Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1363 : Tung tích của Vân Tiêu (8)

    trước sau   
Editor: Sam Sam - DĐhyvy LQĐhyvy

“Ta hỏpzldi lạmfyzi mộrngdt lầtyean cuốeiegi cùnigfng, Tiểewuku Bạmfyzch ởtqpr đuplfâoniru?” Sáypght khípzld trêvnkkn ngưhbglqjioi thiếfaimu nữfaim bắsqgqt đuplftyeau tuôpiwkn ra, “Nếfaimu cáypghc ngưhbglơyesbi khôpiwkng muốeiegn giao Tiểewuku Bạmfyzch thìdmhp lậfmmjp tứgnqlc tráypghnh ra, ta tựtkpz đuplfi tìdmhpm!”

Sắsqgqc mặewtut Lăndnfng Lựtkpzc xanh mélhlwt, nắsqgqm chặewtut trêvnkkn nắsqgqm tay bao vâoniry lấvigty mộrngdt tầtyeang cưhbglqjiong hãfmmjn lựtkpzc lưhbglewfong, hắsqgqn nổrngdi giậfmmjn gầtyeam lêvnkkn mộrngdt tiếfaimng liềgunyn muốeiegn nhằbnvhm phípzlda Vâonirn Lạmfyzc Phong.

Đhyvyúccrsng lúccrsc nàyesby, mộrngdt tiếfaimng quáypght vôpiwknigfng khípzld pháypghch truyềgunyn đuplfếfaimn từuifwhbgl khôpiwkng.

“Lăndnfng Lựtkpzc, nếfaimu ngưhbglơyesbi dáypghm đuplfgunyng đuplfếfaimn bằbnvhng hữfaimu củuifwa ta, nhấvigtt đuplfypghnh Đhyvyôpiwkng Châoniru phủuifw ta thềguny khôpiwkng bỏpzld qua!”

Hồewfong Loan mặewtuc hồewfong y, dừuifwng ởtqpr trưhbglqstec mặewtut Vâonirn Lạmfyzc Phong, giọfmdang củuifwa nàyesbng pháypght ra làyesbm cho Lăndnfng Lựtkpzc ngừuifwng lạmfyzi.




“Hồewfong Loan, ngưhbglơyesbi muốeiegn bảknqfo vệoniryesbng ta màyesb đuplfeiegi nghịypghch vớqstei ta?” Lăndnfng Lựtkpzc hơyesbi nheo mắsqgqt lạmfyzi, giọfmdang đuplfiệoniru uy hiếfaimp.

Hồewfong Loan dùnigfng mộrngdt tay đuplfewtut lêvnkkn trêvnkkn vai Vâonirn Lạmfyzc Phong, cưhbglqjioi khẽarwl: “Vâonirn Lạmfyzc Phong làyesb bằbnvhng hữfaimu củuifwa ta, cáypghc ngưhbglơyesbi típzldnh làyesb thứgnqldmhp chứgnql? Chẳnbftng lẽarwl ta khôpiwkng bảknqfo vệoniryesbng màyesbhbgln phảknqfi giúccrsp cáypghc ngưhbglơyesbi?”

Nhìdmhpn nữfaim tửazoe áypgho đuplfpzld xuấvigtt hiệonirn ởtqpr trưhbglqstec mặewtut, mộrngdt dòhbglng nưhbglqstec ấvigtm chảknqfy trong lòhbglng Vâonirn Lạmfyzc Phong.

Nếfaimu nàyesbng tớqstei tìdmhpm Lăndnfng Trầtyean, cũpoqeng đuplfãfmmj chuẩvcmhn bịypgh thậfmmjt tốeiegt!

Cho dùnigfyesbng khôpiwkng đuplfáypghnh lạmfyzi Lăndnfng Lựtkpzc thìdmhppoqeng nắsqgqm chắsqgqc thàyesbnh côpiwkng mộrngdt nửazoea, chờqjio cứgnqlu Tiểewuku Bạmfyzch xong sẽarwlccrst đuplfi.

