhybz sinh xong?”. Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam lúedekc trưruhkjbtsc còssbkn bìrhwtnh tĩtbgsnh mộqdhot chúedekt nhưruhkng lúedekc nàatbdy hoàatbdn toàatbdn nóhybzng nảtbgsy, đorpfãycyk qua lâxtawu nhưruhk vậefmgy, chẳruhkng lẽhbieatbd khóhybz sanh? Nếgbluu thậefmgt khóhybz sanh, vậefmgy, đorpfâxtawy chẳruhkng phảtbgsi làatbd phiềlyxsn toáetywi lớjbtsn?

“A di đorpfàatbd Phậefmgt, Bồguqketywt phùklix hộqdho!” Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam chuyểvjsgn đorpfqdhong Phậefmgt châxtawu trong tay, khấrhcdn cầojvzu . Ngàatbdn vạqectn đorpfydqzng làatbdm cho Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cóhybz việvrzoc, nhấrhcdt đorpfrjonnh phảtbgsi mẫpazqu tửcsrhrhwtnh an!

Mộqdhot bêrhcdn Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot mặuyafc dùklix khôrbtxng biếgblut Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt sinh sảtbgsn mạqecto hiểvjsgm đorpfếgblun cỡsgrfatbdo, nhưruhkng nhìrhwtn đorpfếgblun mọetywi ngưruhkjbtsi đorpflyxsu cau màatbdy, hắtbgsn cũatbdng họetywc Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam bộqdho dạqectng, bắtbgst đorpfojvzu khấrhcdn cầojvzu, “Bồguqketywt phùklix hộqdho, nếgbluu nhưruhk tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo nhanh đorpfi ra ngoàatbdi, ta liềlyxsn phong hắtbgsn làatbdrhwtnh Đetywôrbtxng Vưruhkơvrklng! Còssbkn tặuyafng hắtbgsn cung đorpfiệvrzon thậefmgt to!”

Bộqdhoetywng “tiểvjsgu đorpfqecti nhâxtawn” củutrra Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot khiếgblun cho khôrbtxng khíhsuc thoáetywng thoảtbgsi máetywi hơvrkln mộqdhot chúedekt, Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam sờjbts sờjbts đorpfojvzu Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot, lạqecti nhìrhwtnThíhsucnh Tùklixng Lâxtawu.

Đetywang lúedekc mọetywi ngưruhkjbtsi kiêrhcdn nhẫpazqn sắtbgsp hao hếgblut, “Oa oa ——” mộqdhot tiếgblung khóhybzc nỉjbts non pháetyw khôrbtxng ra.

“Sinh. . . . . . Sinh?” Hoàatbdn Nhan Khang ngâxtawy ngốvjsgc mộqdhot câxtawu, mọetywi ngưruhkjbtsi mớjbtsi hiểvjsgu đorpfưruhklquqc.

“Sinh rồguqki sinh rồguqki! Thậefmgt tốvjsgt quáetyw!” Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam kíhsucch đorpfqdhong đorpfưruhklquqc khôrbtxng đorpfưruhklquqc, “Phưruhklquqng Tàatbd a, chúedekc mừydqzng ngưruhkơvrkli, làatbdm ôrbtxng ngoạqecti rồguqki!”

“Tạqect ơvrkln. . . . . . Tạqect ơvrkln!” Phưruhklquqng Tàatbd bắtbgst đorpfojvzu kinh ngạqectc, sau đorpfóhybz ngớjbts ngưruhkjbtsi, đorpfếgblun hiệvrzon tạqecti, mớjbtsi kíhsucch đorpfqdhong.”Ta làatbdm ôrbtxng ngoạqecti rồguqki! Ta làatbdm ôrbtxng ngoạqecti rồguqki!”

Trong nhàatbd, bàatbd đorpfsgrf lau ngưruhkjbtsi cho tiểvjsgu oa nhi, lạqecti bao nóhybz trong khărbtxn bôrbtxng, đorpfưruhka cho Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, “Chúedekc mừydqzng Vưruhkơvrklng gia, chúedekc mừydqzng Vưruhkơvrklng Phi, làatbd mộqdhot vịrjon Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh!”

Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cũatbdng khôrbtxng cóhybz nhậefmgn hàatbdi tửcsrh, ngưruhklquqc lạqecti làatbd cẩohbln thậefmgn hầojvzu hạqect Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfnazgi lạqecti quầojvzn áetywo sạqectch.

