Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1731 : Nàng là Thánh Quân cao giai (một)

    trước sau   
Edit: Quỳwvignh Lêktqn.

“Vâclhun tỷnpnn tỷnpnn, trong thờuypri gian sau khi tỷnpnn bếdksy quan lạhbqdi vộmlpli vàzbbkng làzbbkm nghi thứeljgc nhậfycqn ngưsqmpuypri thâclhun, vìqffl vậfycqy ta khôknzhng kịllmqp nóbxcfi cho tỷnpnn nhữvmedng việdksyc nàzbbky.”

Quâclhun Linh Nhi ởdpmzktqnn nhỏmlpl giọyajeng giảdxlji thígvpoch.

“Vậfycqy hôknzhm nay ta đdhvtãpfkb biếdksyt thìqffl nhấyxlht đdhvtllmqnh phảdxlji vìqffl mẹwjei đdhvtòwkqri mộmlplt cáorpvi côknzhng đdhvthbqdo.”

clhun Lạhbqdc Phong hơktqni dưsqmpơktqnng môknzhi, mắavfyt đdhvten chậfycqm rãpfkbi chuyểwvign hưsqmpgcesng vềylmz phígvpoa ngưsqmpuypri củyhfxa Ngụysley gia, nhẹwjei nheo hai mắavfyt, trong mắavfyt hiệdksyn lêktqnn mộmlplt tia sáorpvng lạhbqdnh.

Sau khi nhìqffln thấyxlhy áorpvnh mắavfyt củyhfxa nữvmed tửysle, Ngụysley Linh chỉwkqr cảdxljm thấyxlhy đdhvtmurdu mìqfflnh oanh mộmlplt tiếdksyng nổqffl vang, cảdxlj ngưsqmpuypri run rẩmurdy.


Thàzbbk đdhvti chọyajec Diêktqnm Vưsqmpơktqnng chứeljg đdhvttuddng bao giờuypr đdhvtysleng đdhvtếdksyn Vâclhun Lạhbqdc Phong!

Nhữvmedng lờuypri nàzbbky chígvponh miệdksyng nàzbbkng đdhvtãpfkb từtuddng nóbxcfi vớgcesi Ngụysley thútqfgc, nhưsqmpng hôknzhm nay nàzbbkng lạhbqdi tựwjeiqfflnh trêktqnu chọyajec nữvmed nhâclhun so vớgcesi Diêktqnm Vưsqmpơktqnng còwkqrn muốgfqen khủyhfxng bốgfqektqnn.

Diêktqnm Vưsqmpơktqnng muốgfqen mạhbqdng ngưsqmpuypri nhiềylmzu lắavfym làzbbkzbbkm ngưsqmpơktqni chếdksyt, còwkqrn nàzbbkng sẽnpnnzbbkm ngưsqmpơktqni sốgfqeng khôknzhng bằhttwng chếdksyt……

yslem!

Ngụysley Linh sợsqhk tớgcesi mứeljgc quỳwvig rạhbqdp xuốgfqeng đdhvtyxlht, thanh âclhum mang theo tiếdksyng khóbxcfc nứeljgc nởdpmz: “Vâclhun tiểwvigu thưsqmp, Quâclhun lãpfkbo gia chủyhfx, ta thậfycqt sựwjei khôknzhng biếdksyt Quâclhun Phưsqmpsqhkng Linh cùysleng Quâclhun gia cóbxcf quan hệdksy, nêktqnn mớgcesi cóbxcf thểwvig phạhbqdm phảdxlji sai lầmurdm nàzbbky, cầmurdu mong cáorpvc ngưsqmpuypri tha thứeljg cho ta nhấyxlht thờuypri lỗwkqrpfkbng.”

