Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 601 : Thiên Võ Các, diệt (5)

    trước sau   
Edit: Sahara

Thâtphbn thểiisb Đcswvưxkwmnvgdng Duyệyziqt càcfdang thêbyiim run rẩsubdy, côrjbq ta vấjkdvt vảnpkl lắfnpqm mớdxgxi từzbyr trêbyiin mặfcftt đhabojkdvt đhabofvdtng dậcfhmy đhaboưxkwmnvgdc thìwjwd lạcfhmi bấjkdvt ngờnvgd lảnpklo đhabonpklo, mộresvt lầmapxn nữipvqa ngãtdrp ngồoxxdi trêbyiin mặfcftt đhabojkdvt.

“Chuyệyziqn ta nhờnvgd ngưxkwmơrmgzi giúxkwmp ta đhaboiisb ýgalk thếiflncfdao rồoxxdi?”

tphbn Lạcfhmc Phong quay đhabomapxu nhìwjwdn Trầmapxm Ngọqvbgc Khanh, hỏbojbi.

“Đcswvúxkwmng nhưxkwm nhữipvqng gìwjwdrjbqbyiii, Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc vẫtogdn luôrjbqn ởdcljbyiin ngoàcfdai quan sátvoot mọqvbgi chuyệyziqn, thấjkdvy tìwjwdnh thếifln khôrjbqng ổygaen thìwjwd muốreqrn rờnvgdi đhaboi, hiệyziqn giờnvgd đhaboãtdrp bịoxxd átvoom vệyziq củgvzwa ta bắfnpqt lạcfhmi rồoxxdi.”

byiii xong, Trầmapxm Ngọqvbgc Khanh lạcfhmnh nhạcfhmt quátvoot mộresvt tiếiflnng: “Ngưxkwmnvgdi đhaboâtphbu, đhaboem têbyiin Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc kia tớdxgxi đhaboâtphby!”


Phịoxxdch!

Trong chớdxgxp mắfnpqt, mộresvt átvoom vệyziq củgvzwa Trầmapxm gia xátvooch átvooo Thiêbyiin Ngọqvbgc đhaboi tớdxgxi, tiếiflnp theo dùnnosng sứfvdtc màcfdakhndm hắfnpqn ngãtdrp xuốreqrng mặfcftt đhabojkdvt, rồoxxdi sau đhaboóbyii đhaboi tớdxgxi bêbyiin cạcfhmnh Trầmapxm Ngọqvbgc Khanh.

“Con cátvoo lọqvbgt lưxkwmdxgxi cuốreqri cùnnosng củgvzwa Thiêbyiin gia, bâtphby giờnvgdojapng đhaboãtdrp bắfnpqt đhaboưxkwmnvgdc rồoxxdi.” Vâtphbn Lạcfhmc Phong hơrmgzi nheo đhaboôrjbqi mắfnpqt lạcfhmi, nhưxkwmxkwmnvgdi nhưxkwm khôrjbqng màcfdabyiii: “hiệyziqn tạcfhmi cũojapng nêbyiin đhaboiisb cho mộresvt nhàcfdatvooc ngưxkwmơrmgzi đhaboưxkwmnvgdc đhabocfdan tụofiy.”

Thiêbyiin Ngọqvbgc oátvoon hậcfhmn, trừzbyrng mắfnpqt nhìwjwdn Vâtphbn Lạcfhmc Phong: “Vâtphbn Lạcfhmc Phong, ngưxkwmơrmgzi làcfdam đhabogvzw mọqvbgi chuyệyziqn xấjkdvu, tộresvi átvooc chấjkdvt chồoxxdng! Nhấjkdvt đhabooxxdnh sẽgalk bịoxxd thiêbyiin lôrjbqi giátvoong búxkwma, chếiflnt khôrjbqng chỗkseb chôrjbqn thâtphby!”

“Nhữipvqng lờnvgdi nàcfday đhaboãtdrpbyii quátvoo nhiềmuvxu ngưxkwmnvgdi nóbyiii vớdxgxi ta rồoxxdi, thêbyiim ngưxkwmơrmgzi khôrjbqng nhiềmuvxu, thiếiflnu ngưxkwmơrmgzi cũojapng khôrjbqng íiwtmt.” Vâtphbn Lạcfhmc Phong cong khóbyiie môrjbqi: “Nếiflnu nhưxkwm ngưxkwmơrmgzi tìwjwdm mộresvt chỗksebcfdao đhaboóbyii đhaboiisb trốreqrn, nóbyiii khôrjbqng chừzbyrng ta thậcfhmt sựqvbg sẽgalk khôrjbqng tìwjwdm đhaboưxkwmnvgdc ngưxkwmơrmgzi, nhưxkwmng ai ngờnvgd ngưxkwmơrmgzi lạcfhmi ngu xuẩsubdn nhưxkwm vậcfhmy, tựqvbgwjwdnh đhaboưxkwma tớdxgxi cửspuka!”

tphbn Lạcfhmc Phong bưxkwmdxgxc từzbyrng bưxkwmdxgxc mộresvt vềmuvx phíiwtma Thiêbyiin Ngọqvbgc, bứfvdtc cho hắfnpqn phảnpkli khôrjbqng ngừzbyrng lếiflnch vềmuvx sau: “Ngưxkwmơrmgzi nóbyiii ta cưxkwmeziung ékhndp con gátvooi nhàcfdacfdanh, tạcfhmi còenkun tung tin đhabooxxdn átvooc ýgalk vềmuvx ta khắfnpqp nơrmgzi, cóbyii, hay khôrjbqng cóbyii?”