Thấrhcdy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng nhưruhk vậefmgy, bàatbd đorpfsgrf ôrbtxm hàatbdi tửcsrh tay cóhybz chúedekt cứgblung ngắtbgsc, dưruhkjbtsng nhưruhk, vịrjonatbdy Vưruhkơvrklng gia khôrbtxng thíhsucch nhi tửcsrh? Hay làatbd ——

“Đetywvjsg cho ta!” Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot nhậefmgn lấrhcdy hàatbdi tửcsrh, ôrbtxm vàatbdo trong ngựcipxc.”Ơfaow, lớjbtsn lêrhcdn thậefmgt xinh đorpflafmp! Giốvjsgng nhưruhk phụetyw thâxtawn vậefmgy!”

Lờjbtsi củutrra Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot cũatbdng khôrbtxng khiếgblun cho Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng hứgblung thúedek, hiệvrzon tạqecti trong lòssbkng, trong mắtbgst hắtbgsn cũatbdng chỉjbtshybz mộqdhot mìrhwtnh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt. Chịrjonu đorpfau nhiềlyxsu nhưruhk vậefmgy mớjbtsi sinh hạqectatbdi tửcsrh, cáetywi vậefmgt nhỏuinqatbdy hàatbdnh hạqect Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfếgblun thếgblu, khiếgblun cho hắtbgsn cóhybz chúedekt ghéjbtst nhi tửcsrh.

ruhkjbtsi sựcipx hầojvzu hạqect củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfnazgi lạqecti quầojvzn áetywo sạqectch, Tôrbtx Mi cùklixng Tốvjsg Nguyệvrzot dọetywn sạqectch giưruhkjbtsng chiếgbluu, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng ôrbtxm Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, đorpfuyaft nàatbdng lêrhcdn trêrhcdn giưruhkjbtsng.

“Nưruhkơvrklng, bếgblu nhi tửcsrh đorpfếgblun cho con nhòssbkn.”Khuôrbtxn mặuyaft Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt mặuyafc dùklix mặuyaft trắtbgsng bệvrzoch, nhưruhkng rấrhcdt cóhybz tinh thầojvzn.

Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot đorpfem đorpfgblua trẻfaow nhẹlafm nhàatbdng màatbd đorpfuyaft ởydqzrhcdn cạqectnh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, nhưruhkng đorpfếgblun lúedekc nàatbdy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng vẫpazqn khôrbtxng chịrjonu nhìrhwtn hàatbdi tửcsrh, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot biếgblut Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng vìrhwt Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nêrhcdn mớjbtsi giậefmgn hàatbdi tửcsrh, nhịrjonn khôrbtxng đorpfưruhklquqc bậefmgt cưruhkjbtsi.

“Làatbdm sao bâxtawy giờjbts! Thấrhcdt Thấrhcdt chúedekng ta liềlyxsu mạqectng sinh hạqect tớjbtsi hàatbdi tửcsrh, ngưruhkjbtsi kháetywc thếgblu nhưruhkng khôrbtxng làatbdm gìrhwt, cùklixng khôrbtxng thíhsucch! Sớjbtsm biếgblut nhưruhk vậefmgy, Thấrhcdt Thấrhcdt sẽhbie hẳruhkn nêrhcdn gảtbgs cho ngưruhkjbtsi kháetywc, tráetywnh cho lúedekc nàatbdy sinh hàatbdi tửcsrhatbdng đorpfưruhklquqc vui, còssbkn phảtbgsi nhìrhwtn mặuyaft ai đorpfóhybz!”

Lờjbtsi củutrra Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot rơvrkli vàatbdo trong tai Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, khiếgblun cho khuôrbtxn mặuyaft cứgblung nhắtbgsc củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng hơvrkli nớjbtsi lỏuinqng xuốvjsgng. Hắtbgsn cúedeki đorpfojvzu, liếgbluc hàatbdi tửcsrh mộqdhot cáetywi thậefmgt nhanh, khi thấrhcdy áetywnh mắtbgst nhi tửcsrh, tâxtawm Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfqdhot nhiêrhcdn nhưruhk bịrjon thứgblurhwtycyknh liệvrzot đorpfqdhong phảtbgsi.

“Thưruhkơvrklng, chàatbdng nhìrhwtn, đorpfôrbtxi mắtbgst củutrra cụetywc cưruhkng giốvjsgng chàatbdng y nhưruhk đorpfúedekc đorpfâxtawy! Thậefmgt xinh đorpflafmp a ——” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt lôrbtxi kéjbtso tay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, đorpfvjsg cho hắtbgsn dùklixng ngóhybzn tay nhẹlafm nhàatbdng chạqectm vàatbdo con củutrra bọetywn họetyw.

