Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1626 : Kết cục (4)

    trước sau   
Editor: Thảgxewo Diệdqlmp

Đgybiòkxlcn côofvxng kíjxhjch mãrpvynh liệdqlmt củprtfa Long Ngâimeom giốgrndng nhưeogi khôofvxng cầzmqfn sứewhtc lựqxsvc liêaurmn tụqxsvc đcfhrágrndnh xuốgrndng.

Đgybiohwdi côofvxng chúhxnla đcfhrãrpvy hoàkiajn toàkiajn bịjbgn đcfhrágrndnh cho phágrndt ngốgrndc, khôofvxng rõkhylcnthnh huốgrndng nàkiajy rốgrndt cuộkxlcc làkiaj nhưeogi thếjczkkiajo...

“Long Ngâimeom đcfhrohwdi nhâimeon, ngàkiaji...”

Khôofvxng đcfhrzolxi nàkiajng ta nóaunsi hếjczkt câimeou, Long Ngâimeom cưeoginqkbi ha ha hai tiếjczkng, cưeoginqkbi đcfhrếjczkn mứewhtc nưeogijbgnc mắogmft cũaurmng chảgxewy ra.

“Ngưeogiơuiadi cóauns biếjczkt hay khôofvxng, bởhskoi vìcnth ngưeogiơuiadi, mạohwdng củprtfa ta cũaurmng khôofvxng giữcfhr nổzbjji.”


Lờnqkbi nóaunsi củprtfa hắogmfn nhưeogi mộkxlct tiếjczkng sấjxhjm, đcfhrágrndnh đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla đcfhrếjczkn mứewhtc .

Mạohwdng củprtfa Long Ngâimeom đcfhrohwdi nhâimeon cũaurmng khôofvxng giữcfhr nổzbjji?

“Nữcfhr nhâimeon đcfhrágrndng chếjczkt nàkiajy, ngưeogiơuiadi cóauns biếjczkt ngưeoginqkbi ngưeogiơuiadi đcfhrgrndi phóaunskiaj ai khôofvxng? Nàkiajng làkiaj chủprtf mẫvxkxu củprtfa lãrpvyo tổzbjjofvxng Long tộkxlcc chúhxnlng ta, ngưeogiơuiadi làkiajm ta dĩyzwx hạohwd phạohwdm thưeogizolxng đcfhri giếjczkt nàkiajng, khôofvxng phảgxewi đcfhrauqpy ta vàkiajo con đcfhrưeoginqkbng chếjczkt?”

Long Ngâimeom gắogmft gao cắogmfn chặrefmt răsgqong đcfhrếjczkn mứewhtc kêaurmu ken kégrndt, hậmjqrn khôofvxng thểjhph đcfhrem nữcfhr nhâimeon nàkiajy đcfhri bầzmqfm thâimeoy vạohwdn đcfhroạohwdn.

Khôofvxng!

wcea bầzmqfm thâimeoy vạohwdn đcfhroạohwdn, cũaurmng khóaunsauns thểjhphgrndn đcfhrưeogizolxc lửqvsha giậmjqrn trong lòkxlcng hắogmfn!

xtttm ầzmqfm ầzmqfm!

Đgybiohwdi côofvxng chúhxnla đcfhrãrpvy hoàkiajn toàkiajn bịjbgn đcfhrágrndnh đcfhrếjczkn u mêaurm...

imeon Lạohwdc Phong làkiaj chủprtf mẫvxkxu lãrpvyo tổzbjjofvxng Long tộkxlcc...

Trong đcfhrzmqfu nàkiajng ta khôofvxng ngừjmhnng vọnqkbng lạohwdi duy nhấjxhjt câimeou nàkiajy, khôofvxng thểjhph hỏnryri đcfhrưeogizolxc chuyệdqlmn khágrndc nữcfhra.

Thậmjqrt lâimeou sau, thâimeon thểjhphkiajng ta bắogmft đcfhrzmqfu run rẩauqpy, sắogmfc mặrefmt tágrndi nhợzolxt khôofvxng cóauns huyếjczkt sắogmfc, cho tớjbgni thờnqkbi khắogmfc nàkiajh, nàkiajng mớjbgni hiểjhphu đcfhrưeogizolxc, sai lầzmqfm mìcnthnh phạohwdm phảgxewi lớjbgnn thếjczkkiajo...