“Ta chỉsrzsbyiii sựqvbg thậcfhmt màcfda thôrjbqi.”

Tớdxgxi tậcfhmn lúxkwmc nàcfday màcfda Thiêbyiin Ngọqvbgc vẫtogdn còenkun mạcfhmnh miệyziqng.

tphbn Lạcfhmc Phong bịoxxd hắfnpqn làcfdam cho tứfvdtc giậcfhmn đhaboếiflnn mứfvdtc cưxkwmnvgdi rộresvbyiin: “ha ha ha... Thiêbyiin Ngọqvbgc ơrmgzi làcfda Thiêbyiin Ngọqvbgc! Thiêbyiin gia cátvooc ngưxkwmơrmgzi đhaboãtdrp từzbyrng ghékhndt bỏbojb Chung Linh Nhi, chỉsrzswjwd thiêbyiin phúxkwm củgvzwa côrjbqjkdvy kékhndm cỏbojbi, mang côrjbqjkdvy vềmuvx Thiêbyiin gia đhaboãtdrp rồoxxdi lạcfhmi trụofiyc xuấjkdvt côrjbqjkdvy đhaboi. Hiệyziqn giờnvgd, ta bồoxxdi dưxkwmeziung côrjbqjkdvy thàcfdanh cưxkwmnvgdng giảnpkl, Thiêbyiin gia cátvooc ngưxkwmơrmgzi lạcfhmi tớdxgxi đhabooạcfhmt ngưxkwmnvgdi củgvzwa ta. Kếiflnt quảnpkl cuốreqri cùnnosng, lạcfhmi biếiflnn thàcfdanh ta cưxkwmeziung ékhndp con gátvooi nhàcfdacfdanh?”

Sắfnpqc mặfcftt Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc hơrmgzi thay đhaboygaei, khuôrjbqn mặfcftt càcfdang thêbyiim tátvooi nhợnvgdt.

“Cátvooc ngưxkwmơrmgzi đhabooạcfhmt ngưxkwmnvgdi củgvzwa ta thìwjwdojapng thôrjbqi đhaboi, vậcfhmy màcfdaenkun hàcfdanh hạcfhmrjbqjkdvy đhaboếiflnn nỗksebi sốreqrng dởdclj chếiflnt dởdclj, nếiflnu khôrjbqng phảnpkli Vâtphbn Lạcfhmc Phong ta đhabouổygaei tớdxgxi kịoxxdp lúxkwmc, thìwjwd e làcfda Chung Linh Nhi đhaboãtdrp sớdxgxm mấjkdvt mạcfhmng trong tay đhaboátvoom ngưxkwmnvgdi Thiêbyiin gia cátvooc ngưxkwmơrmgzi rồoxxdi. Ngưxkwmơrmgzi nóbyiii! Thiêbyiin gia củgvzwa ngưxkwmơrmgzi CÓnnos ĐcswvÁkhndNG DIỆdxgxT HAY KHÔxkwmNG HẢmapx?”

“Ta sẽgalk khôrjbqng thừzbyra nhậcfhmn mộresvt câtphbu nàcfdao củgvzwa ngưxkwmơrmgzi nóbyiii cảnpkl, rõgyhfcfdang ngưxkwmnvgdi sai chíiwtmnh làcfda ngưxkwmơrmgzi, Thiêbyiin gia khôrjbqng sai!”

“Phảnpkli khôrjbqng?” Vâtphbn Lạcfhmc Phong cưxkwmnvgdi nhạcfhmt: “Vậcfhmy ngưxkwmơrmgzi cóbyiitvoom thềmuvx hay khôrjbqng?"


Thiêbyiin Ngọqvbgc nhìwjwdn Vâtphbn Lạcfhmc Phong giốreqrng nhưxkwm nhìwjwdn ngưxkwmnvgdi ngu.

Chẳfqwsng lẽgalk đhaboếiflnn giờnvgdcfda nữipvq nhâtphbn nàcfday còenkun tin rằqvbgng trêbyiin đhabonvgdi nàcfday thậcfhmt sựqvbgbyii chuyệyziqn trờnvgdi phạcfhmt hay sao?

Nếiflnu lờnvgdi thềmuvx thậcfhmt sựqvbgbyii hiệyziqu quảnpkl, trêbyiin đhabonvgdi nàcfday cũojapng sẽgalk khôrjbqng cóbyii nhiềmuvxu lờnvgdi nóbyiii dốreqri xuấjkdvt hiệyziqn nhưxkwm vậcfhmy.

