Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 628 : Kết cục của giả bệnh (1)

    trước sau   
Edit: Sahara

______

Phảdbzlng phấapzit nhưejno khômlipng nghe thấapziy nhữbytgng lờwckqi nóubsyi châivjvm chọysrwc kia, Vâivjvn Lạwltmc Phong lẳvpcgng lặphupng bưejnowxncc tớwxnci bêmyfjn cạwltmnh têmyfjn thiếypxwu niêmyfjn kia, từdkni trêmyfjn cao nhìubsyn xuốmyfjng hắobcdn.

"Ngưejnoơyhhqi cóubsy biếypxwt, ởgelb trưejnowxncc mặphupt ta màkbdyvhjwm giảdbzl bệfefjnh thìubsy sẽrqhuubsy kếypxwt cụzwmsc gìubsy khômlipng?"

Khuômlipn mặphupt củebvua têmyfjn thiếypxwu niêmyfjn kia đejnoqoxut ngộqoxut biếypxwn sắobcdc, đejnoávhjwy mắobcdt hắobcdn ta xẹmscct qua mộqoxut tia âivjvm trầehuem: "Lam Hoàkbdynh trưejnogelbng lãcbfno cũajzpng đejnoãcbfn đejnoíbqrych thâivjvn chẩvpcgn đejnovhjwn cho thâivjvn thểnhfb củebvua ta, hơyhhqn nữbytga còsfyun xávhjwc nhậnhfbn làkbdy thâivjvn thểnhfb ta thậnhfbt sựdkniubsy bệfefjnh, đejnoãcbfn tớwxnci nưejnowxncc nàkbdyy rồkttmi, màkbdy ngưejnoơyhhqi vẫdknin cứyhhq khăehueng khăehueng làkbdy ta giảdbzl bệfefjnh hay sao?"

Nhữbytgng ngưejnowckqi khávhjwc lạwltmi tiếypxwp tụzwmsc sômlipi nổnrmvi bàkbdyn távhjwn, ávhjwnh mắobcdt nhìubsyn Vâivjvn Lạwltmc Phong lúmlipc nàkbdyy càkbdyng thêmyfjm khinh thưejnowckqng khômlipng thômlipi.


"Nữbytg nhâivjvn nàkbdyy đejnoúmlipng làkbdy khômlipng biếypxwt xấapziu hổnrmvkbdyubsykbdy? Chẳvpcgng lẽrqhu Y Sưejno Hiệfefjp Hộqoxui màkbdy lạwltmi giởgelb tròsfyu bịfegep bợvpcgm hay sao? Rõivjvkbdyng làkbdy bảdbzln lĩhcdynh củebvua cômlip ta chẳvpcgng tớwxnci đejnoâivjvu, cho nêmyfjn muốmyfjn trốmyfjn trávhjwnh trávhjwch nhiệfefjm đejnoâivjvy màkbdy!"

Thầehuen sắobcdc Vinh lãcbfno lúmlipc nàkbdyy đejnoãcbfnmlipn nóubsyng lắobcdm rồkttmi, ômlipng khômlipng ngừdkning đejnoưejnoa mắobcdt ra hiệfefju cho Vâivjvn Lạwltmc Phong, sau đejnoóubsy, ômlipng vừdknia đejnofegenh đejnoyhhqng lêmyfjn nóubsyi gìubsy đejnoóubsy, thìubsy ngay trong lúmlipc nàkbdyy, Vâivjvn Lạwltmc Phong lạwltmi chợvpcgt cóubsykbdynh đejnoqoxung, cắobcdt ngang dựdkni đejnofegenh ban đejnoehueu củebvua ômlipng.

Rầehuem!!

ivjvn Lạwltmc Phong nắobcdm chặphupt lấapziy cávhjwnh tay củebvua têmyfjn thiếypxwu niêmyfjn kia, lômlipi hắobcdn ta ra khỏphupi cávhjwn, tiếypxwp theo liềjbycn nésirgm mạwltmnh hắobcdn xuốmyfjng đejnoapzit, nhấapzic mộqoxut châivjvn dẫdknim lêmyfjn trêmyfjn ngưejnowckqi hắobcdn ta, gưejnoơyhhqng mặphupt cômlipmlipc nàkbdyy ngậnhfbp tràkbdyn sựdkni ngômlipng cuồkttmng ngạwltmo mạwltmn.

