Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 2103 : Sống không hối hận, chết không hối hận (5)

    trước sau   
Edit: Sahara

hlsca tạvkzahczz, côhczzotqfơfyhing! Nếdxvxu côhczzrlnt thểsigw cứlvayu hắgpvun, cảxosp đfsnrfrfhi ta sẽrlntuwcbm bấcejet cứlvay chuyệphdxn gìnskxnskxhczzotqfơfyhing!"

Thờfrfhi khắgpvuc nàuwcby, trong lòvbrtng Phong Cẩhczzm chỉgpvurlnt mộhlsct ýbcdt niệphdxm duy nhấcejet, đfsnrórlnt chíkjhonh làuwcb, bằrkqong bấcejet cứlvay giáfrfhuwcbo cũusjfng khôhczzng thểsigw đfsnrsigw Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh rờfrfhi xa hắgpvun...

Tuy nhiêcsetn....

ibjem Phong Cẩhczzm vừcejea mớqnnri đfsnrưotqfqubac thảxosp lỏyttsng thìnskxuwcbn tay hắgpvun đfsnrang nắgpvum chợqubat trởoraucsetn vôhczz lựdyeec rồdvami từceje từceje trưotqfqubat khỏyttsi tay hắgpvun rơfyhii xuốnamcng đfsnrcejet.

"Sao lạvkzai thếdxvxuwcby?"


ibjen Lạvkzac Phong biếdxvxn sắgpvuc, vộhlsci vàuwcbng bưotqfqnnrc tớqnnri xem xévkzat. Nàuwcbng nắgpvum cằrkqom Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh, cưotqfbalxng báfrfhch hắgpvun mởorau miệphdxng, tứlvayc thìnskx, mộhlsct quảxosp tráfrfhi câibjey nhỏyttsuwcbu xanh biếdxvxc rơfyhii ra từceje miệphdxng Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh, vẫmuwhn hoàuwcbn hảxospo vôhczz khuyếdxvxt.

Đhlscôhczzi con ngưotqfơfyhii Vâibjen Lạvkzac Phong tốnamci sầbfxkm lạvkzai: "Xem ra làuwcb hắgpvun mộhlsct lòvbrtng muốnamcn chếdxvxt. Đhlscdvam ta đfsnrưotqfa, hắgpvun cốnamc ýbcdt khôhczzng ăgngtn."

otqfơfyhing mặbjhft tuấcejen mỹqaru củhlsca Phong Cẩhczzm táfrfhi đfsnri, hắgpvun khôhczzng dáfrfhm tin màuwcb nhìnskxn Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh đfsnrang nằrkqom im trêcsetn đfsnrcejet, run rẩhczzy hỏyttsi: "Tạvkzai sao.......?"

Đhlschlsct nhiêcsetn, Phong Cẩhczzm nhưotqf nghĩgpvu ra gìnskx đfsnrórlnt, quay phắgpvut lạvkzai nhìnskxn Vâibjen Lạvkzac Phong.

"Côhczzotqfơfyhing córlntrlnti, ngưotqffrfhi chếdxvxt trong vòvbrtng nửwccta canh giờfrfh đfsnrkthiu córlnt thểsigw cứlvayu sốnamcng, vậqwzjy côhczz mau mau cứlvayu hắgpvun đfsnri, chỉgpvu cầbfxkn côhczzotqfơfyhing córlnt thểsigw cứlvayu hắgpvun, chuyệphdxn gìnskx ta cũusjfng córlnt thểsigw đfsnrdvamng ýbcdt vớqnnri côhczz!"

vhbb muốnamcn mạvkzang hắgpvun, hắgpvun cũusjfng đfsnrdvamng ýbcdt từceje bỏytts!

ibjen Lạvkzac Phong cúmxhli ngưotqffrfhi nhặbjhft quảxosp tráfrfhi câibjey ấcejey lêcsetn, đfsnrbjhft đfsnrếdxvxn bêcsetn môhczzi Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh. Lòvbrtng bàuwcbn tay hộhlsci tụvkza linh khíkjho, chẳwbewng mấcejey chốnamcc, quảxosp tráfrfhi câibjey đfsnrãqubarlnta thàuwcbnh chấcejet lỏyttsng, từceje từceje chảxospy vàuwcbo miệphdxng Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh.

Thếdxvx nhưotqfng, dưotqffrfhng nhưotqf Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh đfsnrãquba quyếdxvxt tâibjem muốnamcn chếdxvxt, dùvhbb hiệphdxn tạvkzai đfsnrãquba khôhczzng còvbrtn hơfyhii thởorau, Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh vẫmuwhn khôhczzng đfsnrsigw cho chấcejet lỏyttsng củhlsca quảxosp kia chảxospy xuốnamcng cổvkza họgiblng mìnskxnh.

ibjen Lạvkzac Phong nhíkjhou chặbjhft màuwcby, rấcejet lâibjeu sau, nàuwcbng dùvhbbng linh lựdyeec thu lạvkzai chấcejet lỏyttsng quảxosp kia trởorau vềkthi, sắgpvuc mặbjhft nặbjhfng nềkthi khórlnt coi.

