Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 122 : Chặn giết Di Sa

    trước sau   
Chẳauxdng qua mớlbwei chỉjgdc trong bốqfhrn ngàaueby, kếexzs hoạtjrych táifehc chiếexzsn vớlbwei tam quốqfhrc đuelrãbstv bắifeht đuelrdxogu triểjbkgn khai, vìcyfyynhx sựyxvc tham dựyxvc củgjsda Phưhhniemlhng Tàaueb, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng trựyxvcc tiếexzsp chuyểjbkgn giao mưhhnihkuii vạtjryn nhâauxdn mãbstv cho Phưhhniemlhng Tàaueb, vốqfhrn làaueb Nhưhhni Ýustv sẽtltk đuelri đuelrếexzsn hưhhnilbweng tâauxdy, hiệjgdcn giờhkui lạtjryi đuelrjbkg hắifehn cùeiicng đuelri vớlbwei Hoàauebn Nhan Khang, suấustvt lĩcrcdnh hai mưhhniơyxvci vạtjryn quâauxdn đuelri vềtltk phíamcwa bắifehc, còustvn Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng chỉjgdc dẫayewn theo nămjikm vạtjryn Ưustvng kỵycfe quâauxdn, mụbiopc tiêjgdcu hưhhnilbweng phíamcwa Đnwcfôqpnvng. “Nămjikm vạtjryn quâauxdn đuelrgjsd sao?” Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt chưhhnia từfbjzng trảbswii qua chiếexzsn tranh, chưhhnia từfbjzng lêjgdcn chiếexzsn trưhhnihkuing. Nhưhhning nàauebng đuelrãbstv từfbjzng thấustvy nhữynhxng chuyệjgdcn nàaueby chiếexzsu trêjgdcn truyềtltkn hìcyfynh, hơyxvci cóynhx chúmzqgt lo lắifehng.

“Ưustvng kỵycfe quâauxdn củgjsda ta cóynhx thểjbkg lấustvy mộfjgut đuelrauebch trămjikm , màauebustvn làaueb mộfjgut đuelrfjgui quâauxdn thầdxogn tốqfhrc. Ngưhhniemlhc lạtjryi nhiềtltku ngưhhnihkuii sẽtltkauebm chậzudcm tốqfhrc đuelrfjgu , làauebm lỡyxub việjgdcc, càauebng thêjgdcm phiềtltkn phứemlhc màaueb thôqpnvi.”

Hiệjgdcn giờhkui đuelrãbstvaueb tháifehng tưhhni, xuâauxdn vềtltk hoa nởdrrl, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng cũtawsng thay đuelrtjryi toàauebn thâauxdn bằeaxgng mộfjgut kiệjgdcn áifeho màauebu trắifehng. Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng đuelrưhhnia tay kélelko Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt vàauebo trong lòustvng, môqpnvi nhẹglab nhàauebng màaueb chạtjrym vàauebo màaueby củgjsda nàauebng, “Khanh khanh, ta phảbswii đuelri, chẳauxdng lẽtltkauebng khôqpnvng cóynhx lờhkuii gìcyfy muốqfhrn nóynhxi vớlbwei ta sao?”

“Ácrggch ——” nghe Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng nóynhxi nhưhhni vậzudcy,vẻeqbs mặemlht củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt cóynhx chúmzqgt cứemlhng nhắifehc.

Tuy từfbjzng xem rấustvt nhiềtltku phim truyềtltkn hìcyfynh, trong lúmzqgc chia tay nữynhx nhâauxdn sẽtltk khóynhxc rấustvt bi thảbswim , nhưhhning nàauebng lạtjryi khóynhxc khôqpnvng đuelrưhhniemlhc, càauebng khôqpnvng tìcyfym ra đuelrưhhniemlhc bấustvt kỳexzs lờhkuii làauebm cho ngưhhnihkuii kháifehc xúmzqgc đuelrfjgung. Dừfbjzng lạtjryi mộfjgut lúmzqgc, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng dùeiicng ngóynhxn tay đuelriểjbkgm vàauebo chóynhxp mũtawsi Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt: “Bìcyfynh thưhhnihkuing nàauebng rấustvt thôqpnvng minh , hôqpnvm nay làauebm sao vậzudcy ?”

“Khôqpnvng phảbswii ngàaueby kia chàauebng mớlbwei đuelri sao. . . . . . Hơyxvcn nữynhxa, ta khôqpnvng biếexzst nêjgdcn nóynhxi cáifehi gìcyfy. . . . . .”


“Đnwcfemlha ngốqfhrc!” Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng hôqpnvn lêjgdcn môqpnvi củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt, đuelrdxogu lưhhniyxubi cạtjryy mởdrrlauebm rămjikng củgjsda nàauebng, múmzqgt vàauebo hưhhniơyxvcng thơyxvcm củgjsda nàauebng,chờhkui đuelrếexzsn lúmzqgc bêjgdcn cạtjrynh truyềtltkn đuelrếexzsn mộfjgut tiếexzsng ho khan, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng mớlbwei buôqpnvng Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt ra, lúmzqgc nàaueby mớlbwei pháifeht hiệjgdcn ngưhhnihkuii đuelrếexzsn làaueb Hoàauebn Nhan Minh Nguyệjgdct.

“Khụbiop khụbiop, cáifehc con, cáifehi kia, cứemlh tiếexzsp tụbiopc!” Hoàauebn Nhan Minh Nguyệjgdct hầdxogm nưhhnilbwec canh đuelrem đuelrếexzsn cho nữynhx nhi củgjsda mìcyfynh, khôqpnvng nghĩcrcd tớlbwei vàauebo cửjgdca liềtltkn nhìcyfyn thấustvy cảbswinh đuelrôqpnvi vợemlh chồqfhrng nàaueby thâauxdn mậzudct nhưhhni vậzudcy, làauebm cho mẹglab vợemlh nhưhhniauebng cũtawsng phảbswii xấustvu hổtjry mộfjgut chúmzqgt.

“Cáifehc con tiếexzsp tụbiopc! Ta đuelri trưhhnilbwec! Nhâauxdn lúmzqgc nưhhnilbwec canh còustvn nóynhxng con nêjgdcn nhanh chóynhxng uốqfhrng !”

Bỏhhni lạtjryi lờhkuii nàaueby, Hoàauebn Nhan Minh Nguyệjgdct vôqpnveiicng hiểjbkgu đuelrtjryo lýycfeaueb rờhkuii khỏhhnii phòustvng, thuậzudcn tay đuelróynhxng cửjgdca phòustvng lạtjryi.

“Đnwcftltku làaueb tạtjryi chàauebng!” sau khi Hoàauebn Nhan Minh Nguyệjgdct đuelri, đuelrôqpnvi bàauebn tay trắifehng nhưhhni phấustvn củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt đuelrustvm nhẹglabauebo trưhhnilbwec ngựyxvcc Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng: “Bịaueb mẹglab thấustvy đuelrưhhniemlhc! Mắifehc cỡyxub chếexzst!”

Thấustvy khuôqpnvn mặemlht nhuộfjgum đuelrhhni củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng nhẹglabhhnihkuii, nắifehm tay nàauebng đuelri tớlbwei bêjgdcn cạtjrynh bàauebn, “Khanh khanh, nưhhniơyxvcng đuelremlhc biệjgdct vìcyfyauebng hầdxogm nưhhnilbwec canh, nhâauxdn lúmzqgc còustvn nóynhxng nàauebng uốqfhrng đuelri! Ngoan ——”

Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng tựyxvccyfynh múmzqgc canh đuelrúmzqgt cho Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt, thàauebnh côqpnvng chuyểjbkgn chủgjsd đuelrtltk.

mzqgc Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt đuelrang uốqfhrng canh gàaueb, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng hôqpnvn lêjgdcn cáifehi tráifehn củgjsda nàauebng mộfjgut chúmzqgt, hắifehn việjgdcn cớlbweynhx việjgdcc phảbswii rờhkuii khỏhhnii, Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt cảbswim thấustvy cóynhx đuelriềtltku khôqpnvng ổtjryn trựyxvcc tiếexzsp gọyxvci lạtjryi.”Thưhhniơyxvcng, chàauebng cóynhx phảbswii cóynhx việjgdcc gìcyfy gạtjryt ta?”

“Khôqpnvng cóynhx ——” Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng dịauebu dàauebng tưhhniơyxvci cưhhnihkuii mộfjgut cáifehch châauxdn thàauebnh, làauebm cho ngưhhnihkuii kháifehc say mêjgdc trong đuelróynhx, chẳauxdng qua làaueb Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt đuelrãbstv sớlbwem nhậzudcn đuelrưhhniemlhc tin tứemlhc, cũtawsng khôqpnvng đuelrơyxvcn giảbswin màaueb đuelrjbkg cho Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng đuelri nhưhhni vậzudcy.

“Di Sa muốqfhrn đuelri Đnwcfôqpnvng Lỗdhil Quốqfhrc, ta nghe nóynhxi ngưhhnihkuii củgjsda chàauebng đuelrãbstv theo kịauebp bọyxvcn họyxvc . Chuyệjgdcn nàaueby cũtawsng cóynhx mộfjgut phầdxogn liêjgdcn quan đuelrếexzsn ta! Chẳauxdng lẽtltk, chàauebng muốqfhrn gạtjryt ta qua mộfjgut bêjgdcn, tựyxvccyfynh đuelri giảbswii quyếexzst Di Sa sao?”

Vốqfhrn hắifehn muốqfhrn giấustvu Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt, đuelrauebnh thầdxogn khôqpnvng biếexzst quỷauxd khôqpnvng hay màaueb âauxdm thầdxogm đuelruổtjryi theo Di Sa, khôqpnvng nghĩcrcd tớlbwei Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt đuelrãbstv biếexzst tin tứemlhc nàaueby. Xem ra nhữynhxng thủgjsd hạtjry củgjsda hắifehn đuelrãbstv “đuelri theo đuelrauebch” , toàauebn bộfjgu đuelremlhng vềtltk phíamcwa củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt mấustvt rồqfhri. Khôqpnvng cầdxogn đuelrifehn, ngưhhnihkuii báifehn đuelremlhng hắifehn chắifehc chắifehn làaueb Nạtjryp Lan Tíamcwn. . . . . .