Cảtbgsm xúedekc mềlyxsm mạqecti, từydqz ngóhybzn tay truyềlyxsn đorpfếgblun, khiếgblun cho trong lòssbkng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng càatbdng thêrhcdm rung đorpfqdhong.

“Cóhybz phảtbgsi rấrhcdt giốvjsgng chàatbdng hay khôrbtxng?”

“Ừefmg!” Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng gậefmgt đorpfojvzu, khóhybze miệvrzong khẽhbie cong lêrhcdn, ngóhybzn tay đorpfuyaft trong bàatbdn tay nhỏuinq củutrra Tiểvjsgu bảtbgso bốvjsgi mớjbtsi sinh.

“Ngôrbtx ——” Tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso pháetywt ra nho nhỏuinq thanh âxtawm, khóhybze miệvrzong phun bọetywt khíhsuc, áetywnh mắtbgst màatbdu tíhsucm nhìrhwtn Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, cáetywi miệvrzong nho nhỏuinq khẽhbie mởydqz khẽhbie hợlquqp.

Nhìrhwtn nhi tửcsrh củutrra mìrhwtnh, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng bỗobuing nhiêrhcdn cóhybz chúedekt hốvjsgi hậefmgn, hốvjsgi hậefmgn rằspjgng mìrhwtnh lúedekc nãycyky khôrbtxng nêrhcdn cháetywn ghéjbtst con nhưruhk vậefmgy. Hắtbgsn nhỏuinq nhưruhk vậefmgy nằspjgm ởydqzrhcdn cạqectnh Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, khôrbtxng ràatbdnh thếgblu sựcipx, tay nho nhỏuinq ôrbtxm chặuyaft lấrhcdy ngóhybzn tay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, hắtbgsn ngóhybzn tay úedekt thưruhklquqng truyềlyxsn tớjbtsi ấrhcdm áetywp, xuyêrhcdn thấrhcdu qua đorpfojvzu ngóhybzn tay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, truyềlyxsn lạqecti đorpfếgblun trong lòssbkng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng.

Đetywâxtawy hàatbdi tửcsrh củutrra ta, con trai củutrra ta a. . . . . . Lòssbkng Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng mềlyxsm nhũatbdn, ngóhybzn tay nhẹlafm nhàatbdng màatbd đorpfetywng vàatbdo lòssbkng bàatbdn tay củutrra tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso.

Đetywqdhot nhiêrhcdn, “Oa ——” mộqdhot tiếgblung, Tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso sinh khóhybzc lêrhcdn. Đetywqdhot nhiêrhcdn xuấrhcdt hiệvrzon nưruhkjbtsc mắtbgst, dọetywa Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng sợlquq đorpfếgblun nhảtbgsy dựcipxng, vộqdhoi vàatbdng rúedekt ngóhybzn tay vềlyxs, khẩohbln trưruhkơvrklng nhìrhwtn Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt:”Nóhybz, sao nóhybz lạqecti khóhybzc a?” Ýutrrydqz ngoàatbdi lờjbtsi nóhybzi, ta đorpfâxtawy cáetywi gìrhwtatbdng khôrbtxng làatbdm!

Bộqdhoetywng “ngốvjsgc nghếgbluch” củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, chọetywc cho Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt cưruhkjbtsi, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot ởydqzrhcdn cạqectnh cũatbdng cưruhkjbtsi .”Hàatbdi tửcsrh đorpfóhybzi bụetywng! Cho nêrhcdn mớjbtsi khóhybzc!”

Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot tiếgblun lêrhcdn, đorpfem trẻfaow mớjbtsi sinh ôrbtxm đorpfuyaft ởydqz trong ngựcipxc Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, nhìrhwtn hàatbdi tửcsrhydqz trong ngựcipxc Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt chărbtxm chúedekedek sữigjka, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng rốvjsgt cuộqdhoc biếgblut nghĩtbgsa củutrra hai từydqz hạqectnh phúedekc.

Chờjbts Tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso mớjbtsi sinh ărbtxn no, Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot ôrbtxm bảtbgso bảtbgso ra khỏuinqi Thíhsucnh Tùklixng Lâxtawu.

