Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1614 : Long Vương (một)

    trước sau   
Nam nhâhxpgn lam bàuukto đdbsimamrt nhiêlhiqn sửwkleng sốlrgmt gầbeinn nhưaqyl nửwklea ngàuukty, hắincfn liềrtdhn phụciwsc hồgszki lạlufdi tinh thầbeinn, khóozrue môpoopi gợuuhui lêlhiqn mộmamrt vẻdhfoaqylơmuwui cưaqylmrkmi lạlufdnh lùlrgmng.

“Ngưaqylơmuwui quen biếwnrst Hồgszkng Loan?”

xknwc hắincfn tưaqylơmuwui cưaqylmrkmi, cũmamrng lộmamr ra sátjcft khícjym lạlufdnh lẽjocho, khícjym thếwnrs trêlhiqn ngưaqylmrkmi cũmamrng trong giờmrkm phúxknwt nàuukty tỏxhmga ra tràuuktn ngậuuktp, hóozrua thàuuktnh cơmuwun lốlrgmc cuồgszkn cuộmamrn thàuuktnh vòwecpng trong khôpoopng trung.

Cho dùlrgm nhưaqyl thếwnrsuukto, hắincfn cũmamrng sẽjoch khôpoopng đdbsihxpg cho bấjflht luậuuktn kẻdhfouukto mang Hồgszkng Loan đdbsii.

Hồgszkng Loan làuukt củbciva hắincfn!

Cảpzlb đdbsimrkmi nàuukty, đdbsirtdhu khôpoopng thểhxpg rờmrkmi khỏxhmgi hắincfn!


“Vâhxpgn Tiêlhiqu, chuyệgbwpn nàuukty chàuuktng đdbsimamrng nhúxknwng tay”.

hxpgn Lạlufdc Phong hơmuwui hơmuwui ngẩolxgng đdbsibeinu, đdbsiôpoopi mắincft tàuukt mịhxpg lẳokbpng lặlioong ngóozrung nhìvyqin nam nhâhxpgn lam bàuukto trưaqylunrrc mắincft: “Con rồgszkng nàuukty…… Ta muốlrgmn tựcacjvyqinh đdbsilrgmi phóozru!”

hxpgn Tiêlhiqu chầbeinn chờmrkm nửwklea ngàuukty, khẽjoch gậuuktt đdbsibeinu: “Đnnjgưaqyluuhuc.”

Hắincfn đdbsiátjcfp ứbcivng, nếwnrsu nàuuktng muốlrgmn tựcacjvyqinh nâhxpgng cao năfsfyng lựcacjc chiếwnrsn đdbsijflhu, thìvyqi hắincfn…… Yêlhiqn lặlioong đdbsibcivng ởeeueuuktng phícjyma sau bảpzlbo vệgbwpuuktng chu toàuuktn thìvyqiozru sao?

Hắincfn chưaqyla bao giờmrkm cho rằjflhng, Vâhxpgn Lạlufdc Phong làuukt muốlrgmn ởeeue sau lưaqylng nam nhâhxpgn tìvyqim kiếwnrsm sựcacj che chởeeue giốlrgmng nhưaqyl nhữpqaong nữpqao nhâhxpgn khátjcfc.

Ngưaqyluuhuc lạlufdi, nàuuktng sẽjoch khuynh tẫxwzrn sởeeue hữpqaou, tớunrri hộmamr thâhxpgn bêlhiqn ngưaqylmrkmi an toàuuktn.

“Hừmamr!”

Nam nhâhxpgn lam bàuukto hừmamr lạlufdnh mộmamrt tiếwnrsng, ýbevfaqylmrkmi trêlhiqn khóozrue môpoopi lộmamr ra dàuukty đdbsiliooc hàuuktn khícjym.

“Khôpoopng tồgszki, Hồgszkng Loan xátjcfc thậuuktt bịhxpg ta giữpqao, thìvyqiuuktm sao? Nàuuktng làuukt nữpqao nhâhxpgn củbciva ta, nhấjflht đdbsihxpgnh phảpzlbi lưaqylu tạlufdi Long tộmamrc sinh con đdbsidhfotjcfi cho ta!”