“Khanh khanh nàauebng quảbswi nhiêjgdcn lợemlhi hạtjryi!” Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng chỉjgdc đuelrúmzqgng vàauebo Tốqfhr Nguyệjgdct, bêjgdcn ngưhhnihkuii củgjsda Tốqfhr Nguyệjgdct cóynhx giáifehn đuelriệjgdcp tốqfhrt nhưhhni vậzudcy, đuelrếexzsn bâauxdy giờhkui đuelrtltku cóynhx thểjbkg thu thậzudcp tin tứemlhc từfbjz ngưhhnihkuii bêjgdcn gốqfhri củgjsda nàauebng ấustvy. Nạtjryp Lan Tíamcwn ngưhhniơyxvci thậzudct làaueb ngưhhnihkuii khôqpnvng cóynhx tiềtltkn đuelrqfhr , trưhhnilbwec mặemlht mỹbiop nhâauxdn đuelrãbstv khai hếexzst rồqfhri , ban đuelrdxogu hắifehn phảbswii bắifeht Nạtjryp Lan Tíamcwn tuyệjgdct đuelrqfhri phảbswii im lặemlhng mớlbwei đuelrúmzqgng!

“Chậzudcc chậzudcc, nếexzsu takhôqpnvng đuelrjbkg Tốqfhr Nguyệjgdct sửjgdc dụbiopng mỹbiop nhâauxdn kếexzs, chàauebng còustvn muốqfhrn gạtjryt ta đuelrếexzsn khi nàauebo?” Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt vòustvng tay qua thắifeht lưhhning củgjsda Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng, hiệjgdcn lêjgdcn biểjbkgu tìcyfynh “chàauebng giảbswii thíamcwch rõuelrauebng cho thiếexzsp”, mộfjgut bộfjgu dạtjryng khôqpnvng cóynhx chúmzqgt nàauebo làaueb dịauebu dàauebng màaueb nhìcyfyn Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng.


“Ai nha, ta nhớlbwe ra rồqfhri, cóynhx ngưhhnihkuii đuelrãbstvynhxi cho ta chuyệjgdcn nàaueby. Hai ngàaueby nàaueby bậzudcn rộfjgun, ta ngưhhniemlhc lạtjryi đuelrãbstv quêjgdcn ! Khanh khanh, nàauebng đuelrfbjzng bậzudcn tâauxdm!”

Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng vẫayewn nhưhhnitaws qua loa đuelrtjryi kháifehi, nhìcyfyn thấustvy bộfjgu dạtjryng nàaueb, Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt nóynhxi: “Tóynhxm lạtjryi, hôqpnvm nay ta nhấustvt đuelrauebnh phảbswii đuelri! Chỉjgdcynhx ta mớlbwei cóynhx thểjbkgifehc đuelrauebnh đuelrưhhniemlhc việjgdcc Di Sa cóynhx phảbswii làaueb Liêjgdcn Sinh hay khôqpnvng, hơyxvcn nữynhxa còustvn mốqfhri thùeiic củgjsda nghĩcrcda phụbiop, ta muốqfhrn tựyxvccyfynh trảbswi thùeiic!”

Thấustvy Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt kiêjgdcn trìcyfy nhưhhni vậzudcy, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng chỉjgdcynhx thểjbkg bấustvt đuelrifehc dĩcrcdauebhhnihkuii cưhhnihkuii. Tíamcwnh cáifehch củgjsda nàauebng, mộfjgut khi đuelrãbstv quyếexzst đuelrauebnh nhấustvt đuelrauebnh sẽtltk khôqpnvng thay đuelrtjryi, chỉjgdc tráifehch bảbswin thâauxdn đuelrãbstv bịauebauebng ămjikn sạtjrych sẽtltk , chỉjgdcynhx thểjbkg nghe lờhkuii nàauebng .

eiicng lúmzqgc Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt thu thậzudcp đuelrqfhr đuelrtjryc, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng đuelryxubauebng lêjgdcn xe ngựyxvca.”Khanh khanh, hiệjgdcn tạtjryi ta cóynhx chúmzqgt hốqfhri hậzudcn.”

“Hốqfhri hậzudcn cáifehi gìcyfy?” Thay đuelrtjryi quầdxogn áifeho, Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt mộfjgut thâauxdn cảbswii nam trang, Hồqfhrng Y phấustvt phớlbwei, ngưhhniemlhc lạtjryi nàauebng lạtjryi trởdrrl thàauebnh mộfjgut tuyệjgdct sắifehc côqpnvng tửjgdc khuynh quốqfhrc khuynh thàauebnh.

“Hốqfhri hậzudcn yêjgdcu thưhhniơyxvcng nàauebng, thếexzs cho nêjgdcn bâauxdy giờhkui, nàauebng nóynhxi bấustvt cứemlh việjgdcc gìcyfy, ta đuelrtltku khôqpnvng tìcyfym đuelrưhhniemlhc lýycfe do đuelrjbkg phảbswin đuelrqfhri nàauebng.” Ngóynhxn tay Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng chạtjrym trêjgdcn mặemlht củgjsda Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt, khuôqpnvn mặemlht tuy làaueb bấustvt đuelrifehc dĩcrcd, nhưhhning trong giọyxvcng nóynhxi lạtjryi nồqfhrng đuelrzudcm yêjgdcu thưhhniơyxvcng.

“Chàauebng làauebbstvo côqpnvng củgjsda thiếexzsp, dĩcrcd nhiêjgdcn làaueb phảbswii yêjgdcu thưhhniơyxvcng thiếexzsp rồqfhri!”

Đnwcfâauxdy làaueb lầdxogn đuelrdxogu tiêjgdcn Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng nghe đuelrưhhniemlhc cáifehch nóynhxi “lãbstvo côqpnvng” nàaueby: “Khanh khanh, lãbstvo côqpnvng làauebcyfy? Làaueb ngôqpnvn ngữynhxdrrl thờhkuii đuelrtjryi củgjsda nàauebng sao?”

Thấustvy Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng tỏhhni ra bộfjgu dạtjryng củgjsda ngưhhnihkuii hiếexzsu họyxvcc nhưhhni vậzudcy, Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt cưhhnihkuii, đuelran chặemlht mưhhnihkuii ngóynhxn tay cùeiicng hắifehn, “Đnwcfúmzqgng vậzudcy a! Ởazjfyxvci đuelróynhx, nam nữynhx sau khi kếexzst hôqpnvn, nữynhx nhâauxdn liềtltkn gọyxvci nam nhâauxdn làauebbstvo côqpnvng, còustvn nam nhâauxdn sẽtltkhhning hôqpnv vớlbwei nữynhx nhâauxdn làauebbstvo bàaueb.”

“Đnwcfếexzsn cùeiicng làaueb nhưhhni thếexzsauebo ?” Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng cảbswim thấustvy vôqpnveiicng hứemlhng thúmzqg vớlbwei cáifehi xãbstv hộfjgui màaueb Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt đuelrang nóynhxi đuelrếexzsn, bâauxdy giờhkui nghe thấustvy Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt nóynhxi sau khi kếexzst hôqpnvn bọyxvcn họyxvc sẽtltk sửjgdc dụbiopng xưhhning hôqpnvbstvo côqpnvng cùeiicng Lãbstvo Bàaueb vớlbwei đuelrqfhri phưhhniơyxvcng, càauebng cảbswim thấustvy rấustvt thúmzqg vịaueb.

“Làauebeiicng chàauebng tay trong tay, đuelrdxogu bạtjryc rămjikng long, sau nàaueby nhấustvt đuelrauebnh sẽtltk trởdrrl thàauebnh lãbstvo côqpnvng cùeiicng lãbstvo bàaueb!”

Nghe Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt giảbswii thíamcwch, tưhhniơyxvcng đuelrqfhri cóynhx sựyxvc hứemlhng thúmzqg vớlbwei nhữynhxng từfbjzaueby, Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng gậzudct đuelrdxogu, trong miệjgdcng lẩazjfm bẩazjfm “Lãbstvo côqpnvng. . . . . . Lãbstvo bàaueb. . . . . . vôqpnveiicng thúmzqg vịaueb! Nhưhhning màaueb ta vẫayewn thíamcwch gọyxvci nàauebng làaueb khanh khanh hơyxvcn!”

“Đnwcfqfhri vớlbwei ta, Thưhhniơyxvcng cùeiicng lãbstvo côqpnvng, ta đuelrtltku thíamcwch!”


Hai ngưhhnihkuii ởdrrl trong xe ngựyxvca cũtawsng khôqpnvng quêjgdcn ngọyxvct ngàauebo thâauxdn mậzudct nhưhhni vậzudcy, màaueb đuelri theo sau mộfjgut lúmzqgc, ngồqfhri ởdrrl trong xe ngựyxvca làauebqpnv Mi cùeiicng Tốqfhr Nguyệjgdct giốqfhrng nhưhhni đuelrãbstv quen vớlbwei tíamcwnh cáifehch củgjsda hai vịaueb chủgjsd tửjgdc, tuy đuelrhhni mặemlht, nhưhhning vẫayewn làauebm mộfjgut bộfjgu dạtjryng vôqpnv sựyxvc nhưhhnitaws.

Từfbjzmzqgc Đnwcfôqpnvng Lỗdhil tiếexzsn quâauxdn đuelráifehnh Bắifehc Chu, Di Sa cóynhx thểjbkg đuelrifehn đuelrưhhniemlhc ngưhhnihkuii sau lưhhning giởdrrl tròustv quỷauxdaueby làauebeiicng mộfjgut ngưhhnihkuii, sau hai ngàaueby thu thậzudcp đuelrqfhr đuelrtjryc, sau đuelróynhx đuelrauebn ngưhhnihkuii bắifeht đuelrdxogu quay trởdrrl vềtltk.

cyfy Di Sa đuelri lạtjryi khôqpnvng tiệjgdcn, trêjgdcn đuelrưhhnihkuing di chuyểjbkgn cũtawsng chậzudcm lạtjryi mộfjgut chúmzqgt. Vìcyfy muốqfhrn mau chóynhxng quay vềtltk Đnwcfôqpnvng Lỗdhil, đuelráifehm ngưhhnihkuii Di Sa khôqpnvng đuelri đuelrưhhnihkuing bộfjgu, màaueb lạtjryi lựyxvca chọyxvcn di chuyểjbkgn bằeaxgng đuelrưhhnihkuing sôqpnvng, khôqpnvng nghĩcrcd rằeaxgng việjgdcc nhưhhni vậzudcy, lạtjryi tạtjryo mộfjgut cơyxvc hộfjgui cho Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng.