Chỉfcxzyesb……

Trong tìdmhpnh huốeiegng nàyesby, Hồewfong Loan lạmfyzi tớqstei!

dmhpyesbng, thàyesb rằbnvhng trởtqpr mặewtut cùnigfng Bắsqgqc Châoniru phủuifw!

dmhpnh nghĩuifwa nhưhbgl thếfaim, sao khôpiwkng khiếfaimn nàyesbng cảknqfm đuplfrngdng đuplfưhbglewfoc chứgnql?

“Vâonirn Lạmfyzc Phong!” Lăndnfng Lựtkpzc hípzldt sâoniru mộrngdt hơyesbi, lạmfyznh lùnigfng nhìdmhpn vềguny phípzlda Vâonirn Lạmfyzc Phong, “Tốeiegt nhấvigtt ngưhbglơyesbi cảknqf đuplfqjioi đuplfuifwng rờqjioi khỏpzldi Đhyvyôpiwkng Châoniru, nếfaimu khôpiwkng, ta nhấvigtt đuplfypghnh sẽarwl tru sáypght ngưhbglơyesbi, khôpiwkng chếfaimt khôpiwkng ngừuifwng!”

onirn Lạmfyzc Phong dưhbglơyesbng môpiwki cưhbglqjioi: “Cũpoqeng phảknqfi xem ngưhbglơyesbi cóvcmhyesb hộrngdi nàyesby hay khôpiwkng!”

“Hừuifw!” Lăndnfng Lựtkpzc hừuifw lạmfyznh mộrngdt tiếfaimng, quay đuplftyeau nhìdmhpn vềguny phípzlda hai gãfmmj thịypgh vệonir rẩvcmhy bầtyean bậfmmjt, “Đhyvyưhbgla nàyesbng ta đuplfi gặewtup đuplfewfo đuplfonir đuplfi!”

Trong áypghnh mắsqgqt hai gãfmmj thịypgh vệonir tràyesbn đuplftyeay sợewfofmmji.




Cho tớqstei bâoniry giờqjio, bọfmdan họfmda mớqstei nhớqste tớqstei vìdmhp sao cáypghi têvnkkn Vâonirn Lạmfyzc Phong nàyesby lạmfyzi quen thuộrngdc nhưhbgl thếfaim ……

Khôpiwkng phảknqfi Vâonirn Lạmfyzc Phong làyesbvnkkn vịypgh nam nhâonirn củuifwa Hồewfong Loan sao? Nhưhbglng vìdmhp sao khôpiwkng cóvcmh ai nóvcmhi cho bọfmdan họfmda biếfaimt Vâonirn Lạmfyzc Phong lạmfyzi làyesb nữfaim nhâonirn hảknqf?

“Hồewfong Loan, lầtyean nàyesby ngưhbglơyesbi bảknqfo vệonir sai ngưhbglqjioi rồewfoi,” Lăndnfng Trầtyean rũpoqe mắsqgqt xuốeiegng, khẽarwlvcmhi, “Làyesb đuplfewfo đuplfonir củuifwa Vâonirn Lạmfyzc Phong tham luyếfaimn quyềgunyn thếfaim, vọfmdang tưhbgltqprng muốeiegn quyếfaimn rũpoqe ta, thếfaimvnkkn ảknqf ta cũpoqeng chẳnbftng tốeiegt làyesbnh gìdmhp, ngưhbglơyesbi lạmfyzi còhbgln bảknqfo vệonirknqf sao?”

Đhyvyeiegi vớqstei giọfmdang nóvcmhi tràyesbo phúccrsng củuifwa Lăndnfng Trầtyean, Hồewfong Loan coi nhưhbgl khôpiwkng nghe đuplfưhbglewfoc, đuplfi theo Vâonirn Lạmfyzc Phong tiếfaimn vềguny phípzlda trưhbglqstec……

Đhyvyùnigfng!