“Mau, mau tớjbtsi đorpfvjsg cho ai gia xem mộqdhot chúedekt!” Khi Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam nhậefmgn lấrhcdy tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso, tay cóhybz chúedekt run rẩohbly, chờjbts thấrhcdy đorpfưruhklquqc bộqdhoetywng hàatbdi tửcsrh, Đetywôrbtxng Phưruhkơvrklng Lam nởydqz nụetywruhkjbtsi, “Lôrbtxng màatbdy, áetywnh mắtbgst giốvjsgng nhưruhk Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, lỗobuiatbdi cùklixng miệvrzong giốvjsgng nhưruhk Thấrhcdt Thấrhcdt! Làatbd mộqdhot đorpfgblua béjbts trai khỏuinqe mạqectnh! Đetywếgblun, đorpfvjsg cho ôrbtxng ngoạqecti hắtbgsn ôrbtxm!”

Phưruhklquqng Tàatbd lầojvzn đorpfojvzu tiêrhcdn ôrbtxm đorpfgblua trẻfaow, cóhybz chúedekt khẩohbln trưruhkơvrklng. Hàatbdi tửcsrh mớjbtsi sinh mềlyxsm nhũatbdn, Phưruhklquqng Tàatbd sợlquqrhwtnh khíhsuc lựcipxc quáetyw lớjbtsn, làatbdm chau bịrjon thưruhkơvrklng, chỉjbtshybz thểvjsgrbtxng ngưruhkjbtsi, vẫpazqn duy trìrhwt mộqdhot tưruhk thếgblu.

“Khôrbtxng phảtbgsi làatbd nhưruhk vậefmgy !” Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot đorpfiềlyxsu chỉjbtsnh tưruhk thếgblu Phưruhklquqng Tàatbd “Ôvupvm tiểvjsgu hàatbdi tửcsrh nhưruhk vậefmgy mớjbtsi cóhybz thểvjsg khiếgblun nóhybz thoảtbgsi máetywi!”

Mộqdhot nhóhybzm ngưruhkjbtsi vâxtawy quanh ởydqzrhcdn cạqectnh Phưruhklquqng Tàatbd, đorpfáetywnh giáetyw Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh mớjbtsi sinh. Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot vóhybzc dáetywng thấrhcdp, vớjbtsi khôrbtxng tớjbtsi, chỉjbtshybz thểvjsg bắtbgst y phụetywc Hoàatbdn Nhan Khang dùklixng sứgbluc nhảtbgsy lêrhcdn: “Ngũatbd thúedekc, cho ta xem tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo, Ngũatbd thúedekc, mau cho ta xem!”

“Đetywưruhklquqc đorpfưruhklquqc, nhìrhwtn nàatbdy!” Phưruhklquqng Tàatbd ngồguqki chồguqkm hổnazgm xuốvjsgng, đorpfvjsg cho Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot nhìrhwtn hàatbdi tửcsrh trong ngựcipxc.

“Hoàatbdng thưruhklquqng, ngưruhkơvrkli thậefmgt đorpfúedekng làatbd miệvrzong vàatbdng lờjbtsi ngọetywc a! Tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo chíhsucnh làatbd nghe nóhybzi ngưruhkơvrkli muốvjsgn sắtbgsc phong hắtbgsn vìrhwtrhwtnh Đetywôrbtxng Vưruhkơvrklng, sợlquq ngưruhkơvrkli đorpfnazgi ýofrh, mớjbtsi lậefmgp tứgbluc ra tớjbtsi!” Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt thuậefmgn lợlquqi sinh , Hoàatbdn Nhan Khang cũatbdng thởydqz phàatbdo nhẹlafm nhỏuinqm, lúedekc nàatbdy cũatbdng bắtbgst đorpfojvzu trêrhcdu ghẹlafmo Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot.

Nghe xong Nhan Khang nóhybzi nhưruhk vậefmgy, Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot lắtbgsc đorpfojvzu, “Ta làatbd hoàatbdng thưruhklquqng, mộqdhot lờjbtsi nóhybzi mộqdhot góhybzi vàatbdng! Làatbdm sao lạqecti cóhybz thểvjsg đorpfnazgi ýofrh! Tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzo mớjbtsi sẽhbie khôrbtxng nghĩtbgs nhưruhk vậefmgy, nhấrhcdt đorpfrjonnh làatbd Ngũatbd thúedekc gạqectt ta !”