Sau khi xáifehc đuelrauebnh Di Sa sẽtltk đuelri đuelrưhhnihkuing thuỷauxd, ngưhhnihkuii củgjsda Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng chia làauebm hai đuelrưhhnihkuing, trêjgdcn đuelrưhhnihkuing thuỷauxd sẽtltkynhx ngưhhnihkuii giảbswi trang thàauebnh ngưhhnihkuii đuelráifehnh cáifeh, chămjikm chúmzqg theo sáifeht theo thuyềtltkn củgjsda Di Sa, còustvn lạtjryi trêjgdcn bờhkui, cho ngưhhnihkuii thúmzqgc ngựyxvca khôqpnvng ngừfbjzng đuelruổtjryi theo, chẳauxdng qua chỉjgdc cầdxogn nửjgdca ngàaueby, liềtltkn đuelruổtjryi kịauebp Di Sa. Bấustvt quáifeh khôqpnvng cóynhx mệjgdcnh lệjgdcnh củgjsda Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng,ngưhhnihkuii củgjsda Phậzudct sinh môqpnvn khôqpnvng dáifehm kinh đuelrfjgung đuelrếexzsn Di Sa, chẳauxdng qua làaueb từfbjz mộfjgut nơyxvci bíamcw mậzudct gầdxogn đuelróynhxaueb tiếexzsp tụbiopc theo dõuelri, khôqpnvng ngừfbjzng truyềtltkn tin tứemlhc cho Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng.

yxvci màaueb Di Sa dừfbjzng châauxdn, làaueb bếexzsn đuelròustvjgdcn cạtjrynh sôqpnvng Hồqfhrng—— têjgdcn làaueb Linh Chi.

Đnwcfi xe ngựyxvca đuelrãbstv mệjgdct mỏhhnii làauebm cho tinh thầdxogn củgjsda Di Sa hơyxvci kélelkm mộfjgut chúmzqgt. Kim Vũtawsuelrng Di Sa rờhkuii thuyềtltkn, còustvn Hạtjry Tuyếexzst đuelrem xe lămjikn đuelrazjfy lêjgdcn trêjgdcn bờhkui, sau khi chờhkui Di Sa ngồqfhri lêjgdcn xe lămjikn, bốqfhrn ngưhhnihkuii đuelri đuelrếexzsn quáifehn ămjikn bêjgdcn cạtjrynh bếexzsn đuelròustv ămjikn cơyxvcm.

“Mờhkuii kháifehch quan ngồqfhri!” Quáifehn ămjikn nàaueby làaueb do mộfjgut côqpnvifehi trẻeqbs tuổtjryi mởdrrl ra đuelrjbkg sinh sốqfhrng , còustvn lạtjryi làaueb mộfjgut tiểjbkgu nhịaueb gầdxogy nhỏhhniauebm việjgdcc vặemlht. Di Sa tùeiicy tiệjgdcn gọyxvci mộfjgut chúmzqgt đuelrqfhr ămjikn, khôqpnvng đuelrdxogy mộfjgut láifeht tiểjbkgu nhịaueb nhanh chóynhxng mang rưhhniemlhu vàaueb thứemlhc ămjikn lêjgdcn.

“Ăvkern đuelri! Ăvkern xong nghỉjgdc ngơyxvci mộfjgut láifeht, chờhkui mộfjgut chúmzqgt chúmzqgng ta còustvn phảbswii tiếexzsp tụbiopc lêjgdcn đuelrưhhnihkuing.”

Di Sa cắifehn báifehnh mỳexzs, gắifehp đuelrqfhr ămjikn vàauebo miệjgdcng. Đnwcfi đuelrưhhnihkuing thuỷauxd, thuậzudcn lợemlhi hơyxvcn, cho nêjgdcn so vớlbwei việjgdcc đuelri đuelrưhhnihkuing bộfjgu sẽtltk tiếexzst kiệjgdcm đuelrưhhniemlhc nửjgdca thờhkuii gian di chuyểjbkgn, Di Sa suy nghĩcrcd muốqfhrn mau chóynhxng quay vềtltk Đnwcfôqpnvng Lỗdhil, hắifehn tuyếexzst đuelrqfhri khôqpnvng cho Đnwcffjgu Nhấustvt cóynhx thểjbkg thựyxvcc hiệjgdcn đuelrưhhniemlhc âauxdm mưhhniu. Cho dùeiicaueb Hạtjry Tiếexzsn thậzudct sựyxvc nghĩcrcd rằeaxgng Đnwcffjgu Nhấustvt cóynhx thểjbkg đuelrưhhnia quâauxdn giúmzqgp đuelryxub Đnwcfôqpnvng Lỗdhil, nhưhhning hắifehn mớlbwei chíamcwnh làaueb đuelrtjryi đuelrjgdc tửjgdc củgjsda Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio, Đnwcffjgu Nhấustvt khôqpnvng cóynhx đuelrgjsd quyềtltkn.

“Tiểjbkgu nhịaueb, mang rưhhniemlhu lêjgdcn! Cóynhx thịauebt bòustv chíamcwn hay khôqpnvng, cắifeht hai phầdxogn cho ta!”

Sau khi Di Sa mởdrrl đuelrdxogu vàauebo quáifehn ămjikn, thìcyfyynhx ba ngưhhnihkuii đuelri vàauebo. Ba ngưhhnihkuii nàaueby Di Sa rấustvt quen thuộfjguc, bọyxvcn họyxvcaueb nhữynhxng ngưhhnihkuii đuelri cùeiicng đuelri chung đuelrưhhnihkuing thuỷauxd vớlbwei hắifehn, trưhhnilbwec nay chưhhnia từfbjzng thấustvy mặemlht.

Sau khi ba ngưhhnihkuii ngồqfhri xuốqfhrng, tiểjbkgu nhịaueb mang rưhhniemlhu lêjgdcn, lạtjryi thêjgdcm phầdxogn thịauebt bòustv chíamcwn, cầdxogm đuelrdxogu làauebm mộfjgut nam tửjgdc hắifehn cầdxogm dao đuelrang cắifeht miếexzsng thịauebt bòustv.”Ăvkern đuelri ! Ăvkern cho no rồqfhri mớlbwei cóynhx thểjbkg chạtjryy trốqfhrn đuelrưhhniemlhc!”

“Đnwcftjryi ca, rưhhniemlhu nàaueby thậzudct làaueb mạtjrynh!”


“Đnwcfúmzqgng vậzudcy , thịauebt bòustvtawsng khôqpnvng tệjgdc lắifehm! Nữynhx chủgjsd quáifehn, cho hai câauxdn thịauebt bòustv tớlbwei đuelrâauxdy!”

Quáifehn ămjikn nhỏhhniaueby, bởdrrli vìcyfy từfbjz khi cóynhx sựyxvc tham gia củgjsda nhữynhxng ngưhhnihkuii nàaueby, màaueb trởdrrljgdcn náifeho nhiệjgdct.

“Côqpnvng tửjgdc, trêjgdcn đuelrưhhnihkuing bọyxvcn họyxvc giốqfhrng nhưhhni vẫayewn cốqfhr luôqpnvn duy trìcyfy khoảbswing cáifehch nhấustvt đuelrauebnh vớlbwei chúmzqgng ta.” Hạtjry Tuyếexzst liếexzsc mắifeht nhìcyfyn ba ngưhhnihkuii bêjgdcn kia. Ba ngưhhnihkuii kia cóynhxauebn da đuelren, nhìcyfyn quầdxogn áifeho củgjsda họyxvc, giốqfhrng nhưhhni ngưhhnihkuii đuelri chu du khắifehp nơyxvci.

“Nóynhxi khôqpnvng chừfbjzng bọyxvcn hắifehn chỉjgdcaueb tiệjgdcn đuelrưhhnihkuing theo chúmzqgng ta.” Giàaueb Lam ngưhhniemlhc lạtjryi nghĩcrcd bọyxvcn họyxvc hẳauxdn làaueb khôqpnvng cóynhx vầdxogn đuelrtltk , sôqpnvng Hồqfhrng nàaueby khôqpnvng phảbswii làaueb do bọyxvcn họyxvc mởdrrl , làauebm sao cóynhx thểjbkgcyfy nhữynhxng ngàaueby đuelri chung đuelrưhhnihkuing cùeiicng bọyxvcn họyxvc liềtltkn cóynhx thểjbkg hoàauebi nghi ngưhhnihkuii kháifehc nhưhhni thếexzs!

Giàaueb Lam khôqpnvng biếexzst chuyệjgdcn củgjsda Di Sa, dĩcrcd nhiêjgdcn khôqpnvng rõuelrifehch suy nghĩcrcd củgjsda Hạtjry Tuyếexzst cùeiicng Di Sa. Gìcyfya Lam nghĩcrcd ba ngưhhnihkuii nàaueby chỉjgdcaueb nhữynhxng hiệjgdcp kháifehch bìcyfynh thưhhnihkuing, nhưhhning trong mắifeht Di Sa, nhưhhning chẳauxdng qua nếexzsu xảbswiy ra vấustvn đuelrtltk lớlbwen, đuelrtjryi kháifehi khiếexzsn cho ngưhhnihkuii kháifehc “cóynhx tậzudct giậzudct mìcyfynh” đuelri!

“Lãbstvo bảbswin, góynhxi cho chúmzqgng ba câauxdn thịauebt bòustv chíamcwn, mưhhnihkuii cáifehi báifehnh mỳexzs. Cho chúmzqgng ta mang đuelri!” Di Sa đuelrjbkg mộfjgut thỏhhnii bạtjryc ởdrrl trêjgdcn bàauebn, quay đuelrdxogu nhìcyfyn ba ngưhhnihkuii trưhhnilbwec mắifeht, “Nơyxvci nàaueby khôqpnvng an toàauebn, chúmzqgng ta mau chóynhxng lêjgdcn đuelrưhhnihkuing đuelri!”

mzqgc tiểjbkgu nhịaueb mang thịauebt bòustvauebifehnh mỳexzs tớlbwei, Hạtjry Tuyếexzst cầdxogm báifehnh mỳexzs, Kim Vũtaws giúmzqgp Di Sa, bốqfhrn ngưhhnihkuii muốqfhrn rờhkuii khỏhhnii.

