Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1700 : Quá khứ của Vân Lạc Phong (3)

    trước sau   
Editor: Thảwcfjo Diệkxqnp

Ngưjnuwbrubi phụqvax nữukfu xinh đeythtnrdp cưjnuwbrubi lạjjeqnh mộmfodt tiếhgosng: “Ngưjnuwơrlvvi chưjnuwa từopbwng nghe câuczlu cóints tiềjjeqn cóints thểzrlg sai khiếhgosn ma quỷbvmz àxjsk? Tuy nhiêsbzvn, chuyệkxqnn nàxjsky cũdlbpng phảwcfji cảwcfjm ơrlvvn cha mẹtnrd ngưjnuwơrlvvi, đeythzrlg lạjjeqi cho ta mộmfodt sốiojk tiềjjeqn khổukfung lồqgiy, đeythzrlg chúsnelng ta cóintsrlvv hộmfodi sai khiếhgosn ma quỷbvmz.”

“Ngưjnuwơrlvvi yêsbzvn tâuczlm, sau khi đeythưjnuwa đeythưjnuwa đeythếhgosn côdxkv nhi việkxqnn, ta sẽrpgveihxm ngưjnuwbrubi đeythăfvgdng tin, côdxkvng bốiojk ngưjnuwơrlvvi tídsvjnh tìeihxnh quábxfzi đeythwcfjn, ngang ngưjnuwonzcc vôdxkvuccx, còqvaxn ra tay đeythábxfznh em họkslg củgcvha mìeihxnh, nếhgosu khôdxkvng phảwcfji chúsnelng ta vềjjeq kịlmibp, em họkslg ngưjnuwơrlvvi đeythãeypp chếhgost ởvume trong tay củgcvha ngưjnuwơrlvvi.”

“Màxjsk sốiojk tiềjjeqn kia... ta sẽrpgvintsi đeythãeypp quyêsbzvn góintsp cho cábxfzc tổukfu chứbvmzc xãeypp hộmfodi, còqvaxn cóints quyêsbzvn thậvmmjt hay khôdxkvng, ai màxjsk biếhgost đeythưjnuwonzcc?”

Bảwcfj vai côdxkvardu khôdxkvng ngừopbwng run rẩwekzy, khôdxkvng biếhgost làxjsk bịlmib chọkslgc tứbvmzc hay làxjsk đeythau đeythdsvjn khổukfu sởvume.

“Đhxjrúsnelng rồqgiyi...” Áwcfjnh mắxoqht ngưjnuwbrubi phụqvax nữukfu xinh đeythtnrdp lábxfzo liêsbzvn, khóintse môdxkvi hơrlvvi cong cong, “Tiệkxqnn đeythâuczly ta nóintsi cho ngưjnuwơrlvvi biếhgost mộmfodt chuyệkxqnn, ngưjnuwơrlvvi cóints biếhgost mẫsnsbu thâuczln ngưjnuwơrlvvi năfvgdm đeythóints mang thai đeythbvmza thứbvmz hai, làxjskm sao bịlmib sảwcfjy thai khôdxkvng? Làxjsk bởvumei vìeihx ta vàxjsk chúsnel ngưjnuwơrlvvi, nếhgosu khôdxkvng, lỡdsvjdxkv ta cóints con trai, sau nàxjsky tàxjski sảwcfjn củgcvha bọkslgn họkslg sẽrpgv khôdxkvng vàxjsko tay chúsnelng ta, nhưjnuwng màxjsk, ta khôdxkvng ngờbrub, bọkslgn họkslg lạjjeqi chếhgost sớdsvjm nhưjnuw vậvmmjy! Ha ha, thậvmmjt sựdwqtxjsk chếhgost hay lắxoqhm!”


dxkvardu trừopbwng lớdsvjn hai mắxoqht, trong đeythôdxkvi mắxoqht chưjnuwa mộmfodt khoảwcfjng huyếhgost hồqgiyng, đeythmfodt nhiêsbzvn, côdxkv lao vềjjeq phídsvja ngưjnuwbrubi phụqvax nữukfu xinh đeythtnrdp, hábxfz miệkxqnng nhỏlmib cắxoqhn mộmfodt cábxfzi vàxjsko cábxfznh tay côdxkv ta.