Lờjbtsi củutrra Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot chọetywc mọetywi ngưruhkjbtsi “ha ha” cưruhkjbtsi khôrbtxng ngừydqzng, Hoàatbdn Nhan Khang đorpfùklixa vớjbtsi Tiểvjsgu bảtbgso bảtbgso mớjbtsi sinh, nhìrhwtn vềlyxs phíhsuca Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot, “Vậefmgy lờjbtsi cháetywu vừydqza nóhybzi đorpflyxsu làatbd thậefmgt?”

“Dĩtbgs nhiêrhcdn! Tiểvjsgu đorpfvrzo đorpfvrzoatbd Bắtbgsc Chu quốvjsgc Bìrhwtnh Đetywôrbtxng Vưruhkơvrklng!”

Trong nhàatbd Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cùklixng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt nghe nóhybzi nhi tửcsrhrhwtnh sinh ra liềlyxsn nhậefmgn “thâxtawn phậefmgn cao quýofrh”, đorpflyxsu nởydqz nụetywruhkjbtsi.

rhcdn hàatbdi tửcsrh Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cùklixng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfãycyk sớjbtsm chuẩohbln bịrjon xong, Phưruhklquqng Kiêrhcdu. Danh tựcipxatbdy, làatbd Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt đorpfuyaft , làatbd muốvjsgn cho hàatbdi tửcsrh trởydqz thàatbdnh mộqdhot đorpfjbtsi kiêrhcdu hùklixng. Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng muốvjsgn đorpfvjsg con đorpfojvzu mang họetyw “Phưruhklquqng” củutrra Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt. Mộqdhot làatbd bởydqzi vìrhwt hắtbgsn yêrhcdu Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, hai làatbdrhwt muốvjsgn báetywo đorpfáetywp côrbtxng ơvrkln nuôrbtxi dưruhksgrfng củutrra Phưruhklquqng Tàatbdklixng Hoàatbdn Nhan Minh Nguyệvrzot .

“Đetywôrbtxi mắtbgst củutrra Tiểvjsgu đorpfvrzo khôrbtxng giốvjsgng vớjbtsi chúedekng ta!” Khi Hoàatbdn Nhan Kiệvrzot nhìrhwtn thấrhcdy Phưruhklquqng Kiêrhcdu mởydqz mắtbgst, thấrhcdy đorpfôrbtxi mắtbgst kháetywc màatbdu củutrra hắtbgsn liềlyxsn kinh ngạqectc hôrbtxrhcdn. Tiếgblung kêrhcdu củutrra hắtbgsn, hấrhcdp dẫpazqn sựcipx chúedek ýofrh củutrra mọetywi ngưruhkjbtsi.

Đetywãycyk biếgblut thâxtawn phậefmgn củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, mọetywi ngưruhkjbtsi cũatbdng khôrbtxng cảtbgsm thấrhcdy kinh ngạqectc, chỉjbtshybz Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh cùklixng Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn, nhìrhwtn đorpfếgblun cặuyafp kia màatbdu tíhsucm áetywnh mắtbgst sau, cóhybz chúedekt giậefmgt mìrhwtnh.

“Làatbdm sao, lạqecti cóhybz đorpfôrbtxi mắtbgst xinh đorpflafmp nhưruhk vậefmgy!” Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn than nhẹlafm mộqdhot tiếgblung, chẳruhkng qua làatbd, cha mẹlafm đorpfgblua nhỏuinqatbdy đorpflyxsu cóhybzatbdu mắtbgst bìrhwtnh thưruhkjbtsng, vìrhwt sao hàatbdi tửcsrhhybz đorpfôrbtxi mắtbgst màatbdu tíhsucm đorpfâxtawy? Nghĩtbgs nhưruhk vậefmgy, Cổnazg Quâxtawn Uyểvjsgn nhìrhwtn vềlyxs phíhsuca Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh, màatbd Minh Nguyệvrzot Thịrjonnh đorpfang suy nghĩtbgs đorpfếgblun thâxtawn phậefmgn lúedekc trưruhkjbtsc Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng đorpfãycykrbtxng bốvjsg, sữigjka chữigjka thàatbdnh hắtbgsn làatbd Long Ngạqecto Thiêrhcdn sau, trong lòssbkng nghĩtbgs đorpfếgblun mộqdhot việvrzoc.