"Hắgpvun.... Khôhczzng thểsigw cứlvayu đfsnrưotqfqubac!"

Khôhczzng phảxospi nàuwcbng khôhczzng cứlvayu đfsnrưotqfqubac Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh.

uwcbuwcb, đfsnrnamci vớqnnri mộhlsct ngưotqffrfhi khôhczzng muốnamcn sốnamcng, chỉgpvu muốnamcn chếdxvxt, dùvhbbuwcbng córlnt bảxospn lĩgpvunh bằrkqong trờfrfhi cũusjfng khôhczzng thểsigwhczzi hắgpvun từceje Diêcsetm La Đhlsciệphdxn trởorau vềkthi.

fyhim!


Phong Cẩhczzm nhưotqf bịlvay đfsnrxospkjhoch nặbjhfng nềkthi, mặbjhft trắgpvung bệphdxch khôhczzng còvbrtn chúmxhlt huyếdxvxt sắgpvuc, hắgpvun cúmxhli đfsnrbfxku nhìnskxn thiếdxvxu niêcsetn ngãquba trong vũusjfng máfrfhu, lòvbrtng ngậqwzjp tràuwcbn bi thưotqfơfyhing thốnamcng khổvkza khôhczzng thểsigwrlnti nêcsetn lờfrfhi.

"Tạvkzai sao ngưotqfơfyhii phảxospi làuwcbm nhưotqf vậqwzjy?" Phong Cẩhczzm cúmxhli ngưotqffrfhi, ôhczzm thi thểsigw Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh lêcsetn, trêcsetn mặbjhft làuwcb vẻoeuq ôhczzn nhu vàuwcb hốnamci hậqwzjn trưotqfqnnrc nay chưotqfa từcejeng córlnt: "Ngưotqfơfyhii làuwcbm vậqwzjy làuwcb muốnamcn trảxosp thùvhbb ta sao?"

"Tuy ta khôhczzng biếdxvxt ta đfsnrãquba tổvkzan thưotqfơfyhing ngưotqfơfyhii nhữfwgrng gìnskx, nhưotqfng ta biếdxvxt, ngưotqfơfyhii chíkjhonh làuwcb ngưotqffrfhi trong sốnamc mệphdxnh màuwcb ta tìnskxm kiếdxvxm..."

Ngórlntn tay thon dàuwcbi củhlsca Phong Cẩhczzm nhẹbcdt nhàuwcbng lưotqfqnnrt qua gưotqfơfyhing mặbjhft Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh, névkzat mặbjhft càuwcbng dịlvayu dàuwcbng hơfyhin: "Ngưotqfơfyhii cho rằrkqong nhưotqf vậqwzjy làuwcbrlnt thểsigw rờfrfhi xa ta? Khôhczzng! Đhlscfrfhi đfsnrfrfhi kiếdxvxp kiếdxvxp ngưotqfơfyhii cũusjfng sẽrlnt khôhczzng đfsnrưotqfqubac nhưotqf ýbcdt đfsnrâibjeu!"

Phong Cẩhczzm bếdxvx ngang thi thểsigw Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh lêcsetn, xoay ngưotqffrfhi đfsnri vềkthi phíkjhoa sau.

Khi Phong Cẩhczzm đfsnri ngang qua Vâibjen Lạvkzac Phong, hắgpvun dừcejeng lạvkzai, hạvkza thấcejep giọgiblng đfsnrếdxvxn mứlvayc chỉgpvurlnt hai ngưotqffrfhi nghe đfsnrưotqfqubac: "Hiệphdxn tạvkzai ta vẫmuwhn khôhczzng nhớqnnr đfsnrưotqfqubac gìnskx, nhưotqfng lúmxhlc Mặbjhfc Thiêcsetn Thàuwcbnh chếdxvxt.... Trong đfsnrbfxku ta đfsnrhlsct nhiêcsetn hiệphdxn lêcsetn mộhlsct đfsnroạvkzan kýbcdtlvayc ngắgpvun."

"Ta córlnt đfsnrsigw lạvkzai mộhlsct thứlvay tốnamct ởorau thàuwcbnh Vôhczz Tậqwzjn. Thứlvay đfsnrórlnt chắgpvuc chắgpvun sẽrlnt giúmxhlp đfsnrưotqfqubac côhczz!"

Thàuwcbnh Vôhczz Tậqwzjn?

ibjen Lạvkzac Phong ngẩhczzn ra.

Thàuwcbnh Vôhczz Tậqwzjn chíkjhonh làuwcb thếdxvx lựdyeec củhlsca nàuwcbng ởorauhczz Hồdvami Đhlscvkzai Lụvkzac, Tuyệphdxt Thiêcsetn đfsnrsigw lạvkzai đfsnrdvam tốnamct gìnskxorau đfsnrórlnt chứlvay?

Xem ra, sau khi rờfrfhi khỏyttsi Linh Thầbfxkn Đhlscvkzai Lụvkzac, nàuwcbng cầbfxkn trởorau vềkthi thàuwcbnh Vôhczz Tậqwzjn mộhlsct chuyếdxvxn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.