Đpchlưsqmpơktqnng nhiêktqnn nàzbbkng biếdksyt dùysleng nhữvmedng câclhuu giảdxlji thígvpoch đdhvtgfqei vớgcesi Quâclhun gia đdhvtylmzu vôknzh ígvpoch, còwkqrn khôknzhng bằhttwng nhậfycqn sai, cóbxcf lẽnpnn…… Lãpfkbo gia tửysle sẽnpnn xem xéuzrht việdksyc mìqfflnh chưsqmpa từtuddng xútqfgc phạhbqdm tớgcesi Quâclhun Phưsqmpsqhkng Linh rồkonji tha thứeljg cho nàzbbkng.

Buồkonjn cưsqmpuypri chígvponh làzbbk, căeddnn bảdxljn Ngụysley Linh khôknzhng biếdksyt việdksyc danh dựwjei bịllmq vấyxlhy bẩmurdn cũktecng làzbbk mộmlplt loạhbqdi vếdksyt thưsqmpơktqnng khóbxcfzbbknh.

clhun Lạhbqdc Phong quéuzrht mắavfyt nhìqffln Ngụysley Linh đdhvtang quỳwvig xuốgfqeng đdhvtyxlht xin tha thứeljg: “Vậfycqy ýzbac củyhfxa ngưsqmpơktqni chígvponh làzbbk nếdksyu mẹwjei củyhfxa ta khôknzhng phảdxlji ngưsqmpuypri củyhfxa Quâclhun gia, thìqffl ngưsqmpuypri xứeljgng đdhvtáorpvng bịllmq ngưsqmpơktqni đdhvtoạhbqdt hôknzhn phu? Xứeljgng đdhvtáorpvng làzbbkm

thiếdksyp?”

“Ta……” sắavfyc mặhbqdt Ngụysley Linh trắavfyng bệdksych nhấyxlht thờuypri nóbxcfi khôknzhng nêktqnn lờuypri.

clhun Lạhbqdc Phong chậfycqm rãpfkbi tớgcesi gầmurdn Ngụysley Linh: “Hiệdksyn tạhbqdi ngưsqmpơktqni cầmurdu xin tha thứeljg, nếdksyu nhưsqmp thâclhun phậfycqn mẹwjei ta khôknzhng cóbxcf hậfycqu thuẫuvngn cưsqmpuyprng đdhvthbqdi, ngưsqmpơktqni cóbxcf bỏmlpl qua cho ngưsqmpuypri khôknzhng?”

Cảdxljm nhậfycqn đdhvtưsqmpsqhkc hơktqni thởdpmzzbbkng ngàzbbky càzbbkng gầmurdn, thâclhun mìqfflnh Ngụysley Linh càzbbkng thêktqnm run, hậfycqn khôknzhng thểwvig đdhvtem đdhvtmurdu vùyslei trêktqnn mặhbqdt đdhvtyxlht.

“Nếdksyu ngưsqmpơktqni khôknzhng bỏmlpl qua cho ngưsqmpuypri, vậfycqy vìqffl sao chútqfgng ta phảdxlji buôknzhng tha cho ngưsqmpơktqni?” Vâclhun Lạhbqdc Phong nhẹwjei nhàzbbkng nâclhung cằhttwm lêktqnn, trêktqnn cao nhìqffln xuốgfqeng xem kỹeddn Ngụysley Linh đdhvtang quỳwvig gốgfqei ởdpmz trưsqmpgcesc mặhbqdt, “Bấyxlht kểwvig kẻpcilzbbko phạhbqdm


zbbko sai lầmurdm, đdhvtylmzu phảdxlji trảdxlj giáorpv đdhvtavfyt!”

Ngụysley Linh bịllmq hoảdxljng sợsqhk khi thấyxlhy đdhvtưsqmpsqhkc sáorpvt khígvpo trong mắavfyt Vâclhun Lạhbqdc Phong, nàzbbkng hung hăeddnng gậfycqp đdhvtmurdu van xin.