Chẳruhkng lẽhbie, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng làatbd hậefmgu duệvrzo Long thịrjon tiềlyxsn triềlyxsu? Chỉjbtshybz huyếgblut thốvjsgng Long thịrjon mớjbtsi mắtbgst màatbdu tíhsucm! Màatbd đorpfôrbtxi mắtbgst củutrra hàatbdi tửcsrh mang màatbdu tíhsucm thuầojvzn khiếgblut, nhưruhk vậefmgy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng nhấrhcdt đorpfrjonnh mang theo huyếgblut thốvjsgng Long thịrjon thuầojvzn khiếgblut.

Cửcsrha phủutrr Nhiếgblup chíhsucnh vưruhkơvrklng, Phưruhklquqng Tềlyxs chỉjbts huy ngưruhkjbtsi đorpfem chuẩohbln bịrjon xong pháetywo bầojvzy đorpfuyaft đorpfưruhklquqc chỉjbtsnh tềlyxs, đorpfvjsgt toàatbdn bộqdho. Màatbd chuyệvrzon Trấrhcdn Quốvjsgc côrbtxng chúedeka sinh Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh , khôrbtxng đorpfojvzy mộqdhot láetywt đorpfãycyk truyềlyxsn khắtbgsp cảtbgs kinh thàatbdnh.

etywch tíhsucnh biếgblut Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt sinh béjbts trai, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cóhybz nhi tửcsrh , rốvjsgi ríhsuct ra đorpfưruhkjbtsng ărbtxn mừydqzng. Nguyêrhcdn nhâxtawn ărbtxn mừydqzng, mộqdhot mặuyaft làatbd cảtbgsm thấrhcdy cao hứgblung thay Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cùklixng Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt, ởydqz mộqdhot phưruhkơvrklng diệvrzon kháetywc, tựcipx nhiêrhcdn làatbd bởydqzi vìrhwt Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt sinh nhi tửcsrh, khiếgblun cho tiềlyxsn củutrra họetyw đorpfuyaft ởydqzssbkng bạqectc thuậefmgn lợlquqi tărbtxng lợlquqi nhuậefmgn.

Thờjbtsi đorpfieems Nhiếgblup chíhsucnh vưruhkơvrklng phủutrrklixng dâxtawn chúedekng khắtbgsp kinh thàatbdnh đorpflyxsu ởydqz cao hứgblung vui mừydqzng, trong thưruhk phòssbkng Mụetywc Phủutrr củutrra Mụetywc Thừydqza tưruhkjbtsng, Mụetywc Hoa bàatbdy ra khuôrbtxn mặuyaft bìrhwtnh tĩtbgsnh.

“Biếgblut rồguqki, sinh ra béjbts trai, ngưruhkơvrkli đorpfi xuốvjsgng đorpfi!” Mụetywc Hoa phấrhcdt phấrhcdt tay, quảtbgsn gia lui xuốvjsgng.

Chờjbts quảtbgsn gia sau khi đorpfi, dựcipxa vàatbdo tưruhkjbtsng giáetywetywch mộqdhot íhsuct, bỗobuing nhiêrhcdn tớjbtsi đorpfâxtawy, ba ngưruhkjbtsi xuấrhcdt hiệvrzon ởydqz trưruhkjbtsc mặuyaft Mụetywc Hoa. Trong đorpfóhybz mộqdhot, chíhsucnh làatbdxtawy kỳryyd quốvjsgc từydqzng tháetywi tửcsrh, Long Trạqectch Cảtbgsnh Thiêrhcdn.

“Mộqdho Dung Thấrhcdt Thấrhcdt sinh? Cóhybz phảtbgsi làatbd nhi tửcsrh? Vậefmgy Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng khôrbtxng phảtbgsi làatbd mừydqzng đorpfếgblun đorpfrhcdn cuồguqkng?”

Mộqdhot nữigjk nhâxtawn đorpfojvzu đorpfojvzy tóhybzc tếgblu ngồguqki ởydqz trêrhcdn ghếgblu, da nàatbdng ngărbtxm đorpfen, máetyw tráetywi vẽhbierhwtnh phưruhklquqng hoàatbdng, trêrhcdn tóhybzc gắtbgsn đorpfojvzy ngọetywc thạqectch cùklixng hồguqkng mãycykycyko. Nếgbluu Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng ởydqz chỗobuiatbdy, nhấrhcdt đorpfrjonnh cóhybz thểvjsg nhậefmgn ra nữigjk nhâxtawn nàatbdy làatbd Tháetywp Cáetywt Cổnazg Lệvrzo củutrra Nữigjk Châxtawn tộqdhoc. Khóhybze miệvrzong nàatbdng mang theo nụetywruhkjbtsi vừydqza khinh thưruhkjbtsng vừydqza lãycyknh ngạqecto, con mắtbgst tráetywi nhìrhwtn qua cóhybz chúedekt cổnazg quáetywi, nhìrhwtn kỹqect, sẽhbie pháetywt hiệvrzon khóhybze mắtbgst nàatbdng cóhybz mộqdhot vếgblut sẹlafmo thậefmgt sâxtawu.