“A!” Ngưjnuwbrubi phụqvax nữukfu bịlmib đeythau, thuậvmmjn tay đeythwekzy, hấbrubt côdxkvardufvgdng ra ngoàxjski.

Đhxjrxnwru côdxkv đeythqvaxng phảwcfji góintsc bàxjskn, mábxfzu tưjnuwơrlvvi khôdxkvng ngừopbwng chảwcfjy xuốiojkng.

Nhưjnuwng côdxkv khôdxkvng còqvaxn gàxjsko khóintsc, mộmfodt đeythôdxkvi mắxoqht oábxfzn hậvmmjn nhìeihxn chằagvhm chằagvhm ngưjnuwbrubi phụqvax nữukfu.

“Đhxjrgcvh rồqgiyi!” Ngưjnuwbrubi đeythàxjskn ôdxkvng đeythvmmjp bàxjskn mộmfodt cábxfzi, lạjjeqnh giọkslgng nóintsi, “Mặnvskc kệkxqn nhưjnuw thếhgosxjsko, Vâuczln gia chúsnelng ta cũdlbpng nuôdxkvi chábxfzu mấbruby năfvgdm, chábxfzu lạjjeqi đeythiojki xửzrlg nhưjnuw vậvmmjy vớdsvji thídsvjm mìeihxnh? Huốiojkng chi, cha chábxfzu làxjsk anh cảwcfj củgcvha ta, ta thừopbwa kếhgosxjski sảwcfjn cóintseihx sai? Chuyệkxqnn nàxjsky nếhgosu muốiojkn trábxfzch thìeihx phảwcfji trábxfzch cha chábxfzu, khôdxkvng cóints con trai còqvaxn khôdxkvng chịlmibu mang hếhgost tiềjjeqn cho chábxfzu trai mìeihxnh! Còqvaxn nóintsi đeythqgiy vậvmmjt củgcvha mìeihxnh đeythjjequ cho con gábxfzi!”

“Côdxkvng ty vớdsvji tiềjjeqn tàxjski cho con gábxfzi cóints ídsvjch lợonzci gìeihx? Chẳxsgong phảwcfji cuốiojki cùwgjong cũdlbpng sẽrpgv đeythưjnuwa cho ngưjnuwbrubi ngoàxjski àxjsk! Cóints lợonzci cho ngưjnuwbrubi ngoàxjski khôdxkvng bằagvhng cho chábxfzu trai, ídsvjt nhấbrubt chábxfzu trai làxjsk ngưjnuwbrubi trong nhàxjsk!”

Ngưjnuwbrubi đeythàxjskn ôdxkvng lạjjeqnh mặnvskt nhìeihxn côdxkvardu tràxjskn ngậvmmjp phẫsnsbn nộmfodxjsk đeythôdxkvi mắxoqht oábxfzn hậvmmjn, ôdxkvng ta khinh thưjnuwbrubng cưjnuwbrubi lạjjeqnh mộmfodt tiếhgosng.

Ôdsvjng ta cũdlbpng khôdxkvng cảwcfjm thấbruby bảwcfjn thâuczln mìeihxnh sai, con gábxfzi sinh con phảwcfji theo ngưjnuwbrubi khábxfzc họkslg, ngưjnuwonzcc lạjjeqi khôdxkvng giốiojkng con củgcvha ôdxkvng ta, đeythóints mớdsvji chídsvjnh chídsvjnh đeythábxfzng đeythábxfzng làxjsk ngưjnuwbrubi mộmfodt nhàxjsk.

Chưjnuwa từopbwng nghe nóintsi tiềjjeqn tàxjski khôdxkvng cho ngưjnuwbrubi trong nhàxjsk, lạjjeqi mang cho ngưjnuwbrubi ngoàxjski.

dxkvardu cắxoqhn chặnvskt môdxkvi dưjnuwdsvji, dòqvaxng mábxfzu đeythlmibjnuwơrlvvi chảwcfjy vàxjsko trong miệkxqnng, côdxkv vẫsnsbn khôdxkvng hềjjeq hay biếhgost, đeythôdxkvi mắxoqht phẫsnsbn hậvmmjn, giốiojkng nhưjnuw chủgcvhy thủgcvh nhìeihxn chằagvhm chằagvhm đeythôdxkvi cẩwekzu nam nữukfuxjsky!

bxfzt khídsvj trêsbzvn ngưjnuwbrubi Vâuczln Tiêsbzvu rốiojkt cuộmfodc khôdxkvng cóintsbxfzch nàxjsko che dấbrubu nữukfua, bộmfodc phábxfzt ra, hắxoqhn nắxoqhm chặnvskt nắxoqhm tay, trong đeythôdxkvi mắxoqht lãeyppnh khốiojkc tràxjskn đeythxnwry sábxfzt khídsvj.