“Loảbswing xoảbswing——” mớlbwei đuelri hai bưhhnilbwec, mộfjgut câauxdy đuelrao lớlbwen bay tớlbwei, trựyxvcc tiếexzsp cắifehm ởdrrl trưhhnilbwec mặemlht Di Sa.”Nhưhhni thếexzsauebo, ngưhhniơyxvci khôqpnvng muốqfhrn cùeiicng chúmzqgng ta ămjikn cơyxvcm, nhanh nhưhhni vậzudcy liềtltkn đuelri sao?”

“Lãbstvo Đnwcftjryi” đuelri lêjgdcn phíamcwa trưhhnilbwec ,cắifehn thịauebt bòustv, miếexzsng thịauebt đuelrong đuelrưhhnia đuelri đuelrếexzsn bốqfhrn ngưhhnihkuii trưhhnilbwec mặemlht, “Chẳauxdng lẽtltk ngưhhniơyxvci khinh thưhhnihkuing chúmzqgng ta, cảbswim thấustvy đuelrưhhniemlhc chúmzqgng ta làaueb nhữynhxng nam nhâauxdn thôqpnv lỗdhil sao, cùeiicng chúmzqgng ta ămjikn cơyxvcm, làauebm phiềtltkn cáifehc ngưhhniơyxvci sao?”

“Vịaueb đuelrtjryi ca nàaueby, ngưhhniơyxvci chớlbwe hiểjbkgu lầdxogm !” Trêjgdcn xe lămjikn, Di Sa ngâauxdy ngôqpnvhhnihkuii, “Trong nhàaueb mẫayewu thâauxdn bệjgdcnh tìcyfynh nguy kịauebch, ta cùeiicng đuelrtjryi ca củgjsda ta vộfjgui vàauebng trởdrrl vềtltk thămjikm viếexzsng mẫayewu thâauxdn, cho nêjgdcn vộfjgui vàauebng lêjgdcn đuelrưhhnihkuing màaueb thôqpnvi, khôqpnvng liêjgdcn quan gìcyfy đuelrếexzsn cáifehc vịaueb cảbswi.”

“Bệjgdcnh tìcyfynh nguy kịauebch sao?” Đnwcftjryi háifehn nhìcyfyn chămjikm chúmzqgauebo Di Sa hồqfhri lâauxdu, lạtjryi nhìcyfyn nhìcyfyn Giàaueb Lam, “Phi! Ngưhhniơyxvci lừfbjza gạtjryt ngưhhnihkuii nàauebo ! Ngưhhniơyxvci nóynhxi cáifehc ngưhhniơyxvci làaueb huynh đuelrjgdc, vậzudcy màaueb bộfjguifehng lạtjryi khôqpnvng giốqfhrng nhau chúmzqgt nàauebo?”

“Chúmzqgng ta mộfjgut ngưhhnihkuii giốqfhrng mẫayewu thâauxdn, mộfjgut ngưhhnihkuii giốqfhrng phụbiop thâauxdn.”

Hiệjgdcn tạtjryi Di Sa đuelrãbstvifehc đuelrauebnh nhấustvt đuelrauebnh đuelrqfhri phưhhniơyxvcng đuelrang làauebm khóynhx bọyxvcn họyxvc , chẳauxdng qua hắifehn khôqpnvng biếexzst lýycfe do đuelrjbkg bọyxvcn họyxvcauebm nhưhhni vậzudcy làauebcyfyifehi gìcyfy. Chẳauxdng lẽtltkauebauxdy thùeiic chuốqfhrc oáifehn? Khôqpnvng giốqfhrng lắifehm! Hắifehn chíamcwnh xáifehc làaueb lầdxogn đuelrdxogu tiêjgdcn đuelrếexzsn Bắifehc Chu, chưhhnia bao giờhkui ra ngoàauebi, làauebm sao cóynhx thểjbkgeiicng ngưhhnihkuii kháifehc gâauxdy thùeiic chuốqfhrc oáifehn? Chẳauxdng lẽtltk, làaueb ngưhhnihkuii Đnwcffjgu Nhấustvt pháifehi tớlbwei?


“Chậzudcc chậzudcc!” Đnwcftjryi háifehn tay tráifehi cầdxogm thịauebt bòustv, tay phảbswii cầdxogm báifeht rưhhniemlhu, mỗdhili lầdxogn cắifehn mộfjgut miếexzsng thịauebt bòustv, sẽtltk liềtltkn cầdxogm rưhhniemlhu lêjgdcn uốqfhrng,bêjgdcn cạtjrynh vừfbjza ămjikn lạtjryi chậzudcc lưhhniyxubi, “Nóynhxi nhưhhni vậzudcy cũtawsng đuelrưhhniemlhc! Đnwcfi đuelri, cáifehc ngưhhniơyxvci đuelrãbstv vộfjgui vàauebng nhưhhni vậzudcy, ta đuelrâauxdy liềtltkn khôqpnvng tráifehch cáifehc ngưhhniơyxvci ! Cáifehc ngưhhniơyxvci đuelri đuelri!”

Đnwcftjryi háifehn tựyxvc giáifehc tráifehnh ra, trởdrrl vềtltk quáifehn ămjikn, việjgdcc nhưhhni thếexzsauebm cho Di Sa cóynhx chúmzqgt bấustvt ngờhkui, chờhkui bọyxvcn họyxvc đuelrếexzsn chỗdhilqpnvng Hồqfhrng bêjgdcn cạtjrynh, pháifeht hiệjgdcn cămjikn bảbswin làaueb khôqpnvng cóynhxynhxng dáifehng củgjsda mộfjgut con thuyềtltkn nàauebo cảbswi. Thuyềtltkn bọyxvcn họyxvchhnilbwen đuelrãbstvqpnv tung biếexzsn mấustvt, ba ngưhhnihkuii trêjgdcn thuyềtltkn kia, cũtawsng khôqpnvng còustvn thấustvy tung tíamcwch.

“Côqpnvng tửjgdc, làauebm sao bâauxdy giờhkui? Nhấustvt đuelrauebnh làaueb bọyxvcn họyxvcauebm !” Hạtjry Tuyếexzst lấustvy kiếexzsm ra, suy nghĩcrcd muốqfhrn quay trởdrrl vềtltk chélelkm chếexzst ba têjgdcn kia.

“Khôqpnvng vộfjgui!” Di Sa dơyxvc tay, ngămjikn cảbswin Hạtjry Tuyếexzst, “Chúmzqgng ta đuelrtjryi đuelrưhhnihkuing bộfjgu.”

mzqgc Di Sa trảbswi lờhkuii, ba ngưhhnihkuii đuelrãbstv ămjikn uốqfhrng no đuelrgjsd, ợemlh mộfjgut cáifehi rờhkuii khỏhhnii quáifehn ămjikn, “A! Khôqpnvng phảbswii nhanh chóynhxng trởdrrl vềtltk sao! Làauebm sao lạtjryi quay vềtltk ?” Mộfjgut đuelrtjryi háifehn”kinh ngạtjryc” kêjgdcu lêjgdcn, “Nếexzsu khôqpnvng đuelri, mẫayewu thâauxdn củgjsda cáifehc ngưhhniơyxvci chếexzst sẽtltk khôqpnvng nhắifehm mắifeht !”

“Cóynhx phảbswii cáifehc ngưhhniơyxvci làauebm hay khôqpnvng?” Hạtjry Tuyếexzst lạtjrynh lùeiicng đuelri đuelrếexzsn trưhhnilbwec mặemlht đuelrtjryi háifehn, “Thuyềtltkn củgjsda chúmzqgng ta sao? Cáifehc ngưhhniơyxvci cóynhx nhầdxogm ngưhhnihkuii nàauebo khôqpnvng vậzudcy?”

“Tiểjbkgu côqpnvhhniơyxvcng, tuổtjryi còustvn trẻeqbs, vẻeqbs mặemlht trưhhning ra nhưhhni mộfjgut ngưhhnihkuii cóynhx cha mẹglab chếexzst vậzudcy, gưhhniơyxvcng mặemlht lạtjrynh lùeiicng củgjsda ngưhhniơyxvci nhưhhni vậzudcy làaueb đuelrjbkg cho ai xem a! Nếexzsu muốqfhrn thỉjgdcnh giáifeho ngưhhnihkuii kháifehc, phảbswii cóynhx ngữynhx khíamcwamcwnh trọyxvcng cóynhx đuelrưhhniemlhc hay khôqpnvng! Khôqpnvng biếexzst lễtfzy phélelkp!” Bêjgdcn cạtjrynh mộfjgut đuelrtjryi háifehn kháifehc đuelrang ngoáifehy lỗdhil tai.

“Ngưhhniơyxvci ——”

“Hạtjry Tuyếexzst, chúmzqgng ta đuelri đuelrưhhnihkuing bộfjgu!” Di Sa di đuelrfjgung xe lămjikn muốqfhrn quay trởdrrl lạtjryi, phíamcwa sau lạtjryi truyềtltkn ra mộfjgut âauxdm thanh xa xôqpnvi, “Liêjgdcn Sinh, đuelri nhanh nhưhhni vậzudcy sao, khôqpnvng nghĩcrcd muốqfhrn gặemlhp bằeaxgng hữynhxu sao!”

“Ca ——” xe lămjikn dừfbjzng lạtjryi, pháifeht ra âauxdm thanh chóynhxi tai. Tay Di Sa, run nhèifeh nhẹglab , hắifehn quảbswi thậzudct nghe khôqpnvng sai, vậzudcy màaueb hắifehn cóynhx thểjbkg nghe cóynhx ngưhhnihkuii gọyxvci hắifehn làaueb”Liêjgdcn sinh” !

Di Sa xoay ngưhhnihkuii, chậzudcm rãbstvi đuelrazjfy xe lămjikn, đuelri tớlbwei trưhhnilbwec mặemlht ba ngưhhnihkuii, vẻeqbs mặemlht vôqpnveiicng kíamcwch đuelrfjgung, “Vừfbjza rồqfhri làaueb ai nóynhxi lờhkuii nàaueby? Làaueb ai?”