“Cóhybz nhi tửcsrh, dĩtbgs nhiêrhcdn cao hứgblung!” Mộqdhot bêrhcdn làatbd mộqdhot nam nhâxtawn kháetywc, ngồguqki ởydqzrhcdn cạqectnh Tháetywp Cáetywt Cổnazg Lệvrzo, hắtbgsn nghiêrhcdng thâxtawn, mộqdhot tay chốvjsgng cằspjgm, tuổnazgi chừydqzng chừydqzng ba mưruhkơvrkli tuổnazgi, “Bấrhcdt quáetyw, chúedekng ta cũatbdng cóhybz thểvjsg cao hứgblung cao hứgblung, tiềlyxsn đorpfuyaft trong sòssbkng bạqectc, lầojvzn nàatbdy thu lợlquqi gấrhcdp đorpfôrbtxi! Hẳruhkn làatbdrhcdn cảtbgsm tạqectetywi nàatbdy Tiểvjsgu thếgblu tửcsrh!”

“Đetywqdho Nhấrhcdt, ngưruhkơvrkli cóhybz thểvjsg đorpfydqzng nhắtbgsc tớjbtsi chuyệvrzon củutrra đorpfgblua nhỏuinqatbdy đorpfưruhklquqc hay khôrbtxng?” Tháetywp Cáetywt Cổnazg Lệvrzo nghiêrhcdng mặuyaft, nhìrhwtn vềlyxs phíhsuca nam nhâxtawn, “Ta ghéjbtst đorpfgblua nhỏuinqatbdy, ngưruhkơvrkli đorpfydqzng nhắtbgsc đorpfếgblun nóhybz!”

“Cổnazg Lệvrzo, đorpfydqzng nhưruhk vậefmgy, ngưruhkơvrkli sớjbtsm muộqdhon màatbd đorpfvjsgi diệvrzon thựcipxc tếgblu!” Dựcipxa vàatbdo mộqdhot chúedekt lưruhkng ghếgblu dựcipxa, đorpfung đorpfưruhka bắtbgsp châxtawn.”Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng cóhybz nhi tửcsrh, ngưruhkơvrkli cũatbdng nêrhcdn hếgblut hy vọetywng rồguqki!”

“Khốvjsgn kiếgblup!”

Cổnazg Lệvrzo đorpfqdhot nhiêrhcdn rúedekt ra đorpfao, đorpfuyaft ởydqzruhkjbtsi cổnazg Đetywqdho Nhấrhcdt, éjbtsp sáetywt vàatbdo cổnazg họetywng, “Lờjbtsi củutrra ta, ngưruhkơvrkli khôrbtxng cóhybz nghe rõwqbt sao! Khôrbtxng cho nóhybzi!”

“Đetywưruhklquqc đorpfưruhklquqc đorpfưruhklquqc, ta cáetywi gìrhwtatbdng khôrbtxng nóhybzi, ngưruhkơvrkli cũatbdng đorpfydqzng tứgbluc giậefmgn a!” Đetywqdho Nhấrhcdt cưruhkjbtsi mộqdhot tiếgblung nóhybzi xin lỗobuii, đorpfưruhka tay đorpfohbly đorpfao trêrhcdn cổnazg ra: “Ta biếgblut ngưruhkơvrkli khôrbtxng thíhsucch, sau nàatbdy ta khôrbtxng đorpflyxs cậefmgp nữigjka, cóhybz đorpfưruhklquqc hay khôrbtxng? Ta nghe ngưruhkơvrkli, vẫpazqn khôrbtxng đorpfưruhklquqc sao!”

“Hừydqz!” Thấrhcdy Đetywqdho Nhấrhcdt nhưruhk vậefmgy, Cổnazg Lệvrzo thu đorpfao.”Chúedekng ta bâxtawy giờjbtsrhcdn làatbdm nhưruhk thếgbluatbdo? Đetywvrzo đorpfvrzo củutrra ta khôrbtxng còssbkn, bộqdho lạqectc củutrra ta cũatbdng thàatbdnh nărbtxm bèxwuw bảtbgsy mảtbgsng, thùklixatbdy, ta phảtbgsi báetywo!”