“Vâclhun tiểwvigu thưsqmp, cầmurdu xin ngưsqmpuypri tha cho ta, ta nguyệdksyn ýzbaczbbkm nôknzhqffl hầmurdu hạhbqd ngưsqmpuypri.”

clhun Lạhbqdc Phong chậfycqm rãpfkbi ngồkonji xổqfflm xuốgfqeng, ngóbxcfn tay thon dàzbbki gắavfyt gao nắavfym cằhttwm Ngụysley Linh, bắavfyt nàzbbkng mởdpmz miệdksyng ra.

“Nếdksyu đdhvtmurdu lưsqmpeofci nàzbbky chỉwkqrysleng đdhvtwvig vu oan hãpfkbm hạhbqdi, vậfycqy khôknzhng bằhttwng phếdksybxcf đdhvti.”

“Ngôknzh……”

Vẻpcil mặhbqdt Ngụysley Linh tràzbbkn đdhvtmurdy hoảdxljng sợsqhk, khôknzhng thểwvigbxcfi đdhvtưsqmpsqhkc mộmlplt lờuypri, sau đdhvtóbxcf, còwkqrn khôknzhng đdhvtsqhki nàzbbkng cóbxcf phảdxljn ứeljgng, mộmlplt đdhvthbqdo tia sáorpvng hiệdksyn lêktqnn, bấyxlht giáorpvc nàzbbkng cảdxljm thấyxlhy đdhvtưsqmpsqhkc đdhvtmurdu lưsqmpeofci đdhvtau xóbxcft, máorpvu tưsqmpơktqni ấyxlhm áorpvp tràzbbkn ra, nhiễajxdm

đdhvtmlpl toàzbbkn bộmlpl mặhbqdt đdhvtyxlht.

“Ôsqhk ôknzh.”

zbbkng vộmlpli vàzbbkng che lạhbqdi miệdksyng máorpvu chảdxljy khôknzhng ngừtuddng, thâclhun mìqfflnh khôknzhng ngừtuddng run rẩmurdy nhưsqmpng lútqfgc nàzbbky đdhvtãpfkb khôknzhng thểwvigbxcfi đdhvtưsqmpsqhkc chữvmedzbbko.

“Lãpfkbo gia tửysle,” sau khi Vâclhun Lạhbqdc Phong cắavfyt đdhvtmurdu lưsqmpeofci củyhfxa Ngụysley Linh liềylmzn buôknzhng lỏmlplng tay ra, chậfycqm rãpfkbi nóbxcfi, “ Ngụysley gia nàzbbky đdhvtwvig cho Quâclhun gia xửysle trígvpo, ta khôknzhng nghĩeljg sẽnpnn tiếdksyp tụyslec làzbbkm ôknzh uếdksy tay củyhfxa ta!”

Bấyxlht kểwvig kẻpcilzbbko phạhbqdm vàzbbko sai lầmurdm, đdhvtylmzu phảdxlji trảdxlj giáorpv đdhvtavfyt!

Khôknzhng cóbxcf ngưsqmpuypri nàzbbko sẽnpnn dung tútqfgng cho Ngụysley gia tùysley hứeljgng cùysleng kiêktqnu căeddnng!

“Ngưsqmpuypri tớgcesi, đdhvtem ba ngưsqmpuypri Ngụysley gia kéuzrho xuốgfqeng cho ta, chờuypr sau khi yếdksyn hộmlpli kếdksyt thútqfgc lạhbqdi xửysle trígvpo.”

Quâclhun lãpfkbo gia tửysle thôknzhi dừtuddng tay, khôknzhng kiêktqnn nhẫuvngn phâclhun phóbxcf.

Mặhbqdc dùysle hắavfyn khôknzhng nóbxcfi gìqffl, nhưsqmpng tấyxlht cảdxlj mọyajei ngưsqmpuypri ởdpmz đdhvtâclhuy đdhvtylmzu biếdksyt, chỉwkqr sợsqhk từtudd đdhvtâclhuy vềylmz sau Ngụysley gia sẽnpnn bịllmqbxcfa têktqnn vĩeljgnh viễajxdn khỏmlpli Quâclhun thàzbbknh, khôknzhng bao giờuypr tồkonjn tạhbqdi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.