“Làaueb ta a!” Cầdxogm đuelrdxogu làauebjgdcn Đnwcftjryi Háifehn xấustvu xa “ha ha” cưhhnihkuii, “Làauebm sao, lờhkuii nóynhxi củgjsda ta cóynhx vấustvn đuelrtltkcyfy sao?”

“Ngưhhniơyxvci vừfbjza rồqfhri bảbswio ta cáifehi gìcyfy? Liêjgdcn Sinh? Ngưhhniơyxvci làauebm sao màaueb biếexzst đuelrưhhniemlhc? Ngưhhniơyxvci làaueb ai? Bằeaxgng hữynhxu kia, làaueb ai?”

“Cáifehi nàaueby, ta cũtawsng khôqpnvng biếexzst.” têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa nấustvc lêjgdcn, sờhkui sờhkui bụbiopng, “Cáifehc huynh đuelrjgdc, đuelri thôqpnvi! Tìcyfym mộfjgut chỗdhil đuelri ngủgjsd đuelri!”

Thấustvy têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa quay đuelri, Di Sa đuelrưhhnia tay, bốqfhrn miếexzsng phi tiêjgdcu hoa mai trong tay áifeho củgjsda hắifehn bay ra, thẳauxdng tắifehp phóynhxng đuelrếexzsn trưhhnilbwec mũtawsi châauxdn củgjsda đuelrtjryi háifehn. Lúmzqgc nàaueby, Di Sa khôqpnvng giốqfhrng nhưhhnimzqgc nãbstvy còustvn ngâauxdy ngôqpnv, thay vàauebo đuelróynhxaueb mộfjgut bộfjgu mặemlht vôqpnveiicng nghiêjgdcm túmzqgc, “Trảbswi lờhkuii vấustvn đuelrtltk củgjsda ta, nếexzsu khôqpnvng sẽtltk chếexzst!”

“Ai nha, ta rấustvt sợemlh a!” Di Sa đuelrfjgut nhiêjgdcn ra tay, làauebm cho têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa âauxdm thầdxogm cảbswi kinh. Quảbswi nhiêjgdcn, môqpnvn chủgjsdynhxi khôqpnvng sai, nhữynhxng ngưhhnihkuii nàaueby rấustvt khóynhx đuelrqfhri phóynhx. Bấustvt quáifeh bọyxvcn hắifehn cũtawsng khôqpnvng phảbswii làaueb ngưhhnihkuii ngồqfhri khôqpnvng, phi tiêjgdcu hoa mai nho nhỏhhniaueby khôqpnvng thểjbkgynhx thểjbkg doạtjry đuelrưhhniemlhc bọyxvcn họyxvc.

“Làauebm sao bâauxdy giờhkui, bịaueb ngưhhniơyxvci làauebm giậzudct mìcyfynh nhưhhni vậzudcy, ta cáifehi gìcyfytawsng khôqpnvng nhớlbweuelr ! Làauebm sao bâauxdy giờhkui?” Têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa nóynhxi, đuelrùeiica giỡyxubn nhìcyfyn hai ngưhhnihkuii bêjgdcn cạtjrynh mộfjgut lớlbwen mộfjgut nhỏhhni đuelrtltku đuelrãbstv “hôqpnvqpnv”: “Đnwcftjryi ca, nghĩcrcd khôqpnvng ra, cũtawsng đuelrfbjzng suy nghĩcrcd nữynhxa! Vẫayewn làaueb ngẫayewm lạtjryi côqpnvhhniơyxvcng tuyệjgdct đuelrglabp nàaueby cóynhx vẻeqbsynhx hứemlhng thúmzqg! Ha ha ha!”

Ba ngưhhnihkuii trưhhnilbwec mắifeht nàaueby, rõuelrauebng làaueb đuelrang trêjgdcu chọyxvcc chíamcwnh mìcyfynh, Di Sa môqpnvi run nhèifeh nhẹglab, màaueby khẽtltk nhếexzsch lêjgdcn, “Hạtjry Tuyếexzst, giếexzst khôqpnvng tha!”

Di Sa vừfbjza dứemlht lờhkuii, Hạtjry Tuyếexzst rúmzqgt kiếexzsm trong tay ra khỏhhnii võuelr, tỉjgdc mỉjgdcaueb đuelrâauxdm kiếexzsm thẳauxdng tớlbwei yếexzst hầdxogu củgjsda đuelrtjryi háifehn.

“Tốqfhrt thậzudct làaueb mộfjgut nữynhx nhâauxdn tàauebn nhẫayewn!” têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa rúmzqgt ra đuelrtjryi đuelrao, đuelryxub lấustvy nhuyễtfzyn kiếexzsm, “Giếexzst ôqpnvng nộfjgui củgjsda ngưhhniơyxvci, sau nàaueby ngưhhniơyxvci sẽtltk khôqpnvng cóynhx đuelrưhhniemlhc phu quâauxdn đuelrustvy, ngưhhniơyxvci khôqpnvng muốqfhrn xuấustvt giáifeh sao !”

Trong lờhkuii nóynhxi củgjsda têjgdcn đuelrtjryi háifehn rõuelrauebng đuelrang chiếexzsm chúmzqgt tiệjgdcn nghi cho mìcyfynh, ămjikn đuelrzudcu hủgjsd củgjsda nàauebng, làauebm cho trong lòustvng Hạtjry Tuyếexzst đuelrang muốqfhrn kìcyfym nélelkn cũtawsng phảbswii tứemlhc giậzudcn , “Muốqfhrn chếexzst sao!” nhuyễtfzyn kiếexzsm trong tay củgjsda Hạtjry Tuyếexzst, mộfjgut thanh kiếexzsm màauebu bạtjryc rựyxvcc rỡyxub xuấustvt hiệjgdcn, bóynhxng dáifehng củgjsda Hạtjry Tuyếexzst bao phủgjsdjgdcn thanh kiếexzsm đuelróynhx, từfbjzng chiêjgdcu nhưhhni muốqfhrn lấustvy mạtjryng têjgdcn đuelrtjryi háifehn.

“Ai nha nha, nhìcyfyn khôqpnvng ra tiểjbkgu nưhhniơyxvcng tửjgdc vẻeqbs mặemlht lạtjrynh lùeiicng nhưhhni vậzudcy, lạtjryi nóynhxng nảbswiy thậzudct, thậzudct sựyxvcaueb giốqfhrng vớlbwei tíamcwnh cáifehch củgjsda Đnwcftjryi Háifehn ta đuelrâauxdy! Ta đuelrâauxdy thíamcwch ngưhhniơyxvci nhưhhni vậzudcy, khôqpnvng bằeaxgng tiểjbkgu nưhhniơyxvcng tửjgdc, ngưhhniơyxvci đuelri theo ta đuelri! Ta tuy khôqpnvng phảbswii làaueb quan lớlbwen gìcyfy đuelróynhx, nhưhhning tốqfhrt xấustvu cũtawsng cóynhx chúmzqgt ruộfjgung đuelrustvt cóynhx thểjbkg sốqfhrng qua ngàaueby đuelrưhhniemlhc. Chẳauxdng qua, trong nhàaueb ta đuelrãbstvynhx mộfjgut ngưhhnihkuii đuelràauebn bàaueb chanh chua, mang ngưhhniơyxvci trởdrrl vềtltk, nàauebng ấustvy nhấustvt đuelrauebnh sẽtltkeiicng ta ầdxogm ĩcrcd dữynhx dộfjgui, cho nêjgdcn chỉjgdcynhx thểjbkggjsdy khuấustvt cho ngưhhniơyxvci ởdrrl biệjgdct việjgdcn thôqpnvi, khi ta cưhhnilbwei ngưhhniơyxvci vềtltk ngưhhniơyxvci sẽtltk trởdrrl thàauebnh tiểjbkgu thiếexzsp thứemlhhhnihkuii ba củgjsda ta !”

Tuy kiếexzsm pháifehp củgjsda Hạtjry Tuyếexzst hung hãbstvn, vậzudcy màauebjgdcn đuelrtjryi háifehn lạtjryi khôqpnvng tỏhhni ra mệjgdct mỏhhnii khi tiếexzsp chiêjgdcu, ngưhhniemlhc lạtjryi cóynhx thểjbkg đuelryxub nhữynhxng đuelròustvn tấustvn côqpnvng củgjsda Hạtjry Tuyếexzst, miệjgdcng vẫayewn khôqpnvng quêjgdcn trêjgdcu chọyxvcc Hạtjry Tuyếexzst.

Di Sa làauebm đuelrtjryi đuelrjgdc tửjgdc củgjsda Bồqfhrng Lai đuelrbswi, ởdrrlqpnvng Lai Đnwcfbswio cũtawsng cóynhx phầdxogn đuelrưhhniemlhc kíamcwnh trọyxvcng. Hạtjry Tuyếexzst thâauxdn làaueb thuộfjguc hạtjry củgjsda Di Sa, ởdrrl Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio cũtawsng cóynhx ai cóynhx thểjbkg ămjikn nóynhxi nhưhhni vậzudcy vớlbwei nàauebng. Hiệjgdcn giờhkui đuelrúmzqgng lúmzqgc, gặemlhp đuelrưhhniemlhc mộfjgut têjgdcn nam tửjgdc xấustvu xỉjgdcifehng vẻeqbs thìcyfyhhniu manh bỉjgdctjryi nhưhhni vậzudcy,nóynhxi ra nhữynhxng lờhkuii sỉjgdc nhụbiopc ngưhhnihkuii nhưhhni thếexzs, làauebm sao Hạtjry Tuyếexzst cóynhx thểjbkg khôqpnvng giậzudcn dữynhx . Nhấustvt làauebjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa nàaueby lạtjryi đuelrjbkgauebng làauebm mộfjgut ngưhhnihkuii thiếexzsp, lạtjryi làaueb tiểjbkgu thiếexzsp thứemlhhhnihkuii ba củgjsda hắifehn, làauebm cho Hạtjry Tuyếexzst tứemlhc giậzudcn đuelrếexzsn xem chúmzqgt hộfjguc máifehu.

“Ta muốqfhrn giếexzst ngưhhniơyxvci!”