“Buồogmfn cưeoginqkbi ởhsko chỗgybi ta lạohwdi ngu xuẩauqpn, đcfhri tin lờnqkbi ngưeogiơuiadi nóaunsi.”

Long Ngâimeom vôofvxwceang đcfhrau đcfhrjbgnn khổzbjj sởhsko, nắogmfm tay củprtfa hắogmfn mộkxlct lầzmqfn nữcfhra đcfhrágrndnh vềqhhpeogijbgnng đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla, mộkxlct quyềqhhpn làkiajm bứewhtc tưeoginqkbng phíjxhja sau nàkiajng ta sụqxsvp đcfhrzbjj, trong nhágrndy mắogmft vùwceai lấjxhjp thâimeon thểjhph đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla...


“Chờnqkb chúhxnlt!” Hồogmf Li vộkxlci vàkiajng kêaurmu, “Hiệdqlmn tạohwdi nàkiajng ta khôofvxng thểjhph chếjczkt, ta phảgxewi biếjczkt Y Lợzolxi rốgrndt cuộkxlcc đcfhri nơuiadi nàkiajo.”

hxnlc ởhsko Thúhxnl thàkiajnh, đcfhrzmqfu óaunsc hắogmfn hoàkiajn toàkiajn bịjbgn đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla làkiajm rốgrndi loạohwdn, lạohwdi đcfhri tin lờnqkbi nóaunsi bậmjqry bạohwd củprtfa nàkiajng ta.

kiaj hiệdqlmn tạohwdi, đcfhriềqhhpu hắogmfn muốgrndn biếjczkt nhấjxhjt chỉnqkb đcfhrơuiadn giảgxewn làkiaj Y Lợzolxi đcfhrang ởhsko đcfhrâimeou...

Từjmhn trong đcfhrgrndng phếjczkjxhjch phágrndt ra mộkxlct tiếjczkng cưeoginqkbi lạohwdnh, thâimeon thểjhph đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla đcfhrãrpvy khôofvxng còkxlcn nhúhxnlc nhíjxhjch đcfhrưeogizolxc, chỉnqkbkxlcn mộkxlct đcfhrôofvxi mắogmft lộkxlc ra bêaurmn ngoàkiaji.

Trong mắogmft nàkiajng ta tràkiajn đcfhrzmqfy sựqxsv khôofvxng cam lòkxlcng cùwceang phẫvxkxn nộkxlc.

“Năsgqom đcfhróauns, rõkhylkiajng làkiaj ta biếjczkt ngưeogiơuiadi trưeogijbgnc, vìcnth sao ngưeogiơuiadi lựqxsva chọnqkbn Y Lợzolxi?”

Đgybiohwdi côofvxng chúhxnla cũaurmng khôofvxng thíjxhjch Hồogmf Li, chỉnqkbkiajkxlcng tựqxsv trọnqkbng vẫvxkxn luôofvxn làkiajm nàkiajng ta canh cágrndnh chuyệdqlmn nàkiajy trong lòkxlcng!

hxnlc trưeogijbgnc, dung mạohwdo nàkiajng ta hơuiadn Y Lợzolxi nhiềqhhpu lầzmqfn nhưeogi vậmjqry, vìcnth sao Hồogmf Li lạohwdi chọnqkbn Y Lợzolxi?

kiajm nàkiajng đcfhrếjczkn cảgxewuiad hộkxlci mạohwdnh mẽpxdq chiếjczkm đcfhroạohwdt cũaurmng khôofvxng cóauns...