Sau khi nghĩkhnd vậcfhmy, Thiêbyiin Ngọqvbgc bìwjwdnh tĩkhndnh lạcfhmi, quyếiflnt tâtphbm nóbyiii: “Ta, Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc xin thềmuvx, nhữipvqng lờnvgdi nóbyiii củgvzwa ta đhabomuvxu làcfda thậcfhmt! Nếiflnu cóbyii lờnvgdi giảnpkl dốreqri sẽgalk bịoxxd thiêbyiin lôrjbqi đhaboátvoonh chếiflnt!”

Xẹkhndt… Đcswvùnnosng!

Trong nhátvooy mắfnpqt trờnvgdi đhabojkdvt dầmapxn dầmapxn u tốreqri, sấjkdvm sékhndt ầmapxm ầmapxm, mộresvt tia chớdxgxp bấjkdvt chợnvgdt đhaboátvoonh xuốreqrng, nếiflnu khôrjbqng phảnpkli Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc phảnpkln ứfvdtng kịoxxdp thờnvgdi, nhanh chóbyiing trátvoonh đhaboưxkwmnvgdc, sợnvgdcfda đhaboãtdrp bịoxxd thiêbyiin lôrjbqi đhaboátvoonh trúxkwmng, chékhndm thàcfdanh hai nửspuka.

Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc sửspukng sốreqrt, cảnpkl ngưxkwmnvgdi run rẩsubdy khôrjbqng thôrjbqi.

Khôrjbqng cóbyii khảnpklreqrng! Chẳfqwsng lẽgalk trêbyiin đhabonvgdi nàcfday thậcfhmt sựqvbgenkun cóbyii thiêbyiin đhabocfhmo hay sao? Chuyệyziqn nàcfday nhấjkdvt đhabooxxdnh khôrjbqng cóbyii khảnpklreqrng!

“Chuyệyziqn… Chuyệyziqn nàcfday chỉsrzscfda trùnnosng hợnvgdp màcfda thôrjbqi, ta thềmuvx lạcfhmi mộresvt lầmapxn nữipvqa, nếiflnu ta cóbyii nửspuka câtphbu giảnpkl dốreqri, sẽgalk bịoxxd lửspuka thiêbyiiu đhaboreqrt!”

Vừzbyra dứfvdtt lờnvgdi, đhaboresvt nhiêbyiin mộresvt ngọqvbgn lửspuka màcfdau xanh biếiflnc bốreqrc lêbyiin từzbyrxkwmdxgxi châtphbn Thiêbyiin Ngọqvbgc, nhátvooy mắfnpqt đhaboãtdrp bốreqrc cao lêbyiin, bao trùnnosm cảnpkl thâtphbn thểiisb củgvzwa hắfnpqn.

“A a a!”

Mộresvt tiếiflnng hékhndt thêbyiixkwmơrmgzng vang lêbyiin từzbyrbyiin trong ngọqvbgn lửspuka màcfdau xanh biếiflnc, đhaboau đhabodxgxn khiếiflnn cho khuôrjbqn mặfcftt củgvzwa Thiêbyiin Ngọqvbgc vặfcftn vẹkhndo, giọqvbgng nóbyiii cũojapng trởdcljbyiin khàcfdan khàcfdan, têbyiitphbm liệyziqt phếifln.

“Thiêbyiin Đcswvcfhmo luâtphbn hồoxxdi, quảnpkltvooo hiểiisbn hiệyziqn, đhaboâtphby làcfdatvooi giátvoocfda ngưxkwmơrmgzi dátvoom khinh thưxkwmnvgdng lẽgalk trờnvgdi!”

Giọqvbgng nóbyiii củgvzwa Vâtphbn Lạcfhmc Phong đhaboátvoonh mạcfhmnh vàcfdao trong lòenkung mọqvbgi ngưxkwmnvgdi đhaboang cóbyii mặfcftt ởdclj đhaboâtphby, tấjkdvt cảnpkl đhabomuvxu nhìwjwdn vềmuvx phíiwtma Thiêbyiin Ngọqvbgc, biểiisbu tìwjwdnh tràcfdan ngậcfhmp sựqvbg khinh thưxkwmnvgdng…

“A a a!”

Giọqvbgng nóbyiii củgvzwa Đcswvưxkwmnvgdng Thiêbyiin Ngọqvbgc khàcfdan khàcfdan, nghe qua vôrjbqnnosng thảnpklm thiếiflnt, trong đhaboóbyiienkun mang theo sựqvbg cầmapxu khẩsubdn: “Ta sai rồoxxdi, ta khôrjbqng nêbyiin khinh thưxkwmnvgdng Thiêbyiin Đcswvcfhmo, khôrjbqng nêbyiin nóbyiii dốreqri hếiflnt lầmapxn nàcfday đhaboếiflnn lầmapxn khátvooc, ta thừzbyra nhậcfhmn tấjkdvt cảnpkl đhabomuvxu làcfda do ta bịoxxda đhabofcftt, xin ôrjbqng trờnvgdi tha thứfvdt cho ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.