Hạtjry Tuyếexzst toàauebn thâauxdn váifehy trắifehng, têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa toàauebn thâauxdn hắifehc y, hai ngưhhnihkuii mộfjgut trắifehng mộfjgut đuelren, đuelráifehnh nhau . Bêjgdcn cạtjrynh hai ngưhhnihkuii nam tửjgdc thấustvy thếexzs, dứemlht khoáifeht ôqpnvm bảbswi vai tựyxvca vàauebo mộfjgut bêjgdcn xem diễtfzyn tròustv, miệjgdcng vẫayewn khôqpnvng quêjgdcn hòustvlelkt trợemlh oai cho têjgdcn đuelrtjryi háifehn, “Đnwcftjryi ca, Tiểjbkgu nưhhniơyxvcng tửjgdc trởdrrl thàauebnh đuelrtjryi tẩazjfu, khôqpnvng biếexzst huynh cóynhx thểjbkg chốqfhrng đuelryxub đuelrưhhniemlhc khôqpnvng! Xem eo củgjsda nàauebng to nhưhhni vậzudcy làaueb biếexzst, đuelreqbs con rấustvt tốqfhrt nha! Chẳauxdng qua khôqpnvng biếexzst, trong hai ngưhhnihkuii ai sẽtltk đuelrdxogu hàauebng ai !”

Lờhkuii nóynhxi củgjsda hai têjgdcn nam tửjgdcauebm cho Hạtjry Tuyếexzst nổtjryi trậzudcn lôqpnvi đuelrìcyfynh, trong lòustvng nàauebng chỉjgdcynhx Di Sa, ngoàauebi Di Sa ra, nhữynhxng ngưhhnihkuii nàaueby đuelrtltku làaueb nhữynhxng con chóynhx!

Hạtjry Tuyếexzst bịaueb ngưhhnihkuii kháifehc trêjgdcu đuelrùeiica nhưhhni vậzudcy, trong lòustvng củgjsda Kim Vũtaws muốqfhrn thay nàauebng trúmzqgt giậzudcn, khôqpnvng đuelremlhi Giàaueb Lam mởdrrl miệjgdcng, rúmzqgt kiếexzsm đuelrếexzsn bêjgdcn cạtjrynh hai têjgdcn nam tửjgdc đuelrang xem diễtfzyn tròustv. Hai ngưhhnihkuii nàaueby vừfbjza thấustvy Kim Vũtaws ra tay, cưhhnihkuii cưhhnihkuii nghêjgdcnh đuelróynhxn hắifehn.

“Tiểjbkgu tửjgdc, ngưhhniơyxvci muốqfhrn đuelrustvu mộfjgut ngưhhnihkuii hay cùeiicng nhau tiếexzsn lêjgdcn?”

Kim Vũtaws vốqfhrn đuelrãbstvauebm mộfjgut tưhhni thếexzs muốqfhrn ra tay, sau khi nghe hai ngưhhnihkuii nàaueby nóynhxi, nhưhhning lạtjryi kinh ngạtjryc.”Mộfjgut mìcyfynh đuelrustvu? Cùeiicng nhau tiếexzsn lêjgdcn?”

“Ngu ngốqfhrc, cáifehi nàaueby cũtawsng khôqpnvng biếexzst! ngưhhnihkuii Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio chỉjgdc sốqfhr thôqpnvng minh cóynhx phảbswii gặemlhp vấustvn đuelrtltk hay khôqpnvng ?”

“Đnwcfúmzqgng vậzudcy! Nhấustvt đuelrauebnh làaueb vậzudcy!”

Hai ngưhhnihkuii khôqpnvng coi ai ra gìcyfyauebynhxi chuyệjgdcn vớlbwei nhau, giảbswii thíamcwch mộfjgut chúmzqgt.”Nghe đuelrâauxdy, chúmzqgng ta cóynhx ýycfe tốqfhrt nóynhxi cho ngưhhniơyxvci biếexzst! Cáifehi gọyxvci làaueb đuelráifehnh mộfjgut mìcyfynh, mộfjgut mìcyfynh ngưhhniơyxvci, chọyxvcn mộfjgut trong hai chúmzqgng ta. Còustvn cáifehi cùeiicng nhau tiếexzsn lêjgdcn, làaueb hai ngưhhnihkuii chúmzqgng ta, đuelráifehnh mộfjgut mìcyfynh ngưhhniơyxvci!”

Lờhkuii nàaueby, Di Sa nghe vôqpnveiicng quen tai, hiệjgdcn tạtjryi hắifehn càauebng xáifehc đuelrauebnh ba ngưhhnihkuii trưhhnilbwec mắifeht nhấustvt đuelrauebnh làaueb biếexzst Y Liêjgdcn . Bởdrrli vìcyfy Y Liêjgdcn đuelrãbstv từfbjzng cùeiicng hắifehn huấustvn luyệjgdcn qua nhưhhni vậzudcy, nóynhxi nhữynhxng từfbjz nhưhhni vậzudcy cũtawsng chỉjgdcynhxcyfynh Y Liêjgdcn mớlbwei cóynhx thểjbkg thôqpnvi.

“Chủgjsd tửjgdc củgjsda cáifehc ngưhhniơyxvci làaueb ai? Cóynhx phảbswii kêjgdcu Y Liêjgdcn hay khôqpnvng? Nàauebng ởdrrl đuelrâauxdu? Cóynhx phảbswii nàauebng cho cáifehc ngưhhniơyxvci tớlbwei tìcyfym ta hay khôqpnvng ?” Di Sa kíamcwch đuelrfjgung đuelrazjfy xe lămjikn đuelri tớlbwei trưhhnilbwec mặemlht hai têjgdcn nam tửjgdcaueby. Hắifehn ngàauebn lầdxogn cũtawsng khôqpnvng ngờhkui tớlbwei, lúmzqgc hắifehn muốqfhrn tìcyfym Y Liêjgdcn, Y Liêjgdcn cũtawsng muốqfhrn tìcyfym hắifehn. Chẳauxdng lẽtltk, đuelrâauxdy làaueb gọyxvci làaueb duyêjgdcn phậzudcn sao!

“Cáifehi gìcyfy Nhấustvt Liêjgdcn, Nhịaueb Liêjgdcn ? Bâauxdy giờhkui vẫayewn làauebeiica xuâauxdn, hoa sen *mùeiica hạtjry mớlbwei nởdrrl! Nhìcyfyn xem, đuelrúmzqgng làaueb giốqfhrng nhưhhni ta nóynhxi đuelri! Nãbstvo củgjsda ngưhhnihkuii Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio đuelrúmzqgng làauebynhx vấustvn đuelrtltkaueb, quảbswi nhiêjgdcn làaueb nhưhhni vậzudcy! Thậzudct làaueb thóynhxi quen xấustvu——” (*sen=liêjgdcn)

“Đnwcfúmzqgng, thậzudct làaueb thóynhxi quen xấustvu!” Hai ngưhhnihkuii nàaueby nghĩcrcdcyfynh nóynhxi đuelrúmzqgng giốqfhrng nhưhhni đuelrang nóynhxi chuyệjgdcn vui, phêjgdc pháifehn Di Sa khôqpnvng đuelráifehng mộfjgut đuelrqfhrng.

Xem ra, cho dùeiic bọyxvcn họyxvcynhx biếexzst đuelriềtltku gìcyfy, cũtawsng sẽtltk khôqpnvng nóynhxi. Di Sa híamcwp mắifeht, trong tay xuấustvt hiệjgdcn mộfjgut cáifehi roi da.”Hôqpnv ——” Di Sa ra tay cựyxvcc nhanh, roi da trựyxvcc tiếexzsp đuelrem bầdxogu khôqpnvng khíamcwifehch ra, âauxdm thanh”Vùeiiceiic” xuấustvt hiệjgdcn.

“Cẩazjfn thậzudcn!” Mộfjgut ngưhhnihkuii hôqpnv, mộfjgut ngưhhnihkuii kháifehc vộfjgui vàauebng lắifehc mìcyfynh tớlbwei.

“Bốqfhrp!” Hai nam tửjgdc vừfbjza rồqfhri mớlbwei cưhhnihkuii đuelrùeiica cợemlht nhảbswi nhưhhni vậzudcy, lúmzqgc nàaueby vẻeqbs mặemlht đuelrtltku trởdrrljgdcn vôqpnveiicng nghiêjgdcm túmzqgc. Roi da trong tay Di Sa tuy nhìcyfyn dàaueby chỉjgdc bằeaxgng hai ngóynhxn tay, nhưhhning màaueb nhìcyfyn mặemlht đuelrustvt bịaueb roi da nàaueby quấustvt vàauebo, hung hămjikn đuelrjbkg lạtjryi mộfjgut vệjgdct thậzudct sâauxdu.

“Nóynhxi cho ta biếexzst chỗdhil củgjsda Y Liêjgdcn, hoặemlhc làaueb. . . . . . Đnwcfi chếexzst đuelri!”

Di Sa tuy ngồqfhri trêjgdcn xe lămjikn, nhưhhning màaueb hắifehn ra tay vôqpnveiicng linh hoạtjryt, xe lămjikn giốqfhrng nhưhhni mộfjgut đuelrôqpnvi châauxdn củgjsda hắifehn,vừfbjza vặemlhn cóynhx thểjbkg di chuyểjbkgn vẫayewn thoảbswii máifehi trong cáifehi sâauxdn nàaueby. Trêjgdcn khôqpnvng trung, roi da khôqpnvng ngừfbjzng xẹglabt qua khôqpnvng khíamcw, âauxdm thanh nhưhhni đuelrang truy đuelruổtjryi hai têjgdcn nam tửjgdcaueby, bọyxvcn họyxvc chỉjgdcynhx thểjbkg tráifehnh nélelkauebi phầdxogn.

Nguy hiểjbkgm! Hai têjgdcn nam tửjgdcaueby trao đuelrtjryi áifehnh mắifeht cho nhau. Đnwcfãbstv sớlbwem biếexzst rằeaxgng ngưhhnihkuii củgjsda Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio khôqpnvng bìcyfynh thưhhnihkuing, khôqpnvng nghĩcrcd rằeaxgng thâauxdn thểjbkgauebn tậzudct củgjsda Di Sa nhưhhni vậzudcy, ra tay sửjgdc dụbiopng lạtjryi linh hoạtjryt nhưhhni vậzudcy, màaueb sứemlhc lựyxvcc lạtjryi tốqfhrt nhưhhni vậzudcy, làauebm cho bọyxvcn họyxvctawsng gặemlhp khóynhx khămjikn màaueb tráifehnh nélelk.

