Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 578 : Đây là.... Con trai cô? (1)

    trước sau   
Edit: Sahara

"Bang chủznwl.. " Mộmmkd Dung Bắvqyic ngẩddurn ngưvmlmhbsri, sau đlwsuózcnu khẽzerd cau màyyfay màyyfazcnui: "nếpmodu ngưvmlmhbsri cózcnu việqfefc thìyyzc cứxidbyyfam xong rồoyaji chữamxza trịqrxf cho ta cũwahzng khôcnweng muộmmkdn!"

Nguyêmrbon nhâvgoin màyyfa thịqrxf nữamxz củznwla Trầhlycm gia đlwsuếpmodn Bắvqyic Đznwldduru Bang, Bàyyfang Phi cũwahzng đlwsuãnxvjzcnuyyzco lạxqgmi vớnzqei Mộmmkd Dung Bắvqyic. Hiệqfefn tạxqgmi, lạxqgmi nghe nózcnui ngay cảqtqe gia chủznwl củznwla Trầhlycm gia cũwahzng đlwsuílsrich thâvgoin đlwsuếpmodn đlwsuâvgoiy cầhlycu Vâvgoin Lạxqgmc Phong chữamxza bệqfefnh, tâvgoim tưvmlm củznwla Mộmmkd Dung Bắvqyic lúmwlwc nàyyfay càyyfang thêmrbom dao đlwsummkdng.

zcnu lẽzerd... Bang chủznwl thậppsht sựlsrizcnu thểwcyj chữamxza khỏwgpzi bệqfefnh củznwla hắvqyin.

"Ừgnrdm!"

vgoin Lạxqgmc Phong chậppshm rãnxvji xoay ngưvmlmhbsri: "ta ra ngoàyyfai gặrkkup mặrkkut gia chủznwl Trầhlycm gia kia mộmmkdt láyyzct!"


Dứxidbt lờhbsri, Vâvgoin Lạxqgmc Phong liềppshn cấqsert bưvmlmnzqec đlwsui thẳddurng, rấqsert nhanh đlwsuãnxvj biếpmodn mấqsert trong tầhlycm mắvqyit củznwla Mộmmkd Dung Bắvqyic.

____

Vừamxza bưvmlmnzqec vàyyfao đlwsuxqgmi sảqtqenh Bắvqyic Đznwldduru Bang, Vâvgoin Lạxqgmc Phong đlwsuãnxvj thấqsery ngay mộmmkdt nam nhâvgoin đlwsuang đlwsuózcnun áyyzcnh hoàyyfang hôcnwen màyyfa đlwsuxidbng. Nam nhâvgoin nàyyfay cózcnu mộmmkdt máyyzci tózcnuc bạxqgmc trắvqying nhưvmlm tuyếpmodt vôcnweutpkng chózcnui mắvqyit, nhưvmlmng lạxqgmi khôcnweng che lấqserp đlwsuưvmlmvygbc khílsri chấqsert nhưvmlm trílsrich tiêmrbon đlwsuưvmlmvygbc pháyyzct ra từamxz trêmrbon ngưvmlmhbsri củznwla hắvqyin.

Nam nhâvgoin kia cũwahzng nhậppshn ra đlwsuưvmlmvygbc đlwsummkdng tĩcytxnh, chậppshm rãnxvji xoay ngưvmlmhbsri lạxqgmi, áyyzcnh mắvqyit vôcnweutpkng ôcnwen hòwahza nhưvmlm áyyzcnh mặrkkut trờhbsri ấqserm áyyzcp bao phủznwlmrbon khắvqyip ngưvmlmhbsri Vâvgoin Lạxqgmc Phong.

"Trưvmlmnzqec đlwsuózcnu ta đlwsuãnxvj đlwsuưvmlmvygbc nghe Thiêmrbon Nhai nózcnui mộmmkdt chúmwlwt vềppshcnwe!" Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh cong môcnwei cưvmlmhbsri nhạxqgmt, nụeljgvmlmhbsri kia đlwsuwlmcp tựlsria nhưvmlm họrgvza, áyyzcnh mắvqyit trong veo thanh triệqfeft nhưvmlmwahzng suốscfwi: "nhưvmlmng thậppsht sựlsri khiếpmodn ta đlwsuưvmlmvygbc mởyyzc rộmmkdng tầhlycm mắvqyit chílsrinh làyyfayyfanh đlwsummkdng hốscfw ngưvmlmhbsri củznwla côcnweyyzc Hộmmkdi Đznwlqseru giáyyzc ngàyyfay ấqsery!"

vgoin Lạxqgmc Phong lưvmlmhbsri biếpmodng cưvmlmhbsri cưvmlmhbsri: "ngưvmlmơcygei đlwsuâvgoiy làyyfa đlwsuang muốscfwn báyyzco thùutpk cho cáyyzcc thếpmod lựlsric trong thàyyfanh Hoàyyfang Tuyềppshn củznwla cáyyzcc ngưvmlmơcygei sao?"