“Đetywúedekng! Báetywo thùklix ta cũatbdng vậefmgy muốvjsgn!” Đetywqdho Nhấrhcdt vừydqza nghe lờjbtsi nàatbdy, ngồguqki thẳruhkng ngưruhkjbtsi, “Mẹlafm kiếgblup , Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng thậefmgt sựcipxatbd quáetyw ghêrhcd tởydqzm! Ta thiếgbluu chúedekt nữigjka đorpfãycyk chếgblut ởydqzruhkjbtsi tay hắtbgsn rồguqki! Cáetywi thùklixatbdy ta cũatbdng vậefmgy phảtbgsi báetywo!”

Đetywqdho Nhấrhcdt giọetywng đorpfiệvrzou cứgblung rắtbgsn nóhybzi xong, Cổnazg Lệvrzo thanh âxtawm lạqecti cao thêrhcdm , “Khôrbtxng đorpfưruhklquqc đorpfetywng tớjbtsi Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, hắtbgsn làatbd củutrra ta! Ta khôrbtxng cho ngưruhkơvrkli đorpfetywng hắtbgsn!”

edekc nàatbdy, Đetywqdho Nhấrhcdt cũatbdng khôrbtxng cóhybz giốvjsgng nhưruhkedekc trưruhkjbtsc nhưruhk vậefmgy nóhybzi chuyệvrzon, “Ta nóhybzi Cổnazg Lệvrzo, ngưruhkơvrkli sao lạqecti vậefmgy chứgblu? Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng làatbd đorpfrjonch nhâxtawn chung củutrra chúedekng ta, làatbdm sao ngưruhkơvrkli cóhybz thểvjsg che chởydqz hắtbgsn nhưruhk vậefmgy!”

“Ta mặuyafc kệvrzo! Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng làatbd nam nhâxtawn ta nhìrhwtn trúedekng, làatbd nam nhâxtawn củutrra Tháetywp Cáetywt Cổnazg Lệvrzo ta, ta sẽhbie khôrbtxng đorpfvjsg cho bấrhcdt luậefmgn kẻfaowatbdo đorpfetywng đorpfếgblun mộqdhot sợlquqi tóhybzc củutrra hắtbgsn! Đetywvjsgi nghịrjonch vớjbtsi Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, chíhsucnh làatbd đorpfvjsgi nghịrjonch vớjbtsi Cổnazg Lệvrzo!”

“Đetywguqk đorpfrhcdn, đorpfguqk đorpfrhcdn ——” Đetywqdho Nhấrhcdt xoay đorpfojvzu: “Nếgbluu khôrbtxng phảtbgsi Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, ba ngưruhkjbtsi chúedekng ta sẽhbie khôrbtxng rơvrkli vàatbdo hoàatbdn cảtbgsnh nhưruhk vậefmgy! Đetywôrbtxng Lỗobui quốvjsgc cùklixng Tâxtawy kỳryyd quốvjsgc sẽhbie khôrbtxng bịrjon diệvrzot, đorpfvrzo đorpfvrzo ngưruhkơvrkli, bộqdho lạqectc củutrra ngưruhkơvrkli cũatbdng sẽhbie khôrbtxng gặuyafp gỡsgrf chuyệvrzon nhưruhk vậefmgy, Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng làatbd đorpfrjonch nhâxtawn củutrra chúedekng ta!”

“Đetywqdho Nhấrhcdt, khôrbtxng đorpfưruhklquqc đorpfetywng tớjbtsi Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng! Cho dùklix ngưruhkơvrkli muốvjsgn đorpfqdhong Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng, cũatbdng nêrhcdn ngưruhkơvrkli suy nghĩtbgs mộqdhot chúedekt nărbtxng lựcipxc củutrra mìrhwtnh. Ngưruhkơvrkli, xứgblung sao? Ngưruhkơvrkli cóhybz thểvjsgydqz đorpfáetywp lạqecti mấrhcdy chiêrhcdu củutrra Phưruhklquqng Thưruhkơvrklng?”

Lờjbtsi củutrra Cổnazg Lệvrzo hoàatbdn toàatbdn khiếgblun lửcsrha giậefmgn trong lòssbkng Đetywqdho Nhấrhcdt bùklixng cháetywy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.