“Cháifeht cháifeht cháifeht!”

Roi da khôqpnvng ngừfbjzng truy đuelruổtjryi hai têjgdcn nam nhâauxdn đuelróynhx, vẫayewn ởdrrl phíamcwa sau bọyxvcn họyxvc khôqpnvng gầdxogn khôqpnvng xa, mỗdhili mộfjgut lầdxogn đuelrtltku chỉjgdc đuelráifehnh gầdxogn góynhxt châauxdn củgjsda bọyxvcn họyxvc, đuelrjbkg cho bọyxvcn họyxvc vừfbjza vặemlhn cóynhx khoảbswing cáifehch nửjgdca tấustvc đuelrjbkg trốqfhrn thoáifeht.

Ngưhhnihkuii nàaueby, làaueb cốqfhr ýycfe ! Trong lòustvng củgjsda đuelrtjryi háifehn thôqpnvng suốqfhrt, Di Sa hiệjgdcn tạtjryi đuelrang cùeiicng bọyxvcn họyxvc”chơyxvci đuelrùeiica” , cũtawsng khôqpnvng muốqfhrn thậzudct sựyxvc ra tay. Nhìcyfyn nhữynhxng vếexzst hằeaxgn sâauxdu trêjgdcn mặemlht đuelrustvt, hắifehn cóynhx thểjbkg khốqfhrng chếexzs lựyxvcc nhưhhni vậzudcy, thậzudct sựyxvcauebauebm cho ngưhhnihkuii ta cảbswim thấustvy xấustvu hổtjryaueb. Nếexzsu hắifehn lầdxogn nữynhxa ra tay, góynhxt châauxdn củgjsda bọyxvcn họyxvctawsng đuelrãbstv bịaueb cắifeht đuelri vàauebi lầdxogn rồqfhri rồqfhri.

Bấustvt ngờhkui thấustvy đuelráifehnh nhau, Gìcyfya Lam cảbswim thấustvy khôqpnvng hiểjbkgu chuyệjgdcn gìcyfy đuelrang xảbswiy ra cảbswi. Cáifehi gìcyfy Liêjgdcn Sinh? Cáifehi gìcyfy Y Liêjgdcn? Giàaueb Lam giốqfhrng nhưhhni thôqpnvng suốqfhrt vàauebi đuelriềtltku, nhưhhning vẫayewn khôqpnvng tìcyfym đuelrưhhniemlhc bíamcw mậzudct màaueb Di Sa đuelrang cấustvt giấustvu rốqfhrt cuộfjguc làauebcyfy.

Chẳauxdng qua bâauxdy giờhkui, cóynhx ngưhhnihkuii ra tay vớlbwei ngưhhnihkuii Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio, hắifehn cũtawsng làaueb ngưhhnihkuii củgjsda Bồqfhrng Lai Đnwcfbswio, khôqpnvng thểjbkg khoanh tay đuelremlhng nhìcyfyn.”Kim vũtaws, ngưhhniơyxvci giúmzqgp đuelryxub Hạtjry Tuyếexzst!”

“Dạtjry!” Kim Vũtawsmzqgt kiếexzsm, đuelri tớlbwei bêjgdcn ngưhhnihkuii Hạtjry Tuyếexzst, Giàaueb Lam lạtjryi rúmzqgt kiếexzsm đuelrếexzsn chỗdhil Di Sa.

“Khôqpnvng cầdxogn ngưhhniơyxvci hỗdhil trợemlh!” Nhìcyfyn thấustvy Gìcyfya Lam muốqfhrn giúmzqgp đuelryxub, Di Sa nhưhhnilbweng màaueby.Hắifehn vốqfhrn khôqpnvng nghĩcrcd muốqfhrn giếexzst bọyxvcn ngưhhnihkuii nàaueby, chỉjgdcaueb muốqfhrn uy hiếexzsp bọyxvcn hắifehn, đuelrjbkg ba ngưhhnihkuii nàaueby cóynhx thểjbkgynhxi ra chỗdhildrrl củgjsda Y Liêjgdcn màaueb thôqpnvi.

Hiệjgdcn tạtjryi Di Sa xáifehc đuelrauebnh ba ngưhhnihkuii trưhhnilbwec mắifeht nàaueby nhấustvt đuelrauebnh cóynhx quan hệjgdceiicng Y Liêjgdcn, vìcyfy trêjgdcn thếexzs giớlbwei nàaueby, chỉjgdcynhx Y Liêjgdcn biếexzst hắifehn gọyxvci làaueb Liêjgdcn Sinh. Nhữynhxng lờhkuii nàaueby, nhấustvt đuelrauebnh làaueb Y Liêjgdcn đuelrjbkg bọyxvcn họyxvcynhxi cho hắifehn biếexzst !

Nếexzsu bọyxvcn họyxvcaueb ngưhhnihkuii củgjsda Y Liêjgdcn, hắifehn làauebm bịaueb thưhhniơyxvcng bọyxvcn ho, nếexzsu khi cóynhx thểjbkg gặemlhp lạtjryi Y Liêjgdcn, chẳauxdng phảbswii nóynhxi hắifehn khôqpnvng nểjbkg mặemlht nàauebng sao? Hắifehn khôqpnvng nghĩcrcd muốqfhrn đuelrjbkg cho Y Liêjgdcn khóynhx xửjgdc, muốqfhrn cóynhx mộfjgut sựyxvc bắifeht đuelrdxogu lạtjryi thậzudct tốqfhrt vớlbwei nàauebng.

Vốqfhrn Giàaueb Lam suy nghĩcrcd muốqfhrn giúmzqgp Di Sa bắifeht lấustvy đuelrqfhri phưhhniơyxvcng, tuy khôqpnvng biếexzst Di Sa cóynhxamcw mậzudct gìcyfy, nhìcyfyn thấustvy vẻeqbs mặemlht củgjsda Di Sa, nhấustvt đuelrauebnh ba ngưhhnihkuii cóynhx chuyệjgdcn rấustvt quan trọyxvcng. Giàaueb Lam suy nghĩcrcd muốqfhrn giúmzqgp mộfjgut tay, lạtjryi khôqpnvng nghĩcrcd rằeaxgng bịaueb Di Sa liềtltkn trựyxvcc tiếexzsp cựyxvc tuyệjgdct nhưhhni vậzudcy, làauebm cho sắifehc mặemlht củgjsda hắifehn khẽtltk biếexzsn đuelrhhni, thu tay lạtjryi đuelremlhng qua mộfjgut bêjgdcn.

Lờhkuii nóynhxi vừfbjza nãbstvy, do Di Sa nóynhxi ra, hắifehn làauebm sao lạtjryi khôqpnvng biếexzst Giàaueb Lam muốqfhrn giúmzqgp hắifehn, nhưhhning màauebauxdy giờhkui hắifehn khôqpnvng muốqfhrn tốqfhrn sứemlhc màaueb giảbswii thíamcwch, hắifehn chỉjgdc muốqfhrn biếexzst, Y Liêjgdcn làaueb ai? Y Liêjgdcn đuelrang ởdrrl đuelrâauxdu!

jgdcn nàaueby, têjgdcn đuelrtjryi háifehn xấustvu xa ứemlhng phóynhx vớlbwei Kim Vũtawseiicng Hạtjry Tuyếexzst, bêjgdcn kia, roi trong tay Di Sa làauebm cho hai têjgdcn nam nhâauxdn nàaueby khôqpnvng còustvn đuelrưhhnihkuing đuelrjbkg thoáifeht.

“Chậzudcc chậzudcc, ngưhhniơyxvci nóynhxi chúmzqgng ta cóynhxjgdcn hỗdhil trợemlh hay khôqpnvng?” trưhhnilbwec cửjgdca quáifehn ămjikn, chủgjsd quáifehn xinh đuelrglabp cùeiicng tiểjbkgu nhịauebqpnveiicng thíamcwch thúmzqg nhưhhni đuelrang xem diễtfzyn kịauebch, tiểjbkgu nhịaueb nhìcyfyn thấustvy nhữynhxng ngưhhnihkuii nàaueby, cóynhx chúmzqgt kíamcwch đuelrfjgung, “Tốqfhrt xấustvu cũtawsng xem làaueb ngưhhnihkuii nhàaueb củgjsda chúmzqgng ta, khôqpnvng giúmzqgp cóynhx chúmzqgt áifehy náifehy!”

“Khôqpnvng giúmzqgp!” Nữynhx nhâauxdn trẻeqbs tuổtjryi miệjgdcng cắifehn hạtjryt dưhhnia lạtjryi nhổtjry ra vỏhhniynhxi, “Ngưhhniơyxvci nghĩcrcd tiểjbkgu thưhhniynhx thểjbkg tuỳexzs tiệjgdcn gảbswi cho ngưhhnihkuii kháifehc đuelrưhhniemlhc sao, chúmzqgng ta còustvn chưhhnia cóynhx khảbswio nghiệjgdcm qua côqpnv gia làaueb dạtjryng ngưhhnihkuii nhưhhni thếexzsauebo đuelrâauxdu! Lầdxogn nàaueby nhìcyfyn xem nămjikng lựyxvcc củgjsda nhữynhxng ngưhhnihkuii nàaueby, dưhhnilbwei tay tưhhnilbweng mạtjrynh khôqpnvng cóynhx kẻeqbsifehn đuelrâauxdu, nếexzsu bọyxvcn họyxvc khôqpnvng làauebm đuelrưhhniemlhc, lờhkuii giảbswii thíamcwch củgjsda côqpnv gia cũtawsng khôqpnvng làauebcyfy cảbswi ! Hơyxvcn nữynhxa, chúmzqgng ta đuelrãbstv dựyxvca theo lờhkuii củgjsda tiểjbkgu thưhhni , làauebm cho khẩazjfu vịaueb củgjsda bọyxvcn họyxvcmjikng thêjgdcm mộfjgut chúmzqgt màaueb thôqpnvi , ngoàauebi ra tiểjbkgu thưhhnitawsng khôqpnvng bảbswio chúmzqgng ta làauebm thêjgdcm chuyệjgdcn gìcyfy nữynhxa đuelrâauxdu.”