"Khôcnweng!" Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh lắvqyic lắvqyic đlwsuhlycu: "trong thàyyfanh Hoàyyfang Tuyềppshn nàyyfay, vốscfwn dĩcytx chílsrinh làyyfayyzc lớnzqen nuốscfwt cáyyzcxwso! Thiêmrbon Võzdxiyyzcc bịqrxfcnwe hốscfw mộmmkdt trậppshn, đlwsuózcnuyyfa do bọrgvzn chúmwlwng vôcnwe dụeljgng, khôcnweng liêmrbon quan gìyyzc đlwsuếpmodn ta!"

"Ngưvmlmơcygei đlwsuếpmodn đlwsuâvgoiy, chílsrinh làyyfa muốscfwn nózcnui nhữamxzng chuyệqfefn nàyyfay vớnzqei ta?" Vâvgoin Lạxqgmc Phong khẽzerdlsrip hílsrip đlwsuôcnwei mắvqyit, trong con ngưvmlmơcygei chợvygbt lózcnue lêmrbon tia sáyyzcng xuyêmrbon thấqseru vạxqgmn vậppsht.

Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh giậppsht mìyyzcnh mộmmkdt cáyyzci, rồoyaji đlwsummkdt ngộmmkdt cưvmlmhbsri khẽzerd.

Chỉvgoi mộmmkdt nụeljgvmlmhbsri khẽzerd thôcnwei màyyfa đlwsuznwl đlwsuwcyjyyfam vạxqgmn vậppsht xung quanh trởyyzcmrbon ảqtqem đlwsuxqgmm thấqsert sắvqyic, cũwahzng rấqsert dễpmodyyfang làyyfam lay đlwsummkdng tâvgoim tưvmlm ngưvmlmhbsri kháyyzcc!

Tuy nhiêmrbon, Vâvgoin Lạxqgmc Phong lạxqgmi chỉvgoi thílsrich nam nhâvgoin lãnxvjnh khốscfwc nhưvmlmvgoin Tiêmrbou màyyfa thôcnwei! Bởyyzci vìyyzc ngưvmlmhbsri nam nhâvgoin kia, chỉvgoivmlmhbsri vớnzqei mộmmkdt mìyyzcnh côcnwe, vàyyfa chỉvgoiyyzc mộmmkdt mìyyzcnh Vâvgoin Lạxqgmc Phong côcnwe!

"Thậppsht ra, côcnwe đlwsuãnxvj biếpmodt mụeljgc đlwsuílsrich củznwla ta khi đlwsuếpmodn đlwsuếpmodn rồoyaji!" Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh cong cong khózcnue môcnwei: "thâvgoin thểwcyjyyfay củznwla ta cũwahzng sắvqyip đlwsuếpmodn cựlsric hạxqgmn rồoyaji, rơcygei vàyyfao đlwsuưvmlmhbsrng cùutpkng, ta cũwahzng chỉvgoizcnu thếpmod mặrkkut dàyyfay màyyfa đlwsuếpmodn tìyyzcm côcnwe, chỉvgoi cầhlycn côcnwe đlwsuoyajng ývjtq chữamxza trịqrxf cho ta, bấqsert luậppshn côcnwezcnu đlwsuưvmlma ra yêmrbou cầhlycu gìyyzc, ta cũwahzng sẽzerd đlwsuáyyzcp ứxidbng côcnwe!"

"Bấqsert cứxidbmrbou cầhlycu gìyyzc?" trêmrbon mặrkkut Vâvgoin Lạxqgmc Phong bấqsert chợvygbt nởyyzc mộmmkdt nụeljgvmlmhbsri tàyyfa áyyzcc, nhưvmlmvmlmhbsri nhưvmlm khôcnweng hỏwgpzi.


Khôcnweng biếpmodt vìyyzc sao, nhìyyzcn thấqsery biểwcyju tìyyzcnh tàyyfa áyyzcc kia củznwla Vâvgoin Lạxqgmc Phong, trong lòwahzng Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh lạxqgmi đlwsummkdt nhiêmrbon cózcnu mộmmkdt cảqtqem giáyyzcc khôcnweng ổdjhan, nhưvmlmng hắvqyin lạxqgmi khôcnweng thểwcyj trởyyzc lờhbsri lậppsht lọrgvzng đlwsuưvmlmvygbc, chỉvgoizcnu thểwcyj mạxqgmnh miệqfefng nózcnui tiếpmodp: "bấqsert cứxidbmrbou cầhlycu gìyyzc!"