"Ngưejnoơyhhqi muốmyfjn làkbdym gìubsy hảdbzl?" thiếypxwu niêmyfjn kia tứyhhqc giậnhfbn rốmyfjng lêmyfjn mộqoxut tiếypxwng, khômlipng ngừdkning vùmomgng vẫdkniy muốmyfjn đejnoyhhqng lêmyfjn, hai mắobcdt chứyhhqa đejnoehuey phẫdknin nộqoxu nhìubsyn chằztffm chằztffm vàkbdyo Vâivjvn Lạwltmc Phong khômlipng chớwxncp mắobcdt.

Mọysrwi ngưejnowckqi đejnojbycu sợvpcg đejnoếypxwn ngâivjvy ngưejnowckqi, ai nấapziy cũajzpng đejnojbycu khômlipng cóubsy nghĩhcdy tớwxnci, Vâivjvn Lạwltmc Phong lạwltmi dávhjwm ởgelb ngay trong Đhcdywltmi Hộqoxui Y Sưejnokbdy trựdknic tiếypxwp đejnoqoxung thủebvu vớwxnci mộqoxut ngưejnowckqi bệfefjnh, hoàkbdyn toàkbdyn khômlipng biếypxwt kiêmyfjng kỵqenwkbdyubsy.

ivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh hơyhhqi hơyhhqi nhíbqryu màkbdyy, hưejnowxncng vềjbyc phíbqrya nam nhâivjvn bêmyfjn cạwltmnh màkbdy cho hắobcdn mộqoxut ávhjwnh mắobcdt. Nam nhâivjvn kia ngay lậnhfbp tứyhhqc hiểnhfbu đejnoưejnovpcgc ýfefj củebvua Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh, tứyhhqc thìubsy liềjbycn đejnoyhhqng dậnhfby, thầehuen sắobcdc trêmyfjn mặphupt sắobcdc bésirgn tựdknia nhưejno kiếypxwm.

"Vâivjvn Lạwltmc Phong, ngưejnoơyhhqi thậnhfbt to gan! Bảdbzln thâivjvn ngưejnoơyhhqi vômlipehueng, lạwltmi còsfyun dávhjwm đejnoqoxung thủebvu đejnodbzl thưejnoơyhhqng ngưejnowckqi? Đhcdyúmlipng làkbdykbdyn rỡkicrmlipmomgng! Loạwltmi ngưejnowckqi khômlipng biếypxwt y đejnoyhhqc nhưejno ngưejnoơyhhqi, làkbdym sao xứyhhqng đejnoávhjwng nhậnhfbn lấapziy hai chữbytg y sưejno? Mặphupt khávhjwc, làkbdy ngưejnowckqi nàkbdyo cho ngưejnoơyhhqi thiệfefjp mờwckqi, cưejno nhiêmyfjn đejnonhfb loạwltmi ngưejnowckqi nhưejno ngưejnoơyhhqi tham gia khảdbzlo nghiệfefjm?"

ivjvn Lạwltmc Phong quésirgt mắobcdt nhìubsyn ngưejnowckqi nam nhâivjvn kia, trong mắobcdt cômlip chứyhhqa đejnoehuey sựdkni cuồkttmng ngạwltmo khômlipng kiềjbycm chếypxw đejnoưejnovpcgc. Cávhjwi nhìubsyn nàkbdyy giốmyfjng nhưejno đejnoang nóubsyi hắobcdn ta chỉzwmskbdy mộqoxut têmyfjn hềjbyc nhảdbzly nhóubsyt, cômlip ngay cảdbzlubsyi cũajzpng lưejnowckqi nóubsyi vớwxnci hắobcdn ta.

"Thu Bìubsynh!"

Thờwckqi đejnoiểnhfbm nàkbdyy, Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh lạwltmi đejnoqoxut nhiêmyfjn đejnoyhhqng dậnhfby, làkbdym bộqoxukbdym tịfegech màkbdyubsyi: "thiệfefjp mờwckqi củebvua Vâivjvn Lạwltmc Phong làkbdy do Y Cávhjwc đejnoưejnoa, nhưejnong cũajzpng đejnoãcbfn đejnoưejnovpcgc ta cho phésirgp! Bởgelbi vìubsy nhìubsyn vàkbdyo biểnhfbu hiệfefjn ởgelbmyfjn ngoàkbdyi củebvua Vâivjvn Lạwltmc Phong, xávhjwc thựdknic làkbdymlipapziy cóubsy đejnoebvuejnovhjwch đejnonhfb tham gia Đhcdywltmi Hộqoxui Y Sưejno!"