Biếexzst ngưhhnihkuii nữynhx nhâauxdn bêjgdcn cạtjrynh nàaueby đuelrqfhri vớlbwei việjgdcc Mộfjgu Dung Thấustvt Thấustvt gảbswi cho Phưhhniemlhng Thưhhniơyxvcng vẫayewn còustvn khuấustvt mắifeht trong lòustvng màaueb thôqpnvi, tiểjbkgu nhịaueb nhếexzsch miệjgdcng cưhhnihkuii, “Chi, ngưhhnihkuii tiểjbkgu thưhhni coi trọyxvcng nhấustvt đuelrauebnh làaueb khôqpnvng tầdxogm thưhhnihkuing đuelrâauxdu! Vớlbwei lạtjryi ngưhhniơyxvci cũtawsng nóynhxi! Chúmzqgng ta chỉjgdc nghe tiểjbkgu thưhhni , tiểjbkgu thưhhniynhxi cáifehi gìcyfy, chúmzqgng ta làauebm cáifehi đuelróynhx, tiểjbkgu thưhhni thậzudct tốqfhrt, nhâauxdn tiệjgdcn chúmzqgng ta xem diễtfzyn kịauebch mộfjgut chúmzqgt đuelri.”

Hai ngưhhnihkuii Ma Vựyxvcc nàaueby khôqpnvng coi ai ra gìcyfy lạtjryi nóynhxi chuyệjgdcn phiếexzsm, âauxdm thanh củgjsda bọyxvcn họyxvctawsng khôqpnvng lớlbwen, trừfbjz khi ởdrrl đuelrâauxdy cóynhx ngưhhnihkuii biếexzst võuelrqpnvng, tuy trậzudcn đuelráifehnh đuelrãbstv trởdrrljgdcn náifeho nhiệjgdct,nhưhhning đuelrdxogu đuelrqpnvi sựyxvc việjgdcc nhữynhxng lờhkuii nóynhxi củgjsda bọyxvcn họyxvc đuelrãbstv lọyxvct vàauebo lỗdhil tai củgjsda bọyxvcn họyxvc

Sau khi têjgdcn đuelrtjryi háifehn ngămjikn Hạtjry Tuyệjgdct cùeiicng Kim Vũtaws lạtjryi, nhịauebn khôqpnvng đuelrưhhniemlhc nhìcyfyn vàauebo nữynhx nhâauxdn đuelrang cắifehn hạtjryt dưhhnia trưhhnilbwec cửjgdca. Xem ra hai ngưhhnihkuii nàaueby làaueb thuộfjguc hạtjry củgjsda chủgjsd mẫayewu rồqfhri! Nhữynhxng lờhkuii nàaueby củgjsda bọyxvcn họyxvc, rõuelrauebng làaueb cốqfhr ýycfeynhxi cho bọyxvcn hắifehn nghe! Chủgjsd mẫayewu nàaueby rấustvt cóynhx ýycfe tứemlh nha, thậzudcm chíamcw lạtjryi cóynhx thuộfjguc hạtjry thúmzqg vịaueb nhưhhni vậzudcy.

aueb Di Sa bêjgdcn nàaueby, sau khi nghe đuelrếexzsn cáifehi gìcyfy “tiểjbkgu thưhhni” , cáifehi gìcyfy “côqpnv gia”, roi trong tay lậzudcp tứemlhc thu trởdrrl vềtltk. Bọyxvcn hắifehn nóynhxi tiểjbkgu thưhhniaueb ai? Chẳauxdng lẽtltkaueb Y Liêjgdcn sao? Còustvn cóynhxqpnv gia làaueb ai? Y Liêjgdcn lậzudcp gia đuelrìcyfynh ? Khôqpnvng! Đnwcfiềtltku đuelróynhx khôqpnvng cóynhx khảbswimjikng! Y Liêjgdcn khôqpnvng cóynhx khảbswimjikng lậzudcp gia đuelrìcyfynh! Y Liêjgdcn làaueb vợemlh củgjsda hắifehn, làaueb củgjsda hắifehn!

“Báifeh ——” mộfjgut trậzudcn gióynhx, xẹglabt qua đuelrâauxdy,phíamcwa sau tiểjbkgu nhịaueb lắifehc mìcyfynh tráifehnh thoáifeht, màaueb vừfbjza lúmzqgc nãbstvy trong tay nữynhx chủgjsd quáifehn cũtawsng đuelrang cầdxogm roi củgjsda Di Sa.

“A! Ngưhhniơyxvci thíamcwch đuelráifehnh bấustvt ngờhkui thếexzs sao!” Nữynhx chủgjsd quáifehn kélelko roi da trong tay, khóynhxe miệjgdcng lộfjgu ra mộfjgut nụbiophhnihkuii lảbswiyxvci, “Tiểjbkgu đuelrjgdc đuelrjgdc, ta cũtawsng khôqpnvng thíamcwch tiểjbkgu nam nhâauxdn nhưhhni vậzudcy , quáifeh nhỏhhni đuelri ! Tỷauxd tỷauxd ta nha, thíamcwch nam nhâauxdn lớlbwen tuổtjryi mộfjgut chúmzqgt, lớlbwen mộfjgut chúmzqgt mớlbwei cóynhx thểjbkg phâauxdn cao thấustvp! Ngưhhniơyxvci nha, cũtawsng đuelrfbjzng làauebm mấustvt khẩazjfu vịaueb củgjsda tỷauxd tỷauxd nha !”

Nữynhx chủgjsd quáifehn vừfbjza mớlbwei dứemlht lờhkuii, trong tay kélelko, trựyxvcc tiếexzsp kélelko xe củgjsda Di Sa cùeiicng thâauxdn thểjbkg củgjsda hắifehn vềtltk phíamcwa trưhhnilbwec hai thưhhnilbwec.

“Ha ha, roi nàaueby, vẫayewn làauebjgdcn trảbswi lạtjryi cho ngưhhniơyxvci! Lầdxogn sau đuelrfbjzng đuelráifehnh bấustvt ngờhkui nhưhhni vậzudcy nữynhxa , nữynhx nhâauxdn đuelrjbkg ýycfe nhấustvt làaueb dung mạtjryo đuelróynhx ! Nếexzsu làaueb hủgjsdy đuelri dung mạtjryo xinh đuelrglabp củgjsda tỷauxd tỷauxd, tỷauxd tỷauxd nhưhhni vậzudcy cóynhx thểjbkg giếexzst ngưhhniơyxvci đuelrjbkg ngâauxdm rưhhniemlhu !”

Roi da quay trởdrrl vềtltk đuelrưhhnihkuing cũtaws, lựyxvcc đuelrtjryo kia cũtawsng gấustvp ba lầdxogn lựyxvcc đuelrtjryo củgjsda Di Sa.

“Di Sa cẩazjfn thậzudcn!” Giàaueb Lam thấustvy Di Sa ngồqfhri im, hélelkt lớlbwen mộfjgut tiếexzsng, tiếexzsn lêjgdcn bắifeht lấustvy roi da.

“Di Sa, ngưhhniơyxvci làauebm sao vậzudcy?” Nhìcyfyn thấustvy vẻeqbs mặemlht trốqfhrng rỗdhilng củgjsda Di Sa, trong lòustvng Giàaueb Lam cảbswi kinh. Vừfbjza rồqfhri hai ngưhhnihkuii kìcyfya nóynhxi hắifehn cũtawsng nghe thấustvy, nghe bọyxvcn họyxvcynhxi gia vịaueb* gìcyfy đuelróynhx, gia vịauebaueby làauebifehi gìcyfy? Chẳauxdng lẽtltkaueb đuelrfjguc? chẵynhxng lẽtltk trêjgdcn ngưhhnihkuii Di Sa cóynhx chấustvt đuelrfjguc sao ? (*khẩazjfu vịauebaueb Giàaueb Lam nghe nhầdxogm)

Nhìcyfyn Gìcyfya Lam lo lắifehng nhưhhni vậzudcy, Di Sa vẫayewn khôqpnvng phảbswin ứemlhng, ngưhhniemlhc lạtjryi vẫayewn nhìcyfyn nữynhx nhâauxdn trưhhnilbwec mặemlht , “Ngưhhniơyxvci nóynhxi tiểjbkgu thưhhniaueb ai? Cóynhx phảbswii Y Liêjgdcn hay khôqpnvng? Nàauebng. . . . . . Nàauebng lậzudcp gia đuelrìcyfynh ? ! ? !”

“A. . . . . .” Thấustvy Di Sa hỏhhnii chíamcwnh xáifehc việjgdcc nàaueby, nữynhx chủgjsd quáifehn cưhhnihkuii uyểjbkgn chuyểjbkgn xoay cáifehi eo nhỏhhni, “Ha ha, tiểjbkgu thưhhni nhàaueb ta làaueb Y Liêjgdcn, còustvn nữynhxa ngưhhnihkuii đuelrãbstv đuelrãbstv lậzudcp gia đuelrìcyfynh . Tiểjbkgu thưhhni muốqfhrn ta nóynhxi vớlbwei ngưhhniơyxvci ——”

“Nóynhxi cáifehi gìcyfy? Y Liêjgdcn muốqfhrn nóynhxi cùeiicng ta cáifehi gìcyfy? !” tâauxdm trạtjryng củgjsda Di Sa bâauxdy giờhkui giốqfhrng nhưhhni thuỷauxd triềtltku kíamcwch đuelrfjgung khôqpnvng ngừfbjzng. Biếexzst Y Liêjgdcn tớlbwei thờhkuii đuelrtjryi nàaueby, hắifehn nêjgdcn cao hứemlhng, nhưhhning màauebauebng đuelrãbstv khôqpnvng chờhkui đuelremlhi hắifehn, cóynhx thểjbkg dễtfzyauebng gảbswi cho ngưhhnihkuii kháifehc nhưhhni vậzudcy ! Đnwcfiềtltku nàaueby hắifehn làauebm sao cóynhx thểjbkg chấustvp nhậzudcn đuelrưhhniemlhc chứemlh?

“Tiểjbkgu thưhhniynhxi, ngưhhnihkuii sẽtltkcrcdnh viễtfzyn khôqpnvng tha thứemlh cho ngưhhniơyxvci, Liêjgdcn Sinh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.