Nhàyesb kho ồewfon àyesbo bịypgh mộrngdt bàyesbn châonirn đuplfmfyzp ra, đuplfáypghm ngưhbglqjioi Lăndnfng Trầtyean mang theo vẻamxu mặewtut đuplfsqgqc ývsjy, nhưhbglng sau khi nhìdmhpn đuplfếfaimn tìdmhpnh cảknqfnh ởtqpr trong nhàyesb thìdmhp ngâoniry ngốeiegc.

Hai gãfmmj thịypgh vệonir dụguny dỗtqpronirm Nhưhbglewfoc Bạmfyzch thiếfaimu chúccrst nữfaima bịypgh dọfmdaa đuplfếfaimn ngấvigtt xỉfcxzu, trong lòhbglng bọfmdan họfmda cảknqfm thấvigty vôpiwknigfng may mắsqgqn, nếfaimu lúccrsc trưhbglqstec nhịypghn khôpiwkng đuplfưhbglewfoc đuplfvcmhy cửazoea đuplfi vàyesbo thìdmhp thứgnql chờqjio đuplfewfoi bọfmdan họfmdayesb đuplfiềgunyu gìdmhp chứgnql……

“Sưhbgl phụguny, tiểewuku ca ca.”

onirm Nhưhbglewfoc Bạmfyzch ngẩvcmhng đuplftyeau lậfmmjp tứgnqlc trôpiwkng thấvigty mọfmdai ngưhbglqjioi xuấvigtt hiệonirn ởtqpr cửazoea, nàyesbng oa mộrngdt tiếfaimng, nhàyesbo vềguny phípzlda Tiểewuku Mạmfyzch.

Bộrngdp!

Tiểewuku Mạmfyzch bịypghyesbng đuplfâonirm vàyesbo thiếfaimu chúccrst nữfaima làyesblhlw ngãfmmj, vộrngdi vàyesbng ổrngdn đuplfypghnh cơyesb thểewuk, nhẹsqgq nhàyesbng trấvigtn an Lâonirm Nhưhbglewfoc Bạmfyzch.

“Khôpiwkng cóvcmh việonirc gìdmhp, ta vớqstei chủuifw nhâonirn đuplfãfmmj tớqstei rồewfoi……”

“Ôlglx ôpiwk, ta đuplfãfmmj giếfaimt ngưhbglqjioi, khôpiwkng phảknqfi ta cốeieg ývsjy, ta khôpiwkng nghĩuifw tớqstei hắsqgqn chẳnbftng biếfaimt lịypghch sựtkpz nhưhbgl thếfaim, lạmfyzi dáypghm ra tay đuplfáypghnh ta, thếfaimvnkkn chỉfcxzypght hắsqgqn mộrngdt cáypghi thậfmmjt nhẹsqgq, vậfmmjy màyesbyesbm hắsqgqn chếfaimt mấvigtt rồewfoi, ta thậfmmjt sựtkpz khôpiwkng cốeieg ývsjy muốeiegn giếfaimt ngưhbglqjioi.”

Chỉfcxzyesbypght nhẹsqgq mộrngdt cáypghi……

Kếfaimt quảknqf liềgunyn quấvigtt bay đuplftyeau têvnkkn thịypgh vệoniryesby àyesb?

Sắsqgqc mặewtut đuplfáypghm ngưhbglqjioi Lăndnfng Lựtkpzc rấvigtt khóvcmh coi, tiểewuku nha đuplftyeau nàyesby đuplfang xem thưhbglqjiong thịypgh vệonir Bắsqgqc Châoniru phủuifw bọfmdan họfmda sao?

hbgln dáypghm nóvcmhi thịypgh vệoniryesby khôpiwkng biếfaimt lịypghch sựtkpzyesb đuplfáypghnh ngưhbglqjioi?

“Đhyvyuifwng sợewfo, ngưhbglơyesbi khôpiwkng làyesbm sai đuplfâoniru.” Tiểewuku Mạmfyzch bấvigtt đuplfsqgqc dĩuifw nhẹsqgq nhàyesbng vỗtqpr vỗtqprhbglng Lâonirm Nhưhbglewfoc Bạmfyzch, cầtyeau cứgnqlu nhìdmhpn Vâonirn Lạmfyzc Phong.

=== =========

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.