Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1706 : Vân Lạc Phong Đến (bốn)

    trước sau   
Edit: Củtdbnxagw Xoăxsmtn

Sau khi nàevmhng xuấevmht hiệcnran, áptpfnh mắngwwt Vâidpln Tiêufqxu vẫmifmn luôvlvzn khôvlvzng đfdruxrtat ởjvhc trêufqxn ngưinnlsmlfi nàevmhng, dưinnlsmlfng nhưinnl vạnlagn vậxrtat trêufqxn thếdumc gian cũosqyng khôvlvzng thểtdbn so vớbtxri áptpfnh mắngwwt nàevmhng.

“Nàevmhng đfdruãgfmr đfdruếdumcn rồjvhci……”

Thậxrtat lâidplu sau, môvlvzi mỏolujng nam nhâidpln khẽlczz mởjvhc, nhẹitoz nhàevmhng nóspeti ra mấevmhy chữniyyevmhy.

“Đzyxgúzdrgng, ta tớbtxri tìxagwm chàevmhng.”

idpln Lạnlagc Phong cong cong khóspete môvlvzi, néutnzt mặxrtat chứmcyva đfdruovgay ýzyxginnlsmlfi.


Đzyxglczzi vớbtxri Tầovgan Lạnlagc, nàevmhng khôvlvzng chúzdrgt nàevmho sợxkxvgfmri.

Đzyxgúzdrgng vậxrtay, chỉclrg cầovgan cóspetevmhng bêufqxn cạnlagnh, chẳutnzng lẽlczz bon họcacr khôvlvzng ứmcyvng phóspet đfdruưinnlxkxvc khóspet khăxsmtn?

Sắngwwc mặxrtat Tầovgan Lạnlagc rấevmht khóspet coi: “Vâidpln Lạnlagc Phong, ngưinnlơxagwi nhưinnl thếdumcevmho lạnlagi ởjvhc chỗcnraevmhy? Chẳutnzng lẽlczz Cẩhcosm Dụslcpc thấevmht thủtdbn? Khôvlvzng giếdumct đfdruưinnlxkxvc ngưinnlơxagwi?”

Đzyxgôvlvzi mắngwwt Vâidpln Lạnlagc Phong hơxagwi nheo lạnlagi, khóspete môvlvzi tưinnlơxagwi cưinnlsmlfi lộxovy ra hàevmhn khíudfu.

“Ta nghe nóspeti, ngưinnlơxagwi muốlczzn đfdruoạnlagt phu quâidpln củtdbna ta?”

Tầovgan Lạnlagc hừutnz mộxovyt tiếdumcng: “Thìxagwudfunh sao?”

“Phảlixbi khôvlvzng?” Vâidpln Lạnlagc Phong nhúzdrgn vai: “Vậxrtay nóspeti khôvlvzng chừutnzng ngưinnlơxagwi sẽlczz vừutnza mấevmht phu quâidpln lạnlagi mấevmht thuộxovyc hạnlag.”

Tầovgan lạnlagc sắngwwc mặxrtat âidplm trầovgam: “Lờsmlfi nàevmhy củtdbna ngưinnlơxagwi cóspet ýzyxgxagw?”

“Ýxagw củtdbna ta…… Đzyxgãgfmr thựoictc rõmvtqevmhng, Cẩhcosm Dụslcpc đfdrui cung đfdruiệcnran củtdbna ngưinnlơxagwi tìxagwm Bạnlagch Túzdrgc, nếdumcu ngưinnlơxagwi trởjvhc vềovga chậxrtam, nóspeti khôvlvzng chừutnzng Bạnlagch Túzdrgc sẽlczz bịosqyevmhng mang đfdrui.”

Nghe vậxrtay, Tầovgan Lạnlagc tràevmho phúzdrgng cưinnlsmlfi: “Bạnlagch Túzdrgc yêufqxu ta chếdumct đfdrui sốlczzng lạnlagi, hắngwwn căxsmtn bảlixbn sẽlczz khôvlvzng rờsmlfi khỏoluji ta.”

idpln Lạnlagc Phong lắngwwc lắngwwc đfdruovgau: “Ta đfdruưinnla cho Cẩhcosm Dụslcpc đfdruxovyc dưinnlxkxvc, cóspet thểtdbnevmhm Bạnlagch Túzdrgc lâidplm vàevmho hôvlvzn mêufqx, cho nêufqxn, mang hắngwwn đfdrui, dễcaaq nhưinnl trởjvhcevmhn tay.”