Nam Cung Vâhxpgn Dậuuktt đdbsibcivng ởeeue phícjyma sau Vâhxpgn Lạlufdc Phong, mắincft lạlufdnh nhìvyqin nam nhâhxpgn lam bàuukto mởeeue miệgbwpng khiêlhiqu khícjymch, tấjflhm tắincfc hai tiếwnrsng: “Gia hỏxhmga nàuukty thậuuktt đdbsiúxknwng làuukt khôpoopng sợuuhu chếwnrst, nhưaqylng Vâhxpgn Lạlufdc Phong lạlufdi rấjflht thícjymch loạlufdi ngưaqylmrkmi nàuukty, ngưaqylơmuwui càuuktng chọeeuec giậuuktn nàuuktng, nàuuktng lạlufdi càuuktng đdbsiátjcfnh ngưaqylmrkmi, hắincfn còwecpn cốlrgmvyqinh dátjcfm ởeeue trưaqylunrrc mặlioot nàuuktng nóozrui ra nhữpqaong câhxpgu nóozrui nhưaqyl vậuukty, vậuukty thìvyqi chẳokbpng khátjcfc gìvyqi hoàuuktn toàuuktn chọeeuec giậuuktn Vâhxpgn Lạlufdc Phong?”

Oanh!

Quảpzlb nhiêlhiqn, Vâhxpgn Lạlufdc Phong đdbsiwnrsnh đdbsibeinu đdbsimamrt nhiêlhiqn xuấjflht hiệgbwpn mộmamrt luồgszkng linh khícjym gióozru lốlrgmc, gióozru lốlrgmc nàuukty rấjflht làuukt hung hiểhxpgm, thổquzui quémgfmt xung quanh thâhxpgn nàuuktng.

Nam nhâhxpgn lam bàuukto cóozru chúxknwt kinh ngạlufdc: “Thátjcfnh Quâhxpgn cấjflhp thấjflhp?”


Nữpqao tửwkle nhâhxpgn loạlufdi nàuukty thếwnrsuukt lạlufdi làuuktThátjcfnh Quâhxpgn cấjflhp thấjflhp?

Khóozru trátjcfch, hộmamrmuwun Thầbeinn long cóozru thểhxpg bịhxpguuktng dọeeuea thàuuktnh nhưaqyl vậuukty……

Đnnjgátjcfng tiếwnrsc……

“Cho dùlrgm ngưaqylơmuwui làuukt Thátjcfnh Quâhxpgn cấjflhp thấjflhp thìvyqi nhưaqyl thếwnrsuukto? Sứbcivc chiếwnrsn đdbsijflhu củbciva Long tộmamrc chúxknwng ta làuuktaqyluuhut xa cấjflhp bậuuktc thựcacjc tạlufdi củbciva bảpzlbn thâhxpgn, bằjflhng khôpoopng, cũmamrng sẽjoch khôpoopng ởeeue đdbsihxpga vịhxpg chícjym cao vôpoop thưaqyluuhung nàuukty.”

Long tộmamrc da dàuukty thịhxpgt bémgfmo, thựcacjc lựcacjc cưaqylmrkmng đdbsilufdi, hơmuwun nữpqaoa uy lựcacjc vưaqyluuhut trộmamri, trong tìvyqinh huốlrgmng bìvyqinh thưaqylmrkmng, nhâhxpgn loạlufdi Thátjcfnh Quâhxpgn cấjflhp thấjflhp, đdbsirtdhu khôpoopng thểhxpg chiếwnrsn thắincfng Long tộmamrc thátjcfnh tôpoopn cao giai……

Sởeeuevnuy Hộmamrmuwun Thầbeinn long bịhxpguuktng dọeeuea thàuuktnh nhưaqyl vậuukty, cũmamrng bỏxhmgi vìvyqiuukt hộmamr thâhxpgn thầbeinn long khôpoopng đdbsilufdt đdbsiưaqyluuhuc hóozrua ngưaqylmrkmi chi quảpzlb, khôpoopng cóozrutjcfnh nàuukto hóozrua ngưaqylmrkmi thôpoopi.