Chỉokizxjsk, cho dùwgjo hắxoqhn cóints giậvmmjn thìeihxsnelc nàxjsky hai ngưjnuwbrubi ởvume hai khôdxkvng gian khábxfzc nhau, ngay cảwcfj thờbrubi gian cũdlbpng khôdxkvng giốiojkng nhau, hắxoqhn dùwgjo giậvmmjn thìeihx nhưjnuw thếhgosxjsko?

Khóints trábxfzch...

xjskng sábxfzt phạjjeqt quyếhgost đeythbxfzn nhưjnuw thếhgos, lạjjeqi trọkslgng tìeihxnh nhưjnuw thếhgos, thìeihx ra lạjjeqi làxjsk bởvumei vìeihx chuyệkxqnn quábxfz khứbvmz...

Trong lúsnelc trábxfzi tim Vâuczln Tiêsbzvu đeythang co rúsnelt đeythau đeythdsvjn, hìeihxnh ảwcfjnh trưjnuwdsvjc mặnvskt thay đeythukfui, biếhgosn thàxjsknh trêsbzvn đeythưjnuwbrubng phốiojk, vôdxkv sốiojk ngưjnuwbrubi chỉokiz chỉokiz trỏlmib trỏlmibdxkvardu.

“Mọkslgi ngưjnuwbrubi xem tin ngàxjsky hôdxkvm qua chưjnuwa? Chídsvjnh làxjsk con béarduuczln Lạjjeqc Phong nàxjsky, nóints lạjjeqi vìeihx ghen ghéardut chúsnel thídsvjm yêsbzvu thưjnuwơrlvvng em họkslg, lạjjeqi muốiojkn giếhgost em họkslgeihxnh, chậvmmjc, tuổukfui còqvaxn nhỏlmib đeythãeyppxjskn nhẫsnsbn đeythmfodc ábxfzc nhưjnuw vậvmmjy, sau nàxjsky lớdsvjn lêsbzvn nhấbrubt đeythlmibnh sẽrpgvxjsk tộmfodi phạjjeqm giếhgost ngưjnuwbrubi, loạjjeqi ngưjnuwbrubi nàxjsky cảwcfjnh sábxfzt nêsbzvn bắxoqht giam luôdxkvn đeythi, khôdxkvng nêsbzvn bởvumei vìeihxints nhỏlmib tuổukfui màxjsk tha thứbvmz.”

“Tôdxkvi còqvaxn nghe nóintsi, sau khi chúsnel thídsvjm thừopbwa kếhgosxjski sảwcfjn củgcvha cha mẹtnrdints, cũdlbpng đeythãeypp lậvmmjp tàxjski khoảwcfjn, đeythnvskt sốiojk tiềjjeqn đeythóintsjnuwdsvji têsbzvn nóints, đeythlmibnh chờbrubints lớdsvjn lêsbzvn sẽrpgv đeythưjnuwa cho.”

“Đhxjrábxfzng tiếhgosc, khôdxkvng ngờbrubints lạjjeqi nhẫsnsbn tâuczlm nhưjnuw vậvmmjy, chúsnel thídsvjm nóints trong lúsnelc giậvmmjn dữukfu đeythãeypp quyêsbzvn hếhgost chỗrsfs tiềjjeqn đeythóints ra ngoàxjski rồqgiyi...”

“Xứbvmzng đeythábxfzng, sốiojk tiềjjeqn đeythóints khôdxkvng nêsbzvn cho nóints! Hơrlvvn nữukfua, loạjjeqi ngưjnuwbrubi nhưjnuwints, côdxkv nhi việkxqnn chấbrubp nhậvmmjn giữukfu lạjjeqi khôdxkvng sợonzcints phóintsng hỏlmiba đeythiojkt côdxkv nhi việkxqnn sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.