Đzyxgâidply làevmhevmhng cùidplng Cẩhcosm Dụslcpc thưinnlơxagwng lưinnlxkxvng qua, nàevmhng đfdruưinnla Cẩhcosm Dụslcpc đfdruxovyc dưinnlxkxvc mang Bạnlagch Túzdrgc đfdrui, màevmh chíudfunh mìxagwnh, chắngwwc chắngwwn sẽlczzidplng việcnrac nàevmhy nóspeti cho Tầovgan Lạnlagc biếdumct.

Nếdumcu nhưinnl Tầovgan Lạnlagc trởjvhc vềovga bắngwwt Bạnlagch Túzdrgc lạnlagi, vậxrtay phảlixbi xem thựoictc lựoictc củtdbna Cẩhcosm Dụslcpc nhưinnl thếdumcevmho……


Quảlixb nhiêufqxn, sau khi nghe Vâidpln Lạnlagc Phong nóspeti, sắngwwc mặxrtat Tầovgan Lạnlagc tứmcyvc khắngwwc đfdruen lạnlagi, lòqqmyng ngựoictc chứmcyva đfdruovgay lửxagwa giậxrtan.

Đzyxgáptpfng tiếdumcc chíudfunh làevmh, lửxagwa giậxrtan nàevmhy cũosqyng khôvlvzng cóspet bao lâidplu, đfdruãgfmr bịosqyevmhng áptpfp xuốlczzng.

“Bạnlagch Túzdrgc đfdrui rồjvhci, ta còqqmyn làevmhspet thểtdbn bắngwwt trởjvhc vềovga, nếdumcu Quỷvzji Đzyxgếdumc rờsmlfi đfdrui, sợxkxvevmh ta rấevmht khóspet bắngwwt lạnlagi hắngwwn!”

Tầovgan lạnlagc cưinnlsmlfi lạnlagnh mộxovyt tiếdumcng, hơxagwi hơxagwi nâidplng cằlczzm, cao ngạnlago nóspeti.

“Huốlczzng chi, ngưinnlơxagwi cầovgan phảlixbi chếdumct!”

Đzyxgúzdrgng vậxrtay!

Nếdumcu Vâidpln Lạnlagc Phong khôvlvzng ởjvhc chỗcnraevmhy, ảlixbspet lẽlczz sẽlczz lậxrtap tứmcyvc bỏoluj lạnlagi Vâidpln Tiêufqxu đfdrui bắngwwt Bạnlagch Túzdrgc, nhưinnlng màevmh, bởjvhci vìxagwspetidpln Lạnlagc Phong, ảlixb cầovgan thiếdumct lưinnlu lạnlagi nơxagwi nàevmhy đfdruáptpfnh chếdumct Vâidpln Lac Phong.

Con ngưinnlơxagwi Vâidpln Lạnlagc Phong trầovgam xuốlczzng, đfdrui đfdruếdumcn bêufqxn ngưinnlsmlfi Vâidpln Tiêufqxu, nhẹitoz giọcacrng hỏoluji: “Chàevmhng cóspet mấevmhy phầovgan nắngwwm chắngwwc?”

idpln Tiêufqxu trầovgam mặxrtac nhìxagwn Tầovgan Lạnlagc, trầovgam giọcacrng nóspeti: “Năxsmtm phầovgan.”

“Nhưinnlng làevmh……” Vâidpln Tiêufqxu ngẫmifmm nghĩdmfb, tiếdumcp tụslcpc nóspeti: “Ảjwkeidplng bíudfu thuậxrtat tăxsmtng lêufqxn thựoictc lựoictc, hẳutnzn làevmhspet thờsmlfi gian hạnlagn chếdumc, chờsmlf tớbtxri thờsmlfi gian rồjvhci, ta cóspet thậxrtap phầovgan nắngwwm chắngwwc.”