hxpgn Lạlufdc Phong lạlufdnh lùlrgmng nhìvyqin nam nhâhxpgn lam bàuukto, phícjyma trêlhiqn khuôpoopn mặlioot tàuukt khícjymaqylmrkmi biếwnrsng, vàuukto lúxknwc nàuukty bao trùlrgmm mộmamrt tầbeinng lạlufdnh lẽjocho, nàuuktng hơmuwui hơmuwui nheo lạlufdi hai đdbsiôpoopi mắincft trong đdbsióozru lộmamr ra hàuuktn ýbevf lạlufdnh thấjflhu xưaqylơmuwung.

“Làuukt ngưaqylơmuwui émgfmp Hồgszkng Loan ăfsfyn băfsfyng sưaqylơmuwung chi quảpzlb?”. Giọeeueng nóozrui Vâhxpgn Lạlufdc Phong tàuukt khícjym, trong tròwecpng mắincft đdbsien nhátjcfnh kèjntkm theo átjcfnh nhìvyqin lạlufdnh băfsfyng.

“Biếwnrst rõpoopwecpn cốlrgm hỏxhmgi.”

Long tộmamrc làuuktozru cao ngạlufdo, cátjcfi cao ngạlufdo nàuukty, sẽjoch khôpoopng làuuktm hắincfn ởeeue trưaqylunrrc mặlioot nhâhxpgn loạlufdi cúxknwi đdbsibeinu.

Nhưaqyl thếwnrs, hắincfn sao lạlufdi cóozru thểhxpgozrui dốlrgmi?

“Rốlrgmng!”

Linh hồgszkn rồgszkng nưaqylunrrc trưaqylunrrc mặlioot Vâhxpgn Lạlufdc Phong phátjcft ra mộmamrt tiếwnrsng hémgfmt giậuuktn dữpqao, thâhxpgn thểhxpg hắincfn hóozrua thàuuktnh mộmamrt đdbsilufdo thủbcivy quang, trựcacjc tiếwnrsp bắincfn vềrtdh phícjyma nam nhâhxpgn lam bàuukto.

Nam nhâhxpgn lam bàuukto nhanh chóozrung lui vềrtdh phícjyma sau, bưaqylunrrc châhxpgn ởeeue trêlhiqn khôpoopng trung lưaqylu lạlufdi mộmamrt dấjflhu vếwnrst thậuuktt sâhxpgu, giơmuwu tay chặlioon rồgszkng nưaqylunrrc côpoopng kícjymch……

Phanh!

Rồgszkng nưaqylunrrc va chạlufdm ởeeue phícjyma trêlhiqn cátjcfnh tay hắincfn, mộmamrt cỗjcbi cảpzlbm giátjcfc lạlufdnh băfsfyng từmamrtjcfnh tay truyềrtdhn tớunrri trátjcfi tim, làuuktm thâhxpgn mìvyqinh hắincfn đdbsirtdhu run lêlhiqn.

“Đnnjgrtdhu làuukt rồgszkng nưaqylunrrc, ta cóozru thểhxpg cảpzlbm nhậuuktn đdbsiưaqyluuhuc rồgszkng nưaqylunrrc nàuukty lúxknwc sinh thờmrkmi lựcacjc lưaqyluuhung rấjflht mạlufdnh, bằjflhng khôpoopng, cũmamrng sẽjoch khôpoopng mang đdbsiếwnrsn cho ta loạlufdi cảpzlbm giátjcfc nàuukty, đdbsiátjcfng tiếwnrsc chícjymnh làuukt……”

“Hắincfn đdbsiãgbwp chếwnrst!”

Lam bàuukto nam tửwkle khinh miệgbwpt cưaqylmrkmi, chậuuktm rãgbwpi đdbsii vềrtdh phícjyma Vâhxpgn Lạlufdc Phong.

tjcf……

Hắincfn liềrtdhn giơmuwu tay, hợuuhup sứbcivc dùlrgmng cộmamrt nưaqylunrrc hìvyqinh thàuuktnh trưaqylmrkmng kiếwnrsm xuấjflht hiệgbwpn ởeeue trong tay hắincfn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.