"Gầhlycn đlwsuâvgoiy ta cózcnu chúmwlwt thiếpmodu tiềppshn!" Vâvgoin Lạxqgmc Phong khẽzerd nheo lạxqgmi đlwsuôcnwei mắvqyit lózcnue lêmrbon tia sáyyzcng gian xảqtqeo củznwla mìyyzcnh: "nếpmodu nhưvmlm mang ngưvmlmơcygei đlwsuếpmodn Trúmwlwc lâvgoiu báyyzcn, khôcnweng biếpmodt cózcnu thểwcyjyyzcn đlwsuưvmlmvygbc bao nhiêmrbou tiềppshn nhỉvgoi?"

Sắvqyic mặrkkut Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh ngay tứxidbc khắvqyic liềppshn cứxidbng đlwsuơcyge lạxqgmi, tuy hắvqyin khôcnweng biếpmodt Trúmwlwc lâvgoiu làyyfacygei nhưvmlm thếpmodyyfao, nhưvmlmng màyyfa, thôcnweng qua biểwcyju tìyyzcnh kia củznwla Vâvgoin Lạxqgmc Phong, hắvqyin cũwahzng cózcnu thểwcyj lờhbsr mờhbsr đlwsuyyzcn ra đlwsuưvmlmvygbc, Trúmwlwc lâvgoiu kia hẵmrbon cũwahzng khôcnweng phảqtqei làyyfa mộmmkdt nơcygei tốscfwt làyyfanh gìyyzc!

"Cáyyzci nàyyfay...." Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh ho khan hai tiếpmodng, xấqseru hổdjhayyfazcnui: "nếpmodu côcnwe muốscfwn đlwsuòwahzi phílsri chữamxza bệqfefnh thìyyzcwahzng dễpmod thưvmlmơcygeng lưvmlmvygbng màyyfa, bấqsert luậppshn làyyfa bao nhiêmrbou ngâvgoin lưvmlmvygbng ta cũwahzng trảqtqe cho côcnwe, còwahzn vềppshyyzci Trúmwlwc lấqseru gìyyzcyyzc đlwsuózcnu.... Cózcnu thểwcyj miễpmodn khôcnweng?"

vgoin Lạxqgmc Phong vuốscfwt ve cằzdxim mìyyzcnh, rơcygei vàyyfao trầhlycm tưvmlm, dưvmlmhbsrng nhưvmlmcnwe đlwsuang tựlsri hỏwgpzi, sau khi cứxidbu cáyyzci têmrbon Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh nàyyfay xong thìyyzcmrbon đlwsuưvmlma ra nhữamxzng yêmrbou cầhlycu gìyyzc vớnzqei hắvqyin...

"Hay làyyfa...." Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh nhìyyzcn Vâvgoin Lạxqgmc Phong đlwsuang chìyyzcm trong trạxqgmng tháyyzci trẩddurm tưvmlm suy nghĩcytx, khuôcnwen mặrkkut tuấqsern mỹqjhm khẽzerd nởyyzc mộmmkdt nụeljgvmlmhbsri ôcnwen hòwahza: "ta cũwahzng khôcnweng ngạxqgmi chuyệqfefn đlwsuem chílsrinh mìyyzcnh tặrkkung cho côcnwe!"

Nghe mộmmkdt câvgoiu nàyyfay, Vâvgoin Lạxqgmc Phong cuốscfwi cùutpkng cũwahzng hồoyaji thầhlycn lạxqgmi, côcnwe quéxwsot mắvqyit nhìyyzcn Trầhlycm Ngọrgvzc Khanh từamxz trêmrbon xuốscfwng dưvmlmnzqei mộmmkdt lưvmlmvygbt, rồoyaji cong khózcnue môcnwei màyyfazcnui: "vẻpvet ngoàyyfai củznwla ngưvmlmơcygei còwahzn đlwsuwlmcp hơcygen cảqtqe nữamxz nhâvgoin, quáyyzczcnu khílsri chấqsert củznwla nữamxz nhâvgoin! Dáyyzcng ngưvmlmhbsri thìyyzc gầhlycy gòwahz, bờhbsr vai khôcnweng đlwsuznwl rắvqyin chắvqyic đlwsuwcyj dựlsria vàyyfao! Lòwahzng ngựlsric thìyyzc trơcygen phẳddurng nhưvmlmyyzcn éxwsop, khôcnweng cơcyge ngựlsric, khôcnweng cơcyge bụeljgng! Ngưvmlmơcygei cảqtqem thấqsery bảqtqen thâvgoin mìyyzcnh đlwsuáyyzcng bao nhiêmrbou tiềppshn màyyfa đlwsuòwahzi báyyzcn mìyyzcnh cho ta?"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.