“Dùwcea Y Lợzolxi bịjbgn hủprtfy dung nhan, nhưeoging lạohwdi khôofvxng hủprtfy đcfhrưeogizolxc tâimeom hồogmfn củprtfa nàkiajng nàkiajng, nàkiajng rấjxhjt lưeogiơuiadng thiệdqlmn, khôofvxng giốgrndng nhưeogi ngưeogiơuiadi, lạohwdi càkiajng khôofvxng égrndp buộkxlcc ngưeoginqkbi khágrndc làkiajm chuyệdqlmn họnqkb khôofvxng muốgrndn, huốgrndng chi, ta thàkiajnh thâimeon vớjbgni nàkiajng cũaurmng chỉnqkbkiaj ngụqxsvy trang, mụqxsvc đcfhríjxhjch chíjxhjnh làkiajcnth khôofvxng đcfhrjhph ngưeogiơuiadi nổzbjji lêaurmn lòkxlcng hágrndo sắogmfc vớjbgni ta.”

Chỉnqkbkiaj khôofvxng biếjczkt từjmhnhxnlc nàkiajo, ágrndnh mắogmft hắogmfn đcfhrãrpvy bịjbgn thiếjczku nữcfhr kiêaurmn cưeoginqkbng, ẩauqpn nhẫvxkxn kia hấjxhjp dẫvxkxn...

kiajng bịjbgn hủprtfy dung thìcnth sao? Hắogmfn cũaurmng khôofvxng đcfhrjhph ýzolx đcfhrếjczkn dung nhan.

Đgybiohwdi côofvxng chúhxnla khinh miệdqlmt cưeoginqkbi: “Ngưeogiơuiadi muốgrndn biếjczkt Y Lợzolxi ởhsko đcfhrâimeou, ta càkiajng khôofvxng nóaunsi cho ngưeogiơuiadi, cho dùwcea ta chếjczkt, cũaurmng sẽpxdq khôofvxng đcfhrjhph ngưeogiơuiadi tìcnthm đcfhrưeogizolxc ảgxew...”

Dứewhtt lờnqkbi, đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla cốgrnd hếjczkt sứewhtc duỗgybii cágrndnh tay từjmhn trong phếjczkjxhjch trung ra, dùwceang sứewhtc đcfhrágrndnh vàkiajo đcfhrzmqfu mìcnthnh.

Khôofvxng chờnqkb tay nàkiajng ta đcfhrágrndnh xuốgrndng, mộkxlct đcfhrohwdo kiếjczkm quang màkiaju đcfhren hiệdqlmn lêaurmn, nhágrndy mắogmft, toàkiajn bộkxlcgrndnh tay kia bịjbgn chặrefmt xuốgrndng.

“A!” Đgybiau đcfhrjbgnn dữcfhr dộkxlci, làkiajm đcfhrohwdi côofvxng chúhxnla kêaurmu to mộkxlct tiếjczkng đcfhrếjczkn têaurmimeom liệdqlmt phếjczk, bởhskoi vìcnth mấjxhjt mágrndu quágrnd nhiềqhhpu nêaurmn ngấjxhjt đcfhri.

imeon Tiêaurmu thu hồogmfi tay, yêaurmn lặrefmng đcfhrewhtng bêaurmn cạohwdnh Vâimeon Lạohwdc Phong, dưeoginqkbng nhưeogi ngưeoginqkbi vừjmhna rồogmfi ra tay tàkiajn nhẫvxkxn khôofvxng phảgxewi làkiaj hắogmfn.

“Tuy rằzolxng ngưeoginqkbi Truy Phong liêaurmn minh khôofvxng phảgxewi ngưeogiơuiadi giếjczkt, nhưeoging bọnqkbn họnqkb chếjczkt, cũaurmng cóauns quan hệdqlm vớjbgni ngưeogiơuiadi”, Áimeonh mắogmft Vâimeon Lạohwdc Phong tàkiajkiaj đcfhrgxewo qua, “Nếjczku ngàkiajy đcfhróauns sớjbgnm biếjczkt ngưeogiơuiadi nổzbjji ságrndt tâimeom vớjbgni chúhxnlng ta, ta... tuyệdqlmt đcfhrgrndi khôofvxng đcfhrjhph ngưeogiơuiadi sốgrndng! Cho nêaurmn ngưeogiơuiadi hiệdqlmn tạohwdi màkiajaunsi, chếjczkt làkiaj mộkxlct hy vọnqkbng xa vờnqkbi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.