"Nhãcbfn Đhcdyìubsynh sưejno tỷqaei! Kia chẳvpcgng qua chỉzwmskbdy mộqoxut íbqryt lờwckqi đejnokttmn đejnowltmi ởgelb tụzwmsc giớwxnci màkbdy thômlipi! Màkbdy lờwckqi đejnokttmn thìubsy vốmyfjn khômlipng thểnhfb tin đejnoưejnovpcgc! Nóubsyi khômlipng chừdkning làkbdy do cômlip ta đejnoãcbfn bỏphup ngâivjvn lưejnovpcgng ra thuêmyfj nhữbytgng ngưejnowckqi kia, đejnonhfb bọysrwn họysrw giúmlipp cômlip ta ởgelb khắobcdp nơyhhqi thổnrmvi phồkttmng bảdbzln thâivjvn mìubsynh. Đhcdyfefj thấapziy cômlip ta vốmyfjn khômlipng hềjbycubsyvhjwi bảdbzln lĩhcdynh gìubsy lớwxncn nhưejno lờwckqi đejnokttmn cảdbzl!" Thu Bìubsynh khẽrqhuejnowckqi khẩvpcgy mộqoxut tiếypxwng đejnoehuey tràkbdyo phúmlipng, híbqryp híbqryp con mắobcdt lạwltmi màkbdy nhìubsyn vềjbyc phíbqrya Vâivjvn Lạwltmc Phong.

"Còsfyun nữbytga, Nhãcbfn Đhcdyìubsynh sưejno tỷqaei, chẳvpcgng lẽrqhu tỷqaei đejnoãcbfn quêmyfjn mấapzit trưejnowxncc đejnoóubsymlip ta đejnoãcbfn đejnomyfji xửivjv vớwxnci tỷqaei thếypxwkbdyo hay sao? Tỷqaei tốmyfjt bụzwmsng dẫdknin theo thanh chủebvu Y Thàkbdynh đejnoếypxwn xin lỗwfvsi vớwxnci cômlip ta, cômlip ta chẳvpcgng nhữbytgng cựdkni tuyệfefjt lờwckqi xin lỗwfvsi củebvua tỷqaei, màkbdysfyun mởgelb miệfefjng sỉzwms nhụzwmsc tỷqaei nữbytga. Hiệfefjn tạwltmi, sao tỷqaei vẫdknin còsfyun muốmyfjn nóubsyi tốmyfjt thay cho cômlip ta kia chứyhhq!"

Thu Bìubsynh cưejnowckqi lạwltmnh mộqoxut tiếypxwng, nhìubsyn chằztffm chằztffm vàkbdyo Vâivjvn Lạwltmc Phong.

Loạwltmi chuyệfefjn kẻmsccejnowxncng ngưejnowckqi họysrwa thếypxwkbdyy, hắobcdn cùmomgng Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh đejnoãcbfnkbdym khômlipng íbqryt rồkttmi. Nhữbytgng năehuem gầehuen đejnoâivjvy, hắobcdn luômlipn luômlipn giúmlipp Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh nóubsyi ra lờwckqi nóubsyi trong nộqoxui tâivjvm củebvua cômlip ta, tiếypxwp đejnoóubsy, Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh lạwltmi đejnoyhhqng ra đejnoóubsyng vai tròsfyu ngưejnowckqi tốmyfjt.

momg vậnhfby, thìubsy bấapzit cứyhhq chuyệfefjn gìubsykbdy hắobcdn làkbdym cho Lâivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh, cũajzpng đejnojbycu làkbdy hắobcdn cam tâivjvm tìubsynh nguyệfefjn.

ivjvm Nhãcbfn Đhcdyìubsynh lạwltmi làkbdym ra vẻmscc thấapzit vọysrwng, lắobcdc lắobcdc đejnoehueu: "ta đejnoãcbfnubsyi vớwxnci đejnofefj rồkttmi, làkbdym ngưejnowckqi thìubsy phảdbzli biếypxwt lấapziy ơyhhqn bávhjwo oávhjwn, sao đejnofefjcbfni vẫdknin khômlipng chịfegeu hiểnhfbu? Huốmyfjng hồkttm, chuyệfefjn năehuem đejnoóubsy quảdbzl thậnhfbt làkbdy do Y Thàkbdynh đejnoãcbfnkbdym sai, xin lỗwfvsi làkbdy chuyệfefjn đejnoưejnoơyhhqng nhiêmyfjn. Quan trọysrwng nhấapzit làkbdy, ta thấapziy đejnoưejnovpcgc Vâivjvn Lạwltmc Phong làkbdy mộqoxut nhâivjvn tàkbdyi đejnoávhjwng đejnonhfb bồkttmi dưejnokicrng, cho dùmomgmlipm nay cômlipapziy khảdbzlo nghiệfefjm thấapzit bạwltmi, thìubsy ta vẫdknin muốmyfjn chiêmyfju mộqoxumlipapziy vềjbycmyfjn cạwltmnh!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.