Tầovgan Lạnlagc, căxsmtn bảlixbn khôvlvzng phảlixbi đfdrulczzi thủtdbnidpln Tiêufqxu, nếdumcu Vâidpln Tiêufqxu khôvlvzng bịosqy thưinnlơxagwng, giếdumct ảlixbevmhng làevmh dễcaaq nhưinnl trởjvhcevmhn tay.

idpln Lạnlagc Phong đfdruem áptpfnh mắngwwt chuyểtdbnn hưinnlbtxrng vềovga phíudfua Tiểtdbnu Trùidplng Trùidplng.

Cảlixb ngưinnlsmlfi Tiểtdbnu Trùidplng Trùidplng run lậxrtap cậxrtap, khiếdumcp đfdrulixbm lui vềovga phíudfua sau hai bưinnlbtxrc, yếdumcu ớbtxrt nóspeti: “Đzyxgutnzng nhìxagwn ta, ta đfdruáptpfnh khôvlvzng lạnlagi ảlixb……”

“Ngưinnlơxagwi làevmh tổzdrgvlvzng Long tộxovyc, vôvlvz dụslcpng nhưinnl vậxrtay?” Vâidpln Lạnlagc Phong nhưinnlbtxrng màevmhy: “Sau nàevmhy, còqqmyn khôvlvzng bằlczzng đfdruem ngưinnlơxagwi nưinnlbtxrng ăxsmtn.”

Tiểtdbnu Trùidplng Trùidplng hoảlixbng sợxkxv nhìxagwn vềovga phíudfua Vâidpln Lạnlagc Phong, nữniyy nhâidpln nàevmhy làevmh áptpfc ma sao?

“Khôvlvzng, ta hữniyyu dụslcpng, ta tuyệcnrat đfdrulczzi hữniyyu dụslcpng.”

“Ngưinnlơxagwi hữniyyu dụslcpng? Vậxrtay sao ngưinnlơxagwi còqqmyn đfdrutdbn cho Vâidpln Tiêufqxu bịosqy thưinnlơxagwng?”

idpln Lạnlagc Phong tràevmho phúzdrgng nóspeti.

Tiểtdbnu Trùidplng Trùidplng đfdruáptpfnh khôvlvzng lạnlagi nữniyy nhâidpln nàevmhy vềovgaxagwnh cảlixbm cóspet thểtdbn tha thứmcyv, nhưinnlng lúzdrgc trưinnlbtxrc thìxagw sao? Cóspetspet tạnlagi đfdruóspet, thếdumc nhưinnlng Vâidpln Tiêufqxu cóspet thểtdbnidplng Bạnlagch Túzdrgc đfdruáptpfnh nhau đfdruếdumcn bịosqy thưinnlơxagwng?

“Ta……” Tiểtdbnu Trùidplng Trùidplng vốlczzn dĩdmfb muốlczzn vìxagw chíudfunh mìxagwnh biệcnran giảlixbi, lạnlagi đfdruxovyt nhiêufqxn khôvlvzng nóspeti nêufqxn lờsmlfi.

Đzyxgúzdrgng vậxrtay, nóspetptpfc thậxrtat vôvlvz dụslcpng! Thếdumc nhưinnlng làevmhm chủtdbn nhâidpln bịosqy thưinnlơxagwng, nhưinnlng ai bảlixbo láptpf gan củtdbna nóspet quáptpf nhỏoluj? Hoàevmhn toàevmhn khôvlvzng dáptpfm cùidplng ngưinnlsmlfi kháptpfc đfdruáptpfnh nhau đfdruếdumcn chếdumct sốlczzng……

“Cho ngưinnlơxagwi mưinnlsmlfi lăxsmtm phúzdrgt, nghĩdmfb ra biệcnran pháptpfp đfdrulczzi phóspet nữniyy nhâidpln nàevmhy, ngưinnlơxagwi đfdruutnzng vộxovyi cựoict tuyệcnrat ta, ta biếdumct ngưinnlơxagwi khẳutnzng đfdruosqynh cóspet biệcnran pháptpfp, ta cùidplng Vâidpln Tiêufqxu sẽlczzutnzo dàevmhi cùidplng ảlixbinnlsmlfi lăxsmtm phúzdrgt! Nếdumcu ngưinnlơxagwi làevmhm khôvlvzng đfdruưinnlxkxvc, giữniyy ngưinnlơxagwi lạnlagi cũosqyng khôvlvzng cóspetptpfc dụslcpng gìxagw, còqqmyn khôvlvzng bằlczzng nưinnlbtxrng ăxsmtn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.